Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 89: Quả thật cần phải tính toán món nợ giữa hai ta!
Vị trí của núi Bình Sa hơi khuất, xung quanh không có đường lớn nên rất ít người qua lại. Cũng chính vì vậy mà khi xưa lúc Bùi Diên Văn mua lại căn nhà trên núi này với giá rất thấp cũng không hề nhận ra điều bất thường gì.
Chỉ là sau khi căn nhà bị niêm phong điều tra, người thợ săn duy nhất sống trên núi cũng rời khỏi nơi này, núi Bình Sa suốt bao năm không còn bóng dáng người qua lại, chính vì vậy mà Tiết Cửu mới chọn nơi đây làm chỗ giấu đồ.
Không ngờ hôm nay đến đây, lại phát hiện trong căn nhà có ánh đèn.
Hứa Quân Hách buộc ngựa bên gốc cây, đỡ Kỷ Vân Hành xuống, sau đó cầm một thanh đoản đao trong tay, ba người lặng lẽ tiến đến gần căn nhà.
Tiết Cửu thấp giọng nói: “Ánh đèn không quá sáng, bên trong chắc hẳn không có nhiều người, ta nghĩ có thể xông thẳng vào giết.”
Hứa Quân Hách khẽ lắc đầu, áp sát tường lắng nghe động tĩnh bên trong một hồi lâu. Kỷ Vân Hành hồi hộp đến nỗi chỉ dám đứng yên một bên, đôi mắt chăm chú nhìn gương mặt Hứa Quân Hách, cố gắng phân tích từ biểu cảm của hắn để phán đoán tình hình hiện tại.
Một lát sau, hắn giắt đoản đao vào thắt lưng, phất tay ra hiệu cho Tiết Cửu. Cũng không quan tâm đối phương có hiểu ý hay không, hắn đã nhanh chóng hóa thân thành một con mèo với dáng vẻ linh hoạt, trong nháy mắt đã nhảy lên đầu tường.
Tiết Cửu và Kỷ Vân Hành đều đã quen với cảnh này.
Kỹ thuật leo tường của Hứa Quân Hách từ khi đến Linh Châu đã tiến bộ vượt bậc, thành thạo đến mức gần như xuất quỷ nhập thần.
Hắn trèo lên đầu tường nhìn vào trong, phát hiện tia sáng ấy không phát ra từ trong chính viện mà từ một ô cửa sổ, nhìn từ đằng xa chỉ thấy một ngọn đèn lay lắt. Nhưng vì trong màn đêm tối đen, chút ánh sáng yếu ớt ấy lại trở nên nổi bật một cách kỳ lạ.
Trong nhà thực sự có người, nhưng có lẽ không phải người của phe Tôn tướng.
Hắn suy nghĩ một lát rồi nhẹ nhàng nhảy xuống tường cao, khi chạm đất chỉ phát ra tiếng động rất nhỏ. Kỷ Vân Hành thấy vậy, lập tức áp sát tường lắng nghe tiếng bước chân hắn.
Chỉ nghe được vài tiếng bước chân rất nhẹ, sau đó hoàn toàn biến mất. Có lẽ Hứa Quân Hách đã cố tình giảm nhẹ tiếng động khi bước đi, nàng chợt thấy hơi lo lắng vội nhìn về phía Tiết Cửu.
Tiết Cửu bèn cúi xuống để nàng bám tay lên tường giẫm chân lên lưng mình rồi từ từ đứng dậy. Kỷ Vân Hành dùng cả tay chân bám víu trèo lên đầu tường, tầm mắt vừa vượt qua bức tường cao đã nhìn thấy Hứa Quân Hách khom người cầm đao trong tay tiến về phía căn phòng có ô cửa sổ phát sáng.
Hắn đứng bên khung cửa sổ bất động một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng đứng thẳng dậy, nhấc tay đẩy mạnh sào tre phơi quần áo ở bên cửa sổ. Trong đêm yên tĩnh, tiếng động vang lên vô cùng rõ ràng, Hứa Quân Hách dán sát lưng vào tường, đứng thủ sẵn ngoài cửa, thanh đao trong tay đã giơ lên chuẩn bị sẵn sàng tung đòn chí mạng.
Chốc lát sau, cánh cửa từ từ mở ra, một thanh niên mặc thanh sam chầm chậm ló đầu ra thăm dò.
Hứa Quân Hách nhìn thấy khuôn mặt của người nọ, hắn nhếch môi, bàn tay đang giơ đao lập tức hạ xuống, chỉ đứng yên không nhúc nhích.
Người thanh niên kia không nhìn thấy Hứa Quân Hách đang đứng sát tường phía sau, chỉ thò đầu đảo mắt khắp một lượt, phát hiện chỉ có sào tre bên cửa sổ bị đổ thì thở phào nhẹ nhõm. Lúc này y mới bước ra đi tới chỗ sào tre, nhưng vừa mới đi được hai bước, Hứa Quân Hách đã đột ngột lên tiếng, giọng nói vừa trầm vừa lạnh: “Thiệu Sinh.”
