Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 109: Chúc mừng cho thanh danh trong sạch đã được trả lại sau mười chín năm dài đằng đẵng! (Hoàn chính văn)

Tôn Tề Tranh sau khi dặn dò Trì Tiện những lời sau cuối đã ngất lịm, hoàn toàn mất đi ý thức. Đợi đến khi tỉnh lại, ông ta đã bị đưa trở về ngục tối trước đó, trước mắt vẫn là song sắt mịt mù, cuộc vượt ngục đêm qua tựa như một giấc mơ.

Ông ta chỉ cảm thấy đầu và lưng đau nhức dữ dội, cũng không biết chỗ xương cốt nào trên người đã bị gãy mà chỉ cần nhúc nhích nhẹ thôi đã đau đến mức muốn chết đi sống lại.

Tôn Tề Tranh nằm bẹp dưới đất, nghĩ đến bản lĩnh của Trì Tiện, những người đó chắc chắn không thể giữ chân hắn.

Trì Tiện là do ông ta nuôi dưỡng từ nhỏ, những năm qua ông ta đã tìm không biết bao nhiêu cao thủ tinh anh để dạy võ nghệ cho hắn, nhìn hắn từng bước trưởng thành đến ngày hôm nay. Trì Tiện gần như chưa từng thua trận nào, nhiệm vụ nào được giao cũng đều hoàn thành xuất sắc.

Trì Tiện chính là thanh đao sắc bén nhất mà ông ta đã mài giũa, chỉ cần hắn còn đó, Tôn Tề Tranh vẫn tin rằng mình còn một tia hy vọng sống sót.

Những vết thương từ cú ngã ngựa của Tôn Tề Tranh đều đã được xử lý qua loa, đầu cũng được băng bó sơ sài. Lúc này ông ta chẳng còn màng đến thể diện, nằm sõng soài như một con gia súc trong chuồng, thở phì phò từng hơi nặng nhọc như cố giành lấy từng chút sự sống mong manh, tạm thời chưa chết được.

Trong lúc ý thức còn mơ hồ, ông ta nghe thấy bên ngoài vang lên giọng nói quen thuộc: “Ra ngoài canh gác cả đi, không có lệnh của ta không ai được vào.”

Tôn Tề Tranh lập tức trừng to hai mắt hoảng hốt nhìn ra phía cửa ngục, chỉ thấy một người đàn ông chầm chậm bước đến rồi dừng lại ở trước cửa, đứng cách song sắt nhìn ông ta.

Người đến mặc một bộ trường bào màu trắng ngà, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng rộng, trong tay chống gậy, sống lưng hơi còng, quầng mắt thâm đen trông rất hốc hác, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng sực nức mùi bệnh tật.

Tôn Tề Tranh vừa nhìn thấy người nọ, ngay lập tức bất chấp đau đớn khắp người gắng sức bò tới, quỳ gối lê vài bước tới trước song sắt, duỗi tay nắm lấy vạt áo người nọ, nghẹn ngào gào lên: “Vương gia, Vương gia! Cầu xin ngài hãy cứu ta!”

Người đến chính là Ninh Vương gia yếu đuối bệnh tật thường ngày.

Hứa Thừa Ninh cúi đầu nhìn Tôn Tề Tranh, lơ đi dáng vẻ nhếch nhác thê lương của ông ta, chỉ lạnh lùng hỏi: “Nếu ngươi chịu an phận ngồi yên chờ đợi trong này thì vẫn còn một cơ hội. Ai bảo ngươi vượt ngục trốn ra ngoài, giờ thì còn ai có thể cứu được ngươi?”

Tôn Tề Tranh run rẩy cả người, nước mắt chảy ròng trên gương mặt già nua, gào lên trong phẫn uất:

“Vương gia, sao ngài có thể đối xử với ta như vậy? Bao năm nay ta làm trâu làm ngựa làm bao nhiêu việc, lôi kéo bao nhiêu thế lực cho ngài! Vì cớ gì đến lúc khó khăn, ngài lại thẳng tay vứt bỏ ta?”

Hứa Thừa Ninh hờ hững đáp lời: “Ta cũng đã nâng đỡ ngươi lên chức Thừa tướng rồi không phải sao? Hơn nữa, những gì ngươi làm cũng đâu phải vì ta, mà là vì vinh hoa phú quý của chính ngươi thì đúng hơn.”

“Nhưng ngay từ đầu ta nào mong muốn những thứ ấy, ta chỉ là, chỉ là…”

Tôn Tề Tranh khóc lặng, trong đôi mắt đục ngầu cứ không ngừng ch** n**c mắt. Những suy nghĩ của nhiều năm về trước cho dù muốn hồi tưởng lại cũng chẳng thể nhớ rõ nữa, thế là ông ta lại quỳ rạp dưới đất một cách hèn mọn, dáng vẻ đáng thương túm lấy vạt áo của Hứa Thừa Ninh van xin:

“Ta nguyện xông pha khói lửa vì Vương gia giống như trước kia, nhiều năm qua lòng trung thành của ta vẫn vững vàng chưa từng thay đổi, chỉ cần Vương gia có thể cứu ta, che chở cho ta tránh được kiếp nạn này, ngày sau ta vẫn là con chó nghe lời nhất của Vương gia, cầu xin Vương gia đừng vứt bỏ ta!”

“Trung thành?” Hứa Thừa Ninh nhíu mày, mỉa mai: “Nếu ngươi thật sự trung thành với ta, cớ gì còn lén giấu những thứ kia, nắm trong tay điểm yếu của ta?”

Tôn Tề Tranh run lập cập, cuống quýt biện minh: “Nhưng những thứ đó ta chưa từng nói cho bất kỳ ai, chỉ có mình ta biết. Ta giữ chúng chẳng qua để bảo toàn tính mạng của mình mà thôi! Ta và Vương gia vốn cùng một loại người, chúng ta đáng lẽ phải là một thể!”

Hứa Thừa Ninh nghe vậy, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo, cười khẩy: “Chỉ dựa vào ngươi mà cũng dám nói mình là một thể với bản vương? Tôn Tề Tranh, có phải ngồi quá lâu trên ghế Thừa tướng khiến ngươi đắc ý vênh váo nên mới quên mất ai là chủ, ai là nô tài hay không? Ban đầu chính ngươi tới cầu xin ta, nhờ ta thương xót nên ngươi mới có được địa vị quyền thế như ngày hôm nay. Ta có thể nâng đỡ một Thừa tướng quyền khuynh triều dã, đương nhiên cũng có thể nâng một người khác thay thế ngươi. Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì?”

Tôn Tề Tranh ngửa đầu nhìn Hứa Thừa Ninh, ông ta đưa tay quệt nước mắt, cất đi dáng vẻ đáng thương vừa nãy, bỗng bật cười lớn: “Đúng rồi, giống như Vương gia năm đó có thể giết một Thái tử, đương nhiên cũng giết được người thứ hai. Nhưng không biết Vương gia có từng nghĩ tới, một khi những chuyện này bại lộ, ngài sẽ có kết cục thế nào hay không?”

