Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 86: Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết.

Thực chất vào mười tám năm trước, ngay khi sự cố của Bùi gia vừa xảy ra, đã có không ít người một mực tin tưởng vào sự trong sạch của họ.

Những người từng nhận ân huệ từ Bùi gia quá nhiều, dù biết rõ đây là vùng nước sâu không thấy đáy, vẫn có người cam lòng dấn thân để chứng minh sự vô tội của Bùi gia. Nhưng những ai cố sức tìm kiếm chứng cứ làm sáng tỏ chân tướng đều lần lượt gặp tai họa ngoài ý muốn: người thì chết vì tai nạn, người thì bị cuốn vào những vụ án oan, nói chung không ai có kết cục tốt đẹp.

Năm Hứa Quân Hách mười tuổi, hắn từng đề cập đến chuyện này với Hoàng Đế, hỏi vì sao Hoàng gia gia biết rõ có kẻ đứng sau giở trò mà không bắt chúng lại.

Hắn vẫn nhớ rõ, Hoàng Đế ngồi trên ngai cao, sắc mặt chìm trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn, trong khoảnh khắc đó ngài dường như đã già đi mười tuổi, đã không còn là vị vua đứng đầu thiên hạ nắm trong tay quyền sinh sát, mà trở thành một ông lão bình thường với bao nỗi lo âu.

Ngài trầm mặc hồi lâu, nhưng Hứa Quân Hách đã sớm hiểu được câu trả lời.

Không có chứng cứ.

Thế lực mà Tôn tướng dựng lên nhìn bề ngoài thì có vẻ chặt chẽ gắn kết, nhưng thực chất một khi bên dưới xảy ra chuyện sẽ lập tức bị cắt đứt liên hệ ngay. Giống như những người từng có liên hệ mật thiết với ông ta như Chu Thứ sử đã bị chém đầu hay Trịnh Chử Quy đã bị hạ độc trong ngục, khi bọn họ ngã ngựa, dù có điều tra hết lần này đến lần khác cũng không tra ra chút dấu vết nào liên quan đến Tôn tướng.

Ông ta đứng ở vị trí cao, tựa như từ đầu đến cuối đều giữ mình trong sạch.

Nhưng Hứa Quân Hách cũng không chịu đứng yên, sau khi đến Linh Châu hắn vẫn âm thầm trừ bỏ từng nhánh tay chân của phe Tôn tướng cắm rễ tại đây. Sau khi bỏ tù và xử quyết một đám các quan viên do Chu Thứ sử và Trịnh Thượng thư dẫn đầu, số người mà Tôn tướng có thể điều động ở Linh Châu đã giảm đi đáng kể, chỉ còn những kẻ ẩn núp trong bóng tối mà Hứa Quân Hách vẫn chưa tìm ra.

Linh Châu vốn nên nằm trong trạng thái tương đối an toàn, nhưng Hứa Quân Hách đã xem nhẹ một tổ chức: Trường Dạ tiêu cục.

Chỉ đến khi nhận được ám khí dùng để g**t ch*t Chính Thiện đại sư, hắn mới hiểu rõ thân phận thật sự của gã đồ tể họ Tiết kia là gì.

Bầu trời đêm thăm thẳm, ánh trăng cong vút như lưỡi câu, sáng trong mà lạnh lẽo.

Những tầng mây dày trôi qua, che khuất điểm sáng duy nhất trên trời, khiến trời đất hòa vào một màu tối thăm thẳm.

Trong lòng Kỷ Vân Hành cất giấu tâm sự, đêm đến cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng cứ lật qua lật lại liên tục suy nghĩ về những tin tức đã nhận được vào ban ngày. Bản tính nàng vốn suy nghĩ chậm hơn người thường, lại thêm những chuyện rối ren xưa cũ xen lẫn cảm xúc cá nhân, thế nên vừa phân tích ra chẳng mấy chốc đã bị mắc kẹt giữa đường, khiến nàng trăn trở mãi đến nửa đêm.

