Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 98: “Đối với ta, đó chính là mất mát.”
Kỷ Vân Hành mơ màng mở đôi mắt đẫm nước ra ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn, thấy Hứa Quân Hách đã thật sự tỉnh dậy, tuy sắc mặt còn yếu ớt vô cùng, nhưng trong ánh mắt mang theo ý cười, còn tỏ ra bất lực: “Ở cổ ta toàn là nước thôi.”
Việc Hứa Quân Hách có thể tỉnh lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao đối với Kỷ Vân Hành, nỗi tuyệt vọng trong lòng nàng gần như tan biến ngay lập tức. Nàng ôm chặt lấy hắn không chịu buông tay, cả người tựa sát vào hắn, hoàn toàn không hề nhận ra hành động này của cả hai đã quá đỗi thân mật, nàng thì thào: “Thật tốt quá, thật tốt quá… ta tưởng rằng ngài sắp chết rồi.”
Dù rằng tiếng khóc của nàng giờ đây đã nhỏ đi, tiếng nức nở khe khẽ vẫn còn vang bên tai hắn, nhưng Hứa Quân Hách vẫn nhớ rõ mình bị tiếng gào khóc nức nở của nàng đánh thức như thế nào. Hắn không nhịn được, bèn giở giọng trêu chọc: “Trông nàng bây giờ chẳng khác nào tiểu quả phụ mới chịu tang.”
Ngoài miệng tuy không nói được lời nào dễ nghe, nhưng Hứa Quân Hách lại vươn tay ra sau gáy nàng nhẹ nhàng v**t v* tóc nàng.
Kỷ Vân Hành không hiểu nổi tại sao trong tình cảnh như vậy mà hắn còn có thể cười, lại còn rảnh rang nói ra những lời linh tinh, nhưng chỉ một khoảnh khắc ấy thôi, nàng cảm thấy an tâm đến lạ.
Nàng đỡ hắn dựa vào đầu giường, sau đó đi lấy bát thuốc đã chuẩn bị sẵn đưa đến cho hắn uống. Thuốc được sắc rất đậm đặc có màu đen sánh, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi vị chua chát đắng ngắt. Dù Hứa Quân Hách biết rõ tình trạng cơ thể mình không khỏe cần phải uống thuốc, nhưng khi nhận lấy bát thuốc, gương mặt hắn vẫn hiện lên vẻ miễn cưỡng. Cuối cùng, hắn đành cứng rắn dốc thuốc vào miệng.
Nước thuốc chảy tràn khỏi khóe môi, men theo cằm hắn rỉ xuống cổ. Kỷ Vân Hành vội vươn tay tới lau đi, đầu ngón tay vô tình lướt qua yết hầu của hắn, Hứa Quân Hách lập tức khựng lại, ánh mắt hơi ngước lên nhìn nàng.
Kỷ Vân Hành hoàn toàn không nhận ra, chỉ liếc vào bát thuốc rồi nói: “Vẫn còn một ít, ngài uống hết đi.”
Hứa Quân Hách không đáp, cố gắng một hơi uống cạn phần thuốc còn lại. Sau đó, hắn lật đật đưa bát lại cho Kỷ Vân Hành, mím chặt môi như sợ thuốc sẽ trào ngược ra ngoài.
Kỷ Vân Hành đỡ hắn nằm xuống giường lần nữa. May mà động tác này không làm vết thương bị rách ra, Hứa Quân Hách không lập tức chìm vào giấc ngủ, cơn đau đớn trên cơ thể liên tục quấy nhiễu k*ch th*ch tinh thần khiến hắn không thể có lấy một khắc bình yên. Chỉ là vì Kỷ Vân Hành vẫn không rời khỏi căn phòng này, nàng vẫn ở yên bên giường chăm chú nhìn hắn, nên hắn mới cố gắng không để lộ ra sự hành hạ của cơn đau.
Cũng không biết Kỷ Vân Hành đang nghĩ gì, nàng cứ đứng yên đó không nhúc nhích, đôi mắt ấy quá đỗi thẳng thắn nhìn thẳng vào hắn. Được một lúc, Hứa Quân Hách mới đè nén được mùi thuốc đắng chát và cảm giác buồn nôn trong dạ dày, hắn đang định lên tiếng lại thấy có người đẩy cửa đi vào.
Người bước vào là Thịnh Đồng, thị cầm theo một chiếc phễu nhỏ vốn dùng để đổ dầu đã được rửa sạch. Thịnh Đồng định dùng nó để đổ thuốc cho Hứa Quân Hách uống, nhưng vừa bước vào lại nhìn thấy người trên giường đã tỉnh lại.
“Ồ, tỉnh rồi à?” Trong giọng nói của Thịnh Đồng không giấu được sự kinh ngạc: “Bị thương nặng như vậy mà còn có thể khôi phục lại ý thức, quả thực là lợi hại.”
Hứa Quân Hách nghe vậy liền xoay mặt sang nhìn về phía thị. Chỉ một ánh mắt đó thôi đã khiến Thịnh Đồng lập tức im lặng, thị chợt nhận ra lúc người này hôn mê mặc dù khoác trên người bộ y phục gấm vóc, dung mạo tuấn tú phi phàm, cùng lắm chỉ khiến người khác đoán rằng hắn là công tử nhà giàu. Nhưng khi đôi mắt ấy mở ra, khí chất tôn quý tự nhiên bộc lộ chẳng thể che giấu, không phải hắn cố tình biểu hiện ra ngoài, mà là bẩm sinh đã có sẵn khí chất ấy, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Thịnh Đồng nhanh chóng dời ánh mắt đi, cười hỏi Kỷ Vân Hành: “Uống hết thuốc rồi sao?”
