Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 84: Đây là cái bẫy đã được sắp đặt tỉ mỉ để hãm hại Bùi gia.
Từ rất lâu trước đây, Hứa Quân Hách đã biết đến sự tồn tại của một người như vậy. Chính người này đã khiến đám người Tôn tướng ở lại Linh Châu suốt mười mấy năm, chưa từng từ bỏ việc truy tìm.
Về sau hắn mới biết người đó là một thợ săn sống trong núi.
Năm xưa sau khi Bùi gia gặp nạn, tường lật thì những người phía sau cũng thi nhau đẩy ngã, những quan viên từng có quan hệ thân thiết với Bùi gia đều tránh như tránh tà. Dù vậy cũng có không ít thế lực trung thành với Bùi gia tìm mọi cách để cứu vãn tình thế. Tuy nhiên, vụ việc này lại liên quan đến cái chết của Thái tử Điện hạ, nếu không có chứng cứ xác thực, chẳng ai có thể cứu nổi Bùi gia.
Trong lúc hỗn loạn, có người đã gửi một bức thư cho Thứ sử Linh Châu lúc bấy giờ, tự xưng mình là người dân thường kiếm sống bằng nghề săn bắn, trước đó từng trông thấy một số chuyện lạ thường trong núi, có lẽ sẽ có thể chứng minh sự trong sạch của Bùi gia.
Thứ sử nhận được thư thì sinh lòng tham, ông ta không báo cáo cho bất kỳ ai mà định dụ thợ săn ra rồi bắt sống, sau đó dâng lên Tôn tướng để lập công. Nhưng lại không ngờ người thợ săn đó từ nhỏ đã sống giữa núi rừng, quen đối mặt với thú dữ, rèn luyện được bản lĩnh lợi hại, dù bị thương nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi tay Thứ sử.
Từ đó người thợ săn này hoàn toàn biến mất như bốc hơi khỏi thế gian không còn nghe nói đến nữa, cũng trở thành cái gai mắc sâu trong lòng Tôn tướng và đám đồng bọn, tựa như vẫn còn một biến số luôn tồn tại ở Linh Châu. Họ đã truy tìm suốt nhiều năm, đến tận bây giờ vẫn không ngừng.
Sau khi đến Linh Châu, Hứa Quân Hách cũng đã lục soát khắp nơi, gần như chỉ thiếu đào ba thước đất lên để tìm người, nhưng vẫn không nhận được tin tức nào về thợ săn năm ấy.
Không ai ngờ được năm đó sau khi người thợ săn bị thương đã ẩn mình trong một ngôi chùa, làm một hòa thượng suốt hơn mười năm. Mà người duy nhất biết chuyện lại chính là Bùi Vận Minh đã qua đời.
Bí mật này suýt chút nữa đã bị chôn vùi trong lòng đất vĩnh viễn, không bao giờ được thấy lại ánh sáng.
May mắn thay, bây giờ vẫn còn kịp.
Khi ngọc bội được đưa đến trước mặt Chính Thiện, ông ấy cúi đầu nhìn rất lâu, im lặng như đã ngủ, cơ thể không hề động đậy.
Hứa Quân Hách đợi một lúc, nghiêng đầu nhìn ông ấy rồi hỏi một câu: “Ngồi mà cũng ngủ được sao?”
Lúc này Chính Thiện mới ngẩng đầu lên, móc lấy sợi dây đeo trên cổ ra, tháo miếng ngọc bội treo trên đó xuống đặt lên bàn. Miếng ngọc ấy ghép lại với miếng ngọc mà Kỷ Vân Hành mang đến vừa khớp thành một cặp.
Chính Thiện bắt đầu hồi tưởng: “Năm đó ta bị thương nặng, gần như chỉ cách cái chết một bước, may mắn được trụ trì đưa về chùa cứu mạng. Sau đó ta xuống tóc, quyết tâm buông bỏ chuyện trần tục. Nhưng có lẽ là duyên số trời định, ngày đó Bùi thí chủ lên chùa cầu phúc lại gặp được ta.”
Chính Thiện gọi đó là duyên số trời định, ắt hẳn có lý do.
Năm đó ông ấy vốn đã quyết định từ bỏ tất cả, đem những bí mật đó chôn vùi mãi mãi trong lòng, an phận làm một hòa thượng. Nhưng không ngờ vẫn còn có thể gặp lại người Bùi gia.
