Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 113: Ngoại truyện 4: Yến tiệc mừng năm mới – Nguyệt một đời bên nhau!
Đêm ba mươi Tết, ngày cuối cùng của năm Hi Bình thứ bốn mươi ba.
Hoàng cung tổ chức một yến tiệc long trọng chúc mừng năm mới, thiết đãi bá quan văn võ cùng chung vui, từ lúc chạng vạng đã có các triều thần lần lượt dẫn theo gia quyến tiến vào cửa cung.
Kỷ Vân Hành được người đón đến Hoàng cung từ khi trời còn chưa tối, đưa vào đại điện nơi tổ chức yến tiệc.
Đây cũng không phải lần đầu tiên nàng đến Hoàng cung.
Tháng mười năm nay, nàng đã đến Kinh thành.
Dọc đường từ Linh Châu đến Kinh thành phải đi qua núi cao sông dài, cảnh sắc trên đường đi đều là phong cảnh tuyệt đẹp có một không hai, Kỷ Vân Hành chưa từng nghĩ thế gian lại rộng lớn đến vậy.
Thế nhưng, hành trình dài ngày chung quy cũng khiến người ta mỏi mệt. Sau khi nhìn ngắm thỏa thuê, càng về sau nàng chẳng còn hứng thú xuống xe ngắm cảnh nữa, chỉ mong có thể mau chóng đến Kinh thành.
Vào cuối tháng mười, lần đầu tiên Kỷ Vân Hành nhìn thấy cổng thành Kinh thành.
Bức tường thành cao lớn nguy nga, bên trên cắm nhiều hàng cờ phấp phới bay trong gió, dù ở xa cũng có thể thấy rõ. Trên đường sá đông nghịt người vào thành, tiếng người nói cười rộn ràng, trên người mặc trang phục đủ loại sắc màu, tựa như mọi người từ khắp nơi đổ về đây.
Xe ngựa chạy một mạch trên đường lớn, đến cổng thành lại giảm tốc độ chạy chầm chậm vào thành, Kỷ Vân Hành không nhịn được vén rèm lên len lén nhìn ra bên ngoài. Kinh thành quả thực phồn hoa hơn hẳn Linh Châu, đường sá rộng lớn vô cùng, các lầu gác đình đài đều được xây dựng rất hoành tráng. Dưới mái hiên vòm cong treo những chiếc đèn lồng, nhìn xa xa chỉ thấy đủ màu sắc đan xen, hình thành nên một bức tranh thiên nhiên hoa mỹ.
Sau đó, Kỷ Vân Hành đã được đưa đến trạch viện nơi Tô Y ở. Ngôi nhà ấy nằm ngay bên cạnh Hoàng cung, đúng như lời bà ấy đã viết trong thư, bên ngoài có rất nhiều thị vệ đứng canh gác.
Hứa Quân Hách xuống xe ngựa trước, quay đầu định đỡ Kỷ Vân Hành, không ngờ nàng quá nôn nóng nên đã tự nhảy xuống, may mà hắn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, mới tránh cho nàng ngã lộn nhào trước cửa.
Mới đỡ nàng đứng vững lại, Hứa Quân Hách vừa định trách vài câu, nàng đã xách váy chạy thẳng vào trong.
Kỷ Vân Hành đếm ngón tay thầm tính, nàng đã nửa năm không gặp Tô Y rồi. Từ lúc chín tuổi đến giờ, nàng chưa từng xa Tô Y lâu như vậy, trong lòng nhớ nhung vô cùng.
Vừa vào cửa đã thấy một chú chó nhỏ thè lưỡi chạy vội ra mừng, Kỷ Vân Hành ngồi xuống v**t v* nó, cười gọi: “Học Học, Học Học…”
Hứa Quân Hách đi theo phía sau, nghe thấy xưng hô này mà giật cả mí mắt.
Đúng lúc này Tô Y bước ra, chỉ tay vào trán nàng: “Con nhóc này, từ nay không được gọi nó là Học Học nữa. Từ khi đến Kinh thành, ta đã đổi tên cho nó rồi, giờ gọi là Bình An.”
Kỷ Vân Hành đứng dậy ôm chầm lấy Tô Y, kể hết nỗi nhớ nhung với bà. Mới nói được mấy câu, Tô Y đã rưng rưng nước mắt lau mãi không hết.
