Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 115: Ngoại truyện 6: Nếu án oan năm đó không xảy ra (2)

Bốn.

Trì Tiện thay một bộ y phục hoa mỹ và đẹp đẽ nhất từ khi chào đời đến nay.

Bộ y phục được đo đạc dựa theo kích cỡ cơ thể hắn, mỗi chỗ đều cực kỳ vừa vặn. Hắn vẫn nhỏ gầy như vậy, nhưng sau một tháng sống ở Bùi phủ thì khí sắc đã tốt lên rất nhiều, trên mặt cũng dần dần lộ ra chút hồng hào, không hề giống như trước đây, đầu tóc khô như rơm, bộ dạng cứ như lúc nào cũng có thể tắt thở.

Bùi Thiệu Sinh lấy một miếng ngọc bội ra đeo lên thắt lưng mình, dặn dò: “Sau khi đến Kỷ gia phải lanh lợi một chút, đừng nói lung tung, biết không?”

Trì Tiện gật đầu.

Thật ra bình thường Trì Tiện vốn không nói nhiều, nếu không chủ động hỏi thì cơ bản hắn rất ít mở miệng, nhưng Bùi Thiệu Sinh lại muốn bắt chước dáng vẻ ông cụ non như cha dạy dỗ mình thường ngày, nhắc nhở Trì Tiện vài câu.

Bùi phủ rất lớn, rất nhiều người nhà họ Bùi sống ở đây nhưng con cháu lại không nhiều lắm. Bùi Thiệu Sinh vai vế thấp, dọc đường phải hành lễ liên tục, đang độ tháng bảy nóng bức nên không bao lâu cậu đã toát mồ hôi, tay cầm quạt phe phẩy nhanh hơn.

May mà ra ngoài lên xe ngựa, bên trong đã đặt sẵn băng mới mát mẻ hơn nhiều.

Xe ngựa đi thẳng về hướng ngoại ô phía Tây đến cửa lớn Kỷ gia. Ngoài cửa đã sớm có hạ nhân đón tiếp, vừa thấy là xe ngựa của Bùi gia thì lập tức chạy tới đỡ Bùi Thiệu Sinh xuống xe, dẫn hai người vào phủ.

Bên trong phủ treo đầy vải trắng, ngay cả đèn lồng dưới mái hiên cũng đều là màu trắng, giữa ban ngày ban mặt lại khiến Bùi Thiệu Sinh có cảm thấy rợn người, cậu bèn túm Trì Tiện lại gần mình.

Trì Tiện thấp bé không nói một lời, giống như một cái đuôi nhỏ đi theo sau lưng Bùi Thiệu Sinh.

Hạ nhân xung quanh thấy cách ăn mặc của hắn, còn tưởng hắn là tiểu thiếu gia nào đó của nhà họ Bùi nên cũng cung kính với hắn, không dám thất lễ.

Kỷ gia đột nhiên nhận được tin dữ. Hai tháng trước, Kỷ lão gia cùng với con trai Kỷ Dục gặp nạn khi qua sông, cả hai đều chết đuối, nghe nói khi vớt thi thể lên đều đã bị nước sông làm trương phồng.

Bùi Vận Minh vì suy nghĩ quá độ, thân thể chịu không nổi nên đã sinh non. Vì vậy người nhà họ Bùi đến đây rất đông, nữ quyến ở hậu viện chăm sóc Bùi Vận Minh, còn nam tử thì ở tiền đường.

Bùi Thiệu Sinh dẫn theo Trì Tiện đến chính đường, trước tiên bái kiến các vị trưởng bối.

Vừa bước vào cửa đã thấy vị trí chủ tọa trong sảnh chính có hai người đang ngồi nói chuyện với nhau.

Một người mặc áo bào màu đỏ thẫm, tóc dài búi gọn, trong tay cầm một chiếc quạt nhàn nhã phe phẩy, khi cười đôi mắt cong cong, trên mặt xuất hiện nhiều nếp nhăn.

