Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 110: Ngoại truyện 1: Nửa đoạn sáo gãy – Trì Tiện đúng là một người kỳ lạ!

Bên ngoài mưa nhỏ rả rích, tiếng mưa không quá ồn ào nhưng lại khiến người ta không thể bỏ qua sự tồn tại của nó.

Bùi Thiệu Sinh sau khi tỉnh giấc đã không còn buồn ngủ nữa, có cố thế nào cũng không sao ngủ lại được, chỉ đành mở mắt trừng trừng đầy khó xử nằm đó.

Có quỷ mới biết được Bùi Thiệu Sinh đã sợ đến mức nào khi vừa mở mắt đã thấy Trì Tiện ngồi trong phòng, chấn động ấy suýt nữa khiến y kéo rách vết thương! Kỷ Vân Hành cùng nhóm người Hứa Quân Hách đều đã đi tham gia buổi thăng đường do Hoàng Đế chủ trì, chỉ còn lại mình y sống dở chết dở nằm trên giường. Chẳng rõ là do người trông coi lơ là hay là Trì Tiện được cố ý cho phép đi vào, tóm lại hắn đã ngồi ở đây không biết bao lâu rồi.

Kỷ Vân Hành đã kể cho Bùi Thiệu Sinh nghe những việc mà Trì Tiện đã làm. Không ai ngờ rằng người cuối cùng đẩy kế hoạch về phía trước lại chính là hắn. Lần trước gặp hắn, Bùi Thiệu Sinh thiếu điều chỉ thẳng vào mặt người ta mà mắng là “chó săn”. Vậy mà giờ đây tình thế đột ngột thay đổi khiến y cảm thấy vô cùng gượng gạo, chỉ biết thẫn thờ nhìn chằm chằm nóc giường, trong lòng thầm cầu nguyện Kỷ Vân Hành mau chóng trở lại.

Trong phòng có hơi oi bức, chẳng mấy chốc trên trán Bùi Thiệu Sinh đã đổ mồ hôi, y nhọc nhằn đưa tay lau đi.

Ngay lúc đó Trì Tiện đã đứng dậy bước đến bên cửa sổ, đẩy cửa mở ra một nửa, tiếng mưa rơi bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn, làn gió mát ùa vào xua đi cái oi ả của mùa hè.

Trì Tiện đúng là một người kỳ lạ!

Bùi Thiệu Sinh đã thầm lặp lại câu này trong lòng lần thứ một trăm.

Hắn không nói lời nào mà chỉ lặng lẽ ngồi đó, trên mặt không có cảm xúc khiến người ta hoàn toàn không đoán được hắn đang nghĩ gì hoặc có ý định làm gì. Chẳng lẽ hắn nhân lúc không người đến đây để báo thù chuyện mình mắng hắn ở trước cửa tiệm đậu hũ? Nhưng nhìn tình trạng thương thế hiện tại của mình, chắc chẳng cần làm thế nữa…

Dù Trì Tiện đứng ở lập trường nào, cuối cùng hắn cũng đã giúp đỡ Bùi gia. Bùi Thiệu Sinh nghĩ, bất kể người tốt hay người xấu thì hắn vẫn có ơn với Bùi gia, liệu mình có nên nói một câu cảm ơn hay không?

Đang lúc suy nghĩ miên man, bên ngoài chợt vang lên tiếng động, theo sau là giọng nói của Hứa Quân Hách lờ mờ truyền đến, có vẻ như buổi xét xử đã kết thúc nên mọi người đã trở về. Bùi Thiệu Sinh mừng rỡ trong lòng, cuối cùng cũng đã chấm dứt thời khắc gượng gạo này, Trì Tiện cứ ngồi ở đây khiến y cảm thấy hít thở cũng khó khăn…

Cũng đúng vào lúc này, Trì Tiện đột nhiên lên tiếng, nói ra câu đầu tiên kể từ khi hắn vào phòng đến giờ.

“Tiểu thiếu gia.” Hắn đã gọi như thế.

