Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 87: Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất!

Kỷ Vân Hành nhận ra thanh đao cong ấy, đó là tác phẩm do chính tay Tiết Cửu rèn nên.

Khi đó, không biết Tiết Cửu kiếm được một cái lò lớn từ đâu ra, ông ấy đốt lửa trong lò cháy đỏ rực sau đó đứng cạnh lò lửa dùng búa gõ leng keng liên tục, cuối cùng chế tạo ra một thanh đao cong có hình dạng rất lạ.

Kỷ Vân Hành chưa từng thấy loại đao nào như vậy, liền hỏi Tiết Cửu: “Tiết thúc, đao này dùng để làm gì?”

Tiết Cửu lau mồ hôi trên trán, giơ đao lên trước mặt ước lượng một lúc mới trả lời nàng: “Để mổ lợn chứ còn gì nữa. Độ cong của thanh đao này vừa vặn ôm sát cổ lợn, chỉ cần kê đao lên dùng lực một cái là cắt đầu lợn rơi xuống ngay, rất tiện.”

Lúc ấy nàng không hỏi thêm gì, nhưng nàng biết rằng thanh đao này toàn Linh Châu chỉ có một, nó thuộc về Tiết Cửu.

Giờ đây khi nhìn bóng người in trên nền đất trước cửa, Kỷ Vân Hành dán mắt vào thanh đao cong đó, trong đầu bất chợt nảy ra một suy nghĩ.

Thanh đao này không chỉ thuận tiện để giết lợn, mà còn rất thuận lợi để giết người.

Câu hỏi vừa rồi của nàng làm Lục Cúc sợ chết khiếp, nàng ấy vội nắm lấy cổ tay Kỷ Vân Hành, lắc đầu nhìn nàng như khẩn thiết cầu xin nàng đừng nói gì thêm nữa.

Người bên ngoài không trả lời cũng không rời đi, chỉ đứng yên bất động tại chỗ.

Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ một lát rồi bước vài bước về phía trước, trông dáng vẻ như định đi ra ngoài.

Lục Cúc theo bản năng ngăn lại, nhưng vì sợ hãi đến nỗi tay chân bủn rủn nên không đủ sức giữ lấy góc áo nàng. Thấy nàng đã đi đến gần cửa, Lục Cúc cũng bật dậy bước theo sau, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Đại cô nương tuyệt đối không thể chết.

Nhưng ngay lúc đó, dường như Kỷ Vân Hành nghe thấy tiếng động của nàng ấy, đột nhiên đưa tay chặn lại.

Lúc này hai người đã đứng sát bên cửa, chỉ cần ló đầu nhìn ra ngoài là có thể thấy rõ người đang đứng bên ngoài.

Lục Cúc trông thấy người đàn ông cầm thanh đao cong đó. Người nọ cao lớn, cơ thể hết sức cường tráng, trên người mặc áo cộc tay nên có thể nhìn thể rõ bắp thịt rắn chắc trên cánh tay. Khuôn mặt không hề xấu xí, thậm chí có phần anh tuấn mạnh mẽ, nhưng khắp người đã nhuốm đầy máu, dòng máu chảy từ cánh tay nhỏ xuống đất. Nhất là thanh đao cong kia, giống như vừa được nhúng trong biển máu vậy.

Bộ dạng ấy đứng dưới ánh trăng quả thực chẳng khác gì quỷ dữ từ địa ngục, có khi dọa điên hay dọa chết người cũng là chuyện bình thường.

Lục Cúc không chịu nổi, ngay lập tức trợn trắng mắt rồi ngất lịm xuống đất.

Kỷ Vân Hành cất giọng: “Tiết thúc, đã lâu không gặp.”

Nàng rõ ràng là một người nhát gan nhưng vào lúc này lại vô cùng bình tĩnh, không để lộ chút sợ hãi nào trong giọng nói.

Người đàn ông toàn thân đẫm máu chính là đồ tể Tiết Cửu. Ông ấy nhìn Kỷ Vân Hành, bỗng cong môi nở nụ cười đầy thích thú: “Tiểu Hữu Hữu, gan cũng lớn đấy nhỉ, không sợ ta đến để giết con sao?”

Đôi mắt trong veo của Kỷ Vân Hành phản chiếu ánh trăng sáng rực: “Con nghĩ rằng thúc sẽ không giết con.”

“Ồ?” Tiết Cửu tò mò hỏi: “Tại sao?”

Kỷ Vân Hành không trả lời ngay mà hỏi lại: “Thúc bị thương rồi sao?”

Tiết Cửu cười giễu một tiếng khinh miệt: “Một đám chuột nhắt, chưa đủ sức làm ta bị thương đâu.”

Nàng cúi đầu lấy từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa đưa cho Tiết Cửu, ra hiệu cho ông ấy lau sạch máu trên mặt.

Ở trước mặt Kỷ Vân Hành, từ trước đến nay Tiết Cửu luôn tỏ ra rất hiền từ. Mặc dù ông ấy không biết chữ lại còn làm nghề mổ lợn, nhưng ngày thường luôn thích giắt một quyển sách ở thắt lưng để ra vẻ văn nhã.

