Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 116: Ngoại truyện 7: Nếu án oan năm đó không xảy ra (3)
“Điện hạ, Điện hạ…”
Một tiểu thái giám đứng dưới mái hiên, ngước lên gọi người trên tường thành.
Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, mái ngói vàng phản chiếu những mảng lớn hào quang, dưới bầu trời xanh thẳm là tầng tầng lớp lớp cung điện nguy nga lộng lẫy.
Thiếu niên nhỏ đứng trên đầu tường mặc áo gấm vàng, hai tay chắp sau lưng, dù cho thái giám bên dưới có gọi thế nào cũng mặc kệ.
“Điện hạ! Người mau xuống đây đi, nếu như té ngã tổn thương thân thể vàng ngọc thì mấy cái đầu của chúng nô tài cũng không đủ chém đâu!”
Tiểu thái giám sợ hãi muốn chết, quỳ trên đất gào to.
Gọi một hồi lâu, người đứng trên đó cuối cùng cũng có phản ứng, hơi xoay người để lộ khuôn mặt tinh xảo, mơ hồ nhíu mày nói: “Ân Lang, ngươi ồn quá, im miệng.”
Tiểu thái giám ở bên dưới gọi to nhất chính là Ân Lang, nghe chủ tử ra lệnh cậu ta câm miệng thì vội vàng khoát tay với các thái giám khác, ý bảo họ đổi sang khóc lóc gào than.
Thế là dưới tường lại vang lên một trận k** r*n khóc thảm.
Người đứng trên đầu tường không ai khác chính là Hoàng tôn Hứa Quân Hách, vừa tròn sáu tuổi.
Không ai biết hắn leo lên đầu tường thế nào, chỉ không để mắt tới một lát mà hắn đã đứng trên đó.
Hứa Quân Hách không giống những con cháu Hoàng tự khác, từ khi sinh ra đã được Hoàng Đế vô cùng yêu thương, lại là con độc đinh của Thái tử Điện hạ, cũng vì hắn có dung mạo xinh đẹp mà thường bị đùa là hòn ngọc quý trên tay Đông cung, nếu hắn mà ngã xuống đây xảy ra chuyện gì bất trắc chỉ e sẽ gây ra họa lớn.
May mà Hứa Quân Hách không phải tiểu chủ tử thích gây khó dễ cung nhân, hắn bị cung nhân bên dưới làm đau tai, cuối cùng mới mở lòng từ bi đi đến bờ tường, ôm cột trượt xuống dưới.
Ân Lang dẫn theo nhóm cung nhân khác ùa tới, kiểm tra khắp người Hứa Quân Hách xem có bị trầy xước ở đâu không, đang lúc ầm ĩ thì Thi Anh dẫn người bước vào.
Thi Anh trước tiên quở trách đám cung nhân đang vây quanh Hứa Quân Hách, sau đó cúi người cười nói: “Tiểu điện hạ, Hoàng thượng có chỉ, mời ngài lập tức đến điện Nghị sự.”
Hứa Quân Hách tuổi tuy nhỏ nhưng lại thích làm ra dáng vẻ của người lớn, hơi gật đầu, nói: “Ta đi báo với mẹ một tiếng.”
Nói xong hắn xoay người đi về phía tẩm cung của Thái tử, băng qua sân nhỏ đầy hoa cỏ nở rộ, sau đó kiễng chân bám vào khung cửa sổ gọi: “Mẹ.”
Thái tử phi Thôi thị đang ngồi bên cửa sổ khâu đế giày. Lúc nàng ấy rảnh rỗi thường tự tay làm giày cho Hứa Quân Hách.
Nghe thấy giọng của thiếu niên, nàng ấy đặt đồ trong tay xuống rồi quay đầu nhìn lại, ánh mắt ôn hòa dịu dàng hơi cong lên, nở một nụ cười, sau đó nâng tay ra hiệu cho tỳ nữ bên cạnh đưa chén trà đến: “Chơi mệt rồi sao? Vào đây uống miếng nước đi.”
