Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 4: Ánh sáng mờ ảo lay động lòng người
Tối cuối tuần, Thẩm Bích Nhiên đến buổi hẹn đúng giờ.
Chàng thanh niên bước xuống từ xe hơi trong bộ âu phục đen tuyền hơi cách điệu kiểu đuôi tôm, dáng người cao ráo, ung dung. Các khách mời xung quanh ngoái nhìn, anh mỉm cười đáp lại, nhận về hàng loạt lời chào “Xin chào” khách sáo.
Trước đây Tống Thính Đàn đã từng cảm thán, Thẩm Bích Nhiên đúng là người như ngọc, cả trong lẫn ngoài đều khiến người ta say đắm.
Nhân viên đón khách tiến lên chào hỏi, Thẩm Bích Nhiên khẽ đáp lễ, lúc đưa giấy tờ lộ ra một đoạn cổ tay trắng trẻo, sạch sẽ. Trong giới này, phụ nữ chọn trang sức, đàn ông xem đồng hồ. Thẩm Bích Nhiên thích đồng hồ, nhưng vì tiềm lực tài chính chưa đủ nên không chơi được loại tốt nhất, thỏa mãn nhất nên anh thà không dùng. Chính vì thế, anh xuất hiện đầy thanh thoát, chỉ điểm xuyết một đôi khuy măng sét, sắc đỏ huyết bồ câu thoắt ẩn thoắt hiện theo từng cử chỉ, thêm vào một chút rực rỡ cho ống tay áo vốn đơn giản.
Mỗi vòng tròn xã hội đều có quy tắc thông hành riêng, kính quần áo trước, kính người sau, từ xưa đã vậy.
Triệu Quân vẫn chưa gặp Thẩm Bích Nhiên bao giờ, nhưng Thẩm Bích Nhiên nhận ra ông ta, anh tiến lên chào hỏi một cách đường hoàng, hào phóng.
Vừa chạm mặt, ánh mắt Triệu Quân nhìn anh mang theo vài phần dò xét. Sau vài câu trò chuyện, ánh nhìn ấy trở nên thân thiện hơn.
Thẩm Bích Nhiên thu trọn sự thay đổi này vào mắt nhưng đã quá quen thuộc. Bất kể là ai, mang theo thành kiến gì, chỉ cần trò chuyện với anh vài câu, dù không kết bạn thì cũng sẽ xóa tan hiềm khích. Khí chất và cách nói năng là ưu thế lớn nhất của anh, gia đạo dù sa sút thì những thứ đã khắc sâu vào xương tủy cũng không thay đổi.
Triệu Quân vốn chuẩn bị cho Thẩm Bích Nhiên một tấm thẻ đi kèm, nhưng còn chưa kịp lấy ra đã liếc thấy thư mời trên tay anh — Noah Shen, CEO của Glance.
Glance là gì? Một công ty nhỏ mới nổi, chỉ có khái niệm, chưa thấy sản phẩm thực tế, từ đầu đến cuối chỉ có một mình nhà sáng lập đi thuyết phục khắp nơi. Nhưng một người như vậy lại có thể khiến các đồng nghiệp của ông ta xoay như chong chóng, có thể xuất hiện danh chính ngôn thuận tại một buổi tiệc cấp bậc này, và còn có thể ung dung tự tại hơn cả những thiếu gia hào môn.
Triệu Quân càng thêm kiên định với phán đoán của mình, chàng trai trẻ này có lai lịch không hề tầm thường.
Khi đi qua hành lang, Triệu Quân lấy hai ly vang đỏ từ khay của nhân viên phục vụ, đưa cho Thẩm Bích Nhiên trước.
Thẩm Bích Nhiên không từ chối, ánh mắt dịu dàng lướt qua nhãn rượu, mỉm cười nói: “Cảm ơn sếp Triệu đã quan tâm, người bạn thân của tôi cũng rất thích dòng Pinot Noir này.”
Triệu Quân đáp lại khách sáo, không quên ý đồ thăm dò: “Vậy lần sau có cơ hội thì đi cùng nhau nhé.”