Một tiếng thét sợ hãi như xé rách bầu trời đêm, Thiệu Sinh bị âm thanh đột ngột xuất hiện này dọa cho giật mình, y hoảng hốt ngã quỵ xuống đất, đôi mắt kinh hãi trừng lớn nhìn Hứa Quân Hách.
Kỷ Vân Hành ngồi trên đầu tường cũng sững sờ, nàng không ngờ sẽ gặp Thiệu Sinh ở đây.
Trong sân phơi quần áo, trong phòng đốt đèn dầu, trên bàn bày đầy sách vở thư tịch, bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đây là một thư sinh miệt mài đèn sách.
Thiệu Sinh ngồi đờ đẫn trên ghế đối mặt với ba người trước mặt, một hồi lâu không nói được lời nào, nhiều lần định lên tiếng lại thôi, sắc mặt nhăn nhó không mấy vui vẻ.
Hứa Quân Hách lật xem sách vở và giấy tờ trên bàn, sau khi xác nhận chúng đều là tài liệu có nội dung liên quan đến khoa cử, hắn bực dọc quay đầu lại, vẻ mặt khó hiểu: “Làm sao? Nhà ngươi bị dở rồi hả, không còn chỗ ở nữa à?”
Thiệu Sinh yếu ớt đáp lại: “Nơi này yên tĩnh.”
“Thiệu Sinh ca, huynh đang nói dối phải không?” Kỷ Vân Hành dùng đôi mắt đen láy nhìn hắn.
Nàng đi một vòng quanh khắp phòng, phát hiện căn phòng này sơ sài chẳng khác gì căn viện nhỏ mà nàng từng sống trước đây. Mái nhà giống như có thể dột bất cứ lúc nào, giường thì ọp ẹp không kiên cố, chỉ cần động nhẹ đã phát ra tiếng kẽo kẹt. Bàn ghế thì khỏi cần nói, đã đặt để ở đây hơn mười năm trông như sắp rụng rời cả rồi. Nhưng nơi này đã được quét dọn cẩn thận, nền nhà sạch sẽ, tuy bàn ghế giường chiếu trông xám xịt nhưng không dính bụi.
Dưới chân giường có đặt giày, bình nước lớn và cả một sào phơi đơn sơ, trên đó treo mấy bộ quần áo. Rõ ràng Thiệu Sinh không phải bất chợt nổi hứng muốn đến đây đọc sách, mà có lẽ đã ở lại đây vài ngày hoặc thậm chí là lâu hơn.
Thế nhưng lúc Kỷ Vân Hành đi học vẽ, chưa từng nghe y nhắc tới chuyện này.
Thiệu Sinh nói: “Ta không thường tới đây, chỉ khi nào đêm khó ngủ lo lắng chuyện khoa cử mới đến đây để tĩnh tâm đọc sách.”
“Vì sao lại phải chọn chỗ này?” Hứa Quân Hách liếc nhìn y, cất giọng chắc nịch: “Ngươi có biết đây là nơi nào không?”
“Ta…” Thiệu Sinh khựng lại, có lẽ đang suy nghĩ lý do để thoái thác.
“Tiểu công tử.”
Tiết Cửu bước đến bên cạnh Thiệu Sinh, thân thiết khoác tay lên vai y, tay còn lại cầm thanh đao cong, giọng điệu như cười như không:
“Thanh đao này đêm nay đã giết không ít người, thêm một mạng cũng không có gì khác biệt.”
Sắc mặt Thiệu Sinh lập tức trắng bệch, hoảng hốt quay sang nhìn Kỷ Vân Hành cầu cứu.
Kỷ Vân Hành quả nhiên đứng ra ngay lập tức, nói khẽ: “Tiết thúc đừng dọa Thiệu Sinh ca, huynh ấy chỉ là một thư sinh thi trượt mà thôi.”
Thiệu Sinh hắng giọng ho khan vài tiếng, cố lấy lại phong độ: “Thất bại chỉ là tạm thời, với lại ta là Tú tài.”
Một tiếng “phịch” nhẹ vang lên, là âm thanh Hứa Quân Hách ném quyển sách trên tay xuống bàn. Hắn nhíu mày bực dọc, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt Thiệu Sinh, lạnh giọng lên tiếng:
“Đêm nay Kỷ gia gặp đại nạn, người trong phủ chết gần hết, Hữu Hữu cũng vừa thoát khỏi cửa tử, bọn ta tới đây để giải quyết việc chính chứ không có thời gian nói nhảm với ngươi. Rốt cuộc vì sao ngươi đến đây, đến đây để làm gì, thành thật khai báo đi!”
Thiệu Sinh sững lại, lo lắng đi tới trước mặt Kỷ Vân Hành nắm lấy hai tay nàng xem tới xem lui: “Muội không bị thương chứ?”
Hứa Quân Hách nghiêng người khéo léo dùng vai đẩy Thiệu Sinh ra, còn hất cằm nói: “Đừng quan tâm những chuyện không phải của ngươi.”
Thiệu Sinh nhíu mày phản bác: “Chuyện này sao ta không được quan tâm? Kỷ Vân Hành là muội muội của ta.”
