Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 3: Cuộc Hẹn Bất Ngờ
Hầm gửi xe khu chung cư quốc tế Vân Lan.
Tay trái Thẩm Bích Nhiên quấn băng gạc, gương mặt trắng bệch nhưng nụ cười vẫn rất khẩn thiết. “Đạo diễn Bạch, thật sự xin lỗi anh. Là do tôi sau khi gặp tai nạn thì hoảng loạn quá nên mới nhất quyết gọi Thính Đàn ra ngoài.”
Không ngờ đạo diễn của đoàn phim lại thân hành đến tận bệnh viện để tóm người về.
Tống Thính Đàn thu mình trong xe như con chim cút, mếu máo với Thẩm Bích Nhiên qua lớp kính cửa sổ.
Bạch Dực ngoài ba mươi tuổi, nắm trong tay nhiều tác phẩm điện ảnh bom tấn doanh thu phòng vé, có vị thế rất lớn trong giới. Các đạo diễn khác hận không thể nâng niu Tống Thính Đàn trên lòng bàn tay, chỉ có anh ta là hà khắc vô tình, Tống Thính Đàn sau lưng toàn gọi anh ta là Bạch Vô Thường.
Thế nhưng đối với Thẩm Bích Nhiên mới gặp lần đầu, Bạch Dực lại tỏ ra rất ôn hòa, anh ta dặn dò: “Cần giúp đỡ gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào, Thính Đàn không phải lúc nào cũng kịp xem điện thoại đâu.”
Thẩm Bích Nhiên khách sáo cảm ơn, đưa mắt tiễn chiếc xe rời đi rồi mới quay người lên lầu.
Cánh cửa vừa đóng lại, sự gồng mình nãy giờ cũng tan biến, mệt mỏi và đau đớn cuộn trào. Anh cuộn tròn trên ghế sofa, thẫn thờ nhìn căn căn hộ tối om.
Thẩm Bích Nhiên nhặt Cố Lẫm Xuyên về từ dưới gầm cầu năm anh bảy tuổi. Đứa trẻ từ viện mồ côi, chẳng biết vì sao lại chạy ra ngoài, hỏi gì cũng không nói. Thẩm Bích Nhiên cảm thấy nếu ở gầm cầu hắn nhất định sẽ chết rét, nên kiên quyết đưa người về nhà. Một người bạn cũ của ông nội Thẩm Hạc Tầm nhìn thấy hắn liền nói, Cố Lẫm Xuyên mệnh hỏa thịnh mà không cháy, kiên cường bền bỉ. Lửa ấm dưỡng ngọc quý, sẽ có lợi cho mệnh cách của Thẩm Bích Nhiên.
Thế là nhà họ Thẩm nhận nuôi Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên tính tình cô độc, nhưng lại nghe lời Thẩm Bích Nhiên vô điều kiện. Ra ngoài hắn giúp Thẩm Bích Nhiên xách đồ, sang đường hắn giúp Thẩm Bích Nhiên nhìn xe, học bảo mẫu cách pha sữa cho Thẩm Bích Nhiên, còn giúp anh chải mái tóc vốn quá mềm mượt nên cứ ngủ một giấc là lại rối tung rối mù.
Thẩm Bích Nhiên âm thầm quan sát Cố Lẫm Xuyên, phát hiện hắn ngủ rất hay giật mình tỉnh giấc, mỗi khi đến một nơi nào đó đều tỏ ra căng thẳng với môi trường xung quanh, giống như một con thú nhỏ đang dựng ngược lông tơ phòng thủ.
Thế là Thẩm Bích Nhiên hát cho hắn nghe, kể chuyện cười cho hắn, nũng nịu làm trò rồi nằm bò lên người hắn, thì thầm vào tai hắn những chuyện trên trời dưới đất. Anh dùng hết mọi chiêu trò, nhất quyết phải khiến Cố Lẫm Xuyên thả lỏng mới thôi.
Một ngày nọ khi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Cố Lẫm Xuyên đang nhìn anh, bỗng nhiên nói: “Tên của em rất hay.”
