Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 83: Hứa Quân Hách cảm thấy điều đó chẳng có gì là lạ, bởi lẽ những người động lòng trên đời này đều như vậy, h
Người tên Thiệu Sinh này trông bề ngoài không có gì nổi bật. Ngoài miệng nói là một Tú tài thi trượt, nhưng ngày thường cũng không thấy có dáng vẻ chăm chỉ học hành, mà lại suốt ngày chạy ngược chạy xuôi, như thể chuyện náo nhiệt nào cũng muốn tham gia góp vui, hoàn toàn không biết sợ chết là gì.
Lần trước vừa mới lén lấy trộm văn thư từ chỗ Trịnh Chử Quy, lần này lại theo Kỷ Vân Hành đi gặp Hứa Thừa Ninh.
Nếu không phải tính tình Hứa Thừa Ninh hòa nhã nên mới không trách tội, đổi lại là một vị Hoàng thúc nào khác của Hứa Quân Hách, chắc hẳn cái đầu của Thiệu Sinh đã lìa khỏi cổ từ lâu rồi.
Nếu Thiệu Sinh chỉ là một kẻ bốc đồng hữu dũng vô mưu, Hứa Quân Hách sẽ không mấy để tâm đến. Nhưng hắn biết, Thiệu Sinh này không ít tâm cơ, vì vậy mới sai người đi tra rõ thân thế của y.
Trình Du đi điều tra mất bốn ngày, cuối cùng mang về một ít tin tức.
“Người nhà họ Thiệu không phải dân bản địa của thôn này. Theo lời kể của người trong thôn, bọn họ đã chạy nạn đến đây từ mười mấy năm trước. Cha của Thiệu Sinh từng là một thư sinh không đỗ đạt, hiện giờ vợ chồng hai người họ vẫn dựa vào công việc đồng áng và dệt vải để sinh sống, không có nghề nghiệp gì khác. Trong nhà còn có một người muội muội, một nhà tổng cộng bốn người.”
Hứa Quân Hách nghe vậy khẽ nhíu mày, hỏi: “Mười mấy năm trước? Cụ thể là năm nào?”
Trình Du áy náy bẩm báo: “Người nhà họ Thiệu ít giao du với người trong thôn, thuộc hạ đã dò hỏi rất lâu nhưng cũng không tìm ra được năm tháng cụ thể. Sau đó lại làm dân làng nghi ngờ, thuộc hạ sợ kinh động đến họ nên đành tạm thời rút lui.”
Hứa Quân Hách cũng không trách phạt, chỉ phất tay bảo Trình Du lui xuống.
Theo hồ sơ Linh Châu mà hắn từng điều tra, mười mấy năm trước quả thực vì thời tiết khắc nghiệt mà liên tiếp xảy ra thiên tai, các thôn làng quanh Linh Châu suốt nhiều năm đầy rẫy dân chạy nạn phải lưu lạc khắp nơi. Vì vậy, những người mất nhà cửa phải trốn sang làng khác kiếm sống là chuyện không hiếm, khiến hắn nhất thời khó phân định lai lịch của Thiệu Sinh có gì bất thường hay không.
Hắn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không hợp lý. Một khi đã nảy sinh nghi ngờ, lại không tra được điều gì rõ ràng, đương nhiên hắn không dễ dàng từ bỏ, lập tức phái người bí mật theo dõi Thiệu Sinh.
Hơn nửa tháng trời trôi qua, người được cử đi báo lại rằng ngoài việc dạy trẻ con học chữ và dạy Kỷ Vân Hành vẽ tranh, Thiệu Sinh chỉ đi chợ mua đồ ăn, đến các quán tranh và hiệu sách để cố gắng đề cử tác phẩm của mình. Mặc dù thất bại hết lần này đến lần khác nhưng y rất kiên trì, mặt dày đi hết nơi này đến nơi khác. Ngoài ra, Thiệu Sinh gần như không tới những nơi nào lạ thường.
Thoạt nhìn, Thiệu Sinh chỉ đơn giản là một thư sinh nghèo kiết xác.