Thẩm Bích Nhiên nâng ly hướng về phía ông ta, nhấp một ngụm nhỏ, ý cười vui vẻ lan tỏa trong đôi mắt đen. Không nhiều, chỉ một chút thôi, nhưng lại vô cùng tinh tế khiến Triệu Quân cảm thấy rất hài lòng và được tôn trọng.
Hai người cùng nhau vào tiệc. Về lý thuyết, họ là bên đầu tư và bên cần vốn, nhưng Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn không nhắc gì đến công ty mình, chỉ cùng Triệu Quân tán gẫu vài tin tức trong giới đầu tư và nhấp cạn nửa ly vang đỏ.
“Sức khỏe cậu thế nào rồi?” Triệu Quân chủ động nhắc lại vụ tai nạn giao thông hai ngày trước.
“Đầu vẫn còn hơi choáng.” Thẩm Bích Nhiên mỉm cười áy náy, “Sếp Triệu cứ tự nhiên, tôi xin phép đi nghỉ một lát.”
Sau khi tách khỏi Triệu Quân, Thẩm Bích Nhiên một mình đi lên hành lang vòng cung ở tầng hai, nơi có thể thu trọn toàn cảnh hội trường vào tầm mắt.
Đại sảnh tiệc ở tầng một tập trung hầu hết quan khách, tầng hai có vài phòng nghỉ, còn tầng ba là các phòng bao riêng tư dành cho những khách mời VIP nặng ký nhất. Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy trước cửa một căn phòng trong số đó có bốn vệ sĩ áo đen đứng gác, có lẽ là nhân vật tầm cỡ nào đó đã đến nơi.
Đối với người trong căn phòng kia, Thẩm Bích Nhiên không với tới được nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Anh lặng lẽ quan sát phía dưới — có vài nhà đầu tư anh từng gặp, lát nữa cần xuống chào hỏi, còn có mấy người anh muốn làm quen, cần tìm người bắc cầu. Chỉ trong chốc lát, anh đã vạch sẵn các mối liên kết trong đầu.
Triệu Quân tình cờ ngẩng đầu lên, một lần nữa ra hiệu chào anh, Thẩm Bích Nhiên cũng nâng ly cười đáp lễ.
Tối nay, anh sẽ không tìm Triệu Quân nữa. Thời gian của anh cũng rất quý báu, anh có thể ngồi không đợi Triệu Quân hai tiếng đồng hồ ở quán cà phê, nhưng cũng có thể chỉ dành cho đối phương đúng mười phút tại buổi tiệc. Đối với hạng người này, lạnh lùng quá hay vồ vập quá đều không ổn, phải tiến lui có chừng mực mới có thể nắm thóp được họ.
Vừa rồi anh đã dò hỏi được nguyên nhân khiến thái độ của Triệu Quân quay ngoắt 180 độ — hóa ra lại là vì Chúc Hoài Tranh. Đầu đuôi câu chuyện khiến người ta dở khóc dở cười. Một người bạn làm mảng phần cứng của Triệu Quân vốn đã hẹn Chúc Hoài Tranh bàn chuyện hợp tác, đợi ròng rã nửa tháng trời, vậy mà Chúc Hoài Tranh lại đột ngột cho người ta leo cây với lý do phải đi gặp tổng giám đốc của Glance nào đó, còn nói là việc khẩn cấp đại sự, khiến người kia ngẩn ngơ cả người. Kết quả là lên mạng tra cứu chẳng thấy công ty Glance này đâu, bèn chạy đến than vãn với Triệu Quân, làm Triệu Quân cũng một phen hết hồn.
Triệu Quân cứ nói bóng nói gió nhằm dò xét mối quan hệ giữa Thẩm Bích Nhiên và Chúc Hoài Tranh, hèn gì lúc Thẩm Bích Nhiên tình cờ nhắc đến việc một người bạn thích dòng Pinot Noir, ông ta cũng phải thử thăm dò danh tính người bạn đó. Thẩm Bích Nhiên chỉ đành mỉm cười đánh bài lảng, điều này có lẽ lại càng khiến anh trông có vẻ thâm sâu khó lường. Nhưng trời đất chứng giám, anh và vị Chúc tiểu tổng kia thực sự chẳng có chút quan hệ nào.
