Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 95: Tựa như lửa đồng không thể dập tắt, xuân đến gió lại thổi bừng
Hứa Thừa Ninh vừa mới bước vào sơn trang nhà họ Đỗ đã nhìn thấy xác chết nằm đầy rẫy ở khắp mọi nơi, rõ ràng nơi này từng trải qua cảnh tượng chém giết ác liệt.
Gương mặt ông ta tái nhợt, trên người khoác một chiếc áo choàng dày, bên cạnh là một thị vệ đang khom người dìu ông ta đi. Gió đêm mang theo lạnh giá thổi phần phật, mỗi lần gió lướt qua mặt ông ta lại ho khan vài tiếng, làm khuôn mặt nhuốm màu bệnh tật càng thêm đỏ bừng.
Hứa Thừa Ninh bước nhanh vào, ánh mắt liên tục đảo qua xung quanh để tìm kiếm ai đó.
Vừa đi được một đoạn ngắn, người mà ông ta đang tìm đã xuất hiện từ phía đối diện. So với dáng vẻ gấp gáp của Hứa Thừa Ninh, Hứa Quân Hách lại ung dung hơn nhiều. Hắn mặc một bộ TSm xanh thẫm, tóc dài buộc gọn bằng dải lụa, trên người lại không đeo ngọc bội, thoạt nhìn không khác gì một công tử của gia đình thường dân.
Hứa Quân Hách ôm một chiếc hộp trong tay, bên cạnh hắn là Trình Du xách đèn lồng, theo sau là lác đác vài thị vệ.
“Hoàng thúc.” Từ xa hắn đã hô to một tiếng, bước chân nhanh hơn một chút. Đến khi tới gần, hắn mới tỏ ra bất ngờ nói: “Trời khuya sương lạnh thế này, sao người không nghỉ ngơi mà lại đến tận đây?”
“Con thật sự quá liều lĩnh, rốt cuộc con có biết mình đang làm cái gì không?” Hứa Thừa Ninh bước nhanh đến gần đưa tay túm lấy cánh tay hắn, nghiêm túc quan sát hắn từ đầu đến chân. Sau khi chắc chắn rằng hắn không bị thương, sắc mặt ông ta mới dịu đi đôi chút, cất giọng trách móc: “Chuyện lớn thế này sao không bàn bạc với ta? Lần trước những lời ta dạy con vẫn chưa nghe đủ phải không? Lại còn tự mình mạo hiểm, nếu để Phụ hoàng biết được chắc chắn sẽ lại lo lắng đến mất ngủ.”
“Cũng đâu phải chuyện lớn gì, chẳng qua chỉ xử lý một thương nhân nho nhỏ mà thôi.” Hứa Quân Hách nhếch môi nở nụ cười dửng dưng, hỏi lại: “Mà sao Hoàng thúc biết đêm nay con sẽ lên núi?”
“Cái gì con cũng giấu không nói với ta, làm sao ta biết được? Còn không phải là do con trai của Đỗ viên ngoại nửa đêm nửa hôm đến báo tin cho Trì Tiện, ta bị đánh thức nên mới nghe Trì Tiện nói có thể con sẽ ở đây, cho nên ta mới tới đây.” Hứa Thừa Ninh cau mày, vẻ mặt nghiêm túc khiển trách: “Bữa trước ta nói con mấy câu con còn để trong lòng phải không? Đêm nay con đã quá mạo hiểm, bất kể Đỗ gia có phạm phải sai lầm gì, con cũng không nên tự ý đi một mình đến nơi này, nhỡ đâu con gặp phải nguy hiểm gì phải làm sao đây?”
Hứa Quân Hách mỉm cười liếc mắt nhìn Trì Tiện đang đứng sau lưng Hứa Thừa Ninh, khẽ nhướn mày khen ngợi: “Trì đại nhân quả nhiên liệu sự như thần.”
Trì Tiện khẽ cúi đầu xuống, khiêm tốn đáp lời: “Điện hạ quá khen.”
“Hoàng thúc.” Hứa Quân Hách tiến lên một bước, thả một tay ra ôm lấy vai ông ta, vừa cười vừa nói: “Không phải con vẫn bình an vô sự hay sao? Tình huống đêm nay hơi đặc biệt nên con mới phải lên núi xử lý chuyện quan trọng.”
Nói đoạn, hắn giơ chiếc hộp trong tay lên, trong ánh mắt khó giấu được vẻ phấn khích: “Hoàng thúc đoán xem đây là gì?”
Hứa Thừa Ninh thoáng khựng lại, ánh mắt hướng về chiếc hộp: “Làm sao ta đoán được? Đừng có úp úp mở mở như vậy, đúng là không biết lớn nhỏ.”
