Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Chương 2: Lướt qua nhau tại bệnh viện
“Cổ tay bị bong gân, mô mềm trước ngực bị bầm tím, chấn động não nhẹ. Nằm viện theo dõi hai ngày nhé, người nhà đâu?”
Thẩm Bích Nhiên ngồi trên xe lăn, sắc môi nhợt nhạt.
Bác sĩ nói chậm lại: “Có đau đầu không? Có cảm thấy buồn nôn không?”
Thẩm Bích Nhiên im lặng một lúc mới cất lời: “Bác sĩ, sau khi đâm xe hình như tôi gặp ảo giác rồi.”
Bác sĩ nhíu mày, kiểm tra lại kết quả chụp CT một lần nữa: “Ảo giác gì?”
Thẩm Bích Nhiên không giải thích, cúi mắt nói: “Tôi muốn lấy lại điện thoại.”
Bác sĩ lắc đầu, vẫy tay gọi y tá: “Điện thoại phải liên hệ với đội cứu hộ, cậu cứ lo truyền dịch trước đi.”
Thẩm Bích Nhiên được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt dành cho người nước ngoài. Dù đã năm lần bảy lượt bày tỏ ý muốn rời đi, anh vẫn bị mắc ống truyền dịch —tận ba túi dịch lớn, không biết đến bao giờ mới truyền xong. Tối nay anh còn có hẹn với Triệu Quân, sếp lớn của Quỹ đầu tư Phong Lôi, nên đành nén cơn đau lạnh buốt điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt lên mức nhanh nhất.
Khi y tá trực ca đi tới, Thẩm Bích Nhiên rút một tờ khăn giấy che đi mu bàn tay đã thâm tím.
Y tá lườm anh một cái đầy trách móc, rồi chỉnh tốc độ nhỏ giọt về mức rất chậm.
Thẩm Bích Nhiên: “Tôi đang vội…”
“Này, người của đội cứu hộ nhặt được cho cậu đấy.” Y tá đưa một chiếc điện thoại vỡ màn hình qua, “Lần này đã có thể ngoan ngoãn truyền dịch chưa?”
Thẩm Bích Nhiên vừa cảm kích vừa áy náy: “Vậy truyền xong là có thể đi đúng không?”
“Cậu bị chấn động não đấy, sao lúc nào cũng đòi đi vậy hả.” Y tá bất lực, nhưng đối diện với đôi mắt đẹp đẽ đầy vẻ khẩn cầu kia, cô vẫn phải nhượng bộ: “Bảo người nhà đến đón cậu đi.”
Thẩm Bích Nhiên không còn người thân nào ở trong nước nên đành phải cầu cứu người quản lý của Tống Thính Đàn, đồng thời dặn đối phương đừng vội nói cho Thính Đàn biết.
Màn hình điện thoại bị những vết nứt chia cắt thành từng mảnh vụn vặt, anh bấm vào nhật ký cuộc gọi, nhìn chằm chằm vào dòng trên cùng.
Cuộc gọi đó kéo dài hai mươi tám giây. Trong hai mươi tám giây anh im lặng, Cố Lẫm Xuyên đã chờ đợi, đã hỏi han, cho đến khi bị ngắt máy.
Mọi thứ đến đó là chấm dứt.
Cố Lẫm Xuyên không hề gọi lại.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy như vừa nuốt phải một vốc cát nóng bỏng đắng ngắt vào bụng, khiến ngũ tạng lục phủ đau đớn, thiêu đốt, tâm trí rối bời như tơ vò. Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ, bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của chính mình phản chiếu trên mặt kính.
Sáu năm trước, Cố Lẫm Xuyên từng chặn đường anh, khàn giọng cầu khẩn, nhưng thái độ của anh lúc đó vô cùng lạnh lùng.
“Cố Lẫm Xuyên, sau khi chia tay, chúng ta giao ước ba điều đi.”
