Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 114: Ngoại truyện 5: Nếu án oan năm đó không xảy ra (1).

Một.

“Nhân chi sơ, tính bổn, bổn…”

Một thiếu niên nho nhỏ nằm bên cửa sổ, tấm lưng gầy yếu lộ rõ từng đốt xương sống, bộ quần áo trên người hơi rộng để lộ cổ áo rộng mở. Dù nhìn hắn gầy nhưng quần áo trên người lại sạch sẽ, tóc cột lộn xộn làm rơi xuống không ít sợi. Lúc này hắn đang nằm nhoài trên sách, ngón tay nhỏ bé chỉ vào từng chữ, khổ sở phân biệt.

“Tính bổn thiện.” Một thiếu niên tầm bảy tám tuổi đi tới nói với hắn: “A Thốn, sao ngươi lại học đi học lại mấy câu này vậy?”

A Thốn đáp: “Vẫn chưa thuộc.”

Thiếu niên này tên là Tam Du, cũng không tính là người bạn đầu tiên mà A Thốn kết giao được ở đây, thường ngày hai người chỉ nói chuyện vài câu mà thôi.

Tam Du nói: “Ngươi nên học phân biệt mặt chữ cho tốt trước đã, cứ học thuộc như vậy cũng vô ích thôi.”

A Thốn không hề phản ứng, tiếp tục đọc chữ trên sách: “Tính tương cận,… Cẩu bất, bất…”

Lại mắc kẹt ở một chỗ, Tam Du vỗ nhẹ vai hắn khuyên nhủ: “Hôm nay thôi đi, tất cả mọi người đều đang chờ ở sân trước đấy, ngươi không ra xem à?”

“Xem cái gì?” A Thốn ngẩng đầu nhìn cậu ta, lộ ra gương mặt trẻ con, tuy miệng hỏi nhưng trên mặt không có biểu cảm nghi hoặc.

“Nghe nói hôm nay Tiểu thiếu gia sẽ đến.” Tam Du đáp.

“Bùi lão gia có đến không?” A Thốn hỏi.

Tam Du nói: “Nghe nói không đến, gần đây Bùi lão gia bận cho nên mới để Tiểu thiếu gia đến.”

Cậu ta vừa dứt lời sân trước đã vang lên một trận ồn ào do cách khá xa nên âm thanh đứt quãng không rõ ràng.

Tam Du vừa nghe đã lập tức chạy ra ngoài: “Nhất định là Tiểu thiếu gia đến rồi, mau ra xem!”

A Thốn nghe nói Bùi lão gia không đến nên cũng mất đi hứng thú, không để ý lời gọi của bạn mà tiếp tục cúi đầu đọc sách. Những đồ vật Bùi lão gia mang tới mọi người đều có phần, không cần phải tranh giành, nếu đã không gặp được Bùi lão gia thì tất nhiên cũng không cần đi chen chúc với người khác. Thân thể hắn gầy yếu, lúc trước lại bị thương nặng, xương sườn còn chưa liền hẳn, nếu bị người khác chen đè thì không đáng.

Hắn tiếp tục vùi đầu nghiên cứu chữ trong sách, thỉnh thoảng nghe thấy sân trước truyền đến tiếng ồn ào. Có lẽ là gió tháng ba ấm áp dễ chịu, ánh nắng rọi lên người nên chẳng mấy chốc hắn đã buồn ngủ.

A Thốn cẩn thận cất sách, xuống khỏi ghế dựa, chậm rãi đi về giường mình rồi cởi giày bước lên, dùng chăn mỏng quấn mình thành một cái kén nhỏ, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Không biết đã ngủ bao lâu, A Thốn bị một trận ồn ào đánh thức.

Vừa mở mắt ra thì đã thấy có người đẩy cửa bước vào, theo sau là sáu bảy thiếu niên ríu rít không biết đang nói gì.

Sau đó A Thốn thấy một thiếu niên trạc tuổi bọn họ bước vào cửa.

Cậu không giống với những đứa nhỏ ở nơi này.

Cậu mặc y phục gấm họa tiết lá phong đan xen giữa hai sắc đỏ rực và trắng tuyết, cổ đeo vòng ngọc màu sắc rực rỡ, thắt lưng mang ngọc bích nhỏ xinh treo tua vàng óng. Đầu đội mũ ngọc, chân đi giày bạc, lộ ra gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn lại xinh đẹp, là vẻ quý khí trời sinh chưa từng nhuốm gió sương.

