Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 111: Ngoại truyện 2: Mùng bảy tháng bảy: Sinh nhật của ta, mong rằng ngài cũng được vui vẻ!

Sau cơn mưa, trời lại sáng trong rực rỡ, cái nóng mùa hè bao trùm lấy Linh Châu. Trong các con hẻm lớn nhỏ, dân chúng không ngừng bàn tán sôi nổi về những sự kiện vừa qua. 

Người bị hàm oan cuối cùng đã được trả lại trong sạch, kẻ làm điều ác cũng đã đến lúc nhận về quả báo. 

Trên đường bị áp giải đến pháp trường, Tôn Tề Tranh bị dân chúng mắng nhiếc xối xả, thậm chí họ dùng trứng thối và rau hỏng ném tới tấp khiến khuôn mặt ông ta chẳng còn nhìn ra hình dạng. Danh tiếng hiền đức ngày xưa giờ đã tan thành mây khói, cả đời toan tính cuối cùng chỉ đổi lấy kết cục thảm tàn. Khi bị xích trong xe chở tù, ông ta đã buông xuôi không còn phản kháng, để mặc cho những thứ nhơ bẩn phủ đầy người cũng không còn phản ứng gì.

Việc Thừa tướng đương triều bị xử trảm công khai là trường hợp đầu tiên trong lịch sử Đại Yến, nhất định sẽ bị ghi vào sử sách, để lại tiếng xấu muôn đời. 

Thủ cấp của Tôn Tề Tranh bị chém xuống treo ở trước cổng Bùi phủ, nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, Hoàng Đế đã tức tốc quay về Kinh thành để xử lý phe đảng tàn dư của Tôn tướng. 

Ngày trước khi Thánh giá rời đi, Hứa Quân Hách bước trên nền đất vàng rực rỡ, đi đến một tòa cung điện hẻo lánh ở góc khuất của hành cung. 

Trước cửa có rất nhiều cấm quân canh phòng, vị trí đứng gác xen kẽ lẫn nhau nhằm đảm bảo canh gác chặt chẽ từ bốn phía của cung điện. Khi thấy Hứa Quân Hách đến, họ đồng loạt khuỵu một gối xuống hành lễ. 

Hứa Quân Hách phất tay, nói: “Ta đi vào nói vài câu với Hoàng thúc.” 

Cấm quân đương nhiên không dám ngăn cản, họ lập tức nhường đường, sau đó mở cửa điện để Hứa Quân Hách bước vào. 

Bên trong, những tấm rèm dày màu xanh đậm xếp tầng tầng lớp lớp ngăn trở ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào khiến khung cảnh trong điện trở nên u tối. Không gian vô cùng yên tĩnh, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. 

Hứa Quân Hách vén rèm bước vào trong, men theo con đường mờ tối tiến đến nội điện, nhìn thấy Hứa Thừa Ninh đang nằm trên giường. 

Hứa Thừa Ninh vẫn trong trạng thái sống dở chết dở như trước đó, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, đôi môi khô nứt nẻ, bên dưới lớp chăn mỏng phủ ngang eo là dáng vẻ đau đớn khôn xiết. 

Căn điện không nóng, không rõ vì nằm ở nơi hẻo lánh hay là được cây cối bao quanh. Khi cửa sổ được mở ra, không khí trong điện mang theo hơi lạnh âm u, nhưng Hứa Thừa Ninh lại đổ mồ hôi đầy đầu, những giọt mồ hôi lăn dài xuống cổ. 

Nghe tiếng bước chân, ông ta nhọc nhằn mở to mắt nhìn sang, nhưng mồ hôi che mờ tầm nhìn, chỉ còn thấy một hình bóng mờ nhòe. 

Bóng dáng trẻ tuổi mặc một bộ TSm trắng như tuyết từ từ bước đến, trên áo thêu hình mãng xà bốn móng bằng chỉ vàng, mặc dù đang ở trong một nơi mờ mịt thế này, vẫn được ánh nến chiếu sáng ánh lên những hoa văn lấp lánh. 

Hứa Thừa Ninh gắng sức nhìn về phía người vừa đến nhưng chỉ nhìn thấy đường nét quen thuộc, ông ta khiếp sợ hoảng hốt thốt lên: “Hoàng huynh…” 

Giọng ông ta vô cùng yếu ớt, nhưng vì trong điện quá mức yên tĩnh nên Hứa Quân Hách vẫn nghe thấy rõ ràng. 

