Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 80: Trêu chọc Hoàng thái tôn sẽ bị nhốt vào nhà lao đấy!
Hứa Thừa Ninh là con trai thứ năm của Hoàng Đế, năm ông ta vừa tròn hai mươi tuổi sau khi cưới vợ đã được phong làm Ninh Vương. Bởi vì từ nhỏ thân thể đã yếu ớt nên ông ta chỉ giữ một chức quan khống trong Lại bộ, trở thành vị Vương gia nhàn hạ chuyên du sơn ngoạn thủy khắp nơi.
Có lẽ vì vậy mà trong số những Hoàng thúc, Hứa Quân Hách có quan hệ thân thiết với Hứa Thừa Ninh nhất, thường xuyên lui tới vào mỗi dịp lễ Tết.
Nam tử trẻ tuổi ngồi bên cạnh Hứa Quân Hách chính là Phàn Văn Trạm, cháu đích tôn của Đại lý tự Khanh đương triều.
Lần này y nhận lệnh Hoàng Đế đến Linh Châu vốn là để hỗ trợ Hứa Quân Hách cùng điều tra vụ án liên quan đến Trịnh Chử Quy. Nhưng không ngờ y còn chưa đến nơi, Trịnh Chử Quy đã chết rồi.
Thế nên tình cảnh của Phàn Văn Trạm trở nên khá khó xử, thân mang trọng trách vượt ngàn dặm xa xôi đến đây, đâu thể trở về tay không. Thế là sau khi bàn bạc với Hứa Quân Hách, y quyết định tạm thời ở lại đây, đợi vụ án Trịnh Chử Quy hoàn tất mới về lại Kinh thành.
Mọi người đều đã ngồi vào chỗ, Hứa Thừa Ninh vẫy tay gọi Trì Tiện: “Ngồi xuống cùng dùng bữa, đừng đứng phía sau nữa.”
Trì Tiện khẽ gật đầu không từ chối, ngồi xuống bên cạnh Hứa Thừa Ninh.
Hứa Quân Hách chống tay dưới cằm, dáng ngồi không chỉnh tề cho lắm, ánh mắt ẩn chứa ý cười nhìn Trì Tiện: “Vẫn là thể diện của Hoàng thúc lớn hơn, trước đây ta từng mời Trì đại nhân ngồi cùng mấy lần mà Trì đại nhân chẳng nể mặt.”
Nói vài câu bóng gió với Trì Tiện từ lâu đã thành thói quen của Hứa Quân Hách. Nếu không trêu vài câu, người khác còn thấy kỳ lạ.
Trì Tiện vẫn lạnh nhạt như mọi ngày, cúi đầu đáp lại: “Thuộc hạ không dám.”
Trong giọng điệu cũng không tỏ vẻ nhún nhường hay cung kính lắm.
Phàn Văn Trạm tươi cười rót trà cho Hứa Quân Hách: “Trì đại nhân vốn là người tuân thủ quy củ, Điện hạ biết rõ mà.”
Câu nói vừa khen vừa mỉa rằng Trì Tiện là tay chó săn trung thành.
Quả thật đúng như vậy, Trì Tiện dường như chưa bao giờ làm trái mệnh lệnh của Tôn tướng, bất kỳ chỉ thị nào được ban xuống, hắn ta cũng hoàn thành rất tốt. Có lẽ vì thế nên dù xuất thân thấp hèn, hắn ta vẫn được Tôn tướng trọng dụng, chủ thì đã về Kinh thành lâu rồi mà vẫn để tớ ở lại Linh Châu giám sát.
“Hết mực tuân thủ quy củ cũng là điều tốt, nếu mọi người trong triều đều được như Trì Tiện, Phụ hoàng đã không cần lo lắng về chính sự triều cương nữa.” Hứa Thừa Ninh ho khẽ vài tiếng, Trì Tiện thấy vậy liền châm thêm trà nóng cho ông ta.
Bốn người ngồi quanh bàn, như thể chẳng có việc gì làm, tán gẫu đủ thứ trên trời dưới biển.