Hứa Quân Hách càng tỏ ra khó chịu: “Nhận thân bằng miệng thôi mà cũng đáng đem ra nói?”
Thiệu Sinh không hề nao núng trước thái độ nghiêm nghị của Hứa Quân Hách, y thẳng thắn chất vấn:
“Nhưng muội ấy đã bằng lòng nhận ta làm huynh trưởng, tốt xấu gì bây giờ bọn ta cũng là quan hệ huynh muội. Còn Điện hạ và Vân Hành muội muội là quan hệ gì, sao lại ngăn cản ta quan tâm muội ấy?”
Tiết Cửu khoanh tay đứng xem hai người trẻ tuổi ghen tị tranh giành lẫn nhau, ông ấy chỉ vui vẻ hóng chuyện chứ chẳng muốn ngắt ngang. Còn Kỷ Vân Hành lại hoảng hốt, nàng lật đật đứng chen vào giữa hai người cố khuyên can: “Đừng cãi nhau! Hai người đừng cãi nhau mà!”
Thiệu Sinh nhất thời cuống cuồng, Kỷ Vân Hành khuyên vài ba câu đã lùi về sau, y kéo cổ tay nàng quan sát từ đầu xuống chân một lượt.
Kỷ Vân Hành nhỏ giọng an ủi: “Thiệu Sinh ca đừng lo lắng, muội không có bị thương.”
Nói rồi, nàng cụp mắt xuống: “Nhưng đúng là đêm nay đã có rất nhiều người bỏ mạng. Bọn muội đến đây vì một chuyện rất quan trọng, nếu như huynh thực sự không liên quan đến mấy chuyện này, có thể nói cho bọn muội biết lý do huynh đến đây được không?”
Hứa Quân Hách đứng bên cạnh, nghiêm mặt chẳng nói câu nào.
Thiệu Sinh nhìn Kỷ Vân Hành, thấy đôi mắt nàng đỏ ửng giống như vẫn chưa hết sợ hãi. Nghĩ đến đêm nay nàng đã chịu cú sốc lớn, nàng không bị thương gì cũng xem như may mắn. Thiệu Sinh thở dài một hơi, rồi nói: “Lần trước sau khi đi cùng muội đến Bùi phủ, ta chợt nhớ đến khi xưa Bùi lão gia từng nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi, sau nhiều lần hỏi thăm mới biết Bùi lão gia từng sắp xếp cho những đứa trẻ đó ở lại nơi này. Lúc còn sống, ông ấy hy vọng những đứa trẻ đó sẽ có thể yên tâm học hành mai sau đỗ đạt, trở thành trụ cột cho nước nhà. Nguyện vọng tốt đẹp như thế nhưng lại chết yểu chỉ bởi vì Bùi gia mang tội, ta cảm phục trước tấm lòng thiện lương của Bùi lão gia nên mới đến nơi này tưởng niệm ông ấy.”
Kỷ Vân Hành nghe vậy cũng ngẩn người, không ngờ lý do Thiệu Sinh tới đây lại là để tỏ lòng kính mộ Bùi Diên Văn.
Nàng còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy tiếng Hứa Quân Hách chen ngang, giọng điệu có vẻ mất kiên nhẫn: “Không chỉ có vậy đâu nhỉ?”
Tất cả đều quay sang nhìn Hứa Quân Hách, chỉ thấy hắn xụ mặt lạnh nhạt nói: “Ta đã cho người điều tra thân thế của ngươi. Vào năm tám tuổi ngươi được cha mẹ đưa đến thôn làng ngươi đang sống hiện tại, năm đó chính là hai năm sau khi Bùi gia bị kết tội, vậy trước năm tám tuổi, ngươi đã sống ở chỗ nào?”
Hắn dựa lưng vào cột giường phía sau, tiếp tục truy hỏi: “Lần trước ở Bùi phủ, ngươi từng nói với Hoàng thúc rằng trong thôn ngươi sống từng có một đứa trẻ được Bùi Diên Văn cưu mang, ngươi và hắn rất thân thiết. Điều đó chứng tỏ ngươi đã sớm biết câu chuyện của Bùi Diên Văn. Vậy tại sao đến bây giờ ngươi mới đến đây để tưởng niệm?”
Thiệu Sinh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, ngày đó rõ ràng Hứa Quân Hách không có mặt trong thành nhưng hình như hắn đều biết hết mọi chuyện. Thiệu Sinh lại càng không ngờ rằng Hứa Quân Hách lại phái người đi đến thôn mình sống để điều tra cặn kẽ đến như vậy. Đến nước này rồi, y chỉ biết cười khổ: “Ta chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, không ngờ lại đáng để Thái tôn Điện hạ hao tâm tổn trí điều tra.”
Hứa Quân Hách nhíu mày, lạnh lùng nói: “Lúc ngươi nói dối thường hay pha trộn nửa thật nửa giả, nhưng tin hay không thì ta tự có cách phán đoán. Ta hỏi lần cuối cùng, rốt cuộc ngươi tới đây vì mục đích gì?”
