Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 55: Dưới bàn đàm phán ‍


Mười mấy ngày chia ly là một liều thuốc đáng sợ. Sáng thứ Sáu, Cố Lẫm Xuyên kết thúc sớm công việc của một tuần, lái xe đưa anh về lại biệt thự cũ của nhà họ Thẩm.


Cố Lẫm Xuyên luôn rất lâu.


Mà Thẩm Bích Nhiên thực chất lại là người rất khó chiều lòng. Nếu không nhận được sự v**t v* trực tiếp từ bàn tay kia, phải đến tận lúc rất muộn anh mới đột ngột bị cảm giác khoái lạc nhấn chìm. Thẩm Bích Nhiên tham luyến sự thỏa mãn đến muộn, thế nên anh luôn đặc biệt dung túng cho Cố Lẫm Xuyên.


Ba mươi phút trước khi mặt trời lặn, những tia sáng vàng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ trên gác mái, hôn lên những giọt mồ hôi trên lọn tóc Thẩm Bích Nhiên khiến chúng trở nên rực rỡ. Cố Lẫm Xuyên lại thúc eo một lần nữa, ghé tai anh hỏi: “Lén đổi vé máy bay ư sếp Thẩm, sau này có phải anh nên bảo vệ sĩ của em báo cáo hành trình cho anh không đây?”


Thẩm Bích Nhiên đã thần trí mơ màng, hàm răng trắng tì vào môi dưới, phát ra một tiếng r*n r* ướt át đầy vẻ bối rối. Anh chẳng còn tâm trí đâu để suy nghĩ xem Cố Lẫm Xuyên vừa nói gì, chỉ tự mình lẩm bẩm: “Đổi kiểu khác đi, sâu quá.”


Cố Lẫm Xuyên lại giống như vừa nhận được lời khen ngợi, dùng giọng điệu tán gẫu dịu dàng nói: “Nằm nghiêng đúng là dễ hơn một chút, phải không em?”


Đường chân trời chuyển màu từ xanh sang tím in bóng bên ngoài cửa sổ, khiến giọng nói của hắn nghe như một loại độc dược mê hoặc lòng người. Hắn cúi đầu hôn lên mái tóc đẫm mồ hôi của Thẩm Bích Nhiên: “Thành thật một chút đi, em rất thích mà.”


Giữa yêu thích và cầu xin tha thứ chỉ cách nhau một sợi chỉ mong manh.


Thẩm Bích Nhiên bị ép buộc phải bước từ đầu này sang đầu kia của sợi chỉ, cầu xin đến khản cả giọng cũng không nhận được sự khoan dung. Thời thiếu niên anh từng hứa với Cố Lẫm Xuyên sẽ không bao giờ lừa dối, sau này anh thất hứa, Cố Lẫm Xuyên đã rất giận, giận đến mức mắc chứng hoang tưởng bị lừa dối, thế nên lần đổi chuyến bay sát giờ này cũng bị hắn cưỡng ép gán cho cái tội danh mang tính chất nửa lừa gạt. Cố Lẫm Xuyên không chịu buông tha cho anh, nhưng lại xót cái cổ họng của anh, bèn rút chiếc bút máy có khắc hình mèo nhỏ từ trong túi áo vest của hắn ra, bắt anh ngậm lấy.


Mặc dù buổi trưa vừa về đến nhà Thẩm Bích Nhiên đã được cho ăn quá nhiều đồ ngọt, nhưng khi kết thúc anh vẫn nghi ngờ mình bị hạ đường huyết. Chiếc bút máy lăn lóc bên gối, nắp bút chẳng biết đã văng đi đằng nào, ngòi bút lăn trên gối tạo thành một mảng mực lớn. Cơ thể anh trở nên nhẹ bẫng, đại não trống rỗng. Cảm giác kề tai mài tóc trong khoảnh khắc hoàng hôn dường như vừa mới xảy ra vài phút trước, nhưng bên ngoài trời đã tối đen như mực.


Thẩm Bích Nhiên chóng mặt nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ, giữa trừng phạt và khen thưởng cũng chỉ cách nhau một sợi chỉ mà thôi.


