Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 102: Nhưng nếu chúng ta thành hôn, Hoàng cung cũng sẽ là nhà của nàng!
Hoàng Đế tên thật là Hứa Túc Dụ, tuổi ngoài sáu mươi, tóc mai hai bên đã lấm tấm bạc. Ông mặc thường phục màu đen huyền, viền cổ áo và cổ tay thêu hình rồng bằng chỉ vàng lấp lánh. Tuy đã lớn tuổi, dung mạo của ông không hề già nua mà lại toát lên vẻ tinh anh với đôi mắt sáng ngời, ánh nhìn dịu dàng khiến người đối diện cảm thấy gần gũi.
Khác với những gì Kỷ Vân Hành tưởng tượng, ông không mang dáng vẻ uy nghiêm như biển sâu núi lớn, mà chỉ bình thản ngồi đó tựa như có thể làm thân được với tất cả những người khác. Nhưng suy cho cùng vẫn có điểm khác biệt, ông là bậc Thiên tử trị vì hơn bốn mươi năm, đứng trên muôn người, khí chất quý tộc toát ra quanh người dù đã cố khiêm tốn vẫn đủ khiến người ta sợ hãi từ tận đáy lòng.
Ánh mắt của Kỷ Vân Hành thoáng dao động rồi dừng lại trên người Hứa Quân Hách. Giữa hắn và Hoàng Đế chỉ cách nhau một chiếc bàn trà nhỏ, dáng vẻ hắn ngồi đó trông vô cùng thoải mái, nhìn như thể hai ông cháu nhà bình thường đang trò chuyện với nhau. Hứa Quân Hách bắt gặp ánh nhìn của nàng, hơi nhướn mày như muốn trấn an.
Lúc này Kỷ Vân Hành mới sực nhớ tới những lời dặn dò của Thi Anh trên đường đi. Nàng vội vàng nâng làn váy, quỳ xuống hành lễ thật nghiêm chỉnh: “Dân nữ Kỷ Vân Hành bái kiến Bệ hạ, nguyện Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”
Hứa Túc Dụ giả vờ chờ thêm một lúc, trong đại điện có một khoảng lặng ngắt như tờ, sau đó ông mới mở lời, cất giọng điềm nhiên: “Sao chỉ bái kiến trẫm mà bỏ qua Hoàng thái tôn?”
Kỷ Vân Hành sợ đến mức run lên, đầu óc trống rỗng không kịp ngẫm nghĩ, đang định quay sang hành lễ với Hứa Quân Hách. Nhưng chưa kịp hành động, đã nghe hắn lên tiếng: “Hoàng gia gia, nàng nhát gan, người đừng dọa nàng.”
Nàng liếc mắt nhìn sang mới thấy Hứa Quân Hách đã đứng dậy đi về phía mình, khom người đỡ nàng từ dưới đất lên. Ngay sau đó, tiếng cười vang của Hoàng Đế vọng đến mang theo ý trêu chọc: “Thằng nhóc con giờ cũng biết xót người ta rồi ha! Được rồi, ở đây không còn chuyện của con nữa, lui ra đi.”
Hứa Quân Hách chắc hẳn đã bàn trước với ông ấy nên khi nghe lệnh rời đi hắn cũng không tỏ ra bất ngờ, chỉ quay sang nhìn Kỷ Vân Hành một cái, không dặn dò nàng điều gì thêm nữa mà xoay người bước ra khỏi đại điện.
Bên trong trở nên tĩnh lặng lạ thường, Kỷ Vân Hành chầm chậm ngẩng mặt lên lần nữa, nhìn về phía Hứa Túc Dụ. Ông đang mỉm cười hiền lành, ánh mắt đầy từ ái, từng nếp nhăn nơi khóe mắt cũng phảng phất vẻ vui tươi, dường như tâm trạng đang rất tốt.
Chờ đợi thêm một lát vẫn không thấy ông ấy lên tiếng, nàng liền mạnh dạn chủ động hỏi trước: “Bệ hạ triệu kiến dân nữ, chẳng hay có việc gì cần chỉ dạy?”
“Lời này phải để trẫm hỏi mới đúng.” Hứa Túc Dụ thản nhiên đáp lời: “Lương Học nói, ngươi có chuyện muốn nói với trẫm.”
Kỷ Vân Hành nhớ lại ánh mắt sâu thẳm tựa giếng cổ mà Hứa Quân Hách liếc về phía nàng trước khi rời đi, chỉ một khoảnh khắc đó đã khiến nàng hiểu ra tính toán của hắn.