Hai người ôm nhau khóc một hồi, nói chuyện rất lâu mới dần bình tĩnh lại.
Sau đó, Kỷ Vân Hành hỏi vì sao chú chó lại đổi tên, Tô Y mới hắng giọng giải thích, chữ “Học” phạm phải tên húy của Thái tôn Điện hạ, mà nay đã ở trong Hoàng thành đương nhiên không thể dùng chữ này để đặt tên cho chó, nếu bị người cố ý nghe thấy sẽ rước lấy phiền phức. Sau này vì quá lo lắng và mong nhớ Kỷ Vân Hành, bà đã đặt tên cho chó con là Bình An, mỗi ngày gọi cả trăm ngàn lần như một lời thành tâm cầu nguyện, mong Kỷ Vân Hành được bình an thuận lợi vượt qua khó khăn.
Hiện giờ mọi chuyện đã ổn thỏa, những ngày tháng nguy hiểm và gian khổ đều đã qua đi. Tô Y nhìn tới nhìn lui thấy Kỷ Vân Hành bình an vô sự, lòng mới yên ổn chọn cắm rễ ở Kinh thành, bà muốn chọn một vị trí đẹp để mở quán, định theo nghiệp cũ tiếp tục kinh doanh tửu lâu.
Hứa Quân Hách cũng góp không ít sức trong đó, trong Hoàng thành có ai dám không nể mặt Hoàng thái tôn? Hắn đích thân tìm vị trí tốt cho Tô Y, giám sát việc xây dựng tửu lâu, đến ngày khai trương hắn còn dẫn nhiều công tử thế gia trong thành đến ủng hộ. Nhờ vậy cho đến nay. Liên Y Lâu đã nổi tiếng khắp Kinh thành, không chỉ người bản địa mà còn có rất nhiều người từ nơi khác nghe danh tìm đến.
Sau khi việc kinh doanh của tửu lâu đã vào guồng quay, Tô Y bận rộn suốt ngày, phần lớn thời gian bà đều không ở nhà. Mà Bùi Thiệu Sinh cũng không chịu ngồi yên, y lại thích lang thang khắp nơi trong Kinh thành, thỉnh thoảng lại mang về nhà vài món đồ kỳ lạ.
Khoảng thời gian Hứa Quân Hách mới trở lại Kinh thành, hắn bận rộn tối mày tối mặt, ngoài việc triều chính ra hắn còn phải đối mặt với đủ loại tiệc tùng xã giao. Thế nhưng dù bận, hắn vẫn tranh thủ chút ít thời gian nhàn rỗi đến tìm Kỷ Vân Hành thực hiện lời hứa trước kia, đưa nàng vào Hoàng cung dạo chơi, dẫn nàng tham quan nơi mình đã sống nhiều năm.
Khi tửu lâu ổn định hơn Hứa Quân Hách mới không còn bận rộn như trước, lúc đó đã là cuối tháng Chạp, ngay trước thềm yến tiệc cuối năm.
Tuyết ở Kinh thành không lớn như Linh Châu, gió cũng không quá buốt giá. Kỷ Vân Hành mặc áo ngắn đối khâm màu sen phấn, cổ áo lông mềm mại ôm sát cổ, hoa văn dệt chỉ vàng lấp lánh dưới ánh đèn. Bên dưới là váy dài màu lam thủy vân, lộ ra mũi giày nhọn. Tô Y còn khoác thêm cho nàng áo choàng lông cừu, vừa buộc dây áo cho nàng vừa nhỏ giọng dặn dò:
“Vào Hoàng cung tuyệt đối không được nói năng tùy tiện. Nếu như Hoàng thái tôn không ở bên cạnh mà có người đến bắt chuyện với con, con chỉ cần tìm lời từ chối khéo là được.”
Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn gật đầu, đáp: “Dạ, con biết rồi.”
Tô Y nhìn nàng, nhưng vẫn không yên tâm. Lúc bà nghe tin Kỷ Vân Hành phải vào cung tham dự yến tiệc cuối năm, trong lòng bà lo sốt vó.
Yến tiệc do Hoàng Đế tổ chức là sự kiện chỉ những nhân vật có danh tiếng và địa vị trong triều mới được tham gia, đa phần đều là trụ cột của toàn bộ Đại Yến. Từ lúc nào mà Kỷ Vân Hành có thể tham gia những bữa tiệc như thế này? Huống hồ người nào người nấy ở tiền triều hậu cung đều là những người khôn ngan, nếu như có người rắp tâm muốn làm gì đó với Kỷ Vân Hành, chỉ sợ nàng sẽ không nhìn ra được rồi lại bị cuốn vào trong những phiền toái đó.
