Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 112: Ngoại truyện 3: Rời Linh Châu đến Kinh Thành: Thế là rất nhiều năm sau đó, nàng đã không còn cô đơn nữa!
Vết thương trên người Bùi Thiệu Sinh phải tĩnh dưỡng hơn một tháng mới hồi phục hoàn toàn. Không biết có phải vì tác dụng tâm lý hay không mà dù miệng vết thương kết vảy đã tróc, thịt mới cũng đã mọc lên, nhưng đôi khi y vẫn cảm thấy đau âm ỉ như thể có thứ gì đó nặng nề rơi vào tim, để lại một vết thương mãi mãi không thể lành.
Y thường cầm theo cây sáo ngẩn người nhìn vào khoảng không vô định, đắm chìm trong ký ức xưa cũ.
Đó là một cây sáo nguyên vẹn. Trước đây, Bùi Thiệu Sinh từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ chẳng bao giờ tìm lại được nửa còn lại, tưởng rằng tình yêu mà cha để lại đã vĩnh viễn mất đi. Thế nhưng sau này y đã may mắn nhận được một nửa đã mất, thế là y nhờ Kỷ Vân Hành giúp mình mang theo hai đoạn sáo gãy ra tiệm để nhờ người ghép lại thành một cây sáo hoàn chỉnh.
Cây sáo được mắc cố định bằng sợi chỉ vàng, nhưng những vết nứt do năm tháng để lại đã bị mài mòn trở nên tròn trịa, không thể khớp lại hoàn toàn như ban đầu.
Cuối cùng cây sáo ấy vẫn mang một vết nứt, sau này Bùi Thiệu Sinh đã thử thổi rất nhiều lần, nhưng âm thanh du dương trong trẻo ngày trước đã không còn nữa.
Tựa như những tiếc nuối trong lòng dẫu cố gắng thế nào cũng không thể xoa dịu.
Song, cũng có những tin tức tốt lành đến.
Sau khi Hoàng Đế cùng triều thần xử lý xong vụ bê bối của Tôn Tề Tranh tại Linh Châu, đoàn người đã lên đường trở về Kinh Thành. Hơn nửa tháng sau, tin tức từ ngàn dặm xa xôi truyền đến –– Ninh Vương gia bởi tội bất kính khi cúng tế tổ tiên đã bị Hoàng Đế phế truất khỏi Hoàng tộc, giáng làm thứ dân và giam cầm suốt đời. Cả thê tử và con cái của Ninh Vương gia ở Giang Nam cũng bị liên lụy, lập tức áp giải về Kinh Thành ngay trong đêm để chịu cấm túc.
Còn bè đảng của Tôn tướng dĩ nhiên cũng không có kết cục tốt hơn. Trong thời gian Hoàng Đế phục hồi danh dự cho Bùi gia, triều đình cũng chứng kiến một đợt thanh trừng lớn. Tất cả những kẻ từng tham gia hãm hại Bùi gia và Thái tử đều bị điều tra rõ ràng. Một danh sách dài được đưa ra, dưới bàn tay sắt của Hoàng Đế, các chiếu chỉ xét nhà diệt tộc được ban xuống, máu nhuộm đỏ Kinh thành mười dặm.
Cả Đại Yến cũng vì chuyện này râm ran không ngớt trong một thời gian dài, dân chúng đưa ra đủ mọi giả thuyết, suy đoán không ngừng về những việc làm của Hoàng Đế, những tin đồn về Hứa Thừa Ninh lại càng lan rộng hơn. Nhưng khi sự việc dần dần đi vào hồi kết, những lời đồn đó cũng từ từ yếu đi.
Sau khi Bùi Thiệu Sinh hồi phục thương thế, Sở Tình đã đến tìm Kỷ Vân Hành để từ biệt.
Bà cảm thấy đã báo được thù cho con gái, chính bà cũng đã làm hết sức để giúp Kỷ Vân Hành. Giờ mọi chuyện đã ngã ngũ, bà cũng nên trở về quê nhà mở một cửa hàng nhỏ, sống quãng đời còn lại bên cạnh con gái.