Kỷ phủ nằm ở khu vực hẻo lánh ở khu Tây thành, xung quanh là một rừng cây, không có hàng xóm. Ở nơi như vậy về đêm cực kỳ yên tĩnh, ngoài tiếng động của thú rừng và tiếng gió thổi xào xạc, gần như không có bất kỳ âm thanh nào khác.

Trong khung cảnh tĩnh mịch đó, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ bị khuếch đại vang vọng.

Vào lúc Kỷ Vân Hành đang túm gối suy nghĩ, một tiếng nổ “ầm” đột ngột vang lên như từ nơi xa vọng lại.

Nàng giật nảy mình bật dậy khỏi giường, tiếp theo đó lại nghe thấy tiếng náo động xôn xao ở đâu vang lên, tựa như có ai đó hét toáng lên trong màn đêm.

Kỷ Vân Hành hoảng hốt vội vàng nhảy xuống giường, chụp lấy quần áo mặc vào thật nhanh. Đó là bản năng nàng luyện được sau nhiều năm sống một mình, phản ứng đầu tiên khi gặp tình huống nguy hiểm chưa rõ chính là chạy trốn.

Nhờ bản năng ấy, nàng đã tránh được nhiều tổn hại không đáng có.

Ngay lúc nàng vừa mặc quần áo xong, cửa phòng liền bị đập mạnh, tiếng người gọi lớn bên ngoài: “Đại cô nương! Đại cô nương!!”

Là tiếng của Lục Cúc, Kỷ Vân Hành vội vã ra mở cửa.

Vào khoảnh khắc cửa vừa hé ra, gió đêm rít gào đã ùa vào trong, những tiếng la hét thảm thiết mơ hồ trong đêm khuya tĩnh mịch lại càng thêm rõ ràng. Tiếng gào rú đau đớn xé toạc màn đêm khiến lòng Kỷ Vân Hành lạnh buốt.

Nàng thấy Lục Cúc kinh hoàng lao vào, cả người run lẩy bẩy như đã bị dọa đến phát điên, nước mắt giàn giụa trên gương mặt: “Xảy ra chuyện rồi! Có rất nhiều hung thần đến giết người ở tiền viện! Mau chạy đi, Đại cô nương!”

Kỷ Vân Hành chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như vậy, vừa ngẩng đầu đã thấy tiền viện thấp thoáng ánh lửa, khói đen cuồn cuộn bốc lên trời.

Cơ thể nàng đột ngột mềm nhũn, đầu óc bỗng chốc trống rỗng, nàng theo bản năng rút ra chiếc còi nhỏ rồi thổi một tiếng ngắn.

Một luồng gió mát lướt qua, từ trong chỗ tối bỗng xuất hiện một bóng người, ám vệ lặng lẽ đáp xuống mái hiên suýt nữa làm Lục Cúc ngất tại chỗ.

Hứa Quân Hách đã để lại hai ám vệ bảo vệ Kỷ Vân Hành. Mới vừa rồi sau khi nghe Lục Cúc nói rằng tiền viện có thích khách đến ám sát, một người trong số đó đã lập tức vượt tường đi báo tin, người còn lại nói với Kỷ Vân Hành: “Mời cô nương đi theo thuộc hạ rời khỏi nơi này!”

Kỷ Vân Hành sợ đến mức tim đập dồn dập, nhưng vẫn tin tưởng người mà Hứa Quân Hách cắt cử, nàng không chút do dự đi theo.

Ba người vội vã đi về phía hậu viện, cánh cửa vừa được mở ra, Kỷ Vân Hành đột ngột dừng bước, sắc mặt tái nhợt nói: “Dì Tô… dì Tô vẫn còn ở tiền viện!”

Cũng chính lúc này, ám vệ kia đột nhiên xoay người lại đẩy ngược Kỷ Vân Hành vào trong: “Mau quay lại! Khóa cửa vào!”

