Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 88: Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng!

Hứa Quân Hách đã xuống núi trước khi ám vệ báo tin kịp tới, suốt dọc đường đi hắn thúc ngựa phi nhanh thậm chí còn bỏ xa Trình Du ở phía sau, trong lòng chỉ mong mọc thêm đôi cánh để bay thật nhanh tới Kỷ gia.

Khi hắn nhìn thấy ám khí để g**t ch*t Chính Thiện đại sư, hắn đã ý thức được Kỷ gia sắp đối diện với tai họa.

Chính Thiện chẳng qua chỉ là một hòa thượng trong chùa, không có thân phận đặc biệt. Nếu muốn giết ông ấy chỉ cần dùng đại một ám khí là được, nhưng bên trên ám khí g**t ch*t ông ấy lại mang ký hiệu của Trường Dạ tiêu cục.

Điều này chẳng khác nào nói rõ với người ngoài rằng, Chính Thiện là do Trường Dạ tiêu cục sát hại. Thế nhưng nếu chỉ để giết một hòa thượng, họ đâu cần công khai danh tính, tự rước họa vào thân?

Hứa Quân Hách lập tức hiểu ra rằng, giết Chính Thiện chẳng qua chỉ là chuyện tiện tay, mục tiêu thực sự cần diệt khẩu e rằng chính là Kỷ gia.

Trường Dạ tiêu cục không hề che giấu thân phận, chẳng qua là muốn dùng một tổ chức dân gian để đổi lấy mạng tất cả người Kỷ gia. Mục đích thực sự của họ là muốn lấy mạng Kỷ Vân Hành.

Lúc cưỡi ngựa xuống núi, Hứa Quân Hách cảm thấy nửa người của mình đã tê dại, lồng ngực hắn như bị đục một lỗ lớn, từng cơn gió lạnh không ngừng gào thét thổi vào khiến hắn nghẹt thở.

Kỷ Vân Hành là người ngốc nghếch đến mức chạy nhanh một chút cũng có thể vấp ngã. Bắt nàng đối mặt với đám sơn tặc giết người cướp của không chớp mắt ngoài kia, cơ hội sống sót gần như không có.

Dù vậy, Hứa Quân Hách vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Hắn cưỡi ngựa lao thẳng tới hậu viện Kỷ gia, nhìn thấy bên ngoài có một vòng người canh gác, vài thi thể nằm la liệt trên đất, ánh lửa leo lắt rọi sáng màn đêm.

Không cần nói nhiều, Hứa Quân Hách vẫy tay ra hiệu cho ám vệ bên cạnh âm thầm giải quyết đám lính gác ngoài cửa sau. Sau đó hắn phá cửa xông vào, chỉ thấy toàn bộ tiểu viện đã bị lục tung lên, màn đêm và sự tĩnh mịch bao trùm lấy gian nhà nhỏ, không còn chút dấu vết của sự sống.

Vào khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa phòng ngủ, Hứa Quân Hách cũng từng nghĩ đến một giả thiết, liệu có khi nào đập vào mắt hắn sẽ là thi thể của Kỷ Vân Hành nằm trên giường hay không.

Có lẽ nàng đang ngủ say, hoàn toàn không hay biết nguy hiểm đã ập tới gần, cứ thế bị g**t ch*t chỉ bằng một nhát dao nhẹ nhàng. Hoặc có lẽ nàng đã bị tiếng động ồn ào bên ngoài làm thức giấc, cũng từng cố gắng giãy giụa trong căn phòng này để cố giành giật sự sống, nhưng cuối cùng vẫn không chờ được ai tới cứu nàng.

Những suy nghĩ cứ không ngừng xuất hiện trong đầu trong khoảnh khắc đó như muốn bóp nghẹt trái tim hắn khiến hắn chẳng thể thở nổi, cũng chẳng nhận ra đầu ngón tay mình đã run rẩy từ khi nào.

Ánh lửa rọi vào trong nhà soi rõ khung cảnh hỗn độn. Mọi thứ trong nhà đều bị phá hủy một cách thô bạo, đồ đạc tùy tiện vứt ngổn ngang trên đất, căn nhà nhỏ mà Kỷ Vân Hành từng dày công bài trí giờ đã biến thành một đống đổ nát.

