Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 108: Trì Tiện đời này chỉ trung thành với một chủ!
Một màn kịch trong đại tiệc đã khiến vụ án cũ mười chín năm trước một lần nữa hiện ra trước mắt dân chúng Linh Châu.
Không ai ngờ rằng, sau khi Bùi gia bị xét nhà diệt tộc năm ấy vẫn còn một dòng máu sống sót, âm thầm ẩn mình suốt bao năm chỉ để chờ ngày kêu oan.
Việc Tôn tướng có thực sự giết người để che giấu chân tướng sự thật hay không vẫn còn chưa rõ. Thế nhưng, những mũi tên cắm trên người con cháu Bùi gia lại xuất phát từ Tôn gia, đây là một sự thật không thể chối cãi.
Từ năm ngoái đến nay, Linh Châu đã không ngừng xảy ra những cơn phong ba lớn nhỏ. Mà sự việc xảy ra ngày hôm nay đã khiến cả thành Linh Châu giống như nồi nước sôi bùng lên dữ dội.
Có người nhớ đến công lao của Tôn tướng, ra sức tin theo những lý lẽ sẵn có để tin tưởng và kiên định bảo vệ ông ta. Nhưng những tiếng nói nghi ngờ chất vấn lại ngày một lớn hơn, bởi vì người dân cuối cùng cũng nhớ lại nhiều năm trước, Bùi gia tại Linh Châu cũng từng được yêu mến và kính trọng vô vàn như vậy. Năm đó khi tội danh đổ xuống đầu họ, rất nhiều người dân đã đến trước Bùi phủ khóc lóc cầu xin quan lớn tha mạng cho người nhà họ Bùi.
Nhưng không rõ từ lúc nào, mọi người dần dần tin rằng Bùi gia thực sự có tội. Mà giờ đây, khi con cháu Bùi gia lại đứng ra, không tiếc lấy tính mạng làm vật hy sinh cũng quyết bày chân tướng sự thật ra trước ánh sáng.
Máu của Bùi Thiệu Sinh đổ xuống đài cao cuối cùng đã hóa thành ngọn gió đông, thổi bay những đốm lửa nhỏ rồi cháy bùng lên ở Linh Châu.
Sau đại tiệc, các quan viên Linh Châu đều câm như hến, chỉ biết rụt cổ co mình lại quan sát tình hình. Tôn Tề Tranh bị bãi chức tống vào ngục, vị Thừa tướng cao quý bậc nhất trong triều từng được dân chúng ca tụng chỉ trong chốc lát đã trở thành tù nhân, nhất thời đã khiến lòng người bất an, ai nấy đều lo sợ cơn thịnh nộ của Hoàng Đế sẽ tiếp tục giáng xuống.
Hứa Thừa Ninh chịu cú sốc lớn trong bữa tiệc nên sau khi trở về đã ngã bệnh, lấy cớ dưỡng bệnh đóng cửa không ra ngoài.
Mọi người đều biết rằng, mối quan hệ giữa Ninh Vương gia và Tôn Tề Tranh rất thân thiết, nay Tôn Tề Tranh gặp chuyện, Ninh Vương gia khó tránh khỏi bị liên lụy.
Dân chúng tụ tập ngày càng đông bên ngoài nha môn, tiếng hô hào vang dậy khẩn cầu Hoàng thượng điều tra rõ chân tướng vụ án oan Bùi gia năm xưa.
Mà ngay sau đó Hoàng Đế lập tức hạ lệnh, bắt đầu điều tra triệt để vụ án cũ từ mười chín năm trước.
***
Bùi Thiệu Sinh nằm trên giường suốt hai ngày trời mới có ý thức trở lại. Đúng như Sở Tình đã nói, hai ngày này tình trạng của y vô cùng nguy kịch. Có một lần sắc mặt y trắng bệch không còn màu máu, hơi thở yếu ớt như đã ngừng lại. May nhờ Kỷ Vân Hành canh bên giường bệnh đã phát hiện kịp thời, nàng chạy vội ra ngoài gọi Sở Tình đến cứu chữa mới ổn định được tình trạng của y.
Đến khi hai ngày trôi qua, lúc Bùi Thiệu Sinh mở mắt ra, Sở Tình cười nói: “Sống rồi, không chết được đâu.”
Kỷ Vân Hành lập tức nhào tới bên giường, chăm chú nhìn vào khuôn mặt Bùi Thiệu Sinh, khẽ gọi: “Ca.”
Hàng mi Bùi Thiệu Sinh khẽ run rẩy, đôi mắt cố gắng di chuyển một cách khó khăn, ánh nhìn dừng lại trên khuôn mặt của Kỷ Vân Hành. Dường như y muốn nói điều gì đó nhưng đã không còn sức để mở miệng. Đôi môi khẽ mấp máy vài lần, cuối cùng chẳng thể phát ra âm thanh nào, chỉ có một giọt nước trong veo lăn dài từ khóe mắt.
Kỷ Vân Hành đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy, nàng ngồi xổm xuống bên giường chậm rãi kể lại cho Bùi Thiệu Sinh nghe những chuyện xảy ra mấy ngày qua, Tôn Tề Tranh đã bị giam vào ngục, dân chúng Linh Châu đứng trước nha môn đồng lòng kêu gọi điều tra lại vụ án năm xưa.
Những người từng nhận ân huệ của Bùi gia nhiều không kể xiết, nhiều năm qua sống ẩn mình tựa như những hạt mầm bị chôn vùi dưới lớp đất dày, sau một trận mưa lớn đều nháo nhào mọc lên mầm non, phủ kín ở các đường lớn ngõ nhỏ trong khắp Linh Châu.