Nàng lại quỳ xuống một lần nữa, dập đầu hành đại lễ với Hoàng Đế, giọng nói trong trẻo vang lên: “Dân nữ muốn cầu xin Bệ hạ rửa sạch nỗi oan cho Bùi gia, trừng trị kẻ ác.”
Hoàng Đế lạnh giọng hỏi: “Ngươi là người nhà họ Bùi?”
“Bùi đại nhân là ông ngoại của dân nữ.”
Nghe vậy, sắc mặt Hứa Túc Dụ trầm xuống, ánh mắt dừng lại trên đỉnh đầu của Kỷ Vân Hành. Ông cất tiếng: “Ngươi phải biết vụ án năm đó trải dài nghìn dặm từ Kinh thành đến Linh Châu, kéo dài suốt nửa năm điều tra. Tất cả chứng cứ đều kết luận chắc chắn như đinh đóng cột rằng toàn tộc Bùi gia đã phạm tội. Vậy ngươi dựa vào đâu mà nói Bùi gia bị oan?”
Giọng nói của Hoàng Đế trầm ổn mà nghiêm nghị, giữa những câu chất vấn chỉ thêm một chút uy nghiêm đã đủ khiến Kỷ Vân Hành cảm thấy áp lực không thở nổi, tim đập nhanh thình thịch, nỗi sợ hãi tràn ngập trong lòng.
Nàng bất giác cúi đầu thấp hơn nữa, cố gắng bình ổn hơi thở nói thật chậm rãi: “Dân nữ đã có được chứng cứ chứng minh Bùi gia trong sạch.”
Hứa Túc Dụ lại hỏi: “Xưa nay có biết bao người phạm tội đã cố gắng tạo dựng chứng cứ giả để thoát tội. Ngươi dựa vào đâu để chứng minh chứng cứ trong tay ngươi là thật?”
Kỷ Vân Hành thoáng sững người, lúc này nàng đã rất nôn nóng nên lập tức biện bạch: “Bệ hạ, những chứng cứ đó là dân nữ cùng Thái tôn Điện hạ tìm được, tất cả đều là chứng cứ sắt đá để lại từ những kẻ đã hãm hại Bùi gia năm xưa, tuyệt đối không thể là giả được!”
Hoàng Đế nhướn mày, điềm nhiên hỏi tiếp: “Vậy ngươi cho rằng kẻ cầm đầu hãm hại Bùi gia năm đó là ai?”
Kỷ Vân Hành hít sâu, kiên định nói: “Là Tôn tướng.”
Hứa Túc Dụ cười nhạt: “Tôn tướng đã làm quan trong triều hơn ba mươi năm, cúc cung tận tụy vì triều cương, nhiều năm góp công lao to lớn cho đất nước, còn được dân chúng Đại Yến tôn vinh là Hiền tướng. Ngươi chỉ dựa vào vài lời nói suông đã muốn chỉ đích danh ông ta?”
“Không phải chỉ dựa vào lời nói suông, dân nữ có chứng cứ mà!”
Hoàng Đế trầm giọng: “Chứng cứ chỉ có giá trị khi người đời tin tưởng, nếu không ai tin thì nó chẳng qua chỉ là đống giấy vụn. Ngươi làm thế nào để khiến người đời tin rằng vị Hiền tướng họ kính trọng ca tụng bấy lâu lại là gian thần hãm hại trung lương?”
Những lời của Hoàng Đế như một tảng đá lớn đè nặng lên tâm trí Kỷ Vân Hành, khiến mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng, cả người nàng mềm nhũn không còn chút sức lực. Đầu óc nàng rối bời, cố gắng suy đoán ý tứ ẩn trong lời nói của ông ấy.
Phải chăng Hoàng Đế không định tin vào những chứng cứ đó? Hay đối với ông ấy, một Tôn tướng đang tận tâm dốc sức cho triều chính hiện tại có giá trị hơn những người nhà họ Bùi đã khuất nhiều năm trước? Hay là, ông ấy hoàn toàn không muốn tin vào chứng cứ được dâng lên từ những người có địa vị thấp kém như nàng?