Bên cạnh cậu có rất nhiều người vây quanh, không ngừng gọi cậu là “Tiểu thiếu gia”.

A Thốn rúc mình trong chăn, trong lòng biết đây chính là đứa con duy nhất dưới gối của Bùi lão gia, nghe người khác nói cậu tên là Bùi Thiệu Sinh.

Bùi Thiệu Sinh bị rất nhiều người vây quanh, cũng không nhìn thấy trên giường còn cuộn một cái kén nho nhỏ, trên mặt cậu cười tươi, bị mọi người chen tới bên tường.

Bọn họ hô lên “Khắc tên, khắc tên”, ai nấy đều dùng những mảnh đá nhọn khắc tên mình lên đó.

Tai Bùi Thiệu Sinh bị tiếng ồn làm ong ong, gần như không nghe được câu nào rõ ràng, cậu sắp bị sự nhiệt tình của những người này nhấn chìm.

Cậu đến chỗ ở của các cô nương trước rồi mới đến nơi này, những cô nương dịu dàng điềm tĩnh, thỉnh thoảng mới có vài người tính tình hoạt bát nhưng cũng không ồn ào. Cậu vốn tưởng rằng hôm nay thay cha đến tặng đồ sẽ nhanh chóng kết thúc rồi về nhà, nhưng không ngờ khi đến nơi ở của các thiếu niên lại bị họ quấn lấy.

Chỉ là dù nhóm thiếu niên này đối với cậu nhiệt tình như lửa, nhưng từ đầu đến cuối đều giữ một khoảng cách nhất định bên cạnh cậu, vô cùng cẩn thận sợ vô tình chen phải cậu. 

Bùi Thiệu Sinh cũng sẵn lòng chơi cùng họ, chỉ là đôi tai thật sự chịu không nổi.

Sau khi mọi người lần lượt khắc tên mình lên bức tường trước mặt thì mới thỏa mãn, giống như làm vậy thì có thể lưu giữ mối giao tình chân thật của họ mãi mãi.

Rất nhanh sau đó Bùi Thiệu Sinh lại bị các thiếu niên phòng khác gọi đi, mỗi người bọn họ đều muốn khắc tên mình chung với Tiểu thiếu gia trên tường.

Sau khi mọi người đi hết thì trong phòng nhanh chóng yên tĩnh lại, A Thốn vươn cổ nhìn xung quanh, nghe âm thanh đã xa hắn mới chậm rãi trèo xuống giường nhỏ, mang giày vào đi đến cạnh giường nhón chân xem.

Trên đó khắc rất nhiều chữ, nhưng A Thốn lại không biết chữ, bởi vậy cũng không thể nhận ra đâu là tên của Tiểu thiếu gia.

Sau khi Tiểu thiếu gia đi rồi, rất nhiều người ngồi trong sân tán gẫu, A Thốn không chen chúc với bọn họ, tự mình ngồi ở một chỗ xa.

Hắn nghe thấy những người đó tranh luận, so bì với nhau, không gì ngoài “Hôm nay Tiểu thiếu gia nói chuyện với ta”, “Tiểu thiếu gia nhớ tên của ta”, “Tiểu thiếu gia cười với ta”.

Đến cuối cùng mọi người tranh luận đến mệt mỏi, nói chuyện đến thỏa chí thì lại chuyển sang nói chuyện tương lai.

A Thốn nghe xong mới biết hóa ra mọi người không thể ở lại nơi này mãi mãi, chờ sau khi lớn lên sẽ tham gia khoa cử hoặc tìm đường mưu sinh khác, tóm lại những ngày tháng tốt đẹp này sớm muộn cũng đến hồi kết.

Tất cả mọi người cùng tranh nhau thề rằng, nói mình nhất định sẽ học hành chăm chỉ, tương lai trở nên nổi bật để Bùi gia sử dụng.

A Thốn lại không nghĩ như vậy.

Một thời gian rất lâu sau đó, Tiểu thiếu gia cũng không đến nơi này nữa.

Mà học thức của A Thốn cũng không có tiến bộ gì, nhận mặt chữ vẫn khó khăn như trước.

Hai.

Tháng sáu năm sau lại là một ngày nghỉ.

Bùi Thiệu Sinh lại đến căn nhà vùng ngoại ô lần nữa.

Hôm nay cậu đổi một bộ y phục khác nhưng vẫn hoa lệ quý giá như cũ, thắt lưng mang theo một cây sáo.