Hứa Quân Hách nhìn ông ta, trong mắt ánh lên tia sáng rực rỡ giữa màn đêm, hắn cười nói: “Đây chính là bằng chứng có thể giúp Bùi gia lật lại bản án.”
“Bùi gia?” Hứa Thừa Ninh ngạc nhiên: “Vụ án năm đó chẳng phải đã kết luận xong xuôi rồi sao? Làm sao lật lại được?”
“Tất nhiên là được.” Hứa Quân Hách đáp: “Chỉ cần tìm đủ bằng chứng, chân tướng sự thật sẽ không thể bị chôn vùi. Có được những món đồ này sẽ có thể chứng minh rằng tất cả tội danh tham ô, làm trái pháp luật mà Bùi gia bị cáo buộc năm đó đều là oan uổng.” Hắn nhướn mày, hỏi lại: “Hoàng thúc, người nói xem đây có phải là chuyện vui động trời hay không?”
Hứa Thừa Ninh lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm: “Nhiều năm trước, ta liên tục nghe được những tin đồn rằng Bùi gia chịu oan khuất, cho dù người biết chân tướng đều bị đuổi cùng giết tận, nhưng ta tin sẽ có một ngày nào đó, nỗi oan này sẽ được rửa sạch. Nhưng ta đã chờ đợi suốt bao năm qua cũng chẳng thấy ai có thể thật sự giải oan cho Bùi gia, không ngờ sau gần hai mươi năm, cuối cùng người làm được chuyện này lại là con…”
Nói đoạn, ông ta ngẩng đầu lên, thoáng chốc vành mắt đã đỏ hoe, nước mắt như muốn trào ra. Ông ta vỗ mạnh vào vai Hứa Quân Hách, vừa cười vừa nói đầy tự hào: “Thật không hổ danh là Trữ quân do Phụ hoàng chỉ dạy, khiến bậc cha chú như ta cũng thấy hổ thẹn trong lòng, nếu như Hoàng huynh ở dưới suối vàng biết được chắc chắn cũng sẽ tự hào vì con.”
Hứa Quân Hách nói: “Hoàng thúc hà cớ gì phải tự coi nhẹ mình, những năm qua người đã làm rất nhiều chuyện, nào là mở thư viện ở Giang Nam, nào là nhận nuôi trẻ mồ côi, người cũng đã cứu giúp rất nhiều người.”
“Chẳng qua cũng chỉ noi gương người đi trước, bù đắp lại những thiếu sót mà năm đó ta không thể làm được.” Hứa Thừa Ninh giơ tay lau nước mắt rồi vội vàng kéo hắn ra ngoài: “Bây giờ bằng chứng đã có trong tay, phải mau quay về để tránh đêm dài lắm mộng.”
Hứa Quân Hách khẽ gật đầu, bước theo ông ta.
Hứa Thừa Ninh vừa đi vừa lẩm bẩm, giọng đầy sụt sịt “Năm đó khi Bùi gia bị kết tội, ta vẫn không thể tin nổi, còn quỳ ngoài điện của Phụ hoàng để cầu tình hết lần này đến lần khác. Nhưng khi những chứng cứ rõ ràng được đưa ra trước mặt, ta không thể không tin. Suốt nhiều năm qua, thỉnh thoảng trong những giấc mộng đêm về, ta lại mơ thấy người nhà họ Bùi lúc thẩm án đã lấy ra chứng cứ chứng minh mình trong sạch, sau đó lại được Phụ hoàng ân xá, nhưng cho dù ta có mơ bao nhiêu lần, tỉnh lại cũng chỉ là hư không…”
“Đợi con mang những thứ này về Kinh thành trình lên Hoàng gia gia, Bùi gia nhất định có thể rửa sạch nỗi oan, Hoàng thúc cũng có thể buông bỏ gánh nặng trong lòng.” Hứa Quân Hách nhẹ giọng an ủi.
“Đều là chuyện tốt, chuyện tốt cả.” Hứa Thừa Ninh liên tục gật gù: “Ta sẽ về Kinh với con.”
Nhưng ông ta còn chưa dứt lời, bất thình lình có một mũi tên lướt qua không trung, mang theo tiếng xé gió chói tai. Hứa Quân Hách nhanh nhạy lập tức đẩy mạnh Hứa Thừa Ninh sang một bên, còn mình lùi lại nửa bước. Mũi tên sượt qua ngực hắn, cắm thẳng xuống đất.
“Có thích khách!” Thị vệ bên cạnh Hứa Thừa Ninh vội vàng hét lớn. Cùng lúc đó, Trì Tiện và Trình Du đồng thời lập tức rút đao ra khỏi vỏ.
