Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 47: Cơn bão ở Bắc Kinh ‍


Bắc Kinh phát tin cảnh báo mưa bão, tiếng mưa ồn ã làm nhiễu loạn tâm trí khiến Thẩm Bích Nhiên khó lòng suy nghĩ về những chuyện cũ của nhà họ Thẩm.


Cuốn Mặt trăng và đồng sáu xu vốn chỉ mới đọc đến một phần ba, nhưng đêm nay Cố Lẫm Xuyên đã đọc rất lâu. Trước khi Thẩm Bích Nhiên chìm vào giấc ngủ, anh lờ mờ nghe thấy đoạn Strickland đổ bệnh qua đời. Tiếng mưa ầm ì, giọng nói trầm thấp của Cố Lẫm Xuyên và tiếng hừ hừ của Nhiên Nhiên đan xen bên tai, anh cứ thế ngủ say.


Nhiệt độ ban đêm giảm đột ngột, lúc tỉnh dậy vào ngày hôm sau, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cuối tuần anh vẫn còn rất nhiều việc, đành quấn chăn tăng ca đến tận buổi chiều mới xách theo Nhiên Nhiên về nhà cũ. 


Cố Lẫm Xuyên nói vệ sĩ sẽ ở xe van, nhưng Thẩm Bích Nhiên không ngờ đó lại là một chiếc xe van đa năng.


Anh đứng trước cửa sổ của chiếc xe bán kem kiểu Ý đó ngẩn ngơ hồi lâu: “Các anh làm thật đấy à?”


Anh chàng vệ sĩ cao mét chín, chiếc áo ba lỗ bó sát làm lộ rõ những khối cơ bắp cuồn cuộn. Anh ta kéo ngăn tủ đông ra, để lộ hai hàng hộp kem xếp ngay ngắn: “Ngài Thẩm, ngài muốn lấy mấy viên?”


Thẩm Bích Nhiên đã là người trưởng thành rồi.


Anh cúi đầu chọn hương vị, lầm bầm hỏi: “Rốt cuộc đây là ý tưởng tồi tệ của ai vậy, không thấy trẻ con quá à?”


“Sếp bảo anh Đường suy nghĩ hai vấn đề, một là làm sao để việc đỗ xe van ở khu biệt thự ngoại ô trở nên hợp lý, hai là ngoài việc bảo vệ ngài ra thì chúng tôi còn có lợi ích gì nữa. Anh Đường đã đưa ra phương án tuyệt đỉnh thông minh này.”


Thẩm Bích Nhiên nghiêm túc giải thích với anh ta: “Sự tán dương của người lao động chân tay dành cho chỉ số thông minh của người lao động trí óc, hay sự sùng bái cơ bắp của người lao động trí óc dành cho người lao động chân tay, đều không có giá trị tham khảo đâu.”


Vệ sĩ nhìn anh qua lớp kính râm hồi lâu: “Ý ngài là sao?”


“Ý là tôi muốn hai viên.” Thẩm Bích Nhiên nói: “Vị trà xanh đậm đặc và sữa chua mâm xôi, cảm ơn.”


Thực đơn hương vị y hệt cửa hàng hồi cấp ba, chứng tỏ Cố Lẫm Xuyên cũng đã tán thành phương án trẻ con này.


Thẩm Bích Nhiên cạn lời ăn hết hai viên kem, rồi bế Nhiên Nhiên từ trong xe của mình ra vào viện. Một tay anh đỡ mông mèo nhỏ, một tay v**t v* lưng nó, để nó đặt móng vuốt lên vai mình: “Lần này không mang theo quản gia của mày đâu, cuộc sống dưới quê khổ cực lắm, nhưng mày là một chú mèo dũng cảm mà.”