Kỷ Vân Hành kể hết mọi chuyện cho Bùi Thiệu Sinh nghe, nước mắt của y tuôn rơi không ngừng, từng giọt nối tiếp nhau chảy xuống như chẳng thể lau khô.
Đến khi dường như quá mệt mỏi, y mới từ từ nhắm mắt lại.
Kỷ Vân Hành nhẹ nhàng đưa một ngón tay kiểm tra hơi thở của y, khi cảm nhận được nhịp thở vẫn còn đều đặn, nàng mới yên lòng. Nàng đứng dậy chỉnh lại chăn ngay ngắn rồi rón rén rời khỏi phòng.
Sở Tình nói Thiệu Sinh cần tĩnh dưỡng nên Kỷ Vân Hành cũng không thể ở mãi bên giường, dù rằng phần lớn thời gian nàng đều rất yên lặng, nhưng cả ngày lẫn đêm không nghỉ ngơi cũng khiến nàng kiệt sức.
Vừa đóng cửa lại, nàng quay đầu đã thấy Hứa Quân Hách bước tới, trong tay còn cầm một chiếc khăn gấp gọn.
Kỷ Vân Hành thấy hắn đến gần mình, vừa định lên tiếng nói chuyện, Hứa Quân Hách đã đưa tay áp chiếc khăn lên mắt nàng.
Chiếc khăn như vừa được ngâm qua nước đá lạnh buốt, lúc đắp lên mắt Kỷ Vân Hành chỉ cảm thấy dễ chịu vô cùng, cái mát lạnh xua tan ngay cảm giác đau nhức và nóng rát trong mắt.
“Đi ngủ đi.” Giọng nói của Hứa Quân Hách đầy nghiêm nghị, không cho phép phản kháng, tựa như chỉ cần nàng nói một chữ “không”, hắn sẽ nổi giận.
Kỷ Vân Hành mím môi, không cãi lại. Dù gì nàng cũng đã thức trắng một ngày một đêm chỉ để chờ Bùi Thiệu Sinh tỉnh lại, nếu còn tiếp tục giày vò bản thân, e rằng chính nàng cũng sẽ ngã bệnh.
Mắt nàng bị che kín bởi tấm khăn lạnh không thể nhìn thấy gì, đành để mặc Hứa Quân Hách dắt đi. Hắn đưa nàng về thiên điện, để nàng ngồi lên giường rồi tháo giày cho nàng, sau đó mới bảo nàng nằm xuống.
Hắn ngồi bên cạnh, khoanh tay nói: “Đợi nàng ngủ rồi ta sẽ đi, tránh việc nàng giả vờ ngủ để lừa ta.”
Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn nằm xuống giường, trên người lại được hắn đắp một tấm chăn mỏng. Nàng khẽ nhíu mày: “Lương Học, thế này có hơi nóng.”
Hứa Quân Hách liền hé mở góc chăn ra một chút: “Ngủ rồi sẽ không thấy nóng nữa, nếu không đắp chăn nàng sẽ bị cảm mất.”
Kỷ Vân Hành im lặng đồng tình, sau đó hỏi tiếp: “Tôn tướng đến cuối cùng có bị kết tội không?”
“Đương nhiên, ông ta làm gì còn cơ hội trở mình.” Hứa Quân Hách bật cười, giọng điệu thoáng vẻ bông đùa: “Trừ phi có kẻ cướp ngục đưa ông ta cao chạy xa bay, từ nay về sau mai danh ẩn tích không còn xuất hiện trước mặt người khác, may ra mới có đường sống.”
“Liệu có ai dám cướp ngục cứu ông ta không?” Kỷ Vân Hành lại hỏi.
Hứa Quân Hách thản nhiên trả lời: “Hiện giờ Tôn Tề Tranh là phạm nhân trọng điểm bị giam giữ, tất nhiên được canh giữ nghiêm ngặt. Ai có thể lớn gan đến mức cướp ngục trước mặt Thiên tử?”
Kỷ Vân Hành lẩm bẩm: “Nhỡ đâu thực sự có người như vậy thì sao?”
Hứa Quân Hách cười khẽ, hắn nắm tay nàng mân mê một hồi mà không đáp lại, chỉ giục nàng mau chóng nhắm mắt ngủ.
Kỷ Vân Hành cũng thật sự mệt mỏi, vừa khép mắt không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ say. Trong lòng nàng yên tĩnh lạ thường, những chuyện phiền lòng đều đã buông xuống, giấc ngủ cũng êm ả hiếm có.
Ngày mùng ba tháng bảy, Hứa Quân Hách đích thân đến nhà lao để thẩm vấn Tôn Tề Tranh.
Gia tộc của Tôn Tề Tranh không thuộc dòng dõi quyền quý, nhưng từ khi sinh ra ông ta chưa từng chịu khổ. Ông ta tiến thân qua khoa cử, làm quan rồi đảm nhận chức Thừa tướng suốt hơn mười năm. Trong mắt dân chúng, ông ta là người tài đức được mọi người yêu mến, đi đến đâu cũng được kính trọng. Mà nay khi đã bị tống vào ngục, mũ quan đã bị tước, trên người ông ta khoác lên bộ quần áo tù nhân, mái tóc hoa râm rối bời buông xõa trông hết sức chật vật.
Tôn Tề Tranh đã bị thẩm vấn hai lần, mặc dù vẫn chưa dùng hình nhưng cũng không quá dễ chịu. Những ngày qua, mỗi ngày ông ta chỉ được ăn một bữa, hơn nữa chỉ toàn là cháo loãng và bánh bao khô, chẳng có chút dầu mỡ nào. Ông ta đã già rồi, làm sao có thể chịu nổi những khổ sở này, mới chỉ vài ngày ngắn ngủi mà nhìn ông ta đã bị giày vò chẳng còn ra hình người nữa.