Thế nhưng Hứa Quân Hách lại phát hiện, thậm chí y còn lén nhận bạc từ Kỷ Vân Hành. Không phải là tiền công dạy vẽ mà là tiền mua dụng cụ vẽ. Kỷ Vân Hành không rành mấy chuyện này, có lẽ từng bị người khác lừa vài lần thế nên mỗi khi dùng hết đồ, nàng đều giao cho Thiệu Sinh đi mua hộ. Nhưng Thiệu Sinh lại lặng lẽ tăng giá dụng cụ lên cao một chút. Mặc dù không quá nhiều, nhưng hành động này thật không thể chấp nhận được.
Rõ ràng hắn đã trả cho Thiệu Sinh rất nhiều thù lao, thế mà y còn lợi dụng Kỷ Vân Hành để kiếm chác, thật đúng là lòng tham không đáy.
Hứa Quân Hách đập mạnh xuống bàn, nghĩ bụng cuối cùng cũng bắt được cái thóp của gã huynh trưởng kết nghĩa nghèo nàn của Kỷ Vân Hành, thế là háo hức chạy ngay đến tiểu viện Kỷ gia để tìm nàng tố giác.
Đông qua xuân tới, chớp mắt đã là cuối tháng ba. Người dân Linh Châu lần lượt cởi bỏ những chiếc áo bông dày cộm, dần thay sang quần áo mùa xuân nhẹ nhàng tiện lợi, ngay cả ngọn gió lướt qua mặt cũng trở nên dịu dàng hơn.
Hứa Quân Hách phi ngựa một mạch đến trước tiểu viện của Kỷ Vân Hành, vừa mỡi xoay mình xuống ngựa còn chưa kịp buộc dây cương, cánh cửa tiểu viện đã bất ngờ mở ra.
Kỷ Vân Hành vận một bộ váy vàng nhạt tươi tắn, mái tóc dài búi nửa đầu, những lọn tóc đen như mực buông xuống vai, hai bên búi tóc cài trâm hoa rực rỡ. Dẫu cả khu vườn ngập tràn sắc xuân, cũng không thể lấn át vẻ đẹp của nàng, khiến Hứa Quân Hách ngẩn ngơ trong thoáng chốc.
Nàng hết sức ngạc nhiên thốt lên: “Lương Học, là ngài thật này!”
Hứa Quân Hách sực tỉnh, hỏi ngược lại: “Sao nàng biết là ta?”
“Ta nghe thấy tiếng vó ngựa.” Kỷ Vân Hành đáp.
Hứa Quân Hách cười nhạt, hỏi đùa: “Nàng ở sân trước, sao nghe được tiếng vó ngựa từ đây?”
“Ta không có ở sân trước.” Kỷ Vân Hành nói: “Lần này ngài đến đúng lúc lắm, mau vào đi.”
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, cái gì mà lần này đến đúng lúc?
Hắn vừa buộc dây cương vào gốc cây vừa bất mãn nói: “Lần nào ta đến nàng cũng nói đến đúng lúc, nàng nghĩ ta rảnh lắm sao? Có việc chính ta mới tới.”
Kỷ Vân Hành nghe vậy chỉ ậm ừ qua loa hai tiếng rồi giục hắn vào trong tiểu viện.
Hứa Quân Hách làm ra vẻ ta đây chắp tay sau lưng bước vào, thấy Kỷ Vân Hành đóng cửa viện lại, sau đó ngồi xổm xuống bên cạnh cửa, chỉ vào mặt đất nói: “Lương Học, ngài xem ở đây này.”
Hắn cúi đầu nhìn, thấy mảng đất nơi góc tường nhỏ xíu bên cửa mọc ra hai ba bông hoa nhỏ. Chúng vẫn còn là nụ hoa nhưng màu sắc đã rõ ràng, hai màu vàng trắng xen lẫn vào nhau trông mong manh yếu ớt vô cùng, dường như chỉ cần một bước chân vô tình đã có thể giẫm nát, thế mà lại bám rễ được ở nơi thế này.
Hắn chợt nhớ đến lần đầu tới tiểu viện này, cánh cửa sân sau cũ kỹ đến mức có thể đem đi làm củi đốt, nhưng trong những vết nứt loang lổ ấy vẫn còn sót lại chút màu son đỏ chưa phai. Trước khi tiểu viện được xây sửa lại, đối diện cánh cửa này chính là cửa sổ phòng ngủ của Kỷ Vân Hành.