Hắn bước qua những đống đồ lộn xộn tiến về phòng ngủ của nàng, cảnh tượng ở bên trong phòng cũng không khác gì bên ngoài. Ánh mắt hắn vội vã quét qua một lượt, không thấy máu cũng không nhìn thấy thi thể nào.

Ngay sau đó có người từ cửa bước vào, quỳ xuống phía sau hắn, cung kính nói: “Điện hạ.”

Hắn xoay người lại, nhận ra đó là ám vệ mà hắn đã để lại bên cạnh Kỷ Vân Hành. Lúc này, y đã bị thương nặng, trên người đầy thương tích. Hứa Quân Hách đoán rằng mấy người bên ngoài chính là bị y g**t ch*t, lập tức hỏi: “Người đâu?”

Ám vệ lập tức đáp: “Trước đó thuộc hạ định đưa Kỷ cô nương ra ngoài bằng cửa sau, nhưng lại đụng phải mấy người đó nên chỉ đành tạm thời đẩy Kỷ cô nương vào lại trong tiểu viện. Sau đó, khi thuộc hạ trèo tường quay lại, phát hiện trong viện đã không còn ai. Có lẽ Kỷ cô nương đã chạy đến tiền viện, nhưng thuộc hạ vừa tìm khắp một vòng cũng không thấy người đâu.”

Hứa Quân Hách không nói thêm một lời, lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Người ở tiền viện chắc chắn đông hơn ở hậu viện, chạy về phía đó chẳng khác nào tìm đường chết. Nhưng nếu Kỷ Vân Hành vẫn trốn trong tiểu viện không chạy đi, có lẽ lúc này nàng đã bị giết rồi.

Kỷ Vân Hành chắc chắn không hiểu đạo lý “Vào chỗ chết để tìm đường sống”, nhưng may mà nàng rất giỏi chạy trốn, biết rằng cứ cố thủ một chỗ chỉ chết nhanh hơn.

Hứa Quân Hách lấy trường cung từ tay Trình Du, không hiểu sao trong lòng lại thấy tin tưởng Kỷ Vân Hành hơn thường ngày, đồng thời hắn chỉ huy đám người xung quanh tiến vào tiền viện.

Ưu thế duy nhất chính là Hứa Quân Hách đến sớm hơn dự tính. Khi hắn đi đến tiền viện, đám người của Trường Dạ tiêu cục vừa mới kết thúc việc lục soát ở hậu viện và bắn pháo hoa ra hiệu lên trời.

Pháo hiệu vừa tàn, Hứa Quân Hách đã dẫn người giết sạch đám người còn lại ở hậu viện, sau đó vội vàng xông vào tiền viện. Hắn vừa vào thì thấy cảnh Thôi Viên và Tiết Cửu đang lời qua tiếng lại, hắn cũng biết Tiết Cửu đang kéo dài thời gian.

Người Kỷ gia gần như bị giết sạch, từ chủ tử đến nô tài, thi thể chất thành đống như một tòa núi nhỏ.

Lửa lớn nuốt trọn cổng chính Kỷ gia, thiêu rụi cả đại sảnh. Ánh sáng ngút trời chiếu rực màn đêm, những ngọn lửa bập bùng như đang nhảy múa điên cuồng. Gió nóng cuốn theo mùi máu tanh nồng nặc, tựa như cảnh tượng chốn địa ngục.

Chính trong làn gió nóng ấy, Hứa Quân Hách nhìn thấy Kỷ Vân Hành, nàng đứng lên từ sau tảng đá, giơ cao cánh tay phải cất tiếng hô lớn khiến tất cả mọi người đều biết vị trí của nàng.

Khoảnh khắc nhìn thấy nàng, trái tim Hứa Quân Hách như tĩnh lại.

Hắn nhìn thấy Kỷ Vân Hành cố chạy về phía mình, mái tóc dài tung bay theo gió, gương mặt nàng ánh lên màu lửa, đẹp đến mức khiến người ta chấn động tâm can.

