Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 81: Kỷ nha đầu, ngươi có biết nơi này là đâu không?

Một trận mưa bất chợt kéo đến, màn sương mù tựa như làn khói nhẹ bao phủ khắp Linh Châu.

Trì Tiện để trần nửa người quỳ trong màn mưa dày đặc, những giọt nước li ti bao phủ cơ thể chảy dài thành từng vệt ngoằn ngoèo. Hắn ta luyện võ quanh năm, đôi cánh tay không quá vạm vỡ nhưng đường nét cơ bắp rắn chắc lại hiện rõ. Làn da trắng tựa hồ đã bị cơn mưa gột rửa không ngừng.

Mưa đầu xuân lạnh lẽo thấu xương giống như có thể đông cứng tận tủy người, nhưng Trì Tiện vẫn quỳ ngay ngắn ở đó, không hề run rẩy.

Trên lưng hắn ta chằng chịt những vết roi vừa dài vừa mảnh, từng đường thương tổn sâu hoắm. Máu đỏ trực trào ra như nét cọ son tùy ý tô vẽ trên nền giấy trắng, trở nên nổi bật giữa khung cảnh mưa sương mịt mờ.

Ngoài những vết thương mới chi chít, phần lưng hắn ta gần như phủ kín sẹo cũ, như dấu vết của những lần chịu đựng đày đọa kéo dài qua năm này tháng nọ để lại những vết tích không thể xóa nhòa.

Hứa Thừa Ninh khoác áo choàng lông cáo màu xám đậm đứng dưới mái hiên, trong tay cầm lò sưởi nhỏ, sắc mặt xanh xao bệnh tật.

Ông ta ho lụ khụ vài tiếng, người hầu bên cạnh lập tức bước lên khuyên nhủ: “Vương gia, đầu xuân gió lạnh, ngài vẫn nên vào trong thì hơn.”

“Không sao.” Hứa Thừa Ninh phất tay, hỏi: “Đến giờ rồi phải không? Bảo hắn đứng dậy đi.”

Người hầu vâng lời, giương ô chạy đến cúi người nói với Trì Tiện vài câu. Dáng người Trì Tiện hơi loạng choạng rồi từ từ đứng lên.

Dù lúc quỳ vẫn giữ dáng vẻ cứng cỏi, nhưng khi vừa động đậy lập tức lộ rõ trạng thái tê cứng sau thời gian quỳ lâu – hắn ta gần như không đứng dậy nổi.

Người hầu toan đưa tay đỡ nhưng Trì Tiện khẽ gạt đi, dù trầy trật nhưng hắn ta vẫn tự đứng dậy, từng bước nặng nề tiến đến trước mặt Hứa Thừa Ninh, cúi đầu nói: “Vương gia.”

Hứa Thừa Ninh bước lên hai bước rời khỏi mái hiên, người hầu vội vàng giơ ô che chắn.

Chỉ thấy ông ta cởi áo choàng trên người xuống trở tay khoác lên vai Trì Tiện, che đi tấm lưng máu thịt lẫn lộn của hắn ta. Ông ta lại vỗ vai Trì Tiện, ánh mắt dịu dàng xen lẫn vẻ bất đắc dĩ: “Đừng hận Tôn tướng, ông ấy nhìn ngươi lớn lên, đương nhiên trong lòng cũng chỉ muốn tốt cho ngươi. Thời gian gần đây Linh Châu xảy ra không ít chuyện, Chu đại nhân và Trịnh đại nhân lần lượt bỏ mạng ở đây, Tôn tướng cũng nóng ruột nên mới như vậy.”

Trì Tiện cúi đầu: “Thuộc hạ không dám.”

Hứa Thừa Ninh lại thở dài: “Chuyện này quả thực cũng có một phần lỗi của ngươi. Có lẽ sự phồn hoa của Linh Châu đã khiến ngươi tạm thời mê muội, xao nhãng chức trách làm hỏng việc.”

Trì Tiện chỉ trả lời: “Thuộc hạ đáng nhận hình phạt này.”