Kỷ Vân Hành không nỡ, cứ níu lấy Sở Tình lại nói chuyện rất lâu. Đến lúc hai người phải chia tay, nàng lại thấy Lục Cúc đeo tay nải trên vai đứng trước cửa điện, vừa khóc vừa nói lời từ biệt nàng.
Lục Cúc muốn theo Sở Tình rời đi, nàng ấy biết ngày sau Kỷ Vân Hành sẽ đến Kinh thành, nơi đó có vô vàn vinh hoa phú quý không thể hưởng hết, nếu nàng ấy đi theo Đại cô nương cũng sẽ được hưởng phúc. Nhưng Lục Cúc lại cảm thấy sau này sẽ có rất nhiều người chăm sóc tốt cho Kỷ Vân Hành, Đại cô nương không còn cần mình đến bầu bạn nữa. Nhưng Sở Tình thì khác, bà chỉ có một mình.
Lục Cúc đã không còn cha mẹ từ nhỏ, năm đó khi quỳ xuống đất ở cửa tiệm đậu hũ gọi Sở Tình một tiếng “mẹ”, nàng ấy đã coi Sở Tình là mẹ ruột từ tận đáy lòng. Vì thế, Lục Cúc đã xin phép Kỷ Vân Hành để đi theo Sở Tình trở về quê nhà của bà.
Kỷ Vân Hành đương nhiên không có lý do gì để ngăn cản. Nàng ôm Lục Cúc một cái thật chặt, lại lặng lẽ đem hết toàn bộ số bạc mình dành dụm được tặng cho Lục Cúc, bởi vì nàng hiểu rằng đây có lẽ là lần cuối cùng hai người gặp nhau, thế nên đây là món quà từ biệt nàng muốn dành tặng nàng ấy.
Lục Cúc dập đầu với Kỷ Vân Hành, sau đó cùng Sở Tình rời đi.
Kỷ Vân Hành đứng ở cửa đưa tiễn, cứ nhìn theo mãi cho đến khi cỗ xe ngựa khuất bóng nơi cuối tầm mắt, mới lau nước mắt tiu nghỉu trở về phòng. Sau khi tiễn hai người họ, lòng nàng như trống đi một khoảng, nàng nằm vật ra giường thẫn thờ không thôi.
Tối đến Hứa Quân Hách trở về, từ miệng Tuân Ngôn biết được chuyện Sở Tình và Lục Cúc đã rời đi. Hắn chỉ gật đầu, không để lộ biểu cảm gì. Sau đó, hắn đi tắm rửa thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi bước tới ngoài tẩm điện của Kỷ Vân Hành, nhẹ nhàng gõ cửa.
Kỷ Vân Hành uể oải bò xuống giường mở cửa, trước mắt nàng là Hứa Quân Hách đang đứng bên ngoài, trên người vận một bộ TSm mỏng nhẹ màu xanh nhạt, mái tóc đen tuyền được cố định bằng một chiếc trâm, phần tóc thả xuống xõa trên vai, đuôi tóc còn vương vài giọt nước. Mùa hè oi bức nhưng người hắn lại toát ra một luồng khí mát lạnh, hắn mỉm cười nhìn nàng, hỏi:
“Ở đâu ra quả khổ qua thành tinh thế này?”
Kỷ Vân Hành đã cô đơn suốt cả một ngày, lúc này đang rất cần được an ủi. Nàng không nói lời nào đã nhào thẳng tới ôm chặt lấy eo hắn, tựa cả người vào lòng hắn.
Hứa Quân Hách vòng tay ôm lấy nàng thật chặt dẫn nàng bước vào trong, thuận tay đóng cửa phòng lại. Trong phòng không hề có ánh sáng, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len qua cửa sổ, chiếu rọi chút sáng yếu ớt.