Trước khi đi, Tô Y đã dặn đi dặn lại Bùi Thiệu Sinh phải để ý chăm nom Kỷ Vân Hành thật kỹ, tuyệt đối không được để xảy ra sơ sót gì.
Bùi Thiệu Sinh nghiêm túc gật đầu nhận lời, luôn miệng bảo Tô Y cứ yên tâm giao cho mình, kết quả vừa vào cung cảnh tượng trước mắt đã khiến y trợn tròn mắt.
Y được sắp xếp ngồi ở khu vực dành cho các công tử thế gia, trong khi đó Kỷ Vân Hành lại được dẫn đến chỗ dành cho nữ quyến, cách nhau một khoảng khá xa, đến mức y chẳng thể nhìn rõ mặt Kỷ Vân Hành.
Dù các nữ quyến đều ăn mặc trang nhã, không có màu sắc quá rực rỡ, nhưng vẫn tựa như trăm hoa khoe sắc, đẹp không sao tả xiết.
Trong đại điện lộng lẫy được thắp sáng bằng đủ loại đèn với muôn kiểu hình dáng, phản chiếu ánh sáng lên trên gương mặt mọi người, làm bừng lên vẻ xa hoa của những món trà bánh và rượu nước bày biện khéo léo trên bàn.
Kỷ Vân Hành từ từ ngồi xuống, ánh mắt không nhìn lung tung mà chỉ kín đáo quan sát xung quanh để tìm bóng dáng Hứa Quân Hách. Tìm khắp một vòng vẫn không thấy hắn đâu, nàng liền dời ánh mắt về những đĩa trái cây và trà bánh trước mặt.
Không khí trong đại điện vô cùng náo nhiệt, mọi người trò chuyện rôm rả. Kỷ Vân Hành đưa tay vuốt phẳng váy, thấy những người khác đều ăn uống, nàng cũng đưa tay lấy một quả nho, nhưng còn chưa kịp cho vào miệng đã nghe thấy một giọng nói vang lên bên cạnh:
“Cô chính là Kỷ cô nương đến từ Linh Châu sao?”
Kỷ Vân Hành ngạc nhiên quay đầu lại, chỉ thấy bên cạnh là một nữ tử xấp xỉ tuổi nàng, trên người mặc trang phục lộng lẫy, búi tóc kiểu phụ nhân.
“Cô biết ta sao?” Kỷ Vân Hành nghi hoặc hỏi lại.
Nữ tử kia thấy nàng trả lời, đôi mắt sáng lên, lập tức ngồi sát tới nắm lấy tay nàng vô cùng thân thiết, cười nói: “Đâu chỉ ta, e rằng phân nửa Kinh thành này đều biết đến cô nương đó!”
Ngay sau đó, lại có một người khác xen vào:
“Đúng vậy, nghe nói cô là cháu gái của Bùi đại nhân, từng giúp Bùi gia ở Linh Châu lật lại bản án. Từ khi biết cô đến Kinh thành, mọi người đều mong được gặp cô. Ta còn từng gửi bái thiếp đấy.”
Kỷ Vân Hành mơ hồ đáp: “Bái thiếp? Ta chưa từng nhận được.”
Nữ tử kia cười nói: “Đương nhiên là Thái tôn Điện hạ đã chặn lại rồi, ngài ấy nói cô mới đến Kinh thành cần thời gian thích nghi, không tiện tham gia tiệc tùng xã giao.”
Lời này tựa như mở ra một hộp trò chuyện, các nữ quyến xung quanh Kỷ Vân Hành đều hứng thú tham gia, mỗi người một câu xôm tụ hẳn lên. Qua câu chuyện, Kỷ Vân Hành mới biết từ lâu mình đã nổi danh trong nhóm nữ quyến này.
Nguyên nhân thứ nhất là vì nàng là cháu ngoại của Bùi Hàn Tùng. Năm đó Bùi Hàn Tùng đã để lại nhiều chiến công lừng lẫy ở Kinh thành, danh tiếng vang dội. Mà nay Hoàng Đế lật lại vụ án cũ thanh lọc triều chính, để chuyện cũ người xưa lần nữa tái hiện trong mắt mọi người, mà Kỷ Vân Hành chính là tâm điểm được quan tâm nhất.