Tuy nhiên, nếu đã là vì Chúc Hoài Tranh mà anh mới được coi trọng, vậy thì chiếc đồng hồ kia không liên quan gì đến Triệu Quân rồi. Thẩm Bích Nhiên không muốn bận tâm thêm nữa, quyết định sẽ trả lại củ khoai lang bỏng tay đó cho bệnh viện.
Anh xoay người xuống lầu, vô tình chạm mắt với camera trên tường.
Hội trường đâu đâu cũng lắp camera giám sát, anh không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế rảo bước xuống bậc thềm.
Không hề biết rằng, cái ngoảnh đầu trong một giây ấy đã bị bắt trọn vô cùng sắc nét, và lúc này đây, nó đang được phóng đại trên màn hình trong phòng bao VIP.
Phòng khách đặt ba chiếc ghế sofa, Cố Lẫm Xuyên ngồi ở vị trí chủ tọa chính giữa. Bên trái là Bùi Nghiên Thanh, phía nội là ông trùm bất động sản, phía ngoại làm về truyền thông giải trí. Bùi Nghiên Thanh tính tình u ám, xét về xuất thân trong nhà họ Bùi thì rất thấp, nhưng lại là bạn lâu năm của Cố Lẫm Xuyên ở châu Âu, theo hắn cùng về nước. Người bên phải tên là Chu Duật Hằng, nhà họ Chu là dòng tộc lâu đời làm về kim loại quý. Chu Duật Hằng từ nhỏ đã được bồi dưỡng để trở thành con trưởng nắm quyền, anh ta và Chúc Hoài Tranh đều quen biết Cố Lẫm Xuyên từ trước khi hắn ra nước ngoài. Tuy giữa họ có chút không thuận hòa, nhưng đều là những thuộc h* th*n tín của Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên vừa mới chính thức lộ diện, giới bên ngoài đều đang mòn mỏi mong chờ xem hắn sẽ thiết lập phe phái của mình như thế nào. Tháng này hắn cũng đã sắp xếp vài lịch trình công khai để đưa ba người bạn thân ra mắt giới thượng lưu một cách chính thống.
Có điều, buổi tiệc tối quy mô nhỏ này vốn không nằm trong kế hoạch, hắn cũng chỉ tình cờ nghe thấy danh sách khách mời nên mới tạm thời kéo mọi người ra ngoài hít thở không khí.
Jeff đứng bên cạnh sắm vai người phục vụ rót rượu — sếp của anh ta không thích người lạ phục vụ, vì vậy anh trợ lý này thường xuyên phải kiêm nhiệm luôn chân bảo mẫu. Anh ta nhìn hai vị ngồi trên ghế sofa, trong lòng lại nhớ đến Chúc tiểu tổng mấy ngày trước cứ bám dính ăn vạ ở văn phòng của sếp. Ban đầu, người mà sếp định đưa ra mắt đầu tiên chính là Chúc Hoài Tranh, chẳng ngờ việc đó cứ trì hoãn từ lễ cắt băng khánh thành Quang Xâm cho tới tận bây giờ, cuối cùng cũng có một dịp phù hợp thì người đi cùng lại thay đổi.
Nói là coi trọng đi, nhưng lại cứ lần lữa không chịu đưa ra ngoài công khai. Nhưng bảo là không quan tâm, thì hôm qua lại dặn dò cậu ta đi chọn hai căn hộ ở trung tâm thành phố cho Chúc tiểu tổng.
Anh ta không tài nào đoán được suy nghĩ của Cố Lẫm Xuyên, cũng chẳng đọc nổi biểu cảm của hai vị còn lại. Ba tảng băng ngồi cùng nhau làm anh ta sắp đóng băng đến nơi, ngay cả động tác rót rượu cũng trở nên vô cùng cẩn trọng.
Chu Duật Hằng nhìn màn hình: “Là vị này sao?”
Vị nào cơ?