Kỷ Vân Hành gật đầu, nói một câu cảm ơn Thịnh Đồng rồi lại nôn nóng hỏi tiếp: “Hắn tỉnh dậy rồi, có phải đã thoát khỏi nguy hiểm rồi không?”
Thịnh Đồng trấn an: “Cô nương đừng lo, bất kể thế nào chỉ cần có thể uống thuốc là đã tốt lắm rồi. Huynh trưởng của cô còn trẻ như thế, sẽ hồi phục lại nhanh thôi.”
Kỷ Vân Hành thầm nghĩ Thịnh tỷ nói cũng có lý, cơ thể Lương Học trước giờ vẫn luôn khỏe mạnh, bị thương nặng thế nhưng cũng đã tỉnh lại, nếu như là nàng chắc hẳn đã bỏ mạng từ lâu rồi.
“Cô nương từ hôm qua tới giờ vẫn chưa chợp mắt chút nào, hay là cô đi nghỉ ngơi một lát đi? Chỗ này có ta và Ngạn ca trông coi rồi.” Thịnh Đồng vừa thu dọn bát thuốc trên bàn, vừa nhẹ giọng khuyên nhủ Kỷ Vân Hành.
Nhưng nàng vẫn đứng sát bên giường không động đậy, lắc đầu từ chối.
Hứa Quân Hách lắng nghe hai người nói chuyện, đợi đến khi Thịnh Đồng đẩy cửa ra ngoài, hắn mới nhíu mày lên tiếng: “Huynh trưởng?”
Kỷ Vân Hành kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần ngồi xuống bên giường, chống tay lên mép giường, giải thích: “Đêm qua lúc ngài được đưa về đây, tình trạng vết thương đã trở nặng, ta chỉ kịp cầu xin họ mau chóng cứu ngài, chứ không kịp nói nhiều với họ. Bọn họ hiểu lầm tưởng ta là muội muội của ngài.”
Việc nàng canh gác ở bên giường hắn như đã trở thành một chuyện hết sức hiển nhiên, giống như có rất nhiều chuyện muốn kể cho hắn nghe: “Thịnh tỷ và tướng công của tỷ ấy đều là người lương thiện. Đêm qua lúc ta đến gõ cửa họ không hề tức giận mà còn lập tức đi cùng ta đến cứu ngài. Lương Học, họ đều là người tốt, vì bị người trong thôn ức h**p nên mới phải dọn lên núi sống. Đợi đến khi ngài khỏe lại, ngài giúp họ lấy lại công bằng có được không?”
Hứa Quân Hách dần chìm vào trạng thái mê man, hắn cố gắng nghe kỹ giọng nói của nàng nhưng lại chẳng thể nào tập trung tinh thần, ý thức dần không thể chống đỡ nổi. Hắn thực sự không muốn lại hôn mê làm Kỷ Vân Hành lo sợ, nhưng cơ thể hoàn toàn không còn nghe lời hắn nữa. Trước khi ý thức hoàn toàn rời đi, hắn yếu ớt nói: “Kỷ Vân Hành, đi ngủ đi.”
Kỷ Vân Hành nói rằng mình không buồn ngủ cũng không mệt mỏi nên không muốn ngủ. Nhưng chỉ chốc lát sau, nàng phát hiện Hứa Quân Hách đã nhắm mắt lại. Nàng hốt hoảng, vội vàng đưa tay kiểm tra hơi thở của hắn, khi cảm nhận được hơi thở vẫn còn, nàng mới bình tâm hơn.
Nàng lại chạy ra ngoài tìm Thịnh Đồng, dẫn thị vào xem xét tình trạng của Hứa Quân Hách. Sau khi xác nhận hắn chỉ ngất đi, Kỷ Vân Hành vẫn lo lắng không thôi. Nhưng chính nàng cũng đã kiệt sức sau một ngày đêm không ngủ, có thể chống đỡ đến giờ phút này đã là cực hạn, đôi mắt nàng choáng váng, toàn thân đã bắt đầu không đứng vững, đi vài bước đã loạng choạng suýt ngã nhào xuống đất.
Lần này Thịnh Đồng không còn nhẹ nhàng khuyên bảo nữa, thị cương quyết dìu nàng đến một căn phòng nhỏ bên cạnh, bảo nàng nằm xuống ngủ: “Phòng này ngày thường dùng để tiếp đãi khách đến nghỉ lại, chăn đệm đều sạch sẽ cả, cô nương đừng chê, tạm thời ngủ một lát đi.”
Kỷ Vân Hành vẫn cố chấp muốn đứng dậy trở lại bên giường Hứa Quân Hách, nhưng bị Thịnh Đồng giữ chặt vai ép nàng nằm xuống. Chỉ một lát sau, Kỷ Vân Hành đã ngủ say.
Kỷ Vân Hành kiên quyết không chịu rời khỏi Hứa Quân Hách là vì nàng sợ trong lúc nàng rời đi, hắn sẽ xảy ra biến cố nào đó không hay, chỉ có khi đôi mắt nàng trông coi Hứa Quân Hách, nhìn từng trạng thái của hắn dần tốt hơn, nàng mới yên lòng được.
