Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 61: Điều đó khiến Hứa Quân Hách rất khó chịu

Kỷ Vân Hành tin tưởng Hứa Quân Hách, vì vậy khi hắn nói rằng có thể dạy nàng thêu túi thơm, nàng cũng tin tưởng theo.

Dù rằng thoạt nhìn Hứa Quân Hách chẳng hề giống kiểu người biết thêu thùa cho lắm.

Lúc Kỷ Vân Hành suy nghĩ, ngón tay nàng vô thức nhẹ nhàng chạm vào những hoa văn thêu trên tay áo hắn, dù chỉ là một động tác vô tình nhưng lại vô cùng thân mật.

Hứa Quân Hách vốn là người luôn giữ khoảng cách với người khác, cực kỳ chú ý đến chừng mực lễ nghĩa trong giao tiếp. Trước đây, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai tùy tiện làm càn như thế.

Đừng nói là chạm vào tay áo hắn, ngay cả việc ngồi sát bên vai hắn cũng chưa từng có.

Nhưng Kỷ Vân Hành lại khác.

Hứa Quân Hách cảm thấy nàng như một con thú nhỏ hiền lành, trên người nàng không hề có bất kỳ góc cạnh nào sắc bén, cả người đâu đâu cũng mềm mại, vì thế hắn để mặc cho nàng tùy ý hành động.

“Nếu vậy hôm nay ngài có thể đến tiểu viện của ta không?” Kỷ Vân Hành hăng hái mời hắn, lúc này dường như nàng rất mong mỏi được học thêu túi thơm.

“Hôm nay không được.” Hứa Quân Hách đáp: “Vài ngày nữa đi.”

Giọng của Kỷ Vân Hành bất chợt hạ thấp xuống: “Vậy là khi nào?”

Vài ngày có thể là hai ngày, nhưng cũng có thể là ba bốn năm ngày, cách nói mập mờ này khiến Kỷ Vân Hành thoáng chút thất vọng.

“Hai ngày nữa, nghĩa là qua ngày mai và ngày kia.” Hứa Quân Hách đáp: “Đợi ta đến tìm cô.”

Kỷ Vân Hành nghe được một thời gian chính xác cũng yên tâm, nàng nắm lấy tay áo của Hứa Quân Hách nghiên cứu một lúc, sau đó tựa vào ghế đệm mềm mại ngủ thiếp đi.

Hứa Quân Hách nghiêng đầu nhìn nàng, thấy Kỷ Vân Hành hệt như một chú chó nhỏ lật bụng nghiêng người tựa vào hắn mà không chút phòng bị nào. Nàng gối đầu lên lớp lông cáo mềm mại, bộ da lông màu xám tôn lên làn da trắng như ngọc của nàng.

Gương mặt Kỷ Vân Hành không chút tì vết, đặc biệt là lúc nàng ngủ, đôi mắt khép lại càng lộ rõ hàng lông mi dày rậm, tựa như nét bút tinh tế vẽ nên.

Đám người Kỷ gia ai nấy đều nói rằng Kỷ Vân Hành là đồ ngốc đầu óc không sáng suốt, nhưng chính sự chậm chạp ấy lại che giấu đi ba phần sắc đẹp của nàng khiến vẻ đẹp ấy không còn quá chói mắt mà trở thành một lớp bảo vệ tự nhiên cho nàng.

Hứa Quân Hách khẽ cười một tiếng, trong lòng thầm nghĩ, ngốc một chút cũng tốt.

Xe ngựa đưa Kỷ Vân Hành trở về Kỷ phủ, sau đó Hứa Quân Hách lại một mình trở về hành cung trên núi.

Từ khi Kỷ Vân Hành rời đi, hành cung lại trở nên yên tĩnh lạ thường, từ sáng đến tối hầu như không có động tĩnh gì lớn, tất cả cung nhân đều đi nhẹ nói khẽ.

Sở Tình ngày càng quen với cuộc sống trong hành cung, bình thường ngoài việc chăm lo y phục ăn uống của Hứa Quân Hách, bà trở về với công việc cũ, nhốt mình trong phòng để điều chế độc và dược.