Kỷ Vân Hành chẳng nhìn rõ bất cứ điều gì, chỉ cảm thấy bị một lực mạnh đẩy lùi về sau làm nàng lảo đảo vài bước suýt ngã nhào. Lục Cúc đứng phía sau nhanh tay đỡ lấy nàng, sau đó mau chóng đóng cửa hạ then chốt, khóa kỹ cửa lại.

“Đại cô nương, bên ngoài có người!” Lục Cúc nắm chặt tay Kỷ Vân Hành kéo nàng vào trong phòng.

Trong tiểu viện chẳng có chỗ nào ẩn nấp ngoài gian phòng ngủ, đó là nơi duy nhất để tạm thời trú thân. Lúc hai người chạy vào trong phòng, Kỷ Vân Hành còn nghe thấy tiếng binh khí va chạm từ phía cánh cửa hậu viện.

Đầu óc nàng như bị đập mạnh trở nên mụ mị, chẳng biết những hung thần đột nhiên xuống tay g**t ch*t người trong Kỷ gia từ đâu đến, cũng chẳng biết bản thân sẽ đối mặt với kết cục gì. Nàng chỉ biết rằng hiểm nguy và cái chết đang từng bước tiến gần.

“Không thể trốn ở đây được.” Kỷ Vân Hành đột ngột nắm chặt lấy tay Lục Cúc, lực tay nàng rất mạnh, như muốn dùng cách này để khiến Lục Cúc bình tĩnh lại.

“Đại cô nương…”

“Chúng ta không thể trốn ở đây, nếu không ta và ngươi sẽ chết rất nhanh.” Giọng nàng run rẩy nhưng kiên quyết: “Chúng ta phải rời khỏi đây, ra tiền viện.”

Lục Cúc mở to mắt nhìn nàng một cách kinh ngạc, nàng ấy cảm thấy tiểu thư nhà mình đã bị hoảng sợ đến mức không làm chủ được tinh thần, run rẩy nói: “Nhưng đám người đó đang ở tiền viện, chúng ta ra đó là chết chắc!”

Kỷ Vân Hành lắc đầu, dứt khoát bước tới mở cánh cửa phòng vốn đã chặn lại. Nàng hạ thấp giọng, cố trấn an Lục Cúc: “Tiểu viện chỉ lớn bằng chừng này, mà bây giờ bọn chúng đã tìm đến cửa hậu viện. Ám vệ mà Lương Học để lại đã đi chặn ở ngoài cửa, nhằm tranh thủ thời gian cho chúng ta trốn thoát.”

Một khi cánh cửa hậu viện bị phá, dù có trốn trong phòng cũng chẳng khác nào cá nằm trong chậu. Nhưng tiền viện lại rộng lớn, hơn nữa địa hình phức tạp, có nhiều nơi có thể lẩn trốn hơn.

Kỷ Vân Hành mở toang cửa ra, ánh mắt kiên quyết nhìn Lục Cúc: “Đi thôi!”

Mặc dù hành động này chẳng khác nào lao vào chỗ chết, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, Kỷ Vân Hành chẳng nghĩ ra cách nào khác tốt hơn.

Tiểu viện của nàng nằm sâu tận cùng trong Kỷ phủ, cách nơi ở của hạ nhân trong phủ một khoảng khá xa. Những tiếng kêu gào đau đớn vẫn chưa lan đến nơi này.

Con đường tối đen không được thắp đèn, mọi cảnh vật trước mắt chỉ nhờ vào ánh trăng mờ nhạt để nhìn rõ. Bóng tối vì thế trở thành tấm màn che chắn tốt nhất cho Kỷ Vân Hành. Nàng cúi thấp người di chuyển khẽ khàng như đã hoà lẫn vào màn đêm.

Lục Cúc đi bên cạnh, cả người run rẩy không ngừng. Nàng ấy cắn chặt môi dưới, cố gắng không để mình bật ra tiếng nấc vì sợ hãi.