“Không nói với người ngoài, không vướng bận quá khứ, không hỏi han tương lai.”
Mười lăm chữ ấy như nhát dao đâm khiến mắt Cố Lẫm Xuyên đỏ hoe. Một người vốn có tính cách kiên nghị như hắn, vậy mà lúc đó gần như nghẹn ngào bật khóc trước mặt Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên rũ mắt: “Dây dưa không dứt phiền phức lắm. Sau khi anh đi, chúng ta đừng can thiệp vào cuộc sống của nhau nữa.”
Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ từ chối anh, ngày hôm đó, cuối cùng hắn vẫn gật đầu.
“Tôi sẽ nhớ kỹ, cũng sẽ làm được.” Cố Lẫm Xuyên nói, “Hy vọng em cũng vậy.”
…
“Thẩm Bích Nhiên, những chuyện đã hứa cậu thực sự chẳng làm được việc nào cả. Chăm sóc bản thân khó đến thế sao?”
Tiếng nói truyền đến từ phía cửa, Thẩm Bích Nhiên ngẩn ra, rồi nở nụ cười bất lực nhưng ấm lòng: “Sao cậu vẫn đến đây?”
Tống Thính Đàn đang tròng một chiếc áo hoodie rộng thùng thình, đội mũ, đeo kính râm và khẩu trang, che kín mít cả khuôn mặt như một cậu nhóc cấp ba đang lên cơn nổi loạn.
Người quản lý đứng canh bên ngoài, Tống Thính Đàn tháo lớp ngụy trang, để lộ ngũ quan tuấn tú, nhìn anh thốt lên kinh hãi: “Sao lại đâm xe đến nông nỗi này? Thế mà cậu còn đòi xuất viện cho bằng được hả?”
Thẩm Bích Nhiên áy náy: “Xin lỗi nhé, lại làm cậu phải chạy từ đoàn phim ra đây.”
Tống Thính Đàn giơ tay đầu hàng: “Cậu đi mà xin lỗi cái thân thể của mình trước đi!”
Tống Thính Đàn là người mà Thẩm Bích Nhiên quen biết từ thời đại học, khi đó anh đang học Công nghệ thông tin tại Stanford, còn Tống Thính Đàn học Nghệ thuật điện ảnh tại USC. Một người ở San Francisco, một người ở Los Angeles. Trong năm đầu tiên sống nơi đất khách quê người, Thẩm Bích Nhiên đã thử rất nhiều điều mình chưa từng làm, bao gồm cả việc tham gia một câu lạc bộ cắm trại ở bờ Tây và ngủ trong lều cùng hàng chục người lạ.
Vào một đêm khuya tĩnh lặng, anh nằm một mình trên sườn núi ngắm sao. Nhìn lâu đến mức cảm giác về bản thân dần biến mất, chỉ thấy vòm trời trên đỉnh đầu ngày càng ép xuống thấp, dải ngân hà như đổ ập xuống muốn nuốt chửng lấy anh.
Đúng lúc đó, Tống Thính Đàn ôm một chai vang đỏ lớn bước vào cuộc đời anh.
“Dịch sang bên cạnh một chút đi, cùng uống tí không?”
Đó là câu đầu tiên Tống Thính Đàn nói với anh. Sự khởi đầu của tình bạn này mang theo vị đường hóa học của loại vang đỏ rẻ tiền, nhưng lại nuôi dưỡng anh suốt nhiều năm ròng.
Tống Thính Đàn xuất thân trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, vừa tốt nghiệp đại học đã về nước đóng phim. Y là một kẻ si mê diễn xuất, dù có thể kiếm cơm bằng nhan sắc nhưng sự nghiệp lại rất vững chắc, tính tình cũng dịu dàng, thân thiện. Có y ở đây, bàn tay lạnh buốt vì truyền dịch của Thẩm Bích Nhiên nhanh chóng được kê lên một túi chườm nóng, anh cầm ly chè đậu đỏ ấm ngọt nhấp từng ngụm nhỏ.