Đầu óc Kỷ Vân Hành lúc này như hoạt động hết công suất, những suy nghĩ rối loạn cứ đan xen vào nhau mắc kẹt trong tâm trí nàng, nhưng cuối cùng nàng lại cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
“Bệ hạ.” Kỷ Vân Hành chống hai tay xuống đất, cúi nhìn mười ngón tay run rẩy của mình, giọng nói chầm chậm dần bình tĩnh trở lại:
“Những chứng cứ này là dân nữ cùng Thái tôn Điện hạ tận tay lấy được từ nhà họ Đỗ. Để có được nó, rất nhiều người vô tội đã phải hy sinh. Năm xưa, Bùi gia bị gài bẫy hãm hại cũng đã liên lụy đến không ít người, buộc họ phải mai danh ẩn tích suốt hai mươi năm chỉ để chờ đợi ngày hôm nay. Thế gian không có bức tường nào không lọt gió, mọi hành vi tàn ác dù được che đậy kỹ lưỡng đến đâu cũng sẽ bị đôi mắt ẩn trong bóng tối nhìn rõ tường tận chân tướng sự thật. Dân nữ tin rằng, Hoàng Đế của Đại Yến là một minh quân sáng suốt, nhất định có thể đưa chân tướng ra ánh sáng.”
Kỷ Vân Hành nói xong câu này, trái tim hoảng hốt vẫn còn đập mạnh, nỗi sợ hãi bủa vây khắp từng tế bào trong cơ thể. Bởi người trước mắt nàng là Hoàng Đế, cho dù lời nàng nói không hề chứa ý phản bác mà chỉ toàn những lời cầu xin thành khẩn, nhưng vẫn có hơi mạo phạm đối với bậc Thiên tử.
Nàng cúi đầu lặng lẽ chờ đợi, sau một khoảng im lặng, Hứa Túc Dụ khẽ bật cười.
“Đứng dậy đi.”
Kỷ Vân Hành mơ màng ngẩng đầu lên, sau đó vội vã đứng dậy theo lời Hoàng Đế, ông cũng từ từ đứng dậy bước chầm chậm vào bên trong.
Hứa Túc Dụ chắp hai tay sau lưng sải bước chân thong dong, buông một câu rất khẽ: “Ngươi rất giống Mộng Chu.”
Ban đầu Kỷ Vân Hành còn chưa kịp phản ứng, nhưng rất nhanh đã biết Mộng Chu trong lời ông ấy nói đến là ai, đó là tên tự của Bùi Hàn Tùng ông ngoại nàng. Giọng điệu thân thuộc khi Hoàng Đế nhắc đến ông ngoại làm Kỷ Vân Hành rất ngạc nhiên.
“Hắn là môn sinh của trẫm. Năm đó trong kỳ thi Đình, hắn đã phát huy xuất sắc giành được vị trí đầu bảng, trở thành Trạng nguyên trẻ tuổi nhất của Đại Yến. Từ khi hắn bước chân vào triều đình, trẫm đã đặc biệt bồi dưỡng, nâng đỡ hắn từng bước. Nếu như không xảy ra chuyện năm đó, giờ này đáng lẽ hắn đã là Thừa tướng rồi.”
Kỷ Vân Hành lẳng lặng lắng nghe, bước chân đi theo Hoàng Đế vào trong nội điện. Nàng nhìn thấy hơn chục chiếc đèn tường làm bằng ngọc trai thắp sáng khiến cả đại điện rực rỡ như ban ngày, vậy nên vừa ngước mắt lên nàng đã có thể nhìn thấy rõ bức họa treo trên tường.
Hứa Túc Dụ cũng dừng chân, ánh mắt dõi theo bức họa, nở nụ cười nhàn nhạt rồi thở dài: “Mộng Chu à, lại thêm hai mươi năm nữa đã trôi qua.”
Trong bức họa trên tường là một Trạng nguyên lang trẻ tuổi trong bộ hồng bào đỏ rực, gương mặt tuấn tú tràn đầy sức sống, nơi khóe mắt còn có một nốt ruồi đen nhỏ.
Ngày xưa vào lúc Bùi Hàn Tùng đỗ Trạng nguyên, Hứa Túc Dụ cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, là quân vương trẻ tuổi nhất của Đại Yến. Bùi Hàn Tùng xách theo vò rượu đến tham dự tiệc rượu Lộc Minh, ngày hôm sau lúc lâm triều đã bị đám quan viên vạch tội vui chơi quá đà thiếu đứng đắn, Hứa Túc Dụ đã mời Bùi Hàn Tùng ra đứng giữa triều thần.