Giọng điệu của hắn ẩn giấu sát khí và thù địch, giống như đang muốn xác nhận lập trường của Thiệu Sinh, nếu như y không cho ra một đáp án khiến hắn hài lòng, chỉ sợ rằng Hứa Quân Hách sẽ không chịu để yên.
Kỷ Vân Hành nhìn tình hình trước mặt cũng sốt ruột theo, nàng nhìn Hứa Quân Hách rồi lại nhìn sang Thiệu Sinh: “Thiệu Sinh ca, mong huynh hãy trả lời đúng như sự thật.”
Thiệu Sinh nhìn thẳng vào mắt Hứa Quân Hách, không chút sợ hãi, y trầm ngâm một lúc mới bình tĩnh cất giọng:
“Ta thực sự đến đây để tưởng niệm, lời này không hề giả dối. Thực ra ta là một trong những đứa trẻ mồ côi được Bùi lão gia nhận nuôi mười mấy năm trước. Năm đó khi Bùi gia gặp nạn, các phu tử trong nhà khi nghe tin đã lập tức thu dọn đồ đạc bỏ chạy, ta lanh lợi hơn những đứa trẻ kia nên cũng chạy theo. Sau đó, ta mới nghe nói những đứa trẻ được nhận nuôi cùng ta khi đó đều đã chết hơn phân nửa, chỉ có vài người chạy thoát được, nhưng đến nay vẫn không rõ tung tích. Trên đường chạy trốn ta đã gặp được cha mẹ nuôi hiện tại, vừa hay họ cũng đang chạy nạn. Từ đó, họ nhận ta làm con nuôi và đưa tới thôn làng hiện tại đang ở.”
Trong phòng lại yên tĩnh một hồi lâu, không ai lên tiếng nói lời nào.
Một lúc sau, Hứa Quân Hách là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Có chứng cứ gì không?”
Thiệu Sinh gật đầu đi đến bức tường trước mặt, y cúi người chà nhẹ vào bề mặt tường, chỉ tay vào một góc rồi nói: “Đây là căn phòng ta từng ở, năm đó lúc còn nhỏ, ta đã khắc tên mình lên bức tường này.”
Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành cùng tiến lại gần chăm chú quan sát vết chữ trên tường. Quả nhiên, nhìn thấy được dòng chữ lờ mờ, nhưng bởi vì thời gian đã trôi qua quá lâu, mặt tường đã xỉn màu bong tróc gần hết nên cũng không thể nhìn rõ nữa, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy nét chữ non nớt viết hai chữ “Thiệu Sinh”.
“Thì ra là vậy.” Kỷ Vân Hành đưa tay chạm nhẹ lên hai chữ trên trường, như vượt qua khoảng cách thời gian hơn chục năm trước để tiếp xúc với những những đứa trẻ mồ côi đã từng được nhận nuôi năm xưa.
Thiệu Sinh lại thở dài, nét mặt thoáng hiện vẻ xúc động: “Ta vốn không định kể chuyện này cho ai, bởi dẫu sao mọi việc cũng đã là quá khứ. Giờ đây, ta chỉ muốn chuyên tâm học hành thi cử lấy công danh để báo đáp ân tình của Bùi lão gia. Nhưng mỗi khi nhớ đến chuyện cũ lại khó tránh khỏi đau buồn nên mới đến đây ở lại vài ngày.”
Kỷ Vân Hành nghiêng đầu, tò mò hỏi: “Nếu nói như vậy thì huynh từng gặp Bùi lão gia sao?”
Thiệu Sinh bật cười, đưa tay xoa đầu nàng: “Muội nên gọi là cậu mới phải. Đương nhiên ta từng gặp Bùi lão gia, ngài vô cùng nhân từ, cứ cách một thời gian ngài sẽ mang rất nhiều đồ đến thăm nom bọn ta, đồ ăn đồ chơi đều có đủ cả.”
“Vậy…” Kỷ Vân Hành ngập ngừng: “Vậy huynh có từng gặp ông ngoại của muội không? Chính là Bùi đại nhân mà mọi người hay nói, và cả những thành viên khác trong Bùi gia nữa?”
Thiệu Sinh gật đầu: “Có một số người từng gặp, một số người thì chưa.”
Cả hai đứng tựa vai nhau, nhìn từ bóng lưng trông rất thân thiết, nhất là khi Thiệu Sinh còn lấy tay xoa đầu Kỷ Vân Hành.
Ánh mắt Hứa Quân Hách tối lại, hóa thành một lưỡi dao sắc nhọn lia về phía bàn tay của Thiệu Sinh. Dù kiềm chế không phát tác vì tâm trạng Kỷ Vân Hành hiện giờ không được tốt, nhưng trong lòng hắn vẫn dâng lên cảm giác khó chịu. Hắn đứng dậy quay người bước ra khỏi phòng, đồng thời ra hiệu cho Tiết Cửu: “Ông đi theo ta.”
Tiết Cửu gật đầu đứng dậy, lúc ra ngoài còn tiện tay đóng cửa lại. Cả hai đứng dưới ánh trăng, ánh sáng bạc dịu dàng phủ lên người họ.