Thẩm hoàng đế sau khi xong chuyện cực kỳ khó chiều, Cố Lẫm Xuyên đã phải mất rất nhiều thời gian để dỗ dành anh. Đến nửa đêm, Thẩm Bích Nhiên mới hồi phục được chút máu, vừa ôm mèo vừa húp cháo cá. Mèo nhỏ đang rất buồn ngủ, đến mùi cá tươi cũng không ngửi nổi, nằm phơi bụng trong lòng anh xoạc hết bốn chân thành chữ X, ngủ một cách hết sức thô bỉ.



Thẩm Bích Nhiên vừa xoa bụng nhỏ cho nó vừa xử lý đống công việc bị trì hoãn hôm nay, Cố Lẫm Xuyên ngồi bên cạnh nhìn bất lực: “Em là CEO đấy Thẩm Bích Nhiên, làm gì có CEO nào lại tự mình vừa theo sát kinh doanh vừa kèm cặp nghiên cứu phát triển thế này?”


“Công ty mới khởi nghiệp đều như vậy cả.” Thẩm Bích Nhiên nói, “Kỹ thuật của Glance quá cao, dù vốn liếng dồi dào cũng rất khó tăng nhân sự quy mô lớn ngay lập tức. Anh biết Massive ở Thung lũng Silicon không, CEO Harrison của họ cũng phải mất hơn một năm mới có thể rảnh tay để tập trung vào quản lý.”


Cố Lẫm Xuyên trầm tư một lát: “Việc nghiên cứu phát triển sản phẩm của bên em và Massive có phải hơi giống nhau không?”


Bản thân Thẩm Bích Nhiên chính là một trong những nhân sự R&D cốt cán thời kỳ đầu của Massive, anh quá hiểu về công ty này. Nếu nói về sự khác biệt giữa mô hình của hai công ty, anh có thể thuyết trình suốt năm tiếng đồng hồ. Nhưng anh lười tốn lời với người ngoài ngành, Cố Lẫm Xuyên hỏi vậy thực chất là đang hỏi anh bao lâu nữa mới được nhàn rỗi, thế nên anh đáp: “Hướng nghiên cứu khác nhau, nhưng đội ngũ nhân tài cần thiết thì rất giống, vậy nên ít nhất em cũng phải mệt mỏi thêm hơn một năm nữa.”


Cố Lẫm Xuyên gật đầu, không hỏi thêm.


*


Tuần kế tiếp, Quang Xâm đã khởi động dự án hợp tác giữa Tầm Thanh và Glance.


Lịch họp Jeff gửi cho Tầm Thanh là ba giờ chiều, nhưng gửi cho Thẩm Bích Nhiên lại cố tình muộn hơn mười phút. Thẩm Bích Nhiên dẫn theo cấp dưới đúng giờ xuất hiện lúc ba giờ mười phút, vừa đẩy cửa vào, bàn dài trong phòng họp đã ngồi kín người.


Không chỉ có mười mấy người của Tầm Thanh, mà Quang Xâm cũng đến tận sáu người. Jeff và bốn giám đốc quản lý đầu tư cao cấp lần lượt ngồi vào vị trí, Cố Lẫm Xuyên ngồi ở ghế chủ tọa, đích thân trấn giữ.


Đội hình này quái dị đến mức đáng sợ, nhưng Thẩm Bích Nhiên chỉ khựng lại một giây, sau đó ung dung đi đến vị trí trống duy nhất bên tay trái Cố Lẫm Xuyên rồi ngồi xuống, gật đầu chào Thẩm Tòng Đạc ngồi đối diện: “Chúng ta bắt đầu thôi.”


Người lên lịch họp là Jeff, nhưng người chọn quân lại là Thẩm Bích Nhiên. Thẩm Bích Nhiên đã nghe báo cáo nghiệp vụ của Tầm Thanh ở hậu trường hơn một tháng trời, sớm đã hiểu rõ về những nhân sự thực chiến ở các mảng chức năng. Hôm nay những người anh điểm tên tới đều là các hạt nhân kỹ thuật, cho dù Thẩm Tòng Đạc có mang theo hai giám đốc chiến lược đi nữa, nhưng vì người thuyết trình chính là trưởng nhóm phát triển bên phía Thẩm Bích Nhiên, nên khi hai bên bắt đầu trao đổi kỹ thuật, những người thuộc tuyến quản lý hoàn toàn không thể xen lời vào được.


Trong lúc đó, hai vị giám đốc chiến lược định ngắt lời để chất vấn, nhưng vừa bị giám đốc quản lý đầu tư của Quang Xâm liếc mắt một cái, họ liền im hơi lặng tiếng.


