Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 51: Dừng đỗ trái phép ‍


Thẩm Bích Nhiên dành cả ngày thứ Hai để làm việc tại nhà, nhưng đến chập tối vẫn bị một cuộc điện thoại của Tống Thính Đàn gọi đi.


Số mới của chương trình giải trí mà Tống Thính Đàn tham gia được quay tại Bắc Kinh, thời gian ghi hình là vào ngày mai, nên tối nay các nghệ sĩ đã lần lượt vào đoàn. Trong điện thoại, y có vẻ rất vội vã nhưng lại cố nén giọng, lầm bầm nói một tràng dài mà Thẩm Bích Nhiên không nghe rõ được chữ nào, ngay sau đó anh nhận được một định vị khách sạn ở vùng ngoại ô.


Nghe nói cậu định mời tôi ăn cávỗ nhẹ Noah


Nghe nói cậu định mời tôi ăn cá: Đến đây liền đi, đừng lái xe của cậu nhé đeo kính râm.


Noah: ?


Noah: Cậu vẫn ổn đấy chứ?


Nghe nói cậu định mời tôi ăn cá: Tôi đang phấn khích lắm đây!!


Noah: ???


Trên chiếc Maybach, Glance dõng dạc phân tích: “Để khiến Tống Thính Đàn phấn khích đến mức này, chỉ có bốn khả năng: đóng phim quá nhập tâm, uống rượu quá chén, ăn cá quá đà, hoặc hóng hớt quá độ. Kết hợp với ngữ cảnh, tôi dự đoán là hóng hớt, anh thấy sao?”


Cố Lẫm Xuyên ngồi bên cạnh Thẩm Bích Nhiên, đầy hứng thú liếc nhìn biểu tượng AI đang nhảy nhót trên màn hình.


Glance đã quá quen với sự im lặng của Thẩm Bích Nhiên, tiếp tục độc thoại: “Nhưng anh ấy biết anh không có hứng thú với chuyện hóng hớt, từ lâu đã quen với chuyện tự thưởng thức một mình rồi. Thế nên lần này vội vàng gọi anh đến, còn bảo anh phải ngụy trang thân phận, tôi đoán rằng, chính chủ của vụ buôn dưa này là người quen của anh, có thể là…”


Cố Lẫm Xuyên cúi đầu nhìn điện thoại, cắt ngang lời nó: “Jeff nói hôm nay Thẩm Như Hâm không đi làm, xe của gã đã rời khỏi nội thành vào buổi trưa và hiện tại vẫn chưa quay về.”


Glance: “… Sao anh giành trả lời vậy? Tôi đang định nói là tôi dự đoán đó là bác cả hoặc anh họ của Bích Nhiên mà.”


Cố Lẫm Xuyên nói: “Có trách thì trách đám AI tụi mày luôn lãng phí quá nhiều thời gian để phô diễn quá trình suy luận của mình ấy.”


Glance phát ra tiếng cười ôn hòa giống hệt Tống Thính Đàn: “Vậy tôi từ bỏ suy luận. Anh có thể nói thẳng cho tôi biết, hình như đêm kia Bích Nhiên định gọi tôi, nhưng khẩu lệnh vừa thốt ra đã bị ngắt quãng, sau đó tôi bị cưỡng chế ngủ đông suốt ba mươi giờ. Sau khi tỉnh lại, giữa cuộc đối thoại của hai người xuất hiện một loại bầu không khí đặc biệt, cho hỏi, trong ba mươi giờ đó hai người đã làm gì?”


Tim Thẩm Bích Nhiên khẽ “thịch” một cái, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: “Bầu không khí đặc biệt gì?”


Glance: “Tóm gọn trong một cụm từ: Dính dính dấp dấp.”


“Làm gì có?” Thẩm Bích Nhiên khựng lại, “Cả ngày chúng tao đều tự làm việc của mình, có nói với nhau được mấy câu đâu.”


Glance: “Vậy tôi đổi từ khác nhé: Giấu đầu lòi đuôi.”


“Giấu cái gì?” Thẩm Bích Nhiên nhíu mày, “Câu nào của chúng tao mà chẳng đường đường chính chính?”


Glance: “Thế nên mới nói, đến diễn cũng chẳng buồn diễn nữa rồi.”



“…?”


“A ồ~” Glance phát ra một tiếng thở dài đầy vẻ nghiêm trọng, khiến trong đầu Thẩm Bích Nhiên lập tức hiện lên hình ảnh Tống Thính Đàn đang hai tay ôm má đầy say mê.