Cũng chính vì thế mà giấc ngủ này cứ chập chờn chẳng thể ngon giấc, trong những cơn mơ đứt quãng, nàng nhìn thấy xác chết nằm ở khắp mọi nơi, thấy ngọn lửa bùng cao lên tận trời, lúc thì thấy giọt nước mắt của mẹ trước khi bà hấp hối, lúc lại là ánh mắt của Hứa Quân Hách khi bị thương nặng nhìn về phía nàng, những cảnh tượng mờ ảo trong mơ thay đổi như chong chóng, Kỷ Vân Hành đưa tay ra cố bắt lấy cái gì đó, nhưng vẫn luôn bắt hụt rồi buông thõng hai tay.
Nàng cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như thể nàng đã bị bỏ rơi một lần nữa.
Bỗng một tiếng “ầm” vang lên kéo Kỷ Vân Hành ra khỏi những giấc mộng hỗn loạn. Nàng dụi đôi mắt vẫn còn mệt mỏi, chỉ thấy trần nhà tối đen trước mắt. Sau một thoáng hoàn hồn trở lại, nàng bật dậy xuống giường vội vã mang giày chạy ra khỏi phòng.
Khi đẩy cửa ra, nàng nhận ra bên ngoài trời đã tối đen, gió núi ào ào phả thẳng vào mặt, lạnh đến mức nàng run cầm cập.
Thịnh Đồng nghe tiếng mở cửa, lập tức bước ra hỏi thăm: “Đánh thức cô nương rồi sao? Vừa nãy ta quên đóng cửa, gió thổi làm cửa đập mạnh, hay là cô nương vào ngủ thêm chút nữa đi?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu, dù không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng nàng thấy mình đã tỉnh táo hơn nhiều, nàng xoay người nhìn về phía căn phòng có ánh đèn: “Thịnh tỷ, Lương Học thế nào rồi?”
Nàng đi vài bước tới đẩy cửa vào phòng, chỉ thấy Chu Ngạn ngồi bên giường, trong tay cầm một cây kim nhỏ đang cẩn thận khâu lại vết thương trên người Hứa Quân Hách.
Nàng lập tức khựng lại, đứng sững ở cửa.
Máu thấm ướt cả nửa người Hứa Quân Hách, dưới ánh nến hắt lên trông càng thêm chói mắt. Hắn nằm bất động ở đó, cảnh tượng này đủ làm Kỷ Vân Hành sợ chết khiếp, mới đó mà hai mắt đã đỏ hoe.
“Vết thương của vị công tử này lại rách ra, Ngạn ca nói chỉ bôi thuốc thì không đủ, phải khâu miệng vết thương lại.” Thịnh Đồng nhẹ giọng an ủi: “Không sao đâu, Ngạn ca đã từng tự khâu vết thương cho mình nhiều lần rồi, chàng biết chừng mực.”
Kỷ Vân Hành bước vào phòng đứng lặng lẽ một bên nhìn vào gương mặt của Hứa Quân Hách, nỗi xót xa trong lòng nàng không thể diễn tả bằng lời, nước mắt vốn đã cố nén lại cứ trào ra mãi.
May mà Chu Ngạn thực hiện rất lưu loát, không để máu của Hứa Quân Hách chảy ra quá nhiều, y đã khâu xong vết thương, sau đó bôi thuốc và băng bó cẩn thận.
Trong lúc rửa tay, Chu Ngạn dặn dò: “Phải theo dõi sát sao, nếu vết thương lại chảy máu, cần phải thay thuốc ngay lập tức.”
Kỷ Vân Hành nghẹn ngào nói lời cảm ơn: “Ta sẽ trông chừng hắn, hai người cứ đi nghỉ ngơi đi.”
Vốn dĩ hai vợ chồng họ định chia phòng để Chu Ngạn ngủ cùng Hứa Quân Hách còn Thịnh Đồng cùng Kỷ Vân Hành ngủ ở phòng khách. Nhưng Kỷ Vân Hành vô cùng kiên quyết không muốn rời khỏi Hứa Quân Hách, vợ chồng họ cũng không tiện khuyên thêm điều gì, chỉ dặn nàng có việc gì thì đến gọi họ rồi quay về phòng khách nghỉ ngơi.
Kỷ Vân Hành lại nói lời cảm tạ hết lần này đến lần khác, sau khi tiễn hai người họ ra ngoài nàng lại đi lấy nước rửa mặt sạch sẽ, sau đó lại bưng một chậu nước sạch vào trong phòng, lau đi những vết máu đọng lại trên người Hứa Quân Hách.
Lúc bưng chậu nước đỏ lòm ra ngoài đổ, trước nay nàng không ngờ rằng một người có thể chảy nhiều máu đến như vậy, nàng rất sợ trong một giây phút nào đó nàng lơ là Hứa Quân Hách sẽ không còn thở nữa, thế là sau khi về phòng nàng thẳng thừng cởi giày leo lên giường nằm nghiêng bên cạnh Hứa Quân Hách, ánh mắt không rời khỏi hắn dù chỉ một khắc.
Trong phòng dần yên tĩnh trở lại. Ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng gió thổi vù vù chứ chẳng còn âm thanh nào khác, thế nên trong không gian im ắng nhường này, Kỷ Vân Hành có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng hít thở yếu ớt của Hứa Quân Hách.