Hứa Thừa Ninh nhếch miệng: “Vậy nên ngươi mới phải chết ở đây.”

“Ta có chết cũng chẳng sao, ta còn có người của ta ở bên ngoài.” Tôn Tề Tranh nói: “Những năm nay ta để mặc ngài sai sử, đào tim đào phổi bôn ba chạy vạy khắp các nơi vì ngài, cuối cùng lại rơi vào kết cục vắt chanh bỏ vỏ. Vương gia, ngài nghĩ rằng mình có thể chết yên lành được sao?”

“Ý ngươi là Trì Tiện?” Hứa Thừa Ninh cười khẩy, ánh mắt đầy châm biếm: “Ngươi đừng quên, hắn là do ta đưa về Kinh thành, chỉ là tạm đặt bên cạnh ngươi nhiều năm. Ngươi thật sự cho rằng hắn trung thành với ngươi?”

Tôn Tề Tranh cười nhạt: “Ta đã tận tâm bồi dưỡng hắn trưởng thành, phần tình cảm này đương nhiên không thể so sánh được với người nào khác, huống hồ tự ta cũng có cách khiến hắn một lòng trung thành với ta.”

Hứa Thừa Ninh nghe vậy từ từ ngồi xổm xuống, để ánh mắt ngang tầm với Tôn Tề Tranh, giọng nói cũng nhỏ lại theo: “Chuyện ngươi hạ độc trên người hắn, ta đã biết từ lâu rồi. Hơn nữa thuốc giải không chỉ mình ngươi có, dù ngươi có chết cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.”

Sắc mặt Tôn Tề Tranh tái nhợt, trong nháy mắt đã nhận ra điều gì đó.

“Tôn Tề Tranh, ngươi nghĩ đám cháy đêm qua là do ai phóng hỏa? Trì Tiện thực sự có quyền tự do ra vào ngục để thuận lợi đưa ngươi ra ngoài sao?”

Hứa Thừa Ninh nở nụ cười bí hiểm, nói đầy ẩn ý: “Để moi được chút tin từ miệng ngươi, ta cũng đã phải hy sinh không nhỏ. Hôm nay mạo hiểm đến đây gặp ngươi là để ngươi chết một cách rõ ràng.”

Nói đoạn, Hứa Thừa Ninh lại than thở như đang độc thoại với chính mình:

“Phải công nhận rằng ngươi giấu những thứ đó kỹ thật, bao năm nay ta không cách nào khiến Trì Tiện moi được dù chỉ một chút manh mối từ ngươi. Kinh thành gần như đã bị ta lật tung lên cũng không tìm thấy. Không ngờ ngươi lại giấu chúng ở Linh Châu, lại còn cất trong căn nhà bỏ hoang nơi ngoại ô đó. Hừ, một chốn ô uế như vậy khó trách không ai tìm ra…”

Nói xong, Hứa Thừa Ninh như vừa trút bỏ được nỗi bức bối tích tụ nhiều năm trong lòng. Cảm giác bị nắm thóp thực sự quá khó chịu, giờ đây ông ta đã giải quyết được mối tai họa lớn nhất trong lòng mình, tâm trạng cũng trở nên khoan khoái.

“Vương gia, Giám sát đại nhân sắp đến tuần tra rồi, ngài đừng để chúng tiểu nhân khó xử.” Một cai ngục đứng xa xa gọi vọng vào.

Hứa Thừa Ninh chống gậy đứng dậy, buông một lời cuối cùng: “Ta cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo ngươi quá vô dụng, đến mấy đứa nhóc cũng không đấu lại, thua dưới tay bọn chúng thật khiến ta thất vọng.”

Tôn Tề Tranh đến đây đã không thể nói thêm được lời nào, bị đả kích hết lần này đến lần khác khiến ông ta chỉ biết câm nín, sắc mặt xám xịt như tro tàn, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng. Cuối cùng, ông ta nhận ra mình chỉ là một quân cờ đã hoàn toàn bị vứt bỏ.

Sau khi Hứa Thừa Ninh rời đi, ông ta nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, một cai ngục xuất hiện trước mặt ông ta, vẻ mặt đầy ngạc nhiên: “Tôn đại nhân, ngài quỳ dưới đất làm gì thế? Tiểu nhân không nhận nổi cái quỳ này đâu, ngài mau đứng dậy đi.”

Ông ta ngẩng đầu lên nhìn tên cai ngục trước mặt, không ngờ lại là người đêm qua đã ngã gục trong vũng máu trước cửa ngục.

Tôn Tề Tranh chỉ cảm thấy trước mắt mình như phủ một màn sương dày đặc, bất kể ông ta có cố gắng thế nào cũng không thể xua tan đi, mọi thứ xung quanh hoàn toàn mờ mịt chẳng thể nhìn rõ. Cả đời này ông ta chơi đùa quyền thuật, bày mưu tính kế hàng ngàn hàng vạn lần lớn nhỏ để theo đuổi thứ mình muốn, không ngờ đến cuối cùng lại bị người khác tính kế thảm hại đến mức thật giả lẫn lộn không còn phân biệt được nữa.

Ông ta mơ màng quỳ ở đó rất lâu, mãi đến khi đầu gối tê cứng hai chân không còn cảm giác, mới chầm chậm ngẩng đầu dậy, thấp giọng nói một câu.

Cai ngục đứng gác bên cạnh nghe thấy, lập tức quay đầu nhìn sang: “Tôn đại nhân vừa nói gì?”

“Đồ vật không hề được giấu ở căn nhà hoang ngoài ngoại ô kia mà!” Tôn Tề Tranh đã lặp lại như thế.

***

Trăm ngọn đèn hội tụ về một chỗ, soi rọi đêm đen sáng tựa ban ngày. Gió không ngừng thổi, mây đen vần vũ trên bầu trời Linh Châu, tựa như đang kể lại câu chuyện cũ từ nhiều năm trước.

Kỷ Vân Hành ngồi trên xích đu nhẹ nhàng đong đưa. Ánh sáng từ những ngọn đèn rực rỡ chiếu lên bộ váy áo đỏ rực của nàng, tựa như khoác lên mình một lớp lửa rực cháy làm nổi bật làn da trắng mịn cùng đôi mắt đen láy của thiếu nữ.

Bên ngoài thư phòng của Bùi Hàn Tùng có treo một chiếc xích đu. Kỷ Vân Hành ngồi đó đong đưa, nghĩ đến nhiều năm trước nơi này từng là chỗ mẹ nàng hay ngồi, lòng nàng chợt dâng lên cảm giác thân thuộc.

Bùi phủ đã bị niêm phong nhiều năm, bên trong đã có rất nhiều chỗ trở nên hoang tàn, nhưng Kỷ Vân Hành vẫn rất thích nơi này.

Trong mảng sân trước thư phòng đông nghịt người, tiếng đào đất vang lên liên hồi, từng hố sâu lần lượt lộ ra, đất mới phủ lên đất cũ, người nào người nấy mệt đến mức mồ hôi đầm đìa.