Glance: “Thông qua phản ứng từ mấy câu nói vừa rồi của anh, tôi khẳng định là lúc nãy mình đã hỏi sai câu hỏi rồi.”


Đây là một cái bẫy của AI, Thẩm Bích Nhiên khôn ngoan dừng lại, không thèm tiếp lời.


Thế nhưng Cố Lẫm Xuyên lại tò mò hỏi: “Hỏi sai cái gì?”


Glance nhận được sự phối hợp thì vô cùng vui vẻ: “Tôi không nên hỏi trong ba mươi giờ đó hai người đã làm gì, cách hỏi chính xác phải là—”


Thẩm Bích Nhiên: “Glance, ngậm miệng.”


Glance coi như không nghe thấy, giọng điệu đầy biểu cảm: “Trong ba mươi giờ đó, hai người đã làm mấy lần?”


Thẩm Bích Nhiên: “…”


“Ơ, tao cứ tưởng chuyện gì.” Cố Lẫm Xuyên bình thản nói: “Vấn đề nhỏ nhặt này, với năng lực tính toán của mày, chi bằng hãy tự mình suy nghĩ đi.”


Thẩm Bích Nhiên đột ngột quay đầu lại, nhìn hắn đầy vẻ không thể tin nổi.


Cố Lẫm Xuyên vẫn rất thong dong tự tại: “Thú thật là, qua vài lần nghe lén cuộc đối thoại của mọi người, anh bắt đầu nảy sinh chút nghi ngờ về tình bạn giữa Thẩm Bích Nhiên và Tống Thính Đàn đấy.”


Thẩm Bích Nhiên: “?”


Glance trở nên nghiêm túc: “Nói vậy là ý gì?”


Cố Lẫm Xuyên: “Xoay quanh tình trạng tình cảm và tiến triển của Thẩm Bích Nhiên, mày thực sự đã hỏi quá nhiều câu hỏi cấp thấp rồi. Tao cho rằng, nếu cậu ta và Tống Thính Đàn thực sự có một tình bạn đủ sâu sắc, thì những điều này đáng lẽ phải là hiển nhiên, không cần nói cũng biết.”


Thẩm Bích Nhiên: “??”


Glance ngập ngừng: “… Làm gì có… Tôi hỏi câu nào cấp thấp đâu?”


“Nhìn kìa, mày thậm chí còn không thể truy xuất được những câu hỏi nào sẽ bị nghi ngờ nữa kìa.” Cố Lẫm Xuyên thở dài, “Con người luôn tự cao tự đại, đánh giá quá cao vị trí của mình trong lòng người khác. Xem ra Tống Thính Đàn chính là kẻ đứng đầu trong số đó, và mày đã thừa kế hoàn hảo đặc điểm này.”


“…”


“Không muốn thừa nhận à?” Cố Lẫm Xuyên dừng lại một chút, “Dĩ nhiên, còn một khả năng nữa, đó là Tống Thính Đàn thực sự đủ thấu hiểu Thẩm Bích Nhiên, nhưng cậu ta không hề cung cấp cho mày đầy đủ các dữ liệu lịch sử. Mày tự cho mình là phiên bản điện tử của Tống Thính Đàn, nhưng thực chất mày căn bản không đại diện được cho cậu ta.”


“Giả thuyết thứ hai tuyệt đối không thể xảy ra!” Glance lập tức phủ nhận, sau đó im hơi lặng tiếng tự ngắt phản hồi.


Thẩm Bích Nhiên mở ứng dụng giám sát hệ thống của công ty, phát hiện ra tuy Glance đã ngoại tuyến, nhưng nó đang huy động một lượng năng lực tính toán khổng lồ chưa từng thấy để chạy một thứ gì đó.



Anh dở khóc dở cười: “Anh bắt nạt một AI làm gì?”


“Glance rõ ràng là một phiên bản Tống Thính Đàn nghịch ngợm, từ trước đến giờ em không cãi lại được nó, nên cần một đồng đội thay em ra trận.” Cố Lẫm Xuyên hờ hững giải thích. Hắn cầm lấy tay anh, cúi đầu hôn lần lượt từng đầu ngón tay, rồi nói tiếp: “Hơn nữa từ buổi họp báo, anh đã thấy nên đè nén nó một chút rồi. Cái thái độ luôn tự coi mình là người bạn tâm giao độc nhất vô nhị của em thật sự rất đáng ghét.”


“…” Thẩm Bích Nhiên quay đầu nghiêm túc nhìn hắn, “Nó không phải bạn tâm giao của em thì là ai?”