Nàng áp tay lên cổ hắn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể đã giảm nhiều so với ban ngày, nàng lại kéo chăn đắp lên người hắn, chăm chú chỉnh lại góc chăn cẩn thận rồi mới chịu nằm xuống.
Kỷ Vân Hành vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế, chỉ mở mắt nằm đó một lúc mà mí mắt đã bắt đầu nặng trĩu, ý thức mơ màng như đang ở giữa lằn ranh ngủ và thức.
Nhưng trong phòng quá yên tĩnh, chỉ vừa nhắm mắt lại một lát đã giật mình bừng tỉnh, nàng vội vàng ngồi dậy vén tấm chăn mỏng kia lên, áp tai mình vào lồng ngực của Hứa Quân Hách để lắng nghe nhịp tim yếu ớt: “Thình thịch, thình thịch…”
Chỉ khi nghe thấy âm thanh ấy, nàng mới an tâm nằm xuống, bàn tay lần mò vô thức tìm đến tay hắn nắm chặt không buông.
Người chết thì tay sẽ lạnh, nhưng lòng bàn tay của Lương Học vẫn còn ấm áp, Kỷ Vân Hành tin rằng nếu mình cứ nắm chặt thế này thì lúc nào cũng có thể xác nhận rằng Lương Học vẫn còn sống.
Được một lúc Kỷ Vân Hành lại ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ này cũng chẳng được yên, dáng vẻ nàng vẫn thấp thỏm như chim sợ cành cong, cứ hễ bên ngoài có tiếng động gì nàng sẽ lập tức giật mình ngồi dậy kiểm tra Hứa Quân Hách, áp tai vào ngực hắn nghe tiếng tim đập, sau đó sẽ quan sát xem miệng vết thương có chảy máu hay không.
Ngọn nến vẫn đang cháy, thời gian như bị kéo dài vô tận, ngày thường chỉ cần mắt nhắm mắt mở là một đêm đã trôi qua, nhưng giờ phút này lại chậm chạp đến đáng sợ.
Kỷ Vân Hành cũng chẳng nhớ nổi mình đã thức dậy biết bao nhiêu lần, có lúc trong mơ màng mơ thấy Hứa Quân Hách cả người đầy máu, nàng lại giật mình tỉnh dậy, sau khi kiểm tra biết hắn vẫn còn sống, nàng lại thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cả một đêm, Kỷ Vân Hành đều ở trong trạng thái nơm nớp lo sợ thế này, mãi cho đến khi trời dần sáng, ngoài cửa sổ có tia sáng chiếu vào, nàng mới nắm tay Hứa Quân Hách, tựa đầu vào vai hắn ngủ thiếp đi.
Sáng sớm, Chu Ngạn đã ra ngoài mang thú săn được vào thành bán, còn Thịnh Đồng làm bữa sáng. Đợi đến khi Kỷ Vân Hành bước ra, thị lại đưa cho nàng một bộ quần áo sạch, bảo nàng đi đến phòng tắm để tắm rửa thay đồ.
Kỷ Vân Hành mơ màng tắm gội sạch sẽ, nàng mặc lên mình bộ váy áo đơn giản, dùng dây vải buộc mái tóc dài thả sau lưng, để lộ ra khuôn mặt trắng trẻo càng thêm phần thanh tú.
Nàng lo cho mình xong xuôi lại bưng bát cháo đến cạnh giường Hứa Quân Hách, ở yên đó không chịu rời hắn nửa bước.
Thịnh Đồng vào phòng kiểm tra vết thương của Hứa Quân Hách, cười nói: “Đúng là người trẻ tuổi, hồi phục rất nhanh. Hôm nay nhìn sắc mặt của vị công tử này đã tốt hơn hôm qua nhiều rồi.”
Kỷ Vân Hành nghe vậy lập tức rướn cổ nhìn vào, vừa ăn cháo vừa chăm chú nhìn sắc mặt của Hứa Quân Hách, tự hỏi: Trông hắn thực sự đã đỡ hơn nhiều sao?
Thịnh Đồng cười nói tiếp: “Hôm nay Ngạn ca vào thành, ta đã dặn chàng mua thuốc tốt hơn để về thay cho tiểu công tử này, chắc chắn hắn sẽ khỏi nhanh hơn.”
Kỷ Vân Hành không ngừng nói cảm ơn, để bày tỏ lòng biết ơn của mình nàng còn đưa ra cây trâm ngọc của mình làm quà, nhưng Thịnh Đồng lại khéo léo từ chối.
Hai người lại trò chuyện đôi ba câu, Thịnh Đồng nhìn nàng, cười nói: “Trước đây lúc Ngạn ca đi săn đã đuổi theo một con chồn vào sâu trong núi, lúc trở về đã bị thương rất nặng. Khi ấy, ta cũng giống như cô nương, canh mãi bên giường không muốn rời đi nửa bước.”
Kỷ Vân Hành không hiểu ý tứ trong lời Thịnh Đồng, chỉ khẽ đáp: “Vết thương có thể lành lại thật sự là phúc lớn.”
“Đúng vậy.” Thịnh Đồng ngồi xuống bên cạnh nàng, tiếp lời: “Thật ra ta rất hiểu tâm trạng của cô nương. Trước đây cha mẹ ta không cho phép ta qua lại với Ngạn ca, có một dạo còn nhốt ta trong phòng không cho ra ngoài.”
