Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 94: Đây mới là thứ mà Hứa Quân Hách đang tìm kiếm!
Đêm đã về khuya, gió trên đỉnh núi rít gào dữ dội thổi tung mái tóc chưa kịp vấn gọn của Đỗ viên ngoại khiến ông ta trông vô cùng nhếch nhác. Nhưng vào lúc này, ông ta chẳng còn tâm trí để bận tâm đến hình tượng, chỉ lo vội vã lao về phía từ đường ở phía Đông sơn trang.
Từ đường của nhà họ Đỗ là nơi tuyệt đối cấm kỵ, bình thường chỉ có ba người được phép bước vào, đó là Đỗ viên ngoại, cha và con trai ông ta. Cánh cửa từ đường luôn khóa chặt, trừ dịp lễ Tết cần tế bái tổ tiên, ngày thường tuyệt đối không mở.
Đỗ viên ngoại xách theo một ngọn đèn, tay còn lại cầm chìa khóa vội vàng tra khóa mở cửa. Trước khi bước vào, ông ta còn quay lại dặn đám thủ vệ đứng gác bên ngoài: “Ở đây canh gác, không được để bất kỳ ai lại gần.”
Nói xong, ông ta lập tức bước vào rồi cẩn thận khóa cửa lại từ bên trong. Bên trong từ đường tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn tỏa ra, ông ta vội vã tiến tới trước hàng loạt bài vị tổ tiên, cúi người chui xuống phía dưới bàn lật tấm thảm dày lên tìm được một ngăn bí mật.
Khi phiến đá xanh được nhấc lên, để lộ ra một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo bên dưới.
Chiếc hộp này đã được giấu ở đây từ khi sơn trang được xây dựng nên, trải qua bao nhiêu năm chưa từng bị động đến, giờ đây đã phủ một lớp bụi dày. Đỗ viên ngoại run rẩy lấy hộp lên, mở khóa, nhấc nắp ra, bên trong là xấp giấy cũ kỹ đã được xếp ngay ngắn nhuốm màu thời gian.
Nhìn thấy những thứ này, Đỗ viên ngoại cảm thấy lòng dạ an tâm hơn đôi chút. Chỉ cần chúng còn đây, ông ta vẫn còn đường sống.
Ông ta nhanh chóng đóng nắp lại, cầm theo chiếc hộp lùi ra ngoài, nhưng còn chưa kịp đứng dậy thì đã cảm nhận một v*t c*ng lạnh ngắt áp vào cổ mình, tiếp theo đó là giọng nói lạnh lùng vang lên: “Không muốn đầu rơi xuống đất thì đừng nhúc nhích.”
Đỗ viên ngoại sợ đến mức toàn thân cứng đờ, kinh hoàng gần như nghẹt thở, ông ta run rẩy hỏi:
“Sao… sao có thể? Ta rõ ràng đã khóa cửa! Ngươi vào đây bằng cách nào?”
Càng quan trọng hơn là ông ta không nghe thấy tiếng động nào, hoàn toàn không nhận ra được có người đã lẻn vào đây.
Người nọ ở phía sau chỉ cười nhạt, nói bâng quơ một câu: “Vậy tạm thời ông cứ coi ta là thần tiên đi.”
Vừa dứt lời người nọ đạp mạnh vào khớp gối của Đỗ viên ngoại khiến ông ta quỳ sụp xuống, đau đớn hét lên một tiếng. Đỗ viên ngoại định lớn tiếng gọi người tới, nhưng ngay lập tức cảm nhận đau nhói ở cằm, miệng bị ép há ra, chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ vô nghĩa.
Người nọ lại nhanh chóng bẻ quặt hai tay Đỗ viên ngoại ra sau, lấy ra một sợi dây thừng trói lại rồi ấn ông ta ngã xuống đất.
Chiếc hộp thoát khỏi tay rơi xuống đất phát ra tiếng động nặng nề. Đám thủ vệ bên ngoài cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, lập tức gõ cửa hỏi thăm tình hình.
Đỗ viên ngoại cố gắng kêu cứu, nhưng cánh cửa ông ta tự tay khóa chặt đã trở thành trở ngại, đám thủ vệ dù có muốn xông vào cứu người cũng chỉ đành tìm cách phá cửa.