Trước đây ông ấy là một đồ tể, còn Kỷ Vân Hành là tiểu tiên sinh ghi chép sổ sách mà ông ấy nhặt được ở ven đường.

Nhưng giờ thì khác, Tiết Cửu cũng không biết mình phải lấy thân phận gì để đối mặt với Kỷ Vân Hành, nói chung là không cần giả vờ nữa, từ dáng đứng đến nụ cười trên khuôn mặt đều tỏ ra phóng túng bất cần, toát lên vẻ ngang tàng không còn che giấu. Ông ấy không hề khách khí đưa tay nhận lấy chiếc khăn lụa của Kỷ Vân Hành, nhưng không lau mặt mà dùng để lau máu trên lưỡi đao.

Lưỡi đao được mài vô cùng sắc bén, sau khi máu được lau sạch, nó ánh lên ánh sáng lạnh lẽo, đúng là một thứ binh khí thượng đẳng.

Kỷ Vân Hành nhìn thanh đao cong kia, nhận ra đây không phải thanh đao mà ông ấy từng rèn bên lò lửa năm đó. Thanh đao cũ vốn lồi lõm thô ráp, không thể sáng bóng và sắc bén như vậy.

“Tiết thúc.” Ánh trăng chiếu vào khuôn mặt xinh đẹp của Kỷ Vân Hành, tô điểm thêm một màu u ám trong đôi mắt ngơ ngác không hiểu sự đời, khiến người ta khó lòng nhìn thấu: “Thật ra, từ trước khi thúc bắt chuyện với con lần đầu tiên, con đã biết thúc vẫn luôn âm thầm đi theo con.”

Bàn tay Tiết Cửu đang lau đao bỗng khựng lại, ánh mắt có hơi ngạc nhiên nhìn sang Kỷ Vân Hành, sau một thoáng quan sát nàng, ông ấy bèn hỏi thăm dò: “Ta đi theo con lúc nào?”

Kỷ Vân Hành nhìn ông ấy, chậm rãi kể lại: “Thúc hay nói với người khác rằng thúc thấy con lang thang ở bên đường quá đáng thương, cho nên mới nhặt về ghi số sách giúp thúc. Nhưng thực ra từ trước đó, thúc đã theo dõi con hơn một tháng rồi, đúng không?”

Tiết Cửu vẫn cứng miệng không muốn thừa nhận: “Sao ta không biết chuyện này nhỉ?”

“Thúc biết.” Kỷ Vân Hành phản bác lại một câu.

“Thúc còn không cố ý che giấu hành tung của mình, thế nên có lúc con quay đầu lại sẽ thấy thúc ngồi uống trà ở quán trà ven đường, cũng có lúc thấy thúc xếp hàng mua bánh nướng. Có một lần thúc vô ý va phải một người đẩy xe qua đường, hai bên nổ ra tranh cãi nên thúc để lạc mất con. Mãi đến nửa ngày sau mới tìm thấy con.”

Câu nói ấy vừa thốt ra, sắc mặt của Tiết Cửu lập tức thay đổi. Ông ấy nhướn mày mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Kỷ Vân Hành như nhìn thấy ma, còn hít sâu một hơi, giở giọng buồn bực: “Làm sao con biết được?”

Những điều nàng vừa nói quả thật đã xảy ra, hơn nữa đều là chuyện diễn ra trước khi ông ấy chủ động đến bắt chuyện với Kỷ Vân Hành.

Thực ra cũng không thể nói là theo dõi, bởi vì Tiết Cửu chưa từng cố gắng che giấu hành tung của mình. Lúc đầu ông ấy còn cẩn thận ẩn mình quan sát Kỷ Vân Hành vài ngày. Nhưng sau đó, ông ấy phát hiện Kỷ Vân Hành đầu óc đần độn, lúc nào cũng đi tới đi lui một mình trên đường, trông như đang đi lang thang không có điểm đến.

Nàng sẽ không nói chuyện với ai, cũng hiếm khi móc tiền ra mua quà vặt, thậm chí bị đám trẻ ăn mày chặn đường, nàng còn chủ động nộp hết số tiền mình có.

Có lúc nàng sẽ đứng ngoài quán trà nghe tiên sinh luyên thuyên kể chuyện bên trong, chỉ nghe thôi mà có thể đứng ở đó hàng giờ liền. Cũng có lúc nàng chen chúc dưới gốc cây để xem những ông lão chơi cờ tướng, thậm chí còn tỏ vẻ đang suy nghĩ rất nhập tâm như xem hiểu trận cờ. Khi bị người khác bắt nạt, nàng chỉ biết ôm đầu chịu trận, sau đó sẽ tự bò dậy phủi bụi trên người rồi lại đến y quán mua thuốc cho mình.

Tiết Cửu thầm nghĩ, cho dù mình không ẩn thân, Kỷ Vân Hành cũng chẳng bao giờ có thể phát hiện ra.

Nhưng lại không ngờ, lúc đó Kỷ Vân Hành đã phát hiện ra ông ấy. Vậy nên sau này khi Tiết Cửu chủ động tiến đến mời nàng đến ghi sổ sách cho mình, nàng đã lập tức đồng ý. Không phải vì nàng không đề phòng, mà là nàng luôn biết đến sự tồn tại của Tiết Cửu.