Đôi mắt Thẩm Bích Nhiên ngái ngủ lim dim, nở nụ cười cong cong: “‘Khí dữ hương y tạp, quang xâm họa bích nhiên’. Là ông nội đặt cho em đấy.”
Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên khẽ động: “Không phải chữ bích trong ngọc bích sao?”
“Hai thế hệ nhà em đều đặt tên theo bộ Kim hoặc bộ Ngọc mà, giống như ba em tên Thẩm Tòng Phỉ, bác cả tên Thẩm Tòng Đạc.” Thẩm Bích Nhiên giảng giải đạo lý rành rọt: “Ông nội nói, tranh chạm khắc trên ngọc còn đẹp hơn tranh vẽ trên giấy, nên em mới tên là Bích Nhiên.”
“Ồ.” Cố Lẫm Xuyên thấp giọng nói: “Vậy thì đúng là đẹp thật.”
“Cố Lẫm Xuyên.” Thẩm Bích Nhiên vén lọn tóc vướng vào cổ áo lên: “Trong túi bánh của em có một chiếc khăn lụa, anh tìm giúp em với.”
Cố Lẫm Xuyên lôi ra chiếc khăn lụa màu champagne nhạt có thêu hình mèo con: “Đây chẳng phải là của dì sao?”
“Em muốn buộc tóc lại chút, ngứa cổ chết đi được.”
Cố Lẫm Xuyên không hỏi tại sao anh không cắt tóc ngắn như những bạn nam khác. Sau khi nhìn anh vụng về buộc xong đuôi tóc, Cố Lẫm Xuyên đưa tay nới lỏng nút thắt khăn lụa ra một chút.
Hàng mi dài khẽ run, che đi đôi mắt đang cụp xuống của Cố Lẫm Xuyên, hắn lầm bầm: “Đừng buộc chặt quá, sẽ bị đau đấy.”
…
Thẩm Bích Nhiên bị đánh thức bởi cơn đau râm ran trên da đầu, anh đã ngồi thẫn thờ trên ghế sofa suốt nửa đêm rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Ánh nắng chan hòa khắp căn phòng, mọi chuyện ngày hôm qua ngỡ như một giấc mộng, nhưng cơn đau khắp cơ thể lại nhắc nhở anh rằng tất cả đều là sự thật.
Anh không dám để bản thân một mình suy nghĩ vẩn vơ, lập tức đi tắm rồi rời nhà. Nén cơn chóng mặt và đau dạ dày, anh ngồi vào quán cà phê dưới chân tòa nhà Vốn đầu tư Phong Lôi, cố gắng liên lạc với Triệu Quân mà anh đã lỡ hẹn ngày hôm qua.
Đợi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, trợ lý mới phản hồi rằng hôm nay lịch họp của sếp Triệu đã kín mít.
Đây là một lời từ chối khéo léo, nằm trong dự tính của Thẩm Bích Nhiên, nhưng anh không muốn bỏ cuộc như vậy. Tầm Thanh hiện đang ở giữa ranh giới sinh tử, cứu thì nhất định phải cứu, nhưng trước tiên phải dồn nó vào đường cùng, nhân cơ hội giành lại quyền kiểm soát vốn dĩ thuộc về anh. Phong Lôi là nhà đầu tư chủ chốt của Tầm Thanh kể từ khi thành lập, anh nhất định phải ngăn cản Triệu Quân đưa tay giúp đỡ Thẩm Tòng Đạc.
Trong tay Thẩm Bích Nhiên đang nắm giữ không ít bằng chứng về các giao dịch mờ ám của Tầm Thanh. Đó là quân bài mặc cả, nhưng cũng là con dao hai lưỡi, anh đang do dự không biết có nên dùng chúng lên người Triệu Quân hay không.
Một bóng dáng quen thuộc bỗng lướt nhanh qua ngoài cửa sổ, Thẩm Bích Nhiên lặng lẽ quan sát — thư ký của Triệu Quân đích thân xuống đón khách, và người được đón chính là bác cả của anh, Thẩm Tòng Đạc.
Quả nhiên bọn họ đã bắt đầu tiếp xúc với nhau.