Cuộc thảo luận kỹ thuật tiến triển rất thuận lợi, Thẩm Bích Nhiên nghe đến giữa chừng đã xác định được phán đoán của mình là chính xác —— sự mục nát của Tầm Thanh chỉ nằm ở bộ máy quản lý, còn nền tảng kỹ thuật vẫn rất vững chãi. Đợi đến ngày anh ra tay cắt tỉa mạnh tay cái cây cổ thụ trăm năm này, chỉ cần gió xuân năm sau thổi qua, nó sẽ lại cành lá xum xuê.



Sếp Thẩm tâm trạng khá tốt, nhân tiện đưa ra thêm yêu cầu mở quyền truy cập cho vài cơ sở dữ liệu bổ sung của Tầm Thanh. Anh vừa nói xong, dưới gầm bàn bỗng bị một bàn chân không an phận chạm khẽ.


Hoàn toàn là cố ý, không hề ngẫu nhiên.


Mũi giày da hơi lạnh len vào dưới ống quần tây, từng chút từng chút một cọ nhẹ lên cổ chân anh, lúc gần lúc xa nhưng lại lưu luyến không rời.


Thẩm Bích Nhiên trước khi tới đây chỉ chuẩn bị tâm lý bị gây khó dễ, chứ không chuẩn bị tâm lý bị quấy rối t*nh d*c.


Anh ngước mắt nhìn Cố Lẫm Xuyên, hắn bình thản quay đầu lại đối diện với ánh mắt anh: “Sao thế sếp Thẩm, đang trưng cầu ý kiến của anh à?”


Thẩm Bích Nhiên dùng ánh mắt cảnh cáo hắn.


“Anh không có ý kiến.” Cố Lẫm Xuyên nói, mũi chân rút ra khỏi ống quần Thẩm Bích Nhiên, cách một lớp vải quần, dùng mu bàn chân vỗ nhẹ hai cái vào bắp chân anh: “Cứ làm theo lời em nói đi.”


Khi Cố Lẫm Xuyên thu chân về, Thẩm Tòng Đạc ngồi đối diện đột nhiên động đậy thân mình. Ông ta dường như đã nhận ra những hành động nhỏ dưới gầm bàn, lập tức nhìn chằm chằm Thẩm Bích Nhiên và Cố Lẫm Xuyên. Chứng kiến ánh mắt quấn quýt giữa hai người, sắc mặt ông ta bỗng trở nên quái dị, cứng nhắc quay đầu đi rồi nói: “Chỉ có tính khả thi về kỹ thuật là chưa đủ, việc đưa công cụ tương tác AI vào có thể gây ra sự phản cảm cho người dùng, chúng ta cần làm khảo sát người dùng trước, lùi lại một tháng đi.”


“Không còn thời gian đâu.” Thẩm Bích Nhiên dứt khoát bác bỏ, “Sự gắn bó của người dùng livestream nằm ở streamer chứ không phải nền tảng, tôi không nghĩ sẽ có rủi ro dư luận về AI. Nói lùi một vạn bước, Glance trước đó đã ra mắt bằng mô hình ngôn ngữ của Tống Thính Đàn và để lại ấn tượng rất tốt với công chúng. Cho dù AI có rủi ro dư luận, thì cũng chưa chắc sẽ ứng nghiệm trên Glance.”


Thẩm Tòng Đạc nói: “Nhưng một khi đã nảy sinh dư luận, muốn quay đầu lại sẽ rất khó.”


“Chủ tịch Thẩm, đừng quên rằng, Tầm Thanh thực chất là gia nghiệp của tôi.” Thẩm Bích Nhiên nhấn mạnh hai chữ “của tôi”, nụ cười thân thiện: “Tay trái hay tay phải đều là thịt cả, tôi sẽ không vì Glance mà làm chuyện tổn hại đến nền móng của Tầm Thanh. Hai sản phẩm của tôi chỉ có thể cùng đạt được lợi ích nhờ hiệu ứng hiệp đồng thôi, ông cứ yên tâm mà hưởng cổ tức đi.”


Những lời này chẳng có chút đạo lý nào, nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ. Thẩm Bích Nhiên đã lấn lướt quá mức, ngay cả các nhân viên kỹ thuật cũng nhận ra bầu không khí vi diệu. Nhân sự ba bên lần lượt đứng dậy rời đi, Jeff là người cuối cùng ra ngoài và khép cửa lại.