Thứ hai là vì Hứa Quân Hách đặc biệt quan tâm đến nàng, ngoài việc từ chối bái thiếp, hắn còn thường xuyên đưa Kỷ Vân Hành dạo chơi khắp Kinh thành, hoàn toàn không hề có ý che giấu mối quan hệ của cả hai.
Mọi người đều rất tò mò về Kỷ Vân Hành, thường ngày không gặp được thì thôi, nay lại có thể gặp nàng trong yến tiệc, chẳng khác nào bắt được cơ hội để trò chuyện.
Chỉ trong chốc lát, xung quanh chỗ ngồi của Kỷ Vân Hành đã chật kín người, hai bên tai nàng không ngừng tiếp nhận những âm thanh từ mọi phía. Những người đó giới thiệu về thân phận của mình, gần như đều là gia quyến nhà đại nhân, nhưng Kỷ Vân Hành không sao nhớ hết được.
Kỷ Vân Hành vốn không giỏi giao tiếp, nàng nhớ lời Tô Y dặn trước khi đi nên khi trả lời cũng nói chậm hơn. Người ta hỏi bốn năm câu liên tiếp, nàng cũng chỉ đáp lại một câu, quả nho trong tay mãi vẫn chưa được đưa lên miệng.
Nhưng nàng cũng không cảm nhận được ác ý từ những người này, ánh mắt của họ đều mang theo sự tò mò và tìm hiểu, không hề có ý khinh thường nàng. Vì vậy, nàng cũng không cảm thấy khó chịu trước sự náo nhiệt này.
Đúng lúc nàng đang lơ tơ mơ, bỗng thấy Tuân Ngôn tiến đến trước mặt nàng, trước hết y hành lễ với các nữ quyến xung quanh, sau đó mới nói với nàng:
“Kỷ cô nương, Điện hạ nhà ta cho mời cô nương.”
Cả đám người lập tức im bặt, ánh mắt tìm kiếm vô thức dõi ra xa, quả nhiên nhìn thấy được Hoàng thái tôn đang ở cách đó nhìn về phía bên này.
Hôm nay Hoàng thái tôn mặc triều phục đỏ rực, sắc đỏ phản chiếu lên cột vàng, hoa văn mãng xà bốn móng trên áo càng thêm sáng rực dưới ánh đèn. Mái tóc đen nhánh được búi gọn dưới kim quan, tôn lên gương mặt tuấn mỹ.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt vừa chạm vào nhau, nàng đã thấy được ý cười trong mắt hắn.
Nàng hành lễ với các nữ quyến xung quanh, sau đó đứng dậy đi theo Tuân Ngôn tiến đến trước mặt Hứa Quân Hách.
Mái tóc trước trán nàng hơi rối, Hứa Quân Hách đưa tay chỉnh lại rồi cầm lấy tay nàng, nhón quả nho trong tay nàng bỏ vào miệng mình, hỏi: “Nói chuyện gì với bọn họ vậy?”
Kỷ Vân Hành còn chưa kịp ăn, chỉ đành bĩu môi nói: “Không nói gì cả, bọn họ hỏi ta nhiều lắm, ta không biết trả lời.”
Hứa Quân Hách như đã đoán trước được, người ta gửi rất nhiều bái thiếp chắc hẳn là muốn gặp mặt Kỷ Vân Hành nói chuyện vài ba câu thôi, thế là hắn cười hỏi: “Nàng làm quen hết chưa?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu, người đông quá, nàng không nhớ nổi.
Hứa Quân Hách an ủi: “Không sao, vốn chẳng phải chuyện quan trọng gì, sau này từ từ làm quen cũng được.”
Hắn dắt tay Kỷ Vân Hành bước qua đám đông tiến đến hàng ghế đầu trong đại điện, ngồi xuống ở vị trí gần ngai vàng nhất. Chỗ này là vị trí của Hứa Quân Hách, những người ngồi xung quanh đó đều là hoàng thân quốc thích, quần áo và trang sức của họ đều toát lên vẻ xa hoa cao quý.