Hứa Quân Hách nhận lấy chén trà uống một hơi cạn sạch, sau đó nói: “Hoàng gia gia triệu kiến con, con phải ra ngoài một chuyến.”
“Đi đi.” Thôi thị nhẹ nhàng dặn dò: “Nghe nói con gái của Bùi đại nhân đã vào Kinh, trước đó vài ngày Bùi đại nhân còn nói với Thái tử việc này, để Bùi thị tiến cung làm bạn với ta, nếu gặp con gái của Bùi thị thì nhất định không được bắt nạt người ta, biết chưa?”
Hứa Quân Hách chắp tay sau lưng, nói: “Chuyện đó phải xem cô bé có dễ bắt nạt hay không đã.”
“Nếu dễ bắt nạt thì con định thế nào?”
Hứa Quân Hách nói: “Vậy tất nhiên là phải bắt nạt rồi.”
Chắc hắn cũng biết nói ra câu này sẽ bị mẹ trách mắng, vì thế Hứa Quân Hách nói xong cũng không dừng lại, sau khi nói tạm biệt thì bước nhanh rời đi.
Sau đó hắn ngồi kiệu rời khỏi Đông cung, được khiêng thẳng đến điện Nghị sự, đi được nửa đường mới thấy kiệu đi quá chậm, hắn bèn hô dừng lại tự mình bước xuống đi bộ.
Tiểu điện hạ nghĩ gì làm nấy, tất nhiên không có cung nhân nào dám ngỗ ngược, đành hạ kiệu xuống cho hắn tự đi.
Đi đến Ngự hoa viên, Hứa Quân Hách đột nhiên muốn đi tắt qua đó nên bước chân chuyển hướng.
Ân Lang thấy thế vội hỏi: “Điện hạ! Chúng ta đến điện Nghị sự không cần đi qua Ngự hoa viên, như vậy sẽ vòng xa thêm.”
Hứa Quân Hách nhìn thoáng vào trong, đáp: “Ta biết.”
Ân Lang lại khuyên: “Hoàng thượng triệu kiến Điện hạ, trên đường tuyệt đối không thể làm lỡ quá nhiều thời gian, nếu không e là sẽ khiến Hoàng thượng tức giận.”
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Quân Hách có chút do dự, dường như cảm thấy lời này có lý.
Nhưng đang lúc hắn vừa định quay người trở về, không đi vào Ngự hoa viên nữa, bên trong đột nhiên truyền ra một trận vui đùa ầm ĩ.
Ân Lang biến sắc, theo bản năng nhìn về phía Hứa Quân Hách, không đợi cậu ta kịp nhìn rõ sắc mặt Tiểu điện hạ thì đã thấy người kia nhanh chân đi về phía Ngự hoa viên, lại còn làm ra vẻ nghiêm nghị, nói: “To gan! Ta phải xem là ai dám ồn ào trong Ngự hoa viên!”
“Điện hạ, Điện hạ!” Ân Lang đuổi theo về phía trước.
Thế nhưng Hứa Quân Hách đi cực kỳ lưu loát, chẳng mấy chốc đã bước vào Ngự hoa viên, băng qua những khóm hoa nở rộ đi đến một khoảng sân trống.
Chỉ thấy ước chừng có bảy tám cung nữ ở bên trong đang chạy chậm đuổi bắt nhau qua lại ầm ĩ, mà ở giữa là một tiểu cô nương mặc quần áo đỏ thắm như quả lựu, trên mặt che một tấm vải, chuyển động đôi chân ngắn chạy lung tung bắt người.
Ánh mắt Hứa Quân Hách lập tức dừng lại trên người tiểu cô nương kia, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn của cô bé, lúc này dường như chơi đùa rất vui vẻ, để lộ hàm răng non nớt.