Cũng như lần trước, rất nhiều người vây quanh cậu ở giữa, đầy kín cả tầng hai của đình nghỉ mát, thúc giục Bùi Thiệu Sinh dùng sáo thổi một khúc.

Bùi Thiệu Sinh không biết thổi sáo, âm điệu phát ra xiêu xiêu vẹo vẹo, bản thân cậu cũng cảm thấy không hay, hai tai ngượng ngùng đỏ bừng. Nhưng những người khác trong đình đều im lặng chăm chú lắng nghe, thấy cậu bỏ sáo xuống thì lập tức tranh nhau vỗ tay khen ngợi.

A Thốn đứng dưới đình nghỉ mát nhìn lên từ xa, thấy mọi người vui vẻ chơi đùa, tiếng cười truyền đi thật xa.

“Sao ngươi không lên xem, nói với Tiểu thiếu gia vài câu?” Tam Du khoác vai hắn lắc lắc vài cái.

A Thốn mím môi, im lặng không đáp, đôi mắt đen láy như một hồ nước sâu phẳng lặng.

Thấy hắn không trả lời, Tam Du lại nói: “Có phải rất hâm mộ không?”

A Thốn từ từ mở miệng, hai chữ nghẹn lại giữa môi và răng: “Hâm mộ…”

“Cùng người không cùng mệnh, có vài người sinh ra đã là thiên hoàng quý tộc, đầu thai tốt.” Tam Du thở dài: “Có vài người sinh ra đã là giun dế, sống không lâu. Tiểu thiếu gia không giống chúng ta, hâm mộ cũng vô ích thôi.”

A Thốn ngẩng đầu tiếp tục nhìn về phía đình nghỉ mát.

Lúc này không biết Bùi Thiệu Sinh bị ai đó va vào hay bản thân cậu không cầm chặt mà cây sáo trượt khỏi tay rơi xuống lan can đá của đình nghỉ mát, vang lên tiếng gãy rồi rơi xuống dưới đình.

Mọi người đều bị chuyện này dọa gần chết, vội vàng chạy đi tìm, bận rộn hồi lâu lại chỉ tìm được một nửa cây sáo, đúng lúc Bùi Diên Văn lại sai người đến gọi cậu về nhà.

Bùi Thiệu Sinh không dám để cha biết chuyện mình làm rơi hỏng món quà sinh nhật cha tặng, chỉ đành khoát khoát tay với mọi người, giấu nửa cây sáo đi rồi theo hạ nhân rời đi.

Sau khi cậu rời khỏi, những đứa trẻ khác vẫn tiếp tục tìm kiếm quanh đình nghỉ mát thêm một lúc lâu, Tam Du cũng hăng hái tham gia vào, mãi đến khi sắc trời gần tối mới tiếc nuối ra về.

Không ai biết nửa cây sáo còn lại rơi ở đâu, chỉ có A Thốn là thấy được.

Sau khi trời tối, phần lớn mọi người đã tắt đèn nghỉ ngơi, A Thốn lặng lẽ ra bờ hồ, còn đặc biệt cởi giày và quần trước khi xuống nước, chậm rãi lội dọc theo hồ đến chỗ nước cạn lần mò.

Dù là mùa hè tháng sáu rất nóng bức nhưng nước hồ về đêm vẫn lạnh thấu xương, A Thốn lạnh cóng đến khớp hàm run lập cập, khi hắn cúi người mò mẫm, sợ làm ướt quần áo nên dứt khoát cởi hết, ngâm cả cơ thể trong nước.

Năm xưa khi còn nhỏ A Thốn từng suýt chết đuối dưới sông, nhờ đó mà biết bơi, thế là hắn hít một hơi cứ thế lặn xuống, phải đến nửa đêm mới tìm được nửa cây sáo kia.

A Thốn vừa vẫy nước trên người vừa leo lên bờ, sau khi rửa sạch cơ thể mới ôm quần áo trở về.

Sau nửa đêm hắn đã sốt cao, nhưng vẫn cố chống chịu đến hừng đông, khi có người đến gọi mới phát hiện cơ thể hắn nóng hổi, lập tức gọi phu tử đến đưa hắn đi khám bệnh.

A Thốn cứ như vậy bệnh suốt năm ngày trời, cho đến khi Tiểu thiếu gia lại đến đây.

Lần này là Bùi Thiệu Sinh lén trốn đến đây, dẫn theo hai hạ nhân tìm kiếm xung quanh đình nghỉ mát, thiếu điều muốn nằm bò trên đất tìm từng tấc đất một.

