Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 85: “Trông ngài yếu hơn rất nhiều, không còn như trước kia nữa.”

Trên đường xuống núi, hai người ngồi trong xe ngựa đều không nói lời nào.

Kỷ Vân Hành vén rèm cửa xe, tựa cằm lên khung cửa sổ nhìn ra ngoài, nhìn thì giống như đang ngắm cảnh nhưng ánh mắt lại trống rỗng vô định, suy nghĩ chẳng biết đã trôi dạt về phương nào.

Còn Hứa Quân Hách thì liên tục lật xem các bức họa trên tay.

Chính Thiện nói rằng Tiết Cửu là người đầu lĩnh dẫn đầu đoàn người vận chuyển rương năm đó. Để chắc chắn ông ấy không nhận nhầm, Hứa Quân Hách còn cố ý hỏi lặp lại lần nữa, yêu cầu ông ấy suy nghĩ thật kỹ.

Thực ra bao năm qua, Chính Thiện chưa bao giờ quên những người đó. Ông ấy có thể chỉ ra rõ ràng từng người trong tranh đã làm gì, bởi lẽ chính ông ấy là người đã miêu tả lại để vẽ ra những bức họa này.

Ngoài Tiết Cửu ra, những người khác trong bức họa bao gồm người từng đến kiểm tra căn nhà sau khi hoàn thiện, người giới thiệu căn nhà cho Bùi Diên Văn, có cả những người sau này đến khám xét nhà.

Hứa Quân Hách suy đi tính lại, phát hiện không hề có bức họa của Hoàng thúc – Hứa Thừa Ninh trong số này.

Năm xưa, người chủ động xin lệnh từ Hoàng Đế để đến khám xét Bùi gia chính là Hứa Thừa Ninh. Số tài sản kia được phát hiện từ căn nhà riêng ở ngoại thành, theo lý mà nói Hứa Thừa Ninh hẳn phải có mặt tại hiện trường mới đúng. Nhưng rốt cuộc là khi ông ta đến Chính Thiện không tình cờ nhìn thấy, hay từ đầu ông ta vốn đã không đặt chân đến căn nhà ấy? Hứa Quân Hách không thể rõ được.

Sau một khoảng thời gian dài im lặng, Kỷ Vân Hành đột nhiên quay đầu nhìn Hứa Quân Hách, hỏi: “Lương Học, những bức họa này rốt cuộc sẽ có tác dụng gì chứ?”

Nàng tin rằng mẹ để lại những thứ này cho nàng chắc chắn là có mục đích lớn lao. Nhưng theo góc nhìn của nàng lúc này, những bức họa ấy dường như chỉ giúp nàng biết được rằng Tiết Cửu – người bán thịt lợn quanh quẩn bên nàng bấy lâu nay không phải là một nhân vật tầm thường, mà là một trong những người tham gia vào vụ án Bùi gia năm xưa.

Thậm chí, ông ấy là người tốt hay xấu vẫn còn chưa phân biệt rõ.

Hứa Quân Hách nghe thấy nàng hỏi cũng định thần lại, gấp các bức họa thành một xấp rồi cất đi. Sau đó mới vẫy tay với nàng: “Nàng lại đây.”

Kỷ Vân Hành chần chừ, hỏi: “Có chuyện gì cần nói nhỏ sao?”

“Nàng có vấn đề cần ta giải đáp, chẳng lẽ không định làm ta vui lòng trước sao?” Hứa Quân Hách ngả người ra ghế mềm, bày ra dáng vẻ ngạo mạn, ngẩng đầu nói: “Đau vai quá đi.”

Kỷ Vân Hành cũng cảm thấy khó hiểu, lần trước bóp tay, lần này lại đến bóp vai. Từ bao giờ mà thân thể Lương Học trở nên yếu đuối thế này?

“Hôm nay cũng có làm gì đâu, sao lại đau vai nữa?” Nàng nghi ngờ hỏi lại.

Hứa Quân Hách bấy giờ thấy nàng nói nhiều quá, bèn giả vờ nghiêm mặt: “Nàng có bóp hay không? Không bóp thì ta ngủ đây.”

Kỷ Vân Hành chỉ đành ngồi xuống bên cạnh hắn, đưa tay lên xoa bóp vai cho hắn.

Nói là xoa bóp, nhưng thực ra nàng chẳng có chút kỹ thuật nào, chỉ cố gắng bắt chước theo lực nhào bột mà ra sức ấn trên vai Hứa Quân Hách. Vai của thiếu niên rất rắn chắc, ngoài những khớp xương cứng cáp, cơ bắp cũng cứng như đá, còn khó nhào hơn cả bột mì.