Hứa Quân Hách đứng bên cạnh nàng, thỉnh thoảng dùng tay đẩy dây thừng giữ cho chiếc xích đu của Kỷ Vân Hành không quá cao mà vẫn đong đưa ở lực vừa đủ. Hắn nhìn sang Trì Tiện đang ngồi trên ghế đá bên cạnh, cất tiếng hỏi: “Vết thương đã được băng bó chưa?”

Trì Tiện khẽ gật đầu, coi như đã trả lời.

Vẻ mặt của hắn ta vẫn bình thản, ánh mắt đen nhánh không gợn sóng lúc này đang lặng lẽ dõi theo đám thị vệ đào bới trong sân. Nếu không nhờ ánh đèn rọi lên người hắn ta, e rằng chẳng ai nhận ra nơi đây còn có một người sống đang ngồi đó.

Cả hai lại rơi vào trầm mặc, Trì Tiện lúc nào cũng như thế, đối xử với ai cũng hờ hững, không kiêu ngạo cũng không hạ mình.

Kỷ Vân Hành đong đưa một lúc, bỗng nhiên lên tiếng nhìn về phía Trì Tiện: “Hai mũi tên trước đó là do ngươi bắn phải không?”

Trì Tiện nghe thấy, lập tức quay đầu sang nhìn nàng, hỏi ngược lại: “Làm sao cô biết được?”

“Ta đoán thôi.” Kỷ Vân Hành nói: “Người bên cạnh ta biết võ công chỉ có mỗi Tiết thúc, nhưng ông ấy sẽ không truyền tin cho ta.”

Bởi vì Tiết Cửu luôn xem nàng như trẻ con, chưa từng kỳ vọng nàng làm được gì, Kỷ Vân Hành vẫn luôn nhớ điều này. Thế nên nàng cho rằng, nếu như Tiết Cửu thực sự muốn báo tin để nhờ người đến cứu Hứa Quân Hách, ông ấy nhất định sẽ không truyền tin đến chỗ nàng.

Mũi tên đầu tiên là báo cho nàng biết Hứa Quân Hách gặp nạn ở xưởng nhuộm trên núi, mũi tên thứ hai là để nhắc họ tìm nơi ẩn náu.

Người bắn tên ẩn mình trong bóng tối không thể lộ diện nên mới dùng cách này để truyền tin. Hơn nữa lúc đó Tiết Cửu đã không còn giấu giếm thân phận, vì vậy Kỷ Vân Hành nghĩ, ngoài Trì Tiện ra, không thể là ai khác nữa.

Trì Tiện nghe được lời phân tích của nàng cũng không biểu lộ gì trên khuôn mặt, chỉ từ tốn trả lời: “Đúng vậy, Kỷ cô nương quả nhiên thông minh.”

Hứa Quân Hách nghe vậy lập tức nhướn mày, Trì Tiện cũng có lúc khen người khác sao?

“Ta biết Hữu Hữu thông minh, không cần tới lượt ngươi phải khen. Hơn nữa, người khiến ngươi lộ diện là ta, sao không thấy ngươi khen ta câu nào?”

Trì Tiện chỉ liếc nhìn hắn, không nói gì.

Hứa Quân Hách hừ một tiếng, hắn đã giăng một tấm lưới lớn, giấu Bùi Thiệu Sinh đang bị thương nặng đi, bảo Thích Khuyết tung tin ra ngoài rằng y đã chết mới khiến Trì Tiện mắc câu. Ngày hôm đó, hắn ta xuất hiện trong phòng tức giận chất vấn Hứa Quân Hách cũng chính là lúc cá đã cắn câu.

Từ lần đầu tiên Bùi Thiệu Sinh sống sót thoát khỏi tay Trì Tiện, Hứa Quân Hách đã cảm thấy có điều không bình thường. Bao năm qua, hắn chưa từng thấy Trì Tiện nương tay với bất kỳ ai, vậy mà một thư sinh không biết chút võ công nào lại chạy thoát khỏi hắn ta. Bản thân Bùi Thiệu Sinh không nhận ra điều kỳ lạ, chỉ nghĩ mình may mắn chạy trốn nhanh, thực chất nếu như Trì Tiện đã thật sự muốn giết y cũng chỉ cần một cái chớp mắt, cho dù y có mọc bốn chân cũng không thể thoát được.

“Trì Tiện à Trì Tiện, ngươi động lòng trắc ẩn là vì sao? Ngươi có biết nếu như Hoàng thúc phát hiện ra, những gì ngươi làm bao năm qua sẽ đổ sông đổ bể hết hay không?” Hứa Quân Hách nhìn hắn ta với ánh mắt tràn đầy hứng thú, cười hỏi: “Chẳng lẽ ngươi đã nhận ra Bùi Thiệu Sinh chính là con trai của Bùi Diên Văn từ lâu rồi?”

Ngày đó Trì Tiện đến tìm Hứa Quân Hách, lớp vỏ ngoài lạnh lùng thờ ơ như đã vỡ vụn, để lộ cảm xúc xao động bên trong. Hắn ta siết chặt nắm đấm rồi lại buông lỏng, cuối cùng chỉ hỏi Hứa Quân Hách một câu: “Có phải Bùi Thiệu Sinh vẫn còn sống hay không?”

Dù trước đó đã có nhiều manh mối, nhưng đến lúc ấy Hứa Quân Hách mới hoàn toàn xác nhận được lập trường của Trì Tiện.

Kế hoạch cướp ngục lần này có thể thành công lớn như vậy là nhờ Trì Tiện rất được Tôn Tề Tranh tin tưởng.

Tôn Tề Tranh hiểu rõ sức nặng của bí mật này hơn bất kỳ ai khác, cho nên ông ta mới cắn răng chờ đợi, chưa đến giây phút cuối cùng tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài. Tương tự, nếu ông ta có một chút dè chừng nào với Trì Tiện, cũng sẽ không tiết lộ nơi cất giấu đồ vật cho hắn ta biết.

Thế nhưng chỉ một câu nói “Tuyệt đối tin tưởng” đơn giản ấy không đủ để khái quát hết quãng thời gian gần hai mươi năm đó của Trì Tiện. Hắn ta đã tiêu hao toàn bộ tinh thần và sức lực để trở thành con chó trung thành nhất của Tôn Tề Tranh, cuối cùng đổi lấy bí mật lớn nhất từ trong miệng ông ta.

Nhưng khi đối diện với câu hỏi của Hứa Quân Hách, Trì Tiện vẫn im lặng không trả lời.

“Đúng là người vô vị.” Hứa Quân Hách bĩu môi nhận xét.

Kỷ Vân Hành cũng không hiểu nổi rốt cuộc Trì Tiện là người tốt hay kẻ xấu. Hắn ta đã giết nhiều người, tiếp tay làm nhiều chuyện ác cho Hứa Thừa Ninh và Tôn Tề Tranh, nhưng dường như hắn ta lại đứng về phía bọn nàng.

Kỷ Vân Hành nhìn vào khuôn mặt của Trì Tiện, hắn ta vẫn bình thản ngồi đó hệt như một con rối gỗ. Hắn ta giữ lấy những bí mật trong lòng, không hé răng nửa lời về những quá khứ đã qua, cũng không cho phép người khác lục lọi tìm hiểu.