Lời vừa dứt, Nhiên Nhiên bỗng nhiên vùng vẫy kịch liệt, móng vuốt đâm xuyên qua lớp áo làm da thịt anh đau nhói. Thẩm Bích Nhiên còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy một tiếng gầm gừ lạ lẫm, mèo nhỏ thoát khỏi tay anh, nhảy phắt xuống đất.


Anh thầm nghĩ không xong rồi, nơi hoang vắng thế này quả nhiên làm mèo nhỏ sợ hãi. Đang lúc lúng túng không biết làm sao, anh chợt nhận ra dáng vẻ của Nhiên Nhiên dường như không phải là đang sợ.


Sau cơn mưa lớn, khắp nơi tỏa ra mùi cỏ xanh ẩm ướt. Nhiên Nhiên lao vào bãi cỏ, tiếng gầm gừ ngày càng lớn hơn. Đột nhiên, tiếng gầm dừng lại, nó nhìn chằm chằm vào một điểm phía xa, người phục xuống lẫn vào đám cỏ, mông bắt đầu lắc qua lắc lại chậm rãi.


Thẩm Bích Nhiên nhận ra điều gì đó, phối hợp nín thở theo.


Tần suất lắc mông của Nhiên Nhiên ngày càng nhanh, đột nhiên, hai chân sau của nó đạp mạnh xuống đất nhảy vọt ra ngoài, vung vuốt tát thẳng xuống đất!


Đây là lần đầu tiên Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy một con bọ cánh cứng to đến thế.


“Meo—!!!”


Thẩm Bích Nhiên cũng là lần đầu tiên thấy Nhiên Nhiên phấn khích đến vậy.


Mèo nhỏ vung vài nhát vuốt vờn chết con mồi, đôi mắt lại bắt đầu đảo liên hồi tìm kiếm trong bụi cỏ.


“Cái đó, Nhiên Nhiên này…” Thẩm Bích Nhiên há hốc mồm trước sự lợi hại của đứa nhỏ.


Mèo nhỏ quay ngoắt đầu lại.


“Méo.”



— Con người, bé đang bận lắm.


Thẩm Bích Nhiên định nói gì đó lại nuốt ngược vào trong, đổi ý bảo: “Chơi mệt thì tự vào nhà nhé.”


Anh kiểm tra lại một lượt cửa viện đã đóng chặt, chụp trộm mấy tấm ảnh tư thế săn mồi oai phong của Nhiên Nhiên gửi cho Cố Lẫm Xuyên.


Đã một thời gian kể từ lần cuối anh ở lại nhà cũ, nhưng trong nhà vẫn sạch bóng không một hạt bụi, điều hòa cũng đã được thay mới. Thẩm Bích Nhiên chột dạ bước vào phòng chứa dụng cụ để kiểm tra — cũng may, chiếc thùng gỗ của anh vẫn nằm yên vị ở đó, bám một lớp bụi mỏng, nhân viên vệ sinh khi dọn dẹp sau đó đã bỏ sót căn phòng nhỏ bỏ hoang này.


Thẩm Bích Nhiên móc một tờ giấy từ sau lớp màng nhựa dán vận đơn ra, đó là lá thư ly biệt không thể gửi đi thời niên thiếu. Lần trước về nhà cũ anh đã hèn nhát không dám đối mặt, bèn vội vàng gấp lại mang về nhà, giấu sau tờ vận đơn của thùng gỗ.


Tờ giấy được gấp làm ba thành một miếng rất nhỏ, Thẩm Bích Nhiên mân mê nó trong tay, định mở ra mấy lần nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.


Chân tướng của nhà họ Thẩm cuối cùng cũng sắp lộ ra ánh sáng, còn những bí mật ẩn nấp trong năm tháng, vốn hèn nhát không dám mở ra mà cũng chẳng cần thiết phải mở ra kia, nên để chúng ngủ yên vĩnh viễn thì hơn.


Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa, anh muốn bắt đầu lại với Cố Lẫm Xuyên.