Cửa son song gấm ngất ngây.
Hứa Quân Hách bỗng bừng tỉnh, cúi đầu lần nữa đã thấy Kỷ Vân Hành ngồi xổm dưới đất cúi đầu chăm chú nhìn mấy bông hoa kia.
Tiểu viện cũ nát lúc được tu sửa lại thì tường bị phá dỡ, cửa cũng xây mới, gần như thay đổi hoàn toàn diện mạo ban đầu. Nhưng những hạt giống ngoan cường này vẫn nằm dưới lớp đất, kiên nhẫn chờ đợi mùa xuân đến rồi lại phá đất mà lên, năm này qua năm khác muốn truyền đạt lời nhắn đến cho Kỷ Vân Hành.
Đây chính là loài hoa mà năm đó Bùi Vận Minh đã trồng.
Hứa Quân Hách rút con dao găm mang theo bên mình ra dùng sức đào vài nhát, từ lớp đất bề mặt trên đào xuống dưới, đất bị xới lên mang theo chút sắc đỏ. Hắn dùng mũi dao khều nhẹ, bất giác cười nói: “Thảo nào chỗ này chỉ mọc mấy bông hoa nhỏ kia, đất xung quanh đã trộn lẫn chu sa, không thể nuôi dưỡng vật sống khác.”
Hai mắt Kỷ Vân Hành sáng lấp lánh nhìn Hứa Quân Hách, hỏi: “Đây chính là nơi mẹ ta muốn chỉ đến, đúng không?”
“Chẳng phải nàng đã biết hết rồi sao, còn hỏi gì nữa?” Hứa Quân Hách vừa dứt lời, trong đôi mắt Kỷ Vân Hành còn ánh lên một điều gì đó khác lạ. Trong thoáng chốc, một ý nghĩa mới nảy lên trong đầu, Hứa Quân Hách đã hiểu ra ý tứ đằng sau.
Nơi này là do chính Kỷ Vân Hành phát hiện ra, có lẽ là kết quả của bao ngày nàng đứng giữa sân suy nghĩ miệt mài. Thế là hắn chậc lưỡi cảm thán, không tiếc lời khen ngợi: “Đầu óc nàng ngày càng thông minh rồi đó, ngay cả nơi bí ẩn thế này cũng tìm được. Với tốc độ trưởng thành này, không chừng sau này nàng còn có thể vào Đại lý tự, phá giải hết thảy kỳ án trong thiên hạ.”
Kỷ Vân Hành nghe vậy cũng sướng rơn, đôi mắt sáng rực lên: “Thật sao?!”
“Đương nhiên, ta có lừa nàng bao giờ chưa?” Hứa Quân Hách khẽ hừ một tiếng, đoạn nói: “Đi tìm cái xẻng đến đây, ta sẽ đào lên.”
Kỷ Vân Hành đã chuẩn bị sẵn từ trước, nàng lập tức chạy đi lấy hai cái xẻng tới đưa cho hắn một cái, sau đó cả hai cùng ngồi xổm xuống đất đào bới.
Trong sân lúc này không có một hạ nhân nào, thậm chí nàng còn cố ý sai Lục Cúc rời đi. Tiếng chim hót thỉnh thoảng cất lên giữa không gian yên ắng, ngoài ra chỉ còn lại âm thanh đất bị đào bới.
Dường như vật chôn dưới đất rất sâu, Kỷ Vân Hành trầy trật đào một lúc đã thấy mỏi, lặng lẽ nắm chặt xẻng trong tay tranh thủ lười biếng, để mặc Hứa Quân Hách làm một mình.
Sau chừng nửa canh giờ, mặt đất đã xuất hiện một hố lớn, đất pha lẫn với chu sa bị xới lên đã được Kỷ Vân Hành cẩn thận gom gọn sang một bên, tránh làm bẩn y phục của nàng và Hứa Quân Hách.
Mãi cho đến khi Hứa Quân Hách đào sâu thêm một chút, tiếng xẻng sắt chạm vào đồ vật vang lên âm thanh trầm đục, hắn mới dừng tay thở dài một hơi: “Đào đến rồi.”