Người còn lại nhìn qua rất trẻ tuổi, dáng vẻ ước chừng hai mươi, mặc trường bào dệt vàng, thêu hình rồng bốn vuốt tinh xảo và uy nghiêm, đầu đội mũ vàng, thắt lưng đeo ngọc bích, toát ra vẻ cao quý khó tả.

Những người khác phân ra ngồi hai bên, trong đó còn có cha cậu là Bùi Diên Văn.

Bùi Thiệu Sinh lập tức tiến lên vén áo quỳ xuống hành lễ: “Bái kiến Thái tử Điện hạ, bái kiến Bùi đại nhân.”

Trì Tiện không rõ tình hình nhưng cũng quỳ xuống theo.

Nam tử trung niên kia chính là Bùi Hàn Tùng. Hiện nay ông là trọng thần trong triều, rất hiếm khi trở về Linh Châu, lần này vì vùng phụ cận Linh Châu xảy ra lũ lụt nghiêm trọng nên ông mới cùng Hoàng thái tử quay về Linh Châu cứu trợ thiên tai.

Người bên cạnh ông là Hứa Thừa Ý, Hoàng thái tử đương triều.

Bùi Hàn Tùng quay đầu nói với Thái tử: “Đây là cháu trai của ta, chắc là hôm nay tới đây để thăm muội muội của nó.”

Thái tử nói: “Còn nhỏ tuổi như vậy đã đoan chính hiểu lễ, thật là đáng quý.”

Bùi Hàn Tùng cười nói: “Đứa nhỏ này quả thực rất nghe lời, lúc ta bằng tuổi thằng bé suốt ngày chỉ biết leo cây.”

Mọi người trong sảnh đều cười rộ lên, sau đó Thái tử miễn lễ cho Bùi Thiệu Sinh, cậu cúi đầu đứng dậy, quy củ đi đến đứng sau lưng Bùi Diên Văn.

Bùi Hàn Tùng phe phẩy quạt vài cái, lại giống như không thể chờ đợi được mà nhìn ra cửa, nói: “Sao vẫn chưa đến chứ?”

Bùi Diên Văn bèn nói: “Đại bá đừng quá sốt ruột, hạ nhân ôm đứa nhỏ đương nhiên sẽ đi chậm hơn.”

Đang nói thì hạ nhân ở cửa thông báo, sau đó một bà vú bế theo một đứa trẻ quấn trong tã lót bước vào, bà ấy vừa định khom người hành lễ, Bùi Hàn Tùng đang ngồi đã chờ không kịp mà đứng dậy bước mấy bước lớn đến trước mặt bà ấy, khi vươn tay động tác lại trở nên chậm rãi, nhẹ nhàng vén một góc tã lót lên, để lộ ra một khuôn mặt nhỏ cỡ bàn tay.

Đứa nhỏ mới sinh phần lớn đều không đẹp lắm, làn da nhiều nếp nhăn, ửng đỏ. Đứa bé đang ngủ, lông mi dài rậm, đôi môi nhỏ xinh như anh đào khẽ mím, hai nắm tay nhỏ xíu ngoan ngoãn cuộn tròn trước ngực.

Kỷ Vân Hành là trẻ sinh non, nhỏ hơn những đứa bé khác một chút, giống như một chú mèo con yếu ớt co lại trong tã lót.

Lòng Bùi Hàn Tùng mềm nhũn, lúc nói chuyện cũng nhỏ hơn: “Đang ngủ à?”

Bà vú cười nói: “Tiểu thư rất ngoan, không quấy khóc, chỉ cần dỗ là ngủ.”

Chưa nói được mấy câu, những người khác cũng tiến đến gần để xem.

Dưới gối Bùi Hàn Tùng chỉ có một con gái, ngày thường ông cực kỳ yêu thương, năm ngoái khi Bùi Vận Minh xuất giá, ông đặc biệt xin nghỉ để trở về Linh Châu, giữa đám đông tân khách khóc đến nước mũi tèm lem.

Mà nay chớp mắt một cái, con gái ông cũng đã làm mẹ, lòng Bùi Hàn Tùng muôn vàn cảm xúc, nước mắt già nua lại muốn tuôn trào.

