Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 48: Chắp nối những mảnh ghép
Quãng đường từ sân bay về nhà cũ họ Thẩm bị ép rút ngắn lại hết mức.
Suốt dọc đường, Cố Lẫm Xuyên không ngừng thấp giọng xin lỗi qua điện thoại, tự trách mình đáng lẽ nên thông báo trước lịch trình, nhưng Thẩm Bích Nhiên vẫn luôn giữ im lặng.
Jeff ngồi một bên với gương mặt tái mét. Lúc nãy khi lên xe, Cố Lẫm Xuyên có quay sang nhìn anh ta một cái, chỉ một ánh mắt đó thôi, anh ta đã hiểu ra, dù trước đây có đùa giỡn bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì lần này công việc của anh ta thực sự khó giữ.
Xe đi được nửa đường, Thẩm Bích Nhiên mới thấp giọng lên tiếng.
“Không trách anh, là tôi không nhớ lâu, lại làm chuyện ngu ngốc rồi.”
Giọng anh rất khàn, rất nhẹ, truyền qua tai nghe tựa như có thể tan biến ngay trong nháy mắt.
Hình ảnh trên màn hình khẽ động, Thẩm Bích Nhiên đang ngồi bệt dưới sàn cạnh giường. Anh nhích người một chút, ống kính bắt được một góc gấu quần của anh.
Cố Lẫm Xuyên thầm thở phào nhẹ nhõm: “Bữa tối em ăn gì rồi?”
Khả năng suy nghĩ của Thẩm Bích Nhiên dường như trở nên rất chậm chạp, phải đợi thêm vài phút sau, anh mới khẽ trả lời: “Chưa ăn, tôi vừa ngủ một lát.”
“Vậy em muốn ăn chút gì không?”
Lần này không có câu trả lời.
Vài phút sau, Cố Lẫm Xuyên lại đổi chủ đề: “Nhiên Nhiên ăn chưa?”
“Ừm.” Thẩm Bích Nhiên tằng hắng một cái, “Ăn thịt sống.”
“Ăn tươi nuốt sống sao?” Cố Lẫm Xuyên khẽ cười trầm thấp, “Có phải lần đầu em thấy nó ăn thịt sống không?”
“Ừm.”
“Có đáng yêu không?”
“… Ừm.”
“Mèo đều thích ăn thịt mà.”
“Ừm.”
“Còn thích ăn kem nữa.”
“… Câm miệng.”
“Nó có ở cạnh đó không, sao không nghe thấy tiếng hừ hừ?”
Thẩm Bích Nhiên lại im lặng một lúc, dường như đang cúi đầu xoa mặt: “Không biết chạy đi đâu rồi, chắc là sợ quá.”
“Sợ sấm sét sao?” Cố Lẫm Xuyên nói, “Chắc không đâu, nó khác với những con mèo khác, trông thì kiêu sa quý phái vậy thôi chứ thực ra dũng mãnh lắm.”
“Ừm.”
Thẩm Bích Nhiên mất một lúc lâu mới sực nhớ ra, có lẽ tiếng “meo” run rẩy khi nãy của Nhiên Nhiên không phải vì sợ sấm sét, mà là vì sợ anh.
Sắc mặt anh lúc nãy chắc chắn là rất đáng sợ.
“Vệ sĩ có chìa khóa dự phòng, tôi bảo họ lên đưa đồ ăn cho em nhé, ngoài kem ra còn có…”
“Không muốn.” Lần này Thẩm Bích Nhiên trả lời rất nhanh, anh khựng lại một chút, “Cố Lẫm Xuyên, rốt cuộc bao giờ anh mới về?”
Một tiếng sột soạt vang lên, giống như anh đang vùi đầu vào giữa hai đầu gối.
Hồi lâu sau, trong tai nghe của Cố Lẫm Xuyên lại vang lên một tiếng rất khẽ.
“Muốn gặp anh.”
Không ai biết tại sao một hiểu lầm về vụ rơi máy bay chỉ mất đúng ba phút để hóa giải lại có thể khiến Thẩm Bích Nhiên hoảng sợ đến nhường này. Phản ứng của anh rất bất thường, nhưng Cố Lẫm Xuyên không còn tâm trí đâu mà suy xét nữa. Chưa bao giờ hắn thấy mình sốt ruột đến mất trí như lúc này, hắn liên tục thúc giục tài xế, khi đến nơi liền nhảy xuống xe trước mặt cấp dưới, sải bước chạy thẳng vào sân nhà họ Thẩm.
Vì mất điện nên trong nhà không có đèn, hắn mang giày da mò mẫm chạy lên gác mái, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng người đang ngồi bên cạnh giường.