Có người tươi cười chào hỏi Hứa Quân Hách, sau khi trò chuyện vài câu với người ta xong hắn lại nghiêng đầu ghé sát tai Kỷ Vân Hành, hạ giọng nói cho nàng biết thân phận và tên tuổi của những người ấy.
Tư thế kề tai nói nhỏ đầy ngọt ngào ấy rơi vào tầm mắt Thích Khuyết và Phàn Văn Trạm, cả hai nháy mắt ra hiệu về phía Hứa Quân Hách muốn trêu chọc nhưng Hứa Quân Hách lại làm ngơ không thèm nhìn. Thế là hai người họ lại kéo theo Bùi Thiệu Sinh đang ngồi ở giữa, cứ rủ rỉ hai ba câu với nhau lại liếc trộm về phía Hứa Quân Hách, rõ ràng đang bàn luận chuyện gì đó.
Hứa Quân Hách cầm chén rượu lên giả vờ muốn ném về phía ba người khiến bọn họ cười ha hả, làm bầu không khí trong điện trở nên náo nhiệt lạ thường.
Yến tiệc đầu năm lần này gồm cả tiền triều lẫn hậu cung, gần như hội tụ đủ toàn bộ quan viên, nữ quyến và con cháu thế gia có tiếng trong Kinh thành. Với Kỷ Vân Hành, nhiệm vụ lớn nhất tối nay chính là nhận mặt người, nàng cố gắng ghi nhớ thân phận và khuôn mặt từng người, nhưng vẫn thường xuyên lộ ra vẻ ngơ ngác, ánh mắt đầy mông lung khiến Hứa Quân Hách nhìn mà không nhịn được cười.
Hắn vốn nghĩ rằng đây là một việc nhàm chán, chắc chắn sẽ khiến Kỷ Vân Hành nhanh chóng chán nản rồi bỏ cuộc giữa chừng.
Nhưng Kỷ Vân Hành lại là người cực kỳ nhẫn nại, nàng nỗ lực thích nghi với môi trường trong Kinh thành, nhờ sự hướng dẫn của Hứa Quân Hách để ghi nhớ những người đó vào trong đầu, cảm thấy việc này vô cùng mới lạ.
Bởi vì mỗi người ở đây dường như đều biết đến nàng.
Kỷ Vân Hành vốn cho rằng đây sẽ là một buổi lễ trang trọng và nghiêm túc, nhưng không ngờ tới đây lại thấy mọi người ăn uống vui vẻ, thoải mái trò chuyện, toàn bộ đại điện tràn ngập không khí nhẹ nhàng và thư thả.
Chẳng mấy chốc những màn giao tiếp xã giao cũng đã kết thúc, Thánh giá của Hoàng Đế đã đến, lúc ngài vừa bước vào đại điện, mọi lời trò chuyện đều dừng lại, tất cả đều đứng dậy hành lễ.
Hoàng Đế trông có vẻ tâm trạng rất tốt, sau khi ngồi lên ngai đã mỉm cười phất tay hạ lệnh cho mọi người an tọa. Lúc này đại điện yên lặng hẳn, Hoàng Đế cất lời nói đôi câu khách sáo chúc mừng năm mới, sau đó hạ lệnh khai tiệc.
Ngay sau đó, các thái giám và cung nữ xếp hàng dài lần lượt đi vào dọn hết trà bánh trên bàn, thay vào đó là đủ món cao lương mỹ vị được bày lên. Các nhạc công trong cung chia nhau ngồi hai bên, tấu lên những khúc nhạc du dương làm tiếng đàn lan tỏa khắp đại điện. Sau đó, từng vị đại thần bắt đầu dâng lễ chúc Tết, cung chúc Hoàng Đế một năm mới an khang.
Kỷ Vân Hành ngồi ở vị trí quá gần phía trước, gần như có thể nhìn rõ từng món lễ vật được dâng lên Hoàng Đế, ánh mắt bị cuốn theo những món quà tặng đủ màu đủ loại không rời đi.
Cảnh tượng này đã quá quen thuộc đối với Hứa Quân Hách, vả lại năm nào cũng diễn ra như thế, trong mắt hắn chẳng có gì thú vị. Hắn thấy Kỷ Vân Hành đang chăm chú nhìn liền tiện tay bóc vỏ một con tôm đưa đến bên miệng nàng, hỏi nhỏ: “Nàng có thích thứ gì không? Ta sẽ xin Hoàng gia gia tặng nàng.”