Lúc Tôn Tề Tranh bị quan lại áp giải vào phòng thẩm vấn với đôi tay chân mang xiềng xích, vừa bước vào đã nhìn thấy Hứa Quân Hách ngồi trước án thư, bên cạnh là một tách trà nóng, dáng vẻ thảnh thơi nhàn nhã.
Hứa Quân Hách mỉm cười híp mắt nhìn ông ta: “Tôn tướng, sống ở đây quen chưa?”
Tôn Tề Tranh lập tức quỳ xuống hành lễ: “Vi thần bái kiến Hoàng thái tôn.”
“Ban ngồi.” Hứa Quân Hách miễn cưỡng đáp lại một tiếng, sau đó hắn cầm ấm trà lên rót đầy một chén: “Trà này ta mang từ bên ngoài vào, Tôn tướng nếm thử xem thế nào.”
Trông hắn như chẳng nhìn thấy vẻ nhếch nhác của Tôn Tề Tranh, cũng không bận tâm đến nơi đây là chốn lao ngục, còn mời Tôn Tề Tranh thưởng trà như đang nói chuyện phiếm.
Tôn Tề Tranh vẫn giữ được chút điềm tĩnh, ông ta chỉnh lại mái tóc rối bời, lộ ra gương mặt đầy nếp nhăn nhưng vẫn nghiêm nghị, như muốn giữ lại chút thể diện cho bản thân.
Ông ta ngồi xuống ghế, khúm núm nói: “Vi thần không sạch sẽ, mong Điện hạ không trách tội.”
“Đương nhiên, sao có thể trách ông được!” Hứa Quân Hách cười nhạt, cất giọng ôn hòa: “Ông là Thừa tướng của Đại Yến đã tận tâm vì nước bao năm nay. Dù không nhớ công lao cũng phải nhắc đến khổ lao, sao ta có thể nhân lúc này bỏ đá xuống giếng được chứ!”
Tôn Tề Tranh cúi đầu, cất giọng bình tĩnh: “Điện hạ không trách tội là tốt rồi. Tận tâm vì nước vốn là chuyện vi thần nên làm, không đáng để nhắc đến, vi thần chỉ mong Hoàng thượng có thể sớm ngày điều tra rõ chân tướng sự việc, trả lại trong sạch cho vi thần.”
“Tôn tướng cứ yên tâm, mặc dù Hoàng thượng cách chức bắt giam ông vào ngục, nhưng đó cũng là vì tình thế bất đắc dĩ phải làm như thế để trấn an lòng muôn dân Linh Châu. Hoàng thượng xem trọng ông như vậy, làm sao có thể bởi vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà giáng tội ông được chứ.” Hứa Quân Hách nhấp một ngụm trà, hương trà vương vấn giữa môi lưỡi, hắn nhàn nhã nói tiếp: “Nhưng mà Hoàng thúc thì lo cho ông lắm.”
Hứa Quân Hách nhìn thẳng vào người trước mặt, khẽ hỏi: “Quan hệ giữa Tôn tướng và Hoàng thúc…”
Tôn Tề Tranh giữ giọng điềm tĩnh: “Ninh Vương gia là người thiện tâm, chắc chắn tin tưởng rằng vi thần trong sạch, mong rằng Hoàng thượng đừng trút giận lây sang Vương gia.”
“Làm sao có thể?” Hứa Quân Hách cười nói: “Hoàng thượng vốn định đưa Tôn tướng về lại Kinh thành giao cho Đại lý tự thẩm tra, nhưng không biết vì sao Hoàng thúc lại ba lần bảy lượt xin cầu kiến Hoàng thượng, nhất quyết yêu cầu giữ Tôn tướng ở lại đây, nói cái gì mà… muốn cho bách tính Linh Châu một câu trả lời rõ ràng?”
Tôn Tề Tranh thoáng sững sờ, biểu cảm trên mặt khẽ biến đổi nhưng đã nhanh chóng che giấu đi. Ông ta ngước mắt lên nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách ở đối diện.
Tròng mắt ông ta có màu vẩn đục đặc trưng của người già, dù không sáng tỏ nhưng lại tràn ngập vẻ nghiêm nghị, tính công kích và khí thế áp đảo. Đây chính là khí phách của một người nắm giữ quyền lực suốt nhiều năm, đủ để đè ép người bình thường.
Nhưng Hứa Quân Hách nào có phải là người tầm thường?
Từ nhỏ hắn đã lớn lên bên cạnh Hoàng Đế, trước nay chưa từng phải luồn cúi trước người khác, ngoài Hoàng Đế ra không ai có thể áp chế được khí thế của hắn. Hứa Quân Hách vẫn giữ nguyên nụ cười tươi trên mặt, hỏi lại: “Tôn tướng không tin sao?”
Tôn Tề Tranh trả lời: “Vi thần không dám suy đoán, Vương gia làm như vậy là có lý do của ngài.”
“Vậy thì tốt rồi.” Hứa Quân Hách gật đầu tán đồng: “Ta cũng nghĩ như vậy, có lẽ Hoàng thúc làm vậy là có lý do riêng của mình.”
Nói xong câu này hắn ngả người ra tựa vào ghế, thả lỏng hai vai: “Vốn dĩ hôm nay sẽ do ta đến thẩm vấn Tôn tướng, nhưng trong lòng ta tin rằng Tôn tướng bị oan nên miễn những việc đó đi. Người đâu, đưa Tôn tướng về lại phòng giam.”
Cai ngục bước vào kéo Tôn Tề Tranh đứng dậy.