Người nọ giắt thanh đao cong ra sau lưng, sau đó lấy pháo hiệu ra châm lửa rồi bắn lên bầu trời. Cũng chính vào lúc này Đỗ viên ngoại mới phát hiện ra, mái nhà trên đầu mình không biết từ lúc nào đã thủng một lỗ lớn, ngay cả ngói đã bị người ta dỡ ra, ánh trăng mờ nhạt rọi vào trên những bài vị xếp theo tầng tầng lớp lớp.
Cuối cùng ông ta đã hiểu, người này lẻn vào đây từ trên mái nhà, nhưng với độ cao như vậy mà lúc đáp đất lại không phát ra tiếng động gì, e rằng thân thủ của người này lợi hại hơn nhiều so với đám thủ vệ ở trong nhà ông ta.
Pháo hoa xuyên qua lỗ thủng trên mái nhà bay lên trời, để lại một vệt đỏ rực trong đêm, sau đó lại hóa thành khói xám.
Người nọ đi tới khom người xuống nhặt đèn lồng và chiếc hộp kia lên, ánh đèn chiếu sáng gương mặt người đột nhập, Đỗ viên ngoại mới nhận ra người này chính là kẻ đã suýt lấy mạng ông ta trong thư phòng vừa rồi.
Người nọ cúi mặt sát gần Đỗ viên ngoại, nhếch mép cười khẩy: “Đỗ viên ngoại, lần này ông lập công lớn rồi đó!”
Bên ngoài, tiếng đập cửa vẫn vang lên không ngừng, nhưng cửa từ đường từ lúc xây dựng đã được gia cố chắc chắn, đảm bảo rằng một khi khóa chặt bên trong, người ngoài không thể tùy tiện phá bỏ, vì thế càng khó khăn hơn.
Đỗ viên ngoại bị giữ chặt cằm không nói được gì, chỉ có phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa trân mắt cầu xin nhìn người đàn ông trước mặt.
Người nọ thong thả ngồi xuống bên cạnh duỗi một chân ra tựa lưng vào cột nhà, cổ tay đặt trên đầu gối còn thản nhiên xoay thanh đao cong trong tay, nhàn nhã nói với Đỗ viên ngoại: “Thực ra ta đã xin Điện hạ lấy mạng chó của ông, ta muốn tự tay mình g**t ch*t ông mới hả giận. Chậc chậc ông đừng gấp, ông đây tên Tiết Kinh Vũ, đợi đến lúc xuống âm phủ nghe âm sai hỏi bị ai giết, ông nhớ báo tên họ của ta ra, dù sao ta giết ông cũng coi như đã lập được công lớn.”
Đỗ viên ngoại vừa nghe đến hai chữ “Điện hạ” mà người nọ nhắc tới, tự nhiên hiểu ra tất cả, vừa nãy những lời người này nói cái gì mà “trung thành cùng một chủ” hay “thanh lý môn hộ” đều là giả cả.
Người này vốn không phải người của Tôn tướng!
Ánh trăng sáng trong chiếu rọi vào gương mặt cười cợt của người trước mắt, đây đúng là Tiết Cửu.
Trong đầu Đỗ Viên ngoại thoáng hiện nên khuôn mặt tuấn tú của Hứa Quân Hách, có lẽ vì hắn thường thể hiện rõ ràng những cảm xúc trên mặt nên mới khiến người ngoài vô thức cho rằng, hắn chỉ là một chiếc gối thêu hoa, bên ngoài nạm vàng bên trong thối rữa.
Nhưng lại không ngờ rằng hắn lại đi nước cờ này, vừa là kế ly gián vừa dẫn dụ rắn ra khỏi hang.
Từ đường rõ ràng đã bị đóng kín ở bốn phía, thế nhưng trái tim của Đỗ viên ngoại như bị đâm xuyên vào một nhát, gió lạnh không ngừng quét thẳng vào trong đông cứng máu huyết trong người, khiến ông ta sợ đến mức cả người xụi lơ ngã nằm dưới đất.
Một khắc sau, tiếng đập cửa bỗng dưng im bặt, bên ngoài vang đến một trận huyên náo, giằng co một lúc lại trở về yên tĩnh.
Có người gõ cửa, âm thanh truyền vào trong: “Mở cửa.”
Là giọng của Hứa Quân Hách.
Tiết Cửu đứng dậy, túm lấy chìa khóa từ trên người Đỗ viên ngoại bước tới mở khóa cửa.