Tai Jeff khẽ động, im lặng liếc nhìn sếp mình.
Cố Lẫm Xuyên “ừm” một tiếng, chuyển sang camera ở tầng một.
Đại sảnh tiệc khách khứa như mây, bề ngoài thì sang trọng lộng lẫy, nhưng thực chất lại toát ra mùi vị của sự trì trệ và mục nát. Một bóng hình thanh thoát lướt đi giữa đám đông, chỉ bằng sức lôi cuốn của riêng mình, người ấy đã khiến mọi thứ xung quanh như được phủ thêm một lớp bộ lọc làm mờ đầy dịu dàng.
Thẩm Bích Nhiên là người ít “tài lực” nhất toàn trường, nhưng lại chẳng tốn chút sức lực nào để trở thành người được yêu mến nhất. Trở thành tâm điểm, biến khách thành chủ dường như là khả năng bẩm sinh của anh. Chẳng cần phải quá chủ động, hết quan chức này đến đại gia khác cứ thế được dẫn dắt đến bên cạnh anh. Anh tự nhiên giao thiệp với họ, nâng ly nhấp rượu, đặt ly đàm đạo, hệt như đang dạo bước trong sân vắng, tao nhã ung dung. Đôi mắt trong trẻo kia không chút quyền thế cũng chẳng vướng d*c v*ng, nụ cười ôn hòa, quanh thân như tỏa ra một vầng hào quang nhạt. Một người như thế, ai thấy mà không choáng váng? Ai có thể cưỡng lại ý muốn kéo anh về dưới trướng của mình, bất kể là trong kinh doanh hay chuyện nhân duyên nam nữ.
Cố Lẫm Xuyên cảm thấy anh giống như một viên ngọc quý rơi vào một tảng thịt mỡ lớn, rơi thì không vỡ được, nhưng lại khiến người ta bực bội, khiến người ta rất muốn đưa tay vớt viên ngọc ấy lên, gột rửa tỉ mỉ, rồi dùng một chiếc khăn lụa thượng hạng nhẹ nhàng lau khô.
Chu Duật Hằng hỏi: “Nghe nói là làm về AI?”
“Chắc vậy.” Cố Lẫm Xuyên nhìn chằm chằm vào màn hình.
Bùi Nghiên Thanh vốn vẫn giữ vẻ mặt âm trầm bèn nhìn sang Jeff: “Thế nào gọi là chắc vậy?”
Jeff im lặng lắc đầu.
Không phải là không tra được, mà là sếp không cho anh ta tra. Hôm rời khỏi bệnh viện, anh ta đã thề trong lòng là phải điều tra lại thật kỹ về Noah Shen này, không ngờ Cố Lẫm Xuyên đã đoán trước được nên lên tiếng cảnh cáo: “Bớt lo chuyện bao đồng đi.”
Dù đã đi theo nhiều năm, nhưng Jeff vẫn thường xuyên bị mắng. Làm ít quá thì bị mắng là đầu óc hạt tiêu. Làm nhiều quá thì bị mắng là rỗi hơi hay xen vào chuyện người khác.
Jeff rất cạn lời, sếp là trời, sếp là đất, sếp là một kẻ phiền phức.
Bùi Nghiên Thanh cũng cạn lời nhưng lười hỏi thêm, trái lại Chu Duật Hằng lại bồi thêm một câu: “Hình như chẳng có sản phẩm gì thực tế, chỉ là đi khắp nơi vẽ dự án ảo thôi à?”
Cố Lẫm Xuyên suy nghĩ một lát, đưa ra nhận xét: “Bốn lạng bạt nghìn cân.”
Bùi Nghiên Thanh cười khẩy một tiếng: “Là lừa đảo thì có.”