Hoàng thái tử thấy vậy thì không khỏi bật cười, nói: “Ngài xem, bên khóe mắt đứa trẻ này cũng có một nốt ruồi nhỏ, chắc cũng có duyên phân sâu đậm với ngài.”

Mọi người nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy khóe mắt của đứa trẻ có một nốt ruồi, tuy không rõ ràng lắm nhưng vị trí lại giống hệt nốt ruồi ở khóe mắt của Bùi Hàn Tùng.

Bùi Hàn Tùng lập tức cảm thấy ngạc nhiên, đưa tay định ôm đứa trẻ qua nhưng Thái tử bên cạnh vội vàng ngăn lại.

Y cũng có một đứa con trai mới hai tuổi, lúc mới sinh y cũng luôn muốn ôm, kết quả hễ y ôm là nhóc con kia lại bắt đầu khóc ầm ĩ khiến Đông cung gà chó không yên, nhờ vậy Hoàng thái tử mới biết, trẻ con sau khi ngủ thì tốt nhất đừng tùy tiện chạm vào.

Bùi Hàn Tùng nghe khuyên thì không đòi ôm nữa, ông nhìn chăm chú đứa trẻ một lúc lâu mới nghe Hoàng thái tử hỏi: “Đứa bé tên là gì?”

“Vân Hành.” Bùi Hàn Tùng cười đáp: “Lấy từ câu ‘Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ’, là con gái ta đặt.”

Hoàng thái tử cũng nói: “Là một cái tên hay.”

Mấy người lớn vây quanh nhìn đứa bé hồi lâu, che khuất rất kín kẽ, Bùi Thiệu Sinh nhìn thế nào cũng không nhìn thấy được.

Cuối cùng cậu không nhịn được, bước lên kéo nhẹ tay áo cha mình. Bùi Diên Văn quay đầu lại thấy, lúc này mới nhớ ra con trai cũng đến xem muội muội bèn nói với bà vú: “Ngồi xuống để Thiệu Sinh cũng nhìn muội muội một cái đi.”

Bà vú đáp lời, cẩn thận từng chút đi đến bên cạnh ngồi xuống, Bùi Thiệu Sinh thấy vậy thì vội vàng kéo Trì Tiện đến gần xem.

Nhìn thấy đứa trẻ trong tã lót, trong lòng Bùi Thiệu Sinh tràn đầy kinh ngạc, cậu đưa một ngón tay khẽ chạm vào nắm tay nhỏ của nàng, động tác cực kỳ nhẹ nhàng.

Những người lớn thấy vậy sợ đánh thức Kỷ Vân Hành, lập tức lên tiếng bảo cậu thu tay lại, không ngờ đúng lúc này Kỷ Vân Hành đang ngủ say bỗng nhiên mở mắt.

Đôi mắt của cô bé tròn xoe đen như nhuộm mực, làm nổi bật nốt ruồi nơi khóe mắt càng thêm rõ ràng. Cô bé cũng không khóc quấy, ánh mắt đảo qua đảo lại như không tập trung, nhưng nắm tay lại chầm chậm mở ra, nhẹ nhàng cầm lấy đầu ngón tay của Bùi Thiệu Sinh.

Bản thân Bùi Thiệu Sinh cũng chỉ là một đứa trẻ, bàn tay cũng không lớn bao nhiêu, nhưng ngón tay của Kỷ Vân Hành còn nhỏ hơn nhiều, hai bàn tay nắm vào nhau trông vô cùng đáng yêu.

Mấy người lớn xung quanh đều có hơi kinh ngạc, im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt. Bùi Thiệu Sinh lại cúi gần Kỷ Vân Hành, mỉm cười nói: “Vân Hành, Vân Hành, ta là ca ca.”

Tay Kỷ Vân Hành mở rồi lại nắm, đôi môi mấp máy hai lần, Bùi Thiệu Sinh vui mừng kêu lên: “Muội ấy muốn nói chuyện với con!”