Kỷ Vân Hành hỏi: “Hai người đã yêu nhau, sao còn bị ngăn cản?”
Thịnh Đồng thở dài: “Cha mẹ ta cho rằng Ngạn ca không có tiền đồ, chỉ biết săn bắn chẳng làm được việc lớn nên muốn gả ta cho một Tú tài ở thôn bên cạnh. Sau đó, Ngạn ca biết chuyện, chàng đã phá cửa cứu ta ra ngoài, rồi ta theo chàng đến sống ở đây.”
Kỷ Vân Hành chăm chú nghe xong câu chuyện, vô thức đưa tay nắm chặt lấy tay Hứa Quân Hách, hỏi: “Vậy sau đó cha mẹ tỷ có bắt tỷ về nhà không?”
“Không, Ngạn ca đã đưa toàn bộ gia sản chàng tích góp trước kia cho cha mẹ ta, họ nhận bạc rồi nói từ nay không nhận ta là con gái mình nữa.” Thịnh Đồng thở dài một hơi, ánh mắt vô tình nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt, mỉm cười hỏi: “Còn hai người thì sao? Đều là người trong thành Linh Châu ư?”
“Ta là người Linh Châu, nhưng hắn thì không, hắn đến từ Kinh thành.” Kỷ Vân Hành trả lời.
“Kinh thành à!” Thịnh Đồng ngạc nhiên thốt lên: “Nơi đó cách Linh Châu cả ngàn dặm, xa lắm đấy. Thảo nào cha mẹ cô nương…”
Thị bỏ lửng câu nói, Kỷ Vân Hành cũng không hỏi tới, chỉ bình thản nói: “Cha mẹ ta đã qua đời rồi.”
Thịnh Đồng áy náy vội vàng xin lỗi, rồi lại hỏi: “Vậy hắn có định ở lại Linh Châu không?”
Kỷ Vân Hành nhìn gương mặt đang ngủ say của Hứa Quân Hách, trong lòng tự nhủ: Làm sao Thái tôn Điện hạ có thể mãi ở lại Linh Châu? Hắn nhất định sẽ phải trở lại Kinh thành.
Thịnh Đồng thấy vậy, trong lòng thị lập tức suy đoán ra những diễn biến khác, thị vỗ vai Kỷ Vân Hành, dịu giọng an ủi: “Kinh thành và Linh Châu quá xa nhau, nơi đó đầy rẫy quan to quý nhân, chuyện cưới gả thường phải môn đăng hộ đối. Nếu cha mẹ hắn không đồng ý, cô nương cũng chưa chắc có ngày tháng yên ổn.”
“Cha mẹ hắn…” Kỷ Vân Hành ngẩn người đáp: “… cũng đã qua đời.”
Đang trò chuyện, Kỷ Vân Hành bỗng nhiên cảm thấy mình và Hứa Quân Hách thật đáng thương hơn bất cứ ai trên đời.
Thịnh Đồng nghe xong cũng không nói gì thêm, ngày hôm qua khi nhìn thấy Hứa Quân Hách toát ra khí chất quý tộc, thị đã biết thân phận hắn không tầm thường, nay lại nghe nói hắn đến từ Kinh thành, thị mới đoán rằng hắn có thể là con cháu thế gia nào đó. Trong danh môn vọng tộc có quá nhiều quy cách lề lối, đâu phải là chốn để người dân quê cục mịch như họ có thể bước vào. Nghĩ thế, thị lại dịu giọng an ủi Kỷ Vân Hành vài câu rồi rời khỏi phòng.
Kỷ Vân Hành ngồi bên giường thêm một lúc, thấy môi Hứa Quân Hách khô nẻ liền chấm đầu ngón tay vào nước rồi cẩn thận thoa lên môi hắn. Sau đó nàng lại không yên lòng, lau mặt mũi tay chân cho hắn xong, nàng lại cúi người áp tai lên ngực hắn nghe nhịp tim.
Cũng chính vào lúc này, Hứa Quân Hách tỉnh lại.
Hắn cảm giác có thứ gì đó mềm mại áp lên ngực mình bèn cúi đầu nhìn xuống mới thấy là một cái đầu, mái tóc dài nằm tán loạn trên người, lỗ tai áp sát vào chỗ ngực hắn, Kỷ Vân Hành vẫn ngồi yên không nhúc nhích không biết đang làm cái gì.
“Kỷ Vân Hành…” Hứa Quân Hách mấp máy môi, cất giọng khàn đặc: “Nàng đang làm gì vậy?”
Kỷ Vân Hành giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt hớn hở vui mừng nhìn hắn: “Ngài tỉnh rồi?! Ngài cảm thấy thế nào? Vết thương còn đau nhiều không? Có muốn uống nước hay ăn gì không? Còn chỗ nào khó chịu không?”
Kỷ Vân Hành cúi người ghé sát lại gần bên mặt Hứa Quân Hách hỏi ra một tràng, hắn không trả lời ngay mà một lúc sau mới lặp lại câu hỏi lần nữa: “Nàng vừa áp tai lên người ta, định làm gì?”
Hốc mắt Kỷ Vân Hành đỏ hoe, đầu ngón tay siết chặt mép chăn bên người hắn, nhỏ giọng đáp: “Ta muốn nghe nhịp tim của ngài.”
“Nàng sợ ta chết à?” Trong mắt Hứa Quân Hách thoáng hiện ý cười.