Trong đại điện, Hoàng Đế ngồi cao trên ngai rồng đảo mắt nhìn xuống cách cả trăm bước mới có thể nhìn thấy Bùi Hàn Tùng, một khoảng cách xa đến mức ông thậm chí không thể nhìn rõ gương mặt của vị Trạng nguyên trẻ tuổi.
Hai mươi năm sau đó, vị trí mà Bùi Hàn Tùng đứng trong trong buổi tảo triều ngày càng gần ngai rồng hơn. Chỉ cần ánh mắt Hoàng Đế lướt qua sẽ có thể nhìn thấy ông ấy như một cây tùng kiên cường đứng sừng sững phía trước.
Thế nhưng đến cuối cùng cây tùng ấy lại bị người ta nhổ bật gốc, còn chính người làm Hoàng Đế như ông, lại là người giao thanh đao cho kẻ đó.
“Đứa nhỏ Lương Học này đã từng chịu nhiều khổ sở. Năm đó vì ta đã quá nuông chiều Thái tử, bảo bọc đến mức nó thậm chí còn không học được cách tự bảo vệ mình nên mới bị người ta hãm hại. Vì vậy, sau khi đón Lương Học vào Hoàng cung, ta đã không ngừng dạy nó làm thế nào để sau này trở thành một vị quân vương chân chính.” Hứa Túc Dụ hơi cúi đầu xuống, nhìn từ phía sau tuy sống lưng ông vẫn còn thẳng tắp, nhưng bóng dáng già nua lại không giấu được. “Lòng nhân từ là bài học cuối cùng của nó, tự tay xử lý kẻ thù giết cha là thử thách cuối cùng của nó. Một khi nó học được, làm được thì ta mới có thể yên tâm giao phó giang sơn vạn dặm này cho nó.”
Kỷ Vân Hành nhớ đến những khó khăn mà Hứa Quân Hách từng gặp phải, hắn từng bị thương nặng rất nhiều lần, từng mất đi những người thân kề cạnh, từng chịu nhiều khổ cực không thể nào đong đếm. Hắn còn đích thân lao vào nguy hiểm, không hề lợi dụng cái danh Hoàng tôn để thoái thác tất cả mọi chuyện cho thuộc hạ, hắn muốn tự tay bắt được những kẻ đã hại chết cha mình.
Giờ khắc này đây, trong lòng Kỷ Vân Hành bỗng trào dâng một sự đồng cảm mãnh liệt, bởi chính nàng cũng sẵn lòng vì Bùi gia, vì mẹ nàng mà quyết tâm tham dự vào dòng xoáy của những chuyện nan giải, cho dù nàng biết hung hiểm vô vàn đang chờ nàng phía trước. Nàng cảm thấy mình như có cùng một trái tim với hắn, ngay cả nhịp đập tựa như cũng đã hòa làm một.
Nàng nhìn vào vị Trạng nguyên lang tuấn tú được khắc họa trong bức tranh treo tường, khẽ hỏi: “Bệ hạ, vậy cục diện này phải giải thế nào?”
Hoàng Đế Hứa Túc Dụ xoay người lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên gương mặt nàng như đang dò xét điều gì đó.
Giây phút ấy, ông bỗng nhìn thấy bóng dáng của Bùi Hàn Tùng trong nàng, nhất là nốt ruồi nhỏ ở khóe mắt, càng khiến ông không thể nhầm lẫn. Chỉ cần là người từng gặp Bùi Hàn Tùng thời trẻ đều có thể nhận ra mối quan hệ huyết thống giữa nàng và Bùi Hàn Tùng chỉ từ cái nhìn đầu tiên.
Hứa Túc Dụ nhìn nàng thêm một lúc, bỗng mỉm cười đầy ẩn ý: “Năm xưa Chu Lang bại trận bên sông, muôn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu một trận gió đông.”
Kỷ Vân Hành nghe không hiểu, vẻ mặt ngơ ngác nhìn ông, trên mặt hiện rõ sự bối rối.
Hứa Túc Dụ nhìn thấu toàn bộ biểu cảm của nàng rồi lại cảm thấy nàng cũng không giống Bùi Hàn Tùng cho lắm. Nàng phản ứng chậm chạp, ăn nói không được lưu loát, ấn tượng đầu tiên chính là một người yếu đuối, lúc bị bắt nạt sẽ tùy ý trở thành đủ loại dáng vẻ, người thế này dường như không thể trở thành chủ mẫu trong hậu cung mẫu nghi thiên hạ.