Trong khi Thẩm Bích Nhiên đang suy đoán xem hai người này đã đàm phán đến giai đoạn nào, thì một cuộc điện thoại bỗng gọi đến. Màn hình hiển thị “Chúc Cẩm Di”, cô gái đã xem mắt với anh tuần trước.
“Noah.” Giọng cô gái rất rạng rỡ, “Anh họ em nghe nói về dự án của anh nên muốn hẹn anh trò chuyện một chút. Tối nay anh có thời gian không?”
Thẩm Bích Nhiên hơi ngạc nhiên. Theo anh biết, Chúc Cẩm Di chỉ có một người anh họ tên là Chúc Hoài Tranh. Nhà họ Chúc thế lực hùng hậu, nhưng cha của Chúc Cẩm Di chỉ thuộc chi thứ, không thể so sánh được với một Chúc Hoài Tranh đang dần nắm quyền hành trong tay.
Những người đứng trên đỉnh tháp kim tự tháp như thế này, sự hiểu biết của Thẩm Bích Nhiên về họ rất hạn chế, cũng may đối phương thường xuyên xuất hiện trên tin tức, tạp chí, nên anh vẫn có thể hình dung được phần nào diện mạo và khí chất. Anh đã dành không ít tâm tư để chuẩn bị quà gặp mặt — một chiếc khuy măng sét đính đá sapphire cho Chúc Hoài Tranh, và một chiếc khăn lụa thủ công nhờ anh ta chuyển cho Chúc Cẩm Di. Lần gặp trước, tiểu thư họ Chúc từng khen khăn lụa của anh rất đẹp.
Địa điểm gặp mặt là một tòa nhà biệt lập gần khu CBD. Lớp sơn bên ngoài màu trắng tối giản, nhưng nội thất bên trong lại mang đậm phong cách cổ điển nồng đậm. Những tấm thảm dày và giấy dán tường nuốt chửng tiếng bước chân, những kệ sách đứng san sát cao đụng trần, bao quanh và đan xen lẫn nhau, chia cắt không gian thành những mảng phức tạp và đa dạng. Thẩm Bích Nhiên vừa bước vào đã như bị hớp hồn, anh chậm rãi bước sâu vào bên trong, thấy một người đang vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa đợi mình.
Gặp được người thật, anh mới biết sự tỏa sáng trên truyền thông vẫn còn là giấu bớt sắc sảo. Chúc Hoài Tranh mang khí chất cao quý, lông mày và ánh mắt tuấn tú, ánh nhìn quét từ đầu đến chân Thẩm Bích Nhiên mang theo một sự dò xét đầy thân thiện.
Anh ta đứng dậy đón tiếp: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Chúc Hoài Tranh.”
“Noah Shen.” Thẩm Bích Nhiên mỉm cười nhẹ nhàng, “Sếp Chúc, hân hạnh được gặp anh.”
Lúc bắt tay, ánh mắt Chúc Hoài Tranh dường như liếc về phía sâu trong những kệ sách cũ kỹ kia. Thẩm Bích Nhiên định nhìn theo, nhưng Chúc Hoài Tranh đã thu hồi tầm mắt.
Căn phòng rất yên tĩnh, nhưng vì không thể nhìn thấu toàn bộ không gian nên nó mang lại cảm giác có chút bí ẩn.
Theo bản năng, Thẩm Bích Nhiên hỏi: “Bên trong có người khác không?”
Chúc Hoài Tranh khựng lại một chút, cười đáp: “Người thì không có, nhưng trong những cuốn sách cũ kia có lẽ có những linh hồn đang say ngủ đấy.”
“Ồ.” Thẩm Bích Nhiên chỉ ngẩn ra nửa giây, lập tức phối hợp hạ thấp giọng xuống: “Vậy chúng ta nói nhỏ một chút.”
…
Cuộc trò chuyện diễn ra hòa hợp hơn dự tính. Nhưng, chẳng rõ tại sao lại có chút quái lạ.
