Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 99: Chỉ một câu nói ấy thôi đã làm Hứa Quân Hách nhớ mãi đến tận bây giờ.

Suy cho cùng Hứa Quân Hách cũng còn trẻ, thân thể cường tráng nên khả năng hồi phục vô cùng mạnh mẽ. Ngay sáng hôm sau, hắn đã có thể xuống giường đi lại.

Hắn còn tự lau người sơ qua, thay sang quần áo của Chu Ngạn.

Kỷ Vân Hành luôn lo lắng vết thương của hắn sẽ bị nứt ra, ánh mắt cứ không kìm được liên tục nhìn vào bụng hắn.

Hứa Quân Hách thấy vậy lại nảy ý muốn trêu chọc, nắm tay nàng đặt lên bụng mình: “Này, sờ thử xem có nứt ra không?”

Kỷ Vân Hành hoảng sợ rụt tay về, nhưng lại sợ mình quá mạnh tay sẽ động đến vết thương của hắn, vội la lên: “Đừng làm loạn!”

Hứa Quân Hách cười khúc khích nhìn nàng.

Thịnh Đồng vừa đi ra ngoài đã nhìn thấy hai người đùa nghịch dưới mái hiên, thị đi tới nói: “Hai người dậy rồi sao? Ta đã nấu cháo trong bếp, hai người ăn tạm nhé. Ngạn ca nói thân thể của Hứa công tử hiện giờ vẫn còn yếu không thể ăn thức ăn mặn nên ta đã nấu vài món thanh đạm, hai người đừng chê.”

Kỷ Vân Hành vội đáp: “Thịnh tỷ nấu cho bọn ta ăn là đã tốt lắm rồi, cảm ơn tỷ nhiều.”

Thuốc mà Chu Ngạn mang từ trong thành về hôm qua quả thực có tác dụng, sắc mặt Hứa Quân Hách trông đã khá hơn nhiều. Tuy vết thương nhiều lúc vẫn đau không chịu được, nhưng ít nhất hắn không còn hôn mê nữa. Hắn ngồi xuống trước bàn ăn cạnh Kỷ Vân Hành, nhưng vì không thể cúi người nên cũng bắt chước nàng cầm bát cháo lên húp từng ngụm nhỏ.

Hứa Quân Hách xưa nay vốn rất kén chọn trong việc ăn uống, ngay cả những món sơn hào hải vị do Ngự trù làm ra, nếu gặp lúc tâm trạng không tốt, hắn còn yêu cầu hạ nhân dọn xuống rồi làm lại. Vì vậy, những món ăn đơn giản ở chỗ Thịnh Đồng đối với hắn chỉ để lót dạ, hoàn toàn không có chút hương vị nào. Nhưng hôm qua lúc tỉnh dậy, hắn nhớ rõ mình đã ăn được bát cháo loãng rất thơm ngon do Kỷ Vân Hành mang đến.

Dùng bữa xong, Hứa Quân Hách ngồi phơi nắng dưới mái hiên, còn Kỷ Vân Hành thì mang chăn đệm dính máu ra ngoài, nói với Thịnh Đồng rằng nàng muốn đi giặt.

Thịnh Đồng nghe xong cũng giật mình, lập tức giành lấy đống chăn gối từ tay nàng: “Sao có thể để khách làm những việc này được!”

Kỷ Vân Hành chỉ cảm thấy mình đã làm phiền người ta lại còn không giúp được gì, ăn ở không công như vậy thật sự khiến nàng áy náy. Dưới sự kiên quyết của nàng, Thịnh Đồng đành đưa bát đũa đã dùng hôm nay nhờ nàng rửa sạch.

Hứa Quân Hách thấy nàng ngồi xổm trong sân múc nước rửa bát, tay áo thấm nước ướt đẫm, bèn giả vờ đau đớn, hô lên một tiếng: “Ây da!”

Đôi tai nhỏ của Kỷ Vân Hành rất thính đã lập tức nghe thấy, nàng đặt bát đũa xuống chạy vội đến trước mặt hắn, lo lắng hỏi: “Lương Học, có phải vết thương lại đau không?”

Hứa Quân Hách gật đầu: “Đau lắm.”

Kỷ Vân Hành luống cuống hỏi: “Vậy, vậy có cần thay thuốc không?”

“Thay thuốc cũng không thể làm bớt đau. Hơn nữa, sáng nay mới vừa thay rồi.”