Hứa Quân Hách ôm chặt lấy nàng vào lòng, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng, dịu giọng trấn an:

“Được rồi, xong cả rồi, mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

Kỷ Vân Hành không nói gì, cúi đầu lấy tay che mắt mình lại, một lát sau mới ngẩng đầu lên chất vấn:

“Sao… sao ngài lại hôn ta?”

Hứa Quân Hách giả vờ không nghe thấy, không trả lời.

Kỷ Vân Hành chờ một lúc thấy hắn vẫn im lặng, nàng luống cuống không biết phải làm sao. Lòng bàn tay nàng ướt đẫm mồ hôi, trái tim đập liên hồi, không biết vì cú sốc vừa nãy vẫn chưa hết sợ hay vì lý do nào khác.

Sau đó nàng chui ra khỏi vòng tay hắn, quay đầu nhìn về phía nơi Tô Y đang đứng, trận chiến bên đó về cơ bản cũng đã kết thúc.

Đám ám vệ lần này đều là những cao thủ được Hoàng Đế điều tới sau khi Hứa Quân Hách gặp sự cố ở xưởng dệt trước đó. Người nào người nấy đều là cao thủ hàng đầu, giải quyết với đám thuộc hạ của tiêu cục kia cũng vô cùng dễ dàng.

Tô Y được cứu ra, khi nãy bà vừa mới trải qua cảnh ngàn cân treo sợi tóc, lúc này sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, bà loạng choạng bước đến chỗ Kỷ Vân Hành, nhưng mới đi được nửa đường thì đã ngất xỉu.

Kỷ Vân Hành thấy vậy hốt hoảng chạy sang, đến khi nhận ra hơi thở của bà ấy vẫn ổn định, trên người không có vết thương nào, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Sức khỏe của Tô Y vốn không chịu được kích động, hễ hoảng sợ quá mức là sẽ hôn mê. Lần trước ở Liên Y Lâu cũng từng như vậy, chỉ cần đưa đi nghỉ một lát là sẽ không sao nữa.

Hứa Quân Hách đứng bên cạnh chỉ huy, sai người đưa Tô Y về phòng nghỉ ngơi, còn đám ám vệ khác thì chạy tới chạy lui múc nước từ trong ao để dập lửa.

Cơn hỗn loạn lúc nửa đêm mới tạm thời khép lại.

***

Trong phòng thắp đèn sáng, cửa vừa đóng kín, những âm thanh náo động bên ngoài cũng bị chặn lại.

Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách ngồi cạnh nhau, đối diện là Tiết Cửu. Ông ấy vẫn trong bộ dạng bê bết máu, dưới ánh đèn sáng càng trông rợn người hơn, mùi máu tanh nồng nặc trên người tỏa ra khắp nơi. Nhưng dường như ông ấy không để tâm đến, chỉ chăm chú lau chùi thanh đao, đảm bảo vũ khí của mình luôn sạch sẽ.

Hứa Quân Hách lạnh lùng nhìn Tiết Cửu, dù không nói lời nào nhưng ánh mắt đầy vẻ thù địch.

Tiết Cửu lau đao rất lâu, đến khi lưỡi đao sạch sẽ mới đặt chiếc khăn lụa xuống, ngẩng đầu nói: “Thái tôn Điện hạ, ta chẳng qua chỉ là đồ tể ăn nói thô lỗ, ngài muốn điều tra thân phận của ta chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Cần gì phải giữ lấy ta để tra hỏi?”

Hứa Quân Hách thản nhiên đáp lời: “Muốn tra ba đời tổ tiên của ông cũng không khó, nhưng ta không hứng thú với quá khứ của ông. Ông biết rõ ta muốn hỏi điều gì mà.”

Tiết Cửu nhếch miệng cười: “Ở chỗ ta không có câu trả lời mà Điện hạ muốn.”

Hứa Quân Hách lạnh lùng nói: “Nếu ông không muốn nói ở đây, vậy thì vào ngục đi một chuyến rồi hẵng khai.”

Kỷ Vân Hành nhất thời lộ vẻ khó xử, nhanh chóng đặt tay lên mu bàn tay của Hứa Quân Hách, nhẹ giọng nói: “Lương Học, Tiết thúc không phải người xấu.”