Sau một hồi loay hoay sắp xếp, Tống Thính Đàn tiện miệng hỏi: “Tôi thấy tin tức về Massive rồi, cậu thế này có tính là giàu lên sau một đêm không?”
“Đó là do cậu khiêm tốn thôi, nhân sự phát triển cốt cán một thời của Massive cơ mà, các nhà đầu tư trong nước chắc vẫn chưa biết bối cảnh thật sự của cậu đâu nhỉ?” Tống Thính Đàn hạ thấp giọng: “Glance sao rồi?”
Thẩm Bích Nhiên mỉm cười, đưa chiếc điện thoại vỡ màn hình qua: “Tự cậu vào trò chuyện với chính mình vài câu đi.”
Glance là một ứng dụng AI. Những năm qua Thẩm Bích Nhiên luôn vùi mình trong phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo của Stanford. Anh từng cùng đàn anh Harrison xây dựng mô hình nền tảng cho Massive. Từ năm ngoái, anh bắt đầu thành lập đội ngũ riêng, tiếp tục chinh phục lĩnh vực mạng thần kinh nhân tạo.
Glance chỉ là một mảnh nhỏ trong số những thành quả đồ sộ đó, nó là một chatbot (trợ lý ngôn ngữ) thường thấy trên thị trường, nhưng sự ưu việt của mô hình đã giúp nó có khả năng mô phỏng tính cách con người một cách xuất thần — đặc biệt là mô phỏng Tống Thính Đàn, bởi Thẩm Bích Nhiên đã tùy ý lấy chính lịch sử trò chuyện giữa anh và Tống Thính Đàn để nuôi nó.
Tống Thính Đàn hạ thấp giọng nói với điện thoại: “Tao có một người bạn chẳng bao giờ khiến người ta yên tâm nổi, phiền chết đi được!”
Trong điện thoại lập tức vang lên một giọng nói giống hệt y, thậm chí còn cố ý trầm xuống hơn nữa: “Đừng nói là Thẩm Bích Nhiên đấy nhé? Anh ta có ở cạnh đó không, gõ vào đầu cho anh ta tỉnh ra đi!”
Cả Thẩm Bích Nhiên và Tống Thính Đàn đều bật cười. Tống Thính Đàn gập ngón tay lại, gõ nhẹ lên trán anh hai cái.
Bầu không khí dường như lập tức quay trở lại thời sinh viên, Thẩm Bích Nhiên nhìn người bạn thân, cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Nhưng cảm giác hạnh phúc ấy chỉ thoáng qua, tựa như có một giọt chua xót nồng đậm đột nhiên nhỏ xuống, trong nháy mắt đã thấm đẫm cả trái tim. Chẳng kịp đề phòng, nước mắt anh đã trào ra khỏi hốc mắt.
Giọng nói trong cuộc điện thoại kia vẫn văng vẳng bên tai. Lẽ ra anh phải cuồng hỷ vì thứ mất đi lại tìm thấy được, nhưng chẳng hiểu sao, anh lại cảm thấy mình vừa đánh mất nó thêm một lần nữa.
Bi thương và vui sướng va chạm âm thầm, rung động đến mức ngũ tạng lục phủ đều run rẩy.
Tống Thính Đàn sợ đến khiếp vía, tưởng anh bị đụng xe hỏng não nên đứng bật dậy định nhấn chuông cấp cứu. Thẩm Bích Nhiên giữ y lại, chủ động thú nhận về cuộc điện thoại ma quỷ kia.
Anh chưa từng kể với ai về mối tình từng nồng nhiệt nhưng lại kết thúc trong ảm đạm ấy, lần này cũng chỉ nói một cách hời hợt rằng anh đã vô tình gọi thông số máy của người bạn trai cũ vốn tưởng là đã chết.