Thẩm Bích Nhiên của tuổi trưởng thành đã cao ráo, thanh mảnh, nhưng lúc này đang cuộn tròn ở cuối giường ngước lên nhìn hắn, trông vẫn giống như cậu thiếu niên mười mấy tuổi năm nào.
“Nhiên Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên gọi anh, “Sao em lại…”
Lời còn chưa dứt, bóng người kia đột ngột bật dậy. Thẩm Bích Nhiên tiều tụy khi nãy dường như chỉ là một ảo giác mong manh, Cố Lẫm Xuyên bị một chú mèo linh hoạt nhào tới ôm chầm lấy — chú mèo đã từng nhào vào lòng hắn rất nhiều lần thuở thiếu thời.
Trong phòng tối đen như mực, chỉ có đôi mắt Thẩm Bích Nhiên là sáng, vì chúng đang phủ một lớp lệ mờ.
Ánh lệ lấp lánh, trái tim Cố Lẫm Xuyên cũng run rẩy theo.
Đã bao giờ thử qua cảm giác trái tim bị một người khác nắm giữ chưa? Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù là kề cạnh hay chia xa, mọi vui buồn hờn giận của người đó đều lay động tâm can bạn.
Lồng ngực Cố Lẫm Xuyên cuộn trào mãnh liệt, nhưng giọng nói thốt ra lại rất đỗi dịu dàng: “Em muốn gì, Thẩm Bích Nhiên, em nói đi…”
“Muốn anh.”
Hai chữ rõ ràng và dứt khoát.
“Cố Lẫm Xuyên, em muốn anh.”
Thẩm Bích Nhiên không cho hắn bất kỳ thời gian nào để phản ứng, anh bấu chặt lấy vai hắn rồi đặt lên một nụ hôn.
Cố Lẫm Xuyên không nhớ nổi đây có phải lần đầu tiên Thẩm Bích Nhiên chủ động hôn sâu mình hay không — thuở thiếu thời, nụ hôn của Thẩm Bích Nhiên luôn dịu nhẹ, tình cảm trong đôi mắt ấy cũng thanh thuần, non nớt. Nhưng lúc này, người đang cắn xé hắn mang theo ánh mắt đan xen mãnh liệt giữa yêu thương và d*c v*ng, vừa mềm mại vừa hung hăng.
Vị máu lan tỏa trong khoang miệng, một giọt máu đọng trên khóe môi Cố Lẫm Xuyên lập tức bị đầu lưỡi Thẩm Bích Nhiên cuốn đi.
Cố Lẫm Xuyên vứt bỏ mọi suy nghĩ, hắn chỉ hiểu rõ duy nhất một điều — chỉ cần là thứ Thẩm Bích Nhiên muốn, bất kể khi nào hay ở đâu, không cần lý trí hay danh nghĩa, hắn sẽ luôn đưa ra lời đáp lại nồng nhiệt nhất.
“Đừng có gặm lung tung.” Hắn thấp giọng nói, giành lại thế chủ động.
Bàn tay lớn dùng lực siết chặt eo Thẩm Bích Nhiên, khảm anh vào lòng mình, năm ngón tay luồn sau gáy kéo anh ra xa một chút. Đôi mắt ấy nhìn sang đầy mê đắm, Cố Lẫm Xuyên hơi nghiêng đầu, một lần nữa nghiêm túc hôn xuống theo tư thế mà Thẩm Bích Nhiên thích nhất.
Môi lưỡi quấn quýt, mãnh liệt hơn bất cứ lần nào, và cũng đau đớn hơn bất cứ lần nào. Trong căn phòng tĩnh lặng, hơi thở của họ đan vào nhau, cùng điên cuồng, cùng đình trệ, rồi lại cùng nhau dấy lên sóng triều.
Dịch vị dây dưa, Cố Lẫm Xuyên chợt nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Thẩm Bích Nhiên cười bên tai hắn, rất nhẹ nhõm, rất vui vẻ, khiến trái tim hắn cuối cùng cũng trở về đúng vị trí. Nó khiến hắn vô thức nhớ đến đứa trẻ năm xưa làm mất cuốn sách yêu thích nhất rồi tìm lại được, trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt nhưng lại ôm khư khư cuốn sách cười ngây ngô.
Hắn tách khỏi Thẩm Bích Nhiên, ngón tay miết vài nhát bên môi anh để lau đi vết nước, rồi tựa trán vào trán anh, th* d*c nói: “Sợ mất tôi đến thế sao, Thẩm Bích Nhiên.”
“Ừm.”
Bàn tay lớn v**t v* cổ Thẩm Bích Nhiên, ngón cái đè lên yết hầu, hơi ép xuống, cảm nhận sự run rẩy của nó.