Rất nhanh những thiếu niên khác trong viện cũng tham gia vào, đình nghỉ mát đông nghịt người, dù A Thốn muốn tiến lên cũng không chen nổi.

Cho đến khi Bùi Thiệu Sinh tìm mệt, không chút kiêng dè ngồi phịch xuống bậc thềm đá, hai tay chống má, vẻ mặt mất mát buồn buồn.

Mọi người vây xung quanh an ủi cậu, cũng có người đưa ra vài ý kiến không hợp lý, nhưng từ đầu đến cuối Bùi Thiệu Sinh vẫn không nói lời nào.

Lúc này cuối cùng A Thốn cũng tìm được cơ hội chen qua đám người đến trước mặt Bùi Thiệu Sinh, nói: “Tiểu thiếu gia, sáo của ngài ở chỗ ta.”

Đôi mắt Bùi Thiệu Sinh sáng lên, lập tức đứng dậy.

Cậu chỉ lớn hơn A Thốn một tuổi nhưng vóc dáng lại cao hơn cả một cái đầu, cả người mặc y phục gấm, tạo thành sự đối lập rõ rệt với quần áo mộc mạc và thân hình gầy yếu của A Thốn.

“Ở đâu?” Bùi Thiệu Sinh nắm chặt lấy cổ tay hắn với biểu cảm mong đợi.

A Thốn đáp: “Ta có thể trả lại cho Tiểu thiếu gia, nhưng Tiểu thiếu gia phải đồng ý với ta một việc.”

Xung quanh lập tức vang lên nhiều tiếng căm phẫn, bất mãn khi A Thốn lấy chuyện này để đưa ra điều kiện với Tiểu thiếu gia, chẳng khác nào uy h**p.

Bùi Thiệu Sinh lại tốt tính phất tay nói không sao, còn cười nói: “Không sao, không sao, ngươi muốn ta đồng ý điều gì? Chỉ cần bổn thiếu có thể làm được, nhất định sẽ đáp ứng.”

A Thốn nói: “Ta muốn ở bên cạnh Tiểu thiếu gia.”

Xung quanh lại dấy lên những tràng trách cứ không hài lòng.

Bùi Thiệu Sinh đánh giá A Thốn trước mặt từ đầu đến chân, trong Bùi phủ còn không có hạ nhân nhỏ gầy thế này, chỉ e việc nặng gì cũng không làm được. Huống chi trong lòng Bùi Thiệu Sinh hiểu rõ, tuy những đứa nhỏ này đều là được nhặt về, nhưng cha cũng rất coi trọng bọn họ, nếu không sẽ không cách một khoảng thời gian đều tự mình đến thăm. Nếu thực sự nhận người này làm hạ nhân cho mình, trở về cậu nhất định sẽ bị trách phạt.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Bùi Thiệu Sinh, trong lòng cậu nghĩ nhận một thư đồng cùng đọc sách vẫn được, bèn hỏi: “Ngươi muốn làm thư đồng của ta không?”

A Thốn không biết thư đồng là gì, chỉ thuận theo gật đầu.

Bùi Thiệu Sinh lại hỏi: “Vậy ngươi tên là gì?”

Lúc này, Tam Du đứng bên cạnh nhanh nhảu trả lời trước: “Hắn tên A Thốn, chữ ‘Thốn’ trong ‘Xích Thốn’. Hắn nói là bởi vì lúc nhỏ bị lão ăn mày trong miếu hoang nhặt về, nhưng không tranh nổi với đám ăn mày khác trong miếu, chỉ được chia cho một chỗ nhỏ vài tấc, nên mới có tên A Thốn.”

(*)Chữ “Xích Thốn”: : kích cỡ.

Bùi Thiệu Sinh nhíu mày, A Thốn nghĩ cậu không thích cái tên này, vội vàng nói: “Ta có thể không gọi là A Thốn.”

“Cái tên này quả thực không hay.” Bùi Thiệu Sinh hỏi tiếp: “Vậy ngươi muốn được gọi là gì?”

Mọi người nhìn chằm chằm A Thốn, chỉ thấy hắn chậm rãi nói: “Tiện.”

“Sao cơ?” Bùi Thiệu Sinh không nghe rõ.

A Thốn hơi nâng cao giọng, lặp lại: “Tiện.”

“Chữ nào?”

