Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em

Chương 46: Khoảng cách ‍


“Chỗ chúng tôi không có người này.” Người tư vấn giúp việc nói với Thẩm Bích Nhiên qua điện thoại: “Toàn quốc có quá nhiều người tên Tôn Tĩnh, chỉ dựa vào cái tên và vài tấm ảnh cũ thì khó lòng tìm được, có lẽ bà ấy đã bỏ nghề từ lâu rồi.”


Thẩm Bích Nhiên thở dài: “Làm phiền các anh rồi.”


Việc anh nói muốn thuê quản gia cho Nhiên Nhiên chỉ là lời đùa, nhưng nó lại khiến anh nhớ đến người bảo mẫu đã gắn bó hơn mười năm Tôn Tĩnh. Sau khi ra nước ngoài, họ đã mất liên lạc, giờ đây anh đã lập nghiệp nên muốn tìm và thuê bà quay lại làm việc.


Tống Thính Đàn nghỉ ngơi chưa đầy một tuần đã quay lại ghi hình số tiếp theo cho chương trình giải trí. Thẩm Bích Nhiên lo cho y, nên tối trước ngày ghi hình đã gọi video cho y để cùng ăn tối.


Phía bên kia ống kính rất tối, ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tống Thính Đàn nhìn hệt như ma.


“Cậu làm gì vậy?” Thẩm Bích Nhiên nhíu mày, “Tìm đâu ra cái phòng hóa trang hỏng đèn thế này để gọi video với tôi?”


“Suỵt.” Tống Thính Đàn thuần thục đặt chiếc hamburger lên lớp thạch cao ở tay trái, dùng tay phải bóc giấy gói, “Thẩm Bích Nhiên, một bữa đồ Nhật, tôi bán cho cậu một thông tin tình báo.”


“Không mua.” Thẩm Bích Nhiên cúi đầu ăn món sườn cừu nướng chậm của mình.


“Chán thật, tôi thấy cậu chẳng thú vị gì cả.” Tống Thính Đàn bĩu môi, buồn bực cúi đầu ăn hamburger. Ăn được vài miếng thấy Thẩm Bích Nhiên vẫn không có ý định để tâm đến mình, y bèn đổi chiến thuật: “Nói cho cậu biết nhé, Lâm Tinh là người được anh họ cậu bao nuôi đấy.”


Động tác của Thẩm Bích Nhiên khựng lại.


Điều này cũng không quá bất ngờ, nhưng sao Tống Thính Đàn lại biết?


“Chẳng phải tôi định ký hợp đồng đại diện cho Tầm Thanh sao? Hắn ta biết chuyện nên nửa đêm qua đến gõ cửa phòng tôi. Tôi còn tưởng hắn ta muốn diễn cảnh đam mỹ với tôi đến phát điên rồi nên nhất quyết không mở, nhưng sau đó hắn ta đứng ngoài cửa thốt ra một câu chấn động—” Tống Thính Đàn ghé sát vào ống kính, bóp giọng nói: “Anh tưởng tôi không biết anh cướp hợp đồng đại diện bằng cách nào sao? Nói cho anh biết, người trên giường sếp Thẩm nhiều vô kể, đừng tưởng mình đặc biệt.”


Nhận thức của Thẩm Bích Nhiên về độ ngu ngốc của con người lại một lần nữa được làm mới, anh cạn lời tiếp tục ăn sườn cừu.


Lớp mỡ cạnh sườn được nướng cháy cạnh, ngoài giòn trong mềm, gân thịt dai giòn sần sật tan trong miệng, lớp mỡ bên trong tràn ra.


Thơm quá.


Tống Thính Đàn nói: “Làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng sếp Thẩm mà hắn ta nói là cậu không đó.”