Mọi người bật cười, nói: “Em bé còn nhỏ, chưa biết nói đâu.”

Bùi Thiệu Sinh cãi: “Nhưng miệng muội ấy mới động đậy mà.”

Lúc này Trì Tiện bỗng lên tiếng: “Có lẽ là đói bụng.”

Giọng hắn cũng không lớn, chỉ có Bùi Thiệu Sinh ở bên cạnh nghe thấy, cậu bèn quay đầu hỏi: “Cái gì?”

Trì Tiện lặp lại: “Có lẽ cô bé đói rồi, lúc ta đói cũng như vậy.”

Người khác thế nào Trì Tiện không biết, nhưng lúc hắn đói sẽ vô thức chép môi giống như bình thường khi đang ăn thứ gì đó, làm cho bản thân sinh ra cảm giác được ăn. Nhưng hắn lại nghĩ, đứa bé trước mắt này chắc là không giống mình, bởi vì hình như có rất nhiều người yêu thương cô bé, tuyệt đối không phải chịu đói.

Bùi Thiệu Sinh còn chưa kịp phản ứng thì bà vú đã bị lời của Trì Tiện nhắc nhở, bà ấy vội nói: “Các vị đại nhân, chắc là tiểu thư đói rồi, nô tỳ xin phép đưa tiểu thư về hậu viện để cho bú.”

Bùi Hàn Tùng lập tức lộ vẻ không nỡ, dùng tay vịn tã lót nhìn kỹ đứa trẻ vài lần mới nói: “Đi đi, đừng để Vân Hành đói.”

Bà vú ôm đứa bé rời đi, sảnh chính im lặng một lát, sau đó các vị đại nhân đứng dậy trở về vị trí ban đầu của mình tiếp tục trò chuyện.

Bùi Thiệu Sinh nhớ thương muội muội vì thế bèn bái biệt mọi người trong sảnh, dẫn Trì Tiện đuổi theo đến hậu viện thăm cô họ cùng các nữ quyến khác, sau đó chơi đùa bên cạnh Kỷ Vân Hành cả buổi chiều mới trở về Bùi phủ.

Tối đó Bùi Thiệu Sinh sai người chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, suýt nữa làm Trì Tiện ăn no chết.

Năm.

Ban đầu lúc Bùi Hàn Tùng và Hoàng thái tử chuẩn bị về Kinh, không ít người của Bùi gia đến khuyên Bùi Vận Minh, muốn nàng ấy cùng theo về Kinh thành. 

Nhưng vì sau sinh thân thể hư nhược, Bùi Vận Minh dự định ở lại Kỷ gia để điều dưỡng, chờ cơ thể hồi phục mới tính chuyện tiếp theo.

Kỷ Vân Hành sinh non nên lúc nào cũng rất dễ sinh bệnh, bởi vậy nhũ danh là Hữu Hữu, mang ý nghĩa mong được bảo hộ.

Bùi gia đã tặng rất nhiều dược liệu trân quý để nuôi dưỡng Kỷ Vân Hành, điều đáng mừng là tiểu cô nương kia vô cùng ngoan ngoãn, mỗi lần uống thuốc đều không khóc không quấy, dù đắng đến khó nuốt, cô bé vẫn cố gắng uống thêm một chút.

Bùi Thiệu Sinh thường xuyên đến thăm Kỷ Vân Hành, phát hiện mặt cô bé ngày càng trắng mịn như trứng bóc, đôi mắt càng ngày càng đen láy, vóc dáng cũng dần cao lớn hơn.

Trẻ con lớn lên gần như chỉ là chuyện trong chớp mắt, nhoáng cái cô bé đã ba tuổi, vừa cao đến ngang đùi Bùi Thiệu Sinh, đi còn chưa vững. Trong thời kỳ cô bé tập tễnh học bước đi, phần lớn là được Bùi Thiệu Sinh dắt tay tập.

Đáng nói chính là trong ba năm này Trì Tiện đã có thay đổi rất lớn.