Bùi Thiệu Sinh ngỡ ngàng, đôi mắt ngạc nhiên nhìn về phía hắn. Trì Tiện tựa người bên cửa sổ, ánh sáng sau lưng chiếu rọi đường nét cơ thể nhưng chẳng soi rõ khuôn mặt khiến y chẳng thể nhìn rõ biểu cảm hắn lúc này. Giọng nói của Trì Tiện vẫn phẳng lặng không chút dao động, chẳng có gì thay đổi so với hắn thường ngày nhưng lại xen lẫn một một chút gì đó không thể nói rõ được.

Bùi Thiệu Sinh nghe đến xưng hô này, trong lòng y chợt bừng tỉnh lại, cảm giác như đã cách biệt mấy đời. Bởi vì đã mười chín năm ròng rã đi qua, không còn ai gọi y như vậy nữa.

Trì Tiện lại nói tiếp: “Sau này hãy bảo trọng.”

Chỉ một câu đơn giản như thế, vào lúc Bùi Thiệu Sinh vẫn còn ngẩn người chưa kịp phản ứng, hắn đã đẩy cửa rời đi, giống như một cơn gió thoảng qua không để lại dấu vết.

Trì Tiện bước ra khỏi phòng, hắn nhìn thấy rất nhiều người đứng dưới mái hiên trong sân. Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành đứng bên cạnh nhau đang trò chuyện cùng Tiết Cửu. Sở Tình dựa vào khung cửa, nét mặt phảng phất ý cười. Mưa bụi lất phất rơi lên người xua tan cái nóng mùa hạ, khiến người ta cảm thấy vô cùng thư thái.

Sự xuất hiện của Trì Tiện đã hấp dẫn sự chú ý của một số người, tiếng cười nói dần im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.

Trì Tiện không thuộc về nơi này, dù là thân phận hay khí chất.

Sở Tình vừa nhìn thấy Trì Tiện, nụ cười trên mặt đã tắt ngấm, chỉ còn lại ánh mắt lạnh lùng đặt lên người hắn.

Trì Tiện cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt căm hận nhìn về phía mình, nhưng hắn vẫn thản nhiên như thường, bởi hắn cũng không có ý định bắt chuyện với bất kỳ người nào. Đang định nhấc chân rời đi, hắn chợt nghe thấy giọng nói của Sở Tình vang đến: “Ngươi sắp chết rồi.”

Trì Tiện dừng bước, ngoảnh đầu nhìn bà ấy.

“Đầu ngón tay tím tái, quầng mắt biến thành màu đen, đó là dấu hiệu của người đã trúng độc nặng. Nếu không có thuốc giải, ngươi sẽ không sống qua được hôm nay. Loại độc này rất mạnh, sau khi độc phát tán ngươi sẽ đau đớn đến mức ruột gan đứt đoạn, sống không bằng chết.” 

Sở Tình lạnh lùng nói tiếp: “Loại độc này không quá khó đối với ta, nhưng ngươi đã giết con gái ta nên ta sẽ không cứu ngươi.”

Trì Tiện nghe xong cũng không thấy có biểu cảm gì, chỉ bình tĩnh gật đầu như đã chấp nhận kết cục của mình. Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn Hứa Quân Hách tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng Hứa Quân Hach lại nắm chặt ngón tay nàng vừa như trấn an, vừa như bảo nàng đừng lên tiếng.

Ánh mắt mọi người trong sân nhìn về phía Trì Tiện, có một khoảnh khắc ngoài những hận thù và nghi hoặc, trong mắt họ còn tỏ ra vẻ thương xót và hả hê.

Sở Tình chẳng lộ vẻ oán hận gì rõ rệt, bởi trong lòng bà hiểu rất rõ, ai mới là hung thủ thực sự hại chết con gái mình. Bà nhấc tay ném một chiếc lọ sứ về phía hắn, Trì Tiện theo bản năng giơ tay đón lấy.

“Ta có thể cho ngươi một loại độc khác. Sau khi uống vào, ngươi sẽ tắt thở trong một canh giờ, sẽ không cảm thấy bất kỳ đau đớn nào nữa.”

Trì Tiện gật đầu nói một câu “Cảm ơn” với Sở Tình, hắn không nhiều lời thêm nữa, quay đầu đi ra ngoài.