Con tôm chạm tới bên miệng, Kỷ Vân Hành lập tức há miệng ăn rất tự nhiên, còn đáp lời một cách mơ hồ: “Ta chỉ nhìn thôi.”
Đúng vào lúc này, Hoàng Đế bỗng cất lời: “Nhiều năm trước mỗi khi yến tiệc đầu năm diễn ra, Mộng Chu đều là người đầu tiên dâng rượu kính trẫm. Thoắt cái đã hai mươi năm trôi qua, đã lâu lắm rồi trẫm chưa được uống rượu của người nhà họ Bùi. Năm nay vì giải oan cho Bùi gia mà trẫm đã không ngại xa xôi đi đến tận Linh Châu, đi đi về về cũng tốn không ít công sức. Hai đứa trẻ nhà họ Bùi sao còn không biết ra đây chúc Tết trẫm?”
Cả đại điện lập tức im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía trước.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu, ánh mắt nàng chạm phải ánh nhìn của Bùi Thiệu Sinh ở góc chéo phía đối diện. Hai người dường như có một khoảnh khắc giao tiếp bằng mắt rất ngắn ngủi, ngay sau đó cả hai đồng loạt đứng dậy, nâng chén rượu lên bước ra giữa đại điện.
Âm nhạc trong điện dần ngừng lại, chỉ còn tiếng đàn cổ vang lên giai điệu chậm rãi và du dương.
Bùi Thiệu Sinh nâng cao chén rượu, cất giọng nói:
“Hoàng ân to lớn, Bùi gia giờ đây được minh oan hoàn toàn nhờ có Hoàng thượng nhân từ anh minh sáng suốt, nay thảo dân cùng muội muội thay mặt Bùi gia kính Hoàng thượng một chén, cung chúc ngô hoàng vạn tuế.”
Kỷ Vân Hành làm theo, nói xong câu “Cung chúc ngô hoàng vạn tuế” rồi nâng cao chén rượu, cùng Bùi Thiệu Sinh uống cạn.
Rượu vẫn là thứ nàng không quen, vừa vào miệng đã xộc lên mùi hương thơm ngát, nhưng vị cay nồng khiến cổ họng nàng bỏng rát, cả cổ và tai đỏ bừng lên ngay tức khắc.
Hoàng Đế mỉm cười hài lòng uống hết chén rượu, sau đó mới nói:
“Mấy năm qua hai đứa nhỏ các ngươi đã chịu nhiều khổ cực, từ nay về sau hãy coi Kinh thành là nhà mình mà yên tâm ở lại, trẫm nhất định sẽ không để các ngươi bơ vơ không chốn nương thân nữa. Bùi Thiệu Sinh, năm xưa đại bá của ngươi vào triều, chức quan đầu tiên là Tu soạn Hàn Lâm Viện. Nay ngươi có muốn đảm nhận chức này không?”
Bùi Thiệu Sinh nghe vậy, cuống quýt lập tức quỳ xuống thưa:
“Hoàng thượng, Tu soạn Hàn Lâm Viện xưa nay đều tuyển chọn qua khoa cử, thảo dân xấu hổ không dám nhận.”
“Có gì mà không được?” Hoàng Đế nói tiếp: “Triều đình vốn bị sâu mọt bám chặt, sau đợt thanh trừng sạch sẽ lần này đúng lúc nhiều chức vị bị bỏ trống. Trong mắt trẫm, cốt cách rắn rỏi dám hy sinh vì thanh danh của ngươi rất đáng quý, huống hồ ngươi còn là con cháu Bùi gia, trẫm cảm thấy rất phù hợp, chư vị ái khanh thấy sao?”
Các đại thần xung quanh lần lượt lên tiếng bày tỏ tán đồng.
Quần thần hiểu được lòng vua, trong lòng họ đều biết rằng lần này Hoàng Đế mời hai huynh muội Bùi Thiệu Sinh đến dự yến tiệc đầu năm, lại còn điểm mặt gọi tên ra chầu vốn là công khai chính thức thân phận của hai người họ, để chiếc mũ quan của nhà họ Bùi bỏ trống nhiều năm trong triều có người kế tục.
Nghe được những lời tán thưởng của mọi người, Bùi Thiệu Sinh không từ chối nữa, chỉ biết dập đầu tạ ơn.