Thẩm Bích Nhiên bị miếng thịt chưa kịp nhai xong mắc kẹt ở cổ họng, ho sặc sụa đầy chật vật, giận dữ quát: “Tống Thính Đàn—”


Tống Thính Đàn lại phát tác nhân cách thích diễn kịch, y cúi đầu đối diện với không khí, làm ra vẻ mặt suy tư đầy hối lỗi: “Tôi còn đang nghĩ: Hay lắm Thẩm Bích Nhiên! Sau lưng tôi thì cơm ngon rượu say, bộ không sợ Cố Lẫm Xuyên ra tay phế sạch đám người trên giường cậu chắc! Nhưng tôi nghĩ đi nghĩ lại—” Y đảo mắt một vòng, “Không đúng nha, nếu cậu thật sự chơi trò quy tắc ngầm với người ta, đến loại gà ăn mày như Lâm Tinh mà cậu cũng nuốt trôi, vậy thì để dành bữa tiệc quốc yến ở ngay gần kề là tôi đây ăn Tết hay sao?”


“Tống Thính Đàn!” Thẩm Bích Nhiên tức đến váng đầu, “Tôi cúp máy đây.”



Tống Thính Đàn cười đến mức tay run lên, không cầm chắc được nửa cái hamburger còn lại, khiến nó rơi xuống như thiên nữ tán hoa giữa không trung.


“A quần áo của tôi!! Đồ mùa mới nhất thương hiệu cho mượn mặc đấy a a a!”


Thấy y thê thảm như vậy, cơn giận của Thẩm Bích Nhiên mới nguôi đi đôi chút.


“Tôi sai rồi.” Tống Thính Đàn nhặt từng sợi xà lách trên người ra, xếp lên lớp thạch cao của mình, “Sau đó tôi mới nhớ ra cậu còn có một ông anh họ, gã ta với Lâm Tinh đúng là một cặp bài trùng thùng rỗng kêu to đi với thằng ngu, trời sinh một cặp. Tôi mở cửa cho Lâm Tinh vào, diễn một đoạn đập phá không lời theo kiểu quay chậm, thế là hắn ta bắt đầu tuôn ra hết sạch sành sanh.”


Thẩm Bích Nhiên: “… Tố chất chuyên môn ghê thật.”


Tống Thính Đàn phấn khích đọc ra một chuỗi tên những ngôi sao nhỏ và người mẫu hạng bét, “Tôi chỉ phối hợp với hắn ta, cùng chung mối thù vài câu, thế là hắn ta khai hết. Xét thấy tên này ngu ngốc đến mức đáng yêu, tôi quyết định kết bạn xã giao với hắn ta, nuôi hắn ta thành nông dân trồng dưa chuyên cung cấp tin sốt dẻo cho mình.”


Thẩm Bích Nhiên gặm sạch miếng sườn cừu cuối cùng, thở dài đầy thòm thèm.


Tống Thính Đàn hiểu sai ý: “Đừng có tiếc nuối, đợi khi nào hóng được dưa ngon tôi sẽ chia sẻ với cậu, chúng mình là bạn mà!”


“…” Thẩm Bích Nhiên thật sự cạn lời, tắt video rồi tiếp tục tăng ca.


Ngày hôm sau Tống Thính Đàn đi ghi hình, Thẩm Bích Nhiên cứ canh cánh trong lòng, sợ y lại bị người khác chơi xấu làm đau cổ tay. Y vừa bận việc vừa cách mỗi hai tiếng lại hỏi thăm quản lý tình hình. Đợi đến đêm khuya, Tống Thính Đàn tan làm, đặc biệt gọi video báo bình an cho Thẩm Bích Nhiên.


Màn đêm đen kịt, gương mặt đẫm mồ hôi của Tống Thính Đàn trái lại khiến làn da trông rất sáng. Y vung vẩy cánh tay bó thạch cao cho Thẩm Bích Nhiên xem: “Vẫn còn sống nhăn răng nha, giờ tôi đang định cùng ê-kíp chương trình đi ăn đêm gần đây.”


Thẩm Bích Nhiên tựa vào đầu giường: “Đừng có uống nhiều đấy.”