Đang lúc nghĩ ngợi, nàng chợt thấy có một bàn tay đặt dưới cằm mình ép nàng quay mặt đi, sau đó là khuôn mặt Hứa Quân Hách tươi cười lấn tới: “Ta thấy nàng mệt rồi, đôi mắt không nghe lời nữa phải không?”

Kỷ Vân Hành lắc đầu: “Ta vẫn chưa mệt.”

Hứa Quân Hách véo nhẹ vào tai nàng, vừa định nói gì đó thì từ đằng xa vang lên tiếng hô lớn: “Điện hạ, đã tìm thấy được!”

Ba người đồng loạt đứng dậy, thị vệ mở đường đi về phía trước, chỉ thấy mấy người lực lưỡng đẫm mồ hôi đang hợp lực cùng khiêng một chiếc rương lên.

Chiếc rương được chôn rất sâu, gần như lật tung hết cả thư phòng lên mới tìm ra được, bên trên chiếc rương có treo một chiếc khóa lớn đã rỉ sét.

Hứa Quân Hách đứng cạnh chiếc rương, ánh mắt dừng lại trên ổ khóa, hắn lặng im vài giây không biết đang nghĩ gì.

Kỷ Vân Hành khẽ gọi: “Lương Học?”

Hứa Quân Hách bừng tỉnh, ra lệnh cho thị vệ bên cạnh: “Phá khóa đi.”

Ổ khóa rỉ sét yếu ớt không chịu nổi một kích đã dễ dàng bị phá đi, nắp rương ngay lập tức được mở ra.

Bên trong chứa rất nhiều thứ, phía trên còn được phủ một tấm vải đỏ, Hứa Quân Hách phất tay, tất cả thị vệ đồng loạt lùi về sau một trượng rồi quay lưng đi.

Hắn cúi người vén tấm vải đỏ lên, chỉ thấy bên dưới là những quyển sổ sách xếp ngay ngắn cùng các lá thư cũ kỹ, trong đó còn kẹp vài thứ giống như lệnh bài. Những thứ này chính là bí mật mà Tôn Tề Tranh đã giấu kỹ suốt bao năm qua, cũng chính lá bài lớn nhất để ông ta giữ mạng.

Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành ngồi xuống bên cạnh rương, lặng lẽ lấy từng thứ ra xem.

Rất nhiều trong số đó là sổ sách. Trước khi thành thân, Hứa Thừa Ninh đã tiếp nhận quản lý muối quan và dệt may ở Giang Nam. Những sổ sách này ghi chép rõ ràng việc ông ta lợi dụng chức quyền để tham ô buôn lậu, kiếm lời bất chính từ hai mươi năm trước. Về sau ông ta một tay sáng lập nên hoa lâu ở Du Dương, bí mật đào tạo mấy tổ chức chuyên bắt cóc bé gái từ khắp các nơi trong địa phận Đại Yến, nuôi lớn và bồi dưỡng họ trở thành “vũ cơ” để dâng cho quyền quý, dùng trò vui sắc dục để lôi kéo quyền lực, xây dựng bè phái của riêng mình. Trường Dạ tiêu cục trong dân gian cũng là do ông ta lập ra hòng rúc rỉa kỳ trân dị bảo từ khắp nơi trên thế gian, làm không ít chuyện giết người cướp của.

Mà những kỳ trân dị bảo đó cuối cùng đều được chuyển đến nhà riêng Bùi gia ở ngoại ô, trở thành bằng chứng sắt đá để vu oan giá họa cho Bùi gia. Hứa Quân Hách lật xem danh sách các bảo vật đó, phát hiện trong đó có ghi rõ sáu viên dạ minh châu.

Tiếp tục tìm xuống bên dưới, Hứa Quân Hách tìm thấy một số bức thư, khi mở ra mới biết đó là thư từ giữa cha hắn và Hứa Thừa Ninh.

Hóa ra năm đó, Thái tử cùng Bùi Hàn Tùng đến Linh Châu vốn vì chuyện cứu trợ thiên tai, nhưng lại tình cờ phát hiện vụ án buôn bán bắt cóc bé gái. Thái tử và Bùi Hàn Tùng đã dốc toàn lực điều tra, những năm đó Hứa Thừa Ninh vẫn còn non trẻ, hệ thống buôn người chỉ mới sơ khai chưa được hoàn thiện, khi hành động cũng không kín kẽ như bây giờ nên đã để lộ nhiều sơ hở bị hai người tra ra được đầu mối. Thái tử không ngờ rằng đệ đệ mình lại là loại người như vậy, trong cơn giận dữ đã viết thư trách mắng thậm tệ, yêu cầu Hứa Thừa Ninh phải tự viết tấu trình lên Hoàng Đế để nhận tội.

Hứa Thừa Ninh trong thư hồi âm còn khổ sở xin xỏ, liên tục thừa nhận rằng bản thân nhất thời hồ đồ làm chuyện sai trái, còn thề rằng sau này tuyệt đối không tái phạm, cầu xin Thái tử tha cho mình một lần.

Nhưng Thái tử kiên quyết muốn bẩm báo sự việc này lên Hoàng thượng, và rồi sau đó trên đường trở về Kinh thành đã bị hại chết.

Cục diện năm đó do chính Hứa Thừa Ninh bày bố, hạ lệnh và ra tay. Cũng chính vì vậy mà kế hoạch vu oan hãm hại Bùi gia được đẩy lên trước thời hạn, nhằm mục đích đổ hết toàn bộ tội lỗi về cái chết của Thái tử lên đầu Bùi Hàn Tùng.

Hứa Quân Hách ngồi trên nền đất im lặng rất lâu, đọc đi đọc lại từng câu từng chữ mà cha hắn từng viết. Tất cả mọi người trong Kinh thành đều ca ngợi Thái tử là quân tử quang minh lỗi lạc, là Trữ quân nhân từ, là tương lai của Đại Yến.

Trong những năm tháng niên thiếu, hắn cũng từng ngắm nhìn bức họa của cha mình hết lần này đến lần khác, tưởng tượng dáng vẻ của ông ấy khi mỉm cười khi tức giận. Cũng tưởng tượng ra cảnh, nếu như ông ấy vẫn còn sống thì sẽ như thế nào? Liệu có phải là một người cha nghiêm khắc hay không? Liệu có dạy cho hắn nhiều điều mà không ai dạy hay không. Nếu được như thế, có lẽ mẫu phi của hắn sẽ không mắc bệnh điên, mà sẽ giống như những bà mẹ khác trên đời, dành hết sự dịu dàng để yêu thương hắn.

Những gì liên quan đến cha mình, hắn luôn giữ gìn cẩn thận chỉ để tìm kiếm chút hình bóng mờ nhạt của cha trong đó, thỏa mãn sự khát khao về tình yêu gia đình mà hắn chưa bao giờ được trải nghiệm.

Mà giờ đây, cuối cùng hắn cũng tìm được hung thủ đã hại chết cha mình.

“Lương Học.” Kỷ Vân Hành ở bên cạnh khẽ gọi.

Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Kỷ Vân Hành đang ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác nhìn lên trời: “Trời sáng rồi.”

Hứa Quân Hách cũng ngửa đầu nhìn về phía bầu trời đằng Đông, đường chân trời đã ló lên một tia sáng vàng rực, kéo theo nửa bầu trời đêm cũng bắt đầu nhuốm sắc trắng, như thể mang theo ánh sáng vô tận tràn đến.

Đêm dài đã qua, giấc mộng lặp lại hàng nghìn lần cuối cùng cũng thành hiện thực.

***

Sáng sớm ngày mùng năm tháng bảy.

Hoàng Đế nghe thấy tiếng động khe khẽ bên ngoài bỗng giật mình tỉnh giấc. Ông nhìn ra ngoài, thấy ánh sáng ban mai lấp ló liền gọi người vào hầu hạ thay y phục.

Thi Anh bưng nước sạch đứng bên cạnh hầu hạ Hoàng Đế rửa mặt, nhỏ giọng bẩm báo: “Hoàng thượng, Ninh Vương gia vẫn còn đang quỳ trước cửa, nhìn sắc mặt có vẻ không được tốt lắm.”

Hoàng Đế khẽ nhắm mắt lại, không lên tiếng. Đợi đến khi trang phục chỉnh tề mới đứng dậy rời khỏi tẩm cung, vừa bước ra cửa đã thấy Hứa Thừa Ninh mặc quần áo phong phanh quỳ dưới mái hiên sáng lóa, đầu cúi thấp, thân hình gầy gò như thể sẽ bị gió thổi ngã bất cứ lúc nào.

Nghe thấy tiếng động, Hứa Thừa Ninh lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe cất tiếng gọi: “Phụ hoàng…”

Hứa Túc Dụ chắp tay đứng trước cửa, ánh mắt lạnh nhạt dừng lại trên người Hứa Thừa Ninh.

Ông đã không còn nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không quan sát kỹ người con trai này. Năm đó, mẫu phi của hắn bị người ta hãm hại, sinh non rồi qua đời ngay sau đó. Hứa Túc Dụ đau lòng không nguôi nên đã đặt tên hắn là Thừa Ninh, hy vọng sau này hắn sẽ khỏe mạnh, bình an mà trưởng thành.

Hứa Thừa Ninh ngâm mình trong đống thuốc lớn lên, tuy bệnh tật lớn nhỏ chưa bao giờ dứt, nhưng thấm thoắt mấy chục năm trôi qua, hắn vẫn sống tốt. Xưa kia Hứa Túc Dụ nhìn thấy hắn yếu ớt thường xuyên bị huynh đệ bắt nạt, lại không có mẫu phi che chở nên khó tránh khỏi thiên vị cho hắn nhiều hơn, để hắn tiếp quản công việc ở Giang Nam từ rất sớm. Nhưng ông không ngờ mình lại nuôi dưỡng thành hổ dữ gây họa.

Hứa Túc Dụ nhìn hắn, điềm nhiên cất lời: “Lão Tứ, ngày xưa khi Thái tử còn sống vẫn luôn quan tâm con nhất. Những năm qua vào ngày giỗ của Thái tử, con có từng đi cúng tế chưa?”

Hứa Thừa Ninh vội vàng dập đầu, khóc nói: “Nhi thần nhớ thương Hoàng huynh nên năm nào cũng đi, không dám quên một khắc nào.”

Hứa Túc Dụ gật đầu: “Vậy thì tốt. Hôm nay vừa hay có buổi thẩm tra công khai, con cũng đến xem đi.”

Hoàng Đế nói xong lập tức sải bước đi ngay, không hề nán lại thêm nữa. Thi Anh phất tay ra hiệu bảo thị vệ đến đỡ Hứa Thừa Ninh đứng dậy đưa đi cùng.

***

Hứa Thừa Ninh đã quỳ trước cửa điện cầu kiến Hoàng thượng từ đêm qua, thân thể bệnh tật cứng rắn quỳ cả một đêm, lúc này đầu gối gần như đã phế đi, có chống gậy cũng vô ích, chỉ có thể để thị vệ dìu hai bên tiến về phía trước.

Đôi mắt ông ta đỏ bừng vẫn còn lấm lem nước mắt hệt như đứa trẻ phạm lỗi, trên mặt chỉ còn lại vẻ bất lực.

Trong lòng ông ta hiểu rõ, chuyện đến nước này đã không còn cách nào để cứu vãn được nữa.

Bởi vì Trì Tiện đã phản bội ông ta.

Chỗ cất giấu bí mật mà Trì Tiện tiết lộ hoàn toàn không hề có bất kỳ đồ vật gì. Hứa Thừa Ninh đã dẫn người đào bới toàn bộ khu đất của ngôi nhà riêng ngoài ngoại ô nhưng chẳng tìm thấy gì cả.

Năm đó khi Hứa Thừa Ninh nhặt được Trì Tiện, hắn chỉ mới sáu tuổi, hai mươi năm sau đó hắn vẫn luôn kề cận bên cạnh ông ta. Hứa Thừa Ninh chưa từng nghi ngờ Trì Tiện hai lòng, huống chi trên người hắn vẫn còn mang theo gông cùm xiềng xích, ông ta chưa từng nghĩ tới Trì Tiện sẽ phản bội mình.

Mọi thứ đều đã quá muộn, giờ đây điều duy nhất Hứa Thừa Ninh có thể làm là hy vọng Hoàng thượng vẫn còn niệm tình cha con mà tha cho ông ta một mạng.

Thánh giá xuống núi rồi đi thẳng đến bãi cỏ ở ngoại ô. Hôm nay, Hoàng Đế đích thân thăng đường xét xử, Thứ sử Linh Châu cùng chúng quan viên làm bồi thẩm.

Kỷ Vân Hành cầm một tờ cáo trạng, tố cáo Thừa tướng đương triều ra công đường, buộc tội ông ta tham ô nhận hối lộ, vu oan hãm hại trung lương. Hoàng Đế tiếp nhận tờ cáo trạng, tuyên bố khai đường ngay tại bãi cỏ đã tổ chức đại tiệc trước đó, dân chúng Linh Châu nghe tin liền kéo nhau đến vây xem.

Cũng giống như buổi đại tiệc hôm ấy, biển người nghìn nghịt chen chúc nhau trên bãi cỏ không thấy điểm dừng.

Kỷ Vân Hành khoác lên mình bộ trường y đỏ thẫm, mái tóc đen dài búi cao chỉ cài một chiếc trâm gỗ, nàng đứng trong sương mù mờ xám buổi sớm tựa đóa hải đường vẫn còn đọng hơi sương.

Hứa Quân Hách giúp nàng xắn tay áo có hơi dài quá mức, sau đó chỉnh lại cổ áo trắng như tuyết, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, hắn không khỏi mỉm cười: “Nếu thực sự tức giận, nàng có thể mắng ông ta.”

Kỷ Vân Hành ngước mắt nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Ta chỉ mong có thể trình bày rõ ràng những tội trạng của ông ta.”

