Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 96: Rất nhiều năm sau khi Kỷ Vân Hành nhớ lại đêm tối đó, nàng vẫn cảm thấy đó là con đường núi đáng sợ nhất mà n
Kỷ Vân Hành đã từng không chỉ một lần nói với Hứa Quân Hách rằng, nàng không phải là người vô dụng, nàng cũng có thể giúp được việc.
Nhưng nói thì đơn giản, đến lúc thực sự được giao trọng trách, nàng mới hiểu rõ sức nặng đang đè lên vai mình.
Trước kia, Kỷ Vân Hành chỉ là một người bình thường sống trong căn tiểu viện rách nát. Ngày qua ngày, nàng lặp đi lặp lại cuộc sống đơn giản của mình. Trời trong nắng ấm, nàng sẽ ra ngoài dạo chơi ngắm nhìn người ta thả diều, đá cầu, đánh cờ; ngày mưa âm u, nàng sẽ ở yên trong nhà, mở cửa sổ ngồi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài. Ngoài việc đến quầy thịt lợn của Tiết thúc để ghi sổ sách, nàng còn ghé tiệm nhỏ của dì Tình để ăn một bát đậu hũ nóng, sau đó thay váy áo sạch đẹp đến gặp dì Tô.
Người nhà họ Kỷ thường xuyên đến gây khó dễ cho nàng, nếu bọn họ lục lọi đồ đạc trong căn nhà của nàng, nàng sẽ tự biết ý giấu chúng đi. Nhà bếp mang đến những món ăn khó nuốt, nàng sẽ lén ra ngoài mua những món ăn mình thích. Cuộc sống cứ đi đi về về xoay quanh những chuyện nhỏ nhặt ấy.
Nhưng giờ đây, cuộc sống của nàng đã hoàn toàn thay đổi, máu tươi và âm mưu đã nhuộm đỏ từng ngày. Những người bên cạnh lần lượt ngã xuống, nguy hiểm ẩn nấp trong bóng tối có thể ập đến bất cứ lúc nào, mà kết cục của ván cờ này vẫn chưa thể biết trước được.
Kỷ Vân Hành không rõ bản thân có thể làm được gì trong trận chiến đầy âm mưu này, cho đến khi Hứa Quân Hách giao xấp giấy vào tay nàng và nói cho nàng biết phải đi đến nơi nào, trong đầu nàng chỉ còn một ý niệm duy nhất: Mình nhất định phải làm được.
Nàng khoác chiếc áo choàng của Thiệu Sinh, dùng màu áo đen đậm che giấu bản thân, nương theo ánh trăng chạy băng băng qua rừng núi.
Cơn gió lạnh ban đêm thổi qua làm hai tay và mặt mày nàng tê buốt, mái tóc đen bị gió thổi bay ngổn ngang. Xa xa là tiếng chim đêm kêu, gần bên là bóng cây lay động không ngừng. Kỷ Vân Hành vừa chạy vừa quan sát xung quanh, cố tìm kiếm những thân cây buộc dải lụa trắng.
Đó là ký hiệu mà Hứa Quân Hách đã sai người chuẩn bị trước, tạo thành một tuyến đường dẫn thẳng xuống chân vách đá.
Trong kế hoạch ban đầu, người men theo con đường này vốn không phải Kỷ Vân Hành mà là Trình Du. Mấy ngày trước, bọn họ đã xác nhận tuyến đường này, đồng thời buộc lụa trắng để tránh bị lạc trong rừng vào ban đêm.
Nhưng kế hoạch đã thay đổi vào phút chót.
Khi còn ở trong sơn trang, lúc Hứa Quân Hách nghe tin Ninh Vương đã đến trước cửa bèn gọi Thiệu Sinh tới, hắn lấy đồ trong hộp ra. Hộp giao cho Thiệu Sinh, còn bằng chứng bên trong thì giao cho Kỷ Vân Hành.
Theo kế hoạch, Hứa Quân Hách sẽ chủ động tiến đến vách đá, giả vờ không địch lại đối thủ rồi rơi xuống vực, sau đó Trình Du sẽ xuất hiện để thu hút sự chú ý của Hứa Thừa Ninh, dẫn dụ những người dưới trướng ông ta bị phân tán đi, tranh thủ thời gian cho Hứa Quân Hách ẩn nấp và thoát thân. Kế tiếp, Trình Du sẽ đổi áo choàng với Thiệu Sinh, chia ra hai hướng: Trình Du xuống vách đá tìm Hứa Quân Hách, còn Thiệu Sinh sẽ dẫn dụ người khó đối phó nhất là Trì Tiện, đồng thời giao ra bằng chứng giả. Còn bằng chứng thật sẽ do Kỷ Vân Hành mang xuống núi.