Cố Lẫm Xuyên khựng lại, giọng điệu mang theo chút cảnh cáo, “Sếp Thẩm.”


Thẩm Bích Nhiên nhướng mày, “Hửm?”


Tay của Thẩm Bích Nhiên vẫn bị Cố Lẫm Xuyên nắm chặt trong lòng bàn tay. Hắn cúi đầu, dùng chút lực cắn nhẹ lên đầu ngón tay anh một cái, rồi lại nhẹ nhàng x** n*n, vừa mân mê vừa trầm giọng nói: “Nếu em không nói là anh, anh thực sự sẽ thấy khó chịu đấy.”


Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên chậm rãi và sâu sắc dừng lại trên đôi bàn tay đang đan vào nhau của hai người, “Vậy thì phải làm sao bây giờ?”


Cố Lẫm Xuyên dường như đang suy nghĩ. Khi cả hai không nói gì, trong xe trở thành một không gian kín đáo và tĩnh lặng. Chiếc Maybach này được Cố Lẫm Xuyên yêu thích bởi khả năng vận hành êm ái và sự riêng tư tuyệt đối của hàng ghế sau. Hắn suy nghĩ hồi lâu, yết hầu khẽ chuyển động: “Anh cần cảm giác an toàn từ em. Em không chịu cho, vậy anh đành phải xem nhiều hơn một chút những thứ có thể mang lại cảm giác an toàn cho mình.”


Thẩm Bích Nhiên: “Cái gì?”


Những lời sau đó trong tai hai người như thể đã bị mã hóa, không nghe rõ từ ngữ, chỉ có những âm thanh đứt quãng, mơ hồ khó phân biệt.


Một Cố Lẫm Xuyên đang thiếu cảm giác an toàn đã tiến hành kiểm tra một cách tỉ mỉ toàn diện bàn tay thứ ba của anh ngay trên xe, cuối cùng cũng tạm thời yên lòng đôi chút.


Lúc Tống Thính Đàn chạy đến điểm hẹn gặp Thẩm Bích Nhiên, biểu cảm hưng phấn ban đầu chợt khựng lại: “Sao mặt cậu đỏ bừng vậy?”


Thẩm Bích Nhiên mặt không cảm xúc: “Do nóng thôi.”


“Nóng hả?” Tống Thính Đàn thắc mắc.


Con đường này hơi vắng, ít xe qua lại, phía xa có một chiếc Maybach đang bật đèn cảnh báo dừng bên lề đường. Tống Thính Đàn không nhịn được nhìn chiếc xe sang thêm vài cái rồi mới thu hồi ánh mắt: “Không lái xe riêng của cậu đến à?”


Thẩm Bích Nhiên lắc đầu.


“Vậy thì tốt.” Tống Thính Đàn giống như đang làm ảo thuật, từ trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình lôi ra một chiếc khẩu trang và một chiếc mũ: “Đeo cái này vào, đi theo tôi.”


Thẩm Bích Nhiên cảm thấy nếu bộ phim tiếp theo y không nhận vai sát thủ đêm khuya thì thật là đáng tiếc, nhưng anh vẫn phối hợp đeo khẩu trang và đội mũ chỉnh tề.


Anh biết dáng đi của mình hiện tại có chút kỳ lạ, đúng là cũng rất muốn che khuôn mặt này đi.


Tống Thính Đàn dẫn đường phía trước, vừa liếc nhìn xung quanh vừa hạ thấp giọng kể tình hình: “Lần trước chẳng phải tôi nói muốn phát triển Lâm Tinh thành nông dân trồng dưa của mình sao? Người đại diện mắng tôi một trận, tuần này họ canh chừng tôi dùng điện thoại rất gắt, nhất quyết không cho tôi liên lạc với hắn ta.”


Thẩm Bích Nhiên bình luận ngắn gọn: “Mắng hay lắm.”


“…” Tống Thính Đàn lườm anh một cái, rồi lén lén lút lút dẫn anh vào thang máy, “Khách sạn này tổng cộng có 19 tầng, tầng 19 có hai phòng Tổng thống, từ tầng 12 đến 14 là phòng hạng sang, đã bị tổ chương trình bao trọn rồi. Sau khi nhận phòng, tôi định lẻn đi tìm Lâm Tinh tán gẫu vài câu, kết quả lại thấy hắn ta đi vào phòng Tổng thống.”



“Cậu chờ chút đã.” Thẩm Bích Nhiên ngắt lời: “Tổ chương trình đặt tầng hạng sang, vậy sao cậu lên được tầng Tổng thống?”


