Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 59: “Đúng vậy, nàng ấy thông minh lanh lợi, ta rất thích.”
Thấy dáng vẻ hỏi tội của Hứa Quân Hách, Kỷ Vân Hành ấp úng trả lời rằng không ai nói với nàng cả, là do nàng nghe được từ miệng người khác khi họ tán gẫu thôi.
Hứa Quân Hách lập tức muốn đuổi nàng: “Sau này phải biết lựa lời hay để nghe, không được nghe mấy lời vớ vẩn đó nữa, cũng bớt đến những chỗ thế này có biết không, mau về nhà đi.”
Giọng điệu của hắn mang theo sự dạy bảo kiểu huynh trưởng, nhưng cũng không hung dữ cho lắm.
Thế nên Kỷ Vân Hành cũng không sợ, vừa đi về phía cầu thang vừa nói: “Ta đến tìm Kim Ngôn mà.”
Hứa Quân Hách cất bước theo phía sau, gần đến mức suýt nữa giẫm lên vạt váy của nàng, hắn hơi nghiêng người về phía trước, ghé sát vào tai nàng: “Có chuyện gì gấp mà nhất định hôm nay phải tìm cho bằng được vậy?”
Kỷ Vân Hành bước chầm chậm lên cầu thang, lấy hai chiếc túi thơm thêu hỏng từ trong túi chéo đeo trên người ra: “Ta muốn nhờ Kim Ngôn dạy ta cách thêu túi thơm.”
Hứa Quân Hách cầm lấy cái túi thơm lên quan sát thật kỹ, chỉ thấy đường kim mũi chỉ trên đó lộn xộn cả lên, các màu chỉ đan xen nằm rối tung cùng một chỗ, không hề theo một kết cấu nào, hắn đánh giá như sự thật: “Rối tinh rối mù, chẳng ra làm sao.”
Kỷ Vân Hành có hơi xấu hổ, tai nàng đỏ bừng, vội giật lại túi thơm nhét vào túi chéo, thì thầm như đang biện bạch cho mình: “Lần đầu tiên ta thêu mà.”
“Tay của cô dùng để vẽ tranh viết chữ là đủ rồi, thêu túi thơm làm gì? Muốn có thì cứ đi mua là được.”
Hứa Quân Hách chẳng mấy coi trọng mấy thứ đồ như túi thơm, cảm thấy bỏ công sức vào đó chỉ lãng phí thời gian.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu lên, quay lại nhìn Hứa Quân Hách bằng đôi mắt hết sức lanh lợi: “Dì ta nói sắp đến hội chùa, bảo ta thêu một chiếc túi thơm để tặng cho người mà ta ngưỡng mộ trong lòng.”
Chính Hứa Quân Hách cũng không nhận ra khóe miệng hắn đã xụ xuống, còn hỏi thẳng: “Là ai?”
“Ai gì cơ?” Kỷ Vân Hành thấy câu hỏi này rất khó trả lời, chỉ đáp lại qua loa: “Đến lúc đó rồi tính.”
“Muốn tặng cho ai cô còn không biết, thêu túi thơm làm gì?”
“Dì bảo làm mà.”
“Vậy dì cô bảo cô tặng cho ai, cô sẽ tặng cho người đó à?” Hứa Quân Hách hỏi ngược lại.
“Đương nhiên rồi.” Kỷ Vân Hành thản nhiên trả lời.
Từ trước đến nay nàng luôn ngoan ngoãn nghe lời, người khác thường nói chuyện hôn nhân đại sự phải để người lớn trong nhà làm chủ, thế nên Tô Y bảo nàng kết giao với ai, nàng cũng sẽ nghe theo.
Kỷ Vân Hành không hề phiền não việc nên tặng túi thơm cho ai, nàng chỉ phiền lòng vì mình thêu túi thơm quá xấu, không thể mang ra ngoài.
Sau khi nàng trả lời xong cũng không nói thêm gì nữa, chống tay lên lan can cầu thang chầm chậm bước lên trên.