“Chữ ‘Tiện’ trong ‘Tiện mộ’.” A Thốn nhìn thẳng vào mắt Tiểu thiếu gia mà nói.

(*)Chữ “Tiện mộ”: : có nghĩa là hâm mộ, ngưỡng mộ.

“Họ thì sao?” Bùi Thiệu Sinh lại hỏi: “Đã nghĩ ra họ gì chưa?”

“Ta có thể họ Bùi.”

“Ngươi đâu phải người nhà họ Bùi, sao có thể lấy họ Bùi được?” Bùi Thiệu Sinh cười nói.

Câu nói ấy vừa dứt thì những người khác cũng cười theo, trong tiếng cười pha lẫn chút trêu chọc nhưng không có ác ý.

A Thốn không nói, có lẽ còn chưa nghĩ ra mình muốn họ gì. Bùi Thiệu Sinh ngẫm nghĩ một lát rồi bật lên  một tiếng “ai”: “Họ ‘Trì’ thì sao? Chữ ‘Xích’ thêm bộ ‘Tẩu’, ý là bước ra khỏi vùng đất nhỏ bé của mình.”

(*)Chữ “Trì”  = “Xích”  + bộ “Tẩu” 

A Thốn gật đầu đồng ý, giống như bất kể họ gì hắn đều chấp nhận.

“Trì Tiện, Trì Tiện.” Bùi Thiệu Sinh lặp lại cái tên mới một lần, vô cùng hài lòng gật đầu, tiếp đó mặt mày rạng rỡ cười với hắn: “Ngươi đưa cây sáo cho ta, ta sẽ nhận ngươi làm thư đồng.”

A Thốn đưa tay vào áo trong lấy nửa cây sáo giấu trong đó ra đưa cho Bùi Thiệu Sinh.

Hôm đó, hắn theo Bùi Thiệu Sinh về Bùi phủ.

Ba.

Bùi Diên Văn vẫn còn nhớ Trì Tiện. Lúc ấy khi hắn được nhặt về chỉ còn thở thoi thóp, lúc gần đi, đại phu băng bó vết thương ngoài cho hắn còn nói mười phần thì có tám, chín phần không qua nổi đêm nay.

Ai ngờ đứa trẻ này lại mạng lớn, không chỉ sống qua được mà thương thế còn hồi phục rất tốt, không để lại di chứng gì.

Bùi Diên Văn đồng ý chuyện Bùi Thiệu Sinh nhận thư đồng, còn đưa tay vỗ nhẹ đầu Trì Tiện, dịu dàng nói: “Tên mới rất hay, bầu trời cao rộng, từ nay không còn bị giam cầm trong mảnh đất chật hẹp nữa.”

Trì Tiện ở lại Bùi phủ. Hắn ở phòng bên cạnh phòng ngủ của Bùi Thiệu Sinh, ngày thường không cần làm các công việc nặng nhọc của hạ nhân, chỉ cần cùng Bùi Thiệu Sinh đọc sách là đủ rồi.

Nhưng chỉ cần để Trì Tiện cầm sách một lát thì lập tức bại lộ ngay.

Bùi Thiệu Sinh nghẹn họng nhìn trân trối hồi lâu, trừng mắt kinh hoảng nhìn Trì Tiện: “Trì Tiện, ngươi không biết chữ, sao dám đề xuất làm thư đồng của ta?”

Trì Tiện nói: “Ta biết chữ.”

Bùi Thiệu Sinh nói: “Ngay cả Tam Tự Kinh ngươi cũng không đọc được!”

Trì Tiện nói: “Đọc được.”

Bùi Thiệu Sinh thấy hắn mạnh miệng, lập tức mở miệng kiểm tra: “‘Hữu trùng ngư, hữu điểu thú. Thử động vật, năng phi tẩu.’ Câu tiếp theo là gì?”

Trì Tiện im lặng.

Bùi Thiệu Sinh rất tốt bụng lật đúng trang đó cho hắn, chỉ ngón tay lên đáp án: “Ngươi đọc đi.”

Trì Tiện cúi đầu nhìn, cố gắng phân biệt nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Câu trước và câu sau của đoạn này hắn đều nhận ra, chỉ riêng đúng một câu này, sáu chữ ấy hắn lại không biết một chữ nào.

Bùi Thiệu Sinh lại kiểm tra thêm vài câu, hỏi câu nào hắn cũng không biết, cậu khiếp sợ hồi lâu mới chấp nhận rằng mình đã thu nhận một thư đồng nhận thức không đầy đủ, ngay cả Tam Tự Kinh cũng không thuộc.