Tất cả thị vệ nhanh chóng xếp thành vòng tròn, bảo vệ Hứa Quân Hách và Hứa Thừa Ninh vào giữa, bọn họ cảnh giác quan sát bốn phương tám hướng, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó.
Ngay sau đó, một tiếng còi rít vang vọng phá tan màn đêm tĩnh lặng, chỉ thấy những bóng đen xuất hiện dày đặc trên các bức tường, một số trèo tường nhảy xuống, tay lăm lăm binh khí lao nhanh tới gần, một số khác ở yên trên đầu tường giương cung bắn tên nhắm về phía hai người.
Tiếng mũi tên vèo vèo mỗi lúc một dày đặc hơn, trong ánh sáng chập chờn, hơn chục mũi tên cùng lúc bay tới, Hứa Thừa Ninh lập tức lao tới ôm chầm lấy Hứa Quân Hách, hét lớn: “Bảo vệ Hoàng thái tôn!”
May mà ám vệ luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ, lại có đông người nên đã kịp thời chặn đứng mười mấy mũi tên lao đến. Lúc này, Hứa Quân Hách đẩy nhẹ Hoàng thúc của mình ra, trầm giọng nói:
“Hoàng thúc, chúng ta phải rời khỏi đây trước!”
Hứa Thừa Ninh buông tay, đặt tay lên lưng Hứa Quân Hách, quát khẽ: “Khom người xuống! Đi theo ta!”
“Trì Tiện!” Ông ta hét lên: “Hộ tống bọn ta lên xe ngựa!”
Trì Tiện ở ngay bên cạnh, trong tay cầm đao xoay vài vòng nhanh chóng g**t ch*t hai kẻ địch đang tiến gần, sau đó bước nhanh đến sát bên cạnh Hứa Thừa Ninh, nghiêm giọng: “Vương gia, xin hãy theo sát thuộc hạ!”
Số lượng thích khách rất đông, từ tường viện liên tục xuất hiện bóng người lũ lượt trèo qua tường rồi lao đến, mũi tên b*n r* cũng không ngừng.
Ám vệ quanh Hứa Quân Hách đều tham gia vào cuộc chiến, dù ra tay rất dứt khoát nhưng vẫn không địch lại kịp số lượng thích khách lục tục kéo đến không ngừng này, chẳng mấy chốc đã bị kéo xa khỏi vị trí của Hứa Quân Hách.
Cơ thể Hứa Thừa Ninh yếu ớt, chạy chưa được bao xa đã bắt đầu th* d*c, bước chân cũng chậm lại theo, ông ta bất chợt buông tay Hứa Quân Hách ra, nghiêm giọng với Trì Tiện: “Hộ tống Hoàng thái tôn an toàn ra khỏi nơi này, không cần quan tâm đến ta.”
“Hoàng thúc, lúc này mà người còn nói mấy lời này làm gì? Người đi cùng con đi!” Hứa Quân Hách giữ chặt lấy tay ông ta không buông, nhất quyết kéo ông ta đi cùng.
Hứa Thừa Ninh thở phì phò nói: “Sức khỏe ta không chịu nổi, đi theo chỉ làm vướng chân con.”
“Sắp đến cổng rồi, chúng ta chỉ cần lên xe ngựa rời khỏi nơi này là được, ngựa chạy nhanh thì bọn chúng đuổi không kịp.” Hứa Quân Hách lớn tiếng nghiêm giọng nói, còn nắm chặt cổ tay ông ta, vừa kéo vừa lôi ông ta đến cổng sơn trang.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, cảnh tượng ở cổng làm cả hai không khỏi sững sờ, bởi bánh xe ngựa đã bị đập nát, những con ngựa kéo xe cũng bị tên bắn chết, máu tươi tràn ra thành vũng.
Mặt mày Hứa Thừa Ninh biến sắc, lập tức đẩy Hứa Quân Hách ra, quát lớn: “Con đi trước đi, hãy chạy thẳng xuống núi! Ta dẫn người cản đám thích khách đó lại!”
“Làm sao con có thể bỏ Hoàng thúc ở lại đây một mình?” Hứa Quân Hách phản bác, giọng điệu cứng rắn: “Không được!”
“Trong tay con đang giữ chứng cứ then chốt để lật lại bản án cho Bùi gia, chỉ mới vừa lấy được tuyệt đối không thể để rơi vào tay bọn chúng!” Hứa Thừa Ninh kiên quyết nhìn Hứa Quân Hách, hơi thở của ông ta đã ổn định phần nào, ánh mắt hiện rõ phong thái uy nghiêm của bậc trưởng bối: “Chứng cứ không ở chỗ ta, chúng sẽ không giết ta, con không cần bận tâm đến ta, mau chạy đi!”