Kỷ Vân Hành nói: “Chỉ cần con không nhìn thẳng vào mắt thúc, thúc sẽ không nhận ra con đã phát hiện ra thúc.”

Tiết Cửu sửng sốt, không ngờ nàng lại có mánh khóe khôn vặt như vậy. Ông ấy truy hỏi: “Vậy làm sao con phát hiện ra ta?”

Kỷ Vân Hành nói: “Trước đây con luôn đi một mình cho nên có thói quen quan sát xem bên cạnh sẽ có bao nhiêu người đi cùng đường với mình. Vào lần quay đầu lại lần thứ mười nhìn thấy thúc, con biết thúc không phải tình cờ chung đường với con, mà là đang theo dõi con.”

Không ai biết trước đây Kỷ Vân Hành đã sống thế nào. Từ lúc còn rất nhỏ, nàng đã cô độc một mình.

Con đường đó nàng đã đi qua hàng nghìn hàng vạn lần cũng không tìm được ai có thể sánh bước đồng hành cùng nàng. Khi nàng dừng chân lại giữa đường trưng ra khuôn mặt ngây ngô ngó nghiêng khắp xung quanh, đó không phải vì rảnh rỗi giết thời gian, mà là nàng đang cẩn thận quan sát mọi người xung quanh.

Quan sát cách họ sống, cách họ giao tiếp và cách họ trưởng thành.

Vì thế, việc nhận ra có người theo dõi mình là điều rất dễ dàng với nàng. Huống hồ, Tiết Cửu đã đánh giá thấp khả năng quan sát của nàng, ông ấy hoàn toàn không hề phòng bị.

Ông ấy tưởng rằng việc xuất hiện một cách tự nhiên trước mặt nàng, hỏi nàng vì sao lại đứng một mình bên vệ đường là đã đủ kín đáo. Nhưng thực chất Kỷ Vân Hành đã đợi ông ấy từ rất lâu.

Tiết Cửu cảm thấy hết sức ngạc nhiên: “Tiểu nha đầu, con không sợ chút nào sao?”

Kỷ Vân Hành nghiêm túc suy nghĩ, rồi đáp: “Ban đầu thì có sợ, nhưng sau khi cố gắng chạy vài lần mà không thể thoát khỏi thúc, hơn nữa con thấy thấy thúc cũng chẳng làm gì cả thì cũng không còn sợ nữa.”

Có lẽ khi còn nhỏ Kỷ Vân Hành dũng cảm hơn bây giờ nhiều, bởi vì khi đó trong nàng mang theo sự ngây thơ của một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, thế nên khi đối diện với một người đàn ông kỳ lạ đột nhiên xuất hiện bên cạnh, nàng cũng không cảm thấy quá đáng sợ. Lúc ấy, nàng chỉ tò mò không biết vì sao Tiết Cửu lại đi theo nàng. Nhưng không hỏi đến quá khứ của người khác là quy tắc tiểu viện mà Kỷ Vân Hành tự đặt ra cho mình.

Năm mười tuổi, khi Tô Y ôm nàng khóc nức nở, nói rằng từ nay về sau sẽ chăm sóc nàng như con ruột của bà. Kỷ Vân Hành không hỏi tại sao.

Năm mười ba tuổi, Tiết Cửu đi theo sau lưng nàng suốt hơn một tháng, sau đó đến trước mặt bắt chuyện với nàng. Kỷ Vân Hành cũng không hỏi ông ấy muốn làm gì.

Năm mười lăm tuổi, vào ngày tuyết rơi ngập trời nàng nhìn thấy Sở Tình chữa bệnh cho người ta, nhưng sau này lại thấy bà ấy chỉ bán đậu hũ, không còn nhắc gì đến y thuật. Kỷ Vân Hành cũng không hỏi lý do.

Hứa Quân Hách đột nhiên xuất hiện ở tiểu viện của nàng, nói rằng có thể giúp nàng bất cứ việc gì. Kỷ Vân Hành cũng không hỏi hắn từ đâu đến.

Sự lạnh nhạt của cha, sự khinh miệt của mẹ kế, ác ý của đệ muội… những điều tốt đẹp và cả những điều tồi tệ, Kỷ Vân Hành chưa bao giờ đuổi theo để tìm hiểu đến tận cùng.

Nàng chỉ lặng lẽ chấp nhận tất cả những gì xung quanh. Khi không có gì xảy ra, nàng sẽ giữ nguyên trạng thái đó. Khi cảm nhận được nguy hiểm, nàng sẽ lập tức rút lui, dùng chiếc vỏ bọc kiên cố để bảo vệ bản thân. Đó chính là cách nàng sinh tồn.

Tiết Cửu nhìn thiếu nữ mười tám tuổi trước mặt, so với lần đầu gặp nàng, ánh mắt vốn luôn e sợ của nàng giờ đây đã có thể đối diện thẳng thắn với người khác.