“Biết rồi, biết rồi.” Tống Thính Đàn chuyển sang camera sau, dùng lớp thạch cao chỉ vào những người ở cách đó không xa, “Cậu xem, tổng đạo diễn, nhà sản xuất, PD của chúng tôi đều ở đây cả, toàn là tiền bối đang trông chừng tôi, cậu cứ yên—”


“Thính Đàn.” Thẩm Bích Nhiên bỗng trở nên nghiêm túc, ánh mắt khóa chặt vào một góc màn hình, “Có đang đeo tai nghe không?”


Tống Thính Đàn khựng lại: “Có, sao vậy?”


“Đi nhanh về phía trước vài bước, kéo ống kính xa hết mức có thể, chụp lại chiếc Mercedes G-Class màu đen kia đi.”


Tống Thính Đàn vốn rất ăn ý với anh, cũng không hỏi nhiều mà lập tức làm theo.


Rất nhanh sau đó, chiếc G-Class đen đã xuất hiện trọn vẹn trong khung hình, Thẩm Bích Nhiên chụp màn hình lại rồi phóng to bức ảnh. Tuy điểm ảnh hơi mờ nhưng không ảnh hưởng đến việc nhìn rõ góc nghiêng khuôn mặt của cô gái ở ghế sau khi cửa sổ xe hạ xuống.


“Ghế phụ là Lâm Tinh, cô gái ở ghế sau thì tôi không quen, chắc không phải người trong giới, nhìn nhỏ tuổi quá.”


“Ừm.”



Đó chính là cô gái mà Cố Lẫm Xuyên cảm thấy có gì đó không ổn vào đêm Tống Thính Đàn nhập viện, đoán chừng cũng chỉ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.


“Bụi cây che mất biển số xe rồi.” Thẩm Bích Nhiên tiếp tục chỉ huy: “Cậu đi lên phía trước vài bước nữa.”


“Được.”


Sau khi ghi lại được biển số xe, Thẩm Bích Nhiên ngắt video ngay lập tức, gửi số xe cho Jeff.


Giờ này đáng lẽ Jeff đang tháp tùng Cố Lẫm Xuyên họp tập đoàn, Thẩm Bích Nhiên định để lại lời nhắn nhờ anh ta lúc nào rảnh thì kiểm tra giúp chủ xe là ai, nhưng đoạn tin nhắn còn chưa soạn xong, Jeff đã phản hồi.


Chào Sếp Thẩm, món sườn cừu có ngon không nà? Tôi cũng rất nhớ cậu. Đúng rồi, đây là xe của Thẩm Như Hâm. Trước đây tôi từng kiểm tra qua, gã ta đứng tên tổng cộng ba chiếc xe, chiếc này thường được dùng để đi đón các thiếu gia tiểu thư ở hộp đêm.


Tin nhắn phản hồi không lâu sau, Cố Lẫm Xuyên đã gọi video tới.


Sau đêm hai người bốc đồng hôm đó, Cố Lẫm Xuyên có gửi thêm vài tin nhắn nhưng Thẩm Bích Nhiên không trả lời, nên hắn cũng rất ăn ý tạm dừng liên lạc.


“Sao đột nhiên lại muốn tra xe của anh họ em?” Cố Lẫm Xuyên đi thẳng vào vấn đề, “Có chuyện gì xảy ra à?”


Thẩm Bích Nhiên kể lại đầu đuôi sự việc, “Sau đó anh có tra cô gái kia không?”


“Có tra.” Cố Lẫm Xuyên hơi khựng lại, “Chúng ta quả thực đã tìm được một manh mối từ chỗ cô ta, nhưng vốn dĩ tôi chưa định nói cho em biết sớm thế này.”


“Tại sao?”


“Vì có liên quan đến một người.”


Thẩm Bích Nhiên khẽ cười một tiếng, “Cố Lẫm Xuyên, đừng có nghĩ tôi yếu đuối quá như vậy. Nếu kẻ đứng sau thật sự là bác cả ruột của tôi, còn chú Vương tài xế từng đưa đón tôi suốt mười năm là kẻ thực hiện hành vi tội ác, thì còn ai có thể khiến tôi cảm thấy…”


Anh bỗng khựng lại, một suy nghĩ không tưởng lướt qua tâm trí, “Chẳng lẽ là…”


“Là bảo mẫu Tôn Tĩnh.”