Nàng không có kinh nghiệm xử lý vết thương, quay đầu định đi: “Ta đi hỏi Thịnh tỷ, tỷ ấy chắc chắn biết phải làm thế nào.”

Hứa Quân Hách lập tức gọi nàng lại: “Không cần, nàng đừng đi.”

Nàng dừng bước, quay đầu nhìn hắn với ánh mắt đầy thắc mắc.

Hứa Quân Hách điềm nhiên nói: “Nàng ngồi đây nói chuyện với ta, giúp ta phân tán sự chú ý, như vậy sẽ bớt đau hơn.”

 ”Vậy ngài đợi ta rửa bát xong có được không?” 

Hứa Quân Hách lắc đầu: “Ngay bây giờ.” 

Kỷ Vân Hành nhất thời khó xử, nét mặt đầy do dự. Hứa Quân Hách khẽ thở dài, ánh mắt hạ xuống nhìn vào đôi tay nàng. Nước giếng tháng tư lạnh thấu xương khiến đôi tay trắng nõn của Kỷ Vân Hành đỏ ửng, các khớp ngón tay càng đỏ hơn. Tay áo ướt sũng đã được xắn cao, để lộ cổ tay mảnh khảnh tựa như có thể gãy bất cứ lúc nào.

Hứa Quân Hách chìa tay ra, dù hắn không nói lời nào nhưng Kỷ Vân Hành dường như hiểu được ý của hắn, ngơ ngác đưa tay mình ra.

Vừa cầm vào quả nhiên tay nàng lạnh buốt, Hứa Quân Hách nắm lấy các ngón tay nàng ủ ấm trong lòng bàn tay mình, cau mày nói: “Lạnh ngắt.” 

Bàn tay Kỷ Vân Hành nhanh chóng ấm lên, những đầu móng tay được cắt tỉa gọn gàng khẽ cọ vào lòng bàn tay khiến nàng cảm thấy rất nhột bất giác co ngón tay lại, trông như đang nắm lấy tay hắn.

Thịnh Đồng đi ra ngoài tình cờ chứng kiến cảnh tượng này, có lẽ cả hai người trong cuộc đều không nhận ra, nhưng trong mắt người ngoài, hai người quấn quýt không rời tựa như đang chìm trong mật ngọt. Thị mỉm cười nói: “Ta đã nói rồi, dáng vẻ Kỷ cô nương thế này trông không giống người làm việc nặng nhọc, chén bát cứ để đó cho ta làm là được, chỉ là mấy việc vặt vãnh không cần phiền cô nương đâu.” 

Kỷ Vân Hành nghe thấy Thịnh Đồng nói chuyện giật mình quay đầu lại, vô thức muốn rút tay về. Nào ngờ Hứa Quân Hách còn nắm chặt hơn, đến mức nàng dùng sức mấy lần cũng không thoát ra được, chỉ đành nghiêng người che giấu bàn tay mình.

Hứa Quân Hách làm như không biết, cố ý siết tay nàng thật chặt, giọng điềm nhiên: “Làm phiền hai người, tuy bọn ta ở nhờ tại đây nhưng sẽ không ăn không ở không. Đợi ta khỏi bệnh nhất định sẽ đền đáp xứng đáng. Những vết máu bám trên chăn đệm e rằng khó thể nào giặt sạch, để tránh để lại dấu vết, vẫn mong hai người thẳng tay đốt đi.” 

Thịnh Đồng trước nay chưa từng làm việc gì liên quan đến tiêu hủy chứng cứ, nhất thời sơ sót quên mất điều này, thị vội nói: “Được, ta sẽ đi đốt ngay.” 

 ”Cả tro cũng đừng để lại.” Hứa Quân Hách nói thêm.

Thịnh Đồng vội vàng đáp lời, ôm chăn đệm dính máu ra khỏi cửa.

Kỷ Vân Hành định đi giúp, nhưng bị Hứa Quân Hách kéo lại không cho đi. Nàng chỉ đành nhìn theo bóng Thịnh Đồng khuất dần, sau đó ngồi xuống bên cạnh hắn, nói: “Chúng ta ở lại đây làm phiền họ, vô duyên vô cớ gây rắc rối đến cho họ, giúp chút việc cũng là điều nên làm.” 

“Nhưng giúp đỡ không phải bằng cách để tay ngâm trong nước lạnh như thế.” Hứa Quân Hách vừa xoa ngón tay nàng vừa nói với giọng nhẹ nhàng: “Nàng đừng lo, đợi ta khỏe hơn, tự ta sẽ giúp họ.” 