Lúc đi ngang qua Kỷ Vân Hành, Trì Tiện dừng bước lại, ánh mắt bình lặng nhìn nàng, nói ra một câu tương tự:

“Kỷ cô nương, sau này hãy bảo trọng.”

Chính những lời này làm Trì Tiện thoáng chốc trở nên chân thực hơn, tựa như cuối cùng hắn cũng có cảm xúc, cũng có hơi ấm con người.

Sau đó hắn đã đi thẳng một mạch về phía trước, cứ như thế đi ra khỏi tẩm cung mà không ngừng lại lần nào nữa, dần dần biến mất trong tầm mắt mọi người.

Kỷ Vân Hành nhìn theo bóng lưng cô đơn của Trì Tiện, một hồi lâu sau mới lên tiếng: “Lương Học, ngài nói xem, nếu như Trì Tiện đứng về phía chúng ta sớm hơn, nói cho chúng ta biết hắn và Tôn Tề Tranh không cùng một lòng, cũng không g**t ch*t Kim Ngôn, thì liệu ngày hôm nay hắn còn có đường sống không?”

Hứa Quân Hách nghe vậy chỉ bật cười: “Hắn vốn đã không chung đường với chúng ta.”

Kỷ Vân Hành khó hiểu nhìn hắn, ánh mắt mang theo vẻ thắc mắc như muốn có câu trả lời.

“Chúng ta đứng về phía dân sinh trong thiên hạ, còn hắn chỉ vì muốn báo thù cho Bùi gia.” Hứa Quân Hách đưa tay xoa đầu nàng, dịu giọng giải thích: “Nàng không nhận ra sao, hắn vốn không quan tâm đến sống chết của người khác, hắn chỉ quan tâm đến việc có thể báo thù cho Bùi gia không, có bảo vệ được mạng sống cho nàng và Bùi Thiệu Sinh hay không mà thôi.”

Kỷ Vân Hành lặng im không nói, như đang suy xét điều gì đó.

“Có một số người, nàng cho rằng họ là người tốt chẳng qua là vì mục đích của nàng và họ trùng hợp giống nhau thôi. Con đường này là do chính bản thân Trì Tiện lựa chọn, hắn chắc chắn hiểu rõ kết cục của mình hơn bất kỳ ai khác.”

Kỷ Vân Hành không nói gì, trong lòng ngầm đồng ý với những gì Hứa Quân Hách đã nói, ánh mắt bất giác nhìn về phía cửa nơi Trì Tiện vừa đi khuất, trong đầu lẩn quẩn một loạt những câu hỏi: Rốt cuộc hắn là ai? Đã trải qua những gì trong quá khứ? Trước khi chết hắn sẽ đi đến nơi nào?

Nhưng có lẽ nàng sẽ chẳng thể biết được câu trả lời.

Tôn Tề Tranh đã nhận tội, Hoàng Đế tuyên án Bùi gia chịu oan trước công chúng, vụ án cũ từ mười chín năm trước được lật lại, chân tướng sự thật được vạch trần ra trước ánh sáng. Điều đó khiến Kỷ Vân Hành cảm thấy mãn nguyện vô cùng, dù trong lòng có đôi điều nghĩ ngợi, tâm trạng nàng vẫn tốt đẹp lạ thường.

Nàng đi tắm rửa thay quần áo, đến lúc đi ra bầu trời đã trong xanh thoáng đãng trở lại.

Trận mưa nhỏ này tới bất chợt rồi cũng đi thật khẽ khàng, những đám mây xám xịt trên trời đã tan biến, để lại ánh sáng vàng rực rỡ dần hé lộ.

Kỷ Vân Hành đứng trong sân hứng mình dưới ánh nắng một lúc, sau đó mới rón rén đẩy cửa phòng Bùi Thiệu Sinh ra.

Bùi Thiệu Sinh vẫn còn đang ngẩn ngơ không biết đang suy nghĩ điều gì. Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, y quay đầu sang thấy người đến là Kỷ Vân Hành, khóe miệng cong lên nở nụ cười tươi: “Muội về rồi à!”

Kỷ Vân Hành gật đầu, khẽ gọi: “Ca.”