Hắn mang theo nhiều người như vậy tiến vào, các cung nữ bị hoảng sợ vội vàng quỳ trên đất hành lễ.
Hứa Quân Hách không lên tiếng trả lời, chỉ đứng đó nhìn cô bé bịt mắt đang từ từ mò mẫm tiến lại gần mình, Ân Lang thấy khoảng cách hai người chỉ cách nhau vài bước bèn khẽ gọi “Điện hạ!” để nhắc nhở, nhưng hắn lại như không nghe thấy, vẫn đứng yên tại chỗ không né tránh chút nào, để cô bé kia đâm thẳng vào người mình.
Cô bé thấp hơn hắn một cái đầu, gò má vừa vặn chạm vào ngực Hứa Quân Hách, sau đó, cô bé đưa tay sờ y phục của Hứa Quân Hách, miệng mơ hồ nói: “Bắt được, bắt được rồi!”
Hứa Quân Hách cúi đầu nhìn cô bé, thấy cô bé đang khó nhọc muốn kéo tấm vải che mắt xuống, nhưng mấy ngón tay nhỏ bé kia chẳng biết dùng sức thế nào mà mãi vẫn không thể gỡ được tấm vải xuống, thế nên hắn đã đưa tay ra giúp một chút.
Sau khi tấm vải gấm được tháo ra để lộ một đôi mắt vô cùng xinh đẹp, khi mở mắt, đôi con ngươi tròn xoe như phản chiếu ánh mặt trời, ngẩng đầu nhìn Hứa Quân Hách, mắt ngọc mày ngài, hết sức đáng yêu.
Trong Hoàng cung ai cũng biết hắn là Hoàng tự duy nhất dưới gối Hoàng thái tử, cho dù là những người vào cung học tập khi thấy hắn cũng đều cung kính, nhưng cô bé trước mặt này lại nhìn hắn chằm chằm, chẳng hề có chút ý tứ muốn hành lễ nào.
Hứa Quân Hách chưa từng gặp người này, khẽ nhíu mày hỏi: “Con nhà ai đây? Tại sao không biết lễ nghĩa vậy.”
Một cung nữ đang quỳ trên đất vội vàng lên tiếng: “Điện hạ thứ tội, vị này là cháu ngoại của Bùi đại nhân, trước giờ vẫn sống ở Linh Châu, hai ngày trước mới vào Kinh thành, hôm nay là lần đầu tiến cung, chúng nô tỳ phụng mệnh Hoàng thượng ở đây chơi cùng Kỷ tiểu thư.”
“Cháu ngoại của Bùi đại nhân?” Hứa Quân Hách lại cúi đầu nhìn.
Hắn biết Bùi Hàn Tùng có quan hệ rất tốt với cha mình, trước đây ông ấy cũng từng đề cập đến người con gái đang chịu tang chồng ở Linh Châu vài lần, bây giờ nhìn kỹ lại, quả nhiên thấy bên khóe mắt cô bé này có một nốt ruồi giống hệt Bùi đại nhân.
Hắn vươn ngón tay khẽ chạm vào nốt ruồi đó, hứng thú hỏi thăm: “Ngươi tên gì?”
“Kỷ, Vân Hành.” Cô bé chậm rãi trả lời tên mình.
“Năm nay bao nhiêu tuổi?”
Kỷ Vân Hành giơ bốn ngón tay.
Hứa Quân Hách nói: “Đã bốn tuổi rồi, tại sao còn nói chuyện ngọng nghịu như vậy? Là răng chưa mọc đủ sao?” Hắn đưa tay nắm lấy đôi má tròn trịa của cô bé, bảo: “Há miệng ta xem nào.”
Kỷ Vân Hành không giãy giụa chút nào, ngoan ngoãn há to miệng ra.