Kỷ Vân Hành không nói thêm, chỉ cảm thấy ánh nắng ấm áp chiếu lên người hết sức thoải mái, gió lộng trên sườn núi không quá lạnh cũng không quá nóng, đúng vào lúc thời tiết tháng tư đẹp nhất. Tâm trạng nàng tốt lạ thường, có lẽ vì thấy Hứa Quân Hách đang hồi phục rất nhanh, hoặc cũng có thể vì những lời hai người đã nói với nhau tối qua. Trong lòng nàng như có một góc khuất được lấp đầy giúp nàng vững vàng hơn rất nhiều.

Như thể sau khi cùng nhau trải qua sinh tử, mối quan hệ giữa hai người đã bất giác trở nên thân mật và gần gũi hơn trước.

Nàng khẽ nhắm mắt, dáng vẻ lười biếng dựa vào cánh tay Hứa Quân Hách. Chẳng mấy chốc, nàng đã ngủ thiếp đi.

Hứa Quân Hách cúi đầu nhìn nàng, hàng mi dài rủ xuống che khuất đôi mắt, nửa khuôn mặt lộ ra trắng trẻo mịn màng, nhìn thế nào cũng thấy đẹp. Có lẽ vì các cô nương trong thôn thường làm lụng vất vả, ít ai mặc những bộ váy áo màu sắc tươi sáng, thế nên bộ váy áo mà Thịnh Đồng đưa cho Kỷ Vân Hành là một chiếc váy xanh nhạt xám xịt. Nhưng dù là trang phục đơn giản như vậy, mặc lên người nàng vẫn không giấu được vẻ kiều diễm, mỗi cái nhăn mày mỉm chi đều khiến người khác xốn xao.

Hứa Quân Hách đang định đưa tay lên xoa đầu nàng, nhưng vừa động đậy đã thấy đau, lúc này mới nhớ cánh tay kia của mình vẫn đang bị thương.

Hắn lại cúi đầu nhìn Kỷ Vân Hành, nhìn đến ngây ngẩn cả người. Đột nhiên, một tiếng “vèo” chói tai xuyên qua bầu trời quang đãng lao tới. Hứa Quân Hách phản ứng theo bản năng lập tức ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một mũi tên lông vũ bắn thẳng tới cắm sâu vào tường, phát ra một tiếng “keng” vang vọng, ở đuôi mũi tên có buộc một dây vải trắng.

Kỷ Vân Hành cũng giật mình tỉnh dậy, nàng vội ngồi thẳng người lên, dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ: “Tiếng gì vậy?”

Hứa Quân Hách trầm mặc, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm về hướng mũi tên vừa lao tới. Hắn chống tay vào ghế đứng dậy, cẩn thận quan sát bốn phía nhưng không phát hiện bóng dáng người nào. Khi tiến lại gần nơi mũi tên c*m v**, hắn nhìn thấy mũi tên ghim sâu vào tường tới ba tấc, trong lòng hiểu rõ người bắn mũi tên này có võ công không hề tầm thường. Nếu vừa rồi mũi tên nhắm vào đầu hắn, e rằng bây giờ hắn đã mất mạng.

Kỷ Vân Hành vội chạy đến, vừa đỡ lấy Hứa Quân Hách vừa kinh ngạc hô lên: “Lại là mũi tên này sao?”

“Lại là?” Hứa Quân Hách quay sang nhìn nàng, ánh mắt dò hỏi: “Trước đây nàng từng thấy nó sao?”

Kỷ Vân Hành khẽ gật đầu, sau đó đỡ Hứa Quân Hách ngồi xuống ghế, còn nàng tiến lại rút mũi tên trên tường. Nàng vừa cố sức vừa kể: “Ngài còn nhớ lần ngài gặp nạn ở xưởng nhuộm trên núi không? Khi đó cũng giống như thế này, có một mũi tên cắm lên tường trong tiểu viện, trên đầu tên còn buộc một mảnh vải, bên trong viết rằng ngài gặp nguy hiểm ở xưởng nhuộm. Nhờ vậy mà dì Tô mới báo quan, ta cũng đi cùng họ đến tìm ngài.”

Hứa Quân Hách trầm ngâm một lúc, định đứng dậy nhưng vết thương ở bụng lại đau nhói khiến hắn vô thức đưa tay ôm chặt lấy. Hắn quay sang hỏi: “Nàng có rút được mũi tên không?”