Chẳng mấy chốc, thức ăn nóng hổi lục tục đã được dọn lên. Hứa Quân Hách chỉ liếc sơ qua đã nhíu mày chê bai: “Chưa nói đến việc so sánh với Ngự Thiện phòng, ngay cả so với các tửu lâu nổi tiếng khác ở Linh Châu, món ăn ở đây cũng kém xa. Vì sao Hoàng thúc lại nhất quyết chọn chỗ này dùng bữa? Rõ ràng con đã chọn sẵn một nơi khác để đón tiếp người.”
Hứa Thừa Ninh mỉm cười hòa nhã: “Lúc mới đến đây ta có nghe người ta bàn luận về món ăn của tửu lâu này, cho nên mới muốn nếm thử xem thế nào. Có những món nhìn không nổi bật nhưng mùi vị lại ngon, con cứ thử xem rồi hãy đánh giá.”
Hứa Quân Hách cầm đũa lên gắp một miếng, không nói ngon hay dở, chỉ nói: “Linh Châu nhiều món ngon vô số kể, nếu Hoàng thúc đã đến đây cũng nên thưởng thức một phen cho xứng với chuyến đi này.”
Hứa Thừa Ninh nói: “Vậy thì thời gian tới có lẽ sẽ phải phiền Lương Học dẫn đường.”
Hứa Quân Hách mỉm cười đáp lại vài câu khách sáo, sau đó quay sang trò chuyện với Phàn Văn Trạm, bầu không khí trên bàn lúc nào cũng rôm rả.
Lúc này Kỷ Vân Hành ở sau bếp không còn việc gì để giúp, nàng xách một chiếc ghế nhỏ ngồi ngoài sân, trong tay cầm một bát cơm. Trong bát đầy ắp thức ăn, nhưng nàng cũng không đói lắm, thế là cứ ăn một miếng rồi lại ngừng, nhắm mắt ngửa đầu lười biếng tắm nắng.
Lúc này, trái tim nàng đã bình tĩnh trở lại. Nghĩ đến vừa rồi Hứa Quân Hách nói đã quên hết việc tối hôm đó, nàng ít nhiều cũng thấy nhẹ nhõm, như vậy nàng sẽ không cần phải vắt hết óc tìm cách đối diện với hắn nữa.
Đồng thời nàng còn cảm thấy rượu là một thứ tốt, trên đời thế mà lại còn có thứ thần kỳ này, khiến người ta uống vào là quên ngay, còn hiệu nghiệm hơn cả thuốc.
Nghĩ đông nghĩ tây một hồi, nàng hoàn toàn không hề nghi ngờ rằng Hứa Quân Hách đang lừa nàng.
Kỷ Vân Hành ăn xong bát cơm, không ở lại Liên Y Lâu lâu hơn nữa, nàng thu dọn vài món đồ đạc đã dùng ở đây mấy ngày qua, báo lại với người trong lâu một tiếng rồi trở về tiểu viện.
Kỷ Vân Hành vừa bước vào cửa, chó con đã mừng rỡ chạy ra đón, còn vẫy đuôi lia lịa đi vòng quanh bên chân nàng.
Cũng không biết là vì mấy ngày qua ít gặp chủ nhân, hay là vui mừng vì nhận được bát ăn cơm mới mà chó con trông phấn khởi hơn hẳn trước kia.
Kỷ Vân Hành dặn người chuẩn bị nước nóng, nàng tắm rửa sạch sẽ rồi nằm dài trên giường, thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng trong lòng, sau đó mơ màng chìm vào giấc ngủ say.
Mấy ngày qua, Kỷ Vân Hành chẳng được nghỉ ngơi tử tế, hơn nữa còn ngủ lại trong Liên Y Lâu lạ chỗ. Giường ở đó tuy mềm, nhưng Liên Y Lâu thường phải dậy sớm để buôn bán, khiến người thường mất ngủ đến nửa đêm như nàng không thể ngủ nướng.
Lúc này khi đã được thả lỏng cả tinh thần lẫn thể xác, nàng ngủ một giấc rất sâu, cả người như chìm hẳn vào giấc mơ đẹp đẽ, đến khi tỉnh lại thì trời đã về chiều.
Trong phòng không thắp đèn, ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ tạo nên những bóng mờ nhạt trên các vật dụng trong phòng, không thể nhìn rõ nét.