Lòng bàn tay nàng ấm áp, dường như vì căng thẳng mà đầu ngón tay còn hơi ẩm. Hứa Quân Hách cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt dừng lại ở những ngón tay trắng nõn, vẻ sắc bén lạnh lẽo trên mặt cũng thu lại ít nhiều.

“Ông ta có phải người xấu hay không, còn phải dựa vào mục đích ông ta tiếp cận nàng để định đoạt.”

Tiết Cửu thở dài một tiếng, sau đó mới nói: “Nếu Điện hạ cho rằng ta có ý đồ xấu, chỉ sợ ngài đã chẳng để ta ngồi đây nói chuyện rồi.”

Hứa Quân Hách nhìn thẳng vào mắt Tiết Cửu, chỉ hơi nhướn cằm lên chứ không đáp lời.

“Ta có thể kể lại toàn bộ sự thật mà Điện hạ muốn biết, nhưng ta chỉ có một thỉnh cầu.”

Tiết Cửu bình tĩnh nói: “Bất kể quá khứ ra sao, kết cục thế nào, mong Điện hạ để lại cho ta một con đường sống, ta vẫn muốn sống.”

Hứa Quân Hách khẽ gật gù xem như đồng ý.

Sau đó Tiết Cửu im lặng một hồi, hít sâu một hơi rồi mới chậm rãi mở lời kể lại chuyện xưa.

***

Tiết Cửu vốn tên là Tiết Kinh Vũ, hơn mười năm trước từng là Tiêu đầu trẻ tuổi nhất trong Trường Dạ tiêu cục, vì xếp thứ chín nên hắn thường được các huynh đệ trong tiêu cục gọi là Tiết Lão Cửu.

Việc luyện võ vốn dĩ chú trọng thiên phú, có lẽ trong cả nghìn người mới xuất hiện một người có thiên phú vượt trội, mà Tiết Kinh Vũ chính là người đó. Khác với những người khác trong tiêu cục, từ nhỏ hắn đã bái một vị lão sư phụ làm thầy, được học võ từ bé cộng thêm tài năng thiên phú, hắn luyện được bản lĩnh bách chiến bách thắng, chưa từng bại trận trước đối thủ nào. Chính vì thế, khi vừa đến tuổi trưởng thành, hắn đã được phong làm Tiêu đầu, thậm chí còn đủ tư cách tranh đoạt vị trí Tổng Tiêu đầu.

Dẫu Tiết Kinh Vũ có tài năng vượt trội, nhưng vì còn quá trẻ lại không biết cách kết giao huynh đệ, vì thế vị trí Tổng Tiêu đầu năm lần bốn lượt chẳng thể tới tay hắn. Vì chuyện này mà năm đó Tiết Kinh Vũ từng bất mãn náo loạn một thời gian, khiến cho tiêu cục không ai được yên. Mãi cho đến khi Lão Tiêu đầu đến tìm hắn vào một đêm khuya, nói nhỏ với hắn rằng tiêu cục vừa nhận một đơn hàng lớn. Nếu như hắn có thể thuận lợi hoàn thành chuyến hàng này, đến khi trở về vị trí Tổng Tiêu đầu chắc chắn sẽ thuộc về hắn.

Đơn hàng lần đó cũng vô cùng kỳ lạ: hàng hóa cần bảo vệ là gì không rõ, người ủy thác cũng không biết là ai, nhưng tiền thù lao lại cao đến mức kinh ngạc. Điều duy nhất được nhấn mạnh là phải đảm bảo hàng hóa nguyên vẹn, không được xảy ra bất kỳ sơ suất nào. Điểm đến cuối cùng để áp tải hàng hóa đến chính là Linh Châu.

Người sáng suốt nhìn qua cũng biết đơn hàng này có vấn đề, nước ở đó rất sâu, trong tiêu cục không ai dám nhận. Nhưng Tiết Kinh Vũ khi ấy trẻ tuổi ngông cuồng, lập tức vỗ bàn nhận lời không chút do dự, còn nói chuyện tốt tới tay ngu gì không nhận?

Nửa tháng sau, hắn mới được thấy đồ vật mình cần hộ tống.