Hắn chắp tay sau lưng dừng lại một ở vị trí cách giường không xa, mỉm cười nói với Hứa Thừa Ninh: 

“Hoàng thúc, ông hồ đồ rồi sao? Nhìn cho kỹ ta là ai, cha ta đã bị chính tay ông hại chết từ hơn mười năm trước rồi kia mà.” 

Hứa Thừa Ninh giật mình gắng sức mở to mắt nhìn kỹ, cuối cùng đã nhìn rõ gương mặt người trước mặt: “Lương Học?” 

Hứa Quân Hách dùng chân kéo lấy một cái ghế ngồi xuống bên giường, nhàn nhã nói: “Nghe nói đôi chân của Hoàng thúc đã bị đánh gãy, ta đến xem thử.” 

Không nhắc thì thôi, chỉ vừa nhắc chuyện này, Hứa Thừa Ninh đã cảm giác cơn đau đớn từ hai chân trỗi dậy mãnh liệt, loại thống khổ này cứ mãi gặm nhấm không để cho ông ta có một giây phút thả lỏng để lấy hơi.

“Hoàng gia gia nói, đợi khi xương đùi của người liền lại sẽ tiếp tục đánh gãy, cứ liền rồi lại đánh, đánh đến khi nào không thể lành nữa thì thôi.” 

Hứa Quân Hách cười tít mắt: “Nhưng ta thấy Hoàng thúc không cần lo, chẳng phải ông rất giỏi dùng gậy hay sao? Lấy hai cây gậy thay cho hai chân, đỡ phải mỏi chân nữa là.” 

Hứa Thừa Ninh nghe thấy lời này giống như đã bị kích động cực độ, gương mặt đầy căm hận trừng to mắt nhìn Hứa Quân Hách: “Cần gì phải tra tấn ta như vậy, chẳng bằng giết quách ta đi!”

“Sao mà được? Hoàng thúc cứ yên tâm đi, Hoàng gia gia không giống ông, ngài sẽ không ra tay tàn nhẫn với người thân.” 

Hứa Quân Hách lấy từ trong người ra một chiếc khăn lụa lau mồ hôi trên trán ông ta: “Hôm nay cũng là lần cuối cùng ta gọi ông một tiếng Hoàng thúc. Mặc dù chuyện ông hại chết cha ta sẽ không công khai trước thiên hạ, nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Hoàng gia gia nói ông quá độc ác, không xứng là người nhà họ Hứa, vậy nên sau khi trở về sẽ ban chỉ phế bỏ thân phận Hoàng tự của ông, giáng làm thứ dân, giam cầm suốt quãng đời còn lại.” 

“Sống sót rồi đó, Hoàng thúc có vui không?” Hứa Quân Hách mỉm cười hỏi ông ta.

Hứa Thừa Ninh tức giận thở hổn hển, kích động muốn ngồi dậy nhưng lại động đến vết thương ở hai chân, đau đớn ập tới càng làm khuôn mặt ông ta vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu trừng to, gương mặt đầy căm hận nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách.

Nhưng dù có oán hận thế nào, số phận của ông ta cũng đã định. 

Những vụ bê bối trong Hoàng thất tuyệt đối sẽ không công khai trước công chúng, đó là lí do vì sao trước đó Hoàng Đế đích thân phân xử vụ án của Bùi gia năm xưa mà không nhắc chữ nào đến Hứa Thừa Ninh là chủ mưu đứng phía sau. Đây là chuyện nhà của Hoàng thất, đương nhiên phải giải quyết nội bộ. Nếu để thiên hạ biết, toàn bộ Hoàng thất sẽ trở thành trò cười. Nhưng không công khai không có nghĩa là dễ dàng bỏ qua cho Hứa Thừa Ninh.

Những tội lỗi mà ông ta gây ra không thể dùng cái chết để chuộc tội, ông ta phải sống để chịu đựng hết những khổ đau cùng cực, cho đến khi ăn năn mới thôi. Chỉ có như vậy mới có thể bù đắp cho Thái tử đã khuất và những người vô tội bị ông ta hãm hại.

“Ta chỉ thua kém ở xuất thân…” Hứa Thừa Ninh cắn chặt hàm răng, giọng đầy thù hận: “Các ngươi nhờ danh phận đích trưởng vừa khi sinh ra đã có tất cả. Nếu trời cao công bằng, người cuối cùng chiến thắng chắc chắn là ta.”