Kỷ Vân Hành mơ màng mở mắt, khuôn mặt cọ nhẹ vào chăn, cảm thấy hơi khát nên muốn dậy uống chút nước. Nhưng còn chưa kịp ngồi dậy, nàng đã cảm nhận có một bàn tay ấm áp chạm lên má mình. Kỷ Vân Hành giật mình, chưa kịp hét lên vì sợ hãi thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc nhẹ nhàng vang lên: “Tỉnh rồi à?”
Kỷ Vân Hành lập tức nhận ra giọng của Hứa Quân Hách. Trái tim nàng đang đập thình thịch cũng từ từ bình tĩnh lại. Thậm chí nàng quên luôn bàn tay đang áp lên mặt mình, vội ngồi dậy dụi mắt hỏi: “Lương Học, ngài đến từ bao giờ? Đợi lâu rồi sao?”
Hứa Quân Hách đáp: “Ta cũng vừa đến thôi.”
Hắn quay lưng về phía cửa sổ, ánh hoàng hôn phía sau làm khuôn mặt hắn ẩn trong bóng tối, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp kia.
Còn Kỷ Vân Hành thì ngược lại, ánh chiều tà yếu ớt chiếu lên trên người nàng, làm mái tóc đen óng xõa trên vai cũng phản chiếu ánh sáng. Lúc này nàng vừa mới tỉnh ngủ, giữa mày mắt nàng vẫn còn phảng phất vẻ lười biếng, trong giọng nói cũng vô thức kéo dài nghe có vẻ uể oải. Nàng hít hít mũi, hỏi: “Mùi gì vậy? Ngài uống rượu sao?”
Hứa Quân Hách nhìn nàng, một hồi lâu sau mới đáp: “Sau khi dùng bữa xong có uống một ít với Hoàng thúc.”
Kỷ Vân Hành nhăn mũi, buột miệng nói ra: “Ngài không thể uống nhiều rượu đâu, ngài uống say sẽ lại…”
Nói đến đây nàng liền ngừng lại, dường như nhận ra đây không phải điều nên nói.
“Lại làm sao?” Hứa Quân Hách hỏi tới.
Đầu óc Kỷ Vân Hành chậm chạp cố tìm lý do: “Lại quên mất một số chuyện, lần trước không phải là như thế sao?”
Hứa Quân Hách trầm mặc một lúc: “Hoàng thúc đi đường xa tới đây, ta tiếp đãi ông ấy đương nhiên phải nhiệt tình hết sức, chỉ là có hơi quá chén chút thôi, vừa rồi lúc đến đây còn hứng gió lạnh nên giờ có hơi nhức đầu.”
Kỷ Vân Hành vừa nghe vậy đã lập tức cảm thấy lo lắng, nàng nghiêng người đưa tay lên sờ vào trán hắn. Nhưng Kỷ Vân Hành vừa ngồi dậy từ trong chăn, nhiệt độ cơ thể cao hơn Hứa Quân Hách, lúc lòng bàn tay ấm nóng áp lên trán hắn, hắn khẽ nghiêng đầu sang như muốn tựa vào lòng bàn tay nàng.
Kỷ Vân Hành nhanh chóng rụt tay lại: “Không có sốt, có lẽ ngủ một giấc sẽ ổn thôi, không cần uống thuốc đâu. Ngài mau trở về hành cung đi.”
Lời này rõ ràng là muốn đuổi Hứa Quân Hách đi, nhưng hắn lại giả vờ không nghe thấy, cả người đổ nghiêng về phía trước, tựa đầu lên vai nàng: “Bây giờ ta mệt quá, không muốn động đậy.”
Toàn bộ sức lực trong cơ thể hắn đều dồn lên vai Kỷ Vân Hành khiến nàng gần như không chống đỡ nổi. Nàng theo bản năng chỉ biết vòng tay ôm lấy vai hắn để không ngã, còn luôn miệng kêu trời: “Ngài mau ngồi dậy, không thể ngủ ở chỗ ta được đâu.”
“Ta không ngủ.” Hứa Quân Hách nói sát bên tai nàng: “Chỉ muốn nghỉ ngơi một lát thôi.”
Lúc hắn nói chuyện, hơi thở ấm nóng phả lên tai và cổ nàng khiến da thịt đỏ bừng, nhất thời khiến tay chân càng luống cuống muốn đẩy hắn ra: “Ngài mau đứng dậy đi.”