“Nàng nhất định sẽ làm được.” Hứa Quân Hách nắm lấy tay nàng, tách nắm đấm đang siết chặt ra mới phát hiện lòng bàn tay đã đầy mồ hôi, thế là hắn bật cười cầm tay nàng khẽ đung đưa: “Có thể nói từ từ, không cần vội.”

Mỗi khi Kỷ Vân Hành căng thẳng thường nói năng không lưu loát, huống hồ nơi đây còn tụ tập đông người như vậy, nàng thấy gò bó cũng là bình thường.

Hứa Quân Hách chỉnh lại những lọn tóc lòa xòa rủ xuống trán rồi lại vỗ về sau lưng nàng, một loạt động tác trấn an khiến Kỷ Vân Hành thả lỏng hơn nhiều.

Ở cách đó không xa, đám người Thích Khuyết, Phàn Văn Trạm và Tiết Cửu đứng thành một hàng, mỗi người một dáng vẻ cùng nhìn về phía hai người họ.

Thích Khuyết gãi đầu, khó hiểu nói: “Từ khi nào mà Điện hạ lại trở nên… trở nên…”

Phàn Văn Trạm đã quen với cảnh này, bật cười: “Giống như mì với nước lạnh nấu cùng nhau suốt một ngày một đêm biến thành một đống bột nhão phải không?”

Đống bột nhão quánh lại dính chặt vào người Kỷ Vân Hành.

Thích Khuyết gật đầu, vô cùng tán thành với cách so sánh của Phàn Văn Trạm, đôi mắt hắn sáng lên: “Vẫn là văn nhân các ngươi nói chuyện khéo léo. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, từ khi nào Điện hạ lại thành ra như thế này? Trước kia ở Kinh thành có thấy cô nương nào bên cạnh ngài ấy đâu.”

Tiết Cửu chỉ cười không nói, trong lòng thầm nghĩ chuyện này còn phải xem đối tượng là ai. Khi đó Hoàng thái tôn vừa đến Linh Châu không lâu đã suốt ngày chạy theo sau lưng Hữu Hữu nhà ông, cửa chính thì không vào mà chuyên môn trèo tường, có đuổi thế nào cũng không đi.

Đang lúc bọn họ hàn huyên, tiếng trống lớn bỗng vang lên. Dân chúng đông nghịt lập tức quỳ xuống, đồng thanh hô lớn: “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Ngoảnh đầu lại nhìn, thì ra Thánh giá đã đến.

Hứa Túc Dụ khoác long bào đen thêu hình rồng, từng sợi chỉ vàng trên áo bào lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời càng tôn lên uy nghiêm của bậc quân vương.

Ông ấy đứng trên cao, ánh mắt đảo qua khung cảnh phía dưới, cất giọng trầm ổn: “Bình thân.”

Quan viên Linh Châu cùng hàng ngàn người dân lúc này mới lục tục đứng dậy, đám đông đồng loạt im lặng, không dám lắm lời chuyện trò thêm nữa.

Hứa Thừa Ninh được thị vệ dìu đến ngồi vào vị trí bên trái Hoàng Đế, cũng chính là vị trí ông ta đã ngồi trong buổi đại tiệc hôm đó. Các quan khác lần lượt an tọa, chỉ có duy nhất vị trí của Tôn Tề Tranh là còn trống.

Hứa Túc Dụ nói: “Thăng đường.”

Thi Anh đứng bên cạnh vung phất trần trong tay, ngay lập tức mười mấy mặt trống lớn đồng loạt gõ vang, nha dịch đứng hai hàng hai bên cũng nện gậy xuống đất phát ra tiếng “thùng thùng” nặng nề.

Trời cao thoáng đãng, gió thổi tan sương mù, dân chúng đứng chật như nêm phía dưới đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, tiếng hô uy nghiêm vang vọng, ngay sau đó chỉ thấy một người quần áo bẩn thỉu, dáng vẻ chật vật bị áp giải lên đài cao.

Người đó chính là tù nhân Tôn Tề Tranh.

Chẳng qua mới bị giam giữ vài ngày mà trông ông ta giống như vừa đánh một vòng qua quỷ môn quan, sắc mặt tiều tụy như có thể lìa đời bất cứ lúc nào.

Tay chân của Tôn Tề Tranh đều bị còng xích, khi chân trần bước đi từng bước, tiếng xiềng xích va chạm nhau leng keng giòn giã. Mái tóc rối bù che gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cằm với râu ria xồm xoàm.

Chỉ vài ngày trước ông ta vẫn là Thừa tướng được mọi người kính trọng, quyền lực ngất trời, giờ đây lại thê thảm đến mức này.

Không ai là ngoại lệ, khi đã lột bỏ chiếc áo gấm lộng lẫy bên ngoài, bất cứ hào quang nào cũng có thể tiêu tan trong chớp mắt.

Tôn Tề Tranh bị áp giải quỳ xuống, cúi thấp đầu không nói một lời.

Sau đó Kỷ Vân Hành bước lên đài cao, đi từng bước đến chính giữa đài, nhấc tà áo quỳ xuống. Màu đỏ rực rỡ và màu trắng nhơ nhuốc tạo thành sự tương phản rõ ràng, hai người cùng quỳ trên đài, một người thẳng lưng, một người co quắp như tôm.

Nàng đặt chiếc hộp trong tay xuống trước mặt, dập đầu hành lễ: “Dân nữ Kỷ Vân Hành bái kiến Hoàng thượng. Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Hứa Túc Dụ hỏi: “Ngươi là người viết tờ cáo trạng tố cáo Tôn Tề Tranh?”

“Chính là dân nữ.”

Kỷ Vân Hành ngẩng đầu, cất cao giọng nói:

“Dân nữ tố cáo Tôn Tề Tranh tham ô nhận hối lộ, coi thường vương pháp, hãm hại trung lương. Mười chín năm trước ông ta giăng bẫy vu oan hãm hại Bùi thị là nhà mẹ đẻ của mẫu thân dân nữ, dẫn đến Bùi thị vô cớ bị hàm oan, phải chịu cảnh xét nhà diệt tộc. Đến nay cuối cùng dân nữ cũng đã nắm được chứng cứ phạm tội của ông ta và những kẻ đồng lõa năm xưa, nên mới liều mình dâng tờ cáo trạng này lên Hoàng thượng, cầu xin Hoàng thượng phân xử.”

“Ngươi có chứng cứ gì, hãy lần lượt trình lên. Hôm nay toàn bộ dân chúng Linh Châu đều tụ họp ở đây, thị phi đúng sai, trẫm tự khắc phân rõ.” Hứa Túc Dụ trầm giọng nói.