Món đồ này chôn thật sâu, thảo nào bức tường viện đã bị đập đi xây lại mà vẫn không phát hiện ra. Ngay cả mấy bông hoa nhỏ mọc trên mặt đất cũng thế, thoạt nhìn chẳng lớn hơn bàn tay nhưng thực chất rễ cắm sâu cố sức hút dưỡng chất từ lòng đất.
Khi chiếc hộp được đào lên, cả hai tay và y phục đều lấm lem bùn đất. Nhưng Hứa Quân Hách vốn luôn chú trọng sự sạch sẽ lúc này lại chẳng hề bận tâm, chỉ ôm lấy chiếc hộp dính đầy đất đặt sang một khoảng đất trống bên cạnh.
Kỷ Vân Hành không lập tức đi sang xem chiếc hộp mà nâng niu mấy bông hoa nhỏ vừa bị quật ngã, nghiêm túc nói lời cảm tạ rồi lại vùi chúng vào hố đất, sau đó lấp lại như cũ.
Nàng ở bên này lấp đất, còn Hứa Quân Hách ở bên kia thì cẩn thận gõ gõ vào chiếc hộp, gỡ lớp bùn bám bên ngoài ra, dần dần để lộ hình dáng thật của nó. Sau đó hắn mang chiếc hộp đi đến bên giếng, trầy trật một lúc mới kéo nước lên cẩn thận rửa sạch mặt ngoài của nó, cuối cùng nó mới trông sạch sẽ hơn.
Chiếc hộp không bao lớn nhưng lại rất nặng, chẳng biết bên trong đựng thứ gì.
Hứa Quân Hách đứng thẳng người dậy nhìn sang Kỷ Vân Hành, thấy nàng vẫn đang hì hục lấp đất liền cất giọng gọi nàng: “Bỏ ở đó đi đừng làm nữa, mau lại đây.”
Kỷ Vân Hành nghe lời đặt xẻng xuống, đứng dậy đi tới chỗ giếng. Hứa Quân Hách kéo nước cho nàng, còn nàng thì ngồi xổm xuống rửa tay.
“Trên mặt nàng cũng có bùn kìa.” Hứa Quân Hách lên tiếng nhắc nhở.
Kỷ Vân Hành múc một vốc nước táp lên mặt nhưng vẫn không sạch. Hứa Quân Hách thấy vậy liền khom người, lấy tay hứng nước rồi cọ sạch bụi đất dính trên mặt nàng.
“Sao lại để bùn dính lên mặt thế này?” Đây là lần đầu tiên Hứa Quân Hách rửa mặt cho người khác, hắn giữ nhẹ gáy nàng, cố cọ sạch lớp bùn đã khô lại, nhưng do không kiểm soát được sức lực, hắn vô tình mạnh tay khiến gò má nàng ửng đỏ.
“Nàng là trẻ con mấy tuổi hả? Biết tay dính bùn còn quẹt lên mặt, dính chặt thế này có muốn bóc ra cũng không bóc được đâu.”
Kỷ Vân Hành không hé môi, chỉ nhắm mắt để mặc hắn kỳ cọ mặt mình một lúc, đợi hắn nói xong mới lên tiếng: “Lương Học, trên mặt ngài cũng có bùn.”
Hứa Quân Hách: “…”
Hắn liền buột miệng chối: “Là nàng thừa lúc ta không chú ý lén bôi lên mặt ta thì có!”
Hai người đứng bên giếng rửa sạch mặt mũi và hai tay, nhưng do không kiểm soát được lượng nước giếng kéo lên, hai bên tay áo gần như đẫm nước.
Kỷ Vân Hành chẳng bận tâm vì nàng quen rồi. Nàng xắn tay áo lên bắt đầu nghiên cứu chiếc hộp. Còn Hứa Quân Hách chưa từng có trải nghiệm như vậy trước đó, hắn đứng bên cạnh lặng lẽ vắt nước trên tay áo, trong lòng còn thầm nghĩ: Sau khi về Kinh, nhất định phải bảo Công bộ chế tạo ra dụng cụ lấy nước tiện lợi hơn, chắc chắn đây sẽ là phát minh giúp ích cho dân chúng Đại Yến.
