Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 60: “Ta có thể dạy cô”
Kỷ Vân Hành ngồi trong phòng, lóng ngóng băng bó cho Liễu Kim Ngôn.
Lúc vừa bước ra khỏi phòng, máu trên tay nàng ấy trông như rất nhiều, nhưng thực ra sau khi rửa sạch thì chỉ có hai chỗ rách da, cũng chẳng sâu mấy.
Thế nhưng Kỷ Vân Hành vẫn nhíu chặt mày dáng vẻ đầy lo lắng, thấy nàng cẩn thận từng chút một, Liễu Kim Ngôn nói khẽ: “Không sao đâu, cô băng sơ là được.”
“Đã rách da rồi, sao có thể nói là không sao được?” Kỷ Vân Hành bất mãn: “Có phải bọn họ ức h**p cô không?”
“Là ta cố ý ngã đấy.” Liễu Kim Ngôn nhún vai, ra vẻ chẳng để tâm: “Ta không muốn gảy đàn cho bọn họ nghe.”
Kỷ Vân Hành nghe xong thì im lặng một lát, không bình luận gì về hành động này, chỉ tập trung băng bó lại cho nàng ấy: “Cô vẫn nên tìm thầy lang xử lý vết thương thì hơn.”
“Không sao đâu, chỉ hai vết thương nhỏ thôi mà, ta không chạm vào nước là ổn thôi.” Liễu Kim Ngôn cười nói: “Vết rách nhẹ hều thế này, đi tìm thầy lang có khi người ta mắng cho.”
Kỷ Vân Hành đứng dậy đi rửa tay, chầm chậm chà mấy kẽ ngón tay rửa sạch vết máu dính phải, sau đó quay sang hỏi: “Kim Ngôn, cô có thể chuộc thân được không?”
Liễu Kim Ngôn ngẩn ra, mỉm cười hỏi lại: “Ta chuộc thân á? Cô muốn chuộc ta sao?”
Kỷ Vân Hành nghiêm túc gật đầu: “Ta có để dành được ít bạc.”
Thấy dáng vẻ nàng chân thành như thế, Liễu Kim Ngôn nổi hứng trêu chọc: “Thế cô để dành được bao nhiêu rồi?”
Thế là Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh nghiêm túc tính toán từng khoản, cộng hết số bạc mình dành dụm được, cuối cùng cho ra một con số chính xác: “Bảy mươi hai lượng ba quan.”
Liễu Kim Ngôn phì cười vô thức vỗ tay, nhưng quên mất tay mình còn bị thương, nàng ấy đau đến mặt mày nhăn nhó.
Vết thương nứt ra bật máu thấm đỏ cả vải băng, Kỷ Vân Hành hoảng hốt, vội vàng băng bó cho nàng ấy lại từ đầu.
Liễu Kim Ngôn cười nói: “Ngần ấy bạc còn chẳng đủ chuộc thân cho một vũ cơ tầm thường ở Du Dương nữa.”
Kỷ Vân Hành cụp mắt xuống, nhẹ nhàng tháo lớp vải băng thấm máu trên tay nàng ấy ra rồi tỉ mỉ băng lại, từng động tác đều hết sức kiên nhẫn, không hề lộ ra chút nôn nóng nào.
“Ta có thể hỏi mượn dì Tô, dì ấy nhiều bạc lắm.” Kỷ Vân Hành nói.
“Bỏ đi, bỏ đi.” Ý cười bên môi Liễu Kim Ngôn nhạt dần, giọng điệu cũng trầm xuống: “Ta khác với những vũ cơ bình thường, ta không thể chuộc thân được.”
Dường như Kỷ Vân Hành đã đoán được sẽ có câu trả lời này, nàng im lặng nhìn đóa hoa tường vi đỏ thắm cùng những cành gai được xăm trên cổ tay Liễu Kim Ngôn, không nói thêm gì nữa.
Liễu Kim Ngôn an ủi: “Biết đâu sau này ta sẽ có cơ hội gặp được một công tử thế gia si tình, sẵn lòng chịu cưới ta thì sao.”
Nhưng với một vũ cơ được dốc lòng bồi dưỡng như Liễu Kim Ngôn, bọn công tử nhà giàu bình thường vốn dĩ còn chẳng chạm nổi gấu váy nàng ấy. Nàng ấy là đóa hoa được gọt tạc bằng dao vàng, chỉ có thể hiến dâng cho những nhân vật quyền quý hiển hách.