Hứa Quân Hách khẽ hừ hừ hai tiếng, cuối cùng mới mở lời: “Nàng đừng xem thường, nhìn thì cục diện này trông có vẻ đơn giản, chỉ bằng vài ba câu đã tóm gọn được kế hoạch, nhưng thực chất khi bắt tay vào thực hiện lại vô cùng khó khăn, đặc biệt là phải làm sao cho thần không biết quỷ không hay. Nếu để Tôn tướng ra tay, gần như là không thể. Ông ta ở xa tận Kinh thành lại còn là mệnh quan triều đình, ngày thường luôn bị vô số ánh mắt giám sát như tổ ong vò vẽ. Vậy nên việc xây nhà, đào đường hầm ông ta chỉ có thể giao cho tay chân bên dưới đi làm. Nhưng người ta không phải kẻ ngốc, biết rõ đây là tội lớn đáng chém đầu, trong khi hưởng vinh hoa phú quý thì ai cũng muốn giữ lại một đường sống. Nếu không, dù kế hoạch thành hay bại, họ cũng chỉ có con đường chết.”

“Những người đó dám mạo hiểm không phải vì tin vào lương tâm của Tôn tướng, mà là vì trong tay họ nắm giữ những điểm yếu chí mạng của ông ta. Chỉ cần họ bị diệt khẩu thì ngay ngày hôm sau những điểm yếu đó sẽ lập tức đến tay Hoàng gia gia. Đây là con bài để bảo đảm niềm tin khi hợp tác.”

Hứa Quân Hách nghiêng người, gối đầu lên đùi Kỷ Vân Hành. Dù hai tay nàng xoa bóp vai hắn hết sức qua loa, hắn cũng chẳng để tâm, tiếp tục nói:

“Nếu những người này vẫn còn sống, chỉ cần tìm ra họ thì có thể tìm được chứng cứ trực tiếp chứng minh Tôn tướng và đồng bọn đã vu oan cho Bùi gia.”

Kỷ Vân Hành nhíu mày đầy lo lắng: “Nhưng thiên hạ rộng lớn như vậy, biết tìm họ ở đâu chứ?”

“Không, phải là ngược lại mới đúng.” Hứa Quân Hách đáp: “Trong tay bọn họ đang nắm giữ điểm yếu của Tôn tướng. Làm sao ông ta có thể để những người đó biến mất khỏi tầm mắt mình? Chắc chắn ông ta đang âm thầm giám sát hành tung của họ, để có thể ứng phó ngay khi sự cố xảy ra.”

Mà những người này chắc chắn không thể sắp xếp quanh quẩn ở gần Hoàng thành, vì vậy Hứa Quân Hách tin rằng họ vẫn còn ẩn náu quanh khu vực Linh Châu.

Trong tay họ nắm giữ sinh mệnh của Tôn tướng, nhưng đồng thời tính mạng của họ cũng bị Tôn tướng kiểm soát. Mối quan hệ giữa họ và Tôn tướng là trạng thái cân bằng lẫn nhau, một khi mối quan hệ này bị phá vỡ, kết cục chắc chắn sẽ là cá chết lưới rách.

“Việc cần làm ngay bây giờ là điều tra xem tên đồ tể họ Tiết kia rốt cuộc có ý đồ gì.” Hứa Quân Hách từ từ nhắm mắt lại, che giấu sát ý lóe lên trong ánh nhìn.

Trong số những người tham gia vào vụ án Bùi gia năm xưa, chỉ có người họ Tiết này là chủ động tiếp cận Kỷ Vân Hành.

Điều đó tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Nhắc đến đây, tâm trạng của Kỷ Vân Hành bỗng suy sụp đi, động tác trên tay cũng dừng lại, nàng khẽ nói: “Ta cũng không biết năm nay khi nào ông ấy mới đến tìm ta.”

Hứa Quân Hách không đáp, cả người hắn như rút hết xương, đổ xuống tựa lên người nàng.

Kỷ Vân Hành cảm thấy nặng, nàng cố nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng cũng buộc phải lên tiếng: “Lương Học, dạo gần đây có phải sức khỏe của ngài…”

Hứa Quân Hách hé một mắt, vẻ mặt lười nhác nhìn nàng: “Sức khỏe ta làm sao?”

“Trông ngài yếu hơn rất nhiều.” Kỷ Vân Hành khéo léo chọn lọc từ ngữ: “Không còn như trước kia nữa.”

Nào ngờ câu nói này như chọc thẳng vào lòng tự tôn của Hứa Quân Hách. Hắn trợn mắt nhìn nàng:

“Nàng nói cái gì?”

Kỷ Vân Hành nói: “Bây giờ ngài còn chẳng thể ngồi vững nữa. Lúc trước ta đến y quán mua thuốc, từng gặp một người bệnh kia. Nghe nói hắn nạp ba tiểu thiếp vào cửa cùng một lúc. Mấy ngày đầu còn ổn, đến ngày thứ tư thì không chịu nổi nữa, lúc đến y quán chỉ mới ngồi xuống một lúc đã ngã tới ngã lui, phải tựa vào cái gì đó thì mới ngồi vững được. Trạng thái đó giống hệt ngài bây giờ.”