Chiếc hộp vốn không có ổ khóa lại nằm dưới đất nhiều năm, khóa cài cũng đã mục nát, vừa nãy lúc chà rửa Hứa Quân Hách đã tháo bỏ.
Đối diện với món đồ mẹ để lại, trong lòng Kỷ Vân Hành bất giác dâng lên một cảm giác kích động khó lòng đè nén, ngón tay vừa đặt lên hộp lại cảm thấy mở hộp ở đây quá cẩu thả, thế là nàng ôm chiếc hộp đi vào nhà.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong làm căn nhà sáng bừng, khi cánh cửa vừa được đóng lại không gian im ắng tới mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Kỷ Vân Hành hít một hơi thật sâu, dằn xuống nhịp tim đã loạn nhịp, từ từ mở chiếc hộp ra.
Cấu tạo của chiếc hộp này không hề đơn giản, bên ngoài dù làm bằng gỗ nhưng bên trong lại lót một lớp đồng, hèn gì khi cầm lên lại nặng như vậy.
Đồ vật bên trong được chia làm hai phần, cả hai đều được bọc kỹ trong những lớp vải đã cũ. Kỷ Vân Hành cẩn thận lấy phần trên cùng ra, chầm chậm gỡ từng lớp vải bên trên, hiện ra trước mắt nàng là một cuộn giấy.
Cuộn giấy được bày ra có chừng bảy tám tờ, tất cả đều là tranh chân dung. Bức hoạ chỉ vẽ từ đầu đến phần ngực, tập trung vào các đường nét trên khuôn mặt, mỗi một người trên tranh đều có những đặc điểm riêng nổi bật, tất cả đều là đàn ông.
Kỷ Vân Hành không nhận ra ai trong số họ, nàng lật xem từng bức rồi tiện tay đưa những bức đã xem cho Hứa Quân Hách nhận diện.
Hứa Quân Hách chăm chú nhìn kỹ từng người, không nói lời nào. Cho đến khi Kỷ Vân Hành lật đến tờ giấy cuối cùng, động tác của nàng bất chợt khựng lại. Ánh mắt nàng chăm chú dán chặt vào bức họa, vẻ mặt ngây ra.
Biểu cảm này thoáng nhìn đã thấy không ổn, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, thấp giọng hỏi: “Biết hả?”
“Đây là…” Kỷ Vân Hành nghẹn lời, chậm rãi lên tiếng: “Đây là Tiết thúc.”
Hứa Quân Hách đưa tay nhận lấy tờ giấy quan sát thật kỹ rồi xác nhận lại: “Chính là gã đồ tể trước kia thuê nàng ghi sổ sách sao?”
Vẻ mặt Kỷ Vân Hành chợt hoang mang, gật đầu nói: “Đúng vậy. Dưới cằm ông ấy có một nốt ruồi, hơn nữa bức họa này vẽ rất giống ông ấy. Ta chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay.”
Hứa Quân Hách rủ mắt nhìn đống bức họa bày trên bàn, người nào hắn cũng thấy lạ mắt, dường như chưa từng gặp qua lần nào, nhưng trong số đó lại có người mà Kỷ Vân Hành quen biết.
Có vài chuyện không cần nói ra, tự bản thân Kỷ Vân Hành cũng có thể hiểu được. Việc Bùi Vận Minh giấu những bức họa này cẩn thận như đang bảo vệ một bí mật vô cùng quan trọng chứng tỏ những người này nhất định có liên quan đến vụ án của Bùi gia năm xưa.
Sắc mặt Kỷ Vân Hành thoáng chốc đã tái nhợt như đang cố kìm nén cảm xúc hoảng loạn, giọng điệu mang đầy sự hoài nghi: “Tiết thúc… không phải người xấu, đúng không?”
Hứa Quân Hách đặt xấp giấy trong tay xuống, cũng không nói trước điều gì mà chỉ vươn tay kéo nàng ôm vào lòng, sau đó nhẹ nhàng vỗ vào lưng nàng, an ủi để nàng bình tĩnh lại.
“Nàng biết ông ấy đang ở đâu không?”