Khi đó Bùi gia đã bị kết tội, từ dòng chính đến dòng thứ người chết người bị lưu đày. Chỉ duy nhất Bùi Vận Minh là người con gái đã xuất giá về nhà chồng mới may mắn thoát khỏi tai ương.
Lúc ấy Kỷ Vân Hành mới ba tuổi, đi đứng còn loạng choạng, gương mặt tròn trịa như một cục bông nhỏ, được Bùi Vận Minh dắt lên chùa chơi đùa trong vườn mai khu Đông viện.
Trên gương mặt Bùi Vận Minh luôn mang theo vẻ sầu khổ và u uất khó tả, chỉ ngắm nhìn những cành mai thôi mà đã rơi nước mắt tự bao giờ. Chính Thiện đang quét sân ở một bên thấy vậy liền chủ động tiến đến muốn khuyên giải vài câu, không ngờ vừa hỏi ra mới biết đây là con gái của Bùi Hàn Tùng.
Từ lời kể của Bùi Vận Minh, ông ấy biết được rằng Bùi gia đã bị tiêu diệt hoàn toàn, trở thành kẻ gian thần mà ai ai cũng căm ghét. Trái tim của Chính Thiện khi đó như bị ai lấy dao đâm một nhát, đau đớn đến mức vỡ vụn tâm can, khiến ông ấy trở nên hoảng hốt vô cùng.
Nếu như không biết những sự thật đó, có lẽ ông ấy cũng như bao người phàm tục khác, sẽ thóa mạ nguyền rủa Bùi gia, sẽ vỗ tay tán thưởng trước bản án xử quyết toàn tộc.
Nhưng ông ấy biết rõ chân tướng sự việc kia, cũng biết Bùi gia đều là những người lương thiện.
Sự trốn tránh và nhu nhược của ông ấy đã khiến toàn tộc Bùi gia hoàn toàn biến mất khỏi Linh Châu, khiến những người quân tử chính trực lòng mang thiện tâm phải chịu oan khuất mà chết trong căm hận.
Vào giờ phút ấy Chính Thiện chợt nhận ra, có lẽ bản thân cũng là một kẻ tiếp tay cho cái ác, gánh trên mình nghiệp chướng tày trời. Thế là ông ấy đã phản bội lời thề khi xuống tóc, chủ động nói cho Bùi Vận Minh biết những gì mà mình biết.
Khi ấy mọi chuyện đã qua ba năm, đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để lật lại vụ án.
Hoặc có thể nói rằng, dù lật lại được vụ án thì cũng đã muộn, bởi lẽ người của tộc Bùi gia đều đã chết sạch rồi.
Nhưng Bùi Vận Minh chẳng hề oán trách ông ấy đã giấu kín suốt ba năm qua, bởi Bùi gia xưa nay đều là những người nhân hậu như vậy. Cũng từ ngày hôm đó, Bùi Vận Minh bắt đầu cùng ông ấy lên kế hoạch để lật lại bản án Bùi gia, cứ qua lại như thế, hai người cũng ngồi trên một chiến tuyến.
Chỉ là kế hoạch này phải được thực hiện cực kỳ cẩn thận, chỉ cần sơ sẩy là sẽ bị người khác phát hiện bất thường ngay. Nhưng có lẽ Bùi Vận Minh vẫn luôn bị người khác giám sát, bởi vì bà thường xuyên lên núi nên chẳng mấy chốc đã bị chú ý đến. Năm đó, người của Tả tướng được lưu lại Linh Châu lại bắt đầu tìm kiếm, từng tấc đất quanh chùa đều bị lục soát. Chính Thiện vì tránh né đám người đó chỉ đành tạm rời khỏi chùa, rời khỏi Linh Châu.
Trước khi đi, Chính Thiện muốn báo cho Bùi Vận Minh một tiếng, nhưng lại không ngờ chính suy nghĩ này của mình lại hại cả đời Bùi Vận Minh.
Hôm ấy không biết là tình cờ hay đã được sắp đặt, khi ông ấy đến tìm Bùi Vận Minh, chỉ định nói vài câu dặn dò rồi đi ngay, nhưng không ngờ hai người vừa mới gặp mặt, đám người nhà họ Kỷ đã lục đục kéo đến.