Hai người đứng trong đình phóng tầm mắt nhìn ra cảnh tượng đằng trước. Trong bóng tối, nàng lờ mờ thấy ánh lửa nhấp nhô, dường như có người cầm đuốc chạy qua chạy lại, tiếng kêu khóc thảm thiết vang vọng không dứt bên tai.

“Đại cô nương, bây giờ chúng ta làm sao đây? Phải nấp ở chỗ nào?” Lục Cúc ngồi thụp xuống bên cạnh Kỷ Vân Hành, run rẩy hỏi nàng.

Lục Cúc quay sang nhìn nàng, sắc mặt Kỷ Vân Hành cũng tái nhợt chẳng khá hơn bao nhiêu. Nàng ngồi xổm dưới đất, tay nắm chặt lan can đến nỗi các khớp xương đã trắng bệnh, ánh mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm về phía đốm lửa xa xa, miệng lẩm bẩm: “Dì Tô… dì Tô…”

“Đại cô nương!” Lục Cúc nắm lấy tay nàng lắc mạnh một cái, cắn răng nói nhỏ: “Bảo toàn mạng sống quan trọng hơn!”

Kỷ Vân Hành dường như bừng tỉnh bởi lời nói của Lục Cúc. Nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt Lục Cúc, sau đó mới ngước mắt quan sát xung quanh, trầm giọng nói: “Ta biết có một chỗ.”

Gió đêm vẫn cuồng loạn thổi tới khiến mái tóc dài và quần áo của Kỷ Vân Hành tung bay phấp phới. Cơn gió lạnh như xộc thẳng vào lòng nàng, mang theo sự băng giá đến tận xương tuỷ.

Nàng không dám dừng bước, cứ chạy về phía trước theo chỉ dẫn trong trí nhớ. May mà trong bóng tối không có ánh đèn, bóng đêm trở thành màn che hoàn hảo cho cả hai. Ánh trăng khi tỏ khi mờ che khuất bóng dáng Kỷ Vân Hành chạy băng băng qua từng ngóc ngách.

Nơi mà Kỷ Vân Hành muốn đến là tiểu viện nằm ở phía Tây của phủ, đó là nơi nàng từng sống ngày xưa trước khi bị nhốt ở hậu viện. Để đến được đó, phải đi vòng qua một hồ nước nhỏ. Trước kia Kỷ Vân Hành sống ở đó là vì cơ thể nàng yếu ớt cần một môi trường yên tĩnh để dưỡng bệnh. Nếu đem so sánh với những căn viện khác trong phủ, nơi đó vừa khuất nẻo lại vừa tĩnh mịch.

Nhưng kể từ khi nàng cùng mẹ dọn vào Tĩnh Tư Viện, cũng không còn đặt chân đến viện cũ nữa, thoắt cái đã qua nhiều năm, cũng không biết tiểu viện có còn ở đó hay không.

Không có đèn đuốc chiếu sáng, đường tối không nhìn rõ, Kỷ Vân Hành cũng không dám chạy quá nhanh, thế nhưng hai chân cứ cuống quýt bước đi, bất ngờ chân nàng vấp phải thứ gì đó ngã nhào xuống đất.

Lục Cúc hốt hoảng, vội đỡ nàng dậy. Kỷ Vân Hành xoa xoa lòng bàn tay đau rát, trong miệng lẩm bẩm như trấn an: “Không sao, không sao…”

Không biết là đang trấn an Lục Cúc, hay là đang trấn an chính mình.

May mắn là căn tiểu viện ấy vẫn còn, nhưng đã trở thành một nơi hoang phế đã lâu không có người ở. Bức tường bên ngoài đã sụp đổ, thay bằng một đống củi khô và rơm rạ chất cao, đồ đạc xếp chồng lộn xộn. Cánh cửa phía sau gian nhà đã bị tháo đi, bên trong chất đầy đồ vật nằm la liệt không nhìn rõ là gì.