Hứa Quân Hách trầm giọng nói: “Bọn chúng không chỉ muốn cướp đồ mà còn muốn lấy mạng con. Người chạy cùng con may ra mới có con đường sống, nếu ở lại đây chỉ có con đường chết!”
Hai người lại bắt đầu lời qua tiếng lại, Trì Tiện kẹp lấy thanh đao dưới cánh tay, nhàn nhã lau sạch vết máu trên mặt đó rồi mới lên tiếng: “Vương gia, xin hãy nhanh chóng đưa ra quyết định.”
Hứa Quân Hách cướp lời, hắn đẩy mạnh Trì Tiện ra, hạ lệnh: “Ngươi ở lại chặn đường chúng, không được để kẻ nào đuổi theo!”
Nói xong, hắn kéo lấy cánh tay Hứa Thừa Ninh lao nhanh ra khỏi sơn trang: “Hoàng thúc yên tâm, con sẽ không bỏ lại người ở đây một mình!”
Tay này hắn ôm chặt chiếc hộp, tay kia nắm chặt cổ tay của Hứa Thừa Ninh lúc này vẫn còn thở phì phò chạy với tốc độ không hề chậm. Nhưng trời đêm không có đèn đuốc, đường núi chỉ nhờ ánh trăng soi lờ mờ, mới chạy được một đoạn đã không thể thấy rõ đường đi phía trước, Hứa Thừa Ninh đã vấp mấy lần suýt chút nữa đã ngã nhào.
Hứa Quân Hách kéo ông ta đến gần mình hơn, lúc này chỉ còn nghe tiếng gió rít bên tai, tiếng đao kiếm va chạm dần xa.
Chẳng bao lâu, phía sau đã vang lên tiếng bước chân dồn dập đang tiến tới gần, Hứa Quân Hách quan sát khắp bốn phía, hối hả kéo theo Hứa Thừa Ninh rẽ sang một con đường nhỏ dốc lên trên. Nhưng thể lực của Hứa Thừa Ninh đã cạn, cộng thêm địa hình dốc đứng, ông ta chỉ đi được vài bước thì ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển như một con bò già kiệt sức sau ba ngày ba đêm cày ruộng.
“Lương Học… Lương Học…” Hứa Thừa Ninh ngã ngồi xuống đất, yếu ớt nói: “Con mau chạy đi, đừng để ta liên lụy con thêm nữa!”
“Không kịp nữa rồi, Hoàng thúc cẩn thận!”
Hứa Quân Hách hét lớn một tiếng, ông ta quay đầu đã thấy một thích khách giơ cao đao nhắm thẳng về phía mình. Hứa Thừa Ninh vốn yếu ớt từ nhỏ đương nhiên cũng không có chút võ công nào, trong tình trạng mệt mỏi cùng cực cũng chẳng thể tránh được nhát đao này, chỉ biết trơ mắt nhìn lưỡi đao bổ xuống, ánh mắt hoảng hốt đông cứng trong khoảnh khắc ấy.
Ngay lúc đó, Hứa Quân Hách tung một cú đá mạnh, đạp vào thắt lưng đá bay tên thích khách ra ngoài, sau đó hắn tóm lấy cổ áo Hứa Thừa Ninh lên đẩy ra phía sau mình. Những tên thích khách đuổi theo tới có đến bảy tám người, mà trong tay Hứa Quân Hách chỉ có một cái hộp, coi như là tay không tấc sắt. Dù thân thủ nhanh nhẹn, hắn vẫn không tránh khỏi bị thương trong lúc giao chiến với nhiều người như vậy.
Hứa Thừa Ninh nóng lòng như lửa đốt, đôi tay chỉ quen cầm bút giờ đây lại không thể nào địch nổi thích khách hung hãn. Thấy tay chân của Hứa Quân Hách đều bị thương, ông ta bối rối đến mức vội cúi xuống đất nhặt đá ném lung tung vào đám thích khách. Hai người bị ép lùi từng bước, cho đến khi Hứa Thừa Ninh phát hiện phía sau là một vách đá dựng đứng, ông ta lớn tiếng hét: “Dừng lại! Phía sau không còn đường lùi nữa rồi!”
Hứa Quân Hách tung một cú đá bay tên thích khách trước mặt, quay đầu lại nhìn, quả nhiên sau lưng Hứa Thừa Ninh đã không còn đường nữa, lùi tiếp sẽ là vách vực không nhìn rõ độ sâu, rơi xuống đó chẳng biết sống chết ra sao.