Hứa Quân Hách muốn tạo nên một cục diện rối rắm giữa ba người: hắn, Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh. Ba người sẽ tách ra ba nơi để kẻ địch không thể đoán ra hay tìm được bằng chứng thật ở đâu.
Nhưng vào phút chót, kế hoạch này đã xảy ra hai vấn đề.
Thứ nhất, Hứa Quân Hách đã bị thương. Kỷ Vân Hành tận mắt nhìn thấy hắn trúng một mũi tên vào bả vai, bụng còn bị đâm một nhát đao, sau đó cả người hắn bị đẩy ngã xuống vực. Theo như kế hoạch, hắn có thể nắm lấy những dây leo đan xen bên vách để bảo đảm rơi xuống an toàn. Nhưng hiện giờ hắn lại bị thương nặng như thế, lúc bị đẩy xuống lại tỏ ra không hề đề phòng, việc có nắm được dây leo hay không hoàn toàn là điều không chắc chắn.
Thứ hai, Trình Du không đến gặp Thiệu Sinh như giao hẹn trong kế hoạch. Tiết Cửu nói rằng Hứa Thừa Ninh dẫn đến rất nhiều người, lại đều là cao thủ tinh nhuệ được chuyên tâm bồi dưỡng, Trình Du trong lúc giao chiến với bọn chúng đã bị thương rất nặng, đến đứng dậy cũng khó khăn. Tiết Cửu tạm thời cầm máu cho hắn, nhưng bản thân Trình Du cũng không thể tiếp tục nhiệm vụ.
Tiết Cửu đề nghị đổi áo choàng với Kỷ Vân Hành để hoàn thành kế hoạch tiếp theo, nhưng Thiệu Sinh cần phải dẫn dụ đám người Trì Tiện đuổi theo, nếu không có Tiết Cửu ở bên cạnh bảo vệ rất khó sống sót trở về, hơn nữa Thiệu Sinh còn không biết đường đến vách đá đó. Vì vậy, cuối cùng Kỷ Vân Hành đã đứng ra chủ động nhận nhiệm vụ quan trọng này. Trước đó lúc Hứa Quân Hách dẫn nàng trốn xuống núi, cũng từng đưa nàng đi một vòng quanh con đường dưới vực này, huống hồ đã có dải lụa trắng chỉ dẫn, vào thời khắc cấp bách này cũng chỉ có nàng là người phù hợp nhất để thực hiện.
Kỷ Vân Hành chạy rất nhanh, nhanh đến mức nàng tự nghe thấy được tiếng thở hổn hển nặng nhọc của mình, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn phía sau. Lòng nàng chìm đắm trong sợ hãi, nàng sợ mình đi nhầm đường sẽ làm hỏng bét kế hoạch, càng sợ khi đến chân vách đá sẽ lại nhìn thấy thi thể của Hứa Quân Hách. So với những nỗi sợ cứ dâng lên cuồn cuộn, bóng tối trong rừng núi này chẳng đáng là gì.
May mà nàng không lạc đường. Khi gỡ xuống dải lụa đỏ đại diện cho cây cuối cùng trong tuyến đường, nàng đã thành công đến dưới vách đá.
Cây cối dưới chân vách đá mọc rất tươi tốt, cành lá rậm rạp muốn che khuất ánh trăng, trước mắt nàng chỉ là một màn đen kịt. Kỷ Vân Hành cẩn thận lấy mồi lửa ra, dùng tay chắn gió, sau đó thổi lên một ngọn lửa nhỏ rồi cuống quýt đi tìm kiếm xung quanh.