Hoàng Đế lại chuyển ánh mắt nhìn về phía Kỷ Vân Hành, nhìn đôi mắt đen láy tròn xoe của nàng khiến ngài cũng dịu giọng hơn, cười hỏi: “Kỷ nha đầu, còn ngươi, ngươi muốn gì?”
Kỷ Vân Hành suýt nữa bị chén rượu kia làm cho choáng váng, đến giờ cổ họng vẫn nóng rát, phản ứng có hơi chậm chạp.
Hoàng Đế lại hỏi tiếp: “Ngươi đã đến tuổi này, có muốn thành hôn chưa?”
Kỷ Vân Hành chầm chậm đảo mắt, nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Quân Hách, lại thấy hắn chống cằm tươi cười nhìn nàng, dáng vẻ hết sức thong dong nhàn nhã.
Kỷ Vân Hành từ tốn quỳ xuống, đột nhiên nói: “Dân nữ muốn vào Đại lý tự làm việc.”
Hoàng Đế bật cười thành tiếng, hỏi lại: “Tại sao?”
Kỷ Vân Hành đáp: “Dân nữ chỉ muốn tận chút sức mọn, để mỗi vụ án đều có thể được làm rõ chân tướng.”
Nàng biết mình chẳng có tài cán gì đặc biệt, nhưng sau khi Bùi gia chịu tội suốt hai mươi năm đã kéo theo bao người liên lụy, mà gốc rễ của tất cả chẳng qua chỉ là một chữ “oan”.
Con đường nàng từng bước qua ngập đầy bùn lầy, đương nhiên không muốn người khác cũng chịu cảnh tương tự như mình. Chỉ cần có thể góp chút sức lực, dù chỉ là công việc nhỏ nhặt, nàng cũng đã mãn nguyện.
Hoàng Đế nghe được lời thỉnh cầu của Kỷ Vân Hành cũng thấy khá thú vị, lập tức đập bàn cười nói:
“Đúng lúc sau tiết Lập Xuân, Lương Học cũng sẽ tiếp nhận chức Thiếu khanh của Đại lý tự. Nếu vậy sau Lập Xuân, ngươi hãy theo hắn cùng đến Đại lý tự làm việc đi.”
Kỷ Vân Hành được Hoàng Đế cho phép, vẻ hào hứng hiện rõ trên gương mặt. Nàng cùng Bùi Thiệu Sinh dập đầu tạ ơn Hoàng Đế, sau đó đứng dậy trở về chỗ ngồi của mình.
Kỷ Vân Hành bước chầm chậm trở lại bàn tiệc, vừa tới gần đã bị Hứa Quân Hách kéo tay dẫn nàng ngồi xuống ghế. Hắn lại bóc một con tôm đặt vào bát nàng, ghé sát thì thầm: “Chỉ uống một chén rượu mà đã say sao?”
Kỷ Vân Hành xoa bụng, cảm giác dạ dày như bị đốt cháy, lẩm bẩm: “Khó chịu.”
Hứa Quân Hách dịu giọng dỗ: “Ăn chút gì đó sẽ đỡ ngay.”
Lúc này, Tuân Ngôn đứng hầu hạ phía sau tiến lên định giúp bóc tôm nhưng lại bị Hứa Quân Hách phất tay bảo lui xuống. Trong đại điện, vô số ánh mắt trong tối ngoài sáng đều hướng về đây, ai nấy đều thấy rõ ràng động tác của Hứa Quân Hách.
Thế nhưng Kỷ Vân Hành lại không chú ý, chỉ hứng thú nhìn các đại thần tiếp tục dâng lễ vật chúc mừng. Thi thoảng nàng lại gắp một miếng đồ ăn bỏ vào miệng, lại vô thức há miệng ăn thêm từng miếng đồ ăn Hứa Quân Hách đút cho. Ăn cho đến khi bụng no căng, nàng mới lắc đầu đẩy nhẹ tay hắn, bảo rằng không ăn nữa.
Hoàng thái tôn năm nay vừa đến tuổi đội mũ, trước giờ chưa từng nghe nói hắn để ý đến thiên kim quý nữ nhà nào, bên cạnh cũng không có thị thiếp. Thế mà lần này đi một chuyến đến Linh Châu trở về, lại dẫn theo một cô nương dung nhan thanh tú tuyệt mỹ. Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, xem ra ngày lập Thái tôn phi cũng chẳng còn xa.