Thế nhưng vào đúng giây phút hắn phân tâm ngoái đầu nhìn lại, lưỡi đao sắc bén đã từ một bên chém tới!
“Lương Học!”
Hứa Thừa Ninh bất ngờ nhào tới ôm lấy Hứa Quân Hách, chỉ nghe thấy tiếng ông ta hét lên đau đớn, nhát đao kia đã xé toạc áo choàng và cắt sâu vào lưng ông ta, máu tươi văng tung tóe bắn cả lên mặt Hứa Quân Hách.
“Hoàng thúc!” Hắn sững sờ mở to mắt, đưa tay chạm vào lưng Hứa Thừa Ninh, lập tức cảm nhận được chất lỏng ấm nóng, hắn hoảng hốt hét lên: “Người làm gì vậy!”
“Đi mau…” Hứa Thừa Ninh đau đớn đến mức khóe môi run rẩy, gom hết sức lực còn lại nghiến răng nói: “Mang những thứ này rời đi, đây là bằng chứng để lật lại bản án cho Bùi gia, không thể để mất được…”
Ông ta đau đớn không thể đứng vững, ngã khuỵu xuống đất. Hứa Quân Hách dù cố gắng đỡ nhưng không thể nâng ông ta dậy. Lưỡi đao của đám thích khách tiếp tục lao đến, đòn tấn công nào cũng vồ vập và tàn nhẫn, Hứa Quân Hách chỉ đành tạm thời buông Hứa Thừa Ninh ra, dần dần bị ép lui về sau, đến gần chỗ vách vực.
Đột nhiên, một mũi tên từ đâu phóng tới như tia chớp lao thẳng về phía hắn, đợi đến khi Hứa Quân Hách nhận ra thì đã muộn, mũi tên lao tới gần không kịp né, hắn chỉ kịp nghiêng người đi nhưng ngay sau đó chỗ vai trái đã âm ỉ đau nhức. Đầu mũi tên sắc nhọn cắm sâu vào xương bả vai, lực đâm mạnh mẽ khiến hắn lảo đảo lùi lại hai bước, bàn tay vô thức nới lỏng, chiếc hộp văng ra khỏi tay.
Mãi cho đến khi gót chân sau giẫm vào bên rìa vách đá, hắn mới có thể miễn cưỡng đứng vững.
Chiếc hộp rơi xuống đất lăn vài vòng rồi dừng hẳn, nằm ở vị trí cách hắn chừng hai mét.
Hứa Quân Hách vừa định lao tới nhặt hộp, bỗng có một tên thích khách lao tới như bóng ma áp sát, không chờ hắn kịp phản ứng đã đâm thẳng một nhát đao vào bụng hắn.
Tên thích khách tiếp tục giáng một chưởng mạnh vào ngực hắn khiến cả người Hứa Quân Hách bị đẩy ngã xuống vực.
“Lương Học!”
Hứa Thừa Ninh gào lên một tiếng, tiếng gào vang vọng giữa đêm đen, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ngã xuống.
Ông ta gắng gượng bò đến mép vực cúi đầu nhìn xuống, nhưng chỉ thấy một màn đêm tối tăm mịt mù, hoàn toàn không thể nhìn rõ cảnh tượng bên dưới. Hứa Thừa Ninh lớn tiếng thử gọi vài lần, âm thanh vọng lại trong núi rừng bị gió cuốn đi rất xa, mãi mà không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Mấy tên thích khách bên cạnh cũng đồng loại dừng tay lại, một trong số đó cúi người nhặt chiếc hộp dưới đất lên. Tiếp sau đó là một vài tiếng động lao xao, một người từ trên tảng đá cao bên cạnh nhẹ nhàng đáp đất, người đó chính là Trì Tiện.
Hắn ta xách theo thanh đao, quần áo nhuốm máu đỏ tươi như vừa mới giết heo, những giọt máu đỏ còn đang nhỏ giọt xuống đất.
Trì Tiện nhìn thoáng qua Hứa Thừa Ninh đang nằm úp sấp dưới đất, lặng lẽ đi tới đỡ ông ta dậy, thấp giọng nói: “Vương gia, bên cạnh Hoàng thái tôn có một nhân vật rất lợi hại, người chúng ta dẫn đến gần như bỏ mạng hết.”
“Không sao.” Đầu tóc Hứa Thừa Ninh rối tung, trên người vẫn còn dính đầy bụi đất trông vô cùng chật vật. Ông ta lấy ra một chiếc khăn lụa từ trong ngực áo che miệng ho rất lâu, mãi cho đến khi mặt mũi đỏ bừng mới dần hồi phục trở lại.
“Mang tới đây.” Ông ta lạnh lùng ra lệnh.