Trong mấy năm tiếp xúc với Kỷ Vân Hành, ông ấy hiểu rằng nàng không phải người cố tình giấu dốt, những gì nàng thể hiện thường chính là những gì nàng nghĩ trong lòng. Nghĩ đến đây, Tiết Cửu bỗng thấy buồn cười. Mấy năm trước khi theo dõi Kỷ Vân Hành lúc nàng còn là một cô nhóc choai choai, ông ấy thường xuyên tiếc nuối rằng đứa trẻ này quá ngây thơ quá ngốc nghếch, cần được bảo vệ mới có thể trưởng thành, có lẽ khó mà làm nên chuyện lớn. Ai ngờ, dù có được bảo vệ hay không, nàng vẫn trưởng thành một cách toàn vẹn.

Thế nhưng Tiết Cửu vẫn không cam lòng chịu yếu thế, bèn nói: “Vậy để ta kể cho con một chuyện mà con không biết.”

Kỷ Vân Hành tò mò hỏi: “Chuyện gì?”

“Con đường từ nhà con đi đến khu Tây thành, nếu đi nhanh thì mất một canh giờ, nhưng con thường đi rất chậm, đôi khi còn dừng lại bên đường chơi một lúc rồi mới đi tiếp. Vì vậy, rất nhiều lúc con phải mất hai canh giờ để đi hết con đường đó.”

Tiết Cửu tùy tiện giắt thanh đao cong vào sau lưng, nhếch môi cười:

“Khu Tây thành là nơi hỗn tạp nhất Linh Châu, những kẻ lưu manh côn đồ nhiều vô số kể. Hiện giờ con đã là một cô nương xinh đẹp, chẳng lẽ con chưa bao giờ thắc mắc vì sao suốt thời gian dài như vậy, chưa từng gặp phải bọn du côn chặn đường mình sao?”

Kỷ Vân Hành nghe vậy thoáng ngẩn người, như thể chưa từng nghĩ đến vấn đề này: “Chẳng lẽ không phải vì đường đó hẻo lánh nên con mới an toàn sao?”

“Đường càng hẻo lánh càng nhiều nguy hiểm. Nếu gặp một tên vô lại gây sự, thậm chí con còn chẳng kịp kêu cứu.” Tiết Cửu tiếp lời: “Ta không chỉ đi theo con một tháng đó, mà kể từ khi tìm thấy con, ta vẫn luôn theo dõi con từ xa. Nếu không, con nghĩ mình có thể tùy tiện chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Linh Châu hay sao?”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên: “Nhưng sau này con không còn thấy thúc nữa.”

“Con biết ám vệ là gì không?” Tiết Cửu nhìn sắc mặt nàng, lúc này mới cảm thấy đắc ý: “Không chỉ con không thấy, mà người khác cũng không thể phát hiện ra ta. Với lại ta còn muốn âm thầm quan sát xem có ai liên quan đến chuyện năm đó tìm đến con hay không.”

Kỷ Vân Hành nghe xong, bỗng nhiên mở to mắt như đã hiểu ra: “Thảo nào mỗi lần hàng thịt lợn mở bán, Tiết thúc luôn đến muộn hơn con một bước, hóa ra là vì thúc vẫn luôn đi phía sau con!”

Vì thế, Kỷ Vân Hành thường thắng được mười văn tiền từ trong tay Tiết Cửu.

Tiết Cửu hừ một tiếng rồi phì cười, sau đó đi đến bên Lục Cúc, một tay xách nàng ấy lên: “Tạm thời không nói nữa, ta đưa con ra ngoài. Còn tỳ nữ của con cứ giấu tạm ở đây, không ai tìm ra đâu.”

Kỷ Vân Hành bước theo hai bước, rồi nói: “Nhưng dì Tô của con…”

“Bà ấy tạm thời chưa chết được, trước mắt phải đảm bảo con an toàn đã, ta sẽ quay lại cứu bà ấy.” Tiết Cửu giấu Lục Cúc vào kẽ hở trong phòng, sau đó nhặt rơm khô phủ lên người nàng ấy, xong xuôi ông ấy đưa Kỷ Vân Hành ra ngoài.

Mới đi được hơn trăm bước, Kỷ Vân Hành đã nhìn thấy xác người nằm la liệt dưới đất, dưới ánh trăng chiếu sáng máu tươi văng tung tóe khắp nơi, những mảnh thi thể rải rác khiến người ta kinh hoàng không thôi.

Kỷ Vân Hành sợ hãi vội ngoảnh mặt đi không dám nhìn, chỉ cúi đầu bước sát theo Tiết Cửu.

Tiết Cửu nhặt lấy cây cung và giỏ tên từ trên người một thi thể nằm dưới đất đeo lên lưng rồi tiếp tục đi về phía trước.

Kỷ Vân Hành cố gắng nói chuyện để phân tán sự chú ý: “Tiết thúc, thúc có quen những người này không? Họ do ai phái đến vậy?”

“Nói quen biết thì cũng không hẳn.” Tiết Cửu đáp: “Nhưng lão đại của bọn chúng từng là người quen cũ của ta.”

“Vậy họ là người thế nào?”