Bởi vậy mà đám thái giám trong hành cung đều rất kính trọng bà.

Lúc Hứa Quân Hách về đến hành cung, nhìn thấy bên ngoài điện có một nhóm người đầy khí phách xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, tư thế ngay ngắn đứng đấy.

Trong số đó, một nửa mặc trang phục thái giám trong cung, nửa còn lại mặc trường y màu đen thêu huy hiệu vàng trên cổ áo.

Đứng đầu đoàn người là hai nam tử trẻ tuổi, trông dáng vẻ chỉ khoảng hai mươi, một người cao một người thấp, cả hai đều có dung mạo thanh tú.

Hứa Quân Hách xuống xe ngựa nhìn qua, trong nháy mắt có hơi thất thần.

Như thể từ rất lâu trước đây, Ân Lang và Hạ Nghiêu cũng từng đứng trước cửa hành cung nghênh đón hắn như vậy.

Mọi chuyện dường như đã qua đi rất lâu, Hứa Quân Hách gạt bỏ suy nghĩ nhấc chân bước tới, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ xuống đất hành lễ.

Hắn phất tay, ý bảo mọi người miễn lễ.

Trong số những người này, một nửa là thái giám được đào tạo trong cung từ nhỏ, còn lại là những cao thủ ưu tú xuất thân từ tổ chức ám vệ.

Người đứng đầu nhóm thái giám tên là Tuân Ngôn, còn người đứng đầu nhóm ám vệ là Trình Du.

Đúng như hắn từng nói, vị trí trống ra sẽ luôn có người bổ sung vào, bên cạnh Hứa Quân Hách không bao giờ thiếu người có thể sai bảo.

Hoàng thượng vì nhớ thương cháu trai nên đã tự mình chọn những người này phái đến để hỗ trợ cho Hứa Quân Hách.

Hắn đi ở phía trước, tất cả mọi người theo sau, thái giám tên Tuân Ngôn tiến lên cầm lấy áo choàng của hắn vừa cởi ra, muốn theo hắn vào trong tẩm điện.

Nhưng không ngờ hắn dừng lại ở cửa điện, phất tay ra lệnh: “Về sau, tẩm điện của ta không được tùy tiện ra vào nếu chưa có lệnh.”

Tuân Ngôn cung kính lùi lại một bước, cúi đầu đáp lời.

Hứa Quân Hách quay sang bảo với Trình Du: “Trong hành cung có một nữ y sư tên Sở Tình, con gái của bà ấy đã bị bắt cóc suốt nhiều năm nay, ngươi hãy đi hỏi Sở Tình đặc điểm của người mất tích rồi dán thông báo khắp nơi để tìm kiếm người.”

Hắn căn dặn xong, rồi một mình bước vào tẩm điện.

Tuân Ngôn và Trình Du liếc nhìn nhau, những lời muốn nói đều ẩn sâu trong ánh mắt của họ, hai người đồng loạt thở dài một hơi.

Vị chủ tử mới này của họ đã từng chịu nhiều tổn thương, nên bây giờ có sự dè chừng cũng là điều dễ hiểu.

Ngay khi họ định về sắp xếp chỗ ở, bỗng thấy chủ tử đi vòng ra cửa, dặn rằng: “Mang cho ta ít chỉ và khung thêu đến đây.”

Tuân Ngôn đánh bạo hỏi: “Điện hạ định…”

“Học thêu hoa.” Hứa Quân Hách bỏ lại một câu rồi xoay người rời đi.

Chủ tử mới này không chỉ đề phòng họ, mà còn có sở thích hết sức đặc biệt.

Trước đó Hứa Quân Hách đã mạnh miệng nói rằng sẽ dạy Kỷ Vân Hành thêu túi thơm, điều này không phải là lời nói suông.

Dù bản thân hắn hoàn toàn không biết thêu, nhưng ít ra có một điều Hứa Quân Hách không khoe khoang quá mức, đó là hắn học gì cũng biết rất nhanh.