Thẩm Tòng Đạc tức đến nổ đom đóm mắt, ông ta không dám lườm Cố Lẫm Xuyên, chỉ có thể trừng mắt nhìn Thẩm Bích Nhiên, mỉa mai: “Ban nãy mày làm cái trò gì dưới gầm bàn đấy?”



Nụ cười lúc này của anh giống hệt vẻ nghịch ngợm hồi nhỏ, nhưng lại mang thêm phần khiêu khích và vô pháp vô thiên. Thẩm Tòng Đạc dường như bị ép phải nhớ lại rất nhiều chuyện cũ từng bị anh cãi vã, trêu chọc đến bẽ mặt, càng thêm giận dữ lôi đình: “Xem ra mấy tờ báo lá cải kia không hề đồn nhảm, Thẩm Bích Nhiên, sau lưng mày đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu rồi? Để có thể đứng ở Tầm Thanh đối đầu với tao mấy câu, mày đúng là không cần liêm sỉ nữa.”


“Ông nói đùa rồi, nhà họ Thẩm bây giờ còn ai sống sót mà biết đến liêm sỉ nữa đâu?” Thẩm Bích Nhiên đứng dậy, rũ mắt nhìn xuống ông ta: “Đúng rồi, Thẩm Như Hâm đâu? Một dự án lớn thế này mà Giám đốc bộ phận Marketing còn không lộ mặt, không lẽ ông nhốt anh ta lại rồi?”


Nhắc đến Thẩm Như Hâm, đồng tử của Thẩm Tòng Đạc co rút lại cực nhanh. Thẩm Bích Nhiên thu trọn sự biến hóa trong khoảnh khắc đó vào mắt, khẽ cười một tiếng: “Sao vậy, sợ con trai ở ngoài huênh hoang rồi để lộ sơ hở cho ông già nó à? Đừng căng thẳng, bác cả ——” Anh nhìn thẳng vào Thẩm Tòng Đạc, “Anh họ chỉ lớn hơn tôi một tuổi, lúc ông bắt đầu tiếp xúc với Vương Lập Sơn anh ta còn chưa thành niên đâu, chẳng nhớ được gì đâu.”


Phòng họp dường như trong nháy mắt bị rút cạn thành chân không. Thẩm Tòng Đạc trợn mắt nhìn anh trân trân, hồi lâu sau mới nghiến răng thốt ra từng chữ: “Mày nói cái thứ tiếng người gì thế, tao nghe không hiểu.”


“Không hiểu thì thôi vậy.” Thẩm Bích Nhiên cười một cách không kiêng dè như trẻ con, “Tôi hiểu là đủ rồi. Tôi sẽ nỗ lực, tranh thủ sớm ngày khiến ông cũng phải nghe cho hiểu.”


Cố Lẫm Xuyên lúc này đứng dậy, cửa phòng họp cũng theo đó bị đẩy ra từ bên ngoài, một hàng vệ sĩ đứng sừng sững ở cửa.


Giống như trong không gian chân không có một ngọn Thái Sơn đè xuống, không một tiếng động nhưng nặng nghìn cân, không thể phản kháng.


Cố Lẫm Xuyên giơ một cánh tay ra, dùng tư thế của một người bảo vệ để Thẩm Bích Nhiên đi trước, sau đó lùi lại nửa bước theo sau.


Khi họ đi đến cửa, Thẩm Tòng Đạc đột nhiên lại lên tiếng: “Sếp Cố, nhà họ Thẩm đã nuôi dưỡng cậu mười năm, bây giờ cậu tận hưởng mùi vị Thẩm Bích Nhiên hạ mình cầu xin cậu, chẳng lẽ không sợ linh hồn tổ tiên nhà họ Thẩm trên trời nổi giận sao?”


Giọng ông ta vang rền như chuông khánh, nhưng Thẩm Bích Nhiên chỉ nghe thấy một câu nói nhảm nhí đầy bất lực đang cố gắng ly gián, anh cứ thế thẳng bước đi tiếp mà không hề ngoảnh đầu lại.


Nhưng Cố Lẫm Xuyên lại dừng bước, quay người lại nói: “Ông hiểu lầm rồi. Chuyện giữa tôi và Thẩm Bích Nhiên, sáu năm trước em ấy đã thú nhận với bác trai bác gái. Khi ông nội Thẩm nằm trên giường bệnh, chắc hẳn cũng nghe đến chai cả tai rồi. Cả nhà họ Thẩm, người duy nhất không biết chỉ có ông mà thôi.”