Chúc Cẩm Di nói rằng Chúc Hoài Tranh hứng thú với dự án của anh. Thế nhưng khi đối mặt trò chuyện nửa ngày trời, đối phương chẳng mảy may hỏi một chữ nào về sản phẩm, ngược lại rất quan tâm đến cá nhân anh — hỏi vì sao lại học Công nghệ thông tin, hỏi cuộc sống ở bờ Tây có thoải mái không, hỏi đội ngũ ở Stanford của anh có mấy người, tính cách các thành viên ra sao, ngày thường có hay cùng nhau uống rượu đánh bài hay không…
Thẩm Bích Nhiên tưởng anh ta quan tâm đến quá trình khởi nghiệp nên kiên nhẫn trả lời từng câu một. Nhưng ngay sau đó, anh lại bị hỏi đến việc ra nước ngoài từ năm mấy tuổi, tại sao lại quay về, thậm chí còn quan tâm xem anh ở trong nước có ăn uống hợp khẩu vị không, có người thân bạn bè gì không, có thấy cô đơn không.
Nếu không phải vì Thẩm Tòng Đạc tuyệt đối không thể nào trèo kéo được với nhà họ Chúc, anh đã gần như nghi ngờ người này là do bác cả phái đến rồi.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Bích Nhiên tiếp xúc với tầng lớp quyền quý trẻ tuổi kiểu này, tuy có chút bối rối nhưng anh vẫn vô cùng chân thành, những phần có thể kể cho người ngoài nghe anh đều từ tốn giãi bày.
Sau một hồi tán gẫu, điện thoại của Chúc Hoài Tranh vang lên, anh ta liếc nhìn tin nhắn, đặt máy xuống rồi hỏi: “Cổ tay làm sao vậy?”
Hôm nay Thẩm Bích Nhiên cố ý mặc một chiếc áo khoác gió tay rộng để che đi lớp băng gạc, chẳng hiểu sao vẫn bị phát hiện. Anh thành thật đáp: “Hôm qua tôi bị đâm xe liên hoàn trên cao tốc.”
Chúc Hoài Tranh lại hỏi cụ thể tình trạng thương tích, anh tóm tắt vài câu, nói rằng không quá nghiêm trọng.
Chúc Hoài Tranh lộ vẻ quan tâm: “Sao không ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày?”
“Dạo này tôi hơi bận.” Thẩm Bích Nhiên nói, “Chỉ là chấn thương ngoài da thôi, không ảnh hưởng đến công việc.”
“Cơ thể dù sao cũng sẽ thấy khó chịu mà.” Chúc Hoài Tranh không tán thành nói, “Tôi nghe bảo di chứng của chấn động não phiền phức lắm, cậu nên nghỉ ngơi nhiều vào, buổi tối ngủ sớm một chút.”
Thẩm Bích Nhiên khựng lại một nhịp.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng mấy câu quan tâm này, nếu bảo là khách sáo thì ngữ điệu lại quá đỗi tùy ý, mà nếu bảo là lấy lệ thì thần sắc lại chân thành một cách thái quá. Địa vị của Chúc Hoài Tranh quá cao, lẽ ra cuộc trò chuyện này phải là Thẩm Bích Nhiên nỗ lực duy trì, còn anh ta chỉ cần tùy hứng là đủ. Vậy mà anh ta lại đưa ra những lời khuyên nhủ gần như mức bạn bè, khiến Thẩm Bích Nhiên nảy sinh một cảm giác tinh vi rằng mình đang bị lấn ranh giới.
Khốn nỗi đối phương lại biết dừng lại đúng lúc, không đến mức khiến anh phải cảnh giác, nhưng lại làm Thẩm Bích Nhiên vô cùng mịt mờ.
“Cậu còn độc thân à?” Chúc Hoài Tranh bỗng nhiên lại chuyển chủ đề.
Thẩm Bích Nhiên hơi ngẩn ra, gật đầu.
Chúc Hoài Tranh cười: “Chúc Cẩm Di nói cậu có một mối tình đầu, đã qua đời rồi.”
Thẩm Bích Nhiên có chút thẫn thờ, có cảm giác như đột ngột quay trở lại buổi xem mắt.