Ông ta cúi người hành lễ nhưng dáng vẻ đã không còn ung dung như trước, trong ánh mắt phảng phất sự hoang mang. Còn chưa đợi Hứa Quân Hách đáp lại đã vội xoay đi, bước chân có hơi lảo đảo.
Lối đi trong ngục tối hẹp và ẩm ướt, ánh đèn leo lét kéo bóng người dài ngoằng, chẳng mấy chốc cai ngục đã đưa ông ta trở về phòng giam. Dù nói là Thừa tướng, nhưng sau khi bị bắt vào ngục cũng chẳng khác biệt mấy so với những tù nhân khác, khác biệt duy nhất chính là ông ta bị nhốt ở phòng giam cuối cùng trên hành lang vắng lặng, trong phòng cũng chỉ có một tù nhân là ông ta, bên ngoài là nhiều lớp lính canh nghiêm ngặt.
Tôn Tề Tranh đầu óc rối bời lẳng lặng ngồi xuống, ông ta hiểu rõ vở kịch vu oan này chính là do Hứa Quân Hách vạch ra, cho nên những lời hắn nói chẳng đáng tin. Mặc dù ông ta bị bắt vào ngục, nhưng trước mắt cũng chưa hẳn sẽ mang tội chết. Trước khi bản án được định đoạt, bất kỳ khả năng nào cũng có thể xoay chuyển. Hứa Thừa Ninh vẫn đang hành động ở bên ngoài, chắc chắn sẽ dốc toàn lực cứu ông ta toàn mạng trở ra, dẫu sao thì nhiều năm trước hai người cũng đã buộc bước lên cùng một con thuyền, có phúc cùng hưởng có nạn cùng chịu.
Hứa Thừa Ninh chắc hẳn sẽ không dám bỏ mặc ông ta ở trong ngục không lo.
Tôn Tề Tranh vốn kiên định tin như vậy, nhưng trong đầu cứ hiện lên dáng vẻ Hứa Quân Hách ngồi tựa vào ghế, nhàn nhã nói ra những lời kia. Ông ta biết rõ đó là kế ly gián, nhưng khi vẫn còn ở trong ngục lại chẳng thể làm gì được, cách chia rẽ thế này chẳng có tác dụng và ý nghĩa gì, cho nên Tôn Tề Tranh lại mơ hồ cảm thấy Hứa Quân Hách chỉ đang cười nhạo mình.
Trước giờ hắn vẫn luôn như thế, hắn được Hoàng thượng dạy dỗ một thân bản lĩnh, hầu hết là các thủ đoạn khiến người hắn ghét phải cảm thấy bất an.
Tôn Tề Tranh vẫn còn hoang mang, nhà lao âm u ẩm ướt lại càng khiến ông ta thêm bức bối, trong đầu cứ liên tục nghĩ tới những chứng cứ chưa cướp về được và cả hai người thân tín là Chu Thứ sử cùng Trịnh Thượng thư đã chết ở Linh Châu. Ông ta hiểu rõ hiện giờ mình đang đối mặt với thế cục cửu tử nhất sinh, nếu như Hứa Thừa Ninh từ bỏ ông ta vào lúc này, ông ta chắc chắn sẽ phải chết!
Trong căn ngục tĩnh mịch, thỉnh thoảng lại vang lại tiếng nước nhỏ giọt, lính canh ngoài cửa đứng gác thẳng tắp, không gây nên bất kỳ tiếng động nào.
Tiếng xiềng xích nặng nề càng làm tăng thêm áp lực, Tôn Tề Tranh mở to mắt nhìn về cánh cửa sắt trước mặt, xiềng xích quấn từng vòng từng vòng qua lớp cửa, khóa chặt ông ta trong phòng giam này như muốn bóp nghẹt hy vọng cuối cùng. Thế gian này dường như chỉ còn lại một mình Tôn Tề Tranh.
Ông ta là Thừa tướng quản lý Lục bộ nắm trong tay quyền lực ngập trời, là thần tử được Hoàng thượng xem trọng, được muôn dân trong thiên hạ ca tụng, được quan lại cúi đầu phục tùng. Không ai biết để đi lên vị trí này ông ta đã phải trả giá bằng bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu đắng cay khổ sở, tưởng chừng như phải dốc hết tâm huyết bò hơn nửa đời người mới bò đến được.
Tôn Tề Tranh thầm nghĩ, hiện giờ ông ta mới hơn sáu mươi tuổi, nếu như có thể sống đến một trăm, vậy thì vẫn còn đứng trên đỉnh cao thêm ba mươi năm nữa, sao có thể bỏ mạng ở trong ngục tối này chỉ vì những chuyện xa lắc xa lơ hơn mười năm trước, vì một tên tiểu tử họ Bùi chẳng biết từ đâu chui ra?
“Người đâu!” Tôn Tề Tranh đứng bật dậy, nhào về phía cửa lao lớn tiếng hô to: “Thả bản quan ra ngoài! Bản quan bị oan! Những chuyện đó không phải do ta gây nên, ta muốn gặp Hoàng thượng!”
“Im lặng! Ông tưởng đây là nơi nào hả? Có miếng ăn là tốt lắm rồi, còn ở đó ồn ào đòi gặp Hoàng thượng? Cứ tự đâm đầu vào tường mà chết đi, có khi còn được gặp tổ tiên ông nhanh hơn.” Cai ngục đập mạnh thanh đao vào cửa sắt phát ra một tiếng vang chói tai, chấn động mạnh khiến hai tay Tôn Tề Tranh tê dại đi.
“Láo xược!” Tôn Tề Tranh giận dữ, gằn giọng: “Trước khi bản quan chưa bị khép tội, còn chưa tới lượt ngươi đến sỉ nhục! Ngươi đợi đó đi, vào ngày ta ra khỏi nơi này sẽ lấy đầu của ngươi đầu tiên!”