“Sao không thắp đèn?” Hắn khẽ nhíu mày, khó trách khi nãy nàng lại đi ra mở cửa chậm như vậy.
Kỷ Vân Hành vùi mặt vào lồng ngực hắn, nghẹn ngào: “Lục Cúc đã theo dì Tình rời đi rồi.”
Hứa Quân Hách ôm nàng bước tới bên đèn, nhặt chiếc mồi lửa đặt sẵn bên cạnh lên, buột miệng nói:
“Vậy là trách ta không sắp xếp người chăm sóc nàng chu đáo sao?”
Kỷ Vân Hành lập tức ngẩng đầu lên, suýt nữa đã đụng phải cằm hắn, lớn tiếng phản bác:
“Ta nói bao giờ? Đừng có vu oan cho ta!”
Hứa Quân Hách mỉm cười, hắn thắp sáng tim đèn rồi đậy chao đèn lại, cả gian phòng lập tức ngập trong ánh sáng dịu dàng.
Kỷ Vân Hành nhìn ra được, người này bất kể lúc nào cũng tìm cách trêu đùa nàng, thế là nàng dùng đầu húc mạnh vào ngực hắn một cái, không ngờ ngực hắn lại cứng như sắt khiến trán nàng đau nhói, nàng lặng lẽ đưa tay lên xoa xoa đầu mình.
Hứa Quân Hách bật cười sảng khoái, kéo nàng đến ngồi trên chiếc trường kỷ bên cửa sổ, hỏi: “Nghe nói nàng đã đem toàn bộ số bạc tích góp bao lâu nay tặng cho người ta? Sao lại hào phóng như vậy?”
Kỷ Vân Hành bĩu môi nói: “Tổng cộng cũng không có bao nhiêu.”
Chỉ là vài chục lượng bạc trắng, dẫu có tằn tiện thế nào, nhiều nhất cũng chỉ đủ dùng một hai năm.
Lục Cúc và Sở Tình còn cả một quãng đời dài phía trước, số bạc ít ỏi này chỉ chiếm một phần nhỏ trong cuộc sống của họ, không thể đồng hành lâu dài.
Hứa Quân Hách ôm nàng vào lòng, dịu giọng dỗ dành:
“Đời người có vô vàn cuộc chia ly. Trên thế gian này nhiều người như thế, vậy mà giữa biển người mênh mông các người vẫn có thể gặp gỡ và đồng hành cùng nhau một đoạn đường đã là duyên phận. Nàng chỉ cần biết rằng về sau họ sẽ sống tốt, không còn chịu bất kỳ tổn thương nào nữa, như vậy là đủ rồi.”
Kỷ Vân Hành khẽ đáp, giọng đầy hoang mang: “Nhưng làm sao ta biết được họ sẽ sống tốt đây?”
Hứa Quân Hách nghe vậy liền cười nhẹ: “Chuyện này đơn giản thôi, ta sẽ phái người đến nha môn địa phương báo trước một tiếng, để bên nha môn chiếu cố cho hai người họ, có được không?”
Hắn ôm Kỷ Vân Hành ngồi lên đùi mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn nàng, giọng điệu pha chút trêu chọc:
“Lúc trước ta trở về Kinh thành, nàng còn dùng câu ‘Tương tri vô viễn cận, vạn lý thượng vi lân’ để tự an ủi mình kia mà? Sao lần này tới lượt họ rời đi, nàng lại sầu muộn như vậy?”
Kỷ Vân Hành tròn mắt kinh ngạc: “Sao Lương Học biết câu đó?”
“Tiểu viện hoang tàn của nàng là ta sai người dọn dẹp, tất cả đồ đạc đều được thu gom lại. Ta đã kiểm tra qua nên đã thấy được những thứ nàng từng viết.” Hứa Quân Hách hất cằm tỏ vẻ đắc ý như đang muốn đòi công lao.