Chỉ trong hai ngày, những họa tiết cơ bản như hoa cỏ cũng không làm khó được hắn, chỉ có điều cách hắn xỏ kim quá thô bạo nên thành phẩm không được đẹp mắt.

Thêu hoa thật ra không khó, chỉ cần nắm vững cách may vá cơ bản là có thể học được, nhưng cần nhiều nhất vẫn là sự kiên nhẫn, rất nhiều kiên nhẫn.

Hứa Quân Hách vừa hay thiếu hẳn loại năng lực này, thế nên dù mới học sơ qua, kỹ thuật còn chưa đâu vào đâu hắn đã muốn tìm đến Kỷ Vân Hành.

Thời gian hai ngày đã đến, đúng vào ngày hẹn Hứa Quân Hách đến tiểu viện của nàng.

Trước kia mỗi lần đến đây hắn luôn trèo tường vào, cảm thấy tường thấp quá dễ dàng vượt qua. Sau khi tu sửa tiểu viện lại, hắn đã đặc biệt yêu cầu nâng cao tường lên.

Hứa Quân Hách sai Tuân Ngôn lên gõ cửa, còn mình thì đứng đợi ở phía sau.

Kỷ Vân Hành đã ở trong phòng ngóng đợi hắn từ sớm, nàng mở toang cửa sổ ra, cứ thỉnh thoảng lại ngóng ra phía cửa để nghe xem có tiếng gõ cửa nào không.

Đợi đến khi tiếng gõ cửa vang lên thật, nàng hào hứng chạy từ trong nhà ra sân mở cửa.

Kết quả khi đẩy cửa ra, nàng thấy chỉ có một khuôn mặt xa lạ đứng đó, còn Hứa Quân Hách lại đứng ở góc khuất không trong tầm mắt nàng nên nàng chẳng nhìn thấy. Nàng theo bản năng muốn đóng cửa lại ngay lập tức.

Bỗng nhiên có một bàn tay vươn ra từ bên cạnh giữ chặt lấy cửa, dùng sức mạnh đến mức nàng không tài nào đóng kín cửa lại được.

Kỷ Vân Hành giật mình lùi lại một bước, nghiêm mặt hỏi: “Ngươi là ai?”

“Đợi mở cửa xong mới hỏi có phải là đã muộn rồi không?” Hứa Quân Hách từ bên kia bước ra, trách nàng: “Lần sau phải hỏi rõ là ai gõ cửa rồi mới mở, đừng cứ nghe tiếng gõ cửa là nháo nhào ra mở cho người ta vào. Nếu là kẻ có ý đồ xấu, lúc này cô đã mất mạng rồi.”

Kỷ Vân Hành vô cớ bị dọa nạt, nàng lẩm bẩm: “Nếu thật sự là người xấu thì đâu cần gõ cửa, cứ trèo tường là vào được rồi.”

Hứa Quân Hách lanh trí, lập tức hiểu ra hàm ý trong lời nàng, hắn liếc mắt nhìn Kỷ Vân Hành: “Tốt nhất không phải đang nói ta.”

Kỷ Vân Hành cười cười, giọng điệu như đang dỗ dành hắn: “Lương Học không phải người xấu mà.”

Hứa Quân Hách nghe thấy lời này cũng dễ chịu hơn hẳn, hắn hừ một tiếng không truy cứu thêm, lướt qua Kỷ Vân Hành đi thẳng vào trong tiểu viện.

Tuân Ngôn theo sát phía sau, y cúi đầu hành lễ với Kỷ Vân Hành, trên mặt còn mang theo vẻ tươi cười. Nàng liếc nhìn người lạ này vài lần, trong mắt hiện lên nét tò mò nhưng không hề lên tiếng hỏi, chỉ yên lặng đóng cửa rồi chạy chậm đuổi theo Hứa Quân Hách đi vào nhà.

Trong viện chỉ có mỗi một người hầu là Lục Cúc, khi thấy Hứa Quân Hách đến, nàng ấy hành lễ rồi yên lặng đứng một bên không dám lên tiếng. Sau khi hai người vào nhà, Tuân Ngôn và Lục Cúc một trái một phải đứng canh ở cửa.