Đó là mười mấy chiếc rương lớn bị đổ sắt nóng niêm phong kín mít, không ai nhìn thấy bên trong chứa gì, chỉ biết mỗi chiếc rương đều nặng kinh hồn. Khi di chuyển thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng đồ vật va chạm vào nhau phát ra tiếng vang leng keng bên trong.

Chuyến vận chuyển này kéo dài suốt ba tháng. Sau khi đến Linh Châu, Tiết Kinh Vũ vận chuyển hàng hóa vào đường hầm bí mật theo thỏa thuận bên trên, nhưng càng làm hắn càng cảm thấy chuyến hàng này thực sự không bình thường, trong lòng hắn chỉ nóng lòng mau chóng hoàn thành chuyến hàng thật nhanh, sau đó dẫn các huynh đệ về tiêu cục trả kết quả rồi tranh vị trí Tổng Tiêu đầu.

Nhưng trên đường trở về đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Để tiết kiệm thời gian, Tiết Kinh Vũ đã dẫn các huynh đệ đi đường tắt qua núi. Những người áp tải như bọn họ thường xuyên đi qua những nơi hiểm trở, tất nhiên biết rằng các con đường tắt trong núi thường có sơn tặc. Nhưng vấn đề không lớn, chỉ cần đưa chút phí qua đường, mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa.

Thế nhưng lần này lại không dễ dàng như vậy, đám sơn tặc họ gặp cực kỳ hung hãn, vừa xuất hiện đã muốn lấy mạng cả đội ngũ. Một trận chiến ác liệt diễn ra, cuối cùng chỉ có Tiết Kinh Vũ may mắn sống sót, tất cả huynh đệ của hắn đều bỏ mạng lại nơi núi sâu.

Tiết Kinh Vũ vô cùng đau lòng trước cái chết của đồng đội, trong lòng hắn cũng lập tức nhận ra rằng những kẻ tấn công hắn không phải sơn tặc mà là sát thủ. Với kinh nghiệm của một người học võ từ nhỏ, hắn hoàn toàn phân biệt được sự khác biệt giữa cướp và sát thủ.

Nhận thức được mình đã gặp phải tai họa lớn, Tiết Kinh Vũ không quay về tiêu cục ngay mà vội vàng trốn về quê nhà. Nhưng khi về đến nơi nấp ở chỗ tối quan sát nhà mình, hắn mới bàng hoàng nhận ra rằng cha mẹ hắn đã rơi xuống sông bỏ mạng, còn muội muội mới mười hai tuổi cũng ngã từ đỉnh núi xuống chết tươi.

Người trong thôn từng gửi thư cho hắn nhưng không tìm được hắn, cuối cùng chỉ có thể vội vàng chôn cất cha mẹ và muội muội hắn.

Tiết Kinh Vũ đau đớn đến mức phun ra một ngụm máu tươi, quỳ trước mộ người thân thật lâu không dậy nổi.

Chỉ có hắn biết rõ, cha mẹ và muội muội không phải tự nhiên mà chết, mà là do hắn gây tai họa liên lụy đến người nhà. Có người muốn hắn phải chết, những người áp tải chuyến hàng đó toàn bộ đều bị diệt khẩu, cho nên hắn chạy thoát thì người thân của hắn phải chịu thảm cảnh này.

Dẫu đau khổ tột cùng nhưng Tiết Kinh Vũ không dám nán lại ở lại quê nhà quá lâu. Sau khi vội vã dập đầu trước mộ cha mẹ, hắn đã rời đi ngay. Ban đầu, hắn định quay lại tiêu cục để tìm hiểu xem đơn hàng đó rốt cuộc có vấn đề gì, nhưng chưa kịp thực hiện thì đã phát hiện tiêu cục cho người dán cáo thị treo thưởng, bên trên cáo thị có tên họ và bức họa của hắn, tố cáo hắn trong lúc vận chuyển hàng đã nổi sát tâm sát hại đồng đội, tham lam cướp đoạt hàng hóa.

Đến nước này, Tiết Kinh Vũ đã không còn nơi nào để đi, chỉ có thể bước lên con đường chạy trốn.