Bùi Thiệu Sinh nghe thấy tiếng gọi ấy lập tức cảm thấy thoải mái vô cùng, y vội vàng bảo nàng ngồi xuống bên cạnh giường, nóng lòng hỏi thăm tình hình của buổi thẩm án hôm nay. Kỷ Vân Hành kể lại từng sự việc diễn ra cho y nghe, từ việc Tôn Tề Tranh nhận tội cho đến cảnh dân chúng dưới đài lớn tiếng khóc thương cho Bùi gia. Nghe đến đó, hốc mắt Bùi Thiệu Sinh cũng đỏ hoe trực trào nước mắt. 

Nhưng dường như y cảm thấy việc mình khóc trước mặt muội muội rất mất mặt, thế là vội vàng dùng tay áo che đi, lặng lẽ lau sạch. 

Cuối cùng y thở phào một hơi, nói khẽ: “Rốt cuộc mọi chuyện đã có kết thúc tốt đẹp, sự kiên trì bao năm nay cũng không hề uổng phí.” 

Kỷ Vân Hành cũng cảm thấy nhẹ nhõm, hiện giờ vốn là thời khắc đáng để vui mừng, thế nhưng không hiểu sao nước mắt nàng cứ tuôn rơi liên tục, lau mãi chẳng khô. 

Dù sao Bùi Thiệu Sinh cũng là huynh trưởng lớn hơn nàng vài tuổi, thấy nàng khóc nghẹn ngào, y vừa cười vừa an ủi nàng hồi lâu. 

Chỉ là tình trạng thương tích của Bùi Thiệu Sinh vẫn còn quá nặng không có bao nhiêu sức lực, chỉ nằm đó trò chuyện đôi câu mà đã nhanh chóng kiệt sức, sắc mặt lộ ra vẻ mệt mỏi. 

Kỷ Vân Hành thấy vậy cũng không muốn quấy rầy nữa, chỉ bảo y nghỉ ngơi thật tốt rồi đứng dậy chuẩn bị rời đi. Lúc quay người lại, nàng chợt thấy trên bàn bên cạnh có đặt một món đồ được bọc trong vải lụa. Nàng tò mò cầm lên, sờ vào bên trong thấy cứng cáp giống như một ống tròn: “Cái này là gì vậy?”

Bùi Thiệu Sinh cũng nhìn thấy, ngạc nhiên nói: “Không biết nữa, ai để nó ở đây thế?” 

Vừa dứt lời, y đã biết ngay câu trả lời, bèn buột miệng thốt ra: “À, chắc là Trì Tiện! Vừa nãy hắn ngồi ở đây rất lâu mà vẫn không nói lời nào, đúng là một người kỳ lạ.” 

Kỷ Vân Hành không đáp, nàng mở tấm lụa ra xem, đôi mắt khẽ mở to, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc: “Ca, sao cây sáo của huynh lại ở chỗ Trì Tiện vậy?” 

Nàng xoay người đưa cây sáo cho Bùi Thiệu Sinh xem, thứ bọc trong tấm lụa là nửa cây sáo, chỗ gãy có vết nứt không đều. 

Hai mắt Bùi Thiệu Sinh ngẩn ngơ, biểu cảm trên mặt chợt biến đổi. Y lập tức thò tay xuống dưới gối, lấy ra một cây sáo khác: “Sáo của ta vẫn còn ở đây…” 

Cây sáo trong tay Bùi Thiệu Sinh và nửa cây sáo trong tay Kỷ Vân Hành giống hệt nhau về màu sắc lẫn kích thước, hơn nữa đều bị gãy đôi. Kỷ Vân Hành kinh ngạc bước nhanh tới cầm cả hai nửa ghép lại, các vết nứt ở hai bên cũng khớp lại với nhau tạo thành một cây sáo hoàn chỉnh. 

Nàng sững sờ nhìn cây sáo dài được ghép lại trên tay mình, đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, nàng vội vàng quay người chạy ra ngoài, đẩy cửa bước ra sân. 

Ánh nắng mặt trời từ trên cao chiếu xuống sáng ngời, nàng đưa cây sáo ra trước ánh sáng, bên trên thân sáo hiện ra một hàng chữ được khắc bằng đường chỉ vàng sáng lấp lánh tạo thành một cái tên hoàn chỉnh – Bùi Thiệu Sinh. 