Kỷ Vân Hành nghe vậy, nước mắt lại tuôn rơi không kìm được, nàng cảm thấy Lương Học rất quá đáng. Hắn không hề biết suốt một ngày một đêm vừa qua nàng đã thấp thỏm lo sợ đến mức nào, thế mà vừa tỉnh lại đã trêu ghẹo nàng.
Hứa Quân Hách nhìn những giọt nước mắt liên tục rơi xuống từ đôi mắt xinh đẹp kia, hắn bất lực đưa tay lau đi, thở dài: “Chẳng phải ta vẫn còn sống sờ sờ đây hay sao, vẫn chưa chết mà, sao lại khóc?”
Hầu hết thời gian hắn đều trong trạng thái hôn mê nên không biết mình từng sốt cao, vết thương nứt toạc, máu chảy không ngừng. Trải qua một ngày một đêm đầy đau đớn, lần này tỉnh dậy tinh thần hắn rõ ràng đã khá hơn nhiều. Kỷ Vân Hành siết chặt tay hắn: “Trước đó ngài không ổn chút nào, còn chảy rất nhiều máu, vết thương cứ mãi không khép miệng lại được.”
“Là do thuốc này không tốt.” Hứa Quân Hách nói.
“Tướng công của Thịnh tỷ hôm nay đã vào thành, sẽ mua thuốc tốt cho ngài.”
Hứa Quân Hách trầm ngâm một lúc rồi nói: “Lấy nước cho ta uống.”
Kỷ Vân Hành lập tức đi tìm Thịnh Đồng bưng một ly nước ấm trở lại, sau khi đỡ hắn ngồi dậy uống nước xong, hắn uể oải ngồi dựa vào Kỷ Vân Hành, nói: “Nàng mời chủ nhân ngôi nhà này vào đây, ta muốn nói vài lời.”
Vừa hay không cần Kỷ Vân Hành đi mời, Thịnh Đồng đã bưng bát cháo loãng vào, bảo Hứa Quân Hách tỉnh lại ít nhiều cũng phải ăn một ít lót dạ.
Kỷ Vân Hành biết vai hắn đang bị thương, nàng thản nhiên nhận lấy bát cháo đút cho hắn ăn. Hứa Quân Hách dựa vào thành giường, nói với Thịnh Đồng: “Đa tạ các vị ra tay cứu giúp, giữ được mạng sống cho ta.”
“Không cần khách sáo, Kỷ cô nương đã cảm ơn bọn ta không biết bao nhiêu lần rồi.” Thịnh Đồng cười nói.
“Bọn ta thật sự không có ý định đến quấy rầy hai vị, nhưng tình hình trước mắt rất đặc biệt, có thể bọn ta sẽ tạm thời ở lại đây vài ngày, nhưng ta cũng sẽ không che giấu thân phận.” Hứa Quân Hách nói rất chậm, giọng điệu yếu ớt khó giấu vẻ mỏi mệt: “Ta họ Hứa đến từ Kinh thành, Đương kim Hoàng Đế là ông nội ta. Nàng họ Kỷ, là người Linh Châu.”
Thịnh Đồng nhất thời sững sờ, đứng ngây người ra đó không biết nên phản ứng thế nào. Thị đã đoán rằng thân phận của Hứa Quân Hách không bình thường, nhưng không ngờ địa vị lại cao đến tận trời như vậy, còn là Hoàng tôn hàng thật giá thật. Mà Hoàng tôn đến Linh Châu chỉ có một người, đó chính là Hoàng thái tôn đã được định sẵn là Trữ quân của Đại Yến.
Thị lập tức quỳ xuống đất, vội vã hành lễ: “Dân phụ có mắt không tròng, không biết là Thái tôn Điện hạ.”
Kỷ Vân Hành lật đật đặt bát cháo xuống, chạy đến đỡ Thịnh Đồng dậy: “Thịnh tỷ, mau đứng lên đi.”
Hứa Quân Hách thản nhiên nói: “Không cần như thế, các người là ân nhân cứu mạng của ta, đợi đến khi ta khỏe lại nhất định sẽ hậu tạ chu toàn.”
Vẻ mặt Thịnh Đồng vẫn còn đang hốt hoảng, được đỡ dậy rồi vẫn luống cuống không biết nên đặt hai tay thế nào, cũng không dám ngẩng đầu đối diện ánh mắt của Hứa Quân Hách, chỉ liên tục đáp: “Chuyện nên làm, chuyện nên làm.”
Hứa Quân Hách tiếp lời: “Nhưng trước khi vết thương của ta lành hẳn, vẫn mong hai người tạm thời giữ kín tin tức hai ta đang ở chỗ này. Nếu như có người ngoài đến đây tìm kiếm, mong rằng hai người báo trước cho bọn ta một tiếng.”
Thịnh Đồng không dám hỏi thêm điều gì, chỉ gật đầu lia lịa. Sau khi Hứa Quân Hách dặn dò thêm vài câu, thị mới kính cẩn lui ra khỏi phòng.
Kỷ Vân Hành tiếp tục đút cháo cho hắn, hỏi nhỏ: “Sao ngài phải nói những chuyện đó với tỷ ấy?”