“Ta không biết.” Có lẽ vì tâm trạng của Kỷ Vân Hành quá rối bời nên cũng không phản kháng, chỉ nói khẽ: “Vào mùa đông mỗi năm Tiết thúc sẽ ngừng buôn bán, ông ấy nói rằng đường tuyết trơn trượt không tiện di chuyển, đợi sang xuân năm sau ông ấy sẽ đến tìm ta. Năm nay ông ấy vẫn chưa đến.”
Hứa Quân Hách đặt cằm l*n đ*nh đầu nàng, hỏi tiếp: “Vậy trước đây hai người quen biết nhau như thế nào?”
“Ông ấy đến tìm ta, nói ta cứ đi lang thang trên đường như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Ông ấy hỏi ta có biết đọc biết viết hay không, có biết tính toán sổ sách hay không. Ta nói có biết, thế là ông ấy bảo ta đến ghi sổ sách quầy hàng cho ông ấy. Tiết thúc bán thịt lợn, cứ bốn ngày mở sạp hàng một lần. Mỗi lần như thế ta đều đến sớm hơn để nhận thêm mười văn tiền từ trong tay ông ấy. Thỉnh thoảng ông ấy còn để lại chút thịt cho ta mang về…”
Những chuyện sau đó không cần nói Hứa Quân Hách cũng biết, bởi những lời này hắn thường nghe khi còn là chú chó nhỏ bên cạnh Kỷ Vân Hành. E rằng con chó ngốc đó cũng đã ăn không ít thịt lợn của Tiết Cửu.
Nghe Kỷ Vân Hành kể rất lâu, cho đến khi nàng dần dần ngừng lại, cảm xúc dường như cũng đã bình tĩnh hơn nhiều, Hứa Quân Hách mới mở lời: “Kỷ Vân Hành, có lẽ nhiều người vì một mục đích nào đó mới đến tiếp cận nàng, nhưng lý do họ muốn ở lại bên cạnh nàng, nhất định là bởi chính con người nàng.”
Hứa Quân Hách không ám chỉ người khác: “Ít nhất ta là như vậy.”
Kỷ Vân Hành cúi đầu im lặng hồi lâu. Khi ngẩng mặt lên lần nữa, cả tai nàng đã đỏ bừng, trong đôi mắt to tròn ngập tràn sự hoài nghi, nàng nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách thật lâu.
Hắn nghiêm mặt nói: “Mối quan hệ của chúng ta chẳng phải tốt nhất thiên hạ sao?”
Kỷ Vân Hành không muốn nói dối, thành thật trả lời: “Có lẽ ta với dì Tô mới là…”
Nàng còn chưa nói xong, Hứa Quân Hách đã trừng mắt lườm nàng, ánh mắt như ngầm đe dọa: “Nàng dám nói thử xem.”
Kỷ Vân Hành sợ hãi rụt cổ lại, bẻn lẻn chui ra khỏi lòng hắn hệt như một con cá chạch, những đụng chạm vừa rồi làm rối những lọn tóc của nàng. Nàng ngập ngừng hỏi lại: “Cái chuyện xảy ra đêm ngài uống rượu, ngài vẫn chưa nhớ ra đúng không?”
“Chưa.” Hứa Quân Hách khoanh tay nhìn nàng, vừa mới dỗ dành xong lại muốn chọc ghẹo nàng tiếp:
“Làm sao, nàng muốn kể lại cho ta biết à? Lại đây, ngồi xuống kể chi tiết nào.”
Kỷ Vân Hành vội vàng lắc đầu như trống bỏi, giả vờ như có việc cần làm, nhanh chóng lấy phần đồ vật còn lại trong hộp ra.
Sau khi tháo lớp vải thứ hai ra, bên trong là một phong thư được gấp gọn ghẽ. Trên bì thư là nét chữ phóng khoáng đầy tinh tế: Thân gửi con gái bảo bối Hữu Hữu.
Bên trên bức thư còn kèm theo nửa mảnh ngọc bội trắng cũ kỹ.
Rõ ràng đây là bút tích cuối cùng Bùi Vận Minh để lại cho Kỷ Vân Hành.
Khi tay nàng chạm vào phong thư ấy, hốc mắt đã ươn ướt, không rơi nước mắt nhưng đã đỏ bừng đến đau lòng.