Rõ ràng Chúc Hoài Tranh không phải hạng công tử bột ăn chơi trác táng, nhưng không hiểu sao khi nhắc đến người yêu đã khuất của anh, anh ta lại có vẻ hơi hưng phấn.
“Chết như thế nào vậy?” Anh ta trưng ra bộ mặt đầy vẻ tò mò.
“…”
Thực ra vẫn chưa chết, Thẩm Bích Nhiên thầm nghĩ, nhưng tôi cũng mới chỉ vừa phát hiện ra vào ngày hôm qua thôi.
Anh do dự giây lát, vẫn quyết định tiết kiệm chi phí giải thích: “Theo như những gì tôi biết trước đây, thì đó là tai nạn.”
“Ồ—” Chúc Hoài Tranh gật đầu, thốt ra một câu thật đáng tiếc, nhưng trong ngữ điệu chẳng nghe ra chút tiếc nuối nào: “Người chết rồi, cậu có buồn không?”
“?”
Chưa từng có ai hỏi một câu hỏi kỳ quặc đến nhường này.
Thẩm Bích Nhiên không thích nói dối, nhưng rất giỏi việc tránh nặng tìm nhẹ, anh nói vòng vo: “Lúc tôi biết tin thì chúng tôi đã chia tay được một thời gian rồi.”
“Vậy nghĩa là không buồn.” Chúc Hoài Tranh tự ý bóp méo ý của anh, giọng nói còn hơi lớn khiến Thẩm Bích Nhiên giật mình. Không đợi anh phản bác, Chúc Hoài Tranh lại hỏi: “Nếu đã chia tay lâu như vậy, sao cậu biết anh ta đã chết?”
“…”
Đó là một sự suy luận hiển nhiên. Thế nhưng, suy luận đó đã sai.
Thẩm Bích Nhiên im lặng hồi lâu: “Nghe người ta nói.”
Chúc Hoài Tranh hỏi đến cùng: “Nghe ai nói?”
“…”
Có lẽ Chúc Hoài Tranh là người được ông trời phái đến để tra tấn anh, ép anh phải hồi tưởng lại những chuyện ngu ngốc mình đã làm suốt bao nhiêu năm qua, không hồi tưởng xong thì không cho đi.
Thẩm Bích Nhiên khổ sở đáp: “… Tin tức.”
Khóe môi Chúc Hoài Tranh khẽ giật, anh ta nhấp một ngụm vang đỏ, cúi đầu che miệng ho nhẹ.
Rõ ràng là đang cười trộm.
Kết quả là cho đến tận lúc kết thúc, Chúc Hoài Tranh cũng không hỏi một câu nào về chính sự.
Trước khi từ biệt, Thẩm Bích Nhiên gửi tặng món quà đã chuẩn bị. Chiếc khuy măng sét sapphire kia nếu xét về nước đá hay giá trị thì đều thua xa những món đồ Chúc Hoài Tranh đang dùng, nhưng mắt Chúc Hoài Tranh bỗng sáng rực lên, cầm trong tay xoa đi nắn lại cứ như đó là một món bảo vật hiếm lạ lắm.
Thẩm Bích Nhiên ướm lời: “Nếu sếp Chúc thấy hứng thú, vẫn còn kẹp cà vạt cùng bộ sưu tập này nữa.”
“Thế này là đủ rồi.” Chúc Hoài Tranh xua tay, vừa nghịch món đồ vừa lẩm bẩm: “Tôi định dùng nó để đổi lấy hai căn hộ ở trung tâm thành phố đấy.”
Thẩm Bích Nhiên mỉm cười: “Anh thật hài hước.”
Chúc Hoài Tranh cất kỹ chiếc khuy măng sét: “Đúng rồi, cậu có biết Quang Xâm không?”
Thẩm Bích Nhiên gật đầu: “Một công ty đầu tư của tập đoàn Peak tại nội địa.”
Chúc Hoài Tranh “ừm” một tiếng: “Ước chừng đó là bài thi dành cho người kế nghiệp, chắc cậu cũng nghe nói về vị Sếp Cố kia rồi chứ?”