Những nhân vật kiểu như Trịnh Chử Quy chẳng hạn.
Sau khi băng bó xong, hai người ngồi bên nhau hàn huyên.
“Hôm nay sao cô lại đi cùng Thái tôn đến đây vậy?” Nhắc đến chuyện khuê phòng của các cô nương, nụ cười của Liễu Kim Ngôn đầy mập mờ chế nhạo, còn khẽ chạm vai Kỷ Vân Hành: “Trước kia chẳng phải cô nói hai người chỉ là bạn bè thôi sao, sao giờ trông hai người dính nhau thế?”
“Dính nhau? Dính nhau là sao?” Kỷ Vân Hành nghe chẳng hiểu ẩn ý trong đó, chỉ biết giải thích: “Ta gặp ngài ấy ngoài cửa, ngài ấy nói đến đây làm ít việc.”
Liễu Kim Ngôn cười khẽ: “Câu này nghe quen tai quá, mỗi một người đàn ông tới đây đều nói như vậy.”
Kỷ Vân Hành gật đầu: “Ta cũng đã nói với ngài ấy như thế, ngài ấy lại bảo ta sau này đừng nghe mấy lời vớ vẩn nhảm nhí đó nữa.”
“Vớ vẩn cái gì, cô đừng tin ngài ấy.” Liễu Kim Ngôn trợn mắt bình phẩm: “Đàn ông tới chốn này tìm vui, chẳng ai là người tốt cả. Nào là làm việc, nào là nghe khúc, đều chỉ là cái cớ để che đậy bản chất xấu xa của họ mà thôi.”
“Nhưng Lương Học không phải người xấu.” Kỷ Vân Hành lên tiếng biện minh cho Hứa Quân Hách.
“Ngài ấy không phải người xấu, nhưng có thể là một tên đàn ông tồi.” Liễu Kim Ngôn giơ hai tay được băng bó kín mít, mất rất nhiều thời gian để giải thích với Kỷ Vân Hành sự khác biệt giữa người xấu và đàn ông tồi.
Những kẻ như mê hoa luyến liễu, trăng hoa ong bướm, tự xưng phong lưu nhưng thực chất bạc tình bạc nghĩa, đều được gọi là đàn ông tồi.
Kỷ Vân Hành nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng đôi mắt hạnh vẫn còn mơ hồ không hiểu.
Liễu Kim Ngôn nói: “Cô chỉ cần nhớ kỹ, dù thế nào cũng không được gả cho nam nhân đến những nơi thế này. Gả rồi chẳng khác nào bước vào hố lửa, không thể quay lại được nữa.”
Kỷ Vân Hành mở to đôi mắt tròn xoe, có vẻ như đã khắc ghi lời nói của Liễu Kim Ngôn vào lòng.
“Vậy hôm nay cô đến tìm ta là có chuyện gì?” Liễu Kim Ngôn hỏi.
“Ta…” Nàng vừa định nói, ánh mắt vô tình lướt xuống nhìn thấy hai tay băng bó của Liễu Kim Ngôn bèn đổi giọng: “Không có gì, chỉ đến tìm cô chơi thôi.”
Hai bàn tay nàng ấy đã thành ra như vậy, chắc chắn không thể dạy nàng thêu túi thơm nữa. Kỷ Vân Hành nghĩ, hay là về hỏi dì Tô hoặc tự mày mò vậy.
Liễu Kim Ngôn không nghi ngờ gì, tiếp tục trò chuyện cùng Kỷ Vân Hành.
Hai người đang nói chuyện, bỗng dưng có tiếng gõ cửa truyền đến.
Kỷ Vân Hành đứng dậy đi mở cửa, nhìn thấy người đứng trước cửa là Trì Tiện. Nàng vô thức khép cửa lại một chút, chỉ để một khe hở đủ rộng cho một người: “Ngươi tìm ai?”
Nàng có hơi sợ Trì Tiện, bởi vì người này không chỉ cao lớn mà mỗi lần gặp mặt, vẻ mặt đều lạnh lùng như thể trời sinh không biết cười.
Khuôn mặt không cảm xúc ấy trông rất hung ác rất khó gần, Kỷ Vân Hành sợ nhất phải nói chuyện với kiểu người như vậy.
Trì Tiện giơ tay đưa một gói thuốc: “Đại nhân căn dặn mang thuốc này đến cho Liễu cô nương trị thương.”