Lòng bàn tay Kỷ Vân Hành đã đổ đầy mồ hôi, hàng ngàn cặp mắt phía dưới đài đều đổ dồn về phía nàng, đây không phải là lúc nàng rụt rè sợ hãi. Nàng hít sâu một hơi, nói thật chậm rãi những lời đã nhẩm đến thuộc lòng:

“Năm Hi Bình thứ hai mươi mốt, Tôn Tề Tranh tìm đến một thương nhân họ Đỗ ở Linh Châu, lệnh cho người này xây một ngôi nhà riêng ở ngoại ô Linh Châu, đồng thời đào một đường hầm thông phía dưới nhà. Sau khi ngôi nhà được xây xong, một năm sau đó, hơn mười rương vàng bạc châu báu mà Tôn Tề Tranh tham ô và vơ vét từ khắp nơi đã được tổ chức Trường Dạ tiêu cục trong dân gian vận chuyển đến Linh Châu, dựa theo chỉ thị của cấp trên bí mật chuyển vào nhà thông qua đường hầm.”

“Năm Hi Bình thứ hai mươi ba, thương nhân họ Đỗ dưới sự chỉ đạo của Tôn Tề Tranh đã bán ngôi nhà với giá rẻ cho Bùi Diên Văn. Bùi Diên Văn cần tìm một nơi để nuôi dưỡng những đứa trẻ mồ côi, cung cấp chỗ ở và học đường để bọn trẻ ăn ở học tập, nhưng điều kiện kinh tế không quá dư dả nên mới lơ là thiếu cảnh giác rồi rơi vào cái bẫy của Tôn Tề Tranh.”

“Năm Hi Bình thứ hai mươi sáu, Thái tử cùng ông ngoại của dân nữ là Bùi Hàn Tùng cùng đến Linh Châu cứu trợ thiên tai. Trong thời gian đó, họ đã tra ra được Tôn Tề Tranh có những hành vi bất chính tại Linh Châu. Sợ việc mình làm bị phanh phui, ông ta đã âm mưu ám sát Thái tử trên đường trở về Kinh, sau đó đổ tội cho Bùi Hàn Tùng. Ông ta còn ngụy tạo bằng chứng, dùng số của cải tham ô đã giấu trong nhà riêng ở ngoại ô hai năm trước đó để đổ tội nhận hối lộ lên đầu Bùi gia. Bùi gia ở thế bị động, không thể giải bày nỗi oan tình, cuối cùng chết trong oan ức.”

Kỷ Vân Hành nói rất chậm, nàng còn cẩn thận nhấn nhá từng chữ để kể lại rõ ràng toàn bộ sự việc. Cho dù giọng nói của thiếu nữ không quá vang vọng, nhưng trên đồng cỏ rộng lớn này đứng đầy người, một truyền mười, mười truyền một trăm, lời nói của nàng như những gợn sóng lan tỏa truyền khắp ra ngoài.

“Tôn Tề Tranh tự cho rằng kế hoạch của mình đã hoàn hảo không một kẽ hở, nhưng ông ta lại không ngờ rằng, năm đó lúc ngôi nhà được xây dựng đã có một người thợ săn sống trên núi tình cờ chứng kiến toàn bộ sự việc. Đến năm Hi Bình thứ ba mươi hai, người thợ săn này đã tình cờ gặp mẫu thân của dân nữ và kể lại toàn bộ sự việc, thậm chí còn phác họa lại chân dung những người áp tải hàng hóa năm đó.”

“Chỉ đáng tiếc khi ấy mẫu thân dân nữ bị ràng buộc ở hậu viện, không thể lần theo manh mối tiếp tục điều tra, cuối cùng đã qua đời trong uất hận. Mà người Tiêu đầu năm đó áp tải chuyến hàng cũng bị Tôn Tề Tranh hạ lệnh diệt khẩu, phải trốn chạy đuổi giết ở khắp nơi, phải đến năm Hi Bình thứ ba mươi tám mới đến Linh Châu.”

“Tiêu đầu họ Tiết trên đường vận chuyển từng tự ý giữ lại một viên dạ minh châu trong lô hàng hóa năm xưa. Sau khi được Thái tôn Điện hạ kiểm chứng đã chứng minh được rằng, đó là một viên trong một bộ sáu viên dạ minh châu, năm viên còn lại đã được tìm thấy khi khám xét nhà riêng Bùi gia, sau đó đã được vào quốc khố.”

“Tháng năm năm nay, sau khi dân nữ và Hoàng thái tôn tìm được bằng chứng đã đến Đỗ gia để tiếp tục điều tra, trước khi họ Đỗ bị diệt khẩu đã lấy được thư từ qua lại và công văn mệnh lệnh của họ Đỗ và Tôn Tề Tranh, xác thực rằng ngôi nhà riêng của Bùi thị ở ngoại ô được xây dựng lên năm đó để hãm hại Bùi gia là do ông ta chỉ đạo.”

“Những gì dân nữ vừa trình bày đều là sự thật, mọi chứng cứ đều nằm trong chiếc hộp này. Nếu có nửa lời sai sự thật, dân nữ nguyện gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.”

Kỷ Vân Hành đỏ hoe đôi mắt, cất cao giọng hô to:

“Hoàng thượng! Tôn Tề Tranh tội ác chồng chất, hãm hại nhà mẹ đẻ của dân nữ tan cửa nát nhà, mẫu thân chết trong căm hận. Mẫu thân từng vì điều tra chân tướng Bùi gia bị oan đã bất chấp thanh danh, bị người đời chỉ trích không tuân thủ nữ tắc, chịu đủ điều tiếng đến chết. Mà Tôn Tề Tranh vì để che giấu hành vi tội ác đã ngăn cản chúng dân truy tìm sự thật, còn nhiều lần sai người ám sát, chúng dân đã phải mấy lần vào sinh ra tử, chỉ mong hôm nay tại đây, trước mặt dân chúng Linh Châu, trước mặt người trong thiên hạ, để Bùi gia thấy lại ánh sáng mặt trời một lần nữa!”

Quá nhiều người đã bỏ mạng trên con đường này, có kẻ có tội, có người vô tội, gần như chẳng thể đếm xuể.

Từ khi Kỷ Vân Hành mơ màng bước lên con đường này, bàn chân nàng đã không còn sạch sẽ nữa. Trên con đường ấy đầy rẫy gai nhọn, được trải bằng máu thịt của những người đã ngã xuống, tạo thành bậc thang dài dẫn đến hôm nay. Mỗi bước nàng đi, bàn chân đều ngập trong máu tựa như đang giẫm lên xương trắng chất chồng.

Ngọn nguồn của mọi sự việc chỉ bắt đầu từ một tham vọng ích kỷ, một ý niệm ác độc, một mưu kế xấu xa, nhưng lại khiến biết bao người sa vào bể khổ suốt gần hai mươi năm, chật vật tìm cách sinh tồn gào thét đòi ánh sáng.

Những lời mà người đã khuất không thể thốt ra được giờ đây tất cả hội tụ thành một câu, được Kỷ Vân Hành gào lên trong nước mắt: “Cầu xin Hoàng thượng, trả lại sự trong sạch cho Bùi gia ta!”

Nàng dập đầu thật mạnh xuống đất, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt, hai mắt khẽ nhắm lại.

Kỷ Vân Hành cuối cùng cũng đã chờ được ngày này. Thực ra, từ sau khi gặp Chính Thiện đại sư trở về, nàng đã suy nghĩ lại kỹ càng.