Thẩm Bích Nhiên lập tức rà soát một lượt các mối quan hệ lợi ích trong đầu — Peak chưa từng chạm tay vào mảng Internet tại đại lục, nên hai nhà Cố, Chúc có lẽ không có giao tình sâu đậm. Nghe cách Chúc Hoài Tranh nhắc đến Cố Lẫm Xuyên, cơ bản có thể khẳng định hai người họ không hề quen biết nhau.
Thế là anh ung dung đối đáp: “Cũng có nghe qua đôi chút trên tin tức.”
“Lại là tin tức à.” Câu nói này không biết đã chạm vào dây thần kinh nào của Chúc Hoài Tranh mà trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ trêu chọc, “Vậy, đã gặp mặt bao giờ chưa?”
Thẩm Bích Nhiên bất lực: “Sếp Chúc lại nói đùa rồi.”
Chúc Hoài Tranh nháy mắt với anh: “Tôi thì có vài mối đấy, hay là để tôi thử giới thiệu cậu với cậu ta nhé?”
Nghe thấy vậy, Thẩm Bích Nhiên sởn gai ốc khắp người, hận không thể lùi xa mười mét, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ chút sơ hở nào, hóm hỉnh đáp: “Vậy chắc tôi phải về dẫn dắt đội ngũ của mình lắng lại thêm mười năm nữa, cố gắng không làm tổn hại đến uy tín người trung gian như anh.”
Bước ra khỏi bên trong, Thẩm Bích Nhiên đi vòng quanh tòa nhà một lượt, nơi này chắc là tài sản riêng của Chúc Hoài Tranh. Chúc Hoài Tranh mang khí chất của một nam người mẫu thời thượng, nhưng gu thẩm mỹ lại rất đoan trang và hoài cổ. Kho tàng sách đồ sộ kia có thể sánh ngang với thư phòng nhà họ Thẩm, lúc nãy liếc vội vài cái chưa kịp tham quan kỹ, thực sự khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn.
Sau khi nhà họ Thẩm phân gia, Thẩm Bích Nhiên theo cha mẹ vội vã di cư. Đợi đến khi giành lại được Tầm Thanh, anh nhất định phải đòi lại chìa khóa căn nhà cũ, lấy lại những món đồ cũ và sách cũ trong phòng ngủ và trên gác mái năm xưa.
Nghĩ đến gác mái nhà họ Thẩm, đại não anh trống rỗng trong chốc lát, không thể tránh khỏi việc nhớ đến người từng sống trên căn gác mái đó, mỗi đêm đều đọc sách kể chuyện, dỗ dành anh đi ngủ.
Có những ký ức dù đã bám bụi từ lâu, chỉ cần chạm nhẹ một cái là sẽ cuộn trào trở lại.
Điện thoại bỗng reo vang, cắt đứt sự vương vấn không biết xấu hổ của anh dành cho người cũ.
Phía bệnh viện nói rằng người đến thăm anh hôm qua có để quên một chiếc đồng hồ tại quầy y tá. Thẩm Bích Nhiên không quá để tâm, tiện đường ghé qua lấy, nhưng vừa nhìn thấy món đồ, anh liền sững sờ.
Thế giới đồng hồ vốn rất sâu rộng, anh không đủ tầm để chơi nhưng lại rất hiểu biết. Đây là một chiếc Patek Philippe đặt làm riêng — thiết kế vành bát giác, phong cách Maori, toàn bộ mặt số được chạm khắc. Nó hơi giống dòng Nautilus độc bản, nhưng màu sắc mặt số trầm mặc và đậm nét hơn, các mốc giờ cũng không phải là vàng trắng kinh điển mà là ngọc bích.
Sự hàm súc và tính đoạt lấy song hành, quá sắc sảo, quá đẹp đẽ, khiến anh nhìn đến mức thẫn thờ một lúc lâu.
Y tá nói: “Chắc là bạn của cậu đấy, người đó đến tìm người, nghe chúng tôi nhắc đến tên cậu thì liền hỏi rất kỹ về tình hình của cậu.”
Bạn bè ư?