Nụ cười trên mặt Hứa Quân Hách tắt ngấm, đôi mặt đẹp đẽ lạnh như băng từ trên cao nhìn xuống Hứa Thừa Ninh, giọng nói đầy khinh miệt: 

“Hoàng thúc à, đến giờ mà ông vẫn còn chưa hiểu sao? Năm đó ông có thể hại chết cha ta, không phải là vì cha ta kém cỏi hơn ông, mà là vì cha ta tin tưởng ông, xem ông là đệ đệ ruột của mình nên mới không đề phòng ông.”

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên ngọn lửa chập chờn của ngọn nến, nhẹ giọng nói: 

“Khi còn ở Kinh thành, ông có biết ta đã nghi ngờ ông bao nhiêu lần không? Sau khi đến Linh Châu, ông giả vờ giả vịt, tưởng rằng có thể qua mặt được ta. Thật ra mỗi lần nhìn thấy ông diễn trò, ta lại nhớ tới cái đêm ta chống gậy đến thăm ông.” 

“Khi đó ông bị đánh chảy máu đầm đìa, vải trắng gần như băng kín đầu, vậy mà khi thấy ta đến ông còn gắng gượng ngồi dậy, vừa khóc vừa nói sau này sẽ bảo vệ ta, sẽ không để ai bắt nạt ta nữa.” 

Hứa Quân Hách lại mỉm cười: “Lúc ấy ta đã nghĩ, ta đã không còn cha, thôi thì sau này coi ông như cha mình cũng được.” 

“Đáng tiếc, đáng tiếc!” Hứa Quân Hách đứng dậy, chiếc khăn lụa trong tay nhẹ nhàng rơi xuống đất, hắn thở dài: “Chỉ là một màn kịch lừa mình dối người mà thôi!” 

“Ông chỉ có thể lừa mình chứ chẳng lừa được người nào khác, đừng mang tội ác của mình là thành tích để rồi tự hào. Ông chỉ là một kẻ ác nhân tâm địa độc ác, tàn nhẫn giết hại người thân không ghê tay, còn gào gọi trời cao bất công làm cái nỗi gì?”

Hứa Quân Hách để lại câu nói cuối cùng rồi quay người rời đi. Hắn cũng không hy vọng Hứa Thừa Ninh có thể ăn năn hối cải, loại người này nếu trong lòng vẫn còn chút lương tri đã không g**t ch*t người thân và hãm hại nhiều người đến vậy. Chỉ là Hứa Quân Hách cũng từng dành cho vị Hoàng thúc này những tình cảm chân thành nhất. Dù bây giờ ngẫm lại mới thấy nó chỉ xuất phát từ một âm mưu thì chút chân tình không đáng giá ấy cũng xem như đã trả lại hết cho Hứa Thừa Ninh vào ngày hôm nay. 

Hứa Quân Hách bước ra cửa điện vừa hồi tưởng vừa tự giễu mình, cũng vì hắn của thuở nhỏ quá ước ao những thứ đã mất đi, cho nên mới dễ dàng mắc lừa như thế.

Vào khoảnh khắc khi ánh nắng vàng chói chang phủ lên người hắn, một luồng ấm áp ùa đến xua tan cái lạnh lẽo bên trong. Trong khung cảnh sáng sủa ấy, hắn vừa ngẩng đầu đã thấy Kỷ Vân Hành đứng ngoài điện, đang đứng quay lưng lại với hắn, không biết đang cúi đầu nhìn thứ gì đó. 

Giống như đã xé tan mây đen để nhìn thấy mặt trời, tâm trạng Hứa Quân Hách đột nhiên sáng lán trở lại. Khóe môi hắn bất giác cong lên nở một nụ cười tươi, phất tay ngăn cản cấm quân hai bên đang muốn đến hành lễ rồi rón rén bước về phía nàng. 

Rõ ràng hắn đã bước rất nhẹ nhàng, nhưng lúc đi đến sau lưng Kỷ Vân Hành, nàng như cảm nhận được nên đã đột ngột quay đầu lại, đối diện với ánh mắt sáng bừng của hắn.

Kỷ Vân Hành nở một nụ cười trong sáng đầy sức sống, xoay người đưa bó hoa nhỏ trong tay đến trước mặt hắn: 

“Lương Học, tặng cho ngài.”

Hắn chỉ nhìn thoáng qua đã biết ngay mấy bông hoa này chắc chắn là do Kỷ Vân Hành hái trên đường tới đây, bèn cố ý dọa nàng: “Nàng có biết, mỗi một bông hoa trong hành cung này đều thuộc về Hoàng thượng không? Nàng tự ý hái hoa của Hoàng thượng là tội phải bị giam vào đại lao đấy.” 