Tống Thính Đàn ngẩn ngơ hồi lâu: “Vậy cậu có định liên lạc lại lần nữa không?”
Thẩm Bích Nhiên kiên quyết lắc đầu.
Lần này anh về nước là có trọng trách trên vai — năm đó bác cả Thẩm Tòng Đạc đã độc chiếm gia sản, hãm hại gia đình anh phải rời bỏ quê hương. Hiện giờ, công ty Tầm Thanh của nhà họ Thẩm kinh doanh bết bát, sau khi hủy niêm yết thì hoặc là lội ngược dòng, hoặc là phá sản thanh lý. Cơ hội đòi lại gia nghiệp chỉ thoáng qua trong gang tấc, không cho phép anh phân tâm dù chỉ nửa giây.
Huống hồ gì anh và Cố Lẫm Xuyên đã sớm đoạn tuyệt, biết Cố Lẫm Xuyên còn sống là một tin vui tột bậc, là sự tha thứ mà anh cuối cùng cũng có được sau bao nhiêu năm, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc sợi dây vương vấn cuối cùng giữa hai người thực sự nên cắt đứt rồi.
Tống Thính Đàn nhìn anh với ánh mắt đầy thương cảm: “Cũng đúng, việc của Tầm Thanh quan trọng hơn.”
Nhắc đến Tầm Thanh, Thẩm Bích Nhiên càng thấy mình đen đủi. Vị Triệu tổng của Quỹ đầu tư Phong Lôi mà anh định gặp tối nay vốn rất then chốt, lỡ hẹn lần này e là khó lòng hẹn lại.
Tống Thính Đàn an ủi: “Gần đây có nguồn vốn ngoại lớn rót vào đại lục, xu hướng của giới đầu tư đang rất khó lường, cậu cứ quan sát thêm vài ngày cũng tốt.”
Thẩm Bích Nhiên hỏi: “Vốn ngoại của nhà nào?”
“Peak, chắc cậu biết chứ? Mấy năm nay họ đang chuẩn bị bàn giao quyền lực giữa hai thế hệ, lão gia tử nhà họ Cố cuối cùng cũng đã để đứa cháu đích tôn bấy lâu nay giấu kỹ lộ diện rồi.”
Một gã khổng lồ như vậy quá xa vời, cao không tới thoát, nhưng sự chuyển giao quyền lực giữa hai thế hệ cùng một người nắm quyền mới, biết đâu sẽ mang đến một diện mạo công nghiệp mới.
Thẩm Bích Nhiên sốc lại tinh thần, định tìm kiếm thông tin về người kế vị, nhưng Tống Thính Đàn lại ngăn anh: “Không tra được đâu. Nghe nói đó là đứa con của người con trai cả nhà họ Cố từng bị bắt cóc tống tiền năm xưa để lại bên ngoài. Nhà họ Cố bị một vố nên sợ rồi, sau khi tìm được thì bí mật nuôi dưỡng, mấy ngày trước mới công khai, tên là Cố Lẫm Xuyên.”
Thẩm Bích Nhiên như bị sét đánh ngang tai: “Tên là gì cơ?”
Cố Lẫm Xuyên được nhà họ Thẩm nhặt về khi mới tám tuổi. Năm mười tám tuổi, người nhà họ Cố tìm đến cửa, cha của Thẩm Bích Nhiên giữ kín như bưng về thân phận của họ, chỉ nói đó là một gia đình cực kỳ quyền lực và giàu có. Dù vậy, Thẩm Bích Nhiên chưa bao giờ liên hệ họ “Cố” của Cố Lẫm Xuyên với gia tộc họ Cố sáng lập nên tập đoàn Peak, bởi vì điều đó quá xa vời, quá đỗi hoang đường.
“Tối nay là buổi lễ đổi tên công ty của anh ta, xem này.” Tống Thính Đàn dùng điện thoại mở một đoạn tin tức phát trực tiếp.