Hôm nay Kỷ Vân Hành mặc váy như màu hoa hạnh, cổ áo và vạt váy thêu hoa văn tinh xảo bằng chỉ bạc. Không biết nha hoàn khéo tay nào đã thiết kế cho nàng kiểu tóc hai búi hai bên, cài trâm vàng hồ điệp, hai bím tóc nhỏ dài buông xuống.
Hứa Quân Hách đứng phía sau chỉ nhìn thấy cổ áo lông trắng bao lấy chiếc cổ trắng nõn nà của nàng, vài sợi tóc lòa xòa rơi xuống.
Từ đầu đến chân Kỷ Vân Hành đều toát lên hai chữ “ngoan ngoãn”, trước đây Hứa Quân Hách chỉ cảm thấy tính cách như vậy rất tốt, bất kể nói gì nàng cũng đều ngoan ngoãn nghe lời, không làm ầm ĩ.
Nhưng giờ phút này nghe được những lời nàng nói, hắn lại cảm thấy tính cách này không tốt chút nào, ít ra Kỷ Vân Hành cũng nên phản kháng, cân nhắc cho bản thân mới phải, chứ đừng chỉ mãi nghe theo lời người khác.
Nghĩ đến đây, hắn bỗng bực dọc vô cớ nên cũng im lặng theo.
Hai người một trước một sau đi lên tầng hai, một cô nương từ phía đối diện đi tới tiếp đón.
Kỷ Vân Hành nhận ra người này, nàng bước lên vài bước chặn cô nương đó lại, hỏi thăm: “Lan Thủy tỷ tỷ, Kim Ngôn có trong phòng không?”
Giữa mày Lan Thủy có vẻ lo âu, nói với Kỷ Vân Hành: “Hôm nay muội đến không đúng lúc rồi, Kim Ngôn bị gọi đi tiếp đãi khách quý, trong thời gian ngắn không ra ngoài được đâu.”
Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Hành nghe đến chuyện Liễu Kim Ngôn phải tiếp đãi người khác.
Nàng nhớ lại trước đây khi tới tìm Liễu Kim Ngôn chơi, Kim Ngôn từng nói nàng ấy ở Diệu Âm Phường không cần tiếp đãi bất cứ người nào, thế nên mỗi ngày đều có rất nhiều thời gian nhàn rỗi.
Kỷ Vân Hành hỏi: “Là khách quý nào vậy?”
Trịnh Chử Quy là Hình bộ Thượng thư, đến nơi trăng hoa thế này tất nhiên không thể rêu rao ầm ĩ. Lan Thủy vừa định ậm ờ cho qua chuyện, chợt nghe thấy một giọng nói vang lên: “Là Trịnh đại nhân à?”
Vừa rồi trong lòng Lan Thủy có tâm sự, không để tâm Kỷ Vân Hành cho lắm, đến lúc này mới nhìn thấy phía sau nàng còn có một người đứng đó. Người ấy có vóc dáng cao thẳng tắp, dung mạo xuất sắc bậc nhất, trang phục trên người lộ rõ sự cao quý.
Lan Thủy giật mình, lúc này mới nhận ra mình đã thất lễ với khách quý, vội cúi đầu nói: “Nô cũng không rõ.”
Hứa Quân Hách không vạch trần, chỉ lạnh nhạt nói: “Đi trước dẫn đường.”
Lan Thủy tự biết không thể từ chối, đành phải chắp tay hành lễ rồi xoay người dẫn đường.
Lúc Hứa Quân Hách cất bước đi có liếc nhìn sang Kỷ Vân Hành nhưng không nói gì, lướt qua nàng đi về phía trước.
Kỷ Vân Hành lúc này đang phân vân giữa việc hôm khác đến và cùng đi theo vào trong, sau khi đợi Hứa Quân Hách đi xa mấy bước, nàng mới hạ quyết tâm nhanh chân đuổi theo.
Lan Thủy dẫn hai người lên tầng ba.