Trước đây hắn là một đứa trẻ gầy gò chỉ còn da bọc xương, thấp hơn Bùi Thiệu Sinh cả một cái đầu, vậy mà ăn cơm Bùi gia ba năm, vóc dáng bỗng chốc cao lớn vượt trội, thậm chí cao hơn cả Bùi Thiệu Sinh. Hơn nữa ngày ngày đều tập võ, thân hình nhìn qua còn cường tráng hơn Bùi Thiệu Sinh không ít.

Lúc trước Bùi Thiệu Sinh còn vì vậy mà bất mãn, buột miệng than phiền, bảo hắn ngày thường ăn ít lại một chút.

Sau đó suốt mấy ngày liên tục, ba bữa cơm Trì Tiện đều chỉ ăn một cái bánh bao, sau khi Bùi Thiệu Sinh phát hiện, cậu vừa tức giận vừa buồn cười hỏi: “Ngươi không phân biệt được đâu là nói đùa à?”

Trì Tiện bình tĩnh đáp: “Lời chủ tử nói chính là mệnh lệnh, Trì Tiện chỉ biết tuân theo, không phân biệt.”

Cả cái đầu hắn hoàn toàn giống như được chạm khắc từ gỗ cứng, Bùi Thiệu Sinh thật sự muốn gõ thử vài cái xem có phát ra tiếng “cộp cộp” hay không.

Chờ khi Kỷ Vân Hành qua sinh nhật bốn tuổi, Bùi Vận Minh mới thu dọn hành lý, từ biệt nữ quyến Kỷ gia để lên Kinh thành.

Đúng lúc Bùi Thiệu Sinh cũng phải vào Kinh học hành chuẩn bị cho khoa cử, nên tiện thể đi cùng với Bùi Vận Minh. 

Chỉ là Kinh thành đường xá xa xôi, mà sức khỏe của Bùi Vận Minh và Kỷ Vân Hành đều không tốt, tất nhiên không chịu nổi bôn ba liên tục ngày đêm, vì vậy khi rời khỏi Linh Châu không bao lâu, mọi người quyết định đi đường thủy.

Thuyền khách lớn và rộng rãi, ngoại trừ lúc đầu có chút choáng váng ra thì mọi người cũng không khó chịu gì mấy.

Bùi Thiệu Sinh vẫn luôn chơi đùa với Kỷ Vân Hành, cậu thường ôm cô bé ngồi trên đùi để dạy cô bé nhận mặt chữ, miệng còn lẩm bẩm đọc sách, cũng thường xuyên chỉ vào Trì Tiện rồi nói với cô bé: “Nhìn thấy ca ca này không, lúc nhỏ hắn không chịu học hành đàng hoàng, sáu tuổi rồi còn không biết chữ, thật mất mặt.”

Phần lớn thời gian Trì Tiện không phản ứng, thỉnh thoảng mới gật đầu đáp lại một câu.

Kỷ Vân Hành dùng đôi mắt tròn xoe nhìn qua, cuối cùng mới hiểu ý của Bùi Thiệu Sinh, cô bé vỗ vỗ ngực nói: “Hữu Hữu biết chữ!”

“Tất nhiên rồi, Hữu Hữu của chúng ta thông minh hơn hắn nhiều.” Bùi Thiệu Sinh cười ôm Kỷ Vân Hành vào lòng, bế cô bé đến boong tàu phơi nắng.

Khách trên thuyền còn có một đôi mẹ con, người mẹ nhìn qua cũng chỉ hơn hai mươi, cô con gái thì trạc tuổi Kỷ Vân Hành.

Ngoài ra còn có một nhóm nam nữ trẻ tuổi bên hông luôn mang đao, trang phục giống nhau, rõ ràng là người trong võ lâm.

Ban đầu ba nhóm người không quấy rầy cũng không có trao đổi gì với nhau, cho đến một hôm, Bùi Vận Minh ngồi dưới hiên thuyền uống trà, thấy nhóm người kia đứng ở đầu thuyền hóng gió, bèn mời họ cùng đến dùng trà.