Nữ MC: “Công ty đầu tư trực thuộc tập đoàn Peak chính thức đổi tên thành Vốn đầu tư Quang Xâm vào ngày hôm nay. CEO Cố Lẫm Xuyên đã phát biểu khai mạc thông qua hình thức kết nối trực tuyến…”
Tống Thính Đàn cảm thán: “Thậm chí còn chẳng thèm lộ mặt, cậu bảo phải là hạng người thế nào mới khiến một vị thái tử gia như này chịu hạ mình gặp mặt một lần nhỉ?”
Bản tin chuyển sang phần kết nối từ xa, trong kênh truyền thông vương vấn tiếng ồn trắng của xe đang chạy. Giọng nói cách đây không lâu còn vang lên trong điện thoại của Thẩm Bích Nhiên lại một lần nữa xuất hiện, có điều nghe càng thêm lạnh lùng và nghiêm nghị.
Bài phát biểu của Cố Lẫm Xuyên rất ngắn, phóng viên gặng hỏi: “Cái tên Quang Xâm nghe có vẻ khá hung hãn và mang tính xâm lược, phải chăng nó gửi gắm tham vọng chinh phạt thị trường trong tương lai của quý công ty?”
“Mục đích của đầu tư không phải là cướp bóc, mà là để nhận diện và hỗ trợ các doanh nghiệp ưu tú phát triển.” Cố Lẫm Xuyên đáp: “Quang Xâm lấy từ một câu thơ, không liên quan đến tầm nhìn của công ty.”
Phóng viên hỏi: “Là câu thơ nào ạ?”
Hàng mi dài của Thẩm Bích Nhiên khẽ run rẩy, ánh mắt lặng lẽ dán chặt vào màn hình.
“Không thể tiết lộ.”
…
“Khí dữ hương y tạp, quang xâm họa bích nhiên. Cậu đang lướt tin tức à?” Chúc Hoài Tranh vừa đi vừa xem điện thoại, “Phóng viên giải mã có đúng không?”
(Chú thích: Câu thơ miêu tả ánh sáng len lỏi qua bức họa trên tường. Chữ “Bích Nhiên” trùng tên với Thụ).
Cố Lẫm Xuyên cau mày, ánh mắt lạnh lùng, sải bước dài đi xuyên qua hành lang khoa cấp cứu của bệnh viện.
Chúc Hoài Tranh rảo bước đuổi theo: “Rốt cuộc là cậu muốn tìm ai? Cậu tự ý vắng mặt trong buổi họp báo, để mặc bao nhiêu bậc tiền bối và quan chức ở đó, không sợ lão gia tử hỏi tội à?”
Cố Lẫm Xuyên vẫn phớt lờ anh ta.
Người nhân viên cứu hộ trong điện thoại mang giọng địa phương, Jeff đã tra cứu tất cả các vụ tai nạn xe hơi xảy ra trong chiều nay. Ngay lúc sự cố vừa diễn ra, thông tin thương vong chưa kịp thống kê đầy đủ, hắn chỉ có thể đích thân đến từng bệnh viện để rà soát. Cố Lẫm Xuyên đã đi hụt liên tiếp ba nơi, đây là hy vọng cuối cùng.
Jeff đến trước đón hắn, mồ hôi nhễ nhại: “Sếp, không có.”
Từ phía quầy y tá vang lên một tiếng hỏi: “Bệnh nhân người Mỹ gốc Hoa chuyển từ cấp cứu sang phòng chăm sóc đặc biệt quốc tế đã làm xong bệnh án chưa?”
Một người khác đáp lời: “Noah Shen đúng không? Đã tải lên hệ thống rồi.”
Chúc Hoài Tranh đang đứng một bên xem điện thoại bỗng ngẩng phắt đầu lên: “Noah Shen?”
Y tá gật đầu: “Là bạn của anh à?”