“Điện hạ tin không?” Tiết Cửu cất tiếng hỏi.
“Dấu chữ trên tường có thể làm giả, nhưng vết tích do thời gian để lại thì không thể.” Hứa Quân Hách dường như không định dây dưa thêm vào chủ đề này, chỉ nhàn nhạt nói: “Vật ông nói trước đó nằm ở đâu, đưa ta đi xem.”
Tiết Cửu nhìn người trước mặt chỉ khoảng đôi mươi, vẫn chưa hoàn toàn lộ rõ dáng vẻ đàn ông trưởng thành nhưng khuôn mặt lại cực kỳ tuấn tú, giữa hàng lông mày và khóe mắt luôn thấp thoáng vẻ kiêu ngạo của một thiếu niên. Người như thế thoạt nhìn sẽ khiến người ta lầm tưởng là kiểu “hào nhoáng bên ngoài, trống rỗng bên trong”, nhưng thực chất Trữ quân do đích thân Hoàng Đế bồi dưỡng dù có kiêu ngạo thế nào cũng không phải người vô dụng.
Những năm nay Tiết Cửu từng vào Nam ra Bắc, gặp gỡ vô số người, ông ấy chỉ cần liếc nhìn một cái đã có thể đoán được bản tính họ ra sao, trong lòng họ tính toán gì; thế nhưng khi đối diện với Hứa Quân Hách, Tiết Cửu lại chẳng thể dò được tâm ý hắn. Cuối cùng, ông ấy chỉ nhún vai dứt khoát chẳng nghĩ nhiều nữa, rút ra một cây mồi lửa thắp sáng dẫn đường cho cả hai băng qua những dãy hành lang tối om.
Gian nhà này vốn rất rộng rãi, có lẽ vì từng thu nhận nhiều trẻ nhỏ nên số phòng ở vô cùng nhiều, phòng này nằm cạnh phòng kia san sát nhau thành ba dãy, khác hẳn những tòa nhà ở thông thường. Ngoại trừ căn phòng của Thiệu Sinh vẫn còn được sử dụng, các phòng khác hầu như đều đổ nát, trải qua nhiều năm mưa gió bào mòn, những mái nhà sập xệ xen lẫn cỏ dại mọc um tùm, khiến việc tìm kiếm trở nên khó khăn hơn.
May mà trước đó Tiết Cửu đã làm dấu, thế nên sau vài lần tới lui cuối cùng cũng tìm được vị trí cần tìm. Tiết Cửu bắt đầu đào đất, dù bị chôn rất sâu nhưng Tiết Cửu vốn sức lực hơn người lại nhanh nhẹn nên chẳng mấy chốc đã đào được một hố to, ông ấy cúi người kéo lên một chiếc hộp cũ kỹ.
Hứa Quân Hách đứng bên cạnh quan sát, dưới ánh trăng sáng chiếu rọi, hắn cảm thấy vô cùng chán ngán, thỉnh thoảng lại quay đầu liếc nhìn về căn phòng mà Kỷ Vân Hành đang trò chuyện, dù chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng cứ chốc lát lại không kìm lòng được muốn quay đầu lại.
Tiết Cửu cầm chiếc hộp đưa đến trước mặt hắn, ông ấy thô bạo bẻ gãy ổ khóa bên trên rồi mở hộp ra, bên trong là một miếng vải cũ quấn quanh một vật tròn lẳn. Sau khi tháo lớp vải ném chiếc hộp đi, Tiết Cửu đưa vật bên trong cho Hứa Quân Hách xem: “Điện hạ, chính là vật này.”
Ánh sáng từ mồi lửa không quá sáng tỏ, nhưng nhờ có thêm ánh trăng cũng đủ để Hứa Quân Hách thấy được trên tấm vải xám xịt là một hạt châu to tròn cỡ trái táo gai, bề mặt tỏa ra ánh sáng lấp lánh trong đêm tối, giống như ánh trăng duy nhất trong bầu trời đêm đã rơi xuống nhân gian. Dù có nằm trên mảnh vải rách cũng không thể che đậy được vẻ rực rỡ của nó.
Hứa Quân Hách rủ mắt nhìn xuống, chầm chậm nói ra ba chữ: “Dạ minh châu.”
Tiết Cửu cười khẽ: “Điện hạ quả nhiên có mắt nhìn hàng. Nếu đưa ra ngoài, hẳn người ta chỉ nghĩ đây là hạt trân châu bình thường.”
Dạ minh châu vốn là báu vật hiếm có khó tìm từ Tây Vực. Trước khi Bùi gia bị xét nhà diệt tộc, quốc khố Đại Yến chỉ có ba viên, nhưng lớn hơn viên trước mắt nhiều, cũng là bảo vật trấn quốc của Đại Yến.
Nhưng năm đó khi tịch thu tài sản của Bùi gia đã tìm ra được năm viên dạ minh châu, Hứa Quân Hách còn từng cầm chúng để chơi đùa, kích cỡ đúng bằng viên trước mắt này.