Nếu là một cô nương có tính cách mạnh mẽ, có lẽ lúc này đã đẩy hắn ra mắng một câu “Đồ lưu manh”. Nhưng Kỷ Vân Hành thì chẳng thể nói ra những lời cay nghiệt như thế, cũng chẳng thể đẩy được Hứa Quân Hách đang bám dính lấy nàng.
“Nợ ân tình.”
“Sao cơ?”
Hứa Quân Hách nói: “Nàng nợ ta bốn ân tình, giờ trả một cái đi.”
Kỷ Vân Hành hỏi: “Trả bằng cách nào?”
“Ngồi yên ở đây đừng nhúc nhích, để ta nghỉ ngơi một lát là được.” Hứa Quân Hách thì thầm, như đang tự nhủ: “Ta mệt lắm rồi.”
Kỷ Vân Hành nghĩ tới nghĩ lui một hồi, cuối cùng buông tay không đẩy hắn nữa, ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ để Hứa Quân Hách gối đầu lên vai nàng, cả người dựa sát vào nàng.
Hơi thở nóng hổi cứ phả từng cơn từng cơn vào cổ nàng khiến nàng cảm thấy rất nhột, nhưng lại không dám giơ tay lên gãi.
Hứa Quân Hách tuy có uống rượu nhưng không nhiều, cũng chưa đến mức say. Sở dĩ hắn dễ dàng dùng hết một ân tình thế này chỉ vì đã hơn nửa tháng nay hắn không gặp Kỷ Vân Hành, trong lòng nhung nhớ quá đỗi, lúc này chỉ muốn được tựa vào nàng mà thôi.
Rất khó để hắn diễn tả cảm giác tương tư chưa từng trải qua ấy, trong khoảng thời gian không tìm thấy nàng, thậm chí mấy đêm liền Hứa Quân Hách chẳng thể ngủ yên giấc. Thật ra, hắn muốn gặp nàng không phải là chuyện khó, chỉ cần tùy tiện ra lệnh một tiếng là có thể tóm nàng đến trước mặt hắn ngay, nhưng Kỷ Vân Hành lại tránh mặt hắn, rõ ràng là không muốn gặp hắn.
Trong lòng Hứa Quân Hách cứ rầu rĩ thành ra không ngủ được.
Nhưng nghĩ đến vị ngọt ngào mà hắn đã cảm nhận được từ đôi môi mềm mại của nàng hôm ấy, lòng hắn lại như đổ mưa phùn, một cảm giác ngọt ngào cứ dâng lên từng chút, lưu luyến mãi không tan.
Cảm giác vừa đắng cay vừa ngọt ngào đó thật sự làm người ta khổ sở.
Nghĩ đến đây hắn lại bực bội, đột nhiên đưa tay ôm lấy eo nàng, cố ý thổi nhẹ bên tai nàng.
Nàng bị nhột lập tức rụt vai lại, vừa cười vừa trách mắng: “Lương Học, ngài đừng thổi hơi vào tai ta nữa.”
“Vậy ta sẽ không thở nữa.” Hứa Quân Hách nói rồi cố ý nín thở.
Kỷ Vân Hành chờ một lát mà vẫn không cảm nhận được hơi thở của hắn, nàng lập tức hoảng hốt vội vàng đưa tay chạm vào mặt hắn, đặt đầu ngón tay lên mũi hắn, khẽ gọi: “Lương Học, Lương Học.”
Hứa Quân Hách nghe mà thấy ngứa ngáy trong lòng, cả răng cũng ngứa, chỉ muốn cắn nhẹ lên môi nàng để nghe tiếng nàng kêu đau, có lẽ vừa có thể hả giận lại vừa thỏa nỗi nhung nhớ.
Hai người cứ giữ nguyên tư thế này một lúc lâu, Kỷ Vân Hành cảm thấy hơi mỏi lưng, cả vai cũng tê cứng vì bị đè nặng, thế là nàng đơn phương tuyên bố đã trả xong ân tình này.