Kỷ Vân Hành có tật giật mình, vừa nghe vậy đã lập tức hoảng hốt, vội bước lên một bước dùng hai tay che mấy bông hoa lại, nhỏ giọng giải thích: “Nhưng chỗ đó hoa nở rất nhiều, ta chỉ hái có vài bông, chắc sẽ không bị phát hiện đâu?”

“Đám trộm lẻn vào nhà người ta trộm đồ cũng nghĩ giống nàng vậy đó.” Hứa Quân Hách vỗ vào vai nàng, ngoài miệng còn nói: “Bây giờ ta phải đi hỏi Hoàng thượng xem, liệu ngài có nhận ra hoa của mình đã bị thiếu mất mấy bông hay không.” 

Kỷ Vân Hành cuống quýt chạy đuổi theo, vội túm lấy tay áo của hắn lại: “Vậy Lương Học mau trả hoa lại cho ta, ta không tặng ngài nữa!” 

Hứa Quân Hách lại bắt đầu đùa giỡn cố tình bước đi thật nhanh, khiến Kỷ Vân Hành phải chạy đuổi theo ở phía sau. Hai người băng qua một khu vực hẻo lánh nhất trong hành cung đi đến một vườn hoa rực rỡ, cả khu vườn như được dát vàng dưới ánh nắng lung linh đang đong đưa theo gió. Kỷ Vân Hành th* d*c, dừng lại thở hổn hển vài hơi, chỉ tay vào một cành hoa: “Ta đã hái ở chỗ này.” 

“Để ta xem thử.” Hắn làm bộ nghiêm túc: “Có những loài hoa vô cùng quý hiếm, có loài thì bình thường hơn. Nếu nàng chỉ hái mấy loài bình thường, tội cũng không nặng lắm.” 

Kỷ Vân Hành nào biết mình đã hái phải hoa quý hay hoa thường, nàng chỉ đi hỏi thăm muốn tìm Hứa Quân Hách ở đâu, biết hắn đã đi dọc theo con đường này đi ra cung điện ở phía sau nên lúc đi ngang qua khu vườn thấy hoa đẹp nên tiện tay hái vài bông hoa tặng hắn. Nghe hắn nói vậy, nàng giận dỗi nói: “Quy củ ở Kinh thành thật là nhiều, đến một người tuân thủ phép tắc như ta cũng mắc lỗi, vậy thôi ta không muốn đi Kinh thành nữa!” 

Hứa Quân Hách vừa nghe vậy đã giật thót, lập tức xoay người đi đến trước mặt nàng, nắm tay nàng nói: “Nàng nhìn xem còn thích hoa nào nữa không, hái hết mang về đi.” 

“Không phải hái hoa sẽ bị tống vào đại lao sao?” Nàng nghi hoặc hỏi lại. 

“Nàng nghe nhầm rồi. Ta nói là sẽ tống hết mấy bông hoa này vào đại lao.” Hắn nói tỉnh bơ. 

Kỷ Vân Hành trợn tròn mắt, ngỡ ngàng nhìn hắn: “Ngài đang nói bậy bạ gì vậy?” 

Hai người trong hành cung nô đùa mãi, đến lúc chạng vạng Kỷ Vân Hành bất chợt đề nghị muốn rời khỏi hành cung, muốn dẫn Hứa Quân Hách đến một nơi. 

Hai người ngồi xe ngựa xuống núi đi về hướng ngọn đồi ở ngoại ô khu Nam thành. Sau khi xuống xe ngựa, Kỷ Vân Hành chủ động nắm lấy tay hắn, dắt hắn đi theo con đường mòn mọc đầy cỏ dại. Con đường này dường như là nàng tự khám phá ra, dù chẳng có dấu vết rõ ràng, nàng vẫn dẫn hắn đi về phía trước như thể đã thuộc lòng lối đi. 

Tay nàng nhỏ xíu nên lúc nắm tay hắn nàng thường chỉ giữ lấy vài ngón, hắn liền cong ngón tay lại khẽ móc chặt vào lòng bàn tay nàng, tay còn lại cầm đèn lồng giơ cao, soi sáng cho nàng bước đường phía trước. 

Thỉnh thoảng, nàng lại giẫm lên những chỗ gập ghềnh nên loạng choạng một chút, hắn lập tức nhắc nhở: “Cẩn thận, hay là để ta đi trước dẫn đường.” 