Thẩm Bích Nhiên tìm được một cái chén dùng một lần trong đống đồ lặt vặt, đi ra ngoài nhổ một nắm cỏ, châm một điếu thuốc rồi bỏ cùng mẩu thư vào trong chén.


Một góc của mảnh giấy bắt đầu bị ngọn lửa l**m đen, anh bỗng nhiên cảm thấy một nỗi chột dạ như đang làm điều xấu, liền xoay người rời khỏi phòng dụng cụ.


Nhiên Nhiên đang ngồi xổm bên ngoài phòng dụng cụ nhìn chằm chằm vào anh.


Thẩm Bích Nhiên càng chột dạ hơn, lập tức bế mèo lên, che mắt nó lại.


“Không có đốt đồ gì đâu.” Anh thấp giọng giải thích với mèo.


Quay vào nhà xem điện thoại, Cố Lẫm Xuyên vẫn chưa trả lời tin nhắn.


Sáu giờ tối giờ Bắc Kinh, ở Berlin vừa vặn là giờ ăn trưa.


Thẩm Bích Nhiên nhấn mở biểu đồ lịch trình mà Jeff chia sẻ, khoảng thời gian này đang để trống. Anh lướt lên trên, tin nhắn gần nhất của Cố Lẫm Xuyên là từ bốn tiếng trước — tám giờ sáng giờ Berlin, hắn nói đã cho người chuẩn bị sẵn chậu cát và đồ chơi ở nhà cũ, trong tủ lạnh có đủ thịt sống cho mèo ăn trong hai ngày.


Thẩm Bích Nhiên mở tủ lạnh ra thì giật mình, bèn gửi thêm một tin nhắn: Thì ra mỗi ngày nó đều lén tôi ăn tươi nuốt sống. 


Gửi xong tin nhắn anh liền đặt điện thoại xuống, chuyến này quay về mục đích chính là để tìm bằng chứng. Thẩm Bích Nhiên từ nhỏ đã rất giỏi tìm đồ, nhưng anh vào phòng cũ của bảo mẫu Tôn tìm kiếm tỉ mỉ suốt hai tiếng đồng hồ mà chẳng thu hoạch được gì. Căn phòng vẫn đầy hơi thở sinh hoạt, nhưng tuyệt nhiên không có chút dấu vết nào của Vương Lập Sơn và Tôn Điềm Điềm, càng không nói đến manh mối liên quan đến Thẩm Tòng Đạc.


Anh gửi tin nhắn kể việc này cho Cố Lẫm Xuyên, sau đó muộn màng cảm thấy hơi nhức đầu, bèn bế mèo về phòng ngủ, bật sưởi ấm rồi đi ngủ.


Giấc ngủ này rất chập chờn, trong mơ xuất hiện rất nhiều người — tài xế và bảo mẫu, cha mẹ và ông nội, bác cả và anh họ, Cố Lẫm Xuyên… Những chuyện thời thơ ấu và thiếu niên đan xen trong mơ, dệt nên một dòng thời gian hỗn độn khó phân biệt. Anh càng mơ càng thấy kinh hoàng, trong cơn mê man ý thức dần quay lại, nhận ra mình đang bị bóng đè, muốn mở mắt ra mà không làm được.


Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Bích Nhiên chợt nhận ra tiếng đọc sách đồng hành cùng mình vào giấc ngủ mấy ngày nay, lẫn tiếng hừ hừ của mèo nhỏ bên giường lúc này đều biến mất.


Một tia sáng sắc lẹm đột ngột xuyên qua mí mắt làm bừng sáng tầm nhìn, theo sau đó là một tiếng sấm rền nổ vang.


Sự kìm kẹp của cơn bóng đè đột ngột được tháo dỡ, anh bật người ngồi dậy.


Căn phòng bị điều hòa thổi đến nóng bức khô khốc, anh ướt đẫm mồ hôi, bên ngoài mưa tầm tã, chớp giật liên hồi, sấm nổ đùng đoàng.