Việc dọn dẹp tiểu viện của Kỷ Vân Hành khiến hắn vô cùng hứng thú. Những món đồ bên trong đều mang đậm dấu ấn của nàng, từ các món đồ chơi xấu xí thảm hại mà nàng tự tay làm, đến sách vở nàng hay đọc, những câu viết nguệch ngoạc và cả những bài văn cùng giấy tập viết của nàng.
Từ trong những dòng chữ nàng viết, hắn sẽ suy đoán xem lúc viết ra những dòng này nàng sẽ suy nghĩ những gì, việc đoán tâm tư ấy có một dạo trở thành thú vui của hắn.
Kỷ Vân Hành không ngờ Hứa Quân Hách lại đoán được câu thơ đó là nàng viết sau khi hắn rời Linh Châu, trong lòng vừa thấy khâm phục, vừa vui mừng vì hắn còn để tâm cẩn thận kiểm tra đồ đạc trong tiểu viện của mình. Nàng cúi xuống hôn nhẹ lên tai hắn, nhưng hôn người ta mà tai nàng lại đỏ bừng lên, thế là nàng vội tựa đầu lên vai hắn để che đi.
Hứa Quân Hách cầm lấy tay nàng nghịch ngợm mấy ngón tay nhỏ xinh, để nàng hoàn toàn dựa vào mình. Một lát sau, hắn mới nói: “Những việc ở Linh Châu mấy ngày nay gần như đã thu xếp ổn thỏa.”
Kỷ Vân Hành vừa nghe vậy đã lập tức ngồi thẳng dậy, hỏi: “Có phải sắp lên đường về Kinh thành không?”
Hứa Quân Hách mỉm cười nhìn nàng, không đáp.
Kỷ Vân Hành ngẫm nghĩ rồi nói: “Ta không có đồ đạc gì nhiều cần phải thu dọn, lúc nào cũng có thể xuất phát, đi càng sớm càng tốt.”
Nàng đã lâu không được gặp Tô Y và chó con Học Học nên nhung nhớ không nguôi.
Hứa Quân Hách vốn nghĩ nàng sẽ quyến luyến không nỡ rời xa Linh Châu, không ngờ nàng lại háo hức như vậy.
Hắn ngẩng đầu ghé sát lại gần, hôn lên khóe môi nàng: “Được.”
Hắn ôm lấy Kỷ Vân Hành, bàn tay dịu dàng v**t v* lên lưng nàng như đang dỗ dành một chú mèo nhỏ, giọng nói chậm rãi vang lên:
“Giữa Linh Châu và Kinh thành cách nhau núi cao sông dài, đường xa vạn dặm. Nàng không thể đi được nửa đường đã đòi quay lại, cũng không thể đến Kinh thành rồi đổi ý, gào khóc la hét muốn về nhà, biết chưa?”
Trong lòng Hứa Quân Hách vẫn chưa nắm chắc.
Kỷ Vân Hành từ nhỏ đến lớn chưa từng đi xa nhà, chuyến hành trình lần này không phải ba ngày năm bữa là có thể tới nơi. Nàng lớn chừng này nhưng vẫn chưa từng rời khỏi Linh Châu, bây giờ đột nhiên bảo nàng đi xa, ai biết được nàng có đổi ý giữa đường hay không?
Bây giờ hắn đã có thể cảm nhận rõ ràng rằng Kỷ Vân Hành thích hắn, cũng biết rõ nàng bằng lòng theo hắn đến Kinh thành.
Nhưng liệu tình cảm đó có thắng nổi sự gắn bó của nàng với quê hương Linh Châu, nơi nàng đã sinh ra và lớn lên không?
Kỷ Vân Hành từ năm chín tuổi đã học cách tự lập, hầu như không dựa dẫm vào ai. Sợi dây tình cảm mong manh giữa nàng và hắn tuy gần mà xa, khiến Hứa Quân Hách không thể an lòng.
Hắn ôm chặt Kỷ Vân Hành, hỏi nàng hết lần này tới lần khác: “Liệu trên đường đi nàng có hối hận rồi đổi ý hay không?”