Năm Hi Bình thứ ba mươi tám, Tiết Kinh Vũ đổi tên thành Tiết Cửu, đến Linh Châu sinh sống. Khi nghĩ lại những chuyện cũ hắn cố ý đi tìm hiểu, cuối cùng nghe ngóng được rằng năm xưa quan phủ đã tịch thu vô số vàng bạc châu báu từ trong nhà riêng của Bùi gia. Đến lúc này, hắn mới hiểu ra chuyến áp tải hàng cuối cùng mà mình nhận năm ấy thực chất là vận chuyển tang vật nhằm đổ tội cho Bùi gia.

Triều đình có người bày mưu muốn hãm hại Bùi gia, mà Tiết Kinh Vũ chỉ là một nhân vật nho nhỏ trong dân gian lại vô tình trở thành một cây đao đâm sâu vào họ.

Nhưng cây đao này sau khi đâm Bùi gia máu chảy đầm đìa, cũng không thoát khỏi số phận bi thảm. Từ đó đến nay, hắn vẫn không dám dùng tên thật để sinh sống, chỉ làm vài công việc nhỏ lẻ để duy trì cuộc sống, sống tạm bợ trong sự khốn khổ.

Tiết Kinh Vũ tự hỏi bản thân, dù hắn không phải là người phẩm hạnh cao thượng, nhưng cũng chưa từng chủ động làm điều ác hại người. Việc vô tình khiến Bùi gia tan cửa nát nhà đã khiến hắn day dứt khôn nguôi, đêm ngày trằn trọc không yên. Cuối cùng sau nhiều lần hỏi thăm, hắn biết được rằng năm đó khi Bùi gia bị kết tội, có một cô nương may mắn sống sót vì đã xuất giá trước đó.

Thế nhưng đợi đến khi Tiết Kinh Vũ tìm đến thì đã quá muộn, con gái của Bùi Hàn Tùng đã qua đời, chỉ để lại một đứa cháu gái còn nhỏ tuổi khờ khạo ngây ngô, đó chính là Kỷ Vân Hành.

Lần đầu tiên Tiết Kinh Vũ nhìn thấy Kỷ Vân Hành là lúc nàng bị lũ trẻ ăn xin ở khu Tây thành vây quanh, nàng ngoan ngoãn giao ra mấy đồng xu trong người, sau đó đám trẻ ăn xin ấy còn mắng nàng là đồ ngốc rồi đẩy nàng ngã xuống đất, nhưng nàng không có bất kỳ phản kháng nào, chỉ chờ đám trẻ đi hết mới từ từ bò dậy lau nước mắt rồi đi tiếp.

Ban đầu, Tiết Kinh Vũ tưởng rằng nàng giả ngốc, nhưng quan sát một thời gian mới phát hiện nàng ngốc thật. Trong lòng Tiết Kinh Vũ khi đó thầm nghĩ, người như nàng có lẽ khó gánh vác trách nhiệm lớn, không làm được chuyện gì trọng đại. Nhưng nếu không có biến cố gì xảy ra, nàng đã là tiểu thư nhà quan được ngàn vạn yêu thương che chở, chứ không phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ bị mấy đứa trẻ ăn xin không cha không mẹ bắt nạt thế này.

Thế là Tiết Kinh Vũ quyết định âm thầm đi theo sau lưng bảo vệ Kỷ Vân Hành, cứ thế theo dõi nàng suốt năm năm.

***

Tiết Cửu mở mắt ra, kể lời cuối cùng: “Ta thật lòng muốn chuộc lỗi, nhưng Hữu Hữu đã rất cố gắng để sống, con bé dường như không biết gì về chuyện cũ, vì vậy ta chưa từng nói gì với nó.”

Hứa Quân Hách khẽ nhướn mắt lườm ông ấy một cái, hỏi: “Khi trước ông từng ở Trường Dạ tiêu cục, vậy mà ông không biết đó là nơi thế nào sao?”

Tiết Cửu nhún vai đáp: “Nếu ta biết thì đã không phải đông trốn tây chạy suốt hơn mười năm nay.”

Hứa Quân Hách trầm giọng: “Trường Dạ tiêu cục không phải tổ chức dân gian. Mười năm trước, các ngươi vận chuyển tang vật hãm hại Bùi gia, giờ lại công khai đến đây giết người diệt khẩu. Có thể thấy được sau đêm nay, Trường Dạ tiêu cục sẽ không còn tồn tại nữa, mà ông chủ đứng sau lưng làm việc cho Tôn tướng sẽ đẩy tiêu cục ra làm cái giá để diệt khẩu toàn bộ Kỷ gia.”