Có lẽ vì trong lòng quá nôn nóng mà tầm nhìn trước mắt lại hạn chế, nàng chạy được vài bước thì lại vướng phải vật gì đó ngã nhào xuống đất, mồi lửa trong tay rơi xuống lăn vài vòng trên mặt đất rồi tắt ngấm. Kỷ Vân Hành luống cuống bò dậy đi nhặt, hai tay nàng s* s**ng khắp nơi để tìm. Nhưng sau khi nhặt được mồi lửa, dù nàng có thổi thế nào cũng không sáng lên được nữa. Đúng lúc ấy, áng mây dày che khuất mặt trăng khiến trước mặt nàng tối om chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Nàng ngồi xổm tại chỗ lắng nghe tiếng gió rít mạnh dưới vách đá, cả ngọn núi dường như đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại một mình nàng.
“Lương Học, Lương Học…” Kỷ Vân Hành thấp giọng, cố đè nén sự run rẩy trong giọng nói khẽ gọi tên hắn.
Dưới chân vách núi, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ cần một âm thanh nhỏ cũng bị phóng đại lên gấp bội. Dù Kỷ Vân Hành đã cố gắng hạ thấp giọng hết mức, tiếng nàng nói vẫn trở nên lạc lõng giữa sự im lặng này.
Trong hoàn cảnh như vậy, Kỷ Vân Hành hoàn toàn không có cách nào khác. Nàng thậm chí không dám tưởng tượng hậu quả nếu không tìm được Hứa Quân Hách, càng sợ hãi việc hắn đã mất đi ý thức, không thể đáp lại tiếng gọi của nàng.
Vô số hình ảnh tồi tệ xoay vòng trong đầu, từng luồng suy nghĩ tiêu cực không ngừng xuất hiện tựa như những bong bóng nước phun trào không cách nào ngăn lại. Kỷ Vân Hành theo bản năng cất cao giọng, gào lên: “Lương Học! Ngài ở đâu?”
Nàng mất kiểm soát chạy lao về phía trước, vừa chạy vừa gọi tên Hứa Quân Hách, hy vọng có thể nghe được một tiếng đáp lại, dù chỉ là một âm thanh yếu ớt.
Không biết đã giẫm phải một hố đất nhỏ hay gì đó, Kỷ Vân Hành lại loạng choạng ngã xuống, cả người nàng đau nhói, bàn tay đập mạnh xuống lớp đá sỏi sắc nhọn khiến nàng run lên vì đau đớn.
Vào lúc Kỷ Vân Hành gần như bị tuyệt vọng nhấn chìm, từ phía xa truyền đến giọng nói yếu ớt của Hứa Quân Hách: “Kỷ Vân Hành, ta ở đây.”
Tiếng gọi vừa lọt vào tai, Kỷ Vân Hành lập tức bật dậy men theo hướng phát ra âm thanh tìm tới. Đúng lúc này mây mù dần tan, ánh trăng ló dạng chiếu sáng cả mặt đất, giúp nàng lấy lại tầm nhìn rõ ràng. Nàng nhìn thấy ở phía trước không xa, Hứa Quân Hách đang ngồi tựa vào một gốc cây, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía nàng.
Ngay khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, hốc mắt Kỷ Vân Hành nóng lên, nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây. Nàng chạy vội đến bên hắn, nghẹn ngào: “Ta tìm được ngài rồi! Tìm được ngài rồi!”
Lúc lại gần hơn, Kỷ Vân Hành mới nhận ra sắc mặt Hứa Quân Hách rất kém, mũi tên găm trên vai đã được hắn rút ra, máu chảy thấm ướt cả nửa thân áo. Hắn hơi khom lưng, ngồi trong một tư thế không được tự nhiên. Một tay hắn đặt trên bụng, dù phần lớn đã bị ống tay áo che khuất nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy máu tươi đỏ rực phủ kín mu bàn tay.
Dẫu vậy, ánh mắt Hứa Quân Hách lại hiện rõ sự dịu dàng.
Vừa nãy lúc hắn nhìn thấy Kỷ Vân Hành đứng cách đó không xa, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng, soi rõ đôi mắt đỏ hoe cùng sự tuyệt vọng cố kìm nén trên nét mặt. Nhưng vào khoảnh khắc khi ánh mắt nàng chuyển hướng về phía hắn, Hứa Quân Hách có cảm giác như đang chứng kiến một bông hoa héo úa dần hồi sinh, từ tro tàn nảy mầm trở lại.
Hắn nghĩ rằng, có lẽ Kỷ Vân Hành vẫn chưa nhận ra, nàng đã để tâm đến hắn nhiều đến thế.