“Mày!” Thẩm Tòng Đạc thịnh nộ đứng bật dậy, “Chúng mày——”


Thẩm Bích Nhiên đã đi được mười mấy bước, nghe vậy liền quay đầu lại, muốn nhìn xem biểu cảm đặc sắc trên mặt Thẩm Tòng Đạc.



Tiếc là thân hình cao lớn của Cố Lẫm Xuyên đã chắn ở cửa, anh chẳng nhìn thấy gì cả. Sự thể diện của người trưởng thành khiến anh không thể gạt Cố Lẫm Xuyên ra để thò đầu vào quan sát, nhưng trong lòng vẫn thấy rất không cam tâm.


Cố Lẫm Xuyên quay đầu dùng ánh mắt trấn an anh, ra hiệu cho anh lại gần một chút, rồi tiếp tục thản nhiên nói: “Trước đây ông ở biệt thự cũ thường xuyên mất mặt rồi cứ đổ lỗi cho tôi, thực tế lần nào người làm việc xấu cũng là Thẩm Bích Nhiên. Nhưng lúc họp ban nãy, thật sự không phải Thẩm Bích Nhiên, mà là tôi.”


Hắn dừng lại một chút, quay người rời đi. Thẩm Bích Nhiên ăn ý bước tới ngay khoảng trống mà hắn vừa nhường ra, nhanh chóng thưởng thức được nửa giây biểu cảm vừa chấn kinh vừa kinh hoàng của Thẩm Tòng Đạc.


Thẩm Bích Nhiên nỗ lực mím môi bước vào thang máy, khi bốn vệ sĩ định đi vào theo thì bị Cố Lẫm Xuyên dùng ánh mắt ngăn lại.


Cửa thang máy đóng, Thẩm Bích Nhiên lập tức bật cười thành tiếng.


Thực ra đến tận ngày hôm nay, hận thù của anh dành cho Thẩm Tòng Đạc đã sớm vượt xa sự đối địch đơn thuần thời thơ ấu, nhưng kiểu cười trên nỗi đau của đối phương này dường như đã trở thành bản năng của cơ bắp. Nhìn thấy Thẩm Tòng Đạc ngậm quả đắng đối với anh mà nói chẳng khác nào được ăn một miếng bánh ngọt, đó là phản xạ vui vẻ trực tiếp nhất của đại não.


“Vui đến vậy sao?” Cố Lẫm Xuyên vừa bất lực vừa dung túng, cuối cùng cũng khẽ nhếch môi theo, đưa tay ôm lấy eo Thẩm Bích Nhiên và nói: “Tối nay có một buổi hẹn, Nghiên Thanh, Duật Hằng, Hoài Tranh đều có mặt, họ gọi anh đi, nhưng thời gian buổi tối của anh là của sếp Thẩm, không biết sếp Thẩm có sẵn lòng đi cùng không?”


Thẩm Bích Nhiên nhớ tối nay có hẹn đi ăn đồ Nhật với Tống Thính Đàn, anh rút điện thoại ra, thuận miệng hỏi: “Hẹn gì vậy?”


“Chỉ là bạn bè tụ tập thôi, Nghiên Thanh mua được một chai Yamazaki 55, mọi người cùng nếm thử.”


Thẩm Bích Nhiên đã mở lịch sử trò chuyện với Tống Thính Đàn, quả nhiên không nhớ nhầm, hẹn ăn đồ Nhật đúng vào hôm nay, chỗ cũng đã đặt xong xuôi rồi.


Anh đang định bảo Cố Lẫm Xuyên cứ tự đi đi, thì Tống Thính Đàn bỗng nhiên gửi cho anh một tin nhắn.


Nghe nói cậu định mời tôi ăn cá: Meo meo, dời lịch ăn đồ Nhật nhé, tôi hơi bị viêm dạ dày rồi.


Nghe nói cậu định mời tôi ăn cá: Xin lỗi xin lỗi, lần tới nhất định bù. Mèo nhỏ cầu xin.jpg


Thẩm Bích Nhiên gõ vài dòng hỏi thăm, dặn dò y bớt uống rượu lạnh, rồi gật đầu nói: “Buổi tối em không có kế hoạch gì, vậy thì đi cùng anh.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 55: Dưới bàn đàm phán ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...