Mẹ nàng trước khi lâm chung vẫn không kể chuyện Bùi gia cho nàng biết là để nàng có lựa chọn của riêng mình, còn bày tỏ rằng bất kể Kỷ Vân Hành lựa chọn con đường nào cũng không quan trọng. Không phải Kỷ Vân Hành chưa từng có ý định lùi bước, trước đây trong sinh mệnh của nàng, nỗi khổ lớn nhất chính là ăn không đủ no mặc không đủ ấm, thỉnh thoảng bị mấy đứa trẻ ăn mày bên đường bắt nạt, hoặc ba ngày hai bữa đổ bệnh một trận. Nhưng kể từ sau khi đưa ra lựa chọn, nàng phải đối diện với một cuộc sống hoàn toàn khác biệt, nàng sẽ đối diện với cái chết đe dọa bất cứ lúc nào, sẽ mất đi rất nhiều thứ mà nàng có hiện tại.

Nhưng Kỷ Vân Hành vẫn lựa chọn Bùi gia, dường như đó là một sứ mệnh sẵn có hệt như dòng máu chảy trong cơ thể nàng. Mặc dù nàng chưa từng được gặp người nhà họ Bùi, nhưng nàng luôn cảm thấy mình và họ có mối liên hệ mật thiết không thể tách rời, máu mủ hòa quyện.

Tình thân khó thể nào cắt đứt, dù đã cách biệt âm dương.

Hứa Túc Dụ sai người dâng hộp chứng cứ lên, lần lượt xem xét từng thứ bên trong. Tất cả được chuẩn bị đầy đủ, sắp xếp gọn gàng, thể hiện sự cẩn thận và chu đáo của Kỷ Vân Hành khi thu thập chúng.

Sau khi xem xong tất cả đồ vật bên trong, Hứa Túc Dụ đập mạnh thẻ gỗ xuống bàn, chặn đứng những tiếng xôn xao bên dưới, khiến dân chúng dưới bãi cỏ yên tĩnh trở lại.

“Tôn Tề Tranh, ngươi có nhận tội không?” Hứa Túc Dụ tức giận hỏi.

Cũng đến lúc này Tôn Tề Tranh mới hoàn hồn bừng tỉnh như vừa thoát khỏi một giấc mộng dài, ông ta yếu ớt mở hai mắt ra, sau đó chầm chậm quay sang nhìn về phía Kỷ Vân Hành ở bên cạnh.

Dưới bầu trời xám xịt, bộ trang phục đỏ thẫm trên người Kỷ Vân Hành vẫn rực rỡ đến chói mắt, nốt ruồi ở dưới khóe mắt nàng khiến Tôn Tề Tranh run lên.

Ông ta đã sớm từ bỏ hy vọng sống, cũng biết rõ con đường của mình đã đi đến hồi kết. Những ngày ở trong ngục tối vừa qua, ông ta cứ như đang đi ngược thời gian, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại từng mảnh ký ức trong cuộc đời mình.

Đến cuối cùng, ông ta lại phát hiện ký ức về những ngày tháng hưởng lạc, lợi dụng quyền hành đều đã mờ nhạt.

Nhưng ký ức về buổi yến tiệc Lộc Minh năm đó vẫn còn rõ mồn một trong đầu.

Ông ta mặc triều phục Tiến sĩ đứng dưới gốc cây, dáo dác nhìn những người xung quanh ăn uống linh đình trò chuyện cười nói rôm rả, còn ông ta chỉ là một Tiến sĩ có xuất thân thấp hèn, nhiều lần chủ động bắt chuyện nhưng chỉ nhận được những câu trả lời dửng dưng lạnh nhạt, cuối cùng chỉ đành tiu nghỉu ra về. Đang lúc thơ thẩn đi dưới tàng cây bỗng đâm sầm vào vai một người đi hướng ngược lại, ông ta sợ đến mức không dám ngẩng đầu, chỉ cúi thấp người liên tục nói xin lỗi, nhưng sau đó đã cảm nhận được một bàn tay vỗ lên vai mình.

“Ngươi tên là gì?” Người nọ hỏi ông ta.

Tôn Tề Tranh run rẩy nói ra tên họ của mình, tưởng đâu người nọ sẽ ghi thù mình nhưng lại nghe hắn nói: “Tề biểu thị viên mãn, Tranh là cứng cỏi, một cái tên rất hay.”

Hai mươi năm trôi qua tựa như một giấc mộng dài. Giờ đây, Tôn Tề Tranh đã không còn nhớ rõ gương mặt người kia trong ký ức, những gì ông ta nhớ chỉ còn lại hình ảnh một bộ triều phục Trạng nguyên đỏ rực, nụ cười tươi rạng rỡ và nốt ruồi ở khóe mắt trái.

Tôn Tề Tranh cúi người từ từ dập đầu xuống đất: “Tiểu nhân nhận tội.”

Nha dịch lập tức hô lớn: “Phạm nhân Tôn Tề Tranh nhận tội!”

Tiếng hô vang vọng trong gió truyền vào tai mọi người, dấy lên làn sóng bàn tán ồn ào như thủy triều cuồn cuộn.

Cơn mưa phùn nhè nhẹ bất ngờ rơi xuống, dịu dàng rải khắp nhân gian.

Giống như là người nhà họ Bùi đã trở lại thế gian, chứng kiến cảnh Kỷ Vân Hành quỳ trước triều đường minh oan cho Bùi gia, nhìn thấy chân tướng sự thật được phơi bày nên đã rơi lệ, hóa thành một trận mưa chúc mừng cho thanh danh trong sạch đã được trả lại sau mười chín năm dài đằng đẵng.

Mưa lất phất rơi trên người Hứa Quân Hách, cảm giác mát lạnh len lỏi qua cổ áo. Hắn đứng dưới đài nhìn chăm chú vào Kỷ Vân Hành vẫn còn nghẹn ngào trên đài, màu đỏ của nàng quá lóa mắt, phảng phất như giữa trời đất này chỉ còn lại một màu sắc duy nhất có thể lọt vào mắt hắn.

Mười chín năm trước, Bùi Vận Minh đã để lại một hạt giống nhỏ. Sau khi bà ấy dốc lòng chăm bẵm, tận tâm nuôi dưỡng đến kiệt sức mà qua đời, hạt giống ấy vẫn tiếp tục vươn lên mạnh mẽ, để đến ngày hôm nay bừng lên sức sống tràn trề.

Nghĩ mà buồn cười, Hứa Quân Hách từng vì biến thành một con chó nhỏ mà nghiến răng nghiến lợi, từng có một dạo còn giận dữ đến mức chẳng nuốt nổi cơm, vậy mà giờ đây hắn lại cảm thấy may mắn vô cùng.

Chính nhờ cơ duyên kỳ lạ ấy đã giúp hắn gặp được Kỷ Vân Hành, để ánh sáng dẫn lối vào trái tim soi rọi cả quãng đời còn lại.

——Xong phần chính ——


Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Truyện Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này Story Chương 109: Chúc mừng cho thanh danh trong sạch đã được trả lại sau mười chín năm dài đằng đẵng! (Hoàn chính văn)
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...