Dường như với Trì Tiện, khen thưởng hay trừng phạt đều là những chuyện không đáng kể. Dù sắc mặt hắn ta đã trắng bệch đến mức xanh xao, cơ thể đang mất máu và cái lạnh thấu xương từ cơn mưa đang đông cứng từng khớp xương, đôi mắt kia vẫn tĩnh lặng như nước.

Trì Tiện là một con chó săn đạt tiêu chuẩn vô đối, bởi lẽ cho dù có bị đánh đập thế nào cũng không lay chuyển lòng trung thành của hắn ta.

Hứa Thừa Ninh vỗ vai Trì Tiện, nhẹ giọng nói: “Được rồi, đi bôi thuốc đi. Đợi mưa tạnh, ngươi đi mời tiểu cô nương mà Lương Học để tâm đến đây, ta có vài lời muốn nói với nàng ta.”

Trì Tiện cúi người nhận lệnh, sau đó quay trở về phòng mình.

Mưa xuân dai dẳng tưới đẫm vạn vật đất trời, mang đến một sức sống mới sau mùa đông lạnh giá.

Kỷ Vân Hành cuộn mình trong chăn, hé mở một cánh cửa sổ nhìn ra sân, hy vọng trận mưa này qua đi, xuân sắc sẽ lưu lại trong tiểu viện nhà nàng.

Mưa rả rích kéo dài suốt hai ngày, sau khi trời quang Kỷ Vân Hành lập tức chạy ra ngoài sân ngồi xổm xuống tìm kiếm mầm non mới nhú, chăm chú xem có cái nào cao hơn hai ngày trước không. Nhưng nàng nhìn mãi cũng không nhận ra được điều gì khác thường.

Sau bữa cơm, nàng mang theo túi dụng cụ vẽ của mình ra ngoài tìm Thiệu Sinh học vẽ như thường lệ.

Nhưng chỉ vừa mới trò chuyện với Thiệu Sinh được vài câu, dụng cụ vẽ còn chưa lấy ra, đã có khách không mời mà đến.

Thường ngày, hàng xóm gõ cửa nhà Thiệu Sinh sẽ không yên lặng thế này, họ sẽ vừa đập cửa vừa gọi “Thiệu tiên sinh” gì đó, nhưng lần này chỉ có mỗi tiếng gõ cửa.

Thiệu Sinh và Kỷ Vân Hành vốn đang đứng trong sân nói chuyện, nghe thấy âm thanh này liền đồng loạt im lặng, nhìn về phía cửa.

“Ai đó?” Thiệu Sinh cất tiếng hỏi, nhưng bên ngoài không có người đáp lại.

Thiệu Sinh hơi cau mày, nói với Kỷ Vân Hành:

“Ta ra xem thử, muội đợi ở đây đi.”

Y đi tới cửa vừa hỏi thêm lần nữa “Ai đó?”, vừa mở cửa ra liền thấy Trì Tiện.

Gương mặt Trì Tiện tái nhợt, ngay cả môi cũng trắng bệch không còn màu máu. Cộng thêm vẻ mặt lạnh nhạt của hắn ta càng khiến Thiệu Sinh sợ đến thót tim.

Ban ngày ban mặt lại mang cái mặt xác chết chạy đến nhà dọa người ta, không sợ giảm thọ hay sao!

Thiệu Sinh thầm mắng một câu, sau đó miễn cưỡng nặn ra nụ cười gượng gạo: “Trì đại nhân rồng đến nhà tôm thế này không biết là có việc gì?”

Trì Tiện đảo mắt nhìn lướt qua gương mặt Thiệu Sinh, lạnh nhạt đáp: “Vương gia muốn mời Kỷ cô nương đến nhà ngồi chơi.”

Người này dù có chết đi cũng chẳng chịu nói nhiều thêm vài câu. Thiệu Sinh rủa thầm trong bụng, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ điều gì, chỉ nói: “Trì đại nhân chớ nói đùa, vùng đất Linh Châu này nào có Vương gia, chỉ có một vị Hoàng thái tôn thôi.”

Hứa Quân Hách có mối quan hệ thân thiết với Kỷ Vân Hành, Thiệu Sinh muốn lấy hắn ra làm uy để Trì Tiện kiêng kỵ đôi phần.