Chỗ gãy của cây sáo đã chia đôi tên họ của Bùi Thiệu Sinh, mà trên nửa cây sáo Trì Tiện đưa đến lại khắc đúng một chữ “Bùi”. 

Kỷ Vân Hành cầm cây sáo quay trở lại phòng, đánh thức Bùi Thiệu Sinh vẫn đang còn đờ đẫn, hỏi y tại sao Trì Tiện lại có nửa cây sáo còn lại. 

Bùi Thiệu Sinh vẫn mù tịt chẳng hiểu ra sao: “Ta cũng không biết.” 

Bùi Thiệu Sinh kể rằng vào năm sáu tuổi, y từng nhận được cây sáo này là quà sinh nhật mà cha đã tặng. Mặc dù khi đó y vẫn chưa biết thổi, nhưng vẫn luôn mang theo bên mình để khoe khoang. Về sau có một lần đi theo cha tới căn nhà ngoại ô, lúc đang chơi đùa cùng với bọn trẻ trong nhà, vì quá đắc ý nên đã bất cẩn tuột tay làm rơi cây sáo từ trên lầu hai của đình nghỉ mát. 

Nhưng đến khi đi xuống tìm y chỉ tìm được một nửa cây sáo, đúng lúc đó cha đã đi ra gọi y về, y không dám để lộ chuyện cây sáo bị gãy nên đành giấu kín, dự định sẽ nhờ hạ nhân để ý tìm giúp hoặc là lần sau đến sẽ tìm kỹ hơn. 

Nhưng đã không có lần sau nữa.

Bởi vì sau đó không lâu, Bùi gia đã xảy ra chuyện. 

Đến cuối cùng, Bùi Thiệu Sinh vẫn mãi không tìm được nửa cây sáo đã bị mất kia, nhưng không ngờ rằng nó lại nằm trong tay Trì Tiện. 

“Chuyện đó đã xảy ra từ mười chín năm trước, khi ấy Trì Tiện chắc hẳn chỉ là một đứa trẻ.” Bùi Thiệu Sinh lẩm bẩm: “Nếu như hắn cũng ở trong ngôi nhà đó, có lẽ hắn là trẻ mồ côi được cha ta nhận nuôi.” 

***

Mây cuộn rồi tan, thỉnh thoảng lại che khuất ánh mặt trời khiến cho đất trời lúc sáng lúc tối. 

Trì Tiện đi qua con phố đông đúc, nghe thấy người người trên phố bàn luận về nỗi oan của Bùi gia năm đó, ai nấy đều thương tiếc cho số phận của người nhà họ Bùi. Từng câu từng chữ “trong sạch” từ miệng người dân vang lên khiến tâm trạng hắn bỗng nhiên thoải mái đến lạ, đến đôi mày thường ngày lạnh lùng cũng giãn ra đôi phần. 

Đôi chân hắn không nán lại mà đi thẳng một mạch đến căn nhà cũ ở ngoại ô, sau đó đẩy cửa bước vào. 

Căn nhà gần như đã bị phá dỡ, đêm đó Hứa Thừa Ninh đã phái người đến đây đào bới, để lại trên đất nhiều hố đất mới bị xới tung. Món đồ mà ông ta cần tìm vốn không ở đây nên dù có đào cạn cả nền đất cũng chẳng nhận được gì. 

Trì Tiện giẫm lên lớp đất mới bước chầm chậm vào trong, ánh mắt hắn lướt qua khung cảnh trong sân, từng cảnh tượng trong ký ức dần hiện lên trong đầu. 

Khi đó, trong sân vẫn còn trồng đầy hoa cỏ và cây xanh, vào dịp tháng bảy thế này chính là lúc hoa tươi nở rộ rực rỡ sắc màu, tản ra mùi thơm khắp sân viện. Bùi lão gia thường sẽ đưa những đứa trẻ lưu lạc ngoài đường phố không chốn nương thân về đây, cho chúng một bát cơm nóng, một chiếc chăn ấm và một quyển sách. 