“Không giấu được, chồng thị đã vào thành, chắc hẳn sẽ có thể nhìn thấy cáo thị tìm ta.” Hứa Quân Hách giải thích: “Hơn nữa, nơi này cách sơn trang nhà họ Đỗ không xa, Hoàng thúc sớm muộn gì sẽ lục soát tới đây. Nói trước với họ một tiếng, đến lúc đó có người tìm đến thì chúng ta cũng có thể chuẩn bị sẵn sàng lánh mặt đi.”
“Phải đi đến nơi khác sao?” Kỷ Vân Hành nói: “Ẩn náu nơi nào xa một chút đi.”
“Hiện tại với tình trạng của ta thì không thể đi đâu được, trước mắt cứ chờ thêm vài ngày nữa.”
Hứa Quân Hách im lặng một lúc rồi lại hỏi: “Nàng vẫn còn giữ món đồ kia chứ?”
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Ta vẫn luôn mang theo bên mình.”
Hứa Quân Hách ăn từng thìa từng thìa cho đến khi hết bát cháo, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Kỷ Vân Hành, thấy trong mắt nàng vẫn còn đầy tơ máu, hắn khẽ nhíu mày: “Buổi tối nàng có đi ngủ không vậy?”
“Có ngủ.” Kỷ Vân Hành trả lời qua loa rồi đứng dậy cầm bát đi ra ngoài, tránh ánh mắt dò xét của hắn.
Cũng may sức hắn chưa hồi phục hoàn toàn, sau khi ăn xong lại ngủ thiếp đi. Kỷ Vân Hành ngồi bên cạnh hắn suốt mấy canh giờ, kiên nhẫn đến mức khiến Thịnh Đồng cũng thán phục.
Đến chạng vạng Chu Ngạn trở về, quả nhiên mang theo tin tức cáo thị tìm kiếm Hoàng thái tôn đã dán khắp thành. Quan phủ đã cử rất nhiều người lùng sục các thôn làng quanh Linh Châu. Thịnh Đồng liền thuật lại lời Hứa Quân Hách nói ban sáng cho Chu Ngạn nghe.
Chu Ngạn nghe xong vẫn chưa được yên tâm, y bèn xuống thôn làng dưới núi dò la thêm, khi quay về mới nói với Kỷ Vân Hành rằng vài thôn xóm phía trước vẫn chưa bị lục soát, nhưng e rằng một hai ngày nữa sẽ tới lượt nơi này.
Căn nhà của họ nằm lưng chừng núi rất khó để phát hiện ra, nếu như thật sự có người đến lùng sục, hai người có thể trốn xuống hầm.
Khó khăn tạm thời được giải quyết, tình trạng của Hứa Quân Hách cũng khá hơn, tâm trạng Kỷ Vân Hành trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Buổi tối Hứa Quân Hách tỉnh dậy một lần nữa, hắn tự xuống giường đi lại, sau khi uống nước, ăn thêm ít cháo hắn lại nằm xuống nghỉ. Nhưng vết thương vẫn âm ỉ rỉ máu, lúc Kỷ Vân Hành rửa mặt lau tay cho hắn đã tiện tay thay thuốc, mãi đến khi trời tối hẳn mới xử lý xong.
Nàng thắp sáng một ngọn nến, cởi giày rồi leo lên giường nằm bên cạnh Hứa Quân Hách.
Trước khi ngủ, nhất định phải nắm chặt lấy tay hắn.
Nửa đêm, Hứa Quân Hách bị cơn đau nơi vết thương đánh thức, không tài nào ngủ lại được, chỉ có thể mở mắt nhìn trần nhà, trong lòng bực bội một phen.
Lúc quay đầu lại, hắn nhìn thấy Kỷ Vân Hành đang tựa vào vai mình ngủ say sưa.
Hứa Quân Hách chưa từng nghĩ rằng ban đêm Kỷ Vân Hành lại ngủ bên cạnh hắn một cách yên lặng như thế, giống như dây leo quấn quanh giàn trúc, dáng vẻ ỷ lại thấy rõ. Rõ ràng người bị thương nặng là hắn, vậy mà Kỷ Vân Hành lại trông yếu đuối hơn cả. Dường như lúc này nếu hắn xảy ra chuyện bất trắc gì, nàng sẽ lập tức suy sụp ngay.
Cảm giác bực bội vì bị cơn đau đớn hành hạ đã dần lắng xuống, hắn lặng im ngắm nhìn góc mặt nghiêng của nàng, khẽ nhích người ra xa một chút để được nhìn nàng rõ hơn. Ai ngờ, chỉ một động tác nhẹ như thế đã làm Kỷ Vân Hành giật mình mở mắt, vội vàng ngồi bật dậy nhìn hắn.
Nàng dụi dụi mắt, giọng còn ngái ngủ: “Sao ngài lại tỉnh rồi?”
Hứa Quân Hách vẫn còn đang ngạc nhiên vì phản ứng nhanh nhạy của nàng, nhưng ngoài miệng vẫn trả lời lại: “Vết thương đau, không ngủ được.”
Kỷ Vân Hành bỏ tay xuống, cũng không biết vì dụi quá mạnh hay sao mà vành mắt đã đỏ ửng. Ánh nến chiếu lên khiến đôi mắt nàng như phủ một lớp ánh sáng long lanh ẩm ướt. Nàng nghiêng người tới gần hỏi nhỏ: “Lúc nào vậy? Ngài đã bị đau rất lâu rồi phải không? Vì sao cảm thấy khó chịu mà lại không gọi ta?”