Tên thích khách vừa nãy còn điên cuồng tấn công hai người họ lúc này lại dùng hai tay cung kính dâng chiếc hộp lên trước mặt Hứa Thừa Ninh.
Ông ta cầm lấy chiếc hộp lên, sắc mặt ngập tràn vẻ nham hiểm, gằn giọng nói: “Ngươi dẫn theo vài người xuống dưới tìm, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Trì Tiện gật đầu, vừa định xuất phát bỗng một trận gió thổi gào lên, khiến cây cối trong núi đung đưa phát ra tiếng xào xạc vang vọng.
Khiến tất cả mọi người không ngờ được chính là, xen lẫn tiếng gió và tiếng lá cây ồn ã là giọng nói thanh thoát của thiếu nữ bất chợt vang lên trong đêm: “Vương gia!”
Hứa Thừa Ninh giật mình quay đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua bóng tối, tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Một ánh sáng yếu ớt bùng lên, ngọn đèn lồng được thắp sáng chiếu rọi khuôn mặt thiếu nữ. Nàng đứng giữa cơn gió đêm gào thét, mái tóc dài tung bay, váy áo thổi bay phần phật, dáng người thanh mảnh nhưng vững vàng như đá tảng.
Trong tay nàng là một chiếc đèn lồng, ánh sáng nhạt phản chiếu lên dung nhan thanh tú, trên mặt là biểu cảm phẫn nộ.
“Kỷ nha đầu.” Hứa Thừa Ninh sa sầm mặt mày, hờ hững nhìn nàng
Người vừa đến chính là Kỷ Vân Hành. Nàng đứng giữa bụi cây cao nửa người, trên người khoác bộ váy áo trắng tinh nổi bật trong màn đêm tối mịt. Không biết nàng đã đến đây từ bao giờ, cũng không rõ đã chứng kiến được bao nhiêu, nhưng khi Hứa Quân Hách bị thương và rơi xuống vách vực, nàng vẫn không thốt ra tiếng nào.
Cũng chính vì như thế, nàng mới có thể thấy được rõ ràng những tên thích khách vốn ép Hứa Quân Hách đến đường cùng, giờ đây lại cúi đầu cung kính trước mặt Hứa Thừa Ninh.
“Thứ ngài muốn đang ở chỗ ta!”
Kỷ Vân Hành giơ cao tay còn lại, gió thổi qua khiến xấp giấy trong tay phấp phới không ngừng, nhưng nàng cố siết chặt, không để nó thoát khỏi tầm kiểm soát.
Vẻ mặt Hứa Thừa Ninh lập tức biến sắc, ông ta cúi đầu mở chiếc hộp gỗ trong tay, quả nhiên bên trong hoàn toàn trống rỗng!
Tiếng chim đêm bất ngờ kêu lên như một hồi còi xé toạc màn đêm, xua tan mây mù để thấy được ánh trăng sáng.
Kỷ Vân Hành nhìn Hứa Thừa Ninh, khuôn mặt vốn luôn ngơ ngác của nàng giờ trở nên vô cùng kiên định, dù cho mái tóc bay tán loạn trong gió có phần che đi mày mắt, cũng không thể giấu đi ánh sáng quật cường trong đôi mắt ấy.
Tựa như lửa đồng không thể dập tắt, xuân đến gió lại thổi bừng.
Kỷ Vân Hành cất cao giọng, gần như gào thét: “Trời xanh soi sáng, bất cứ kẻ nào cũng không thể cản trở Bùi gia ta rửa sạch ô danh, giải bỏ oan khuất!”
Hứa Thừa Ninh trầm giọng ra lệnh: “Bắt lấy nàng ta lấy đồ lại, mặc kệ sống chết.”
Trì Tiện lấy một cây cung từ thị vệ bên cạnh, chọn một mũi tên lắp vào, kéo căng dây cung nhắm vào bóng lưng đang xoay đi của Kỷ Vân Hành. Hắn ta đứng trên cao, lúc nhắm xuống có tầm nhìn rộng rãi, lẽ ra chỉ cần một mũi tên là trúng được dễ dàng, nhưng Kỷ Vân Hành lại rất tinh ý, vào ngay khoảnh khắc xoay người lại, nàng đã thả chiếc đèn lồng xuống, dùng chân dập tắt lửa.
Nàng quay lưng chạy thẳng vào rừng rậm, nơi ánh trăng khó lòng xuyên qua, Trì Tiện lập tức mất dấu mục tiêu.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào bóng trắng mờ đã đi xa hồi lâu, cuối cùng mới đặt cung xuống, từ tay người bên cạnh cầm lấy một thanh đao, quay sang nói với Hứa Thừa Ninh: “Vương gia, rừng núi bao la, e rằng chỉ một mình thuộc hạ thì khó có thể tìm được nàng ta.”