Thẩm Bích Nhiên vô thức nhìn quanh: “Nhiên Nhiên?”


Mèo nhỏ không thấy tăm hơi, cửa phòng ngủ mở hé một khe nhỏ.


Thẩm Bích Nhiên lập tức xuống giường đi tìm, cả tầng một và tầng hai đều không thấy bóng dáng mèo đâu. Cửa chính đã khóa, tất cả cửa sổ đều đóng chặt, anh bỗng nghĩ ra điều gì đó, chân trần chạy thình thịch lên căn gác mái.



Hớt hơ hớt hải chạy lên bậc thang cuối cùng, bước chân anh đột nhiên chậm lại, thở phào nhẹ nhõm.


“Nhiên Nhiên…” Thẩm Bích Nhiên tiến lại gần mèo nhỏ đang cuộn tròn trên giường của Cố Lẫm Xuyên, “Có phải sợ quá không?”


Anh sực nhận ra, tuy lúc đi săn thì rất hưng phấn nhưng dù sao cũng là đổi sang môi trường lạ. Lúc anh ngủ, mèo nhỏ chắc hẳn đã đi tuần tra hết cả lãnh thổ một lượt, cuối cùng dừng lại trên chiếc giường mà cách đây không lâu Cố Lẫm Xuyên đã về ngủ lại một đêm.


“Nhớ chủ của mày rồi à?” Thẩm Bích Nhiên đưa tay xoa đầu mèo, ngồi xuống giường ghé trán vào trán nó, “Vài ngày nữa là anh ấy về rồi.”


“Meo.” Nhiên Nhiên đưa đệm thịt ra, khách sáo chặn lấy trán anh.


— Con người, anh hơi nóng, đừng dính lấy bé.


Thẩm Bích Nhiên tự sờ trán mình thấy hình như hơi sốt thật, định nằm thêm một lát, khẽ liếc mắt nhìn qua thì không nhịn được cười.


— Đầu giường trống không, chẳng có chiếc gối nào.


Cố Lẫm Xuyên đêm đó chắc không phải thức trắng cả đêm thật đấy chứ.


Anh đứng dậy bật đèn lên.


Trong đêm mưa bão lạnh lẽo, căn gác mái lại bao phủ trong vầng sáng vàng ấm áp. Thời thiếu niên, đêm nào Cố Lẫm Xuyên cũng đọc sách cho Thẩm Bích Nhiên nghe, nên trong phòng toàn là loại đèn bảo vệ mắt.


Khắp nơi đều là sách, tủ sách là món đồ nội thất lớn nhất trong căn phòng này, nhưng cũng đã bị nhét đầy. Thẩm Bích Nhiên đưa tay lướt qua những gáy sách được xếp ngay ngắn, chợt khựng lại.


Có một cuốn sách lộ ra dấu vết từng được rút ra, trên gáy sách không có tên, nhưng anh nhận ra nó.


Đó là tập thơ của Morge, có thu lục bài Dâu tây. Năm đó anh đã dùng bài thơ này để tỏ tình với Cố Lẫm Xuyên, sau khi ở bên nhau, Cố Lẫm Xuyên đã đặc biệt mua tập thơ này.


Thẩm Bích Nhiên rút nó ra, tiện tay lật mở, nhưng trang thơ anh lật trúng không phải bài Dâu tây, mà là một bài khác mang tên Mọi điều đều trong im lặng.


Đây là tác phẩm tiêu biểu của Morge, dựa trên một sự kiện có thật — năm 1957, Liên Xô phóng vệ tinh nhân tạo thứ hai, một chú chó tên là “Laika” được đưa lên vệ tinh, trở thành sinh vật Trái Đất đầu tiên bay vào vũ trụ. Nhưng vệ tinh không thể quay về Trái Đất, vì thế chú chó cũng đã chết trong không gian một tuần sau đó.