Tiết Cửu gác một chân lên ghế, dáng vẻ cợt nhả nói: “Đúng vậy, ta cũng nghĩ như thế. Những năm qua ta cứ nghĩ đi nghĩ lại mãi, đoán rằng ông chủ thực sự của tiêu cục chắc hẳn là người triều đình. Nếu không, tại sao chuyến hàng ấy chỉ có mấy huynh đệ ta chết, còn những người khác thì vẫn sống sờ sờ ở đó?”

Đúng lúc này, Kỷ Vân Hành khẽ chợt lên tiếng, giọng nói rất nhỏ: “Ta… ta vẫn hữu dụng mà.”

Hứa Quân Hách và Tiết Cửu cùng quay đầu nhìn nàng, thấy nàng ngập ngừng một lúc rồi nói: “Ta muốn chứng minh bản thân không vô dụng.”

Dù trong giọng nói không có nhiều tự tin, nhưng nàng vẫn cố gắng biện minh cho mình.

Hứa Quân Hách thấy vậy, trong lòng bỗng nhói lên một cảm giác khó nói, khóe môi bất giác cong lên: “Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng.”

Hắn đã hoàn toàn quên mất rằng trước đây chính hắn cũng từng nghĩ như thế, thậm chí còn cho rằng Kỷ Vân Hành là người hèn nhát nhất thế gian.

“Đó đều là suy nghĩ trước kia rồi, từ nay về sau tất nhiên ta sẽ không nghĩ như vậy nữa.” Tiết Cửu khẽ ho khan hai tiếng, rồi hắng giọng nghiêm mặt nói: “Điện hạ, chuyện Kỷ gia bị diệt môn hôm nay có liên quan đến việc hai người đi chùa vào ban ngày không?”

Hứa Quân Hách cảm thấy lúc này không đến lượt ông ấy hỏi ngược lại mình nên cũng không trả lời, mà chỉ lạnh nhạt đáp: “Lời nói suông không bằng chứng, hiện giờ ông vẫn chưa thể khiến ta tin tưởng.”

Tiết Cửu nhếch môi cười nói: “Chuyện này dễ thôi, trong tay ta có một vật, nhất định có thể khiến ngài tin ta. Chỉ là vật đó đang được giấu trong ngôi nhà nằm ở ngoại ô của Bùi gia, chỉ có thể đưa cho ngài vào ngày mai.”

“Ngay đêm nay đi.” Hứa Quân Hách đứng dậy, nói: “Ta sẽ cùng ông đến đó.”

Tiết Cửu nhìn bộ dạng cả người đầy máu của mình, hơi ngần ngại: “Ờ… nhưng ta mà ra ngoài thế này có khi bị bắt vào nha môn mất.”

Hứa Quân Hách nói: “Vậy thì ông đi tắm rửa sạch sẽ đi, một khắc sau sẽ xuất phát.”

Tiết Cửu cũng không phản đối, dù sao đêm nay ông ấy cũng đã giết không ít người, coi như cho thanh đao yên lặng bấy lâu được một lần nhuốm máu, lúc này cũng chẳng hề buồn ngủ, lập tức đứng dậy đi tìm giếng nước.

Kỷ Vân Hành thấy Tiết Cửu đi ra ngoài, nàng cũng đứng dậy bước đến bên cạnh Hứa Quân Hách: “Ta cũng muốn đi.”

Hứa Quân Hách vốn đã định mang nàng theo, sau chuyện xảy ra đêm nay, hắn không dám để Kỷ Vân Hành rời khỏi tầm mắt mình. Nhưng giờ thấy nàng chủ động yêu cầu, hắn lại giả vờ khó xử: “Nàng không biết cưỡi ngựa, đi bằng xe ngựa sẽ làm mất rất nhiều thời gian.”

Kỷ Vân Hành lập tức đề xuất cách giải quyết: “Ta có thể cưỡi ngựa chung với ngài, giống như lần trước vậy đó.”