Trong tình thế cấp bách, Bùi Vận Minh đã chia miếng ngọc bội thành hai nửa, đưa một nửa cho Chính Thiện, dứt khoát giao hẹn rằng chỉ khi hai miếng ngọc bội ghép lại thành một cặp thì mới được tiết lộ những bí mật đó cho người mang ngọc bội đến. Nếu không có nửa còn lại, tuyệt đối không được để lộ nửa lời.
Chính Thiện cầm lấy ngọc bội rồi trốn đi, từ đó không rõ tình hình của Bùi Vận Minh ra sao nữa, nói chung đó cũng là lần cuối cùng ông ấy gặp mặt Bùi Vận Minh. Sau này chỉ còn lại một cô bé có vài nét tương tự với Bùi Vận Minh năm nào cũng bất chấp gió tuyết đến gõ cửa chùa, cố chấp đòi gặp ông ấy.
Nhiều năm trôi qua, cuối cùng Kỷ Vân Hành cũng mang đến nửa miếng ngọc còn lại, hợp hai miếng lại thành một cặp hoàn chỉnh.
Cho đến hôm nay, Kỷ Vân Hành đã giải được nỗi băn khoăn nhiều năm trong lòng mình.
Nàng biết mẹ nàng trong sạch, nhưng từ đầu đến cuối bà vẫn luôn giấu kín, không chịu tiết lộ người đã gặp bà hôm đó là ai hay gặp để làm gì.
Rõ ràng, giữa sự trong sạch của bản thân và Bùi gia, bà đã chọn điều thứ hai.
Kỷ Vân Hành chưa bao giờ trách mẹ vì bất kỳ lựa chọn nào. So với việc sống yên ổn nửa đời còn lại, nếu mẹ nàng cảm thấy đáng để đánh cược cả mạng sống vào một tia hy vọng nhỏ nhoi để rửa sạch oan khuất cho Bùi gia thì Kỷ Vân Hành cũng cho rằng điều đó là xứng đáng.
Nàng lắng nghe, tin tưởng và cũng làm theo như vậy.
Huống hồ trên con đường này nàng chưa bao giờ đơn độc.
Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn sang Hứa Quân Hách đang ngồi bên cạnh. Hắn dùng tay chống cằm, tư thế ngồi chẳng mấy nghiêm túc, cứ nghiêng ngả về phía nàng, dường như không mấy hứng thú với những chuyện quá khứ của Chính Thiện, khó mà giấu được chút vẻ mất kiên nhẫn trong ánh mắt.
“Chính Thiện đại sư, xin ngài hãy nói cho bọn ta biết, năm xưa ngài đã biết được điều gì.” Nàng lên tiếng.
Chính Thiện khẽ gật đầu, lúc này mới từ từ kể lại: “Ra khỏi thành đi về hướng Tây chừng nửa canh giờ sẽ đến một ngọn núi tên là Bình Sa. Nơi đó hoang vắng, ít người lui tới. Tổ tiên nhà ta đều sống bằng nghề săn bắn gần núi, nên từ nhỏ ta đã sống trong núi ấy. Cho đến một lần, cha mẹ ta khi cùng săn một con hổ trắng đã bị thương nặng rồi qua đời, từ đó chỉ còn mình ta một thân một mình xuống núi vào thành bán thú săn được.
Hôm đó trời mưa to, con đường núi ta thường đi bị cản trở khó đi, ta đành phải đổi sang lối khác. Cũng nhờ vậy mà ta phát hiện có người đang xây một căn nhà ở một nơi hẻo lánh dưới chân núi.”
Rất nhiều gia đình quan lớn giàu có thường xây nhà ở những nơi vắng vẻ như vậy để cất giấu ái thiếp, chuyện này cũng không có gì lạ. Nhưng điều khiến Chính Thiện cảm thấy kỳ lạ chính là, những người kia không chỉ xây nhà mà dường như còn đang đào một đường hầm.
Đó là một đường hầm rất dài, gần như chạy vòng quanh nửa ngọn núi, lối ra nằm ở mặt núi bên kia. Do từ nhỏ đã sinh sống trong núi, còn thường xuyên đối mặt với thú rừng, thế nên khi Chính Thiện theo dõi những người đó cũng không bị phát hiện ra. Thậm chí sau khi những người thợ xây rời đi, ông còn lẻn vào đường hầm để xem xét.