Thẩm Bích Nhiên lật đến trang này không phải là ngẫu nhiên, bởi vì trang này đã được gấp nhẹ một góc.


Ánh mắt anh dừng lại ở đoạn thứ hai —


“Giữa không gian thanh khiết, nó lắng nghe, nó quan sát,


Nhịp tim xa xăm và yếu ớt của nó gửi thông tin về,


Liên tục không ngừng, nhạy bén mà tinh tế,



Một con vật bị xích trong khoang nhỏ chắc chắn không ngày trở lại, mà tương lai


Vẫn tồn tại ở phía xa kia, lạnh lùng và vẹn nguyên như vầng trăng,


Chờ đợi được chiếm lĩnh, thậm chí sẽ mỉm cười canh giữ,


Tựa như xác chú chó ấy và chiếc khoang nhôm tinh xảo


Tỏa sáng lấp lánh, tan chảy dọc theo đường cung trở về…”



“Chú chó nhỏ bị bỏ rơi rất nhớ em.”


Khi dòng chữ đó đập vào mắt, hơi thở của Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn đình trệ, chân tay lạnh ngắt, nhưng trong đầu lại giống như có một quả cầu lửa đang bùng cháy, khiến sống mũi cay xè một cách mãnh liệt chưa từng có. Anh không kịp đưa tay lên che mắt, nước mắt đã lã chã tuôn rơi.


Một loại bản năng nào đó trong khoảnh khắc phá lồng mà ra, tâm trí anh trống rỗng, không kịp suy nghĩ cũng không thể khống chế, anh rút điện thoại ra gọi thẳng vào số của Cố Lẫm Xuyên.


Thế nhưng, giọng nói nữ nhân viên vang lên ngay sau đó khiến lòng anh hẫng một nhịp.


“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”


Một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm, căn phòng nhỏ đột ngột chìm trong bóng tối dày đặc. Tiếng sấm rền lại một lần nữa giáng xuống thật mạnh, lần này như thể đánh thẳng vào mặt kính cửa sổ.


Căn nhà cũ chìm trong sự im lặng chết chóc.


Hai giây sau, điện thoại của Thẩm Bích Nhiên reo lên.


Nhịp tim anh đột ngột hồi phục trong một giây, nhưng cũng chỉ duy nhất một giây đó.


“Ngài Thẩm, đường dây xung quanh đây vừa xảy ra sự cố do sấm sét.” Vệ sĩ nói qua điện thoại: “Chúng tôi đã liên hệ với cục điện lực để sửa chữa khẩn cấp, sẽ mất khoảng hai đến ba tiếng, xin ngài cứ yên tâm.”


Mất một lúc lâu, Thẩm Bích Nhiên mới mở miệng: “Cố Lẫm Xuyên đâu?”


Vệ sĩ ngẩn ra một chút: “Chúng tôi không có quyền can thiệp vào lịch trình của sếp tại Đức.”


“Chẳng phải các anh có một nhóm chat sao?” Cổ họng Thẩm Bích Nhiên đắng chát, một dự cảm cực kỳ bất ổn đang điên cuồng gõ cửa tâm trí, “Lần cuối cùng anh ấy gửi tin nhắn cho tôi đã là mười tiếng trước rồi, anh ấy đang làm gì?”


Đây là một sự kiểm tra hành tung với thái độ vô cùng cứng rắn, nhưng có lẽ người vệ sĩ này đã từng nhận được chỉ thị — chỉ thị rằng Thẩm Bích Nhiên có thể biết hành tung của Cố Lẫm Xuyên bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Anh ta lập tức đáp: “Tôi sẽ hỏi giúp ngài ngay đây, xin chờ một chút.”


Không có chờ một chút nào cả, Thẩm Bích Nhiên lập tức tự mình gọi cho Jeff.