Tuổi tác mọi người không chênh lệch nhiều, sau vài ba chén trà đã bắt đầu trò chuyện rôm rả, cũng hiểu biết một ít về nhau.

Trong đó có một nam tử trẻ tuổi tên là Tiết Kinh Vũ, hắn là Tổng tiêu đầu của Trường Dạ tiêu cục, lần này lên Kinh là để áp tiêu. Tính tình hắn rất hiền hòa, uống trà như uống rượu, hai ngụm đã cạn một ly nên không nếm ra được vị gì, chỉ luôn miệng khen trà thơm.

Mà người phụ nữ dẫn theo con gái tên là Sở Tình, nàng ấy tinh thông y thuật, dự định lên Kinh tìm một con đường lập nghiệp, muốn thi vào Hoàng cung để trở thành Ngự y cung đình.

Mọi người dùng trà thay rượu, ngồi cho đến khi mặt trời lặn, ở chung vô cùng vui vẻ.

Bùi Vận Minh và Sở Tình có rất nhiều điểm tương đồng, lại đều là góa phụ, vì vậy càng có nhiều chuyện để trò chuyện hơn. 

Kỷ Vân Hành và Liễu Ngọc cũng nhanh chóng kết bạn. Liễu Ngọc lớn hơn Kỷ Vân Hành hai tuổi, miệng lưỡi lanh lợi, khi tranh luận với Bùi Thiệu Sinh cũng không hề thua kém.

Liễu Ngọc: “Hữu Hữu mới bốn tuổi, không cần phải học nhiều thứ như vậy.” 

Bùi Thiệu Sinh: “Một cô nhóc như muội thì biết cái gì? Hữu Hữu nhà ta thông minh, ba tuổi đã bắt đầu học nhận mặt chữ và đọc Tam Tự Kinh, bốn tuổi thuộc Luận Ngữ, năm tuổi đọc Trung Dung, trước khi sáu tuổi đã có thể thông thạo Tứ thư Ngũ kinh.” 

Liễu Ngọc: “Huynh tự học là được rồi, sao lại ép buộc Hữu Hữu?” 

Bùi Thiệu Sinh: “Đây được coi là ép buộc gì chứ?” 

Liễu Ngọc: “Huynh đã hỏi qua xem muội ấy có muốn học không chưa?”

Hai người đồng thời dừng lại, quay đầu nhìn về phía bàn.

Trì Tiện đang bế Kỷ Vân Hành, cúi xuống đút cơm cho cô bé ăn, cầm thìa chờ cô bé nuốt thức ăn trong miệng xuống. 

Kỷ Vân Hành đặt hai tay lên bàn, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng vỗ vỗ, quai hàm phồng tròn cố sức nhai thức ăn, ngoan ngoãn ngồi trên đùi Trì Tiện tò mò nhìn hai người đang tranh luận.

Bùi Thiệu Sinh bèn bước lên một bước lớn, hỏi Kỷ Vân Hành: “Hữu Hữu, những quyển sách này là muội tự nguyện đọc, đúng không?” 

Liễu Ngọc cũng tiến lên nói: “Muội không muốn ra ngoài chơi sao? Ở độ tuổi này, cần gì đọc nhiều sách như vậy? Sau này còn nhiều thời gian để muội ở nhà đọc sách!”

Kỷ Vân Hành nuốt đồ ăn trong miệng xuống, rất nhanh lại được Trì Tiện đút thêm một thìa nữa, cả hai người đều không nói gì.

Bùi Thiệu Sinh nhìn Trì Tiện vài lần, đột nhiên tìm được một ví dụ trái ngược, chỉ vào Trì Tiện nói: “Hắn chính vì hồi nhỏ không đọc sách, đến sáu tuổi còn chưa nhận hết được mặt chữ, trong bụng chẳng có chút kiến thức nào, cho đến bây giờ, bất kể bảo hắn đọc bài thơ nào, hắn cũng chỉ biết một bài.”

Cậu vỗ vai Trì Tiện: “Trì Tiện, đọc cho cô nhóc này nghe.”