Kỷ Vân Hành ngồi xuống bên cạnh hắn, ánh mắt lướt nhanh qua những vết thương trên người hắn, không giấu được vẻ hoảng loạn trên từng cử chỉ. Nàng muốn chạm vào hắn nhưng lại sợ làm hắn đau, đôi tay run rẩy giơ lên giữa không trung, không biết phải đặt chỗ nào.
“Lương Học, ngài bị thương thế nào rồi? Có còn đi được không?”
Hứa Quân Hách nhìn thấy toàn thân nàng đang run lên rõ rệt, rõ ràng đã rất sợ hãi mới thế. Hắn vô thức dịu giọng, nhẹ nhàng an ủi nàng: “Đừng sợ, ta tạm thời không sao, còn chưa chết được. Nhưng sao lại là nàng tới?”
“Trình Du bị thương rất nặng, chỉ còn mình ta tới được.” Kỷ Vân Hành cố nén run rẩy trả lời.
Hứa Quân Hách lại hỏi: “Đồ vẫn toàn vẹn chứ?”
Kỷ Vân Hành gật đầu thật mạnh.
“Kỷ Vân Hành, nàng đừng sợ, nghe ta nói này.” Hứa Quân Hách giữ giọng thật bình tĩnh, như hòa thêm chút dịu dàng, nhẹ giọng khuyên: “Dù ta bị thương, nhưng kế hoạch cho đến bây giờ vẫn khá thuận lợi, đây là chuyện tốt. Nơi này không thể ở lâu, đợi đến khi Hoàng thúc của ta phát hiện mình đã bị lừa, ông ta nhất định sẽ phái người xuống đây lùng sục. Vậy nên bây giờ, nàng phải cùng ta trèo sang phía bên kia ngọn núi. Ở đó có một thôn làng nhỏ, chúng ta tạm thời có thể trốn trong đó.”
Không biết có phải vì sự bình tĩnh quá mức của Hứa Quân Hách đã truyền sang hay không, nhưng lời nói của hắn như dựng nên một bức tường vững chắc giúp Kỷ Vân Hành ổn định lại tinh thần. Sau khi nghe xong, nàng dần dần tìm lại được sự bình tĩnh, đôi tay vốn cứng đờ vì sợ hãi cũng dần lấy lại cảm giác. Nàng nghiêng người, đỡ lấy bên cánh tay không bị thương của hắn giúp hắn đứng dậy.
Dường như Hứa Quân Hách đã bị thương rất nặng. Ngày thường hắn khỏe như vâm, một người ngay cả khi thức liền ba ngày ba đêm vẫn có thể chạy khắp nơi, lúc này chỉ việc đứng dậy thôi cũng đã vô cùng tốn sức, không chỉ cần Kỷ Vân Hành đỡ lấy, mà sau khi đứng dậy hắn còn thở hồng hộc rất khó nhọc.
Kỷ Vân Hành không nhìn rõ được vết thương của hắn nặng đến mức nào, lớp áo tối màu kia cũng chẳng cho thấy hắn đã chảy bao nhiêu máu. Nàng chỉ cảm thấy vô cùng lo lắng, mong rằng có thể nhanh chóng đưa hắn đến được thôn làng bên kia núi kia càng nhanh càng tốt.
Hứa Quân Hách khẽ đưa tay nhẹ nhàng lau đi khóe mắt còn đọng nước của Kỷ Vân Hành. Động tác ấy mang theo sự dịu dàng đầy quyến luyến, hắn mỉm cười nói khẽ: “Hữu Hữu lúc nào cũng giỏi giang như vậy.”
Hắn muốn bảo vệ Kỷ Vân Hành thật tốt, thế nhưng hết lần này đến lần khác vì những lý do bất đắc dĩ, hắn lại luôn để nàng rơi vào những nguy hiểm thế này. Nhưng may mà Kỷ Vân Hành, người mà ngày thường trông chẳng mấy có ích, luôn có thể gánh vác trọng trách vào những thời điểm then chốt. Giống như bây giờ, nàng đang đỡ lấy hắn đi từng bước về phía trước, dù có mệt mỏi đến đâu cũng không hề dừng lại.