Hứa Quân Hách từng thấy không ít đứa trẻ năm sáu tuổi, sau răng đều đen xỉn, có vẻ là bị sâu đục. Nhưng khi hắn cúi xuống nhìn, thấy hàm răng của Kỷ Vân Hành đều đặn và trắng trẻo, cũng không có sâu gì, có lẽ là gia đình dạy dỗ vô cùng tốt, cô bé cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn.
“Sao có răng mà vẫn nói không sõi?” Hứa Quân Hách hỏi.
Kỷ Vân Hành cũng không biết phải trả lời vấn đề này thế nào.
Cô bé sinh non, ngoài cơ thể yếu ớt ra thì dường như đầu óc cũng chậm hơn những đứa nhỏ bình thường một chút, học nói rất lâu mới biết.
Cô bé không lên tiếng trả lời, chỉ vươn đôi tay nhỏ nhắn túm lấy cổ hắn.
Hứa Quân Hách không hiểu, hỏi: “Ý gì đây?”
“Bế… bế.” Kỷ Vân Hành mơ hồ nói.
Kỷ Vân Hành bốn tuổi được gia đình nuông chiều hết mực, nhất là Bùi Thiệu Sinh nhìn cô bé lớn lên, dù là đi đến đâu cũng luôn bế cô bé, thậm chí vì chuyện này mà còn đặc biệt tập luyện lực tay. Lúc này Kỷ Vân Hành đã chơi đùa với cung nữ mệt mỏi nên theo bản năng tìm người bế mình.
Ân Lang ở bên cạnh nghe thấy thì sợ đến mức vội vàng bước lên, kéo Kỷ Vân Hành lùi lại hai bước, nói với cung nữ: “Người đâu mau đến bế Kỷ tiểu thư đi!”
Cung nữ đứng gần nhanh chóng bước lên, cúi người ôm Kỷ Vân Hành định xin lỗi rồi lui ra, nhưng không ngờ tay của Kỷ Vân Hành đã túm được đai lưng của Hứa Quân Hách từ lúc nào, kéo một cái khiến Hứa Quân Hách cũng phải loạng choạng bước lên một bước.
“Ái chà!” Ân Lang cùng các cung nữ đều bị dọa giật mình, muốn kéo tay Kỷ Vân Hành ra nhưng lại sợ lực quá mạnh sẽ làm cô bé đau, vội vàng khuyên nhủ: “Không được đâu Kỷ cô nương, để nô tỳ bế người là được, mau buông tay ra nha!”
Kỷ Vân Hành dường như không muốn, miệng phát ra âm thanh a a, ngẩng đầu nhìn Hứa Quân Hách, trong đôi mắt xinh đẹp nhiễm chút đáng thương, bàn tay nhỏ bé vừa rồi còn không tháo nổi vải che mắt, vào lúc này lại có sức mạnh cố chấp nắm chặt ngọc bội treo ở thắt lưng của hắn không buông.
Hứa Quân Hách nhìn cô bé vài lần, sau đó mở miệng: “Khoan đã.”
Cung nữ lập tức quỳ nửa người xuống xin lỗi, lại nghe Hứa Quân Hách nói: “Ngươi buông cô bé ra đi.”
Sau khi Kỷ Vân Hành được thả ra thì lập tức dán sát vào người Hứa Quân Hách, đưa tay bày ra tư thế muốn được bế.
“Ngươi mấy tuổi rồi mà đi đường còn muốn người khác bế?” Hứa Quân Hách hỏi.
“Bốn tuổi.” Kỷ Vân Hành hơi bất mãn bĩu môi, cảm thấy ca ca trước mặt này tuy đẹp nhưng đầu óc lại khá ngốc, vì câu hỏi này cô bé mới trả lời rồi, vậy mà còn hỏi lại.
Cô bé kéo kéo ngọc bội của Hứa Quân Hách, gọi như cách gọi Bùi Thiệu Sinh thường ngày: “Ca ca, ca ca…”
Cô bé cứ làm nũng theo thói quen, tiếng gọi vô cùng mềm mại làm cho lòng người ta mềm nhũn ra.