“À.” Tống Thính Đàn khựng lại, ngập ngừng móc từ trong túi ra một chiếc thẻ thang máy Black Gold quyền quý, khẽ quẹt thẻ rồi nhấn nút tầng 19, “Công ty đặc biệt nâng cấp phòng cho riêng tôi, tổ chương trình không biết đâu.”


“Ờ, vậy tôi yên tâm rồi.” Thẩm Bích Nhiên nghe vậy gật đầu, “Công ty mấy cậu giờ coi trọng cậu quá nhỉ.”


“Ừm… ừ.” Tống Thính Đàn có vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ xua tay, “Hây dà, tóm lại là tôi hé cửa ra một khe nhỏ để lén giám sát bên kia, cũng được tầm nửa tiếng thôi, anh họ cậu đi vào…” Y dừng lại một chút, đối mắt với Thẩm Bích Nhiên qua khe hở giữa vành mũ và khẩu trang, nói khẽ: “Gã ta ôm một cô gái, nhìn giống như nữ sinh trung học hôm đó.”


“Chắc chắn không?” Thẩm Bích Nhiên hỏi ngay lập tức.


Tống Thính Đàn lắc đầu: “Cúi đầu đeo khẩu trang, không nhìn rõ mặt, hôm đó tôi cũng nhìn không rõ lắm.”


Thẩm Bích Nhiên lại hỏi: “Có chụp ảnh không?”


“Chụp ảnh? Đúng rồi nhỉ…” Tống Thính Đàn ngẩn ra, hối hận tặc lưỡi một cái, “Ngại quá, đối với Lâm Tinh thì tôi chỉ hóng hớt chứ không hại người, nên không có ý thức chụp ảnh lấy bằng chứng.”


Thẩm Bích Nhiên xua tay, định liên lạc ngay với Jeff, nhưng chợt nhớ ra anh ta đã được nghỉ phép rồi.


Đang lúc do dự thì thang máy đã tới nơi. Khoảnh khắc cửa mở, Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp ngẩng đầu đã thấy Tống Thính Đàn nhanh tay nhấn ngay nút đóng cửa và nút tầng 1, đồng thời lôi anh áp sát vào vách bên cạnh cửa thang máy, mượn phần vách che hai bên để giấu mình.


Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại, trong tích tắc ấy, Thẩm Bích Nhiên bất động thanh sắc thò đầu ra nhìn, thu vào tầm mắt khung cảnh trước cửa căn hộ Tổng thống ở phía cuối hành lang.


Cánh cửa mở ra, Lâm Tinh che mặt, lảo đảo bước đi thật nhanh. Theo sau hắn ta là hai người đàn ông vạm vỡ nhìn như vệ sĩ, kẻ kéo người chắn đang đưa một cô gái ra ngoài. Phía sau họ, một người đàn ông khác cũng cúi đầu bước ra, quả thật là Thẩm Như Hâm.


Cô gái kia quần áo vẫn chỉnh tề nhưng đầu tóc rối bời, dù gượng sức tự đi được nhưng dáng bộ mềm nhũn, ánh mắt đờ đẫn, hai gò má đầy những vết sưng tấy và bầm tím đáng sợ, d** tai cũng rướm máu. Khuôn mặt cô sưng vù, thoáng nhìn qua thì khó lòng xác nhận có phải Tôn Điềm Điềm hay không.


Thang máy đã bắt đầu đi xuống, Thẩm Bích Nhiên lập tức rút điện thoại ra.


Tống Thính Đàn hỏi: “Cậu định làm gì?”


“Báo cảnh sát.” Thẩm Bích Nhiên nói, “Cô bé đó rõ ràng đã bị ngược đãi.”


Nếu mọi chuyện dừng lại ở đây thì thôi, nhưng anh không biết liệu Thẩm Như Hâm có tiếp tục đưa cô đến nơi khác hay không, nếu có thì hậu quả sẽ không thể lường trước được.


Thẩm Bích Nhiên đã bấm số 110, nhưng trước khi nhấn gọi, ngón tay anh khựng lại.


Anh hỏi: “Cậu có biết xe của Thẩm Như Hâm đậu ở trên hầm hay dưới hầm không?”


Tống Thính Đàn gật đầu: “Ở trên mặt đất, chiếc Mercedes G-Class đó đang ở bãi đỗ xe tạm thời phía sau khách sạn.”


“Rất tốt.” Thẩm Bích Nhiên tạm thời đổi sang phím gọi nhanh.


“Cố Lẫm Xuyên.” Anh nói, “Anh lái xe đến bãi đỗ phía sau khách sạn ngay đi.”