Hứa Quân Hách bị thương quá nặng, chẳng còn sức để nói thêm lời nào, hắn cố gắng tiết kiệm chút sức lực ít ỏi còn lại. Nhưng dù vậy, thể lực của hắn vẫn không ngừng cạn kiệt. Ban đầu hắn còn có thể miễn cưỡng bước đi, nhưng dần dà cơ thể không còn chịu nổi nữa, sức lực mà hắn cố gắng giữ cũng không thể duy trì thêm, phần lớn trọng lượng cơ thể đều đè lên vai Kỷ Vân Hành.
Khi bước chân của hắn càng lúc càng lảo đảo, không thể bám sát được nhịp chân của nàng, hắn trở thành một gánh nặng.
Kỷ Vân Hành có thể cảm nhận rõ rằng Hứa Quân Hách càng lúc càng khó đứng vững, bước chân của hắn chậm hơn, hơi thở nặng nề thấy rõ. Nàng không nhịn được, ánh mắt đỏ hoe trực trào nước mắt quay sang nhìn hắn, lại bị hắn bắt gặp, sau đó hắn mỉm cười nói nhỏ: “Ta hơi mệt rồi, chúng ta nghỉ một lát đi.”
Kỷ Vân Hành nhớ lại, trước đây nàng vẫn luôn không theo kịp bước chân của hắn. Dù cho Hứa Quân Hách chỉ đi với tốc độ bình thường, thỉnh thoảng nàng cũng phải chạy vài bước theo mới có thể đuổi kịp hắn. Vậy mà bây giờ, chỉ đi một đoạn ngắn thôi mà hắn đã yếu ớt đến mức này, lòng nàng chua xót không sao kể xiết.
Nàng cẩn thận đỡ hắn ngồi xuống dưới một gốc cây, để lưng hắn tựa vào rễ cây thô ráp.
Lúc này Hứa Quân Hách lại im lặng, dù hắn muốn nói gì đó với nàng, nhưng cơn đau từ những vết thương trên cơ thể đã lấy đi gần như toàn bộ sức lực, ngay cả việc chịu đựng cơn đau cũng làm hắn kiệt quệ.
Kỷ Vân Hành vẫn lo lắng nhìn hắn.
Ngồi nghỉ được một lúc, Hứa Quân Hách dường như đã khôi phục được chút sức lực, hắn đột nhiên lên tiếng: “Đoạn đường còn lại có lẽ ta không đi tiếp được nữa.”
Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến Kỷ Vân Hành bật khóc, nàng yếu ớt nắm lấy tay hắn, giọng nói run rẩy đầy bất lực: “Lương Học, sao ngài lại nói như vậy? Chúng ta đã đi xa như thế rồi, có lẽ chỉ cần đi thêm một chút nữa là sẽ tìm được người cứu giúp.”
“Ta thật sự không còn sức nữa.”
Đến giờ phút này, Hứa Quân Hách cũng không còn che giấu sức lực yếu dần của mình nữa, ngay cả việc nói chuyện đối với hắn cũng khá khó khăn, cứ nói được vài chữ lại dừng lại để lấy hơi tiếp: “Đoạn đường tiếp theo e rằng… nàng phải tự đi rồi, chỉ cần đi dọc theo hướng này… tiến thẳng về phía trước, nhất định sẽ… sẽ nhìn thấy nhà dân. Nếu nàng nhanh chân, có lẽ… ta sẽ còn giữ được một mạng.”
Kỷ Vân Hành mở to đôi mắt, ánh nhìn đầy hoảng loạn cứ ngơ ngác nhìn hắn.
Hứa Quân Hách thấy vậy lại hối hận, hắn cố gắng cong khóe miệng mỉm cười yếu ớt nói: “Lừa nàng đó, ta không dễ chết như thế đâu, chỉ là đi mệt quá mà thôi. Nàng đi tìm người tới cứu ta đi, đó là cách tốt nhất lúc này.”
Kỷ Vân Hành nghe vậy vội vã lau nước mắt, nói với hắn: “Ngài nhất định phải chờ ta! Ta sẽ quay lại nhanh thôi!”
Hứa Quân Hách chăm chú nhìn nàng, ánh mắt dường như muốn khắc sâu hình bóng của nàng vào tâm trí, hắn gật đầu nói khẽ: “Đi đi.”
Kỷ Vân Hành muốn nói thêm gì đó, nhưng lại nghĩ rằng nhiều lời vào lúc này cũng chỉ lãng phí thời gian, thế là nàng lập tức quay người chạy đi thật nhanh.