Nhìn cảnh tượng hoang tàn trước mắt, Kỷ Vân Hành cố gắng hồi tưởng lại những ký ức thuở thơ ấu khi nàng từng chơi đùa ở đây. Nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, nàng đã không còn là đích trưởng nữ của Kỷ gia, nơi nàng từng sống cũng đã biến thành nhà kho chứa đồ vụn vặt.

“Tạm lánh ở đây trước đã!” Kỷ Vân Hành không để lộ chút thất vọng nào, bởi giờ cũng chẳng còn tâm trí để nghĩ đến điều đó. Nàng vội vàng kéo Lục Cúc vào bên trong.

Trong phòng không thể thắp đèn, sau khi rời khỏi ánh trăng, bóng tối trước mặt càng dày đặc hơn. Chỉ khi đứng thật gần, hai người mới miễn cưỡng nhìn thấy mặt nhau.

Lục Cúc sợ đến mức giàn giụa nước mắt đến giờ vẫn chưa lau khô, trái lại Kỷ Vân Hành dù sắc mặt kinh hoảng hơi thở gấp gáp, nhưng trong ánh mắt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Trong căn phòng chất đầy rẫy những đồ đạc lộn xộn, hai người tìm được một khoảng trống hẹp ngồi xuống, hai thân hình nhỏ bé sát vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm hiếm hoi.

Trong không gian chật hẹp, tiếng hít thở của cả hai vang lên rõ mồn một, đan xen qua lại giữa bóng đêm.

Lục Cúc siết chặt bàn tay mình lại, cơ thể đến giờ vẫn còn đang run, nỗi sợ hãi dâng lên không sao trấn tĩnh nổi: “Đại cô nương, Đại cô nương, người nói xem liệu chúng ta có… có chết ở đây không? Nô tỳ chưa sống đủ đâu, nô tỳ cảm thấy những ngày tươi đẹp của mình mới chỉ bắt đầu…”

Kỷ Vân Hành cảm giác lòng nàng đau đớn đầy ray rứt, như thể có hàng ngàn mũi dao cùng lúc đâm xuyên qua tim nàng, mũi dao dày đặc đến nỗi nàng chẳng thể trốn tránh.

Cũng chính giây phút ấy, nàng lờ mờ ý thức được một sự thật đau lòng.

Mọi chuyện xảy ra tối nay đều vì nàng.

Chỉ đến lúc này, nàng mới nhận ra hàm ý ẩn sau từ “lựa chọn” mà họ từng nhắc đến.

Bùi Vận Minh đã giấu đồ trong chiếc hộp đó rất sâu dưới lòng đất, thậm chí trước khi qua đời bà vẫn không hé răng tiết lộ chuyện qua lại năm xưa với Chính Thiện đại sư, chỉ để lại cho Kỷ Vân Hành một đầu mối mơ hồ.

Không phải Bùi Vận Minh cố tình úp mở để thử thách nàng, mà là vì khi Kỷ Vân Hành đã quyết định chọn con đường ấy, nàng sẽ phải đối mặt với một cuộc sống hoàn toàn khác.

Một cuộc sống đầy rẫy hiểm nguy.

Nàng có thể lựa chọn trở thành một Kỷ tiểu thư không hay biết gì, sống an yên trong tiểu viện của mình, sau này sẽ chọn gả cho một phu quân ở Linh Châu trải qua một cuộc đời tầm thường giúp chồng dạy con, bình yên đến già. Khi đó, người ta sẽ dần quên đi thân phận nửa đời trước của nàng, cũng không còn nhớ đến quá khứ của Bùi gia.

Nhưng Kỷ Vân Hành đã chọn trở thành nữ nhi của Bùi gia. Nàng muốn đến gần hơn với chân tướng, muốn đào quật những bí mật năm xưa, cũng đồng nghĩa với việc chủ động đi về phía nguy hiểm. Có người không muốn chuyện cũ bị phơi bày, thế nên bất kỳ ai muốn đào bới đều phải chết.