Ân Lang cúi người nhẹ giọng nói: “Kỷ cô nương, vị này là Hoàng tôn Điện hạ, không thể gọi là ca ca được.”
“Chỉ là một cách xưng hô thôi, so đo làm gì?” Hứa Quân Hách nắm lấy tay cô bé, giữ đôi tay nhỏ mềm mại bụ bẫm kia lại rồi nói tiếp: “Không thể bế, chỉ dắt tay thôi.”
Kỷ Vân Hành bị hắn kéo đi vài bước, nói: “Ca ca có thể bế mà.”
“Ca ca ngươi là ai?” Hứa Quân Hách hỏi.
Kỷ Vân Hành lại không trả lời, dùng sự im lặng để bày tỏ sự bất mãn với Hứa Quân Hách.
Dắt đi được một đoạn thì Kỷ Vân Hành bắt đầu mệt, không muốn đi tiếp, thấy vị ca ca xinh đẹp trước mặt vẫn không muốn bế mình, cô bé quay đầu nhìn người xung quanh. Chọn lựa trong các cung nữ và thái giám một lát, thấy vóc dáng Ân Lang dường như cao hơn một chút, vì thế đã đưa tay về phía Ân Lang, nói: “Bế —”
Hứa Quân Hách nắm chặt tay cô bé, hơi dùng sức: “Đi vài bước như vậy cũng không chịu đi? Cứ phải để người khác bế làm gì?”
Miệng Kỷ Vân Hành rầm rì, đưa tay đẩy ra, muốn thoát khỏi tay Hứa Quân Hách.
Ân Lang thấy vậy, sợ Kỷ Vân Hành chọc giận Hứa Quân Hách bèn chủ động nói: “Điện hạ, có lẽ vừa rồi Kỷ tiểu thư chơi mệt rồi, để nô tài bế đi.”
Hứa Quân Hách không lên tiếng đáp lại, chỉ nhìn Kỷ Vân Hành hỏi: “Nhất định phải có người bế ngươi sao?”
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn hắn, không trả lời câu hỏi, ngược lại gọi thêm vài tiếng ca ca ngọt ngào.
Ân Lang nhìn cảnh này, trong lòng thầm nghĩ cô bé này quả là lợi hại, vừa nhìn là biết được người trong nhà rất cưng chiều, mở miệng đã làm nũng chẳng sợ ai cả.
Hứa Quân Hách nghe xong cũng không nói gì nữa, vậy mà thật sự ngồi xổm xuống, ôm lấy chân Kỷ Vân Hành nhấc bổng cô bé lên, hai tay Kỷ Vân Hành hết sức tự nhiên ôm cổ hắn, nghiêng đầu tựa lên vai hắn, tỏ ra vô cùng hài lòng.
Nhưng Hứa Quân Hách cũng chỉ mới sáu tuổi, vóc dáng không cao lắm, bế Kỷ Vân Hành cũng chẳng nhỏ, dáng vẻ nhìn thế nào cũng giống như sắp ngã xuống, Ân Lang lo lắng mở hai tay ra đỡ, sợ hai người quý giá này sẽ ngã nhào.
Không ngờ dù Hứa Quân Hách bế người có hơi chật vật, nhưng cả hai tay đều sùng sức, vẫn ổn định được cơ thể.
Sau khi Kỷ Vân Hành được người khác bế lên thì trở nên ngoan ngoãn, không động đậy lung tung, cũng không lên tiếng, tựa vào đầu vai Hứa Quân Hách như đang ngủ vậy.
Hứa Quân Hách vô cùng trầy trật, đi một đoạn thì phải dừng lại nghỉ, người thường ngày chú trọng hình tượng như vậy, lúc này lại ngồi trên bậc thang, gò đá, thảm cỏ, chỗ nào cũng đều ngồi, chỉ là không buông Kỷ Vân Hành xuống.
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