Đường hầm đào rất sâu và rộng, ít nhất phải đào nửa năm mới hoàn thành, điểm cuối cùng nối thẳng đến căn nhà kia. Mặc dù trong căn nhà chưa xây xong không có gì cả, nhưng Chính Thiện mơ hồ cảm giác được mình đã phát hiện ra một bí mật lớn. Vì vậy cứ cách vài ba hôm là ông lại chạy đến đây để nhìn trộm.
Điều kỳ lạ là sau khi căn nhà xây xong, những người kia không quay lại nữa. Chính Thiện cảm thấy khó hiểu nhưng vẫn thường xuyên quay lại, duy trì việc theo dõi căn nhà này.
Ước chừng nửa năm sau, hôm đó ông xuống núi đến chỗ ngôi nhà quan sát như thường lệ, trong lòng vốn cũng không ôm hy vọng gì. Nào ngờ lại phát hiện một nhóm người mặc trang phục giống nhau xuất hiện ở lối vào đường hầm.
Những người đó ai nấy đều cao lớn vạm vỡ, mang đao ở thắt lưng, vừa nhìn đã biết là người luyện võ. Phía sau họ còn mười mấy chiếc xe ngựa dừng lại, chiếm gần hết khoảng đất trống cạnh núi, từ chỗ Chính Thiện ẩn nấp trông ra chỉ thấy xe ngựa chi chít, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Tên dẫn đầu trong đám người đó còn rất lợi hại, người nọ dáng người rắn rỏi, bộ y phục phong phanh gần như không che hết được cơ bắp cuồn cuộn. Hắn sở hữu một sự nhạy bén đáng kinh ngạc. Chính Thiện vốn quanh năm bám theo thú rừng không bị phát hiện, vậy mà hôm ấy chỉ cần đến gần một chút, dường như đã bị tên cầm đầu đó nhận ra được, còn liếc nhìn về hướng ông ấy mấy lần. Chính Thiện sợ hãi không thôi, cuối cùng đành lùi về sau không dám lại gần nữa.
Chính Thiện nhìn thấy họ nghỉ ngơi một lúc ở lối vào đường hầm, sau đó bắt đầu dỡ hàng hóa từ trên xe ngựa xuống. Đó đều là những chiếc rương lớn có kích cỡ giống nhau, không biết bên ngoài quét bằng thứ gì mà đen kịt, mỗi chiếc rương cao bằng nửa người trông nặng nề vô cùng. Phải cần đến sáu người lực lưỡng hợp sức lại mới nâng lên được, nhưng vẫn có vẻ rất chật vật.
Bọn họ vận chuyển những chiếc rương đen kịt đó vào trong đường hầm. Chính Thiện biết rõ, chúng sẽ được đưa đến trong căn nhà kia.
Công việc này cũng không nhẹ, những chiếc rương lớn nhiều vô kể, bọn họ vận chuyển suốt năm sáu ngày mới xong. Cuối cùng, cả người lẫn xe ngựa đều rời đi hết, không để lại bất kỳ dấu vết gì.
Chính Thiện lại đợi thêm nửa tháng, sau khi chắc chắn những người đó sẽ không quay lại nữa, ông mới xách đèn một mình đi vào đường hầm kiểm tra.
Đến cuối đường hầm, ông phát hiện có một căn mật thất rất rộng. Những chiếc rương đen kịt kia được đặt ở đó. Chính Thiện vốn định cậy thử ra xem bên trong có gì, nhưng phát hiện những chiếc rương đã được hàn kín bằng sắt nóng chảy, hoàn toàn không thể mở ra được. Chính Thiện đã thử nhiều cách, nhưng cuối cùng đành bỏ cuộc.
Kể từ hôm đó, căn nhà lại rơi vào tình trạng bị bỏ hoang, không còn ai tới lui nữa, nhưng Chính Thiện vẫn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản, thế nên ông đã dựng một nơi trú tạm gần đó để quan sát. Ông đã ở đó suốt một năm, cuối cùng cũng chờ được người quay lại.
Chỉ là lần này không còn là những người thợ xây cầm theo dụng cụ xây dựng nữa, mà là một nhóm người ăn mặc xa hoa.