Giọng Cố Lẫm Xuyên trầm xuống, “Cô bé kia tên là Tôn Điềm Điềm, con gái của Tôn Tĩnh. Toàn bộ hồ sơ của Tôn Điềm Điềm sáu năm trước đã bị xóa sạch, nhưng năm năm trước cô bé đã thực hiện phẫu thuật ghép thận tại Hồng Kông. Người tìm nguồn thận, hẹn chuyên gia phẫu thuật, chi trả viện phí hậu phẫu và lo liệu hộ khẩu tại Bắc Kinh đều là Thẩm Tòng Đạc.”


“Theo điều tra từ tai mắt, Tôn Điềm Điềm hiện là một trong những bạn giường của Thẩm Như Hâm, mỗi tuần sẽ có một ngày được gã ta đón đi. Giấy xin phép là do Thẩm Như Hâm xin thay, nên tôi đoán Tôn Tĩnh có lẽ không biết chuyện này. Chuyện này rất có thể sẽ chọc giận dì ấy, Thẩm Tòng Đạc cũng sẽ không cho phép, hẳn là gã anh họ vô dụng kia của em đang âm thầm tự tìm đường chết.”


Thẩm Bích Nhiên bị chuỗi tin tức chấn động này làm cho đứng hình, phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết, “Nhưng năm đó người trực tiếp gây ra vụ tai nạn là chú Vương mà…”


“Chuyện này phải nhắc đến mối quan hệ giữa chú ta và Tôn Tĩnh.” Cố Lẫm Xuyên thở dài, “Năm đó khi tôi mới đến nhà em chưa được mấy ngày, dì Tôn nói người già dưới quê bị ngã nên xin nghỉ nửa năm về chăm sóc. Suy luận từ tuổi của Tôn Điềm Điềm, đó chính là khoảng thời gian Tôn Tĩnh mang thai giai đoạn cuối cho đến lúc sinh nở. Không biết em còn nhớ không, nửa năm đó Vương Lập Sơn cũng thường xuyên xin nghỉ phép.”



Thẩm Bích Nhiên không lên tiếng, những điều Cố Lẫm Xuyên nói anh đều nhớ rõ.


Thời thơ ấu anh rất ỷ lại vào bảo mẫu. Nửa năm Tôn Tĩnh xin nghỉ đó, Ôn Thục vốn định tìm người mới, nhưng sau đó Cố Lẫm Xuyên đã hoàn toàn tiếp quản việc chăm sóc anh, thậm chí còn chu đáo và tỉ mỉ hơn cả Tôn Tĩnh.


“Vương Lập Sơn lúc đó đã kết hôn rồi, chú ta và Tôn Tĩnh là ngoại tình. Vương Lập Sơn có lẽ không muốn ly hôn, hơn nữa tôi nhớ ông cụ Thẩm rất coi trọng phẩm hạnh của người làm, nên có thể Tôn Tĩnh cũng không muốn công khai. Họ đã chọn cách lén lút sinh đứa trẻ này sau lưng nhà họ Thẩm.”


Thẩm Bích Nhiên mím môi, “Tại sao không bỏ đứa bé đi?”


“Đó cũng là thắc mắc của tôi.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Tôi chỉ có thể đoán rằng họ thật sự yêu nhau, một tình yêu trái với luân thường đạo đức.”


Hắn dừng lại một chút mới tiếp tục: “Tôi đã tìm được bệnh viện phụ sản ở thành phố lân cận nơi Tôn Tĩnh sinh con năm đó, người ký tên phẫu thuật là Vương Lập Sơn, sau đó đứa trẻ này được họ gửi nuôi ở cô nhi viện. Tôi nghĩ, sau này người vợ hợp pháp của Vương Lập Sơn qua đời vì khó sinh, chú ta không tái hôn là bởi vì chú ta đã có một cuộc hôn nhân và gia đình thực tế khác.”