“Không phải, vừa mới tỉnh thôi.” Hứa Quân Hách nhìn chăm chú vào đôi mắt của nàng, lúc này mới nhận ra cảm xúc của Kỷ Vân Hành có vẻ suy sụp, bèn hỏi: “Nàng sao vậy?”
Kỷ Vân Hành không nói gì, chỉ vén chăn lên kiểm tra vết thương của hắn, thấy không có máu chảy ra, nàng lại đắp chăn lại cho hắn.
“Hữu Hữu.” Hứa Quân Hách dịu dàng gọi nàng.
Kỷ Vân Hành cúi đầu, đôi vai run lên bần bật, nước mắt cứ từng giọt từng giọt rơi xuống cánh tay hắn.
Hứa Quân Hách vô cùng xót xa, vội nắm lấy tay nàng: “Sao lại khóc?”
“Ta thấy khó chịu.” Kỷ Vân Hành nghẹn ngào nói.
Hứa Quân Hách vội hỏi: “Khó chịu ở chỗ nào? Nàng bị thương sao? Hay là bệnh rồi?”
Kỷ Vân Hành ôm ngực, nói: “Ở đây.”
Hứa Quân Hách sững lại, sau đó khẽ cười: “Sao lại khó chịu, thấy thương ta à?”
Kỷ Vân Hành không muốn nói đùa với hắn, nhỏ giọng nói: “Ta ngủ không yên, cứ luôn mơ thấy những giấc mơ rất đáng sợ. Mỗi lần nhắm mắt lại chỉ muốn mở mắt ngay lập tức để nhìn ngài, có lúc trong mơ nhìn thấy cả người ngài đầy máu, tim ta đau lắm, đau đến mức phải tỉnh lại.”
Hứa Quân Hách liền hỏi: “Là vì ngủ không ngon sao? Hay còn khó chịu lúc nào nữa không?”
“Còn có lúc ngài sốt cao không hạ, lúc vết thương rách ra cần phải khâu lại, cả những lúc ngài ngủ mãi không tỉnh.” Kỷ Vân Hành vuốt ngực như thể đang cố gắng điều hòa lại nhịp thở, nàng sụt sịt hai tiếng rồi nói tiếp: “Bây giờ đã đỡ hơn rồi.”
Hứa Quân Hách nói: “Chẳng phải nàng từng nói con người rồi sẽ có lúc chết đi, ta có chết hay sống nàng cũng không cản được hay sao?”
Nghe hắn mở miệng ngậm miệng toàn nói về cái chết, lòng nàng cũng xót xa theo. Nàng nằm xuống ghé sát đầu vào hắn, dùng giọng thương lượng đầy nghiêm túc nói: “Ngài đừng chết, ta đã không còn nhiều thứ để mất nữa rồi.”
Hứa Quân Hách cố ý hỏi lại: “Ta là đồ vật của nàng sao? Tại sao ta chết lại là mất mát đối với nàng?”
Kỷ Vân Hành mím môi im lặng, suy nghĩ một lúc mới nói: “Đối với ta, đó chính là mất mát.”
“Vậy nếu sau này ta về Kinh thành, cả đời này nàng cũng không còn gặp lại ta nữa, nàng vẫn sẽ ngủ không ngon giấc như bây giờ sao?” Hứa Quân Hách nhìn thẳng vào mắt nàng: “Đối với nàng, điều đó có tính là mất mát không?”
Ánh mắt Kỷ Vân Hành khẽ né tránh, như đang lảng tránh câu hỏi của hắn.
Nàng biết rõ Hứa Quân Hách không thể ở lại Linh Châu, đợi đến khi mọi chuyện xong xuôi, hắn nhất định sẽ trở về nhà, những năm tháng sau này có lẽ hắn sẽ không bao giờ quay lại nơi đây nữa.
Còn nàng ở lại Linh Châu, sẽ chẳng bao giờ gặp được Lương Học.
Điều đó sao không phải là mất mát cho được?
Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ hồi lâu mới thì thầm nói với Hứa Quân Hách: “Vậy ta cũng đến Kinh thành, có được không?”
Hứa Quân Hách cong khóe môi, đột nhiên đưa tay ôm lấy eo nàng kéo nàng lại gần mình. Sau đó những nụ hôn vụn vặt rơi xuống trán, khóe mắt nàng rồi lại lướt qua gò má, quyến luyến tựa như không thể dứt ra.
Khuôn mặt Kỷ Vân Hành bỗng chốc đỏ bừng kéo dài đến tận mang tai, nàng chỉ biết rụt cổ lại, nhưng vì lo lắng cho vết thương của hắn nên chẳng dám dùng sức đẩy ra, chỉ đành ngoan ngoãn để hắn ôm chầm hôn lấy hôn để.
Hứa Quân Hách hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, vừa m*t vừa cắn say sưa không rời. Một lúc lâu sau mới buông nàng ra, dịu dàng nói: “Kỷ Vân Hành, nàng thích ta đến vậy, còn muốn theo ta đến Kinh thành nữa.”
Kỷ Vân Hành l**m môi, vừa định lên tiếng đã cảm nhận vô số nụ hôn lớt phớt chạm nhẹ xuống vành tai, hơi thở nóng rực phả vào bên tai làm nàng run rẩy. Giọng nói trầm thấp của Hứa Quân Hách lại vang lên sau đó: “Nếu như nàng đã muốn đi đến như thế, ta cũng chỉ còn cách đồng ý mà thôi.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