Từ hôm ấy, chẳng những cậu phải hoàn thành bài vở của mình, mỗi ngày còn phải dành một ít thời gian để dạy Trì Tiện nhận mặt chữ, đọc sách.

Chỉ là Bùi thiệu Sinh không biết do đầu óc Trì Tiện có vấn đề, hay là tuổi còn nhỏ nên trí não chưa phát triển hoàn thiện, quá trình dạy học cực kỳ khó khăn. Rõ ràng hôm nay Trì Tiện đã học thuộc một trăm chữ, nhưng ngày mai hắn ngủ một giấc tỉnh dậy, có thể quên đến bảy mươi chữ.

Bùi Thiệu Sinh tức đến choáng đầu, trong cơn giận đã ra lệnh cho hắn không được ngủ nữa, kết quả sáng hôm sau khi ra khỏi phòng mới phát hiện Trì Tiện đứng dưới mái hiên, trên người còn mặc quần áo ngày hôm qua, trong mắt đều là tơ máu đỏ, cứng nhắc đứng đó suốt một đêm.

Những hạ nhân bên cạnh không ai coi lời cậu nói là thật, mỗi lần cậu tức giận, họ chỉ cười đùa dỗ dành vài câu, cậu sẽ nhanh chóng quăng những cảm xúc đó ra sau đầu, nhưng không biết vì sao, không có hạ nhân nào nói cho Trì Tiện chuyện này, để mặc hắn đứng ngoài cửa một đêm.

Trong lòng Bùi Thiệu Sinh tràn đầy áy náy, còn mang đến cho hắn rất nhiều đồ ngon, suốt mấy ngày liền cũng không ép hắn học chữ nữa.

Trì Tiện lại dường như chẳng mấy bận tâm, hắn nhai đồ ăn vặt cậu đưa, quai hàm phồng lên, ngay cả thời gian nói chuyện cũng không có.

“Nếu ngươi không muốn học văn, vậy học võ thì sao?” Bùi Thiệu Sinh nói: “Còn có thể cường thân kiện thể, học được võ công cao cường rồi sẽ không ai dám bắt nạt ngươi nữa.”

Trì Tiện nuốt hết đồ trong miệng, qua hồi lâu mới ngẩng đầu hỏi: “Sau khi học võ, ta vẫn có thể ở lại bên cạnh Tiểu thiếu gia sao?”

Bùi Thiệu Sinh trả lời một cách đương nhiên: “Tất nhiên có thể rồi, nếu ngươi trở nên lợi hại, ta còn phải dựa vào ngươi bảo vệ nữa.”

Trì Tiện nghe xong thì lập tức đồng ý bỏ văn theo võ.

Ngày hôm sau, Bùi Thiệu Sinh tới tìm cha mình, xin ông ấy mời một sự phụ võ công cao cường cho Trì Tiện.

Rất nhanh sau đó cậu đã phát hiện, sau khi Trì Tiện luyện võ thì đầu óc cũng trở nên thông minh hơn hẳn, chẳng mấy chốc đã nhận biết hết mặt chữ, không chỉ thuộc lòng hết Tam Tự Kinh mà trước đó mình đọc vấp váp, thậm chí các bộ khác như Tứ thư Ngũ kinh đều có thể đọc thuộc.

Thời gian thoáng qua một cái, chớp mắt đã đến tháng bảy.

Hôm ấy sau khi Trì Tiện luyện võ xong, người đầy mồ hôi đang định trở về thì bị Bùi Thiệu Sinh gọi lại: “Ngươi trở về thay một bộ quần áo đẹp đi rồi theo ta ra ngoài phủ.”

Trì Tiện hỏi: “Tiểu thiếu gia muốn đi đâu?”

Bùi Thiệu Sinh mặt mày hớn hở, cực kỳ vui vẻ: “Hôm qua muội muội ta vừa chào đời, ta dẫn ngươi đi xem muội ấy một cái.”

Trì Tiện đi thêm vài bước, lại lắm miệng hỏi thêm một câu: “Không ở Bùi phủ sao?”

“Là cô họ ta sinh, ở Kỷ gia.” Bùi Thiệu Sinh cười nói: “Ta nghe hạ nhân đến báo, tên muội ấy là Kỷ Vân Hành.”


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 114: Ngoại truyện 5: Nếu án oan năm đó không xảy ra (1).
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...