Kỷ Vân Hành dùng cả hai tay cố hết sức mới có thể nhổ được mũi tên ra, khi tháo mảnh vải buộc trên đuôi tên, nàng mở ra xem thì thấy trên đó chỉ viết vỏn vẹn hai chữ: [Trốn nhanh.]

Nàng bối rối ngẩng đầu nhìn Hứa Quân Hách: “Lương Học, hai chữ này nghĩa là sao?”

Hứa Quân Hách lặng im suy nghĩ, rất nhanh đã nhận ra mũi tên này bắn đến là có tác dụng gì. Đúng lúc ấy Thịnh Đồng quay lại, trông thấy Kỷ Vân Hành đang cầm một mũi tên trong tay, thị ngạc nhiên hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Hứa Quân Hách đứng dậy, tay vẫn ôm chặt lấy vết thương ở bụng, nhìn Thịnh Đồng rồi nói: “Có thể sẽ phải phiền đến ngươi rồi.”

Trước đó Chu Ngạn từng nói nhà họ có một hầm ngầm rất kín đáo, ngày thường dùng để trữ rượu và các loại dưa muối. Sở dĩ nói nơi này kín đáo là vì căn nhà của họ không lớn, sân sau thậm chí còn nhỏ hơn cả tiểu viện mà Kỷ Vân Hành từng sống trước đây. Trong sân không chỉ có một con bò già bị buộc lại mà còn chất đầy củi, rơm khô và các thứ lặt vặt khác, gần như lấp kín toàn bộ sát chân tường.

Mà hầm ngầm do ít khi sử dụng nên bị che khuất bởi đống rơm khô.

Hứa Quân Hách bám vào một chiếc thang nhỏ đi xuống dưới hầm, còn Kỷ Vân Hành cầm theo giá nến đi phía sau. Khi hai chân vừa chạm đất, ngọn lửa của cây nến yếu đi trông thấy, chỉ phát ra ánh sáng le lói. Thịnh Đồng đứng trên miệng hầm gọi một tiếng báo hiệu, sau đó đậy kín cửa hầm khiến xung quanh lập tức chìm vào bóng tối.

Kỷ Vân Hành cầm cây đèn tiến sát lại gần Hứa Quân Hách, ánh sáng phản chiếu trong mắt cả hai người.

Nàng nhận ra trên trán hắn đã lấm tấm mồ hôi, biết rằng hắn đang cố chịu đựng cơn đau từ vết thương, nàng đưa tay khẽ lau đi những giọt mồ hôi ấy.

Hứa Quân Hách mím môi lại, có lẽ vì hiếm khi phải chịu cảnh chật vật như lúc này, nên không có hứng thú nói lời nào.

Thịnh Đồng ở bên trên làm theo lời dặn của Hứa Quân Hách, thị nhanh chóng xếp chăn đệm trong phòng khách lại nhét vào tủ rồi lại thu dọn sạch sẽ đồ đạc trên bàn, đôi giày đặt cạnh giường và những thứ linh tinh khác để căn phòng trông như không có người ở. Sau đó, thị lại quay về phòng ngủ chính, giấu hết quần áo của Kỷ Vân Hành đã thay ra cùng những vật dụng lặt vặt. Sau nhiều lần kiểm tra, đảm bảo trong phòng không để lại dấu vết gì, thị mới ra sân ngồi xuống bên giếng rửa đống chén bát còn sót lại.

Quả thật, không bao lâu sau, bên ngoài có tiếng đập cửa mạnh kèm theo giọng nói lớn: “Mở cửa! Mở cửa! Giữa ban ngày ban mặt lại đóng cửa làm gì?!”

Thịnh Đồng vội vàng chạy ra mở cửa, nhìn thấy ngoài cửa là mấy người đàn ông vóc người cao lớn, thắt đai lưng đeo trường đao. Thị lập tức khom người chào hỏi, cười xòa hỏi: “Các vị đại nhân, có chuyện gì vậy?”

Đám người ấy chẳng thèm trả lời mà cứ thế xông vào nhà, chia nhau lục soát các phòng. Một người trong số đó đứng lại ngay cửa, tay đặt lên chuôi kiếm, vẻ mặt ngạo mạn nhìn Thịnh Đồng, chất vấn: “Hỏi ngươi đó, ban ngày ban mặt đóng cửa làm gì? Có phải đang che giấu ai trong đó không?”

Thịnh Đồng hoảng hốt xua tay: “Đại nhân! Lời này không thể nói bừa! Là vì thỉnh thoảng trên núi có thú dữ xông vào, chồng của dân phụ lại không có nhà nên mới phải đóng cửa lại!”