Ở trong một nơi ăn thịt người không nhả xương như hậu cung, chắc chắn nàng sẽ không thể ứng phó được với những mưu mô tính toán của người khác.
Nhưng tình cảm của Hứa Quân Hách với nàng gần như ngập tràn trong ánh mắt, chỉ cần quan sát ánh mắt lúc hắn nhìn Kỷ Vân Hành thôi đã thấy quá rõ ràng.
Tình cảm sâu đậm và nồng nhiệt như thế dường như vô tận ở những người trẻ tuổi. Bây giờ cho dù có bảo Hứa Quân Hách xây một căn phòng bằng vàng cho Kỷ Vân Hành trong Đông cung, hắn cũng vui vẻ hào hứng bắt tay vào làm ngay.
Hứa Túc Dụ chợt nảy lên suy nghĩ, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Kỷ nha đầu, ngươi có muốn ở lại trong Hoàng cung không?”
Kỷ Vân Hành sững sờ, hỏi lại: “Hoàng cung? Là nhà của Bệ hạ và Lương Học sao?”
Hứa Túc Dụ nghe xong chợt phì cười, nói: “Xem ra còn quá sớm để hỏi điều này.”
Kỷ Vân Hành không hiểu được ý tứ trong lời Hoàng Đế nói, nàng đang định hỏi lại nhưng đã thấy ông ấy phất tay áo ra hiệu, quay lưng đi: “Trẫm mệt rồi, ngươi lui về nghỉ ngơi trước đi.”
Kỷ Vân Hành cung kính cúi chào rồi rời khỏi điện. Nàng vừa đi ra ngoài vừa suy nghĩ, cảm thấy những lời nói của Hoàng Đế luôn giấu ba phần, câu nào cũng đầy ý tứ sâu xa, nhưng bản thân nàng lại không thể đoán ra dụng ý.
Nàng cứ không hiểu được do đó khi suy xét lại càng thêm tốn sức, bước chân thơ thẩn đi ra khỏi đại điện, đến khi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Hứa Quân Hách đang đứng chờ bên ngoài.
Nàng bất giác đi nhanh hơn tới trước mặt hắn, khẽ hỏi: “Lương Học, ngài đợi ta sao?”
Hứa Quân Hách đưa tay nhẹ nhàng xoa mặt nàng, đầu ngón tay lướt qua khóe mắt, thấp giọng hỏi: “Có mệt không?”
Kỷ Vân Hành đang ngủ giữa chừng đã bị đánh thức dậy, gặp mặt trò chuyện với Hoàng Đế lại tiêu hao quá nhiều tinh thần, lúc này cũng đã được thả lỏng, cơn buồn ngủ lại ập tới, nàng ngáp dài một hơi.
“Đi thôi, về nghỉ ngơi.” Hứa Quân Hách nắm lấy tay nàng dẫn bước trở về, vừa đi vừa nói: “Ta đã sai người liên lạc với Tiết Kinh Vũ và Thiệu Sinh, ngày mai sẽ có thể gặp lại họ, mọi việc chờ sau khi nàng ngủ dậy rồi hẵng nói sau.”
Kỷ Vân Hành ngoan ngoãn để mặc hắn nắm tay dẫn đi, bước chân đều đặn theo hắn. Đi được một đoạn, nàng bất giác lên tiếng: “Vừa nãy Bệ hạ hỏi ta có muốn sống trong Hoàng cung không, ý ông ấy là muốn ta dọn vào sống trong Hoàng cung sao?”
Hứa Quân Hách nghe vậy liền khựng lại, lập tức quay đầu nhìn nàng. Hắn quay lưng về phía ánh trăng sáng vằng vặc, ánh sáng bạc hắt lên hoa văn lấp lánh như gợn sóng, đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ không thấy đáy lúc này đang chăm chú nhìn nàng: “Vậy nàng đã trả lời thế nào? Nàng có muốn vào cung sống không?”
Kỷ Vân Hành ngẩn ra, do dự hồi lâu mới đáp: “Ta không biết… chẳng phải đó là nhà của ngài sao?”
Nghe thấy câu trả lời ấy, khóe môi Hứa Quân Hách hơi cong lên, một nụ cười nhẹ thoáng hiện lên trên gương mặt tuấn tú: “Nhưng nếu chúng ta thành hôn, Hoàng cung cũng sẽ là nhà của nàng.”
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