Cai ngục khinh thường cười nhạo: “Ông còn tưởng mình là Thừa tướng sao? Sáng nay Ninh Vương đã ghé qua đây, ra lệnh cho bọn ta phải dùng hình nghiêm khắc để thẩm vấn ông, chẳng qua chưa có Hoàng lệnh nên bọn ta không dám tự ý hành động mà thôi.”
“Ninh Vương gia? Ngài ấy từng đến đây sao?” Tôn Tề Tranh giật mình hoảng loạn, buột miệng nói: “Ta muốn gặp Vương gia.”
“Còn đòi gặp người này người kia, cứ làm như mình là nhân vật quan trọng lắm vậy.” Cai ngục nhổ toẹt một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ khinh thường.
Vừa dứt lời, có người mang theo quan lệnh đi tới giao cho cai ngục canh giữ Tôn Tề Tranh. Hắn mở ra xem qua, sau đó vẫy tay ra lệnh cho lính canh mở khóa rồi quay sang cười nói với ông ta: “Đại nhân, đắc tội rồi! Công văn thẩm vấn của ngài đã đến, chúng tiểu nhân sẽ giúp ngài hoạt động gân cốt một chút.”
Tôn Tề Tranh bị áp giải đến phòng thẩm vấn, một nhóm người lập tức ra tay lột áo tù của ông ta ra, trói chặt vào cọc gỗ. Roi da dài mảnh được nhúng qua nước muối, vụt mạnh vào lưng ông ta. Một roi vừa đánh xuống đã khiến Tôn Tề Tranh choáng váng, trước mắt ông ta tối sầm lại, cơn đau đớn hệt như cả tấm lưng trần bị dao cứa rách, ông ta không kìm được hét lên thảm thiết.
Cai ngục đứng bên cạnh vừa thẩm vấn vừa tra tấn. Mỗi khi Tôn Tề Tranh đau đến ngất đi, lập tức bị hắt nước muối tỉnh lại, cảm giác đau đớn khiến ông ta thà chết còn hơn sống.
Sau trận roi, Tôn Tề Tranh thoi thóp chỉ còn chút hơi tàn, cai ngục đến bôi thuốc lên lưng ông ta còn cười nói: “Đại nhân vất vả rồi, nếu ngày mai lại có công văn thẩm vấn đến, e là phải đổi sang đánh phía trước thôi.”
Tôn Tề Tranh ý thức mơ hồ, chỉ nghe loáng thoáng bọn cai ngục bên cạnh bàn tán những lời Ninh Vương gia và Hoàng Đế.
Khi Tôn Tề Tranh bị ném trở lại trong phòng giam, phần lưng va mạnh xuống đất, lại một cơn đau thấu xuyên suýt chút đã khiến ông ta ngất xỉu. Bọn cai ngục trong này rất điêu luyện trong việc tra tấn, lúc ra tay cũng biết chừng mực chỉ khiến ông ta đau đớn nhưng không đến mức g**t ch*t. Thế nhưng đây lại là lần đầu tiên Tôn Tề Tranh chịu đựng đau đớn thế này, hàm răng cắn chặt như sắp gãy hết, ý thức cũng trở nên mê man, lúc thì quá đau ngất đi, lúc thì tỉnh dậy vì quá đau.
Tôn Tề Tranh chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày rơi vào tình cảnh như vậy. Trong một giấc mơ vào đêm khuya, ông ta mơ hồ thấy Chu Văn Hạo và Trịnh Chử Quy đứng bên ngoài cửa lao, vẫy tay gọi ông ta ra ngoài.
Ngay sau đó Tôn Tề Tranh đã giật mình tỉnh dậy vì vết thương đau buốt trên lưng, ông ta hoảng loạn nhìn ra cửa nhưng chẳng thấy ai cả. Vào lúc nửa tỉnh nửa mê, ông ta còn nhìn thấy rất nhiều người, những người từng là đồng minh hoặc kẻ thù với ông ta, tất cả giờ đây đều đã chết.
Từ lúc đó Tôn Tề Tranh thậm chí còn không dám nhắm mắt, ông ta sợ hãi cảm giác tuyệt vọng dần ăn mòn trong lòng mình, cố gắng để mình bình tĩnh lại, tự nhủ rằng nửa đời người đã trải qua biết bao sóng gió, càng vào những lúc then chốt thế này phải càng vững vàng hơn.
Thế nhưng những giày vò mà ông ta phải đối mặt không chỉ có vậy, vào những ngày tiếp theo đó, ông ta gần như chẳng thể chợp mắt.
Mỗi khi cai ngục đưa cơm, họ ném bánh bao vào trước mặt ông ta hệt như ném bát ăn cho chó. Tôn Tề Tranh nhìn chiếc bánh bao phủ đầy bụi, nằm bất động một lúc lâu rồi mới chịu đựng cơn đau lê thân thể đau nhức về phía trước nhặt chiếc bánh bao lên. Ông ta bóc từng lớp vỏ dính bụi bên ngoài, ăn từng chút phần sạch sẽ bên trong.
Lúc ở trong ngục không thể phân biệt được ngày hay đêm, ông ta không nhìn thấy ánh sáng mặt trời mà chỉ có ngọn đèn cháy mãi không tắt, thứ ánh sáng lay lắt đó từng chút một nuốt chửng ý chí và hy vọng trong lòng Tôn Tề Tranh.
Đột nhiên trong không gian yên tĩnh bỗng vang đến một tràng tiếng bước chân dồn dập, có người từ xa hét lớn: “Các ngươi, mau đến đây!”