“Ngươi dẫn thêm vài người đi.” Hứa Thừa Ninh mạnh tay ném chiếc hộp rỗng xuống đất, dùng khăn lụa che miệng ho liên tục, đôi mắt đỏ ngầu trông cực kỳ đáng sợ, ông ta gằn giọng: “Hứa Quân Hách đã bị thương nặng mới rơi xuống vực, lúc này e rằng đã sống dở chết dở, tạm thời không cần để ý đến nó, chỉ cần lấy lại được thứ kia là được.”
Trì Tiện gật đầu, lập tức dẫn theo vài người đuổi theo hướng Kỷ Vân Hành bỏ chạy.
Tán lá trên những cây cao chen chúc nhau vươn ra ngoài gần như che kín hết ánh trăng, trong bóng tối dày đặc khiến việc tìm người trở nên vô cùng khó khăn. Trì Tiện cùng những người khác chia nhau ra tìm, mỗi người cầm theo một chiếc còi, nếu tìm thấy thì dùng tiếng còi báo hiệu.
Trì Tiện đi thoăn thoắt trong rừng tựa như một con thú hoang sinh ra trong màn đêm, đôi mắt sáng quắc cẩn thận dò tìm từng tấc xung quanh.
Kỷ Vân Hành mặc y phục trắng, đây là một sơ hở chí mạng. Bởi dù ánh sáng có yếu đến đâu, chỉ cần một tia sáng cũng đủ khiến váy áo trắng tinh trở nên nổi bật.
Đôi mắt của Trì Tiện cực kỳ tinh tường, chỉ cần một cái liếc nhìn, hắn ta đã bắt được bóng dáng màu trắng đang di chuyển trong đêm đen.
Hắn ta cầm đao lao nhanh về phía trước, hệt như một con báo mạnh mẽ đang săn mồi, mỗi bước chân gần như di chuyển trên không, đảm bảo không phát ra tiếng động. Chỉ trong chớp mắt, hắn ta đã tiếp cận bóng lưng của người áo trắng trước mặt.
Ngay khi áp sát, Trì Tiện nhảy lên định dùng sức đè lên lưng đối phương để khống chế, nhưng không ngờ, người trước mặt dường như cũng nghe thấy tiếng động, ngay khoảnh khắc hắn ta nhảy lên, người nọ bỗng nhiên dừng bước quay đầu lại, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh hãi.
Chỉ trong tích tắc, người nọ bị Trì Tiện đè ngã xuống đất, cả hai lăn một vòng mới dừng lại. Trì Tiện nhanh chóng chiếm thế thượng phong, dùng đầu gối đè lên bụng đối phương, một tay giữ chặt vai, áp lưỡi đao kề lên cổ.
“Nàng ta đâu?” Trì Tiện gặng hỏi.
Tốn sức một phen cuối cùng lại phát hiện ra người bị hắn ta khống chế không phải là cô nương xinh xắn, mà là một công tử tuấn tú chừng hai mươi, trên người khoác áo ngoài màu trắng, trông chẳng ra hình ra dáng gì.
Người nọ rụt cổ lại, cười ngượng ngùng hỏi: “Trì đại nhân, ngài tìm ai vậy?”
Người này còn ai khác ngoài Thiệu Sinh.
Trì Tiện ra sức bóp mạnh vào vai Thiệu Sinh khiến y đau đớn gào lên thảm thiết, vội vàng xin tha: “Đừng, đừng, đừng! Đều như nhau cả mà, Vương gia chẳng phải chỉ muốn thứ trong tay muội ấy thôi sao? Đồ đang ở chỗ ta này, Trì đại nhân cứ mang về giao nộp là được.”
Hắn ta lạnh lùng nói: “Lấy ra đây.”
Thiệu Sinh làm bộ làm tịch: “Ngài cũng phải để ta rảnh tay mới lấy được chứ.”
Trì Tiện định buông tay nhưng lại nhớ đến lần trước người này từng móc ra một nắm bột từ trong ngực áo ném vào mắt mình, hắn ta chẳng buồn bận tâm, tự mình thọc tay vào áo của Thiệu Sinh lục lọi.
“Ngài tìm đi, đồ ở trong đó.” Thiệu Sinh lên tiếng.
Trì Tiện nhanh tay lôi ra một xấp giấy từ trong áo Thiệu Sinh, vừa định nhét vào trong áo mình, bất ngờ nghe thấy tiếng gió phía trên đỉnh đầu, hắn ta lập tức lăn sang một bên. Ngay sau đó, Tiết Cửu cầm đao lao xuống, lưỡi đao cong sắc bén cắm phập xuống đất sát bên Thiệu Sinh.