“Ừm…” Tiết Cửu ngập ngừng một lát rồi mới nói: “Nhất thời không thể nói rõ ràng được, nói chung là người xấu.”

Kỷ Vân Hành cảm thấy câu nói này quá thừa thãi, nhưng nàng không dám phản bác.

Tiết Cửu dẫn nàng ẩn mình vào bóng tối, tựa như không cần ánh sáng, ông ấy vẫn có thể đi lại tự nhiên trong màn đêm. Không lâu sau, hai người đã thấy một cụm lửa sáng phía trước, cửa chính Kỷ gia và chính đường đang bốc cháy dữ dội, khói đen cuồn cuộn bay lên trời, tiếng ồn ào loáng thoáng vọng lại.

Kỷ Vân Hành theo bản năng cúi người thấp xuống, rụt cổ lại.

“Thủ vệ canh gác ở vách tường bên hông là yếu nhất. Ta sẽ đưa con trèo qua đó, đây là con đường thoát thân tốt nhất. Nhưng sau khi ra ngoài, chúng ta phải chạy vào rừng ngay, bởi vì trời tối rất dễ lạc đường trong đó nên ta sẽ đưa con đi tìm chỗ ẩn nấp trước, sau đó sẽ quay lại cứu dì Tô của con…”

Tiết Cửu vừa quan sát động tĩnh của đám người kia, vừa thấp giọng dặn dò Kỷ Vân Hành. Nhưng ông còn chưa dứt lời, Kỷ Vân Hành đã túm lấy cánh tay ông.

Tiết Cửu kinh ngạc quay lại thấy Kỷ Vân Hành nửa ngồi nửa cúi sau tảng đá lớn, ánh mắt chăm chú nhìn về một phía. Ông ấy nhìn sang hướng đó, lập tức hiểu ra ý nàng.

Sau đó chợt nghe Kỷ Vân Hành nói khẽ: “Tiết thúc, bây giờ con không thể đi.”

Tiết Cửu lắc đầu thở dài: “Con không cứu nổi bà ấy đâu.”

Kỷ Vân Hành không trả lời. Nàng bỗng hiểu ra vì sao Tiết Cửu vừa rồi đã nói Tô Y tạm thời không chết được, đó là bởi bà ấy đã bị bắt lại. Lúc này Tô Y đã bị trói chặt hai tay đang bị mấy tên đàn ông áp giải, bên cạnh là những kẻ cầm đuốc soi sáng, còn có một thanh đao kề sát cổ bà ấy.

Tạm thời Tô Y thực sự không chết được, nhưng một khi Kỷ Vân Hành trốn đi khỏi nơi này, bà ấy chắc chắn sẽ bị giết.

Người bọn chúng muốn lấy mạng là Kỷ Vân Hành, chúng dùng Tô Y làm con mồi dụ nàng xuất hiện. Hiện giờ vẫn đang tiến hành lục soát khắp nơi trong Kỷ phủ, một khi không tìm được Kỷ Vân Hành, chúng sẽ áp giải Tô Y đi khắp nơi để kêu cứu hòng dụ nàng ra ngoài.

Kỷ Vân Hành nép người bên dưới tảng đá, trái tim đập loạn xạ không thể bình tĩnh lại được, lòng nàng như bị thiêu đốt, tay chân lúng túng không biết phải làm sao.

“Mình không thể đi.” Nàng lẩm bẩm.

Lúc này Tô Y đang rơi vào trạng thái hoảng loạn, đôi chân bà mềm nhũn không thể đứng vững, bị hai gã đàn ông kẹp chặt ở hai bên. Miệng bà bị nhét vải chặt cứng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Thanh đao kia kề sát bên cổ bà, chỉ cần hơi nhích nhẹ cũng đủ để rạch ra một vệt máu. Xung quanh bà là ánh đuốc chói lòa, đám người bất ngờ xuất hiện này đang tàn sát khắp nơi trong phủ, bọn chúng chất những thi thể thành đống, sau đó so sánh từng xác chết với bức họa trên tay.

Bà thoáng nhìn thấy người trên bức họa, có nét mày mắt rất giống với Kỷ Vân Hành.

Tô Y không thể kiềm chế được sự run rẩy khắp người, trong lòng bà mơ hồ hiểu ra được, đám người kia cuối cùng cũng đã tìm đến đây.

Lúc này, điều bà mong mỏi duy nhất chính là Kỷ Vân Hành có thể trốn thoát khỏi đây, chạy càng xa càng tốt, đừng xuất hiện nữa.

Ánh trăng bạc tựa sương chiếu bóng sáng vằng vặc, nhưng vận rủi lại âm thầm ập tới.

Tiết Cửu đến gần Kỷ Vân Hành, cất giọng nghiêm túc: “Nếu con ra ngoài chắc chắn sẽ chết. Nhưng nếu chạy trốn, con sẽ sống, có lẽ dì của con cũng giữ được một tia hy vọng sống.”

“Có lẽ? Con không thể đánh cược với chữ ‘có lẽ’ này. Dì Tô đã là người thân cuối cùng của con rồi.”