“Không cần.” Kỷ Vân Hành nói: “Ta đã đi rất nhiều lần, biết rõ lối đi thế nào.” 

Hứa Quân Hách cũng không ép, chỉ cầm cao đèn hướng về trước để ánh sáng rọi xa hơn. Hai bóng người một cao một thấp in xuống sườn núi, sắc trời tối dần, ánh trăng vằng vặc trên cao đã chiếu rọi nhưng bốn bề lại không hề tĩnh lặng. Tiếng ve râm ran hòa cùng tiếng chim rừng và gió núi đồng loạt vang vọng tựa như một khúc nhạc đồng quê. 

Chẳng mấy chốc, trước mắt hai người đã bắt đầu xuất hiện những đốm sáng lấp lánh của đom đóm, kèm theo tiếng nước chảy róc rách từ xa vọng lại, có vẻ phía trước không xa có một thác nước. 

Đi thêm chừng một khắc nữa, tiếng thác nước càng lúc càng rõ ràng, Hứa Quân Hách nhìn thấy đom đóm kết thành đàn từ trong bụi cỏ bay từ từ ra ngoài, tựa như bầu trời đầy sao đều rơi xuống trần gian. Những con đom đóm đó bay tà tà lẩn quẩn vòng quanh người Kỷ Vân Hành, ánh sáng vàng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt nàng rực rỡ.

“Chính là nơi này!” Kỷ Vân Hành kéo hắn đứng trên chỗ cao, chỉ tay xuống dưới nói: “Lương Học nhìn xem, đây chính là Linh Châu!”

Hứa Quân Hách rời mắt khỏi người nàng nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy dưới chân núi trải dài là ánh đèn rực rỡ của vạn nhà, trong màn đêm tối đen sáng lên muôn màu muôn sắc, khung cảnh nghìn nhà vạn hộ đều thu hết trong tầm mắt. Lúc này hắn mới hiểu vì sao Kỷ Vân Hành lại muốn đưa mình đến đây, bởi đứng tại nơi này sẽ có thể nhìn ngắm toàn bộ Linh Châu, đây thực sự là một cảnh đẹp hiếm có.

Kỷ Vân Hành cười nói: “Có một lần ta lên núi để xin gặp Chính Thiện đại sư, trong lúc mơ màng đi lạc trong chùa đã tìm thấy cổng phụ ra ngoài, sau đó đi men theo con đường đó đã tới được đây.”

Nàng không thường đến nơi này, một là vì đường đi rất xa, hai là cảnh sắc ở đây vào ban ngày không có gì đặc biệt, chỉ khi màn đêm buông xuống, đứng ở trên cao nhìn xuống phía dưới mới có thể thưởng thức vẻ đẹp hiếm có của nó. Nhưng ban đêm nàng lại không có nhiều thời gian để vui chơi ở đây.

May mà bây giờ nàng không còn những nỗi bận tâm đó, cũng không cần lo lắng khi chỉ có một mình. Lúc kéo tay Hứa Quân Hách dẫn hắn đến đây, nàng cũng không nghe hắn khó chịu hay nói lời nào từ chối.

Hứa Quân Hách trầm trồ: “Một nơi kín đáo thế này mà nàng cũng tìm được, sao nàng giỏi quá vậy?”

Kỷ Vân Hành tỏ ra rất đắc ý, nụ cười trên môi rạng rỡ không tắt đi. Sau đó nàng đưa tay vào túi vải nhỏ của mình s* s**ng rồi lấy ra một món đồ, đến lúc nàng bày bố ra hắn mới biết đó là một chiếc đèn trời.

Có vẻ như Kỷ Vân Hành đã chuẩn bị từ trước, trên đèn trời được viết đầy chữ, kín bưng không chừa một khoảng trống.

Hứa Quân Hách nhìn thoáng qua mấy lần, mơ hồ có thể nhìn thấy những từ như “mẹ, Bùi gia, trong sạch”, có lẽ Kỷ Vân Hành đã viết một bức thư lên đèn, những câu chữ ngay ngắn trên đó đều là những lời nàng muốn nói với mẹ nàng Bùi Vận Minh và tất cả người nhà họ Bùi đã mất đi.

Hứa Quân Hách đặt đèn lồng sang một bên, hắn nhận lấy mồi lửa cúi người tiến sát lại gần, hai người nghiêng mình tạo thành góc chắn gió, cùng nhau châm lửa cho chiếc đèn trời.