Nhưng Trì Tiện chẳng mảy may để tâm, chỉ đáp hai chữ: “Ninh Vương.”

“Thật không dám giấu ngài, Thái tôn Điện hạ đã nói hôm nay sẽ đến đây luyện tập vẽ tranh cùng Kỷ cô nương. Bây giờ nếu để Trì đại nhân đưa người đi, e rằng sẽ khó ăn nói với Hoàng thái tôn.” Thiệu Sinh cười áy náy, rồi đề nghị: “Hay là Trì đại nhân chờ một chút, để ta sai người đi hỏi ý Hoàng thái tôn?”

Trì Tiện chỉ nhìn y nhưng không đáp, ánh mắt sắc lạnh như đang dò xét.

Trong lòng Thiệu Sinh căng thẳng muốn chết, mồ hôi lạnh từ lòng bàn tay và sau lưng không ngừng túa ra, nhưng y vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh không dám rời ánh mắt khỏi hắn ta.

Một lúc lâu sau, Trì Tiện đặt tay lên trường kiếm bên hông, đẩy nhẹ vỏ kiếm để lộ ra vài tấc lưỡi bén như ngày hôm đó, rồi nói: “Hoàng thái tôn đã ra khỏi thành từ nửa canh giờ trước.”

Ra khỏi thành có nghĩa là trong một thời gian ngắn sẽ không về ngay được. Hai tay Thiệu Sinh run rẩy, y mím môi lại, nhất thời không biết phải ứng phó thế nào, ánh mắt lại không tự chủ được liếc về phía lưỡi kiếm đã rút ra vài phân, trong lòng tràn đầy e ngại.

Sự căng thẳng kéo dài chỉ chốc lát thì Kỷ Vân Hành bước tới, nhẹ giọng nói: “Ta đi cùng ngài.”

“Vân Hành!” Thiệu Sinh thấp giọng gọi nàng, trong lời nói ngập tràn lo lắng.

Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn y, sắc mặt bình tĩnh đến kỳ lạ: “Thiệu Sinh ca không cần lo, Vương gia là người rất hiền, trước đây muội đã từng gặp ngài ấy một lần.”

Thiệu Sinh muốn khuyên can, nhưng khi ở trước mặt Trì Tiện, có nhiều lời khó có thể nói ra.

Kỷ Vân Hành như một con nghé con mới sinh chưa thấy hổ bao giờ, đầu óc đầy sự ngây thơ và can đảm thái quá. Dường như chỉ cần thấy ai đó mỉm cười và nói năng dịu dàng, nàng đã cho rằng họ là người tốt.

Thiệu Sinh cũng không còn cách nào khác, bèn quay sang nhìn về phía Trì Tiện, cố gắng dùng lời nói kéo dài thời gian: “Trì đại nhân, từ lâu thảo dân đã nghe danh Ninh Vương yêu dân như con, vẫn luôn ngưỡng mộ ngài ấy khôn cùng. Không biết hôm nay có thể mạo muội xin đi cùng Vân Hành đến diện kiến Vương gia được không?”

Y vốn lo Trì Tiện sẽ từ chối, cũng đã nghĩ sẵn vài cách để dây dưa cầu xin được đi cùng. Nhưng lại không ngờ Trì Tiện chỉ đẩy trường kiếm vào lại vỏ, lúc xoay người bước đi chỉ buông một chữ nhạt nhẽo: “Đi.”

Thiệu Sinh không an tâm khi thấy Kỷ Vân Hành dễ dàng bị vẻ bề ngoài của người khác mê hoặc. Nhưng Kỷ Vân Hành thì lại không nghĩ vậy. Trước kia nàng từng có kinh nghiệm bị mời đi gặp mặt một lần, đó là lần Đỗ Nham đưa nàng tới một quán trà, cho nàng xem một vài bức tranh. Nàng phần nào hiểu được, những hành động lấy danh nghĩa “mời” như vậy thường là để truyền tải thông tin gì đó đến nàng. Nếu họ thật sự muốn hại nàng, chắc chắn họ đã chẳng khách sáo như thế.