Đôi mắt gã vẫn nhìn thị chằm chằm, ánh mắt sắc lẻm: “Dạo gần đây có thấy ai xuất hiện gần nhà ngươi hay không? Một nam một nữ, cả hai đều trẻ tuổi, trong đó người nam bị thương nặng.”

“Không có đâu, đại nhân! Dân phụ với chồng vì có chút mâu thuẫn với người trong thôn nên đã dọn lên giữa sườn núi này sinh sống, ngày thường ngoài thú rừng ra thì chẳng gặp được người sống nào cả.” Thịnh Đồng cười gượng, nói thêm: “Nếu như nhìn thấy, nhất định không dám giấu giếm các đại nhân.”

“Người này có thân phận rất đặc biệt, ngươi suy nghĩ thật kỹ rồi hãy trả lời. Nếu như cố tình giấu giếm, liệu hồn mà giữ lấy cái đầu.”

Thịnh Đồng cúi đầu, đôi vai run rẩy như thể rất sợ hãi, liên tục nói: “Làm sao dân phụ dám gạt các đại nhân chứ!”

Trong hầm ngầm mọi thứ yên tĩnh đến đáng sợ, không nghe được bất kỳ âm thanh nào từ bên ngoài, cũng không rõ tình hình ra sao.

Kỷ Vân Hành cầm nến đã mỏi tay bèn đổi sang tay kia, sau đó quay sang nhìn Hứa Quân Hách. Trông tâm trạng hắn không được tốt cho lắm, Kỷ Vân Hành đưa tay chạm vào vành tai hắn, hỏi nhỏ: “Lương Học, khi nào chúng ta mới có thể trở về?”

“Còn phải chờ thêm nữa.” Gương mặt hắn ẩn trong bóng tối nên chẳng thấy rõ sắc mặt hắn lúc này, chỉ còn lại giọng nói nhuốm chút cay đắng: “Bây giờ mà trở về, e rằng rất khó sống sót thoát khỏi tay Hoàng thúc.”

Kỷ Vân Hành tiến tới nhẹ nhàng ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn như muốn an ủi.

Hứa Quân Hách thuận thế vòng tay ôm nàng vào lòng, cúi đầu tựa vào hõm vai nàng, một lúc lâu sau mới dịu giọng kể lại: “Lúc cha ta vừa qua đời, trong Hoàng thành rất bất ổn. Các đại thần liên tục dâng tấu khuyên can, nhưng từ đầu đến cuối Hoàng gia gia vẫn không lập Trữ quân. Hoàng thúc sớm đã đoán được ý đồ của Hoàng gia gia. Sau này mẹ ta đã dần trở nên điên loạn, không thể quán xuyến mọi việc. Trong khoảng thời gian trước khi ta được đón vào trong Hoàng cung, đã từng phải chịu vô số âm mưu trong tối lẫn ngoài sáng, ước chừng có hơn phân nửa số người trong Hoàng thành không muốn ta sống sót.”

“Khi đó mấy vị Hoàng thúc của ta đứng sau sắp đặt muốn mượn tay mẹ ta để đầu độc giết ta chết. Hình như từ nhỏ tới giờ cũng chỉ có vị Hoàng thúc này là đối xử với ta tốt hơn một chút.”

Giọng nói của Hứa Quân Hách dần nhỏ lại, ủ rũ tựa như một chú chó nhỏ cúi đầu cụp tai khiến Kỷ Vân Hành nghe thôi đã thấy xót xa.

Có những chuyện Hứa Quân Hách cảm thấy không cần thiết phải nói ra. Giống như vào năm hắn năm tuổi, lúc đứng trong tuyết lớn nhìn về phía bức tường Hoàng cung để mặc tuyết phủ đầy vai và mắt cá chân. Khi ấy, Hứa Thừa Ninh tiến đến bên cạnh hắn, rõ ràng thân thể gầy yếu vô cùng lại còn luôn ho khan không dứt, nhưng vẫn bất chấp lời khuyên can của các cung nhân bên cạnh kiên quyết ôm hắn lên vai, mỉm cười nói: “Hoàng huynh mất rồi, nếu như Lương Học muốn, sau này con có thể đứng trên vai ta ngắm nhìn thế giới bên ngoài.”

Chỉ một câu nói ấy thôi đã làm Hứa Quân Hách nhớ mãi đến tận bây giờ. 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 99: Chỉ một câu nói ấy thôi đã làm Hứa Quân Hách nhớ mãi đến tận bây giờ.
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...