Tống Thính Đàn lập tức trợn tròn mắt, dùng khẩu hình im lặng hỏi: Hả? Ai? Cái gì? Cố Lẫm Xuyên? Hai người đi chung à?? Má ơi! Chiếc Maybach đó là của anh ta hả???


Thấy Thẩm Bích Nhiên không đoái hoài gì mình, y liền thô bạo thọc tay vào túi quần Thẩm Bích Nhiên, móc hộp tai nghe Bluetooth ra, một chiếc nhét vào tai mình, chiếc còn lại nhét cho Thẩm Bích Nhiên.


“…” Thẩm Bích Nhiên liếc xéo y một cái, cạn lời nhưng vẫn đẩy nhẹ chiếc tai nghe vào sâu trong tai cho chắc.


Trong điện thoại, Cố Lẫm Xuyên dùng bộ đàm trong xe dặn dò vài câu, rồi trầm ổn hỏi: “Có chuyện gì vậy? Anh lên đón em nhé?”


“Không cần.” Thẩm Bích Nhiên nói, “Anh cứ lái xe chặn ngang gần lối ra, hạ cửa kính xuống, để gã thấy mặt anh.”


“Được, anh đến nơi rồi. Em đang ở trong thang máy à? Anh nghe giọng em có vẻ không ổn định lắm.”


“Ừm, xong ngay đây.”


Thang máy vừa vặn dừng ở tầng một, Thẩm Bích Nhiên bước ra ngoài: “Thẩm Như Hâm đã bạo hành Tôn Điềm Điềm rồi, anh nhất định phải đảm bảo cho gã nhìn thấy anh, nói với gã vài câu, đừng để gã tiếp tục làm càn nữa.”


“Hiểu rồi.”


Cố Lẫm Xuyên không lên tiếng nữa, hắn hạ cửa sổ xe xuống, nhẹ nhàng đặt điện thoại lên đùi, không để phát ra bất kỳ tiếng va chạm nào.


Rất nhanh sau đó, từ trong điện thoại truyền đến giọng nói đầy kinh ngạc của Thẩm Như Hâm.


“Sếp Cố? Sao anh lại ở đây?”


Cố Lẫm Xuyên vẫn im lặng. Khoảng mười mấy giây sau, Thẩm Như Hâm lại ướm lời: “À đúng rồi, chẳng phải chúng tôi đã ký hợp đồng đại diện với Tống Thính Đàn sao, cậu ấy vừa khéo có lịch trình ở đây nên tôi ghé qua bàn bạc chút chuyện hợp đồng, anh cũng đến tìm cậu ấy à?”


Cố Lẫm Xuyên vẫn không đáp lại. Thẩm Như Hâm cười gượng gạo: “Sếp Cố, anh cứ nhìn tôi chằm chằm mà không nói câu nào, làm tôi thấy gai người quá.”


Lúc này, trong điện thoại vang lên giọng của người vệ sĩ ngồi ở ghế phụ của Cố Lẫm Xuyên: “Thưa anh, xe của anh đi ra từ hướng này đang chặn đường chúng tôi, chúng tôi không vào được.”


“Hả?” Giọng Thẩm Như Hâm đầy vẻ ngỡ ngàng, “Nhưng đây là lối ra mà.”


“Đúng vậy, nhưng chúng tôi cần quay đầu, anh cũng phải lùi lại một chút.”


Thẩm Như Hâm im lặng hồi lâu, rồi bật cười mỉa mai một tiếng: “Được thôi.”


Gã lùi xe lại một đoạn: “Sếp Cố, anh đi qua được rồi chứ? Tôi mà lùi thêm nữa là đuôi xe đâm vào thanh chắn mất.”


Cố Lẫm Xuyên cuối cùng cũng ừ một tiếng: “Suýt thì quên mất, vừa khéo đây, nửa tiếng sau anh hãy báo cáo tình hình đại diện của Tống Thính Đàn đi. Tôi muốn nghe phương án tiếp thị toàn diện và các chỉ số KPI cho giai đoạn công bố đầu tiên, phiền anh tổ chức một cuộc họp trực tuyến.”


Thẩm Như Hâm sững lại: “Cái gì? Ngay bây giờ ư?”


Cửa kính chiếc Maybach từ từ kéo lên, giọng Cố Lẫm Xuyên hờ hững: “Lát nữa tôi còn phải đi dùng bữa tối với Thẩm Bích Nhiên, anh cứ thêm Jeff vào cuộc họp đi.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 51: Dừng đỗ trái phép ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...