Thiệu Sinh và Kỷ Vân Hành cùng ngồi chung một chiếc xe ngựa đi đến nơi ở tạm của Hứa Thừa Ninh hiện tại.

Xe ngựa chạy mãi đến khu Bắc thành, dừng lại trước một căn nhà lớn.

Thiệu Sinh bước xuống đầu tiên, vừa nhìn thấy căn nhà cũ kỹ tan hoang trước mặt liền ngẩn người, quay sang hỏi Trì Tiện đang bước xuống ngựa: “Trì đại nhân, có phải đã đến nhầm chỗ rồi không? Đây là nơi Vương gia ở lại sao?”

Trì Tiện liếc mắt nhìn y, không trả lời. Hắn ta tiến tới phất tay ra hiệu, hộ vệ đứng hai bên lập tức mở cửa lớn đi vào trong.

Kỷ Vân Hành xuống xe ngựa ngẩng đầu nhìn lên, lập tức hiểu ra tại sao Thiệu Sinh lại hỏi như vậy.

Trước mắt nàng là một căn nhà rất lớn, phải bước qua ba bậc thềm mới tới cổng chính. Lớp sơn đỏ trên cột lớn hai bên và cánh cửa chính đều đã bong tróc nứt nẻ, gần như chẳng còn giữ lại được màu sắc ban đầu.

Căn nhà tan hoang đổ nát đã trải qua những năm tháng gió sương, nhưng trông vẫn đồ sộ và uy nghiêm như trước.

Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn về phía đối diện con đường, quả nhiên nhận ra phía đối diện chính là căn nhà Tô Y từng tặng nàng nhân ngày sinh nhật năm ngoái.

Khi đó căn nhà có cánh cửa màu son này còn bị niêm phong, trên cửa treo khóa lớn, mà nay cánh cửa ấy đã mở toang.

“Đây là nơi nào?” Nàng quay sang hỏi Thiệu Sinh, nhưng hỏi xong đã ngay lập tức nhận ra rằng, Thiệu Sinh chẳng qua chỉ là một Tú tài đến Kinh thành mưu sinh, làm sao y có thể biết đến Bắc thành, càng sẽ không rõ nơi này là đâu.

Thiệu Sinh lắc đầu đúng như dự đoán của nàng, y còn chưa kịp lên tiếng thì Trì Tiện đã quay người nhìn hai người bọn nàng, hiếm khi lên tiếng giải thích mối nghi hoặc của Kỷ Vân Hành: “Đây là Bùi phủ.”

Kỷ Vân Hành lập tức sững sờ, lúc nàng ngẩng đầu nhìn lên, trái tim nàng càng đập rộn ràng hơn nữa.

Dưới mái hiên, nơi từng treo tấm hoành phi giờ đã trống không, rất nhiều mảnh ký ức vụn vặt bỗng ào ạt kéo tới như những trang sách bị gió lật qua.

Đây chính là Bùi phủ, là nhà của mẹ nàng.

Hồi tháng bảy năm ngoái đến nơi đây, Kỷ Vân Hành từng ở bên kia đường trông qua ngôi nhà cũ này, nàng chỉ cảm thấy nơi đây có gì đó rất quen thuộc, như thể từng nhìn thấy ở đâu đó. Giờ đây, sau khi biết được sự thật, nàng mới nhớ ra mình thật sự đã từng nhìn thấy nó.

Năm ấy Kỷ Vân Hành vẫn còn rất nhỏ, mà khi đó Bùi Vận Minh vẫn chưa bị nhốt vào hậu viện Kỷ gia. Bà từng dẫn nàng đi đến đây, đứng ở xa lắc xa lơ lặng lẽ dõi mắt trông về ngôi nhà đã bị niêm phong đỏ rực – nơi từng là nhà của bà.

Lòng nàng chợt trĩu nặng, những ký ức ấy như tảng đá lớn đè nặng trên tim, khiến nàng bí bách muốn nghẹt thở.

Thiệu Sinh dường như cũng biết đôi chút về chuyện này, y chỉ trầm mặc không nói, sải bước đi lên bậc thềm.