Trì Tiện thuận theo mở miệng: “Ngỗng, ngỗng, ngỗng, cổ cong hướng trời kêu. Lông trắng lội nước biếc, chân hồng khuấy sóng trong.”

Bùi Thiệu Sinh nói: “Thấy không, hắn không có học vấn, lúc đọc thơ thì chỉ biết mỗi ‘Vịnh Nga’, chờ đến khi hắn có học vấn, bất kể đi tới đâu cũng sẽ có người tán dương hắn, hiểu chưa?”

Dù sao Liễu Ngọc cũng nhỏ hơn Bùi Thiệu Sinh vài tuổi, bị cậu dọa cho sững sờ, cuối cùng dưới sự chỉ huy của Bùi Thiệu Sinh, ôm sách cùng ngồi đọc với Kỷ Vân Hành.

Đường lên Kinh thành tuy xa nhưng không hề buồn chán tẻ nhạt, bọn nhỏ nhanh chóng chơi đùa thân thiết, kết tình hữu nghị vô cùng bền chặt. Cộng thêm có sự hộ tống của Tiết Kinh Vũ và các huynh đệ của hắn nên dọc đường đi vô cùng thuận lợi, cuối tháng mười đã vào Kinh.

Nhân tiện nhắc đến, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Bùi Thiệu Sinh, học vấn của Kỷ Vân Hành, Trì Tiện và Liễu Ngọc đã tiến bộ không ít.

Sau khi vào Kinh thành sẽ phải chia tay, lúc đám trẻ tạm biệt đã khóc đến mức ôm nhau không rời. Người lớn chỉ biết cười bất lực, mất một hồi lâu mới tách được Liễu Ngọc và Kỷ Vân Hành.

Liễu Ngọc khóc nói: “Chờ mẹ ta thi đỗ vào Hoàng cung, trở thành Ngự y cung đình, muội có thể vào cung tìm ta chơi được không?”

Sở Tình vừa nghe đã vội vã che miệng con gái lại, cười với Bùi Vận Minh: “Trẻ con nói linh tinh, trẻ con nói linh tinh thôi.”

Bùi Vận Minh véo nhẹ Liễu Ngọc, lại nói: “Con và Hữu Hữu nhà ta nhất định còn có cơ hội gặp lại.”

Sau đó Sở Tình, Tiết Kinh Vũ và Bùi Vận Minh nói vài câu chia tay, mỗi người đi về một hướng.

Bùi Hàn Tùng biết hôm nay con gái yêu vào Kinh nên đã đặc biệt xin nghỉ buổi sáng, cùng phu nhân đợi trong sảnh chính.

Chờ khi hạ nhân vào báo, ông ấy bèn vội vàng đứng dậy đi ra ngoài, vừa lúc thấy Bùi Vận Minh dắt tay Bùi Thiệu Sinh và Trì Tiện đi vào, mà Kỷ Vân Hành thì được Bùi Thiệu Sinh ôm trong tay.

Lần trước hai cha con gặp nhau đã là Tết năm ngoái, Bùi Vận Minh không quản ngàn dặm xa xôi đến Kinh thành, tuy rằng đường đi nhẹ nhàng cũng không quá mệt nhọc, nhưng khi nhìn thấy cha mẹ vẫn không kìm được nước mắt gọi: “Cha, mẹ…”

Mẹ nàng là Dương Hoài Mạn vốn mềm lòng, lại cưng chiều con gái, lập tức cũng khóc theo, tiến lên ôm Bùi Vận Minh vào lòng, vỗ lưng nàng nói: “Duyệt Nha chịu khổ rồi, hôm nay vào Kinh thì mọi chuyện trước kia cứ để nó qua đi.”

Bùi Hàn Tùng đứng bên cạnh đau lòng muốn lau nước mắt.

Kỷ Vân Hành cũng buông cổ Bùi Thiệu Sinh ra, từ xa đã vươn hai cánh tay nhỏ về phía Bùi Hàn Tùng, gọi: “Ông ngoại, ông ngoại! Ôm!”