Hứa Quân Hách đưa tay nhéo nhẹ vành tai nàng, hỏi: “Ta ra thư phòng nhé?”
Kỷ Vân Hành khẽ lắc đầu, giọng đã khàn đặc: “Để ta đi.”
Nàng cầm lấy lá thư cùng miếng ngọc bước chầm chậm về phía thư phòng.
Hứa Quân Hách đứng yên tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng lưng nàng.
Trước đây hắn khó thể nào tưởng tượng được bản thân lại có ngày kiên nhẫn đến thế. Tất cả sự nhẫn nại hắn dành cho người khác cộng lại cũng không nhiều bằng kiên nhẫn hắn dành cho Kỷ Vân Hành, thậm chí còn sẵn lòng cho đi nhiều hơn như là vô cùng vô tận
Hứa Quân Hách cảm thấy điều đó chẳng có gì là lạ, bởi lẽ những người động lòng trên đời này đều như vậy, hắn cũng không ngoại lệ.
Lớp mây dày che phủ ánh mặt trời, căn phòng cũng sụp tối xuống theo.
Hứa Quân Hách ngồi trên chiếc ghế mềm giữa sảnh, chân này vắt chân kia nhịp nhàng đong đưa, ánh mắt lơ đãng nhìn những bức họa chân dung.
Hắn chắc chắn Kỷ Vân Hành có thể chịu đựng được những cảm xúc này. Năm đó nàng đã tận mắt chứng kiến cái chết của mẹ, đã vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất. Từ đó về sau, dường như đã chẳng còn điều gì có thể đánh bại được nàng. Chỉ là nàng vẫn sẽ đau lòng, sẽ rơi nước mắt khi nhớ về mẹ. Lúc này chắc hẳn nàng cũng vừa đọc thư vừa lau nước mắt.
Hứa Quân Hách muốn ôm nàng vào lòng dỗ dành, muốn lau nước mắt cho nàng, bầu bạn bên cạnh để nàng không còn quá sầu khổ. Nhưng Kỷ Vân Hành rất cảnh giác, bởi vì kể từ lần hắn say rượu hôn môi nàng, giờ đây chỉ cần hắn vừa đến gần, nàng sẽ lập tức tránh xa, kéo dài khoảng cách mà tự nàng cho là mình đã hành động rất kín đáo.
Hứa Quân Hách nghiêng đầu nhìn cánh cửa thư phòng, buồn bực thầm nghĩ, giá như nàng tự nguyện nhào vào lòng hắn thì tốt biết bao.
Kỷ Vân Hành đã quen gánh vác tất cả một mình, nhưng Hứa Quân Hách muốn chia sẻ cùng nàng. Hắn không biết mình sẽ phải đợi bao lâu ở trong gian sảnh này, có lẽ đến khi trời tối Kỷ Vân Hành chưa chắc đã có tâm trạng đi ra ngoài.
Nhưng đợi thêm khoảng nửa canh giờ sau, cánh cửa thư phòng đã được mở ra.
Hứa Quân Hách lập tức đứng dậy, động tác tuy không quá hấp tấp nhưng đã bước rất nhanh đến trước mặt nàng. Đúng như dự đoán, hai mắt nàng đã sưng lên, còn bị dụi đến mức đỏ bừng, nàng còn nheo mắt lại nhìn hắn.
“Mắt nàng sao vậy?” Hứa Quân Hách nâng cằm nàng lên, ghé sát lại để nhìn.
“Đau.” Kỷ Vân Hành đã dụi quá nhiều lần, mí mắt gần như rách da, giờ đây chẳng mở mắt to ra được.
Hứa Quân Hách dùng đầu ngón tay xoa nhẹ khóe mắt nàng, giọng nói mang chút xót xa: “Lần sau đừng dụi mạnh thế.”
“Ngày mai Lương Học có rảnh không?”
“Sao vậy?”
“Cùng ta lên núi đi tìm Chính Thiện đại sư.” Kỷ Vân Hành khịt mũi, nói thêm: “Mẹ ta có nói, trước kia ông ấy vốn là thợ săn sống trong núi, biết rất nhiều chuyện.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