“Hữu Hữu, lúc cần thiết con buộc phải học cách đưa ra lựa chọn. Hoặc là con sống, hoặc là tất cả cùng chết.” 

“Chúng ta chờ thêm chút nữa, có lẽ sẽ có thể xoay chuyển được tình hình.” Giọng nàng nghẹn ngào.

Tiết Cửu nhíu mày hỏi: “Con đang chờ ai?”

Kỷ Vân Hành đáp khẽ: “Con đang chờ…”

Còn chưa nói dứt lời, đột nhiên một chùm pháo hoa phóng thẳng lên trời rồi nổ tung giữa không trung. Đây là tín hiệu cho thấy hậu viện đã được lục soát sạch sẽ nhưng vẫn không tìm thấy người.

Sau đó, đám người đang áp giải Tô Y lập tức cầm đuốc tản ra xếp thành một trận hình rất lớn, ánh lửa bừng sáng khắp nơi soi rọi cả sân chính.

“Kỷ nha đầu…!” Gã đàn ông cầm đầu hét lớn một tiếng, giọng điệu trầm đục vang như tiếng chuông lớn, được gió cuốn đi thật xa: “Ta biết ngươi vẫn còn ở đây, tìm thấy ngươi chỉ là chuyện sớm muộn thôi, nhưng bây giờ ta không có nhiều thời gian. Nếu ngươi tự nguyện bước ra, ta sẽ giữ mạng sống cho người này.”

Kỷ Vân Hành nhìn chằm chằm vào người nọ, không hề có bất kỳ phản ứng nào.

“Bọn ta không phải tới để giết ngươi, chỉ là muốn bắt ngươi về phục mệnh.” Gã đàn ông lại nói tiếp.

Lúc này Kỷ Vân Hành khẽ động đậy dường như muốn đứng lên, nhưng lập tức bị Tiết Cửu mạnh tay giữ lại. Ông ấy tức giận nói: “Con tin lời này sao? Nếu chỉ để bắt con, tại sao chúng lại tàn sát nhiều người đến vậy? Chúng đến đây để giết người diệt khẩu!”

Kỷ Vân Hành lắc đầu, sau đó nói nhỏ: “Tiết thúc, con muốn nhờ thúc một việc.”

“Con muốn làm gì?” Tiết Cửu nhíu mày.

“Thúc nói với họ, nếu họ thả dì Tô ra, con sẽ tự ra mặt.”

“Một khi con ra mặt, chúng sẽ lập tức giết con.” Tiết Cửu đáp.

“Vậy nên con muốn nhờ Tiết thúc kéo dài thời gian giúp con.” Kỷ Vân Hành khẽ nói: “Chờ thêm chút nữa, nhất định sẽ có cơ hội.”

Tiết Cửu cảm thấy lúc này Kỷ Vân Hành chẳng còn ngốc nữa.

Bởi vì nàng hiểu rằng nếu mình ra mặt sẽ không có bất kỳ cơ hội đàm phán nào. Nhưng nếu mượn miệng người khác vẫn còn khả năng xoay chuyển tình thế. Càng huống hồ, nàng biết Tiết Cửu và tên cầm đầu kia là người quen cũ, thế nên có thể tận dụng mối quan hệ đó để kéo dài thời gian.

Tiết Cửu đưa tay xoa đầu nàng rồi nói: “Ta có thể kéo dài thời gian cho con, nhưng con nhất định không được xuất hiện. Nếu không kéo dài thêm được nữa, ta chỉ có thể đưa con đi.”

“Con không thể chết, không chỉ vì ta đã nhìn con lớn lên, mà còn là vì con là huyết mạch cuối cùng của Bùi gia.”

Câu nói sau cùng của ông ấy tựa như gông cùm khóa chặt Kỷ Vân Hành lại, nhắc nhở nàng về trọng trách đang gánh vác trên vai.

Kỷ Vân Hành gật đầu.

Sau đó Tiết Cửu lặng lẽ di chuyển, tựa một con báo lẩn khuất trong màn đêm. Ông ấy đổi vị trí mà không gây ra tiếng động nào, tiếp đó giương cung bắn một mũi tên thẳng về phía gã cầm đầu. 

Mũi tên bay xuyên qua ánh lửa, vào lúc nó sắp đến gần, gã vung đao chém mạnh, mũi tên bị chẻ làm đôi.

“Nhiều năm không gặp, thân thủ vẫn không hề kém xưa nhỉ!” Tiết Cửu cất giọng lạnh lùng, thu hút toàn bộ sự chú ý.

Gã cầm đầu trông thấy người đến, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc, phút chốc như giận dữ rồi lại mỉm cười thích thú. Gã bước vài bước đi đến quan sát thật kỹ khuôn mặt Tiết Cửu, rồi bĩu môi thở dài như tràn đầy tiếc nuối: “Ta cứ tưởng ngươi đã chết từ lâu, hóa ra bao năm nay vẫn còn sống chui sống nhủi như chó.”

Tiết Cửu cười nhạt: “Ta đây đang độ tráng niên, đương nhiên phải sống tốt sống khỏe rồi.”