Nhưng cho dù Tôn tướng có lợi hại đến đâu cũng là mệnh quan triều đình, làm sao có thể cả gan làm loạn đến mức phái người tùy tiện tiến vào nhà dân chém giết loạn xạ?

Cho dù ông ta có quyền uy thế nào, một tay che trời ra sao thì vẫn chỉ là quan lại nơi Kinh thành. Từ Linh Châu đến Kinh thành xa như vậy, làm sao chỉ trong thời gian ngắn đó mà mệnh lệnh có thể đến nơi? Ngựa của nhà ai mà khỏe đến thế, trong vòng một ngày mà đã có thể chạy đi chạy về giữa Linh Châu và Kinh thành?

Sáng nay nàng và Hứa Quân Hách mới cùng đi đến chùa, làm sao mới đến đêm mà sát thủ đã tìm đến nhà rồi?

Kỷ Vân Hành nghĩ đi nghĩ lại mãi cũng không tìm ra nguyên nhân.

“Không sao đâu, chúng ta sẽ không đơn độc.” Kỷ Vân Hành hít sâu một hơi: “Sẽ có người đến giúp chúng ta.”

Lúc này nàng chẳng thể làm được gì khác. Điều duy nhất nàng có thể làm là bảo toàn tính mạng của bản thân, ẩn mình ở nơi đây chờ Hứa Quân Hách đến cứu.

Người bình thường khi đối mặt với tình huống thế này chắc hẳn đã sợ hãi ngã quỵ từ lâu, nhưng sự chậm chạp trong tính cách của nàng lại trở thành lợi thế vào lúc này. Trông nàng điềm tĩnh lạ thường, điều này cũng cảm hóa được nỗi hoang mang của Lục Cúc, giúp nàng ấy dần bình tĩnh hơn.

Trong màn đêm, thời gian như bị kéo dài đến vô tận, ánh trăng lúc sáng tỏ lúc mờ tối, từng cơn gió lớn ào ạt cuốn qua luồn vào căn phòng nhỏ không có cửa che chắn, tay chân của hai cô nương đã lạnh buốt. Hai thân hình nhỏ bé vẫn duy trì tư thế ngồi co ro trong góc nép sát vào nhau, cố tìm lấy chút hơi ấm giữa bóng tối.

Không rõ đã trôi qua bao lâu, Kỷ Vân Hành cảm thấy thời gian dài đằng đẵng, nhưng nàng lại mong mọi thứ cứ mãi yên bình như vậy.

Thế nhưng dù Kỷ phủ lớn đến đâu cũng không thể che giấu mãi, những kẻ truy tìm cuối cùng cũng tìm đến nơi hai người đang ẩn náu.

“Hình như nơi này chưa được lục soát.”

Giọng nói thô lỗ của một gã đàn ông vang lên hòa trong tiếng gió rít, truyền thẳng vào tai hai người.

Kỷ Vân Hành giật mình, vô thức huých vào vai Lục Cúc làm nàng ấy giật mình theo. Ngay sau đó Lục Cúc đã bắt đầu run rẩy dữ dội, há miệng mà chẳng nói nổi thành lời, nước mắt đã chảy dọc thành hai hàng, cố gắng đè nén nỗi lo sợ trong lòng, thì thầm: “Đại cô nương, Đại cô nương… bọn chúng đến rồi!”

Kỷ Vân Hành vô thức muốn định đứng dậy, vừa nhổm dậy mới phát hiện mình đã giữ tư thế ngồi xổm thế này quá lâu, hai chân nàng lúc này tê rần chẳng còn cảm giác, động đậy nhẹ thôi cũng đã buốt đến tận xương.