“Vẫn là tại bệnh viện nơi Tôn Tĩnh sinh con, Jeff đã tra được bệnh án chẩn đoán Tôn Điềm Điềm bị nhiễm độc niệu vào tám năm trước.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Tôi đoán Thẩm Tòng Đạc đã nắm thóp được tất cả những chuyện này từ sớm, lấy đó để uy h**p Vương Lập Sơn làm nội gián cho ông ta, và cuối cùng vào sáu năm trước đã khiến chú ta bán mạng để đổi lấy nguồn thận và việc điều trị cho Tôn Điềm Điềm.”


Cố Lẫm Xuyên dùng một tông giọng gần như dịu dàng để kể lại những sự thật tàn khốc này. Hắn đưa tay về phía ống kính, tựa như đang v**t v* gương mặt Thẩm Bích Nhiên trên màn hình, “Hiện tại Tôn Tĩnh là hy vọng duy nhất để chúng ta lấy được bằng chứng tội phạm của Thẩm Tòng Đạc. Sau khi về nước tôi sẽ đích thân tiếp xúc với dì ấy.”


Thẩm Bích Nhiên im lặng hồi lâu, “Để tôi đi hỏi đi, cho tôi phương thức liên lạc.”


“Không được.” Cố Lẫm Xuyên lập tức bác bỏ, “Đợi tôi về.”


Thẩm Bích Nhiên nhíu mày, “Dì ấy thân thiết với tôi hơn.”


“Vậy cũng không được.” Giọng Cố Lẫm Xuyên trở nên nghiêm nghị, “Biết người biết mặt không biết lòng, huống chi dì ấy đã từng làm tổn thương em.”


Thẩm Bích Nhiên: “Nhưng…”


“Nghe lời đi, Thẩm Bích Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên ngắt lời anh.


Thẩm Bích Nhiên im lặng, tắt camera, chỉ để lại chức năng thoại. Anh xoay người bế Nhiên Nhiên từ tủ đầu giường vào lòng, gãi gãi đầu nó.


Nhiên Nhiên được massage rất sướng, vừa kêu hừ hừ thật to vừa tranh thủ “méo” một tiếng với anh.


— Con người, đừng buồn.


“Đừng giận, được không?” Cố Lẫm Xuyên thở dài trong điện thoại, “Cuộc gọi hôm nay có thể kéo dài thêm một chút không?”


Thẩm Bích Nhiên nghi hoặc “Hửm?” một tiếng.


“Em đang không thoải mái, tôi đọc sách cho em nghe thêm một lát.” Cố Lẫm Xuyên thấp giọng nói: “Tôi tin rằng sự yêu thương bảo mẫu dành cho em là thật, nhiều khi con người phạm sai lầm là vì thân bất do kỷ. Lòng người rất phức tạp, nếu tôi là dì ấy, cho dù Thẩm Tòng Đạc có cứu mạng con gái tôi, tôi cũng không thể tha thứ cho việc ông ta ép người yêu tôi vào chỗ chết, ép tôi phản bội ân nhân.”



“Thẩm Bích Nhiên, sống cả đời với gánh nặng tội lỗi không hề dễ chịu, chúng ta nhất định có thể khiến dì ấy mở miệng.”


Thẩm Bích Nhiên lặng lẽ gật đầu, một lát sau mới nhận ra camera đã tắt, Cố Lẫm Xuyên không nhìn thấy, bèn khẽ “ừm” một tiếng, rồi chậm rãi nói: “Nếu là lúc nhỏ, tôi thật sự sẽ cảm thấy trời sụp đất nứt, còn bây giờ thì ổn rồi.”


Lúc này anh chỉ thấy bùi ngùi và hoang lạnh.


Thực ra trong đầu anh bây giờ đang nghĩ về Cố Lẫm Xuyên, vì Cố Lẫm Xuyên cũng đã gánh vác nỗi mặc cảm tội lỗi suốt rất nhiều, rất nhiều năm. 