“Cũng phải.” Gã cười gằn: “Nói sao thì năm đó ngươi cũng từng là ‘chiêu bài’ của tiêu cục chúng ta, đâu dễ chết ở bên ngoài như thế.”

Tiết Cửu xua tay khiêm tốn, nhưng vẻ mặt không giấu nổi vẻ đắc ý: “Chiêu bài gì chứ, chỉ là mấy lời nói liều lúc say rượu mà thôi.”

Gã khinh khỉnh nói: “Tiết Tiêu đầu khiêm tốn quá rồi, đuổi giết ngươi nhiều năm như thế mà vẫn để ngươi sống nhởn nhơ, chứng tỏ đám người ở Trường Dạ tiêu cục chỉ là một lũ vô dụng.”

Tiết Cửu nhàn nhạt đáp trả: “Ta đã rời khỏi tiêu cục từ lâu rồi, đâu còn là Tiêu đầu gì nữa. Còn ngươi thì sao, Thôi Viên? Sau khi ta đi, ngươi có lên được chức Tổng Tiêu đầu chưa?”

“Đừng nhiều lời vô ích, hôm nay vừa hay tính cả nợ mới lẫn nợ cũ.” Dường như câu nói này đụng chạm nỗi đau của Thôi Viên, gã tức giận gầm lên: “Con nha đầu họ Kỷ kia đâu? Chắc chắn ngươi phải biết!”

Tiết Cửu nhướn mày: “Chẳng phải ta đã đến để thương lượng với Tổng Tiêu đầu rồi hay sao? Thả người phụ nữ kia ra, người mà các ngươi tìm sẽ tự xuất hiện.”

“Sao vậy? Đó là tình nhân của ngươi à?” Thôi Viên quay lại liếc nhìn sang Tô Y, còn không quên châm chọc: “Thực sự cũng có nhan sắc đó, nhưng so với người mà ngươi từng theo đuổi ngày trước thì còn kém một chút, phải không?”

Câu nói này như gợi lại chuyện xưa khiến hai người quen cũ đều bùi ngùi nhớ lại ký ức cũ, cứ thế bắt đầu tán gẫu qua lại.

Không biết Thôi Viên vì lâu ngày không gặp người quen cũ hay vì quá dễ bị phân tâm, nhưng khi bắt đầu trò chuyện với Tiết Cửu cứ luôn miệng không ngừng, thời gian cứ thế được kéo dài thêm.

Sau đó, Tiết Cửu cười nói: “Ơ, người mà ngươi nói tới là ai nhỉ… ta còn chẳng nhớ nổi tên họ. Có phải cái người mà ngươi hay tò tò đi theo sau đít không? Nàng ta không nhận cây trâm ngươi tặng, ngươi còn buồn bã suốt mấy ngày trời đó nhớ không?”

Tiết Cửu khi nói chuyện luôn có cái nết như vậy chứ không hẳn là cố ý chọc vào nỗi đau của người khác. Thôi Viên nghe xong lập tức nổi giận, nhận ra mình đã lãng phí không ít thời gian nói nhảm với Tiết Cửu, gương mặt gã đỏ bừng, giận dữ nói:

“Được, để ngươi miệng lưỡi nói thêm vài câu nữa cũng không hề gì, dù sao hôm nay ngươi cũng phải chết ở đây!”

Thôi Viên còn chưa hả giận, gã nói thêm: “Ta đếch cần biết con mụ này có phải là tình nhân của ngươi hay không, nếu ngươi muốn cứu nàng ta, hãy để ta xem kỹ năng bắn cung của Tiết Tiêu đầu sau ngần ấy năm lẩn trốn đã tiến bộ thế nào!”

“Ai dà!” Tiết Cửu nghe vậy, khí thế yếu đi vài phần: “Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, đương nhiên không thể so được với ngày xưa nữa.”

Thôi Viên làm như không nghe thấy, quay đầu ra lệnh: “Nâng cao đao lên, nhắm thẳng vào cổ cho ta. Nếu Tiết Tiêu đầu có thể cứu được ngươi, ta sẽ thả ngươi đi. Còn nếu không cứu được, khi ngươi xuống suối vàng nhớ tố cáo với âm sai là Tiết Kinh Vũ đã hại chết ngươi.”

Tiết Cửu vội vàng kéo cung lắp tên, ở khoảng cách xa như vậy lại chỉ có ánh sáng từ bó đuốc, muốn bắn tên trúng cây đao đang định chém đầu kia, ông ấy thực sự không nắm chắc phần thắng.

Nhưng hiện giờ Tiết Cửu cũng chỉ có thể làm vậy, bất kể ông ấy có đứng ra kéo dài thời gian hay không, lưỡi đao treo trên cổ Tô Y sớm muộn cũng sẽ rơi xuống.

Ánh mắt của Kỷ Vân Hành phản chiếu ánh lửa, trong nỗi sợ hãi tột cùng, đôi mắt nàng lấp lánh ánh nước. Nàng nhìn thấy Tô Y nhắm mắt lại, đó là biểu cảm tuyệt vọng khi đối mặt với cái chết, giống hệt như mẹ nàng trước lúc qua đời.

Đối với Tô Y, đây quả thực là tai họa từ trên trời giáng xuống.