“Đây là thuốc gì?” Kỷ Vân Hành cảnh giác hỏi.
Trì Tiện hoàn toàn không để tâm đến dáng vẻ đề phòng của nàng, bình thản nói: “Thuốc cầm máu.”
Hai người chỉ nói với nhau vài câu, Liễu Kim Ngôn không biết đã đi đến sau lưng Kỷ Vân Hành từ lúc nào, nàng ấy mỉm cười nói: “Làm phiền công tử đến đây một chuyến, thay ta cảm tạ đại nhân đã quan tâm, công tử có muốn vào phòng uống chén trà nóng không?”
Trì Tiện đáp: “Không cần.”
Kỷ Vân Hành đưa tay nhận lấy gói thuốc, Trì Tiện không nói thêm lời thừa thãi nào đã xoay người định rời đi.
Cánh cửa vốn chỉ hé một nửa đã bị Liễu Kim Ngôn đẩy rộng ra một chút, nàng ấy tiến lên hai bước, còn nói: “Không biết công tử tên gọi là gì? Đợi khi vết thương khỏi ta sẽ đến cảm tạ.”
Trì Tiện làm như không nghe thấy, bước chân không hề có ý dừng lại.
Liễu Kim Ngôn đứng bên cửa, đôi mắt dõi theo bóng lưng hắn ta, nhìn đến khi hắn ta khuất sau góc hành lang mới dời ánh mắt về, vẻ mặt ngẩn ngơ.
“Hắn họ Trì.” Kỷ Vân Hành nói: “Lần trước chúng ta đã gặp hắn, cô quên rồi sao?”
“Đương nhiên ta nhớ.” Liễu Kim Ngôn đáp, hai người cùng vào phòng, đóng cửa lại.
“Hắn không phải người tốt.” Giọng Kỷ Vân Hành vọng ra từ trong phòng.
Trì Tiện còn việc khác phải làm, hắn ta men theo cầu thang đi xuống, ánh mắt tùy ý liếc qua đã thấy Thiệu Sinh đang bước vội lên lầu.
Ánh mắt hắn ta thoáng dừng lại, len lén nhích sang một chút, Thiệu Sinh đang đi vội nên không chú ý đến động tác nhỏ này, thế là đụng phải vai hắn ta.
Hai người đồng thời dừng bước, thân hình Trì Tiện cứng cáp do luyện võ lâu năm tất nhiên không bị ảnh hưởng, còn Thiệu Sinh bị va trúng phải lùi hai bước suýt ngã.
Một món đồ từ trong người Thiệu Sinh rơi xuống sàn, phát ra tiếng “bịch” nặng trĩu.
Đó là túi tiền Liễu Kim Ngôn đưa cho y.
Thiệu Sinh vội cúi người nhặt lấy, nhưng không hiểu sao động tác của đối phương lại nhanh như vậy, lập tức cầm lấy túi tiền của y lên.
Trì Tiện cầm túi tiền trong tay, rủ mắt nhìn, trên đó thêu hoa văn cây liễu. Hắn ta nhàn nhạt cất giọng: “Túi tiền này trông như của nữ tử dùng.”
Thiệu Sinh ngẩng đầu nhìn kỹ, lúc này mới nhận ra người trước mặt là ai, vội vàng đưa tay nhận lại túi tiền, rồi cười nói: “Đây là vật người trong lòng tặng, để công tử chê cười rồi.”
Trì Tiện lạnh lùng liếc nhìn y, không nói thêm lời nào đã lách người xuống lầu.
Thiệu Sinh chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, chưa nói được hai câu đã đổ mồ hôi lạnh. Túi tiền này rõ ràng được y cất kỹ trong tay áo, không hiểu sao chỉ một cú va chạm đã rơi ra, may mà thứ rơi ra không phải tấm bản đồ.
Y đổi vị trí cất túi tiền, sau đó tiếp tục lên lầu.
Trước đó nghe Lan Thủy nói tay của Liễu Kim Ngôn bị ngã rách da, máu chảy không ngừng, Thiệu Sinh bèn làm chân chạy vặt đi mua thuốc cầm máu, y đưa vội thuốc cho Lan Thủy rồi rời khỏi Diệu Âm Phường, không nấn ná lại lâu. Nhưng khi Lan Thủy mang thuốc đến, tay của Liễu Kim Ngôn đã được bôi thuốc, là do Trì Tiện đưa.