Hắn lập tức hiểu ra hàm ý trong những lời Tiết Cửu nói trước đó, lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía ông ấy: “Tổng cộng có sáu viên, ông đã lấy đi một viên?”
“Không sai.” Tiết Cửu thản nhiên thú nhận: “Con người ta trước giờ hay lo xa, làm gì cũng để lại đường lui cho mình, dù rằng năm đó ta vẫn trẻ tuổi hừng hực, một lòng chỉ muốn làm một chuyến hàng lớn, nhưng chuyến áp tải hàng lần đó thực sự kỳ quặc, trong lòng ta không thấy nắm chắc thế nên trên đường đi ta đã mở một chiếc rương trong số đó, lấy ra một món đồ nhỏ gọn dễ mang theo.”
Ông ấy xóc nảy viên dạ minh châu trong lòng bàn tay, bật cười khoái chí: “Lúc ban đầu ta còn tưởng nó là trân châu thôi, ai mà ngờ thứ quỷ này nửa đêm còn phát sáng, làm ta giật mình một phen.”
Hứa Quân Hách khẽ nhíu mày hỏi lại: “Rương đóng kín bằng sắt nóng, ông cũng mở được à?”
Tiết Cửu nhún vai cười lớn: “Điện hạ, bọn ta đâu phải thiếu gia ngậm thìa vàng lớn lên đâu, để sống được cần phải học cho mình chút ngón nghề kiếm cơm chứ.”
Khựng lại một lát ông ấy còn nói thêm: “May mà lúc đó còn trẻ vẫn còn lương tri, nếu là bây giờ có lẽ ta đã mở hết ra kiểm tra từng món, sớm biết trong đó toàn báu vật, chắc ta đã ôm hết cao chạy xa bay rồi.”
Hứa Quân Hách cười khẩy: “Bảo vật lấy từ Bùi gia đều là những đồ vật vô giá, một khi rơi vào trong tay dân thường chắc chắn sẽ bị truy xét, bọn họ còn chẳng dám ra tay, ông có bản lĩnh gì để đổi chúng thành bạc?”
Dạ minh châu vốn là báu vật hiếm thấy trên thế gian, có thể thấy vì để gài bẫy hãm hại Bùi thị, bọn họ đã bỏ ra một cái giá lớn.
Kích cỡ, tay nghề và kết cấu của một bộ hạt châu sẽ hoàn toàn giống nhau. Trước kia ba viên dạ minh châu trong quốc khố đều có kích cỡ y hệt không kém một ly, vào ban đêm còn phát ra ánh sáng màu tím nhạt. Sau này khi lục soát từ trong nhà riêng của Bùi thị, năm viên dạ minh châu đó lại phát ra tia sáng hơi ngả vàng, giống hệt với viên Tiết Cửu đang cầm trong tay, người thạo nghề chỉ cần liếc mắt thôi cũng có thể nhìn ra được hạt châu này cùng một bộ với năm viên khi xưa.
Hứa Quân Hách lấy đi viên dạ minh châu từ trong tay Tiết Cửu, khẽ nói: “Ông muốn lật lại bản án của Bùi gia sao?”
Tiết Cửu nhún vai: “Từng có ý định đó, nhưng từ khi ta gặp Hữu Hữu, ý nghĩ đó cũng nhạt dần, nhưng có lẽ sau đêm nay ta phải cân nhắc lại lần nữa.”
Hứa Quân Hách bĩu môi, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Nàng ấy có tên, là Kỷ Vân Hành.”
Tiết Cửu bật cười ha hả: “Nhưng nha đầu đó bảo ta gọi nó là Hữu Hữu.”
Hứa Quân Hách: “Hừ.”
Hắn không nói gì thêm nữa, xoay người rời đi.
Dạ minh châu đủ để chứng minh Bùi gia trong sạch, nhưng những người áp tải hàng hóa đều đã chết cả rồi, Trường Dạ tiêu cục cũng đã quyết tâm tự hủy, cho dù dạ minh châu có thể chứng minh năm đó có người hãm hại Bùi thị, cũng không thể tìm ra ai là người đứng đằng sau giật dây.
Hứa Quân Hách quay về phòng, lúc này Kỷ Vân Hành vẫn đang trò chuyện cùng Thiệu Sinh. Hai người nhắc lại những chuyện khi xưa Thiệu Sinh còn học chữ trong căn nhà này. Nhìn thấy Hứa Quân Hách bước vào, Thiệu Sinh vội đứng dậy, dõng dạc nói: “Điện hạ, ta biết ngài muốn lật lại vụ án của Bùi thị, có thể cho ta tham gia vào hay không?”
Hứa Quân Hách không dừng bước, hắn đi thẳng tới bên bàn cầm lấy chiếc áo choàng Kỷ Vân Hành đã tháo ra, cất giọng bình thản: “Ngươi có thể làm được gì?”
Thiệu Sinh trầm giọng: “Chỉ cần việc gì ta có thể làm được, ta đều sẵn lòng. Bùi gia có ơn với ta, ơn này không báo đáp, đời này ta chẳng thể yên lòng.”
Hứa Quân Hách nhìn y, ánh mắt sắc bén hỏi thẳng: “Vậy ngươi có sợ chết không?”