Bùi Hàn Tùng nghe thấy thì nhanh chóng đi qua ôm Kỷ Vân Hành lên, còn muốn để cô bé cưỡi lên cổ mình. Bùi Thiệu Sinh bị dọa sợ: “Ông bác, tuyệt đối không được! Hữu Hữu không bám chắc, cẩn thận ngã xuống!”

Bùi Hàn Tùng nói: “Sao lại thế được, lúc Duyệt Nha sáu tuổi còn cưỡi trên cổ ta đấy, đến tên nhóc ngươi cũng dám chỉ bảo ta phải không?”

Tất nhiên Dương Hoài Mạn hiểu rõ phu quân mình có đức hạnh gì, nhớ đến khi con gái còn nhỏ cũng vì ông ấy mà chịu không ít khổ cực không cần thiết, bây giờ già rồi lại định gây họa cho cháu gái nhỏ, vì thế bà ấy lập tức quở mắng: “Mộng Chu! Mau đặt Hữu Hữu xuống, nếu không sau này không cho ông đụng vào đứa nhỏ nữa!”

Bùi Hàn Tùng vốn đang hào hứng, nghe vậy cũng chỉ đành thả Kỷ Vân Hành từ trên cổ xuống ôm vào lòng đùa: “Hữu Hữu có nhớ ông ngoại không?”

Kỷ Vân Hành gật đầu thật mạnh: “Dạ nhớ!”

“Hữu Hữu ngoan quá!” Bùi Hàn Tùng dùng ngón tay cái vuốt nhẹ hai má cô bé, ôm cô vào trong nhà: “Muốn đi đâu chơi, muốn ăn cái gì cứ nói với ông ngoại, dù là sao trời hay trăng sáng ông đều hái xuống cho con.”

Kỷ Vân Hành ôm cổ Bùi Hàn Tùng, suy nghĩ rất nghiêm túc rồi nói: “Con muốn vào Hoàng cung.”

“Hoàng cung à.” Bùi Hàn Tùng cười nói: “Vậy ông ngoại sẽ dẫn con vào Hoàng cung chơi, đưa con đi gặp Hoàng thượng!”

Bùi Thiệu Sinh ở phía sau đuổi theo vài bước, nói: “Ông bác, con cũng muốn đi!”

Bùi Hàn Tùng khiển trách: “Thằng nhóc thối, vừa vào Kinh thành đã nghĩ đến chơi? Trên đường đi có chăm chỉ đọc sách không?”

Bùi Thiệu Sinh vội đáp: “Đương nhiên, con không hề lơ là chút nào! Con chưa bao giờ đến Hoàng cung, cũng muốn đi để mở rộng tầm mắt, ông bác đưa con đi cùng đi mà! Với lại Hữu Hữu không thể rời xa con, nếu lâu quá không thấy con nhất định muội ấy sẽ khóc nháo!”

“Tự dát vàng lên mặt mình.” Bùi Hàn Tùng quay đầu nhìn Trì Tiện một cái, hỏi: “Trì Tiện, lời thằng bé nói có thật không?”

Bùi Thiệu Sinh lén lườm Trì Tiện một cái ngầm uy h**p.

Trì Tiện nghiêm túc đáp: “Bùi đại nhân, trên đường đi Tiểu thiếu gia quên ăn quên ngủ, chưa lúc nào sách rời khỏi tay, Tứ thư Ngũ kinh đã thuộc trôi chảy.”

Bùi Thiệu Sinh liên tục xua tay, còn chưa kịp giải thích đã nghe Bùi Hàn Tùng nghi hoặc nói: “Thật sao? Chẳng lẽ Bùi gia ta thực sự sinh ra một thiên tài? Vào thư phòng để ta kiểm tra trước đã.”

***

Trì Tiện cố tình không học chữ, nhưng sau khi biết học võ có thể luôn ở lại Bùi gia, hắn đã bắt đầu nghiêm túc học.


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 115: Ngoại truyện 6: Nếu án oan năm đó không xảy ra (2)
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...