Giọng Thẩm Bích Nhiên vì thế mà thêm một phần khàn đục: “Không muốn thêm một lần, thêm một lần nào nữa để mất anh, Cố Lẫm Xuyên.”
Cố Lẫm Xuyên nghe vậy thì khựng lại một chút, hắn không rõ lý do, nhưng trong bóng tối bỗng vang lên một tiếng kim loại va chạm. Khóa thắt lưng của hắn bị bật lên rồi nảy ngược lại, Thẩm Bích Nhiên đang rũ mắt nhìn bàn tay không yên phận của chính mình: “Chúng ta làm đi.”
Cố Lẫm Xuyên dùng chút lý trí cuối cùng để giữ vững thân mình, cưỡng ép tạo ra vài giây tạm dừng cho Thẩm Bích Nhiên.
Hắn đang đợi Thẩm Bích Nhiên hối hận, nói rằng “thôi bỏ đi”, hoặc “đùa anh thôi”, khi đó hắn sẽ lập tức buông tay, tha cho đứa trẻ đáng thương mà bướng bỉnh, vừa chịu kinh hãi lại có vẻ như đang sốt này.
“Em đã muốn từ rất lâu rồi, Cố Lẫm Xuyên.”
Thế nhưng, hắn lại đợi được một câu như vậy.
Câu nói ấy nhẹ bẫng rơi xuống, không còn đường lui.
Gốc đùi Thẩm Bích Nhiên được nâng lên, đôi chân rời khỏi mặt đất, thân thể anh đổ mạnh xuống giường, sau gáy được lòng bàn tay hắn dịu dàng đỡ lấy.
Hơi thở nóng hổi phả bên tai, Cố Lẫm Xuyên cắn mạnh vào vành tai anh rồi dọc theo cổ đi xuống. Khi hắn cắn đến xương quai xanh, Thẩm Bích Nhiên mới nhận ra cạp quần đang cọ xát vào đùi, chính mình đã hoàn toàn mở rộng cửa thành.
Sự ngẩn ngơ của anh đổi lấy một tiếng cười trầm của Cố Lẫm Xuyên, bàn tay kia lại rất vô lý mà giật mở chiếc sơ mi của anh.
Vài chiếc cúc áo rơi xuống sàn nhà tạo thành một chuỗi âm thanh nảy lách tách. Sống mũi của Cố Lẫm Xuyên tì vào mặt anh, tì đến hơi đau, nhưng anh không thể thốt ra tiếng kêu đau vì môi và lưỡi đều đã bị cướp đoạt.
Thẩm Bích Nhiên nghe thấy tiếng rút thắt lưng. Trong căn phòng tối đen như mực, đầu óc anh lại hiện lên cuộc gọi video ngày hôm đó, thế là trong cơn tình mê ý loạn, anh đưa tay quờ quạng xuống dưới.
Vốn dĩ còn định trêu chọc Cố Lẫm Xuyên một câu, hỏi xem hôm nay anh cũng mặc đồ đen à, nhưng tay anh lại đột ngột chạm vào da thịt.
Dưới lớp da là những khối cơ bắp rắn chắc, mạnh mẽ, đang gồng lên cứng ngắc.
Yết hầu vốn đang chuyển động kịch liệt của anh trong khoảnh khắc đó bỗng đứng khựng lại.
Thứ đang tì vào người anh không còn chỉ là chiếc mũi của Cố Lẫm Xuyên nữa.
Dường như bản năng của sinh vật khi nhận thấy nguy hiểm trỗi dậy, anh đột nhiên nảy sinh ý định lùi bước. Nhưng ngay khi vừa định đẩy ra, anh đã bị lật ngược lại một cách thô bạo. Thứ đang áp sát sau lưng anh hiện hình rõ rệt, rất nóng và đang lớn dần.
Một tiếng chát giòn giã của bàn tay vỗ vào da thịt xé toạc không khí.
Đau. Da thịt run rẩy nhẹ.
“Không có cơ hội hối hận lần thứ hai đâu, Thẩm Bích Nhiên.”
Cảm giác nóng rát nhẹ trên mông trái lại khiến Thẩm Bích Nhiên thêm phần hưng phấn. Anh quay đầu lại, giơ tay vỗ nhẹ một cái lên mặt Cố Lẫm Xuyên: “Anh học được cách đánh người rồi đấy à?”
Tiếng th* d*c trong phòng trở nên hỗn loạn hơn, cả hai người đều vậy.