“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”


Thẩm Bích Nhiên: “glan…”


Khẩu lệnh AI còn chưa đọc xong, phía trên màn hình đã nhảy ra một thông báo đẩy tin tức —


Hôm nay, một chiếc phi cơ riêng dòng Gulfstream G550 đã rơi xuống vùng biển Đại Tây Dương, thời điểm mất tín hiệu radar là 5 giờ 47 phút chiều giờ Bắc Kinh, lộ trình bay và danh tính hành khách vẫn đang trong quá trình điều tra.


Ù tai, hồi hộp, những phản ứng sinh lý quen thuộc ngay lập tức ập đến. Trái tim run rẩy co thắt, còn dữ dội hơn cả sáu năm trước.


Trong cuộc điện thoại tối qua, Cố Lẫm Xuyên đã nói: “Tôi sẽ về sớm với em, có được không?”


“Tôi sẽ về sớm với em, có được không?”


“Tôi sẽ về sớm với em…”


“… có được không?”


Giọng nói dịu dàng vang vọng từng hồi trong đầu, đi kèm với tiếng ù tai nhức nhối. Thẩm Bích Nhiên không ngừng hít thở sâu, cắn rách cả môi, một lần nữa nhấn vào khung trò chuyện với Cố Lẫm Xuyên.


Phi cơ riêng có mạng lưới không trung, lần cuối cùng Cố Lẫm Xuyên gửi tin nhắn cho anh là 12 giờ trưa, tin nhắn đầu tiên anh không trả lời hắn là vào 6 giờ rưỡi chiều, mà chiếc G550 thì rơi vào lúc 5 giờ 47 phút.


Điện thoại bỗng nhiên lại reo, là Jacqueline.



“Ngài Thẩm, tôi nghe nói ngài đang tìm sếp.” Giọng của Jacqueline nghe vẫn bình thường như mọi khi, “Anh ấy cùng Jeff và các vệ sĩ đều tắt máy rồi. Tôi đã hỏi quản gia bên Đức, họ nói anh ấy đột nhiên quyết định về nước, đã đi từ sáng nay. Chắc là do đi gấp quá nên Jeff quên cập nhật lịch trình, thành thật xin lỗi vì đã để ngài phải lo lắng.”


Đây chính là tình huống mà Thẩm Bích Nhiên sợ phải nghe thấy nhất vào lúc này.


Bên ngoài tiếng sấm vẫn nổ đùng đoàng, lại một tia chớp rạch ngang, Nhiên Nhiên ở phía sau đột nhiên “meo” lên một tiếng đầy sợ hãi.


Phòng tuyến tâm lý của Thẩm Bích Nhiên trong khoảnh khắc này hoàn toàn bị đánh sập.


“Có phải là chiếc Gulfstream G550 không?” Anh nghe thấy giọng nói của mình run rẩy như một nhành lau lẻ loi trong cơn bão.


“Sao cơ?” Jacqueline sững sờ trước câu hỏi, dừng lại vài giây mới nói: “Xin lỗi ngài Thẩm, dưới tên sếp có hai chiếc phi cơ riêng, lần này anh ấy về Đức là đi chiếc Boeing BBJ777, tôi không chắc chiếc còn lại là dòng nào, để tôi hỏi cơ trưởng một chút.”


Cô định cúp máy, đột nhiên lại khựng lại: “Đợi đã… à, ngài Thẩm, tôi vừa thấy tin tức về một vụ rơi phi cơ riêng. Nếu vì chuyện này thì xin ngài cứ yên tâm, lịch trình đột xuất thường không kịp xin đường bay, chắc là họ đã đi máy bay dân dụng rồi.”