Hành lang tầng ba trông rộng rãi hơn nhiều, bố cục khép kín, nhìn thoáng qua còn thấy không ít hộ vệ đứng gác trên hành lang.
Tiếng ồn ào từ hai tầng dưới truyền lên đây cũng nhỏ đi nhiều, thành ra tiếng bước chân trên mặt đất cũng trở nên rõ ràng hơn.
Lan Thủy dừng lại giữa đường, không dám đi về phía trước nữa, nàng ta quay người cúi đầu với Hứa Quân Hách: “Chính là căn phòng có hộ vệ đứng gác, nô không dám quấy nhiễu khách quý, mời công tử hãy tự đi vào.”
Hứa Quân Hách không lên tiếng trả lời, nhấc chân đi thẳng về phía trước.
Kỷ Vân Hành cũng muốn đi theo nhưng bị Lan Thủy ngăn lại, nàng ta hạ giọng nói: “Vân Hành, muội đừng qua đó, những nhân vật có mặt bên trong chúng ta không thể dây vào được đâu.”
Kỷ Vân Hành vỗ nhẹ tay nàng ta, nói nhỏ: “Không sao đâu, ta chỉ nhìn thử chút thôi.”
Nàng không chờ Lan Thủy khuyên nữa, đã chạy lon ton đuổi theo sau lưng Hứa Quân Hách. Chạy được vài bước đã sóng vai cùng hắn, vừa tới trước cửa đã nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ lanh lảnh từ trong phòng truyền ra ngoài, có vẻ như một món đồ to tướng nào đó đã bị đập xuống đất, kèm theo đó là những tiếng hô hoán xuýt xoa gây nên một trận náo động rất lớn.
Hứa Quân Hách đứng yên trước cửa. Hộ vệ trước cửa là thuộc hạ được Trịnh Chử Quy dẫn theo từ Kinh thành đến, tất nhiên nhận ra khuôn mặt của Hứa Quân Hách, lập tức quỳ một gối xuống hành lễ.
“Mở cửa.”
Hứa Quân Hách ra lệnh, hộ vệ không dám trái lời, đành phải mở cửa ra.
Bên trong căn nhã gian rộng rãi có kha khá người đang ngồi đó, bàn thấp đệm mềm bày ra đầy phòng, người ngồi ở giữa chính là Hình bộ Thượng thư Trịnh Chử Quy đã ngoài năm mươi tuổi, để râu lốm đốm hoa râm, dáng người hơi gầy. Ông ta mặc thường phục giản dị, trông chẳng khác nào dân chúng bình thường.
Ngồi bên cạnh ông ta ngoài vài nam tử trung niên, còn có vài nam tử trẻ tuổi. Có người thuộc Hình bộ, có quan viên mới được điều nhiệm tới Linh Châu, những người trẻ tuổi khác còn lại là học trò mà Trịnh Chử Quy vẫn luôn bồi dưỡng bên mình.
Trì Tiện đứng một góc phía sau lưng Trịnh Chử Quy, dẫn theo vài hộ vệ cao to vạm vỡ im lặng đứng bảo vệ ở đó.
Vào khoảnh khắc cửa phòng mở ra, toàn bộ những tiếng nói cười và tán gẫu trong phòng đều dừng lại, ai nấy đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa. Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành cứ thế xuất hiện trước mắt mọi người.
Trịnh Chử Quy và Hứa Quân Hách đối diện nhau ở thế giằng co trong chốc lát.
Ngày xưa bên cạnh Hứa Quân Hách chỉ có hai người đứng hầu, một thái giám trẻ tuổi lúc nào cũng giữ vẻ tươi cười trên mặt, thanh tú như hoa sen vừa mới nở; một thị vệ dung mạo tầm thường nhưng lại sắc sảo như lưỡi dao.