Nhiều năm về trước, Trì Tiện cũng được mang về như thế. Hắn đã không nhớ rõ cha mẹ mình là ai, chỉ biết rằng mình là con của ăn mày. Sau này, người ăn mày già cưu mang hắn qua đời, hắn đã bị người ta đuổi khỏi ngôi miếu nhỏ hoang tàn, phải lang thang đầu đường xó chợ. 

Khi đó Trì Tiện mới năm tuổi, vào lúc sắp chết đói đi vào bước đường cùng, hắn đã ăn trộm một chiếc bánh bao trong lồng hấp ven đường, sau đó đã bị người chủ đánh đến gần chết, xương gãy không biết bao nhiêu đoạn, hệt như con chó bị người ta vứt lăn lóc bên đường. 

Người qua kẻ lại trên đường không ai quan tâm đến sự sống chết của một đứa trẻ ăn mày, Trì Tiện nằm bên bờ tường, thoi thóp thở từng hơi đứt quãng lặng lẽ chờ chết. 

Nhưng Bùi Diên Văn đã cứu hắn, còn đưa hắn về nhà. 

Trì Tiện bước qua khu sân viện hoang tàn hỗn loạn, đẩy cửa một căn phòng trong số đó rồi bước vào. Bên trong được dọn dẹp khá sạch sẽ, như thể có người từng sống ở đây trước đó không lâu. 

Hắn nằm xuống chiếc giường gỗ trơ trọi, nghe tiếng kẽo kẹt vang lên từ những thanh gỗ cũ kỹ, ánh mắt dừng lại trên bức tường đối diện. 

Nhiều năm trước, hắn cũng từng nằm ở đây, nhìn những đứa trẻ khác trong phòng tụ lại thành một nhóm đứng bên bức tường đó. Giữa đám trẻ ấy, Bùi Thiệu Sinh trong bộ y phục gấm hoa rực rỡ nổi bật như một tiểu công tử quyền quý. Tất cả bọn trẻ đều gọi y là “Tiểu thiếu gia, Tiểu thiếu gia”, sau đó y còn cùng bọn trẻ khắc tên mình lên tường, nói rằng đó là minh chứng cho tình nghĩa. 

Năm đó khi Trì Tiện được đưa về đây, hắn nghe nói rằng những đứa trẻ được nuôi dưỡng khi lớn lên ở một độ tuổi nhất định sẽ phải ra ngoài. Nếu thi đỗ khoa cử thì sẽ vào triều làm quan; nếu thi rớt sẽ phải tự mưu sinh kiếm sống. Vì vậy Trì Tiện chẳng có tâm tư đọc sách học chữ, hắn chỉ muốn ở lại Bùi gia ăn cơm ngon, đắp chăn ấm, không còn bị ai bắt nạt nữa. Nếu có thể được như vậy, bảo hắn làm trâu làm ngựa cho người ta hắn cũng bằng lòng. 

Cây sáo mà Bùi Thiệu Sinh bất cẩn làm rơi khi đó đã lăn từ đình nghỉ mát xuống một bụi cỏ rồi trôi tuột xuống hồ nước. Trong khi Bùi Thiệu Sinh cuống quýt đổ mồ hôi đầy đầu vì tìm mãi không được, Trì Tiện đã nhìn thấy chỗ cây sáo rơi xuống, nhưng hắn vẫn không nói gì.

Chờ đến khi mọi người đã rời đi hết, hắn mới lặn xuống hồ nước tìm rất lâu mới nhặt lên được, vốn định đợi lần sau khi Tiểu thiếu gia đến, hắn sẽ trả lại đồ, nhân tiện bày tỏ mong muốn được làm người hầu của Tiểu thiếu gia để có thể ở lại trong Bùi gia mãi mãi. 

Nhưng lần đợi ấy, thứ hắn nhận được lại là một cuộc thảm sát hàng loạt và một tin dữ nói rằng Bùi gia bị kết tội. 

Ngoài Bùi Thiệu Sinh chạy trốn thoát thân ra, Trì Tiện chính là đứa trẻ duy nhất sống sót trong căn nhà đó. Bởi vì trước đó thường xuyên đói kém ăn không đủ no nên cơ thể hắn gầy nhom, trông chẳng khác gì một đứa trẻ ba, bốn tuổi. Lại thêm dáng người nhanh nhẹn nhờ chạy trốn quanh năm, hắn đã chui qua lỗ chó thoát thân mà không ai chú ý đến. 