Không ai nói thêm lời nào nữa, Trì Tiện đi trước dẫn đường, Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh lặng lẽ đi theo phía sau.

Đây là lần đầu tiên nàng bước vào Bùi phủ. Tòa phủ đệ này không quá tráng lệ hay rộng lớn, đương nhiên cũng có thể vì từng bị tra xét và tịch thu sạch sẽ. Căn phủ gần như trống rỗng, chỉ còn lại đôi nét hoa văn chạm khắc dưới mái hiên, nền gạch bằng phẳng, những bức bích họa loang lổ để lại chút dấu tích của sự phồn hoa ngày trước.

Quãng đường không quá xa, hai người nhanh chóng đến trước chính sảnh. Cửa lớn vừa mở, đã thấy Hứa Thừa Ninh ngồi sẵn bên trong, trong tay cầm một quyển sách, bên cạnh đặt một chén trà bốc khói nghi ngút. Trong bầu không khí hoang vu của gian sảnh, ông ta lại ung dung tự tại như đang ở nhà mình. 

Trì Tiện cúi người hành lễ, cất giọng báo cáo: “Bẩm Vương gia, đã đưa người đến.” 

Hứa Thừa Ninh đặt sách trong tay xuống, ngước mắt nhìn về phía Kỷ Vân Hành. Ánh mắt ông ta dừng lại trên người nàng một lát rồi bất ngờ trông thấy Thiệu Sinh, ngạc nhiên hỏi: “Đây là…?” 

Thiệu Sinh vội quỳ xuống hành đại lễ: “Thảo dân bái kiến Vương gia. Thảo dân là huynh trưởng của Vân Hành. Hôm nay tình cờ đang cùng muội muội trò chuyện, vừa hay gặp người của Vương gia tới mời. Thảo dân từ lâu đã ngưỡng mộ danh tiếng cao cả của Vương gia nên cả gan xin đi theo để diện kiến phong thái của Vương gia, mong Vương gia thứ tội cho sự thất lễ của thảo dân.” 

Hứa Thừa Ninh nghe vậy lập tức giãn mày ra, trên mặt nở một nụ cười ôn hòa: “Không sao, đã là người đi cùng Kỷ nha đầu đến đây, bổn vương sẽ không trách tội ngươi.” 

Ông ta phất tay ra lệnh: “Ngồi xuống cả đi.” 

Kỷ Vân Hành hành lễ đơn giản, động tác không mấy tiêu chuẩn cho lắm, sau đó ngồi xuống vị trí cách Hứa Thừa Ninh chừng ba bốn chiếc ghế, nàng không nói lời nào, mà dường như cũng không có ý định chủ động lên tiếng. 

Hứa Thừa Ninh nhìn nàng, nét cười trên mặt vẫn hiền hậu như trước: “Kỷ nha đầu, ngươi có biết nơi này là đâu không?” 

Kỷ Vân Hành đối diện với ánh mắt ông ta, trong đôi mắt trong trẻo sáng ngời không có bất kỳ công kích nào, chỉ thể hiện vẻ bình thản. Nàng đã biết đáp án ngay khi còn đứng ngoài cửa, nhưng lại không mở miệng trả lời. 

Hứa Thừa Ninh đợi một lúc, thấy nàng chỉ nhìn mình chăm chú mà không trả lời, ông ta nhướn mày, nụ cười trên môi gượng gạo gần như muốn vỡ vụn.

Nếu so với người thường, ánh mắt này mang vẻ ngây ngốc, giống như những người đầu óc không mấy thông tuệ. Trước đó Hứa Thừa Ninh đã từng nghe qua điều tra về Kỷ Vân Hành, biết rõ tình trạng sức khỏe của nàng, cũng biết rõ nàng có vấn đề về đầu óc nên thường bị người đời chế giễu là kẻ ngốc, thế nên ông ta cũng không cho rằng phản ứng này là bất kính hay kiêu ngạo, cũng không chấp nhất với nàng. 

Ông ta ho nhẹ hai tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng trong chính sảnh, tự hỏi tự trả lời: “Đây là Bùi phủ.” 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 81: Kỷ nha đầu, ngươi có biết nơi này là đâu không?
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...