Mấy cai ngục canh giữ ngoài phòng giam của Tôn Tề Tranh đồng loạt hỏi lại: “Chuyện gì vậy?”
“Nhà tập thể cháy rồi! Không đủ người dập lửa, các ngươi đến giúp đỡ đi!”
Cai ngục ngoài cửa lớn tiếng trả lời: “Bọn ta đang canh giữ trọng phạm, không thể rời đi!”
Người kia tức giận quát: “Mạng người quan trọng hơn! Các ngươi để lại một người canh giữ là được, cửa đã khóa rồi còn sợ cái gì chứ! Mau lên, nếu còn chậm trễ thì sau này cả đám chúng ta đều phải ngủ ngoài trời đấy!”
Mấy người họ tum đầu lại bàn bạc, cuối cùng để lại một người canh giữ, năm người còn lại vội vã rời đi cứu hỏa. Sau một lúc, tiếng ồn ào dần lắng xuống, không gian lại chìm vào im lặng.
Tôn Tề Tranh co mình trong góc, trông như một lão già chờ chết.
Nửa khắc sau, bên ngoài chợt vang lên một tiếng k** r*n đau đớn, âm thanh không lớn nhưng vì ở trong môi trường yên tĩnh nên trở nên cực kỳ bắt tai. Tôn Tề Tranh mở mí mắt nặng trĩu nhìn ra ngoài cửa, chợt nhìn thấy một người khoác áo choàng đen đứng trước cửa phòng giam.
Ông ta khẽ nhích người tới, đang định lên tiếng hỏi thì đã thấy người nọ tháo mũ trùm xuống, để lộ ra gương mặt bình thản không chút biểu cảm.
“Đại nhân, thuộc hạ đến cứu ngài.”
Người đến chính là Trì Tiện, trong tay trái của hắn ta vẫn đang cầm một thanh trường đao, máu trên lưỡi đao vẫn còn nhỏ từng giọt xuống đất.
“Trì Tiện?” Từ trong bóng tối, đôi mắt của Tôn Tề Tranh đột nhiên mở to, ông ta bất chấp cơn đau nhức trên cơ thể cố sức cựa quậy muốn đứng dậy.
Trì Tiện lấy ra một chùm chìa khóa nhanh chóng mở cửa phòng giam, lúc hắn ta bước vào đã cởi áo choàng trên người xuống, tiến đến đỡ Tôn Tề Tranh dậy rồi khoác áo choàng lên người ông ta.
Tôn Tề Tranh bám vào cánh tay Trì Tiện mượn lực đứng lên, cất giọng khàn đặc: “Đưa ta đi gặp Vương gia!”
“Đại nhân.” Trì Tiện bình tĩnh đáp: “Vương gia đã nhiều lần cầu kiến Hoàng thượng, ngài ấy còn đến nha môn yêu cầu hạ lệnh thẩm vấn, nói rằng bằng mọi giá trong vài ngày tới phải khiến đại nhân nhận tội.”
Lời này như một nhát dao đâm vào lòng Tôn Tề Tranh khiến ông ta tái mặt, gân xanh nổi đầy trên cổ, bàn tay run rẩy của ông ta bám chặt lấy cánh tay Trì Tiện, nghiến răng gằn từng chữ: “Vương gia…”
“Linh Châu giờ đây đã không còn chỗ cho đại nhân dung thân, lần này thuộc hạ đến đây là để cứu đại nhân ra ngoài.” Trì Tiện nói.
“Đám cháy bên ngoài là do ngươi phóng hỏa?” Tôn Tề Tranh sững sờ, giọng pha lẫn hoảng loạn: “Nhưng vượt ngục lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết!”
Trì Tiện vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Nhưng đây cũng là con đường sống duy nhất cho đại nhân.”
Ánh mắt Tôn Tề Tranh hướng về cánh cửa ngục mở toang, trong lòng rối bời như tơ vò. Ông ta hiểu rõ, mình đã biết quá nhiều bí mật của Hứa Thừa Ninh, không chỉ là châu chấu trên cùng một thuyền mà còn là mối đe dọa lớn nhất trong lòng vị Vương gia đó.
Nếu Hứa Thừa Ninh muốn diệt trừ ông ta để giải quyết mối tai họa lớn nhất trong lòng thì cái chết trong lao ngục chính là cách hoàn hảo nhất.
“Đi!” Tôn Tề Tranh cắn răng quyết định, để Trì Tiện đỡ ông ta nhanh chóng rời khỏi ngục tối.
Trên đường ra ngoài, ông ta nhìn thấy tên cai ngục từng cười cợt mình giờ đây nằm bất động trong vũng máu.
Trì Tiện đã chuẩn bị sẵn một lộ trình thoát thân, hắn ta dẫn Tôn Tề Tranh lao nhanh xuống lầu, men theo những con đường vắng người đi về phía khuất nẻo.
Đám lửa vẫn còn cháy bừng chiếu rọi cả nửa bầu trời đêm, mọi người la hét kêu nhau chữa cháy, cảnh tượng tạp nham không gì sánh bằng.
Trì Tiện đưa ông ta tiến về phía sau nhà lao, ở đó đã có hai con ngựa được buộc sẵn trông như đã chuẩn bị chu toàn cho lần cướp ngục này. Trì Tiện đỡ Tôn Tề Tranh lên ngựa, đợi đến khi hắn ta cởi dây buộc cho con ngựa còn lại, chợt nghe thấy tiếng quát lớn từ xa: “Ai đang ở đó!?”
Tôn Tề Tranh giật mình vô thức quay đầu nhìn lại, vô tình bắt gặp ánh mắt của cai ngục ở phía trước, cai ngục lập tức hét lớn: “Người đâu! Có tù nhân vượt ngục! Mau đến đây!”