Ánh trăng sáng treo trên bầu trời đêm, chiếu rọi lên núi non hoang vắng, không còn cây cối che khuất.
Ánh sáng bạc ấy chiếu xuống muôn ngàn ngọn đèn ở Linh Châu, chiếu lên sơn trang nhà họ Đỗ ngập đầy xác chết nằm ngổn ngang, cũng chiếu vào thân ảnh thiếu nữ chạy băng băng giữa núi rừng cùng bóng dáng thiếu niên ngồi bất động dưới tán cây.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy, vạn vật chìm vào tĩnh lặng. Hứa Quân Hách nhìn theo bóng lưng của nàng, cho đến khi nàng hoàn toàn khuất dạng trong màn đêm.
Rất nhiều năm sau khi Kỷ Vân Hành nhớ lại đêm tối đó, nàng vẫn cảm thấy đó là con đường núi đáng sợ nhất mà nàng từng đi qua.
Nàng không thể đỡ nổi, cũng không thể cõng Hứa Quân Hách đang trọng thương, thế nên trên đoạn đường chạy đi tìm người cứu giúp, nàng đã từng hối hận không biết bao nhiêu lần, vì sao người đến lại là nàng chứ không phải ai khác. Nếu là Trình Du, Tiết Cửu hay thậm chí là Thiệu Sinh, có lẽ họ đã nhanh chóng đưa được Hứa Quân Hách đến nơi an toàn.
Nàng không tìm thấy, cũng không nhìn rõ phía trước có dấu hiệu của sự sống hay không. Con đường núi khi sáng khi mờ ấy dường như không có điểm dừng. Dù nàng đã chạy không ngừng nghỉ, vẫn chẳng thể thấy ánh sáng của một mái nhà hay tia hy vọng nào có thể cứu lấy Hứa Quân Hách.
Nàng sợ mình không đủ nhanh, cũng sợ Hứa Quân Hách không chống đỡ nổi rồi lặng lẽ lìa đời khi nàng vẫn còn trên đường tìm người cứu giúp. Thậm chí, nàng còn sợ rằng, ngay cả khi tìm được nhà dân, họ cũng chẳng chịu ra tay cứu giúp nàng.
Kỷ Vân Hành sợ hãi những điều chưa biết, cũng sợ những viễn cảnh xấu liên tục hiện ra trong đầu sẽ thành sự thật. Nhưng chưa từng có một khoảnh khắc nào nàng chậm lại, không ngừng đẩy bản thân vượt qua giới hạn thể lực, chỉ để nhanh hơn một chút, nhanh hơn chút nữa.
Nàng biết rằng không có nhiều “nếu như”, cũng hiểu rằng bản thân không làm được nhiều điều.
Nhưng người tìm được Hứa Quân Hách dưới chân vách núi là nàng, người có thể cứu hắn lúc này cũng chỉ có nàng. Vì vậy, nàng nhất định sẽ dùng toàn bộ sức lực của mình để cứu hắn.
Đêm khuya, một ngôi nhà ở lưng chừng núi thắp sáng ánh đèn, trở thành một điểm sáng duy nhất trong khu rừng tối đen.
Chủ nhà là một đôi vợ chồng trẻ. Người vợ do uống quá nhiều nước trước khi ngủ nên đã tỉnh dậy giữa đêm, vô tình đánh thức chồng mình. Thế là thị đã bảo chồng thắp sáng chiếc đèn treo dưới mái hiên.
Người vợ sau khi đi tiểu xong, vừa ngáp vừa định quay lại giường thì bất ngờ một tiếng đập cửa dữ dội phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.
Thị giật mình, chợt nghe tiếng kêu khóc ở bên ngoài vang đến: “Có ai không, có ai không?!”
Người vợ sợ hãi vội vàng lay chồng dậy, hai người khoác thêm áo lật đật ra mở cửa. Khi chốt cửa bật mở, họ nhìn thấy một cô nương có dung mạo vô cùng xinh đẹp.
Nàng khoác một chiếc áo choàng đen rộng, để lộ cổ áo và ống tay đã nhuốm đầy máu, mái tóc trước trán rối tung, gương mặt nhập nhòe nước mắt, khóc lóc cầu xin không ngừng: “Cầu xin hai người… hãy giúp ta…”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