Kỷ Vân Hành cũng lặp đi lặp lại một câu trả lời “Sẽ không”, đến cuối cùng nàng ngáp dài buồn ngủ rồi tựa vào vai Hứa Quân Hách ngủ thiếp đi.
Hứa Quân Hách ngồi im ở đó rất lâu để nàng ngủ say trong lòng mình. Mãi tới khuya, hắn mới chầm chậm đứng dậy nhẹ nhàng bế nàng đặt lên giường, cởi giày và tất ra rồi nhét chân nàng vào chăn mỏng.
Ánh trăng bàng bạc, gió đêm dịu dàng.
Hứa Quân Hách đẩy cửa bước ra ngoài, hắn lại đứng trong sân dưới ánh trăng hồi lâu, chẳng hiểu sao lại không thấy buồn ngủ. Mãi tới khi Tuân Ngôn đến khuyên nhủ, hắn mới trở về tẩm điện.
Ba ngày sau, mọi người tập trung tại cổng Nam thành của Linh Châu.
Tiết Cửu vốn một thân một mình, từ lâu đã không còn quay về quê nhà nữa, nay chuyện ở Linh Châu đã xong, ông ấy định trở lại tiếp tục làm đồ tể bán thịt lợn, nhưng Kỷ Vân Hành nhận thấy tài năng của ông ấy không thể bị mai một như vậy. Nàng cẩn thận ghi lại sổ sách lần cuối, sau đó khuyên ông ấy cùng đến Kinh thành với mình.
Tiết Cửu dọn dẹp dao thớt, sang nhượng lại cửa hàng thịt, thu dọn vài món hành lý ít ỏi rồi đi đến cổng thành tụ hợp, quyết định theo đoàn lên Kinh.
Bùi Thiệu Sinh giờ đây đã lấy lại dáng vẻ phong lưu thường thấy, y thay một bộ trường y màu tuyết trắng, bên hông giắt cây sáo dài, trong tay phe phẩy quạt xếp. Bây giờ không còn phải đóng vai thư sinh nghèo kiết xác, trông y thoát tục phong nhã tựa như một người khác.
Thiếu tướng quân Thích Khuyết đã theo Thánh giá hồi Kinh từ trước đó, còn Phàn Văn Trạm phải ở lại Linh Châu thêm một khoảng thời gian, đến nay cũng cùng Hứa Quân Hách lên đường trở về.
Ngoài đám thái giám và thị vệ, trong đoàn còn có hai vợ chồng Thịnh Đồng – Chu Ngạn, đội ngũ trở nên đông đảo dài ngoằng.
Đây là lần đầu tiên Kỷ Vân Hành rời xa Linh Châu. Đêm trước đó nghe Hứa Quân Hách nói xong nàng háo hức không sao chợp mắt được, mãi đến khuya mới thiếp đi.
Sáng nay lại phải thức dậy quá sớm nên có hơi uể oải, vừa bước xuống xe ngựa tại cổng thành đã liên tục ngáp dài đến ch** n**c mắt.
Hứa Quân Hách thấy vậy lập tức đề cao cảnh giác, kéo nàng lại gần: “Nàng hối hận rồi à?”
Kỷ Vân Hành ngơ ngác hỏi lại: “Ta hối hận gì cơ?”
“Sao nàng lại khóc?” Hắn dùng ngón tay khẽ chạm vào khóe mắt nàng, ra lệnh: “Không được khóc.”
Kỷ Vân Hành đưa tay lau mắt rồi lại ngáp thêm một cái: “Ta có khóc đâu.”
Nàng liên tục ngáp dài mấy cái, nước mắt cứ chực chờ chảy xuống, Hứa Quân Hách càng nhìn càng cảm thấy ngờ vực, hắn cho rằng nàng chỉ đang giả vờ ngáp, còn khóc mới là thật!
Thế là hắn quay đầu thúc giục: “Tất cả mọi người chuẩn bị xuất phát, đừng chậm trễ thời gian thêm nữa!”