Người đứng giữa là một nam tử khoảng chừng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, dung mạo thanh tú, phong thái ung dung. Từng cử chỉ, hành động của hắn đều toát lên vẻ cao quý.
Chính Thiện không biết những người đó là ai, cũng không rõ họ đi loanh quanh căn nhà đó làm gì. Khi ấy ông chỉ trốn trong bóng tối, hệt như một con thú rừng, lặng lẽ trở thành người đứng ngoài quan sát thế tục.
“Sau này, căn nhà đó bắt đầu có người ở lại, nhưng hầu hết đều là những đứa trẻ chưa trưởng thành. Mỗi sáng sớm, ta đều có thể nghe thấy tiếng bọn chúng đồng thanh đọc sách. Về sau, ta lén điều tra vài lần mới biết rằng những đứa trẻ ấy đều là trẻ mồ côi, được Bùi lão gia nhặt về từ khắp nơi, ông ấy sắp xếp cho chúng cái ăn cái mặc và học chữ tại căn nhà đó. Cứ cách một thời gian Bùi lão gia sẽ lại đến thăm bọn trẻ.”
“Khi Bùi gia gặp chuyện, hầu hết những đứa trẻ ấy đều chết, chỉ có vài đứa chạy thoát, nhưng chúng đã đi đâu thì ta không rõ. Lúc quan phủ khám xét căn nhà đã đào lên những chiếc rương đó từ dưới lòng đất, sau khi mở ra thì phát hiện bên trong toàn là vàng bạc châu báu.”
“Đây là cái bẫy đã được sắp đặt tỉ mỉ để hãm hại Bùi gia.” Đây là câu đầu tiên Hứa Quân Hách nói ra kể từ khi hắn bước vào căn phòng này.
Hắn trầm ngâm, vẻ mặt có phần nặng nề. Từ lời kể của Chính Thiện, hắn dường như đã nắm được nội tình của vụ án xảy ra hơn mười năm trước. Hắn thấp giọng nói: “Bùi gia đời đời làm quan văn, không có đầu óc kinh doanh nên cũng không quá giàu có. Bùi đại nhân dù đỗ đạt khoa cử nhưng nổi tiếng thanh liêm, chỉ dựa vào bổng lộc để nuôi sống gia đình. Do đó, số tiền trong tay Bùi Diên Văn dùng để nuôi những đứa trẻ mồ côi kia đã là chật vật lắm rồi, không thể nào có dư bạc để mua căn nhà lớn như vậy. Cho nên nhiều khả năng là sau khi căn nhà được xây xong, bọn chúng đã tìm cớ để bán lại với giá thấp cho Bùi Diên Văn.”
Kỷ Vân Hành giật mình, trong phút chốc mọi chuyện như sáng tỏ.
Chúng đào đường hầm xây nhà mới, sau đó chuyển toàn bộ vàng bạc châu báu vào rồi tìm cơ hội bán lại căn nhà cho Bùi Diên Văn vốn đang cần nơi để nuôi những đứa trẻ mồ côi kia. Cho nên khi quan phủ khám xét Bùi gia đã phát hiện ra số của cải ấy, Bùi gia lập tức bị vu khống là mượn danh nghĩa làm việc thiện để che giấu tài sản tham ô.
Giấy tờ sở hữu nhà đứng tên Bùi Diên Văn, tang chứng vật chứng được chuyển ra từ căn nhà ấy. Bùi gia không thể nào thanh minh được.
Dù từ lâu đã chấp nhận sự thật rằng Bùi gia bị xử oan, nhưng giờ đây khi nghe tận tai những việc xảy ra năm xưa, Kỷ Vân Hành vẫn không thể ngăn được nỗi đau trào dâng trong lòng.
Không ngờ cuối cùng lại vì một việc thiện mà trở thành nút thắt trong kế hoạch của kẻ ác.
Hứa Quân Hách lật lại bức họa, chỉ vào hình của Tiết Cửu, hỏi: “Người này là ai?”
Chính Thiện cúi đầu nhìn thoáng qua, dù đã nhiều năm trôi qua nhưng ông ấy vẫn chưa hề quên đi những chuyện năm đó. Ông ấy lập tức trả lời: “Đây là tên cầm đầu khi vận chuyển những chiếc rương năm đó.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