Trì Tiện đã chạy suốt một ngày trời để đến Linh Châu, đến nơi hắn mới biết Bùi gia gặp đại nạn, hiện giờ toàn bộ người trong gia tộc đã bị tống giam vào ngục. Những chuyện sau đó, hắn chỉ có thể nghe lại từ lời kể của người khác. Khi ấy hắn còn quá nhỏ chẳng thể làm được gì, chỉ có thể ngày ngày đợi chờ, lặng lẽ lắng nghe từng tin tức, cho đến khi tội danh của Bùi gia được bên trên xác thực, cả tộc bị xét nhà xử trảm. 

Vào ngày Bùi gia bị hành hình xử tử, Linh Châu đổ một trận mưa lớn. Trì Tiện ngồi bên bờ tường ngoài pháp trường, cả người ướt sũng ngẩng đầu nhìn trời. 

Hắn nghĩ, chắc ông trời cũng biết Bùi gia bị oan nên mới khóc thương như vậy!

Khi Hứa Thừa Ninh từ pháp trường bước ra đã nhìn thấy hắn. Lúc ấy, xung quanh Hứa Thừa Ninh là các quan viên Linh Châu và đông đảo dân chúng. Trước mặt mọi người, ông ta đã nói: 

“Tuy rằng Bùi gia có tội, nhưng Bùi Diên Văn thu nhận những đứa trẻ lang thang quả thực là một việc thiện. Những đứa trẻ còn nhỏ tuổi vốn cần phải có nơi để nương thân.” 

Sau đó, ông ta đã nhận nuôi vài đứa trẻ ăn mày ở Linh Châu cùng đưa về Giang Nam, trong đó bao gồm cả Trì Tiện. 

Nhưng trái tim Trì Tiện rất nhỏ, nhỏ đến mức không thể chứa nổi lòng trung thành với người thứ hai. 

Vị chúa cứu thế trong sinh mệnh của hắn chỉ có một, từ dạo ấy cho đến rất nhiều năm về sau, chủ nhân của hắn cũng chỉ có một người.

Hứa Thừa Ninh không hề biết rằng, thực ra Trì Tiện đã biết chuyện năm xưa từ lâu. Năm đó khi họ Đỗ dẫn người tới sát hại những đứa trẻ trong viện, chính là do Hứa Thừa Ninh đã ngầm ra lệnh. 

Suốt mười chín năm, hắn trầm mặc kiệm lời, chỉ biết dốc sức làm chó săn của Tôn Tề Tranh và Hứa Thừa Ninh. Hắn trở thành kẻ tâm phúc trung thành nhất, cũng là thuộc hạ đắc lực nhất, chiếm trọn niềm tin của cả hai người họ. 

Những việc làm thất đức đó gần như vắt kiệt toàn bộ sức lực của hắn, nếu không nhờ chấp niệm báo thù cho Bùi gia, hắn đã chẳng sống nổi đến ngày hôm nay. 

Người khác nói hắn là người tốt hay kẻ xấu, có tội hay không có tội, sống hay chết, hắn hoàn toàn không quan tâm. Hắn chỉ biết rằng, hắn đã hoàn thành tâm nguyện lớn nhất trong đời mình. 

Trì Tiện lấy ra lọ sứ mà Sở Tình đã đưa trước đó, hắn không vội mở nắp mà chỉ tùy ý đặt nó lên trên bàn cạnh giường. Hắn điều chỉnh tư thế rồi nằm xuống lần nữa, khi nhắm mắt lại dường như hắn đã quay trở về nhiều năm trước. 

Bên ngoài sân, hoa thơm nở rộ chim hót líu lo, tiếng đọc sách vang lên râm ran, tiếng cười đùa của bọn trẻ hòa cùng tiếng quở trách của phu tử cứ lờ mờ truyền đến. Dưới ánh nắng rực rỡ của buổi trời chiều, hắn lười biếng lim dim nằm ngủ, cảm giác như mọi thứ chưa từng đổi thay. 


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 110: Ngoại truyện 1: Nửa đoạn sáo gãy – Trì Tiện đúng là một người kỳ lạ!
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...