Cố Lẫm Xuyên không bình luận gì thêm. Hắn đương nhiên không cho phép điều tra Thẩm Bích Nhiên, nhưng trước khi biết Thẩm Bích Nhiên chính là Noah Shen, hắn đã từng tra qua công ty của anh rồi, chuyện này thì không thể trách hắn được. Theo góc nhìn của hắn, nhà sáng lập của Glance tuy có nghi án tay không bắt giặc, nhưng hành sự khéo léo, cho dù có là lừa đảo thì cũng là kiểu lừa đảo nhỏ rất vô hại, khuấy động một chút nước đục trái lại còn có thể làm sôi động thị trường đầu tư mạo hiểm đang chết sình chết thúi này, đáng được khen ngợi.
Trên màn hình, Thẩm Bích Nhiên đã trò chuyện với một gã đàn ông trung niên bụng phệ được năm phút. Jeff cho biết đó là phó giám đốc một ngân hàng địa phương nhỏ, họ Triệu gì đó. Cố Lẫm Xuyên cảm thấy giới đầu tư trong nước đúng là hết thuốc chữa. Hắn điều chỉnh góc quay, cắt gương mặt bóng dầu kia ra khỏi khung hình, chỉ để lại mình Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên tươi cười rạng rỡ, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy. Những đường nét thanh tú thuở nhỏ nay đã hoàn toàn nảy nở, trở thành một vẻ đẹp đẳng cấp được tạo hóa ưu ái. Đáng tiếc là camera giám sát không thu được âm thanh, khiến Cố Lẫm Xuyên có chút ngứa ngáy trong lòng.
“Cháu gái tôi rất thích những chàng trai có giọng nói hay.” Triệu Quốc Bình hớn hở, “Con bé học ở Đại học Boston, hai đứa ở cũng khá gần nhau đấy.”
Thẩm Bích Nhiên chẳng còn sức để phân bua xem Boston và San Francisco thực chất cách nhau bao xa. Sau khi khéo léo từ chối không thành, anh vẫn lịch sự chủ động kết bạn WeChat với cô gái kia.
Những người cần gặp đều đã gặp xong, cơn chóng mặt lại ập đến khiến anh mệt mỏi, mỗi nhịp thở đều làm vết thương bầm tím ở ngực đau âm ỉ.
Triệu Quốc Bình tỏ vẻ tiếc nuối: “Cậu định về rồi sao? Nhân vật thực sự đáng để chiêm ngưỡng vẫn chưa xuất hiện đâu.”
Thẩm Bích Nhiên nhớ đến căn phòng VIP có vệ sĩ bao quanh kia nhưng cũng không mấy để tâm. Anh cáo từ quay người đi, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cửa phòng VIP đó đã mở, đám vệ sĩ cũng đã biến mất.
Ánh đèn trong sảnh tiệc chính bỗng dưng mờ xuống, không gian tĩnh lặng trong thoáng chốc. Ngay sau đó, những tiếng reo hò kìm nén vang lên trong đám đông, giống như những bọt tăm li ti trong ly sâm panh, mọi tham vọng và d*c v*ng theo đó trào dâng trong không khí.
“Sếp Cố.”
Họ không gọi đầy đủ cả họ lẫn tên, nhưng trong khoảnh khắc chớp nhoáng, Thẩm Bích Nhiên lập tức nhận ra điều gì đó.
Bước chân và ánh nhìn của mọi người đều hướng về một phía, duy chỉ có anh là quay lưng lại với tâm điểm. Sống lưng anh cứng đờ, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, anh rũ mắt, đi ngược dòng người để rời khỏi đó.
Thế nhưng anh càng đi càng chậm, một lát sau, anh vẫn dừng bước.
Chỉ nhìn một cái thôi.
Thẩm Bích Nhiên lặng lẽ quay người lại, trong bóng tối mờ ảo, anh ngước mắt lên, chậm rãi nhìn về phía trung tâm của đám đông.
Cách biệt sáu năm, Cố Lẫm Xuyên như đã thay da đổi thịt. Vẻ u ám thời thiếu niên đã tan biến không còn dấu vết, giờ đây đôi lông mày và ánh mắt hắn trở nên lạnh lùng, sâu sắc, khí thế khoáng đạt mà uy nghiêm. Dáng người hắn cao lớn, đứng giữa đám đông như sao vây quanh trăng, trông thật gần, mà cũng thật xa.