Trước kia khi còn ở Kinh thành, hắn dẫn theo hai người này xuất hiện ở nơi nào, nơi đó sẽ dấy lên một trận sóng gió. Trông hắn chẳng khác nào lưỡi đao dưới ánh mặt trời gay gắt, vừa lấp lánh vừa cực kỳ sắc bén.
Dáng vẻ của Hứa Quân Hách giờ đây vẫn như ngày trước, nhưng bên cạnh đã không còn hai cánh tay đắc lực khiến khí thế của hắn cũng bị suy giảm đi rất nhiều, không còn ngông cuồng như ở Kinh thành nữa.
Giờ đây bên cạnh hắn chỉ có một cô nương trông ngây thơ yếu đuối đang đứng đó.
Trịnh Chử Quy thầm cười khẩy trong lòng.
Suy cho cùng Hoàng thái tôn vẫn còn quá non nớt, chỉ một kế nhỏ của Tả tướng cũng có thể khiến hắn gãy đi đôi cánh, ngã một cú thật đau.
Ông ta cười xòa đứng dậy, đi đến trước bàn chắp hai tay khom người hành lễ: “Thần bái kiến Thái tôn Điện hạ.”
Mọi người trong phòng đều quỳ xuống theo, cung kính hành lễ với Hứa Quân Hách.
Hứa Quân Hách nhướn mày, nở nụ cười nhẹ: “Tuy ta không phải chủ nhà của Linh Châu này, nhưng Trịnh đại nhân tuổi cao lại còn vất vả đường xa đến đây, bôn ba mệt nhọc vì chuyện của ta, ta cũng nên mở tiệc đón gió cho Trịnh đại nhân mới phải, sao Trịnh đại nhân không nói với ta một tiếng mà lại tự chạy tới cái nơi nhỏ bé này vui chơi?”
“Điện hạ quá lời, thần không thấy mệt, nhưng có lẽ vì tuổi cao sức yếu, vừa đến Linh Châu vẫn chưa thích ứng được nên đêm nào cũng khó ngủ, nghe nói tiếng đàn ở Diệu Âm Phường có thể an thần giúp ngủ ngon, thế nên thần mới đến nghe vài khúc.”
Trịnh Chử Quy nói dối không chớp mắt.
Hứa Quân Hách cất bước đi vào trong, cười nói: “Thế mà ta lại không biết trong Diệu Âm Phường nhỏ nhoi này lại có nhiều thần y đến vậy, còn có thể chữa bệnh cho Trịnh đại nhân.”
Trịnh Chử Quy cười đáp: “Mấy đứa nhỏ bên cạnh thần muốn đến đây mở mang kiến thức, đã để Điện hạ chê cười rồi.”
Hứa Quân Hách vừa bước vào trong, Kỷ Vân Hành cũng vào theo sau lưng hắn, vừa bước vào đã thấy Liễu Kim Ngôn và mấy cô nương khác đang quỳ rạp bên góc trái phòng cầu xin tha tội.
Trên sàn có một cây đàn bị vỡ cùng với đống mảnh sứ vỡ vụn.
Hai tay của Liễu Kim Ngôn đỏ lựng, trên người và mặt đất đều dây đầy máu.
Nàng bị dọa sợ, nhìn thấy cảnh tượng này cũng hít sâu một hơi.
Hứa Quân Hách nói: “Đang đánh đàn hay diễn xiếc, sao lại rơi vỡ đồ đạc thế này?”
Trịnh Chử Quy đáp: “Nữ tử đánh đàn tay chân vụng về, không cẩn thận vấp ngã làm đổ đàn và bình sứ xuống đất ấy mà.”
Nói đoạn, ông ta quay sang phía góc trái phòng, ôn hòa nói: “Ra ngoài xử lý vết thương đi, đừng để bị thương nặng sau này coi chừng không đánh đàn được nữa.”
Liễu Kim Ngôn và mấy cô nương kia đồng loạt tạ ơn, sau đó cúi đầu đứng dậy lần lượt lùi ra khỏi phòng.