Hứa Quân Hách nghe vậy lập tức nổi giận. Trong lòng thầm nghĩ: Sao có thể giống nhau được? Tên háo sắc kia rõ ràng là sắc dục kiệt sức. Sao có thể so với mình!

Hắn ngồi bật dậy, véo lên mặt Kỷ Vân Hành một cái để trả thù: “Cho nàng nói bậy này.”

Kỷ Vân Hành cảm thấy mình không nói sai, nhưng chỉ ôm mặt không tranh cãi. Nàng dùng ánh mắt ai oán nhìn hắn, như muốn hắn tự nhận ra lỗi lầm của mình.

Hứa Quân Hách lại giả vờ không thấy gì, nhưng cuối cùng cũng chỉnh lại dáng ngồi thẳng lưng ngay ngắn, không còn bộ dạng yếu ớt như trước.

Chặng đường còn lại trong xe, hai người không ai thèm để ý đến ai tựa như đang giận dỗi nhau.

Lúc xuống xe, Hứa Quân Hách vén màn xe lên, nửa khuôn mặt tuấn tú ló ra ngoài, gọi to: “Mèo con.”

Kỷ Vân Hành nghe vậy thì nghi hoặc quay đầu, chỉ vào mình: “Ngài gọi ta?”

“Chính là nàng đó.” Hứa Quân Hách vẫy tay, ý bảo nàng đến gần. Hắn thò nửa người ra khỏi xe, cúi xuống ghé sát vào nàng nói:

“Ta đã cử người canh giữ bên ngoài tiểu viện của nàng. Nếu tên họ Tiết kia đến tìm nàng, nàng hãy bảo họ báo tin cho ta.”

Kỷ Vân Hành hỏi: “Vậy ta phải làm sao để liên lạc với người của ngài?”

“Nàng biết thổi còi không?” Hứa Quân Hách hỏi, đồng thời đưa tay lên miệng, thổi một tiếng còi rõ vang.

Ngay lập tức, hai bóng người chẳng biết từ đâu xuất hiện, đồng loạt đứng ra bên cạnh xe ngựa.

Hai người này dáng người không cao, thân hình gầy gò, hơi thở cực kỳ kín đáo. Họ là kiểu người đứng giữa đám đông cũng không gây chú ý, như thể sẽ tan biến ngay lập tức.

Ám vệ Hoàng gia thường là những người như vậy. Cơ thể họ linh hoạt và gọn nhẹ, thậm chí có thể chui qua những lỗ chó nhỏ hẹp.

Kỷ Vân Hành thử đưa tay lên miệng bắt chước thổi một cái, hai tay ấn vào môi đến mức đau nhức mà vẫn không phát ra âm thanh nào. Cuối cùng nàng lắc đầu, nói: “Nhưng ta có còi.”

Nàng lấy ra chiếc còi nhỏ mà trước đây lúc tham quan Bùi phủ Thiệu Sinh đã đưa cho nàng. Chiếc còi này nàng chưa thổi lần nào, sau khi về nhà đã rửa sạch, vốn định mang trả lại Thiệu Sinh nhưng quên mất.

Hứa Quân Hách nói: “Nàng thổi thử một cái cho bọn họ nghe.”

Kỷ Vân Hành liền thổi một tiếng, tiếng còi phát ra không chói tai như tưởng tượng, mà âm thanh có hơi trầm.

Thổi một tiếng còi là đã đủ, Hứa Quân Hách ra lệnh cho ám vệ nghe rõ âm thanh, sau đó phất tay cho hai người họ rời đi. Hắn quay lại nói với Kỷ Vân Hành: “Thời gian này nàng đừng ra ngoài, ngoan ngoãn ở lại trong nhà đi. Không chỉ riêng kẻ họ Tiết, nếu có chuyện gì khác nàng cảm thấy bất thường, cũng có thể cho người truyền tin đến cho ta.”

Nói đến đây, hắn khựng lại rồi sửa lời: “Tất nhiên, dù không có việc gì cũng có thể truyền tin cho ta, nếu nàng muốn gặp ta…”

Kỷ Vân Hành gật đầu, vội đáp lời: “Ta biết rồi.”

Nàng không suy nghĩ quá sâu xa về những lời này, chỉ chào tạm biệt hắn rồi quay lưng trở về tiểu viện của mình.

Nàng bước đi rất dứt khoát, chẳng hề tỏ ra chút luyến tiếc nào khiến Hứa Quân Hách cảm thấy rất bực bội. Hắn hậm hực nhìn theo bóng lưng nàng, đến tận khi nàng vào nhà cũng chẳng ngoái đầu lại lấy một lần. Hắn bực tức hất mạnh rèm xe lên: “Về hành cung!”