Đeo dạ minh châu trên đầu, chắc Kỷ Vân Hành là người đầu tiên trong Kinh thành làm được điều đó.
Nghĩ đến thân phận của Kỷ Vân Hành, mọi người cũng hiểu rõ phần nào. Nếu năm xưa Bùi gia không bị oan khuất, với sự được sủng ái và tốc độ thăng quan của Bùi Hàn Tùng, việc ông trở thành Thừa tướng chỉ là chuyện sớm muộn. Ông còn lại thân thiết với Thái tử, quan hệ hai bên cũng khắng khít, ông chỉ có mỗi một đứa cháu ngoại như nàng, đáng lẽ từ nhỏ đã nên quen biết với Hoàng thái tôn, hai người kết thành thanh mai trúc mã mới phải.
Dù Kinh thành cách xa Linh Châu ngàn dặm, nhưng trải qua bao nhiêu năm tháng, cuối cùng vòng đời đưa đẩy hai người vẫn nắm chặt tay nhau.
Đó chẳng phải là duyên trời định hay sao?
“Kỷ Vân Hành.” Hứa Quân Hách lau tay cho nàng, thản nhiên hỏi: “Vừa nãy Hoàng thượng hỏi chuyện nàng, sao nàng không trả lời?”
Kỷ Vân Hành ngẫm lại, nhíu mày hỏi: “Hỏi chuyện gì? Ta đã trả lời rồi mà!”
“Ngài hỏi nàng có muốn thành hôn chưa?” Hứa Quân Hách thấp giọng nói khẽ, nói xong còn bổ sung thêm một câu: “Với ta.”
Nàng bỗng dưng quay đầu lại, chăm chú nhìn hắn. Gương mặt nàng ửng đỏ, từ gò má lên sống mũi rồi lan ra tận vành tai, trong đôi mắt long lanh tràn ngập ánh sáng, vẻ mặt có hơi mơ màng như đã say. Nàng dứt khoát đáp lại: “Đương nhiên là có rồi.”
Hứa Quân Hách hơi khựng lại như rất bất ngờ trước câu trả lời này, hắn ghé sát lại nhìn vào mắt nàng, hỏi nhỏ:
“Nàng say rồi phải không? Kỷ Vân Hành, nàng uống đến mơ hồ rồi sao?”
Kỷ Vân Hành vẫn ngồi nghiêm chỉnh, tuy khuôn mặt nhìn có vẻ ngơ ngác nhưng ánh mắt vẫn sáng rõ: “Không hề.”
Hứa Quân Hách nắm lấy tay nàng, nhẹ giọng: “Vậy thì nói lại lần nữa.”
Kỷ Vân Hành l**m môi, từ tốn lên tiếng: “Nếu như thành hôn, đương nhiên là phải thành hôn với Lương Học rồi.”
Hứa Quân Hách cười đến híp mắt, vẻ mặt đắc ý khó lòng che giấu.
Sau đó nàng lại hỏi: “Nhưng thành hôn xong, ta còn đến Đại lý tự được không? Hoàng thượng vừa mới đồng ý với ta rồi…”
Hứa Quân Hách khẽ hừ một tiếng: “Ai còn có thể ngăn được nàng chắc?”
Rồi hắn nói thêm: “Với lại, chuyện hôn sự này muốn tổ chức rình rang cũng cần phải chuẩn bị rất lâu, không phải hôm nay đồng ý là ngày mai đã thành hôn được đâu. Hay là nàng nôn nóng?”
Kỷ Vân Hành gãi nhẹ vào lòng bàn tay hắn: “Ta có nôn nóng đâu.”
Hứa Quân Hách phì cười: “Ta cũng không vội, ngày tháng còn dài, cứ từ từ mà tính.”
Đúng vào lúc ấy, nhạc khúc trong điện lại vang lên, giữa không khí náo nhiệt khi mọi người hân hoan nâng chén chúc rượu mừng vào năm mới, một giọng hát du dương chầm chậm cất lên:
“Ngày xuân tiệc rượu ngâm nga
Rượu xanh nâng chén xin ca một lần
Cúi xin ba ước nguyện trần:
Một xin tuổi thọ lang quân miên trường
Hai xin thân thiếp kiện khương
Ba xin như én trên rường một đôi
Dù cho vật đổi sao dời, năm năm tháng tháng một đời bên nhau…”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