Cơ thể Lục Cúc đỡ hơn, nàng ấy vừa bò ra khỏi khe hẹp đã lẩm bẩm như người mất hồn: “Nô tỳ vẫn chưa muốn chết… nô tỳ vẫn chưa muốn chết…”

“Lục Cúc!” Kỷ Vân Hành lo lắng gọi nàng ấy lại, đồng thời đưa tay muốn nhờ nàng ấy kéo mình lên.

Nhưng Lục Cúc bất chợt im bặt, sau đó quay người lại quỳ phịch xuống trước mặt Kỷ Vân Hành, cúi đầu sát xuống đất.

Nàng ấy dập đầu xuống đất, lúc ngẩng mặt lên hai hàng nước mắt đã chảy dài xuống cằm.

Giọng nói của Lục Cúc vẫn đang run, vỡ vụn gần như chẳng thể giữ giọng ổn định để nghe rõ: “Đại cô nương, từ nhỏ nô tỳ đã sống như loài heo chó, bị người ta tùy ý đe dọa ức h**p, chỉ có thể ăn cơm thừa canh cặn, tiền công tháng nào cũng bị cắt xén. Nô tỳ từng nghĩ mình sẽ không bao giờ thoát khỏi cuộc đời ấy, cho đến khi Đại cô nương cứu nô tỳ. Người đã cho nô tỳ bạc, bảo nô tỳ đi mua đồ, còn nói tiền dư đều cho nô tỳ. Đó là lần đầu tiên trong đời nô tỳ có được chút bạc của riêng mình…”

“Thực ra nô tỳ chưa từng quên hình dáng của mẹ, trước đây sở dĩ nô tỳ nói với Đại cô nương như vậy là vì hy vọng người có thể tìm cho nô tỳ một người mẹ, là ai cũng được cả, chỉ cần nhận nô tỳ làm con gái, để nô tỳ không còn là trẻ mồ côi nữa…”

“Lúc nhận mẹ Tình làm mẹ, nô tỳ thật lòng muốn xem bà như mẹ ruột của mình, sau này sẽ hết lòng hết sức hiếu kính với bà. Nhưng khi mẹ Tình rời đi lại không nói với nô tỳ một lời nào, đến khi nô tỳ ra tiệm đậu hũ mới biết bà đã sang lại cửa tiệm cho người khác. Nô tỳ hiểu rằng mình lại bị bỏ rơi thêm một lần nữa. Dẫu vậy, trong lòng nô tỳ cũng không hề oán trách nửa câu, chỉ cần được ở bên cạnh Đại cô nương là đủ. Trong mắt nô tỳ, bất kể người khác nói thế nào, Đại cô nương cũng chính là Bồ Tát tái thế…”

Lục Cúc nói rất nhanh, như muốn dồn hết những tâm tư trong lòng mình ra ngoài mà không để Kỷ Vân Hành có cơ hội đáp lại.

“Mạng của nô tỳ hèn mọn không đáng giá, nhưng Đại cô nương không thể chết. Người vẫn còn nhiều chuyện chưa làm xong, người phải sống.”

Nói xong, nàng ấy lại dập đầu trước Kỷ Vân Hành, sau đó nhanh chóng đứng dậy, lấy tay quẹt nước mắt rồi nói: “Bây giờ nô tỳ sẽ ra ngoài đánh lạc hướng bọn chúng đi, khi nào người nghe thấy tiếng chúng chạy xa thì hãy tranh thủ rời khỏi đây.”

Kỷ Vân Hành kinh hãi, gọi lớn: “Lục Cúc!”

Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết.

Sau khi đã hạ quyết tâm, lòng can đảm trong lòng vượt qua nỗi sợ, Lục Cúc cúi đầu định lao ra ngoài. Nhưng vừa chạy được hai bước, nàng ấy đã bị Kỷ Vân Hành lao tới quật ngã xuống đất. Hai người ngã lăn ra, Kỷ Vân Hành ôm chặt lấy vai nàng ấy, nhất quyết không buông tay.