Câu nói này đúng ý Hứa Quân Hách, nhưng hắn còn tỏ ra phân vân cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Dù đưa nàng theo có hơi vất vả, nhưng cũng không phải không được. Vậy nàng định báo đáp ta thế nào?”

Kỷ Vân Hành nhìn vào mắt hắn, thấy rõ trong ánh mắt tuấn tú kia chứa đựng khát vọng nóng bỏng như có thể thiêu đốt người khác. Trong phút chốc nàng nhớ lại ánh lửa rực cháy lúc ấy, khi hắn cúi xuống để lại một nụ hôn nhẹ bên khóe mắt nàng. Khoảnh khắc ấy tuy ngắn ngủi, nhưng khiến khóe mắt nàng nóng bừng rất lâu.

“Ngài muốn ta báo đáp thế nào?” Kỷ Vân Hành mở to mắt nhìn hắn, dù ngoài miệng hỏi rất dứt khoát, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ cầu xin, như mong hắn đừng đưa ra yêu cầu nào quá đáng.

“Vậy thì đợi quay về rồi nói sau.” Hứa Quân Hách dường như tiếp nhận được lời cầu nguyện của nàng, từ bi hỷ xả tha cho nàng lần này.

Một khắc sau, Tiết Cửu rửa sạch vết máu trên người, thay sang một bộ quần áo sạch sẽ khác. Kỷ Vân Hành cũng được Hứa Quân Hách kéo lên ngựa, ba người thắp đèn lồng đi về hướng ngoại ô.

Lần này Kỷ Vân Hành ngồi ở sau lưng Hứa Quân Hách. Ngựa chạy xóc nảy vô cùng, nàng buộc phải dùng cả hai tay ôm chặt lấy eo hắn mới có thể ngồi vững. Hai tay nàng ôm chặt bụng hắn, có thể cảm nhận rõ cơ bắp rắn chắc trên thân hình mảnh khảnh ấy, dù cách mấy lớp vải vẫn nóng bỏng.

Trên người nàng khoác một chiếc áo choàng dày, nàng rụt đầu lại, áp gò má vào trên lưng hắn. Gió lạnh vùn vụt lướt qua tai đều đã được cơ thể hắn ở đằng trước chắn lại, không còn buốt giá phả vào mặt như trước kia.

Không biết đi được bao lâu, Kỷ Vân Hành lờ mờ bắt đầu thấy buồn ngủ. Đôi tay đang ôm chặt người phía trước vừa nới lỏng ra một chút đã có một bàn tay phủ lên. Giọng Hứa Quân Hách trầm thấp vang lên từ như lồng ngực truyền ra sau lưng, âm thanh cũng vang vọng theo: “Kỷ Vân Hành, ôm chặt vào.”

Kỷ Vân Hành lập tức tỉnh táo, vội vàng siết chặt tay hơn, trả lời lại: “Ta đã ôm chặt rồi.”

“Nếu ngã xuống đất bị thương, ta sẽ mặc kệ nàng.” Hắn nói.

Kỷ Vân Hành hơi sợ, lại ôm chặt hơn nữa: “Sẽ không đâu.”

Dọc đường sau đó, nàng cố gắng hết sức chống lại cơn buồn ngủ đang vây tới, cho đến khi Hứa Quân Hách kéo dây cương dừng ngựa, nói một câu: “Đến rồi.”

Kỷ Vân Hành ngáp một cái, ngồi thẳng lưng dậy định rướn cổ ra nhìn vào trong, nhưng lại thấy Tiết Cửu từ phía trước quay đầu ngựa đi vòng về, trở mình nhảy xuống ngựa: “Điện hạ, xuống ngựa ở đây thôi, tình hình phía trước không ổn cho lắm.”

Kỷ Vân Hành giật mình, lập tức tỉnh táo hẳn.

Hứa Quân Hách hỏi: “Không ổn thế nào?”

Tiết Cửu rút thanh đao cong trên lưng ngựa xuống siết chặt trong tay, rồi nói: “Hình như ta thấy có ánh sáng trong nhà, e rằng có người đang ở bên trong.” 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 88: Đương nhiên rồi, người nào cho rằng Hữu Hữu vô dụng thì đều là kẻ có mắt không tròng!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...