Bên cạnh Cố Lẫm Xuyên là hai người đàn ông cũng có khí chất xuất chúng không kém đứng hai bên trái phải, phía sau là một dàn vệ sĩ đi theo. Đơn vị tổ chức nhiệt tình chào hỏi, hắn không biểu lộ cảm xúc gì, vệ sĩ tách đám đông ra xa vài mét. Đôi mắt thâm trầm ấy quét xuống, khi ánh nhìn tiến lại gần, tim Thẩm Bích Nhiên như ngừng đập, nhưng chỉ trong chớp mắt, tầm mắt Cố Lẫm Xuyên đã lướt qua anh, không hề dừng lại.
Giữa họ dường như có một phần mấy giây chạm mắt, mà dường như lại không.
Mọi người đều đang chào hỏi Cố Lẫm Xuyên, nhưng hắn hoàn toàn không để tâm, chỉ khẽ nghiêng đầu về phía sau: “Duật Hằng.”
Người đó liền thay hắn nói vài câu khách sáo xã giao, nhưng nhìn chung cũng rất cao ngạo, lạnh lùng. Trong đám đông vang lên những tiếng cảm thán khe khẽ rằng nhân vật đầu tiên của “tân phái họ Cố” hóa ra lại là Chu Duật Hằng, mọi người bắt đầu suy đoán về động thái tiếp theo của Quang Xâm.
Cố Lẫm Xuyên không bị những lời bàn tán làm phiền, hắn nhấc chân bước vào đám đông. Chẳng cần vệ sĩ mở đường, phía trước hắn tự động dạt ra một lối đi, và cuối con đường đó lại chính là Triệu Quốc Bình.
Triệu Quốc Bình được ưu ái mà lo sợ, vội vàng mời rượu rồi uống cạn một hơi. Thái độ của Cố Lẫm Xuyên không nóng không lạnh, trầm giọng hỏi một câu gì đó.
Khoảng cách hơi xa nên Thẩm Bích Nhiên nghe không rõ, chỉ loáng thoáng bắt được một tông giọng trầm thấp. Anh đứng trong góc tối, nhìn đăm đăm vào gương mặt nghiêng vừa lạ lẫm vừa quen thuộc ấy, hồi lâu sau mới rũ mắt mỉm cười, xoay người định rời đi.
Triệu Quốc Bình ngoảnh đầu lại chỉ tay một cái: “Chính là vị kia — Noah! Xin dừng bước.”
Tim Thẩm Bích Nhiên đột nhiên thắt lại, đôi chân như bám rễ xuống đất, cảm giác cứng đờ bò khắp sống lưng khiến anh ngay cả việc xoay người cũng trở nên khó khăn.
Những người xung quanh bắt đầu thân thiện nâng ly về phía anh, kể cả những người ban nãy chưa từng nói với anh lấy một lời.
Tiếng bước chân truyền đến từ phía sau, không nhanh không chậm, cảm giác áp bách từ xa lại gần, gần đến gang tấc, rồi lại tan biến trong tích tắc.
Mất một lúc lâu, Thẩm Bích Nhiên mới xoay người lại.
Năm tháng trôi đi, thế sự xoay vần. Giờ đây, Cố Lẫm Xuyên đứng dưới ánh hào quang rực rỡ, còn Thẩm Bích Nhiên lại ẩn mình trong bóng tối mờ ảo. Thẩm Bích Nhiên không cảm thấy khó coi, dù bị khí phái ngày hôm nay của Cố Lẫm Xuyên làm cho chấn động đến run rẩy cả tâm can, nhưng anh cũng thật lòng mừng cho đối phương.
Anh mang theo nụ cười nhạt nhòa ngước mắt nhìn lên: “Sếp Cố, ngưỡng mộ đã lâu.”
Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên tĩnh lặng mà sâu thẳm, dường như ôn hòa, lại dường như sắc lẹm, nóng bỏng như muốn nhìn thấu tâm can anh.
Sau một hồi nhìn chằm chằm, Cố Lẫm Xuyên cất lời: “Tôi nên xưng hô thế nào đây?”