Kỷ Vân Hành giơ cao đèn trời lên một lúc, thấy nó đã căng phồng có xu hướng muốn bay lên cao, nàng liền thả tay ra. Đèn trời vừa rời khỏi tay đã bị gió núi thổi cao lên vài trượng, nhanh chóng bay về phía bầu trời.

Kỷ Vân Hành ngẩng cổ dõi mắt nhìn theo, ánh mắt sáng ngời chăm chú nhìn đèn trời bay lên, trong đôi mắt lấp lánh ấy không biết chứa đựng bao nhiêu lời muốn nói.

Chiếc đèn trời đã được nàng viết kín không sót một chỗ nhưng nàng vẫn cảm thấy chưa đủ, như thể còn vô vàn lời muốn gửi tới mẹ nàng và người nhà họ Bùi, cuối cùng chỉ có thể gửi gắm vào chiếc đèn rồi nhờ một ngọn gió đưa lên trời cao, hy vọng họ có thể nhìn thấy.

“Cái này tặng cho nàng.” Hứa Quân Hách bất chợt lên tiếng.

Kỷ Vân Hành mở to mắt quay đầu nhìn lại, thấy trong tay Hứa Quân Hách đang cầm một tờ giấy đưa cho nàng. Nàng đưa tay nhận lấy, mở ra mới phát hiện đó là một tờ khế đất, hơn nữa chính là khế đất của Bùi phủ.

“Năm đó khi Bùi gia bị xét nhà, phủ đệ cũng bị niêm phong. Suốt nhiều năm qua, khế đất vẫn bị giữ lại ở chỗ quan phủ. Hôm qua ta đã tìm người lấy ra, hôm nay giao lại cho nàng. Sau này sửa chữa lại một chút, cũng có thể khôi phục được bảy tám phần hình dáng ngày xưa.” Hứa Quân Hách nghĩ, sau này nếu nhàn rỗi đến Linh Châu chơi, ở lại trong Bùi phủ cũng tốt, không cần ngày nào cũng trèo núi lên hành cung.

Kỷ Vân Hành nâng niu tờ khế đất như báu vật, nàng cẩn thận gấp lại rồi cất kỹ vào trong túi vải. Nàng quay sang định nói với Hứa Quân Hách vài lời, nhưng lại thấy hắn đang cầm trong tay một cây trâm vàng.

Cây trâm được chế tác rất tinh xảo, phần đầu trâm là vài chiếc lá vàng mỏng như cánh ve, bao bọc một viên minh châu nhỏ cỡ trái táo tỏa ra ánh sáng dịu dàng, tựa như vầng trăng trên cao rơi xuống.

Hứa Quân Hách đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng cài cây trâm lên tóc nàng, dịu giọng nói: “Đây là viên dạ minh châu chứng minh cho sự trong sạch của Bùi gia. Ta đã nhờ thợ khảm nó lên trâm vàng, hôm nay tặng cho nàng, mong rằng đại công thần của Bùi gia có thể nhận được sự che chở từ người nhà, bình an thuận lợi suốt đời.”

Hắn cúi đầu xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt nàng, khẽ nói: “Hữu Hữu, sinh nhật vui vẻ.”

Kỷ Vân Hành cảm thấy hốc mắt cay xè, nước mắt cứ thế trào ra không ngừng, nhưng rất nhanh đã bị Hứa Quân Hách dùng ngón tay lau đi. Nàng kiễng chân ôm lấy cổ hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn, khẽ nói: “Ngài cũng vậy.”

Hứa Quân Hách bật cười, giọng trầm thấp: “Ta cũng cái gì?”

Kỷ Vân Hành nghĩ, nàng có thể trưởng thành khỏe mạnh đã là điều may mắn lắm rồi. Nàng muốn chia một nửa may mắn ấy cho Lương Học, để sau này hắn không phải chịu khổ đau, không bị tổn thương nữa.

Sau đó hai người sẽ ở bên nhau thật lâu thật lâu.

“Sinh nhật của ta, mong rằng ngài cũng được vui vẻ.” Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn hắn: “Năm nay, năm sau và cả những năm sau nữa.”

Những lời còn lại đều bị chôn vùi trong nụ hôn đằng đẵng, coi như câu trả lời của Hứa Quân Hách.


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 111: Ngoại truyện 2: Mùng bảy tháng bảy: Sinh nhật của ta, mong rằng ngài cũng được vui vẻ!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...