“Đại nhân, ngồi vững!” Trì Tiện trầm giọng nói, hắn ta vung roi quất mạnh vào ngựa của Tôn Tề Tranh, con ngựa hí vang phóng như bay vào màn đêm.
Xương cốt trên người Tôn Tề Tranh không có chỗ nào là không đau đớn, nhất là phần lưng, những vết thương dài chi chít sau lưng như đã bị nứt toạc, mồ hôi túa ra càng làm vết thương đau hơn gấp bội.
Nhưng ông ta không dám buông tay mà ép mình phải giữ vững trên lưng ngựa, tấm áo choàng đen phấp phới trong gió, hai chân kẹp chặt bụng ngựa lao điên cuồng về phía trước.
Trì Tiện chẳng mấy chốc đã đuổi tới, trường y dài phần phật, mái tóc đen tung bay, trong tay hắn ta nắm chặt thanh trường đao vẫn còn nhỏ máu, bóng dáng hắn ta lao vụt qua như một thanh kiếm sắc bén xuyên qua màn đêm sánh ngang cùng gió nhanh chóng đuổi kịp ngựa của Tôn Tề Tranh, nói:
“Đại nhân, phía trước là nơi có cấm quân canh giữ, thuộc hạ sẽ mở đường cho đại nhân, ngài tuyệt đối không được dừng lại. Chỉ cần vượt qua cấm quân, đi thẳng về phía trước là có thể ra khỏi Linh Châu.”
Nhà lao vốn được xây dựng ở vùng biên giới Linh Châu, sau khi ra khỏi địa phận Linh Châu là đường núi phức tạp, trời cao đường xa, ngựa của Tôn Tề Tranh chạy trốn đến nơi nào, cấm quân muốn tìm được cũng là một vấn đề khó.
Giờ đây những vinh hoa phú quý chỉ còn là những vọng tưởng xa vời, Tôn Tề Tranh chỉ mong có thể giữ được cái mạng già này là đủ.
Quả nhiên Trì Tiện mới là người trung thành với ông ta nhất, bất kỳ ai cũng đều có khả năng sẽ phản bội, chỉ riêng hắn ta thì không.
Ngay sau đó, chỉ thấy Trì Tiện tăng tốc vượt qua trước mặt Tôn Tề Tranh, chơp mắt màn đêm đã nuốt chửng bóng dáng hắn ta.
Bên tai chỉ toàn là tiếng gió rít gào, Tôn Tề Tranh quất ngựa chạy băng băng về phía trước khoảng chừng một khắc, bỗng mơ hồ nhìn thấy ánh lửa sáng ngời ở phía trước kèm theo những âm thanh loạn xạ.
Tôn Tề Tranh không dám chậm lại, mãi cho đến khi chạy đến nơi, ông ta mới nhìn thấy Trì Tiện đang chém giết cấm quân, trường đao nhuốm đầy máu tươi, trên mặt hắn ta cũng bắn đầy máu, lúc này đang bị vây ở chính giữa đám người.
Nhờ vậy mà lớp canh phòng của cấm quân mới mở ra một lỗ hổng lớn, đợi đến khi họ phát hiện Tôn Tề Tranh đã cưỡi ngựa lao qua thì đã không kịp hét lên để ngăn chặn nữa.
Tôn Tề Tranh vững vàng ngồi trên lưng ngựa, trên mặt lộ ra vẻ âm hiểm, ông ta đột phá vòng vây canh phòng của cấm quân thúc ngựa lao nhanh về phía trước.
Chỉ cần ra khỏi Linh Châu thì sẽ có hy vọng sống sót.
Ông ta chỉ biết chạy thật nhanh về trước, không dám ngoái đầu nhìn về phía sau, gấp gáp đến nỗi muốn dùng roi quật nát mông ngựa, cơ thể ông ta run rẩy dữ dội, không biết là kích động hay sợ hãi.
Chỉ cần bảo vệ được mạng sống thì sẽ còn có lối thoát khác, không thiếu cơ hội để ông ta vùng dậy, trời cao sẽ không triệt đường sống của con người.
Thế nhưng đúng vào lúc ông ta đang suy nghĩ bước tiếp theo nên làm thế nào, đồng cỏ bao la tối đen vốn yên tĩnh bỗng bừng sáng một ngọn lửa cháy.
Ngọn lửa này nối tiếp ngọn lửa khác xếp thành một hàng dài dày đặc gần như chặn hết toàn bộ con đường phía trước. Tôn Tề Tranh giật mình, nhất thời hoảng loạn giống như đã nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, hai mắt trừng to nhìn chằm chằm về phía trước.
Trong ánh lửa sáng cháy bập bùng, ông ta nhìn thấy hai bóng dáng một đỏ một trắng đứng cạnh nhau.
Màu đỏ đó hệt như màu máu, dưới ánh lửa chiếu rọi càng thêm rực rỡ, vạt áo cứ bay phấp phới theo cơn gió trên cánh đồng. Người mặc trang phục đỏ sở hữu khuôn mặt tinh xảo như được khắc từ ngọc, trong đôi mắt phảng phất như chứa hàng vạn ánh sao sáng ngời, nơi khóe mắt có một nốt ruồi nhỏ.
Giống như rất nhiều năm trước, Tôn Tề Tranh đứng ở trong hàng ngũ Tiến sĩ ngửa mặt nhìn về phía vị Trạng nguyên trẻ tuổi tươi cười hăm hở kia.
Bùi Hàn Tùng rõ ràng đã chết từ mười chín năm trước, vậy mà bây giờ lại đang đứng trước mặt ông ta.