Nàng đã hứa với Tiết Cửu sẽ đặt sự sống của mình lên hàng đầu, nhưng vào giờ phút này đây làm sao nàng có thể trơ mắt nhìn Tô Y bị giết?

Kỷ Vân Hành quyết định phá vỡ lời hứa, nàng đột nhiên đứng bật dậy giơ tay lên cao, cố sức hô to: “Ngừng tay!”

Ngay giây tiếp theo, đôi mắt sắc bén tàn độc của Thôi Viên lập tức quét qua tựa như một con rắn độc khóa chặt con mồi, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Kỷ Vân Hành.

Cùng lúc đó, chỉ nghe một tiếng “keng” giòn giã vang lên, trong màn đêm yên tĩnh âm thanh ấy truyền vào tai từng người càng rõ ràng hơn. Chỉ thấy lưỡi đao vốn treo trên cổ Tô Y chuẩn bị chém xuống đã bị một mũi tên bắn trúng. Đầu tên xuyên thủng thân đao khiến nó xoay vài vòng trên không trung rồi cắm thẳng xuống đất, phát ra âm thanh rung động không ngừng.

Thôi Viên hoảng hồn, Kỷ Vân Hành cũng sững sờ không thôi. Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tiết Cửu, nhưng thấy ông ấy vẫn đang kéo cung, mũi tên trên dây còn chưa b*n r*.

Mũi tên đó không phải do Tiết Cửu bắn.

Thôi Viên thầm nghĩ không ổn, gã vô thức siết chặt thanh đao trong tay, lớn tiếng hô: “Cảnh giác!”

Nhưng đã quá muộn, lại có thêm một mũi tên khác lao tới, Thôi Viên muốn dùng đao chặt đứt mũi tên như trước đó, nhưng không ngờ mũi tên này mang theo sức bật cực mạnh, tốc độ nhanh đến mức không kịp ngăn cản, cứ thế đâm xuyên qua cánh tay gã.

Thôi Viên hét lên một tiếng đau đớn, ngay sau đó vài bóng đen như giao long đồng thời lao ra từ bốn phía, tay cầm đoản đao nhanh chóng xâm nhập vào đội ngũ của gã, chạm vào bất kỳ người nào sẽ dùng một đao xuyên cổ họng, không cho kẻ địch có cơ hội sống sót.

Đây là một nhóm ám vệ được huấn luyện bài bản có bản lĩnh hàng đầu, đám người xuất thân tầm thường trong tiêu cục không cùng đẳng cấp để so sánh được với họ.

Thôi Viên nhận thấy tình thế bất lợi, gã lập tức đổi đao sang tay trái, lao nhanh về phía Kỷ Vân Hành.

Lại một mũi tên khác bay tới, Thôi Viên buộc phải dừng lại nâng chuôi đao lên đỡ tên, mũi tên vốn nhắm vào ngực gã lại bị chệch hướng trúng vào vai.

Lần này, gã đã nhìn thấy rõ.

Cách đó vài trượng, có một thiếu niên mặc trường bào gấm hoa quý đứng trong bóng tối, trong tay hắn cầm trường cung, đang lắp mũi tên thứ tư lên dây.

Thiếu niên đó diện mạo tuấn tú nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ hung tàn, đôi mày sắc như đao, cả người toát ra vẻ lạnh lùng sắc bén.

Thôi Viên nhận ra người này – Hoàng thái tôn của nước Đại Yến.

Kỷ Vân Hành đương nhiên cũng đã nhìn thấy hắn. Nàng lập tức chạy nhanh về phía hắn, lớn tiếng gọi: “Lương Học!”

Gió đêm gào thét, Thôi Viên đứng ở vị trí trung tâm, hai cây cung đang nhắm thẳng vào gã, trước sau đều bị uy h**p.

Gã cắn chặt khớp hàm quyết định dốc toàn lực liều lĩnh một phen, gã giơ cao thanh đao dồn hết sức ném về phía cô nương váy áo tung bay đang chạy trong gió đêm kia.

Chỉ trong chớp mắt, một mũi tên từ phía sau phóng tới xuyên thẳng vào bàn tay gã, đánh rơi thanh đao xuống đất.

Một mũi tên khác được thiếu niên phía trước b*n r*, mũi tên lao tới vừa mạnh vừa sắc bén đi kèm theo sát khí bùng nổ. Nó gần như không để lại cho Thôi Viên có bất kỳ cơ hội nào để tránh, lao thẳng vào ngực đâm xuyên qua cơ thể gã.

Kỷ Vân Hành chạy tới bên cạnh Hứa Quân Hách. Chân nàng còn chưa kịp dừng lại, hắn đã ném cây cung xuống, nghiêng người vươn hai tay ôm chặt lấy nàng vào lòng. Sau đó như không kìm được, hắn nâng khuôn mặt nàng lên, cúi đầu đặt một nụ hôn lên khóe mắt nàng, cất giọng khàn khàn nói:

“Kỷ Vân Hành, nàng làm rất tốt. Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất.”


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 87: Đêm nay, nàng là người lợi hại nhất!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...