Không hiểu vì sao trong khoảnh khắc ấy, Thiệu Sinh bỗng nhớ lại cảnh mình chạm mặt Trì Tiện khi trộm văn thư từ trong thư phòng của Trịnh Chử Quy. Hắn ta đẫm mùi máu tanh đứng trong bóng tối từng hỏi y: “Ngươi cũng sợ chết sao?”
Thiệu Sinh đương nhiên sợ chết, hơn nữa còn sợ vô cùng tận. Nhưng khi ấy, y lại kiên định đáp lời: “Nếu có thể chết vì Bùi thị, đó là vinh dự lớn nhất đời ta.”
Hứa Quân Hách không nói gì thêm, chỉ ngoắc tay với Kỷ Vân Hành ra hiệu cho nàng đã đến lúc rời đi.
Thiệu Sinh thấy phản ứng hờ hững của hắn, tưởng rằng lời mình nói không được xem trọng, liền tranh thủ nói thêm: “Ta không phải là người vô dụng, trước đó phần văn thư của Trịnh Chử Quy là do ta trộm được.”
Hứa Quân Hách gật đầu: “Ta biết.”
Thiệu Sinh tiếp lời: “Lúc từ trong thư phòng của Trịnh Chử Quy đi ra ngoài, ta còn chạm mặt với cái vị Trì đại nhân đi bên cạnh ông ta, ta còn chạy thoái khỏi hắn ta nữa đó.”
Hứa Quân Hách đang đi bỗng khựng lại, nghiêng đầu nhìn về phía Thiệu Sinh, giọng điệu trầm thấp đầy nghi hoặc: “Ngươi nói, ngươi thoát được khỏi tay Trì Tiện?”
Thiệu Sinh không hề nói dối, bởi vậy nên gật đầu thật mạnh: “Tuyệt đối không có nửa lời giả dối.”
Trong mắt Hứa Quân Hách thoáng hiện lên vẻ khác lạ, ánh mắt hắn nhìn Thiệu Sinh dường như vừa hứng thú lại vừa suy ngẫm. Một lúc sau, hắn chợt cười khẽ: “Thú vị thật!”
Thiệu Sinh chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, dè dặt hỏi lại: “Điện hạ, ngài nói vậy có nghĩa là sao?”
Hứa Quân Hách không trả lời, mà nói: “Nếu ngươi không muốn chết thì tối nay hãy thu dọn đồ đạc rời khỏi nơi này đi, sau này đừng quay lại đây nữa.”
Thiệu Sinh vừa mới nghe chuyện Kỷ gia gặp nạn, sao dám ở lại thêm nữa. Đồ đạc đã sớm thu xếp xong, y vốn đã định rời đi cùng họ.
Lúc mấy người đi ra khỏi cửa, Thiệu Sinh quay sang nói với Kỷ Vân Hành: “Xe ngựa của ta đậu ở phía sau. Đêm nay trời sương nặng, muội đi cùng xe ngựa với ta trở về đi.”
Hứa Quân Hách từ đằng xa nghe thấy câu nói này, hắn dừng bước ngoái đầu nhìn Kỷ Vân Hành nhưng không nói gì.
Kỷ Vân Hành chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái đã gật đầu đồng ý với Thiệu Sinh.
Cả đêm bôn ba không ngủ, nàng đã mệt đến độ không mở nổi mắt, mới ngáp một cái thôi mà hai mí mắt đã nặng trĩu, cưỡi ngựa lúc này thật sự không phù hợp, ngồi chung xe ngựa với Thiệu Sinh là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng khi nàng định quay lại nói một tiếng với Hứa Quân Hách, đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
Kỷ Vân Hành cũng không mấy để tâm, nàng bước vào xe ngựa của Thiệu Sinh, mới vừa ngồi xuống chẳng mấy chốc đã thiếp đi trong cơn tròng trành. Thiệu Sinh thấy nàng ngủ không thoải mái, còn lấy bọc đồ của mình đặt dưới đầu nàng làm gối, dùng chân chắn nhẹ để nàng khỏi lăn khỏi ghế xe.
Cho đến khi xe ngựa dừng hẳn, Thiệu Sinh mới nghiêng người sang gọi nàng tỉnh dậy, lúc này Kỷ Vân Hành mới uể oải mở mắt ra.
Không nghỉ ngơi đủ giấc đương nhiên trong đôi mắt sẽ đầy những tơ máu, hai mí mắt mỏi mệt cứ díu lại, Kỷ Vân Hành cứ dụi mắt không ngừng, lúc xuống ngựa hai vành mắt đã đỏ au.
Thiệu Sinh xuống xe phía sau vội cản tay nàng lại: “Muội đừng dụi nữa, coi chừng hỏng mắt bây giờ. Điện hạ nói Kỷ gia đã bị thiêu rụi phân nửa, đồ đạc bên trong đã bị phá hỏng hết rồi. Tạm thời chỉ có thể đưa muội lên hành cung trên núi, muội đến đó nhớ nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai ta sẽ đến tìm muội.”