Ngoài cửa, thị vệ cầm hơn mười ngọn đèn khiến cho không gian đầy ánh sáng rực rỡ. Hứa Quân Hách, Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh đang sóng vai đứng đó, được bao phủ trong quầng sáng chói mắt.
Tiết Cửu bước tới hai tay dâng hộp gỗ, Kỷ Vân Hành đón lấy cẩn thận ôm vào lòng.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, chiếc hộp tuy được chạm khắc tinh xảo nhưng vì thời gian quá lâu đã trở nên cũ kỹ. Kỷ Vân Hành biết rõ bên trong chứa gì, ánh mắt không tự chủ thoáng hiện nét bi thương.
Sau khi rời khỏi sơn trang vào buổi chiều, bọn họ đã thực sự xuống núi nhưng không trở về ngay, mà nghỉ lại ở một khách đ**m gần chân núi. Kỷ Vân Hành chỉ ngủ được hai canh giờ đã được Hứa Quân Hách lay dậy. Hắn không nói gì, nhưng nàng mơ hồ hiểu rằng chuyện mà mấy ngày nay bọn họ bận rộn sẽ có kết quả vào đêm nay.
Nàng cố nhịn cơn buồn ngủ đi theo hắn lên núi, đúng lúc nhìn thấy một chùm pháo hoa đỏ rực bắn thẳng lên bầu trời.
Lúc mấy người họ l*n đ*nh núi đã thấy rất nhiều người tụ tập bên ngoài sơn trang Đỗ gia, đi đầu là Trình Du, tất cả những người còn lại đều mặc y phục dạ hành đen, trong tay cầm binh khí im lặng chờ lệnh.
Hứa Quân Hách bước tới phất tay ra hiệu, mọi người lập tức hành động, chia làm hai đội trèo qua bức tường cao thành thục như rắn.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa từ bên trong được mở ra, quãng đường còn lại cũng trở nên thông thoáng không còn cản trở. Đám hộ vệ nhà họ Đỗ không thể đấu lại ám vệ dưới tay Hứa Quân Hách, người chết ngã xuống không ít, cho đến khi bọn họ đuổi đến trước cửa từ đường.
“Đỗ đại nhân, ông là người thông minh, đối phó với ông khiến ta tốn không ít sức lực.” Hứa Quân Hách nghiêng đầu ra lệnh cho người phía sau: “Đưa người vào.”
Chỉ chốc lát sau, Đỗ Nham bị trói chặt được áp giải vào ném mạnh xuống bên cạnh Đỗ viên ngoại, xương cốt va xuống đất phát ra tiếng trầm đục, trong miệng hắn ta bị nhét kín bằng vải, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ, ánh mắt kinh hãi nhìn cha mình.
Hứa Quân Hách tiến lên, lấy một bức họa từ trong tay áo mở ra đưa cho Đỗ viên ngoại xem: “Ông nhận ra người này chứ?”
Đỗ viên ngoại kinh hoàng trừng mắt nhìn người trong tranh, lập tức lắc đầu nguầy nguậy.
Hứa Quân Hách đưa bức họa sát mặt ông ta, ngắm đi ngắm lại nhiều lần rồi cười khẩy nói: “Thật sự khác đi hoàn toàn luôn nhỉ! Rốt cuộc ông đã làm thế nào vậy?”
Người trong tranh gầy gò, trên mặt gần như không có chút thịt nào, gò má nhô cao, trên lông mày bên phải có một nốt ruồi lớn. Còn khuôn mặt của Đỗ viên ngoại thì tròn trịa hồng hào, cằm đôi xếp chồng lên nhau, trên lông mày chỉ có một vết sẹo nhỏ không đáng chú ý, nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng hai người là một.
Hứa Quân Hách nhướn mắt ra hiệu cho Trình Du, Trình Du hiểu ý lập tức kéo Đỗ Nham đứng dậy, áp giải hắn ta đến quỳ trước mặt Hứa Quân Hách.
Bức họa lại được đưa đến sát mặt Đỗ Nham, Kỷ Vân Hành vươn cổ nhìn vào, so đi so lại nhiều lần cuối cùng trợn mắt hiểu ra: “Thảo nào hôm nay khi nhìn Đỗ công tử, ta cảm thấy như đã gặp ở đâu rồi, thì ra là có vài nét tương tự với người trong tranh.”
Nói là vài nét cũng hơi quá, cùng lắm chỉ một hai điểm tương tự, cũng phải nhìn thật lâu mới tìm ra chút tương đồng đó.