Thời thiếu niên, anh không màng bất cứ giá nào để đẩy Cố Lẫm Xuyên rời đi, chỉ muốn bảo vệ hắn bình an, nhưng lại không nghĩ sâu xa rằng sự tự trách nặng nề ấy sẽ khiến hắn phải đối mặt với những gì.


Trước mắt anh hiện lên vô số vết sẹo trên người Cố Lẫm Xuyên, cảnh Jeff bày trò bò lết dưới đất — đằng sau những lời bông đùa, ngắn ngủi ấy là hai năm thực sự đầy đao quang kiếm ảnh đẫm máu.


Nhưng hai năm đó Cố Lẫm Xuyên đã bắt đầu điều tra chân tướng, trong lòng có lẽ đã dễ chịu hơn đôi chút. Còn trước đó nữa thì sao? Trong ba năm bị gia tộc quản thúc? Và trước đó nữa, trong hơn nửa năm ròng rã gửi tin nhắn mỗi ngày mà không nhận được hồi âm trước khi về Đức — Cố Lẫm Xuyên đã nghĩ gì chứ?


Anh cứ ngỡ Cố Lẫm Xuyên sẽ hận mình, nhưng anh đã sai rồi.


Nếu không có hận thù, một người rốt cuộc phải làm thế nào để vượt qua những năm tháng nặng nề và không thấy điểm dừng ấy?


“Thẩm Bích Nhiên.” Cố Lẫm Xuyên bỗng gọi tên anh, giọng điệu vẫn dịu dàng như trước, “Xin lỗi em, những lúc em không thoải mái, tôi lại vừa vặn không ở bên cạnh.”


Thẩm Bích Nhiên sực tỉnh, anh rũ mắt, tay lơ đãng bứt nhẹ mấy sợi lông của Nhiên Nhiên, thấp giọng đáp: “Tôi đã lớn rồi, Cố Lẫm Xuyên.”


Cố Lẫm Xuyên như không nghe thấy: “Tôi sẽ về sớm với em, có được không?”


“Đừng làm loạn nữa.” Thẩm Bích Nhiên thở dài, “Thu thập chứng cứ không vội vàng trong một sớm một chiều được, anh cứ ưu tiên xử lý xong… bản di chúc của anh đi.”


Cái thứ này thật sự rất không điềm lành, Thẩm Bích Nhiên thầm nghĩ, Cố Lẫm Xuyên rốt cuộc là cái số gì không biết, lúc sống thì ngủ cùng bia mộ, giờ lại còn phải lo lắng đến việc phân chia tài sản sau khi chết.


“Đúng rồi.” Anh bỗng nhớ đến nhà cũ của họ Thẩm, “Tôi sẽ về nhà cũ ở vài ngày, lục lọi xem có món đồ cũ nào của dì Từ để lại không, biết đâu lại có phát hiện gì đó.”


Cố Lẫm Xuyên đồng ý: “Để tài xế lái xe nhé. Tôi đã sắp xếp cho em vài vệ sĩ, họ cũng sẽ đi theo nhưng sẽ không báo cáo hành tung của em cho tôi đâu. Ban đêm họ ngủ trong xe van gần đó, em không cần bận tâm.”


“Ừm.” Thẩm Bích Nhiên đã biết chuyện này từ chỗ cái phễu tin tức thứ hai kia rồi.


Anh định nói một câu “cảm ơn”, nhưng lại cảm thấy điều đó là dư thừa.


Rất nhiều chuyện, rất nhiều sự đắn đo, rất nhiều vòng vo kể từ khi gặp lại đến nay, có lẽ đều là dư thừa cả thôi.


Nhiên Nhiên trong lòng anh trở mình, hướng cái bụng về phía anh. Anh rất ăn ý nới lỏng lực tay để xoa bụng cho mèo nhỏ, khẽ nói: “Xử lý xong di chúc thì về sớm đi, Cố Lẫm Xuyên. Hình như con mèo… có hơi nhớ anh rồi.”


Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em Story Chương 46: Khoảng cách ‍
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...