Mọi người đồng thanh đáp lời, sau đó lập tức chỉnh đốn hàng ngũ, kiểm kê hành lý và số người.
Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh Bùi Thiệu Sinh, ngẩng đầu nhìn về hướng cổng thành Nam của Linh Châu.
Bùi Thiệu Sinh đặt cây sáo lên bên môi ra dáng thổi một khúc đầy bài bản, đôi mày khẽ cụp xuống, ẩn giấu không biết bao nhiêu nỗi niềm sầu muộn trong đó.
Kỷ Vân Hành lặng yên lắng nghe, bất chợt lên tiếng hỏi: “Ca, huynh nói xem, năm đó Trì Tiện nhặt được cây sáo của huynh, có phải là vì hắn cũng muốn nghe huynh thổi một khúc hay không?”
Bùi Thiệu Sinh khựng lại, tiếng sáo đột ngột ngừng hẳn.
Y lặng im hồi lâu sau đó mới xoa đầu nàng, cười nói: “Nghe cái gì mà nghe, lúc đó ta còn chẳng biết thổi, chỉ giỏi cầm sáo để khoe khoang thôi. Chắc là hắn không ưa ta khoe mẽ, nên mới cố ý giấu đi không đưa lại cho ta.”
Kỷ Vân Hành gật gù, cũng không biết là tin hay không.
“Kỷ Vân Hành!” Giọng của Hứa Quân Hách từ phía sau vọng tới.
Kỷ Vân Hành quay đầu, thấy hắn vận trường bào đen thêu chỉ vàng đứng đó, ánh mặt trời chiếu lên kim quan của hắn, phản chiếu ra quang mang sáng chói, kéo dài bóng hắn lên bờ tường.
Gió từ khe núi thổi tới lướt qua phía sau Hứa Quân Hách làm tung bay mái tóc dài, thoáng che khuất mày mắt tuấn tú.
“Đi thôi.” Hắn gọi nàng.
“Vâng!” Kỷ Vân Hành hô to đáp lại, ngẩng đầu đi ngược hướng gió, đá tung vạt váy đen tuyền bước nhanh về phía hắn. Lọn tóc trước trán bị thổi ngược ra sau để lộ khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài gợn sóng nhẹ nhàng bay trong gió, viên dạ minh châu cài trên tóc dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng dịu dàng, hoàn toàn không bị cây trâm vàng che lấp.
Kỷ Vân Hành bước lên vài bước, đột nhiên dừng lại ngoảnh đầu nhìn về phía sau.
Cổng Nam Linh Châu vẫn tấp nập kẻ vào người ra, cảnh sắc vẫn phồn hoa náo nhiệt như mọi ngày.
Linh Châu, nơi nàng sinh ra và lớn lên, nơi lưu giữ mọi ký ức của nàng và mẹ.
Những gì tốt đẹp và đau thương, may mắn hay bất hạnh trong đời nàng đều diễn ra trên mảnh đất này. Từng có lúc, nàng nghĩ mình sẽ sống trọn đời ở đây cho đến khi chết đi.
Nhưng hôm nay mặt trời lên cao, bầu trời xanh ngắt bất giác khiến Kỷ Vân Hành nhớ lại cũng vào một ngày nắng đẹp vào năm ngoái, thiếu niên phong thái phi phàm ăn vận cao quý đã bất ngờ trèo lên đầu tường nhà nàng, đột ngột xuất hiện trong tiểu viện của nàng.
Thiếu niên đó đã nói: “Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ. Tên của cô nương là lấy từ câu thơ này à?”
Từ đó về sau, tiểu viện khô héo của nàng bỗng nở đầy hoa rực rỡ.
“Kỷ Vân Hành.”
Hứa Quân Hách lại gọi thêm lần nữa, còn vẫy tay về phía nàng: “Mau tới đây, chúng ta sắp khởi hành rồi.”
Kỷ Vân Hành không chần chừ thêm, nhanh chân chạy về phía hắn, đến nơi còn nắm lấy tay hắn, nhoẻn miệng cười: “Phi vân nhiễm nhiễm hành cao mộ, chính là tên của ta.”