Hứa Quân Hách nói: “Hơn mười năm trước, ông lấy danh nghĩa cứu trợ thiên tai để chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, thực chất là tìm kiếm phương pháp thay đổi diện mạo trong dân gian. Sau đó, ông lại giả vờ gặp nạn sạt lở đất trên đường đi, đóng cửa tĩnh dưỡng trong nhà suốt một năm, biến mình thành bộ dạng béo phì này. Thảo nào người dân Linh Châu khi nhắc đến ông, ai cũng nói ông và trước đây như hai người khác nhau. Để che giấu quá khứ, ông quả thật tốn không ít công sức nhỉ!”
Khuôn mặt của Đỗ viên ngoại đã được chỉnh sửa từ nhiều năm trước, thêm vào việc tăng cân hàng chục ký, vậy nên Hứa Quân Hách dù điều tra thế nào vẫn không tìm được người cuối cùng trong bức họa, cũng chẳng thể liên tưởng được Đỗ viên ngoại và người đàn ông gầy nhom trong tranh là một được.
Chỉ là hôm ấy lúc Phàn Văn Trạm lên hành cung nhắc đến chuyện Đỗ gia, trong đầu Hứa Quân Hách mơ hồ hiện lên khuôn mặt của Đỗ Nham, lúc đó hắn mới giật mình phát hiện ra hắn ta và người trong tranh có vài nét tương tự.
Đỗ viên ngoại đã có một màn chuẩn bị từ hơn mười năm trước thật sự rất khôn ngoan, chỉ tiếc ông ta quá nhát gan quá sợ chết. Hứa Quân Hách đã lợi dụng chính sự nhạy cảm và thận trọng quá mức của ông ta để bày ra một cái bẫy.
Hắn có thể khẳng định, khi Tiết Cửu xông vào phòng ngủ của Đỗ viên ngoại giả vờ ám sát thất bại, ông ta sẽ không dám tin tưởng bất kỳ ai nữa, sẽ chỉ nghĩ đến việc bỏ trốn.
Có như vậy thì ông ta mới đem con át bài lớn nhất trong tay ra.
Ánh đèn trong đại sảnh tựa như thiêu đốt Đỗ viên ngoại. Ông ta đổ mồ hôi đầm đìa, cơ thể béo phì vẫn đang run rẩy, ông ta muốn nói gì đó để cầu xin tha mạng, nhưng cằm không thể phát lực, chỉ phát ra những tiếng r*n r* đáng thương, hệt như con thú bại trận bị dồn vào đường cùng không còn sức để phản kháng.
Đỗ Nham thấy vậy cũng nước mắt lưng tròng, liên tục dập đầu trước Hứa Quân Hách, phát ra những tiếng ú ớ khẩn cầu.
Hứa Quân Hách thở dài một tiếng, cười khẩy: “Bây giờ mới biết sợ à?”
Hắn đứng dậy bước về phía Kỷ Vân Hành, nói: “Mở ra xem đi.”
Từ khoảnh khắc ôm chiếc hộp trong tay, trái tim của Kỷ Vân Hành đã đập nhanh hơn bình thường, máu huyết trong người như bị thiêu đốt đang sôi sùng sục.
Nàng nghe thấy tiếng gió thổi bên tai không ngừng, đó là âm thanh của đêm tối; cũng nghe rõ nhịp thở của mọi người xung quanh cùng tiếng cầu xin của cha con họ Đỗ trong đại sảnh. Nhưng khi chiếc hộp được mở ra, dường như mọi âm thanh đều tan biến, thế giới của Kỷ Vân Hành chìm trong tĩnh lặng.
Từng tờ giấy trong hộp được lấy ra, xếp thành một xấp dày.
Nàng mở từng tờ giấy ra, đầu tiên đập vào mắt nàng là một tờ khế ước nhà đất, trên đó ghi rõ vị trí căn nhà, thời gian xây dựng và diện tích, sau đó là chữ ký cùng dấu vân tay đỏ thẫm bên trên. Người bán là Đỗ Kỳ, còn người mua là nét chữ phóng khoáng đầy tao nhã: Bùi Diên Văn.
Đỗ Kỳ chính là tên thật của Đỗ viên ngoại, khế ước nhà đất này có hai bản, sau khi căn nhà được bán cho Bùi Diên Văn, một bản khác vẫn luôn được giữ trong tay Đỗ Kỳ.