Để học thêu túi thơm, Kỷ Vân Hành đã tốn rất nhiều công sức, trên bàn học của nàng bày đầy các loại công cụ, chỉ thêu các màu vương vãi, vài chiếc khung thêu chồng chất lên nhau, bên trên toàn là các hoa văn kỳ lạ.

Hứa Quân Hách nhấc từng chiếc lên xem, thuận miệng bình luận một câu: “Hai ngày nay cô chẳng tiến bộ chút nào cả.”

Kỷ Vân Hành rót trà nóng, hồn nhiên đáp: “Tất nhiên rồi, không có ai dạy mà.”

Nàng đẩy chén trà đến trước mặt hắn rồi cầm lấy chén của mình ngồi xuống đối diện, vẻ mặt háo hức: “Lương Học, ngài mau dạy ta cách thêu đi.”

Đầu tiên Hứa Quân Hách sắp xếp đồ đạc trên bàn lại, bàn tay thuần thục xâu chỉ vào kim, cầm lấy một khung thêu mới lên rồi nói: “Ta chỉ biểu diễn một lần thôi đó, cô nhìn cho kỹ.”

Kỷ Vân Hành lập tức gật đầu chăm chú, mở to mắt dõi theo từng động tác của hắn.

Nếu vài tháng trước ở Kinh thành, có ai nói với Hứa Quân Hách rằng sau này hắn sẽ cầm kim chỉ để dạy một cô nương thêu túi thơm, hắn nhất định sẽ không tin, thậm chí có thể đánh cho người nói nhảm đó một trận ra trò.

Vậy mà giờ đây, hắn đang ngồi trong căn phòng ấm áp, để mặc ánh sáng mặt trời chiếu vào người, cúi đầu hí hoáy cầm kim thêu lên vải để lại từng đường chỉ kết thành hoa văn.

Kỷ Vân Hành nhìn hắn say sưa, từ đối diện chuyển sang ngồi bên cạnh hắn, cúi người quan sát kỹ hơn, nhìn từ tư thế này giống như đang tựa đầu vào vai hắn.

“Đây là kỹ thuật thêu gì vậy?” Nàng tò mò hỏi: “Là kiểu Thục hay kiểu Tô?”

Hứa Quân Hách dừng tay, quay sang nhìn nàng: “Ta là người ở đâu?”

“Kinh thành.”

“Đúng, cho nên cách thêu của ta gọi là kiểu Kinh.” Hắn trả lời đầy vẻ nghiêm túc.

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên mở to mắt: “Thêu kiểu Kinh?”

“Đúng.” Hứa Quân Hách hoàn toàn không hề cảm giác mình đang dạy hư người khác, còn thản nhiên bịa đặt: “Thêu ở đất Thục gọi là kiểu Thục, ở Tô Châu gọi là kiểu Tô, còn ta là người trong Hoàng cung, nên cách thêu của ta là kiểu Kinh, có gì sai đâu?”

Kỷ Vân Hành vừa nghe vậy nhất thời cũng cảm thấy rất hợp lý.

Hứa Quân Hách là Hoàng thái tôn, là nửa chủ nhân của Hoàng thành này, kỹ thuật thêu của hắn sao lại không thể gọi là thêu kiểu Kinh chứ?

“Có điều, cô đừng ra ngoài rêu rao ầm ĩ chuyện này, đừng để người ta biết cô học thêu kiểu Kinh.” Hứa Quân Hách cầm kim, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục trêu đùa Kỷ Vân Hành.

Kỷ Vân Hành ngơ ngác hỏi lại: “Vì sao?”

Hứa Quân Hách ngước mắt nhìn nàng, bật cười: “Nếu như người ngoài biết được rồi lại muốn theo ta học thêu, chẳng phải ta sẽ bận chết hay sao? Những kỹ thuật này cô lén học theo ta là được rồi.”

Kỷ Vân Hành ngốc nghếch đồng ý: “Được, ta sẽ không nói cho ai biết.”