Thiệu Sinh giật mình hét toáng lên, run rẩy nói: “Tiết đại ca, nhắm chuẩn chút đi, đừng có làm ta bị thương chứ!”
“Đừng lắm lời nữa!” Tiết Cửu quát lớn, sau đó lao về phía Trì Tiện.
Xung quanh tối đen như mực, cộng thêm tốc độ ra chiêu của hai người cực nhanh, Thiệu Sinh gần như chẳng nhìn thấy gì, chỉ đành vội vã trốn ra sau gốc cây.
Lúc này y chỉ nghe tiếng vũ khí va chạm chói tai không ngừng vang lên, vị trí hai người liên tục thay đổi.
Có lẽ Trì Tiện đã lấy được đồ, lại biết mình không phải đối thủ của Tiết Cửu nên cũng không hiếu chiến mà đã nhanh chóng rút lui.
Tiết Cửu ngồi xuống tại chỗ th* d*c vài hơi, sau đó lấy ra một mồi lửa thổi sáng, ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt đầy mồ hôi của ông ấy.
“Chết tiệt, hắn ta là thứ quỷ yêu gì mà lại khó đối phó đến vậy.” Ông ấy lầm bầm chửi mắng.
Thiệu Sinh nói: “Ta nghe Trình Tử Mặc nói, họ Trì này hễ ra tay là đoạt mệnh kẻ khác, Tiết đại ca có thể đuổi hắn ta chạy, thật sự quá giỏi!”
Tiết Cửu tức giận đáp: “Đừng có làm thân với ta! Chuyện ngươi cướp công lao của ta, ta vẫn chưa quên đâu! Nếu không phải Thái tôn Điện hạ sắp xếp để ta bảo vệ ngươi một mạng, ông đây đếch thèm quan tâm tới.”
“Được rồi, được rồi, đa tạ Tiết đại ca cứu mạng!” Thiệu Sinh niềm nở bước tới đỡ ông ấy đứng dậy rồi nói: “Chúng ta vẫn nên mau chóng xuống núi, đừng nấn ná ở nơi này thêm nữa.”
Mồi lửa được thổi tắt, rừng núi chìm vào bóng tối mịt mùng, vạn vật lặng yên không một tiếng động.
Trì Tiện mang đồ trở về sơn trang nhà họ Đỗ để báo cáo. Đi qua đầy rẫy xác chết nằm ngổn ngang, hắn ta tìm thấy Hứa Thừa Ninh đang ngồi trong sảnh chính. Ông ta đã cởi áo ngoài, vết thương trên lưng được xử lý, một nửa cơ thể được băng bó bằng vải trắng, lúc này đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Vương gia.” Trì Tiện bước tới, quỳ một gối xuống đất.
Hứa Thừa Ninh vẫn nhắm mắt không động đậy, nhàn nhạt cất lời: “Đã bắt được người chưa?”
“Tìm thấy người rồi, nhưng cao thủ đi theo bên cạnh Hoàng thái tôn giữa chừng đã gây cản trở, thuộc hạ chỉ giành lại được đồ, nhưng không thể g**t ch*t nàng ta.” Trì Tiện bẩm báo.
Giọng của Hứa Thừa Ninh không nghe rõ cảm xúc: “Rốt cuộc là do người đó quá lợi hại, hay là Trì Tiện ngươi càng ngày càng chểnh mảng?”
“Thuộc hạ biết lỗi.” Trì Tiện cúi đầu nhận tội.
Hứa Thừa Ninh im lặng một lát, ông ta đưa tay xoa ấn đường, vẻ mệt mỏi lộ rõ trên gương mặt, giọng điệu cũng dịu đi đôi chút: “Không trách ngươi, do đêm nay ta hơi nóng vội, đưa đồ cho ta đi.”
Trì Tiện lấy xấp giấy trong áo ra, nâng lên cao dâng trước mặt Hứa Thừa Ninh. Ông ta mở mắt vươn tay nhận lấy, vừa mở ra sắc mặt liền thay đổi đột ngột.
“Đây là thứ gì?”
Trì Tiện không đáp lời, ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Hứa Thừa Ninh kích động cực độ, nhanh tay lật qua lật lại xấp giấy rồi mạnh tay đập xuống bàn, phát ra tiếng “ầm” chấn động.
Ông ta đã không còn giữ nổi vẻ nho nhã ôn hòa thường ngày, khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn, nghiến răng gào lên: “Hứa Quân Hách!”
Bởi đó là mấy tờ giấy trắng không có lấy một chữ.
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