Kỷ Vân Hành ngồi trong phòng của Liễu Kim Ngôn suốt một canh giờ, thấy nàng ấy luôn bất an nên nàng không kéo dài câu chuyện, chỉ nói vài lời rồi rời đi.
Sau đó Hứa Quân Hách xử lý xong công việc của mình, đến trước cửa phòng gõ nhẹ, gọi Kỷ Vân Hành ra ngoài.
Hai người cùng rời khỏi Diệu Âm Phường, Hứa Quân Hách bảo Kỷ Vân Hành lên xe ngựa, định đưa nàng về nhà.
Hứa Quân Hách tựa người vào gối mềm, nhắm mắt im lặng hồi lâu, sau đó mới mở mắt nhìn nàng, thản nhiên hỏi: “Học được đến đâu rồi?”
Kỷ Vân Hành đang thất thần, thì nghe thấy câu hỏi không đầu không đuôi của hắn, phải mất một lúc nàng mới nhận ra hắn đang hỏi chuyện nàng học thêu túi thơm.
Nàng vô thức đưa tay vào túi chéo, sờ lấy chiếc túi thơm của mình: “Ta chưa học.”
“Sao lại chưa học?”
“Tay của Kim Ngôn bị thương không thể dạy ta, nên ta cũng không nhắc đến chuyện này.” Kỷ Vân Hành nói.
Hứa Quân Hách không đáp lời, trong xe ngựa bỗng chốc yên lặng.
Kỷ Vân Hành lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Ta có thể hỏi dì Tô hoặc nhờ bà ấy tìm một người khác dạy ta.”
“Ta có thể dạy cô.” Hứa Quân Hách bất ngờ nói.
Kỷ Vân Hành ngạc nhiên nhìn hắn, cố gắng phân biệt xem đây có phải một câu nói đùa nhất thời của hắn không.
Hứa Quân Hách đưa tay ra: “Đưa túi thơm cho ta xem thử.”
Trước đó từng bị hắn chê cười một lần, Kỷ Vân Hành không muốn bị chọc ghẹo nữa nên ôm chặt túi chéo trong lòng không nhúc nhích.
Hứa Quân Hách đoán được suy nghĩ của nàng, nên nhẹ nhàng dỗ dành: “Ta sẽ không cười cô nữa, để ta nhìn kỹ xem cô đã thêu thế nào.”
Kỷ Vân Hành ngây ngô dễ bị dụ, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đưa túi thơm cho hắn.
Hắn cầm lấy hai chiếc túi thơm, lật qua lật lại xem xét hai mặt, sau đó mới nói: “Thêu thế này xấu thật, túi thơm này mang đi hội chùa chắc chắn không ai dám nhận.”
Kỷ Vân Hành tức giận đỏ bừng cả tai, khẽ cắn môi, bướng bỉnh đòi lại: “Ngài… trả lại đây!”
Hứa Quân Hách không những không trả, mà còn nhét túi thơm vào tay áo mình, thản nhiên nói: “Thêu xấu như vậy nên tịch thu, nhưng vì cô thực sự muốn học nên ta sẽ dạy cô cách thêu hoa.”
Ánh mắt Kỷ Vân Hành vẫn nhìn chằm chằm vào tay áo của hắn, định tìm lại chiếc túi thơm, nhưng lúc này vừa hay lại thấy những hoa văn thêu bằng kim tuyến trên viền tay áo hắn.
Mỗi bộ y phục mà Hứa Quân Hách mặc đều là tác phẩm của những thợ thêu hàng đầu trong cung. Đôi tay họ được ví như “mười ngón vàng”, tạo nên những đường thêu tinh xảo hiếm có chốn dân gian.
Trước đây Kỷ Vân Hành chưa từng để tâm đến những thứ này, nhưng kể từ khi tự mày mọ học thêu, nàng mới hiểu những đường kim mũi chỉ đó khó khăn đến mức nào.
Nàng nhích lại cạnh hắn, cầm lấy tay áo hắn lên để quan sát thật kỹ, đường chỉ vàng trên tay áo tạo thành cảnh núi sông hùng vĩ, sống động như thật.
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng: “Ngài dạy ta thêu những thứ này được không?”
Hứa Quân Hách vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: “Được thôi, với điều kiện cô phải chặt tay ta xuống, gắn vào đôi tay của các thợ thêu trong cung.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