Dĩ nhiên, một người thầy gà mờ có trình độ nửa vời cũng không thể dạy ra được một học trò tốt được bao nhiêu, huống hồ Kỷ Vân Hành dường như thực sự không có thiên phú gì về nữ công, ròng rã cả một buổi chiều hai người cúi đầu chăm chú thêu nhưng cứ hỏng hết tấm vải này đến tấm vải khác.

Hứa Quân Hách tức đến nổ đom đóm mắt: “Kỷ Vân Hành, sao cô ngốc thế hả?”

Kỷ Vân Hành ấm ức đáp lời: “Ta cảm thấy là do ngài dạy không tốt…”

Hắn bực bội nói: “Cô chỉ cần thêu từng mũi kim dọc theo đường chỉ này là được rồi, sao cứ đâm kim nhầm chỗ mãi vậy?”

Nàng cố giải thích: “Rõ ràng ta đã thêu theo đường chỉ, nhưng không hiểu sao mấy sợi chỉ này cứ dính lại với nhau.”

“Thế thì đừng học nữa, đi mua một cái cho xong.” Hứa Quân Hách gợi ý.

“Không được, dì Tô nói muốn kiểm tra.” Kỷ Vân Hành học thêu hoa mà cứ như ra trận đánh giặc, nàng mệt mỏi dựa vào bàn, than thở: “Cái này còn khó hơn cả vẽ tranh.”

Lúc hai người đang nói chuyện, Lục Cúc ở ngoài cửa thông báo: “Đại cô nương, có Thiệu công tử đến tìm.”

Kỷ Vân Hành đã thêu mệt mỏi, nghe vậy liền ném đồ trong tay xuống, vui mừng đứng bật dậy: “Ta tới ngay!”

Nhìn dáng vẻ háo hức của nàng, Hứa Quân Hách chẳng hiểu vì cớ gì lại thấy bực bội, hắn chẳng suy nghĩ gì đã nắm lấy cổ tay nàng, giọng điệu không vui hỏi: “Đi đâu đấy?”

“Thiệu ca ca tìm ta, để ta ra xem xem có chuyện gì.” Kỷ Vân Hành cố rút tay ra nhưng hắn lại siết chặt hơn: “Lương Học, buông ta ra.”

Vừa nghe thấy cách nàng xưng hô, Hứa Quân Hách như bị chạm dây thần kinh, hắn lập tức buông tay rồi hỏi: “Hắn đến tìm cô làm gì? Có chuyện gì không thể ra tiền viện nói mà phải chạy vào tận hậu viện?”

Lời này lọt vào tai nàng chỉ như gió thoảng mây bay, nàng không đáp lại mà bước chân thoăn thoắt đi ra khỏi nhà.

Vừa chạy ra sân đã thấy Thiệu Sinh đứng đó, trên tay y cầm theo một chiếc hộp, vừa thấy nàng đã nở nụ cười tươi.

Nhưng ngay sau đó nụ cười ấy trở nên gượng gạo, nét mặt y cũng cứng đờ, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Thiệu Sinh chắp tay hành lễ: “Bái kiến Thái tôn Điện hạ.”

Hứa Quân Hách đứng phía sau Kỷ Vân Hành, sắc mặt hờ hững không rõ cảm xúc, hoàn toàn không có ý đáp lại.

Kỷ Vân Hành xỏ giày bước xuống bậc thềm, bước mấy bước đã đến bên cạnh Thiệu Sinh: “Thiệu ca ca, huynh đến tìm ta có việc gì?”

Thiệu Sinh đưa chiếc hộp trong tay ra: “Đây là bình mật hoa ta nhờ người khác mua giúp, ta nhớ muội thích ăn ngọt nên mang đến đây tặng muội, ngày thường muội rưới lên bánh ngọt hoặc pha nước uống đều ngon.”

Kỷ Vân Hành nhận được quà tặng đương nhiên rất vui sướng, bèn cầm lấy hộp quà cười nói: “Đa tạ Thiệu ca ca, nhưng bây giờ trong tay ta không có gì để đáp lễ, hôm khác đi học vẽ sẽ mang quà lại cho huynh.”