Nàng đẩy Hứa Quân Hách ra, vừa bước xuống giường vừa nói: “Lương Học, ngài không nên vào phòng ngủ của ta khi ta đang ngủ, điều này thật sự không hợp với phép tắc. Trước đây dì Tô đã nói với ta, chỉ có đám lưu manh ở đầu đường mới muốn lẻn vào khuê phòng của cô nương.”
Khuôn mặt Hứa Quân Hách đầy vẻ oán trách: “Chỉ có nàng là biết nhiều quy củ thôi.”
Nếu hắn thật sự là một tên lưu manh thì đã ôm chặt nàng không buông từ lâu rồi, làm gì có chuyện tự dằn lòng đến mất ngủ.
Kỷ Vân Hành lại nói: “Quy củ trong tiểu viện của ta không nghiêm ngặt như ở Kinh thành, hy vọng lần sau ngài có thể tuân thủ.”
Hứa Quân Hách chẳng thèm bận tâm: “Ngay cả quy củ ở Kinh thành ta còn không tuân theo, nàng còn mong ta tuân theo quy củ ở tiểu viện này của nàng sao? Nàng có tin ta sẽ phá sập tiểu viện này của nàng rồi xây lại hay không?”
Kỷ Vân Hành tức giận, tranh thủ lúc hắn quay đầu đi còn lén lườm hắn một cái.
Nàng thắp đèn trong phòng lên, tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn nhiều, bên ngoài trời cũng dần tối lại.
Kỷ Vân Hành nói: “Lương Học, lúc ngài đến có nhìn thấy những thứ trong sân không?”
Hứa Quân Hách nghiêng người tựa vào ghế mềm, dáng vẻ lười nhác: “Không thấy.”
Hắn đến tìm nàng, vừa bước vào sân đã vội vàng đi vào phòng ngủ, nào có thời gian để ý đến những thứ khác.
Nhớ lại lúc mới đến Kỷ Vân Hành ngủ rất say, dáng ngủ rất ngoan ngoãn, chăn bông đắp kín lên người thành một cục bông nhỏ chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, ngay cả tiếng hít thở cũng rất nhẹ nhàng. Hắn ngồi ở cuối giường ngắm nhìn nàng thật lâu, đến nỗi chẳng nhận ra thời gian trôi qua.
Kỷ Vân Hành gọi hắn ra ngoài.
Trong sân đã được Lục Cúc thắp đèn sáng trưng, nhìn thấy hai người đi ra ngoài, nàng ấy vội vàng cúi người hành lễ rồi lui ra đứng canh ở ngoài cửa tiểu viện.
Kỷ Vân Hành đi đến giữa sân, chỉ xuống đất: “Lương Học, ngài mau nhìn đi.”
Hứa Quân Hách cứ ngỡ có thứ gì kỳ lạ lập tức bước tới xem, nhưng dưới đất lại trống không chẳng có gì cả.
Hắn xụ mặt xuống: “Trêu chọc Hoàng thái tôn sẽ bị nhốt vào nhà lao đấy.”
Kỷ Vân Hành vội vàng phủ nhận: “Ta không có.”
Sau đó nàng kéo hắn ngồi xuống, cố chấp chỉ tay xuống đất: “Ngài nhìn kỹ lại lần nữa đi!”
Hứa Quân Hách lại nhìn thêm lần nữa.
Lần này nhìn kỹ hơn, hắn thực sự phát hiện ra chút manh mối. Dưới đất đúng là trống không, nhưng lại có rất nhiều mầm non mới nhú lên.
Tháng ba sắp đến gần, là tháng vạn vật sinh sôi, những cơn gió xuân thổi qua khiến mọi vật vốn đã tàn úa trong mùa đông bắt đầu sống lại. Cỏ non mọc lên trên đất vốn chẳng có gì lạ lẫm, bởi đâu đâu cũng thấy được chúng.
Nhưng Hứa Quân Hách lập tức hiểu ý của Kỷ Vân Hành.
Trước khi chết, Bùi Vận Minh đã chôn đồ vật dưới đất, thế nên gió xuân sẽ giúp tìm ra vị trí chính xác của chỗ đó.
Kỷ Vân Hành hào hứng nhìn những mầm non đang nhú lên từ mặt đất, đôi mắt nàng tràn đầy mong đợi, bởi nàng biết rõ câu đố mẹ nàng để lại đã sắp có lời giải.
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