Thẩm Bích Nhiên rũ mắt: “Tôi họ Thẩm.”
Cố Lẫm Xuyên không chớp mắt: “Còn tên thì sao?”
“…”
Thẩm Bích Nhiên không trả lời. Anh cảm thấy di chứng của chấn động não bắt đầu tái phát, cảm giác nghẹt thở quá nặng nề. Ánh mắt anh quét qua người phục vụ rượu gần nhất, trên khay vừa khéo có một ly rượu lạnh nhạt màu, anh bèn nâng ly đưa lên mũi, hít một hơi mùi rượu nồng đậm cay nồng để lấy lại tinh thần.
Trong tầm mắt mờ ảo, người phục vụ rượu mặc âu phục dường như muốn ngăn cản, nhưng anh đã kịp nhấp một ngụm.
Whisky nguyên chất, rất mạnh.
Người phục vụ lộ vẻ lúng túng, Cố Lẫm Xuyên cũng khựng lại một chút, trầm giọng nói: “Phó giám đốc Triệu nói cậu là người Hoa quốc tịch Mỹ, vừa mới về nước?”
Một câu xã giao bình thản lại một lần nữa dấy lên những tiếng bàn tán xôn xao. Cố Lẫm Xuyên lộ diện chưa lâu, đây là lần đầu tiên hắn khách sáo với người khác ở nơi công cộng.
Thẩm Bích Nhiên nghe thấy có người thấp giọng hỏi Noah là ai, có người giải thích là nhà sáng lập của Glance, lại có người hỏi Glance là cái gì.
Trong đám đông, Triệu Quân nhìn anh với ánh mắt chấn động và kinh ngạc.
Thế là đủ rồi. Anh quyết định chấm dứt màn kịch nực cười này, uống cạn ly rượu trong tay, tiến lên một bước, nhẹ nhàng bước qua ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối đang đan xen giữa anh và Cố Lẫm Xuyên.
Khoảng cách đã thu hẹp lại, nhưng Cố Lẫm Xuyên vẫn đứng yên không nhúc nhích, chỉ nhìn anh. Trong căn phòng ngập tràn sự xa hoa giàu sang lộng lẫy, ánh sáng và bóng tối dường như chỉ ưu ái duy nhất một người. Ánh sáng dịu nhẹ phác họa nên đôi mày mắt ấy, làn môi mỏng được rượu mạnh thấm ướt trở nên hồng nhuận, tuy gương mặt có chút tiều tụy nhưng lại toát lên một vẻ mềm mại đặc biệt khiến người ta nảy sinh lòng thương xót.
Thẩm Bích Nhiên mỉm cười với Cố Lẫm Xuyên: “Sếp Cố quan tâm rồi, tôi đang định cáo từ, ngài cứ tự nhiên.”
Nói xong, anh đặt ly rượu trở lại khay, lịch sự gật đầu chào.
Giọng điệu Cố Lẫm Xuyên bình thản: “Có vẻ sếp Thẩm không uống được rượu, tôi gọi người đưa cậu về nhé?”
Thẩm Bích Nhiên cong đôi mày mắt, nụ cười càng thêm đậm: “Đa tạ ý tốt của sếp Cố, nhưng tài xế của tôi đã đợi tôi cả tối rồi.”
Chân mày Cố Lẫm Xuyên khẽ động, như đang nhíu lại, nhưng nhìn kỹ thì lại không phải, dường như vẫn luôn bình lặng không chút gợn sóng.
Hắn không nói lời nào nhưng lại đứng chắn đường Thẩm Bích Nhiên. Thẩm Bích Nhiên không còn cách nào khác, đành khẽ gọi: “Sếp Cố?”
Cố Lẫm Xuyên nhìn anh thêm vài giây nữa, cuối cùng cũng khẽ gật đầu, nhường sang bên cạnh một bước, để anh đi qua.
Tác giả có lời muốn nói:
Thẩm meo meo: Nhìn một cái rồi chạy.
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 4: Ánh sáng mờ ảo lay động lòng người
10.0/10 từ 37 lượt.