Sự hy sinh này chẳng có ý nghĩa gì, Kỷ Vân Hành thầm nghĩ trong lòng. Cho dù Lục Cúc có thể đánh lạc hướng bọn chúng, nàng cũng không chạy được bao xa. Lúc nàng đi theo bên cạnh Hứa Quân Hách đã tận mắt chứng kiến những người luyện võ có bước chân nhẹ tựa như gió, thoắt cái đã xuất hiện ngay trước mặt, người bình thường như nàng làm sao chạy thoát nổi.

Kỷ Vân Hành kéo Lục Cúc dậy, lôi nàng ấy trở vào trong phòng. Nàng biết gió đang lùa vào trong phòng phải thông từ hai phía, điều đó chứng tỏ căn phòng này có cửa thông ra phía sau. Thêm vào đó, bọn người kia còn chưa phát hiện ra nơi này, không rõ chúng sẽ tiến vào từ hướng nào. Nếu lúc này chạy ra ngoài rất có thể sẽ đụng phải bọn chúng, chỉ còn con đường chết mà thôi.

Kỷ Vân Hành không hề có kinh nghiệm gì về khía cạnh khác, nhưng rất am hiểu trong việc chạy trốn và ẩn náu. Nơi này vừa tối tăm vừa khuất nẻo, rất khó để chúng lục soát từng tấc đất một cách cẩn thận.

Giờ phút này đây, trốn tốt hơn chạy.

Kỷ Vân Hành vừa thầm tính toán vừa kéo Lục Cúc vào trong phòng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng binh khí va chạm vào nhau. Những tiếng quát mắng mơ hồ vọng lại, nghe như có người đang giao đấu.

Kỷ Vân Hành lập tức bịt miệng Lục Cúc, chính nàng cũng nín thở, từ từ áp lưng vào tường tập trung lắng nghe những âm thanh bên ngoài.

Không bao lâu sau, tiếng đánh nhau bên ngoài dần biến mất, không gian lại yên tĩnh trở lại.

Kỷ Vân Hành vẫn không dám cử động, cố gắng nghe ngóng xem có tiếng động nào khác xung quanh không.

Cũng chẳng biết đã qua bao lâu, bỗng một tiếng “rắc” giòn giã vang lên, giống như có ai đó giẫm lên nhánh cây khô, tiếng động phát ra ở vị trí rất gần chỗ nàng.

Ngay sau đó Lục Cúc nắm chặt lấy cánh tay của Kỷ Vân Hành, tay còn lại thì bịt miệng mình, đôi mắt mở to đầy sợ hãi cứ nhìn chăm chú ra ngoài như thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

Kỷ Vân Hành thấy vậy cũng giật mình, trái tim đập thình thịch, nàng quay đầu nhìn theo hướng ánh mắt của Lục Cúc, chỉ thấy có một bóng người được ánh trăng chiếu xuống hắt bóng ngay ở trước cửa .

Chứng tỏ lúc này đang có một người đứng ngay bên ngoài, cùng vị trí với nàng và Lục Cúc nhưng cách nhau một bức tường.

Trong tay người nọ cầm một thanh đao cong, từ trên lưỡi đao không ngừng nhỏ xuống những giọt chất lỏng đặc quánh.

Người nọ đứng im bất động, không nói một lời.

Lục Cúc sợ đến mức suýt ngất đi, cơ thể run rẩy không ngừng, tiếng khóc nấc phát ra từ cổ họng đứt quãng khó lòng kìm nén dường như đã biến thành thứ âm thanh kỳ quặc, một âm thanh của tuyệt vọng khi gần kề cái chết.

Kỷ Vân Hành nhìn chằm chằm cái bóng ấy hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng. Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên trong đêm tối tĩnh mịch: “Tiết thúc, là thúc sao?” 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 86: Lục Cúc không muốn chết, nhưng càng không muốn Kỷ Vân Hành phải chết.
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...