Màn hình điện thoại vứt sang một bên bỗng sáng lên, không biết kẻ nào không biết điều lại gửi tin nhắn tới, nhưng nó lại tình cờ soi sáng đôi mắt của Cố Lẫm Xuyên. Nơi đó là một mảnh đen thẳm, tràn đầy ái dục, tràn đầy hình bóng Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên nhìn thẳng vào hắn, thông qua đôi mắt ấy cũng nhìn thấy chính mình, một sự khát khao y hệt.
Cố Lẫm Xuyên lại giơ tay phát thêm một cái vào mông anh, tiếng vang còn giòn giã hơn khi nãy.
“Em đánh tôi mà chỉ có chút sức này thôi sao?” Cố Lẫm Xuyên nói, “Sếp Thẩm, dùng sức chút đi, để lại dấu vết trên mặt tôi này.”
Thẩm Bích Nhiên bị k*ch th*ch đến mức toàn thân như muốn bốc cháy, hoàn toàn bày ra tư thế đón chào. Sau bao nhiêu năm, những vết chai trên đốt ngón tay ấy một lần nữa trở nên rõ rệt trong cảm giác của anh. Thẩm Bích Nhiên nghe thấy tiếng r*n r* của chính mình, Cố Lẫm Xuyên thì dỗ dành bên tai. Mọi thứ dường như quay trở lại năm xưa, vẫn là căn gác mái này, vẫn là hai con người này, vẫn là những lời dỗ dành gạt người bảo anh hãy nhẫn nại.
Nhưng họ đều đã trưởng thành, vì thế có thể bốc đồng hơn, hung hãn hơn và bất chấp hậu quả hơn.
Rất nhanh sau đó, những ngón tay bên tay phải của Cố Lẫm Xuyên đã ướt đẫm. Một bàn tay khô ráo, một bàn tay ẩm ướt, chúng cùng nhau hoàn toàn tách mở Thẩm Bích Nhiên ra.
Thiếu đi sự lén lút vụng trộm của thời niên thiếu, Cố Lẫm Xuyên mới biết rằng, hóa ra Thẩm Bích Nhiên sẽ kêu lên, kêu rất mãnh liệt, và còn biết mắng người nữa.
Nhưng tiếng kêu mắng đó lại là lời tán thưởng cao nhất dành cho hắn, thế là hắn vừa thấp giọng xin lỗi, vừa nhấp đẩy dữ dội hơn.
Họ làm ba lần, lần sau lại lâu hơn lần trước. Đến cuối cùng, Thẩm Bích Nhiên giống như một miếng thịt trai vừa được tách ra khỏi vỏ sò kéo từ dưới biển lên, hoàn toàn thả lỏng, nằm trải dài trên bãi cát, khắp người bám đầy cát trắng.
“Nhiên Nhiên, ở bên anh nhé, có được không?” Cố Lẫm Xuyên ôm chặt lấy anh từ phía sau, hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi, “Thử lại một lần nữa, có lẽ lần này em sẽ thật lòng yêu anh.”
Thẩm Bích Nhiên không phản ứng, hắn không biết có phải anh đã ngất đi vì kiệt sức rồi hay không.
Nhưng chắc hẳn Thẩm Bích Nhiên đã nghe thấy, bởi vì vành tai ẩn sau mái tóc khẽ động đậy một chút.
Thế là hắn tiếp tục hôn nhẹ lên tóc Thẩm Bích Nhiên, bàn tay lớn đặt lên gốc đùi anh bóp nhẹ hai cái. Chợt nhớ tới thời niên thiếu Thẩm Bích Nhiên thường bị vết chai tay của hắn mài đến đỏ ửng, hắn liền đổi sang dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp cho anh.
Quan tâm chăm sóc sau mỗi lần l*m t*nh rất quan trọng, nhất là khi hắn phải vừa chăm sóc, vừa chờ đợi lời phán xét từ Thẩm Bích Nhiên.
“Đừng mà.”
Bàn tay của Cố Lẫm Xuyên khựng lại ngay lập tức.
“Không cần thiết.” Thẩm Bích Nhiên vùi mặt vào gối, khẽ nói.
Anh dừng lại một chút, dường như nghẹn ngào rất nhẹ: “Em vẫn luôn yêu anh, chưa bao giờ dừng lại, Cố Lẫm Xuyên.”
Dứt lời, một tiếng “tít tít” vang lên trong nhà, đã có điện trở lại.
Quầng sáng vàng ấm áp một lần nữa bao phủ căn gác mái, soi sáng cả hai người.
Cố Lẫm Xuyên nhìn thấy, ngay tại gốc đùi nơi bàn tay lớn của hắn đang nắm giữ, có một hình xăm.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 48: Chắp nối những mảnh ghép
10.0/10 từ 37 lượt.