Chính tờ khế ước cũ kỹ này là khởi đầu cho bi kịch của Bùi gia.
Lật tiếp xuống dưới, nàng thấy một tờ văn thư ủy thác, nội dung là người viết ủy thác cho Đỗ viên ngoại xây một căn nhà ở vùng ngoại ô Linh Châu, diện tích và cấu trúc hoàn toàn khớp với khế ước nhà đất ban nãy, đồng thời yêu cầu sau khi xây xong phải bán với giá rẻ cho Bùi Diên Văn. Văn thư còn ghi rõ tiền thù lao sẽ được trả cho Đỗ viên ngoại sau khi sự việc hoàn thành. Phía dưới cùng, người ký tên chính là Tả tướng đương triều Tôn Tề Tranh, bên cạnh tên còn đóng một con dấu nhà quan đỏ chói.
Kỷ Vân Hành nhìn thấy những thứ này, lòng nàng như nghẹn lại, nhưng đôi vai đã bất giác buông lỏng.
Đây mới là thứ mà Hứa Quân Hách đang tìm kiếm.
Những tờ giấy còn lại là thư từ qua lại giữa Đỗ viên ngoại và Tôn tướng khi xưa, cùng với những lá thư mà nhiều năm qua ông ta nhận được từ các nhân vật trong những bức họa kia. Nội dung của chúng dù trực tiếp hay gián tiếp đều nhắc đến chuyện năm đó. Những văn thư này cộng thêm chứng cứ mà Hứa Quân Hách thu thập từ trong tay những người khác, cùng viên dạ minh châu trong tay Tiết Cửu, đã đủ để lật lại vụ án của Bùi gia.
Đến bước này, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Kỷ Vân Hành cố gắng nén nỗi đau trong lòng, đặt lại những chứng cứ vào trong hộp, nàng muốn nói điều gì đó nhưng mấy lần hé môi lại không thốt nên lời.
Tìm được chứng cứ đương nhiên là chuyện tốt, nhưng khi nàng nhìn thấy những thứ được đổi bằng tính mạng của bao nhiêu người, những thứ từng là lưỡi dao đâm thẳng vào người thân của nàng, thật khó để Kỷ Vân Hành có thể cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng.
Lúc này, Thiệu Sinh vốn đứng yên lặng từ đầu đến giờ đột nhiên lên tiếng: “Thái tôn Điện hạ, tiểu nhân có vài lời muốn nói với Đỗ viên ngoại.”
Hứa Quân Hách gật đầu, coi như đồng ý.
Thiệu Sinh bước lên phía trước, ngồi xổm xuống đối diện với khuôn mặt của Đỗ viên ngoại, nhìn thẳng vào mắt ông ta: “Đỗ đại nhân, ông còn nhớ ra ta không?”
Đỗ viên ngoại thoáng ngẩn ra, vẻ mặt hoang mang căng thẳng nhìn chằm chằm vào Thiệu Sinh, ánh mắt đảo trái đảo phải nhìn kỹ vào từng nét trên gương mặt y, rõ ràng ông ta đã từng gặp qua nhưng không nhớ ra được.
“Cũng đúng, ông không nhớ cũng bình thường thôi, vào buổi tối mười năm về trước, ông dẫn người đến căn nhà ngoại ô giết nhiều đứa trẻ như vậy, làm sao có thể nhớ rõ từng đứa được?” Thiệu Sinh thở dài một hơi, nhếch miệng nở nụ cười châm biếm: “Nhưng ta cứ nghĩ, ít nhất ông cũng sẽ nhớ được ta.”
Thiệu Sinh tiến sát vào Đỗ viên ngoại, khuôn mặt tuấn lãng bỗng ngập tràn hận thù và sát khí.
Áp lực từ cự ly gần khiến Đỗ viên ngoại bất giác nhớ lại những hình ảnh của nhiều năm về trước. Ông ta nhớ đến cảnh tượng Bùi Diên Văn nho nhã tuấn tú đến nhà viếng thăm, cũng nhớ đến căn nhà đẫm máu đầy rẫy xác chết dưới ánh trăng bạc. Những ký ức đã được ông ta cố ý quên đi bỗng hiện về, từ mờ ảo đến rõ nét, hết cảnh này đến cảnh khác nối đuôi nhau xuất hiện tựa như lời báo hiệu trước cái chết.