Hứa Quân Hách đã cho người âm thầm canh giữ cả trên núi lẫn những vùng xung quanh tiểu viện của Kỷ Vân Hành, hắn lo lắng rằng chuyến lên núi tìm Chính Thiện lần này sẽ bị đám người kia phát giác.

Điều khiến Hứa Quân Hách gặp khó khăn nhất ở Linh Châu chính là sự giám sát của những tay chân dưới trướng Tôn tướng. Khắp nơi đều có người của ông ta, bất kỳ động thái nhỏ nào của hắn cũng bị phát hiện ngay lập tức.

Trước khi tìm được manh mối rõ ràng cùng chứng cứ xác thực, Hứa Quân Hách chỉ có thể dùng cách thức vô cùng vòng vo để tiến gần đến sự thật. Nếu để Tôn tướng phát hiện hắn đang điều tra vụ án Bùi gia hơn mười năm trước, phản kích và phòng bị của họ sẽ tăng lên gấp bội. Lúc cần thiết, phe đối thủ sẽ không ngần ngại hy sinh quân Tốt để giữ quân Xe, thậm chí đại khai sát giới hòng giết người bịt đầu mối, cắt đứt mọi manh mối mà Hứa Quân Hách có thể tiếp cận đến.

Đến khi đó người đầu tiên gặp nguy hiểm sẽ là Kỷ Vân Hành và Chính Thiện đại sư.

Hứa Quân Hách suy nghĩ hồi lâu, ban đầu định đưa thẳng Kỷ Vân Hành về hành cung ở tạm, nhưng hành động này chẳng khác gì thông báo với Tôn tướng rằng hắn đã thu thập được thông tin quan trọng trên núi, như vậy sẽ càng dễ rút dây động rừng Hơn nữa, cũng khó để giải thích với Kỷ Vân Hành.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn chỉ đành tạm thời để nàng trở về tiểu viện, đồng thời cử ám vệ ở lại nơi đó để giám sát. Nếu có biến cố gì, hắn cũng sẽ nhận được tin đầu tiên.

Hiếm khi Hứa Quân Hách cẩn trọng đến vậy, nhưng khi đối mặt với những kẻ dưới trướng Tôn tướng, cẩn thận hơn một chút vẫn tốt hơn.

Mà rất nhanh sau đó, thời gian đã chứng minh rằng hắn không hề lo xa.

Đêm hôm đó khi trăng mờ gió lớn, Hứa Quân Hách đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì Trình Du bất ngờ đến trước cửa tẩm điện cầu kiến, giọng điệu vô cùng gấp gáp. Còn không đợi Tuân Ngôn đi vào thông báo, Hứa Quân Hách đã nghe thấy.

Hắn đặt tấm chăn mỏng trên tay xuống, vơ lấy áo bào khoác lên người: “Có chuyện gì?”

Trình Du cúi người báo cáo: “Bẩm Điện hạ, Chính Thiện đại sư đã chết rồi.”

Tuân Ngôn nhìn thấy tình hình trước mắt, hiểu rằng Hứa Quân Hách phải chuẩn bị ra ngoài, y liền bước vội vào nhanh chóng giúp hắn thay y phục.

Hứa Quân Hách nhíu chặt mày lại, trầm giọng hỏi: “Không phải ta đã phái người canh giữ hay sao? Ông ấy chết thế nào?”

“Bị ám khí sát hại. Người ra tay hẳn là cao thủ cực kỳ lợi hại, chúng thuộc hạ khó lòng phòng bị.” Trình Du quỳ xuống, hai tay nâng một vật lên.

Hứa Quân Hách đưa tay nhận lấy, vết máu trên bề mặt đã khô lại. Đó là một con dao ngắn hai lưỡi dài chỉ bằng nửa bàn tay, mũi dao được mài sắc vô cùng, cầm lên thấy nặng tay. Loại ám khí này, chỉ cần nhắm chuẩn rồi ném vào cổ họng sẽ có thể cắt sâu vào nửa phần cổ, đến thần y cũng khó có thể cứu nổi.

Ngón cái của hắn sờ vào những chỗ lồi lõm trên mặt dao, đến khi lật ám khí lại, phát hiện trên đó khắc hai chữ: Trường Dạ.

Lúc này, Tuân Ngôn đã giúp hắn thay y phục xong, cúi người lui sang một bên.

Hứa Quân Hách tiện tay ném vật đó lên bàn bước vội ra ngoài, vạt áo bay phấp phới: 

“Chuẩn bị ngựa, đến Kỷ gia!” 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 85: “Trông ngài yếu hơn rất nhiều, không còn như trước kia nữa.”
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...