“Nói cái gì đó, chẳng đầu chẳng đuôi.” Hứa Quân Hách xoa rối tóc nàng, sau đó đỡ nàng lên xe ngựa: “Lên đi.”
Sau khi nàng ngồi vào trong liền đẩy cửa sổ xe ngựa, thò đầu ra ngoài gọi Bùi Thiệu Sinh: “Ca, huynh có muốn ngồi chung xe với bọn muội không?”
Bùi Thiệu Sinh còn chưa kịp đáp lời, Hứa Quân Hách đã khoác vai y, cười tủm tỉm: “Thôi thôi, ta thấy không được rồi. Xe ngựa chỉ lớn chừng này, thêm người thì chẳng duỗi thẳng chân được mất. Vết thương của Bùi công tử còn chưa lành hẳn, đừng để hắn phải chịu cảnh chen chúc với chúng ta.”
Bùi Thiệu Sinh cũng bật cười, gật đầu nói: “Đúng đó, đúng đó, đến Kinh thành ta cũng muốn ở trong một căn nhà rộng rãi để dưỡng thương.”
Hứa Quân Hách đẩy y một cái, trợn mắt đáp lại: “Yên tâm, ta sẽ chuẩn bị cho Bùi công tử một căn nhà to đến mức ngươi lạc đường ba ngày ba đêm cũng không tìm được phòng ngủ.”
Ba người cười nói dăm ba câu rồi ai về chỗ nấy. Sau khi Hứa Quân Hách lên xe ngựa, việc đầu tiên hắn làm là đóng chặt cửa xe lại.
Kỷ Vân Hành hồn nhiên chẳng biết hắn đang suy tính điều gì, chỉ tò mò thò đầu ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh. Xe ngựa bắt đầu đi chuyển, nàng dõi mắt nhìn theo cổng thành Linh Châu càng lúc càng xa.
Nàng nghĩ, lần chia tay này, có lẽ sẽ chẳng còn dịp hội ngộ cùng núi sông Linh Châu nữa.
Hứa Quân Hách kéo nàng lại ôm vào lòng, khẽ hỏi: “Không nỡ xa à?”
Kỷ Vân Hành khẽ lắc đầu, nắm lấy tay hắn đong đưa: “Ta không luyến tiếc gì cả, còn đang mừng ấy chứ!”
Hứa Quân Hách hỏi: “Mừng chuyện gì?”
Kỷ Vân Hành đáp: “Ta chưa từng đến Kinh thành, cũng chưa từng thấy Hoàng cung, Lương Học có đưa ta vào trong cung tham quan không?”
Hứa Quân Hách mỉm cười nói: “Để nàng ở trong đó cả đời, nhìn đến chán luôn.”
Kỷ Vân Hành nghiêng đầu dựa vào người hắn, cười đến híp cả mắt.
Thật ra, nàng không đặt quá nhiều tình cảm vào vùng đất này đến thế, nàng chỉ quan tâm đến những người nàng yêu.
Người nàng yêu ở đâu, nơi đó chính là nhà.
Kỷ Vân Hành tựa như một mầm cây nho nhỏ, còn tình yêu chính là nước và chất dinh dưỡng của nàng. Có nó, nàng sẽ vươn cao. Không có, nàng sẽ héo rũ.
Trước chín tuổi nàng dựa vào tình thương của mẹ để trưởng thành, sau chín tuổi nàng cố gắng đón nhận tình cảm từ Tô Y dành cho. Giờ Hứa Quân Hách đã hào phóng trao nàng tình yêu vô bờ, còn Bùi Thiệu Sinh dùng huyết mạch để nuôi dưỡng nàng. Dù có rời xa mảnh đất Linh Châu, nàng vẫn có thể mạnh mẽ vươn lên sống tốt.
Thế là rất nhiều năm sau đó, nàng đã không còn cô đơn nữa!
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