Tôn Tề Tranh sợ đến mức toàn thân lạnh toát, tựa hồ như bị ác quỷ đòi mạng, đôi mắt gần như trợn trắng đến muốn nứt ra. Đến khi nhìn kỹ lại mới thấy, hóa ra là vì ông ta sợ hãi quá mức nên đã sinh ra ảo giác. Người đang đứng ở đó không phải là Bùi Hàn Tùng, mà là Kỷ Vân Hành – cháu ngoại của ông ấy.
Nói cũng lạ, Bùi gia đông người như vậy nhưng chẳng ai có diện mạo giống Bùi Hàn Tùng, thế mà đứa cháu ngoại họ Kỷ này lại sở hữu đôi mắt giống ông ấy đến lạ thường.
Nàng đứng giữa cơn gió, ánh mắt đối diện thẳng với Tôn Tề Tranh, trông nàng như một mầm cỏ tưởng chừng dễ dàng bị nghiền nát hoặc nhổ bật cả rễ lên, nhưng bất luận người khác có làm thế nào, nàng vẫn tươi tốt đứng vững nơi đó, tựa như không gì có thể lay chuyển.
Trong lòng Tôn Tề Tranh trào dâng sự căm hận mãnh liệt, muốn thúc ngựa xông qua đó dùng vó ngựa giẫm nát thân thể Kỷ Vân Hành.
Ngay lúc ấy, ông ta nhìn thấy Hứa Quân Hách đứng bên cạnh nàng vươn tay lấy một cây cung từ tùy tùng, hắn giương cung kéo dây, mũi tên lập tức nhắm thẳng vào Tôn Tề Tranh.
Tôn Tề Tranh hốt hoảng giật mạnh dây cương muốn quay đầu ngựa, nhưng trước đó ngựa đã chạy quá nhanh nên nhất thời không thể phanh gấp lại ngay, mà ngựa cũng chẳng chịu nghe theo ông ta điều khiển. Hơn nữa, mỗi lần cố gắng vận sức vào đôi tay, cơn đau dữ dội từ sau lưng lại ập tới, khiến hai mắt ông ta tối sầm suýt nữa ngã quỵ.
Ngay lúc Hứa Quân Hách buông dây cung thả tên b*n r*, Tôn Tề Tranh bỗng cảm thấy một lực mạnh mẽ từ sau lưng ập tới đẩy ông ta văng khỏi lưng ngựa ngã nhào xuống đất.
Đầu ông ta không biết đã va vào vật gì đó, trước mắt tối sầm lại, hai tai ù đặc, ngoài cảm giác đau đớn ra chẳng còn cảm nhận được gì khác.
Gió lớn rít gào, giọng nói gấp gáp của Trì Tiện vọng tới bên tai: “Đại nhân, đại nhân!”
Ý thức của Tôn Tề Tranh dần khôi phục trở lại, ông ta chỉ cảm thấy có dòng máu nóng chảy xuống từ trên trán, từng tấc thịt trên cơ thể như bị dao cắt, từng khớp xương như bị đập nát. Ông ta thở hổn hển từng hơi, nhìn thấy một bên bả vai của Trì Tiện bị một mũi tên xuyên qua, máu tươi không ngừng tuôn ra thấm đẫm nửa bộ y phục.
“Thuộc hạ vô năng, không ngờ Hoàng thái tôn đã đoán được kế hoạch của thuộc hạ, nên đã dẫn người chặn ở đây.” Trì Tiện cúi đầu, trong mắt tràn đầy sự áy náy.
Trong khoảnh khắc này, hàng loạt suy nghĩ lướt qua tâm trí Tôn Tề Tranh. Nhưng với tình trạng cơ thể hiện tại, ông ta chẳng thể bận tâm quá nhiều, chỉ run rẩy nói: “Ngươi mau đi đi, đừng để bọn họ bắt được. Với bản lĩnh của ngươi chắc chắn có thể dễ dàng thoát thân!”
“Ngươi tới tòa phủ đệ bị phong tỏa của Bùi gia, dưới sàn trong thư phòng của Bùi Hàn Tùng có mật đạo, bên trong cất giấu đồ vật… Ngươi nói với Vương gia hãy dốc toàn lực cứu ta. Nếu không, ngươi cứ mang những thứ đó giao cho Hoàng thượng…”
Tôn Tề Tranh nói được một câu liền mạch lại phải th* d*c vài hơi, vội vàng nói thêm: “Ta và ngài ấy vốn là người trên cùng một thuyền, thuyền chìm rồi, đừng ai mong được sống!”
Trì Tiện nhìn ông ta, không trả lời.
Tôn Tề Tranh siết chặt cánh tay của Trì Tiện như thể đang nắm lấy chút hi vọng cuối cùng trong tuyệt vọng, gằn giọng hỏi: “Trì Tiện, ngươi là người trung thành nhất với ta, ta có thể tuyệt đối tin tưởng ngươi, đúng không?”
Trì Tiện nghe vậy bỗng mỉm cười, đôi mắt khẽ cong lên, trên gương mặt lạnh lùng ban đầu thoáng chốc mang một nét cười nhẹ nhàng, trông lại càng thêm tuấn tú.
Hắn ta nhìn Tôn Tề Tranh, nhẹ giọng nói: “Trì Tiện đời này chỉ trung thành với một chủ.”
“Cũng phải, nếu ta chết rồi, ngươi cũng không thể sống một mình được.” Tôn Tề Tranh lẩm bẩm một câu, rồi lại nói như đang an ủi Trì Tiện: “Ngươi yên tâm, nếu trước giữa tháng này ta có thể gặp được Vương gia, ta sẽ nói cho ngươi biết nơi cất giấu thuốc giải. Ngươi là người ta coi trọng nhất, nếu như ta không chết sẽ tuyệt đối không để ngươi chết.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