Kỷ Vân Hành thấy vậy cũng không nán lại trong phòng nữa, thuận thế đi theo ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, Hứa Quân Hách nhàn nhã bước đến cạnh bàn, hắn không vội ngồi xuống mà quay sang cười nhạo Trì Tiện: “Sao Trì đại nhân lại không ngồi vào bàn, thích đứng hơn à?”
Đây vốn là chuyện thường thấy, từ lâu Trịnh Chử Quy đã không còn thấy lạ.
Lúc Hứa Quân Hách còn ở Kinh thành đã coi trời bằng vung, hắn muốn mỉa mai cũng không để ý đối tượng là ai, dù có là quan Thừa tướng Nhất phẩm cũng không ngoại lệ, khi tâm trạng hắn không tốt cũng sẽ vẫn buông vài câu mỉa mai châm chọc như thường
Trì Tiện vốn là thị vệ thân cận của Tôn tướng, chẳng qua chỉ là một thuộc hạ, vậy mà mỗi lần Hứa Quân Hách gặp hắn ta đều sẽ gọi một tiếng “Trì đại nhân.”
Cũng không biết là hắn cố ý hạ thấp thân phận của đám người Trịnh Chử Quy, hay thật sự xem trọng Trì Tiện.
Trì Tiện vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, rủ mắt đáp lời: “Thuộc hạ là nô tài, không nên ngồi cùng bàn với chủ tử, không hợp quy củ.”
“Không ngờ trong cốt cách của Trì đại nhân vẫn còn tính cách của nô tài.” Hứa Quân Hách gật gù nói một câu, rồi đi đến ngồi xuống vị trí giữa bàn.
Trịnh Chử Quy cũng ngồi xuống theo, cười đùa pha trò chuyển sang chủ đề khác: “Vừa rồi khi Điện hạ vào phòng, bên cạnh Điện hạ có một tiểu cô nương xinh xắn đi cùng, không biết là người nào của Điện hạ?”
Hứa Quân Hách ngả người ra sau, bày ra dáng vẻ thoải mái như đang trò chuyện với bạn bè: “Trịnh đại nhân nghĩ là người nào của ta?”
“Trước khi rời Kinh, Hoàng thượng có từng nhắc đến hôn sự của Điện hạ trong buổi tảo triều, còn hỏi trong nhà chúng thần có cô nương nào tuổi tác phù hợp hay không…” Trịnh Chử Quy dừng lại một chút, cười nói đầy ý tứ: “Chẳng lẽ Điện hạ vì cô nương đó nên mới ở lại Linh Châu đón năm mới?”
Trong khắp Linh Châu đều có người của Tôn tướng, chuyện hắn gần gũi với Kỷ Vân Hành đã sớm lọt vào tai bọn họ, không cần thiết phải giấu giếm.
Hứa Quân Hách bật cười, kéo dài giọng nói: “Đúng vậy, nàng ấy thông minh lanh lợi, ta rất thích.”
“Dù sao Linh Châu quá xa Hoàng thành, chưa kể trước đó Điện hạ còn bị cuốn vào hiểm cảnh, nếu còn lần sau nữa e rằng sẽ khiến Hoàng thượng lo lắng không nguôi. Theo thần thấy, hay là Điện hạ cứ đưa cô nương đó về Kinh thành đi, đừng ở lại nơi nguy hiểm này nữa.”
Hứa Quân Hách nghiêng người, tiến sát lại gần Trịnh Chử Quy thêm một chút, hắn hạ thấp giọng nói thì thầm một cách thân thiết.
“Chẳng lẽ Trịnh đại nhân thật sự cho rằng, chỉ vì hai người bên cạnh ta chết đi đã có thể dọa ta sợ hãi phải bỏ chạy về Kinh thành sao? Trong Hoàng thành còn có rất nhiều người cho ta dùng, người trước rời đi sẽ có người kế tiếp đến, vị trí trống sẽ luôn có người lấp vào, nhưng người chết tiếp theo chưa chắc đã là người bên cạnh ta.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