Kỷ Vân Hành buồn ngủ đến mức chẳng muốn mở miệng, nghe xong chỉ lười nhác gật đầu lại.
Thiệu Sinh chào tạm biệt xong liền trở lại xe ngựa, còn Kỷ Vân Hành xoay người bước vào hành cung. Từ đằng xa nàng đã trông thấy bóng dáng Hứa Quân Hách đứng trước cửa hành cung, nhưng còn chưa đợi nàng nhìn kỹ lại, hắn đã quay người bước vào trong.
Nàng theo sau vào đến đại điện, đã thấy Hứa Quân Hách đang ngồi trong điện không biết đang cúi đầu nhìn gì đó.
“Lương Học.” Kỷ Vân Hành đứng ngoài cửa điện, lên tiếng: “Có thể nhờ người chuẩn bị nước nóng cho ta được không?”
Hứa Quân Hách không ngẩng đầu lên, nhưng Tuân Ngôn đã nhanh chóng bước tới, thấp giọng nói: “Kỷ cô nương, nước nóng đã chuẩn bị sẵn, mời cô nương đi tắm rửa.”
Kỷ Vân Hành gật đầu, đi theo Tuân Ngôn đến phòng tắm.
Đồ đạc trong hành cung luôn được chuẩn bị chu đáo, hơn nữa Kỷ Vân Hành từng ở đây một thời gian nên cũng có một phòng tắm riêng cho nàng, bên trong có đầy đủ hương liệu và quần áo sạch sẽ.
Kỷ Vân hành đã trải qua một đêm kinh hồn bạt vía, vì lăn lê bò trườn dưới đất nên khắp người nàng đều bẩn, dù buồn ngủ nhưng nàng vẫn tắm rửa thật cẩn thận nên mất không ít thời gian.
Lúc thay đồ xong đang lau khô tóc đi ra ngoài, nàng cứ tưởng rằng Hứa Quân Hách đã đi ngủ rồi, nhưng lại không ngờ hắn tắm rửa thay quần áo xong vẫn ngồi yên nơi đó.
Kỷ Vân Hành bước chân trần trên tấm thảm mềm mại lặng lẽ đi tới giữa điện, nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với hắn: “Lương Học, đêm nay rất cảm ơn ngài.”
Nhưng Hứa Quân Hách không trả lời.
Kỷ Vân Hành đứng tại chỗ chờ một lúc, thấy hắn vẫn im lặng bèn tiếp lời: “Ta đi ngủ đây.”
Hứa Quân Hách vẫn không có phản ứng.
Kỷ Vân Hành đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt nhìn vào trên sườn mặt của hắn, nhận ra dù hắn cụp mắt xuống nhưng trên mặt lại không có biểu cảm nào, nhìn kỹ thêm chút nữa chỉ thấy một nỗi âm trầm khó hiểu. Đầu óc chậm chạp của nàng lúc này mới bắt đầu nhận ra tâm trạng của Hứa Quân Hách có điều bất thường. Kỷ Vân Hành chần chừ một lát sau đó mới bước thêm hai bước đến gần hắn, dịu giọng hỏi: “Lương Học, ngài đang giận sao?”
Trong lòng nàng nghĩ, có lẽ là Tiết thúc, có lẽ là Thiệu Sinh ca hoặc cũng có lẽ là những người khác đã chọc giận hắn, dù có là ai thì sự tức giận này chắc chắn không liên quan đến nàng.
Nhưng Kỷ Vân Hành lại không biết, ngọn lửa trong lòng Hứa Quân Hách không chỉ là lửa giận, mà còn cháy lên dữ dội như muốn thiêu đốt tâm trí hắn, tất cả đều bắt nguồn từ Kỷ Vân Hành.
Hắn nghiêm mặt ngước mắt lên nhìn về phía Kỷ Vân Hành: “Quả thật cần phải tính toán món nợ giữa hai ta.”
Thái độ này của hắn chẳng mấy thân thiện, Kỷ Vân Hành theo bản năng lùi về sau, dè dặt hỏi: “Nợ gì chứ?”
Hứa Quân Hách trả lời: “Đêm nay ta đã cứu nàng, còn cứu cả dì Tô của nàng, nàng định trả ơn ta thế nào?”
Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Ngài muốn ta trả thế nào?”
Hắn hạ giọng: “Nàng đến đây.”
Kỷ Vân Hành chợt thấy do dự, nhưng cũng không trì hoãn quá lâu. Song, sự chần chừ ngắn ngủi ấy cũng đủ làm ngọn lửa trong lòng Hứa Quân Hách càng thêm bùng cháy.
Nàng vừa mới đi đến trước mặt Hứa Quân Hách đã bị hắn túm lấy cổ tay kéo nhào tới, Kỷ Vân Hành loạng choạng vài bước, cơ thể theo quán tính ngả về trước, tay còn lại chống lên tay vịn ghế hắn ngồi, đôi mắt ngơ ngác xen lẫn hoảng hốt ngước nhìn hắn.
Hứa Quân Hách rủ mắt nhìn nàng, nói ra yêu cầu của mình: “Hôn ta.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