Đột nhiên, Đỗ viên ngoại trừng to đôi mắt nhìn Thiệu Sinh chằm chằm, trong miệng phát ra những tiếng hét kinh hoàng, cứ “á, á, á” không ngừng.
Hứa Quân Hách đang nói chuyện với Kỷ Vân Hành cũng bị giật mình, lập tức quay sang nhìn về phía ông ta, nhíu mày hỏi: “La hét cái gì?”
Ngay sau đó, hắn thấy Thiệu Sinh rút một con dao găm từ trong tay áo ra đâm mạnh vào cổ Đỗ viên ngoại, sau đó kéo mạnh lưỡi dao cắt ngang yết hầu giống như giết lợn rồi cắt phăng cổ họng ông ta.
Máu tươi phun ra xối xả bắn đầy lên trên mặt và người Thiệu Sinh, văng tung tóe ra nền đất xung quanh.
Đỗ viên ngoại chết rất nhanh, cơ thể ngã vật xuống đất co giật vài cái, đôi mắt mở trừng trừng đầy oán hận nhìn Thiệu Sinh. Nhưng chỉ sau vài hơi thở, ông ta tắt thở hoàn toàn.
Đỗ Nham tận mắt thấy cha mình chết ngay trước mặt, hắn ta gào lên một tiếng thảm thiết vội lao tới nhưng lại ngã nhào xuống đất.
Tiết Cửu cũng không hài lòng, ông ấy bước tới đẩy Thiệu Sinh ra: “Tiểu tử người làm gì thế? Ta đã nói với Điện hạ từ trước rồi mà, người này sẽ do ta giết!”
Cú đẩy khiến Thiệu Sinh loạng choạng lùi lại hai bước, nhưng sắc mặt không hề thay đổi, y vẫn bình tĩnh lấy khăn lụa ra lau sạch máu trên mặt. Khuôn mặt trắng trẻo bị máu tươi nhuốm đỏ, đôi mắt sắc bén ánh lên vẻ lạnh lùng, hoàn toàn không còn dáng vẻ của một thư sinh mà tràn đầy sát khí lạnh lẽo.
Thiệu Sinh rủ mắt nhìn thi thể của Đỗ viên ngoại, không nói một lời.
“Điện hạ, ngài phải đòi lại công bằng cho ta! Tên tiểu tử này cướp công lao của ta!” Tiết Cửu tức giận tố cáo với Hứa Quân Hách.
Kỷ Vân Hành được Hứa Quân Hách che mắt lại, không nhìn thấy cảnh Thiệu Sinh giết người, nghi hoặc hỏi: “Lương Học, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không có gì.” Hứa Quân Hách nhỏ giọng an ủi nàng một câu, sau đó quay sang Tiết Cửu: “Không phải vẫn còn một người đó hay sao? Ông giết con trai ông ta cũng vậy mà.”
Nói đoạn, hắn nhìn thấy trên đất đầy máu chảy lênh láng, sắc mặt lộ ra vẻ ghét bỏ, lập tức dẫn Kỷ Vân Hành ra khỏi từ đường.
Kỷ Vân Hành tò mò quay đầu lại, nhưng bị Hứa Quân Hách giữ chặt hai vai: “Đừng nhìn lung tung.”
“Ồ.” Nàng ôm theo chiếc hộp ngoan ngoãn đáp lời, lại hỏi: “Chúng ta đã tìm được những thứ này, liệu đã có thể lật lại vụ án Bùi gia hay chưa?”
Hứa Quân Hách nghe vậy chỉ cúi đầu nhìn chiếc hộp trong tay nàng, không nói gì thêm.
Kỷ Vân Hành cảm thấy phản ứng này của hắn có hơi kỳ lạ, cũng không nghe được câu trả lời chắc chắn nên có hơi ngạc nhiên, đang định hỏi thêm thì bỗng nhìn thấy Trình Du vội vã chạy vào trong, hành lễ trước mặt Hứa Quân Hách rồi nói nhỏ: “Điện hạ, Ninh Vương đã đến, hiện đang ở bên ngoài sơn trang.”
Hứa Quân Hách hơi khựng lại, ánh mắt đảo quanh như đang cân nhắc điều gì, sau đó quay đầu ra lệnh cho tùy tùng bên cạnh: “Gọi Thiệu Sinh đến đây.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