Thẩm Bích Nhiên làm gì có người bạn nào như thế này. Một chiếc đồng hồ đặt làm riêng quy cách này e là phải lên tới hàng chục triệu tệ, hơn nữa không phải cứ có tiền là mua được. Tống Thính Đàn còn kém xa, Bạch Dực cũng khó lòng, vả lại hôm qua Bạch Dực đeo một chiếc Daytona.
“Người đó trông như thế nào?”
“Ba anh chàng đẹp trai, hình như trong đó còn có trợ lý nữa.” Cô y tá ra hiệu về một người dáng cao, rồi lại đính chính: “À, hai anh chàng đẹp trai và một người trông bình thường.”
Ngoại trừ Tống Thính Đàn và Bạch Dực, Thẩm Bích Nhiên chỉ mới nói cho trợ lý của Triệu Quân biết mình đang ở bệnh viện này. Triệu Quân quả thực có hai người trợ lý, đều vừa cao vừa đẹp trai, bản thân ông ta thì tướng mạo trung bình, mọi điều kiện đều khớp. Nhưng Thẩm Bích Nhiên không hiểu nổi, anh còn chưa chính thức gặp Triệu Quân, sao ông ta lại im hơi lặng tiếng đến thăm mình?
Anh đột nhiên nhớ đến Thẩm Tòng Đạc xuất hiện ở tòa nhà Phong Lôi, chẳng lẽ Thẩm Tòng Đạc đã phát hiện ra anh về nước rồi?
Thẩm Bích Nhiên suy luận ra rất nhiều khả năng, nhưng không dám mạo muội hỏi han. Không ngờ Triệu Quân lại chủ động gọi điện tới, hỏi han ân cần đủ điều, đổ hết lỗi lầm về việc lơ là hôm nay cho trợ lý, còn nhắc đến việc tối cuối tuần có một buổi tiệc tối liên hợp giữa giới chính trị và kinh doanh.
Thẩm Bích Nhiên biết buổi tiệc đó, anh hoàn toàn không đủ tư cách tham gia. Nhưng thật khéo, mấy ngày trước có một nhà đầu tư đã thuận tay đưa cho anh một tờ thư mời.
Triệu Quân bày ra dáng vẻ rộng lượng: “Để tôi đưa cậu đi cùng nhé, sẵn tiện bàn luôn về dự án.”
Thẩm Bích Nhiên vốn đã có vé vào cửa trong tay, nhưng nếu Triệu Quân đã nói vậy, anh liền hào phóng nhận lời, định bụng sẽ tùy cơ ứng biến.
Màn đêm buông xuống, chiếc Tesla lái ra khỏi bệnh viện, nhưng không quay về khu quốc tế Vân Lan mà lại hướng về khu CBD với những tòa cao ốc san sát, cuối cùng cứ chậm rãi lái vòng quanh bên ngoài tòa nhà bề thế nhất.
Tấm bia đá khắc chữ “Vốn đầu tư Quang Xâm” vừa mới được dựng lên, không ai hay biết nó đang bị một đôi mắt vừa chột dạ vừa điên cuồng dõi theo. Thẩm Bích Nhiên siết chặt vô lăng, khóe miệng nở một nụ cười tự giễu.
Sau cuộc điện thoại ấy, những ngọn cỏ dại vốn đã khô héo trong lòng bỗng lại điên cuồng sinh trưởng, dù có cố tình lờ đi thế nào cũng chẳng thể kìm nén được nữa.
Cố Lẫm Xuyên không gọi lại.
Vào ngày này giờ này, Cố Lẫm Xuyên không muốn bận tâm quá nhiều cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng Thẩm Bích Nhiên muốn nhìn hắn một cái, anh tự cho rằng đó cũng là điều hợp tình hợp lý.
Không cần gặp mặt, chỉ cần từ xa nhìn một cái là đủ. Tận mắt thấy người nọ còn sống, sống rất tốt, anh có thể đặt một dấu chấm hết cho những hối hận suốt bao năm qua. Từ nay về sau, cá voi xanh về với biển, chim hải âu hướng về trời, đất rộng trời cao, không còn vướng bận.