“Giữa huynh muội chúng ta không cần phải khách sáo như thế.” Thiệu Sinh giơ tay xoa đầu nàng, hạ thấp giọng hỏi: “Sao Điện hạ lại ở đây? Hai người ở trong nhà làm gì vậy?”

Kỷ Vân Hành cũng nhỏ giọng trả lời lại: “Ta đang học thêu túi thơm, Điện hạ chỉ đến làm khách thôi.”

“Muội học thế nào rồi?” Thiệu Sinh hỏi.

“Không tốt lắm, vẫn chưa thêu được cái nào ra hồn.” Kỷ Vân Hành buồn bã đáp: “Tay ta vụng quá, cứ không nghe theo ý ta.”

Thiệu Sinh thấy ánh mắt ủ rũ của nàng, lại ngẩng đầu liếc nhìn Hứa Quân Hách đang đứng im lặng dưới mái hiên, y khẽ đảo mắt, trong đầu chợt nảy lên suy nghĩ: “Vậy muội cứ lấy túi thơm chưa thêu xong tặng ta một cái, coi như đáp lễ bình mật hoa này.”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên nhìn về phía Thiệu Sinh, thấy y cứ khăng khăng muốn lấy, nàng chỉ đành xoay người vào nhà.

Hứa Quân Hách từ đầu đến giờ vẫn đứng yên quan sát, nhìn Thiệu Sinh mỉm cười niềm nở, nào là xoa đầu nàng, nào là đòi đồ nàng thêu dở, lúc này trong ánh mắt hắn nhìn Thiệu Sinh chỉ còn hai chữ “chướng mắt” hiện lên rõ ràng.

Nhưng Thiệu Sinh chẳng hề e dè, y bước đến bậc thềm, lễ độ hỏi: “Điện hạ, thảo dân vừa nghe Vân Hành nói Điện hạ đến nơi đây làm khách?”

Hứa Quân Hách hỏi vặn lại: “Làm sao?”

Thiệu Sinh ôn tồn đáp: “Nếu đã là khách, vì sao Điện hạ không đến tiền viện Kỷ phủ mà lại ở hậu viện, trai đơn gái chiếc đóng cửa ở trong phòng như vậy e rằng không hợp lễ nghĩa.”

Hứa Quân Hách nổi giận, gằn giọng: “Ngươi là gì của nàng mà dám nói lời này?”

“Thảo dân là huynh trưởng của Vân Hành, dù có đắc tội Điện hạ cũng phải nói những lời này. Xá muội vẫn chưa xuất giá, hành động này của Điện hạ có thể sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của muội ấy.”

Hứa Quân Hách bước xuống bậc thềm, tiến lại gần Thiệu Sinh.

Hai người đứng cạnh nhau lập tức có sự đối lập rõ rệt, Hứa Quân Hách dù nhỏ tuổi hơn Thiệu Sinh nhưng vóc dáng lại cao hơn y nửa cái đầu.

Hắn cụp mắt xuống, trầm giọng nói: “Cũng không biết ngươi từ cục đá nào chui ra tự nhận làm huynh trưởng của nàng, còn dám quản đến nàng?”

“Thảo dân không có ý mạo phạm, chỉ vì quan tâm đến muội muội mà thôi.” Thiệu Sinh nhanh chóng lùi lại một bước, khom người bái lễ: “Điện hạ thứ tội.”

Đúng lúc này Kỷ Vân Hành cầm chiếc khăn thêu bước ra, đi tới bên hai người, đôi mắt to tròn nhìn sang Hứa Quân Hách: “Lương Học?”

Nàng cũng không nói gì, nhưng giữa hàng mi mắt lộ ra vẻ nghi hoặc khiến Hứa Quân Hách bực dọc trong lòng.

Vẻ mặt đó giống như đang ngầm trách hắn tại sao lại bắt nạt Thiệu ca ca của nàng vậy.

Điều đó khiến Hứa Quân Hách rất khó chịu.


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 61: Điều đó khiến Hứa Quân Hách rất khó chịu
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...