Giống như một tia sáng bất ngờ lọt vào màn đêm tăm tối, Thẩm Bích Nhiên há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Một cơn buồn nôn mãnh liệt trào dâng, anh dốc sức kìm nén, hồi lâu sau mới nói: “Vậy cô có thể kiểm tra giúp tôi…”


“Hỏi được rồi, không phải máy bay của chúng ta, các cơ trưởng vừa phản hồi xong.” Giọng Jacqueline chắc nịch, nhanh chóng đưa ra kết luận, sau đó ôn tồn giải thích: “Đường bay sếp xin vốn là vào tuần sau, cả hai cơ trưởng của anh ấy đều không nhận được nhiệm vụ bay đột xuất. Bên phía ông cụ còn bốn cơ trưởng nữa, hiện tại tất cả đều đang ở Berlin. À, tài xế của ông cụ vừa trả lời tôi rồi, hôm nay chính ông ấy là người đưa sếp ra sân bay, xác nhận sếp đi máy bay dân dụng, số hiệu chuyến bay sẽ được gửi tới ngay bây giờ.”


Thẩm Bích Nhiên giống như bị đẩy từ vách đá vạn trượng xuống, rồi lại rơi thẳng vào một đống bông mềm mại.


Anh nhắm nghiền mắt, th* d*c từng hồi.


Chuyến bay dân dụng gặp sự cố sáu năm trước, hay chiếc phi cơ riêng gặp nạn sáu năm sau, đều không liên quan đến Cố Lẫm Xuyên.


Cố Lẫm Xuyên của anh vẫn bình an.


Sẽ luôn bình an.


“Bắc Kinh đang mưa lớn, sân bay bị hoãn chuyến trên diện rộng, nhưng không có máy bay nào gặp sự cố cả.” Giọng Jacqueline dịu dàng mà chuyên nghiệp, “Tất cả là tại Jeff không cập nhật lịch trình, anh ta làm việc quá tùy hứng, cứ hay xuất hiện những quy trình sai quy định thế này, đợi anh ta về ngài cứ trừ tiền thưởng của anh ta đi. Ngài bình tĩnh lại một chút, tôi bảo vệ sĩ mang ít kem lên lầu cho ngài nhé?”


“Không cần…”


Trên màn hình đột nhiên nhảy ra một thông báo.


Tin nhắn mới từ “Cố Lẫm Xuyên”


Nhiên Nhiên được chiều chuộng thì cũng đâu có mâu thuẫn gì với việc đi săn, lúc nhỏ em cũng biết đánh nhau mà.


Thẩm Bích Nhiên nhìn dòng chữ đó, đọc thật chậm, còn chưa kịp tiêu hóa hết ý nghĩa của nó thì Cố Lẫm Xuyên đã gọi video tới trực tiếp.


Đầu ngón tay anh cứng đờ, phải nhấn mấy lần mới bắt máy thành công.


Cố Lẫm Xuyên đang sải bước nhanh trên lối đi ở sân bay, phía sau hắn là lớp kính sát đất rộng lớn, bên ngoài cửa sổ màn đêm thăm thẳm, chớp giật liên hồi.


“Sao vậy em?” Vẻ mặt hắn có chút lo lắng, như muốn thông qua màn hình để xác nhận xem Thẩm Bích Nhiên đã xảy ra chuyện gì, “Tôi về sớm hơn dự định. Điện thoại của Jeff vừa mở máy đã bị gọi đến nổ tung, nói là tất cả mọi người đều đang giúp em tìm tôi. Thẩm Bích Nhiên, em…”


Lời nói đột ngột dừng lại, bước chân cũng khựng lại tức thì.


Trên màn hình, hai mắt Thẩm Bích Nhiên đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi như mưa. Vài giây sau, khung hình trong ống kính đảo lộn trời đất, chiếc điện thoại rơi bộp xuống sàn.


“Thẩm Bích Nhiên? Thẩm Bích Nhiên!”


Cố Lẫm Xuyên hốt hoảng gọi mấy tiếng nhưng không nhận được bất kỳ lời hồi đáp nào.


Vài giây trôi qua, từ trong tai nghe truyền đến tiếng nức nở kịch liệt của Thẩm Bích Nhiên.


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 47: Cơn bão ở Bắc Kinh ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...