Thế nhưng anh cứ quanh quẩn mãi cho đến lúc đêm khuya vắng lặng mà vẫn không được như ý nguyện.
Thẩm Bích Nhiên tiện tay mở tin tức, phóng viên tài chính vừa hay đang đưa tin về Quang Xâm. Cố Lẫm Xuyên khi chính thức bước lên đài cao không còn bí ẩn nữa, gia thế và câu chuyện của hắn đã trở thành đề tài được mọi người bàn tán say sưa.
Cha ruột của Cố Lẫm Xuyên là Cố Loan, con trai trưởng của nhà họ Cố, từng có một người phụ nữ trước khi kết hôn chính trị. Sau khi mang thai ngoài ý muốn, người phụ nữ đó đã rời đi không lời từ biệt, cả nhà họ Cố bao gồm cả bản thân Cố Loan đều không biết đến sự tồn tại của Cố Lẫm Xuyên. Hai mươi năm trước, cả gia đình ba người của Cố Loan bị bắt cóc và sát hại. Nhiều năm sau, Cố lão gia tử tình cờ biết được từ miệng kẻ thù rằng có thể vẫn còn một đứa trẻ lưu lạc bên ngoài. Ông đã tốn bao công sức mới tìm được người về, sáu năm qua phong tỏa tin tức kín kẽ, dốc lòng bồi dưỡng, chỉ đợi hắn đủ lông đủ cánh để một mai xuất thế.
Nghe những trải nghiệm đó, trước mắt Thẩm Bích Nhiên lại hiện lên những hình ảnh năm xưa.
Hồi nhỏ, dù đi đâu anh cũng nhất định phải mang Cố Lẫm Xuyên theo bên mình. Mỗi khi cha mẹ hỏi đến, anh liền bày ra vẻ mặt kiêu kỳ hệt như đã quen sai bảo Cố Lẫm Xuyên, nhưng thực chất là vì anh biết sự hiện diện của những tài xế, bảo mẫu bên cạnh mình sẽ khiến Cố Lẫm Xuyên cảm thấy an toàn.
Cố Lẫm Xuyên thuở nhỏ luôn đa nghi và cảnh giác, còn Thẩm Bích Nhiên thì chẳng mấy bận tâm liệu nguy hiểm có thực sự tồn tại hay không, anh chỉ mong Cố Lẫm Xuyên có thể cảm thấy an tâm hơn một chút.
Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ nói lời cảm ơn với anh, nhưng chỉ cần họ nhìn nhau một cái, Cố Lẫm Xuyên sẽ sắp xếp xong túi bánh ngọt Thẩm Bích Nhiên cần mang theo khi ra ngoài, rồi tự giác bước tới bên anh.
Rốt cuộc là ai cần ai, chẳng cần phải nói rõ, đó là sự thấu hiểu ngầm giữa hai người.
Nửa đêm, ngọn đèn cuối cùng trên tầng thượng của tòa nhà kia tắt ngấm.
Thẩm Bích Nhiên khẽ thở dài trong xe, có lẽ đây chính là định mệnh — ông trời trả lại cho anh sự thật, nhưng lại không chịu thành toàn cho anh một lời từ biệt không tiếng động.
Chính anh là người nói trước câu “không hỏi han tương lai”, anh đã ép Cố Lẫm Xuyên phải làm được, thì bản thân anh không nên là người thất hứa trước.
Chiếc Tesla bám đầy bụi đường phát ra một tiếng động cơ yếu ớt, chuyển hướng rời đi.
(Daytona là một dòng của Rolex, tui không biết giá chính xác nhưng Rolex thì cũng cả tỉ / chiếc, người bình thường ko nên hỏi giá sẽ đau lòng nha =)) )
Tác giả có lời muốn nói:
Sếp Cố : Đưa khuy măng sét đây.
Tiểu Chúc: Đổi lấy hai căn nhà.
Sếp Cố: Chốt đơn.
Tiểu Chúc: Lần sau có mấy việc hài hước mà hời thế này, nhất định phải tìm tôi tiếp đấy nhé!
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 3: Cuộc Hẹn Bất Ngờ
10.0/10 từ 37 lượt.