“Trùng hợp thế sao.” Chúc Hoài Tranh mở một bức ảnh từ khung chat với cô em họ: “Có phải người này không?”
Điện thoại còn chưa kịp đưa đến trước mặt y tá đã bị Cố Lẫm Xuyên nẫng tay trên.
Bức ảnh được chụp lén từ phía sau, bị nhòe nét, nhưng vẫn bắt trọn được khoảnh khắc người nọ mỉm cười ngoảnh đầu lại. Đôi lông mày và ánh mắt dịu dàng đa tình, dáng người thanh cao như nhành lan cây ngọc, vẫn giống như thuở thiếu thời nhưng phong thái đã rực rỡ hơn xưa.
Thẩm Bích Nhiên.
“Noah Shen…” Hắn lẩm bẩm cái tên đó, thất thần trong giây lát.
“Đây chính là con ngựa ô mà em họ tôi phải lòng khi đi xem mắt đấy.” Chúc Hoài Tranh đứng bên cạnh quan sát nét mặt bạn mình: “Không lẽ cậu cũng quen biết cậu ta?”
Cố Lẫm Xuyên nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, sau đó chuyển tiếp bức ảnh sang máy mình, rồi xóa dấu vết trong khung chat, ném trả điện thoại lại: “Bảo em họ cậu xóa luôn đi.”
Chúc Hoài Tranh chun mũi, suýt chút nữa là thốt ra câu “Cậu có bệnh à”.
Sau khi Jeff trao đổi và liên lạc xong, Cố Lẫm Xuyên đứng tại quầy y tá, bắt đầu xem bệnh án và báo cáo kiểm tra của Thẩm Bích Nhiên. Hắn xem từng dòng từng chữ, còn kỹ lưỡng hơn cả khi xem bất kỳ tài liệu mật nào. Jeff đứng bên cạnh im thin thít, cho đến khi cấp trên vô tình liếc nhìn anh ta một cái — nói thật, anh ta cũng chẳng hiểu cái liếc đó có ý nghĩa gì, nhưng trực giác của một kẻ làm thuê cao cấp đã thúc giục anh ta lên tiếng: “Nếu đã là bạn của em họ sếp Chúc, hay là chúng ta qua hỏi thăm một chút vậy?”
“Người ta xuất viện rồi.” Cô y tá nhún vai, “Người đầy vết thương, không cho đi mà cứ nhất quyết đòi đi.”
“Dà…” Jeff theo bản năng nhìn sang Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên không nói một lời, khuôn mặt vốn đã lạnh lùng nay càng thêm không chút biểu cảm.
Jeff lập tức đi kiểm tra camera giám sát của bãi đậu xe. Rất nhanh sau đó, bóng dáng trong bức ảnh đã xuất hiện trên màn hình.
Thẩm Bích Nhiên được hai người đưa đi. Một người trang bị kín mít hệt như cậu học sinh cấp ba nổi loạn, người còn lại thì ăn mặc trưởng thành, lịch lãm. Camera chỉ quay được bóng lưng cao lớn của người đó khi hắn ta mở cửa xe cho Thẩm Bích Nhiên, lại còn ân cần giúp anh thắt dây an toàn.
Chiếc xe thương vụ màu đen phóng đi mất hút, nhanh hơn một bước mang theo người mà Cố Lẫm Xuyên rất muốn gặp nhưng không thể gặp, rất nhớ nhung nhưng lại chẳng được phép nhớ nhung.
Tác giả có lời muốn nói:
Sếp Cố nhìn ảnh chụp: Đây là ai vậy?
Sếp Cố xem đoạn phim giám sát: Tất cả những người này là ai vậy?
Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Đánh giá:
Truyện Chó Nhỏ Bị Bỏ Rơi Rất Nhớ Em
Story
Chương 2: Lướt qua nhau tại bệnh viện
10.0/10 từ 37 lượt.
