Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 103: Kỷ Vân Hành, nàng rất đáng ghét!
Trong thiên hạ này không còn tòa kim ốc nào có thể xa hoa hơn Hoàng cung, tất cả mọi thứ tốt đẹp trên thế gian đều không ngừng được đưa đến đó.
Trở thành chủ nhân của Hoàng cung, chính là trở thành chủ nhân của thiên hạ.
Trước đây, Kỷ Vân Hành chỉ là một tiểu cô nương sống trong một tiểu viện cũ nát, thường len lén chạy ra ngoài qua khe cửa bên hông. Nàng có thể vui vẻ cả ngày chỉ vì mua được một xiên kẹo hồ lô óng ánh đường, đã tự cho rằng mình có được một báu vật.
Nàng chưa từng nghĩ xa xôi đến thế, càng mù tịt không biết phải trả lời thế nào trước câu hỏi đột ngột của Hứa Quân Hách.
Thấy nàng nhíu mày trông có vẻ khó xử, Hứa Quân Hách lập tức đoán ra được suy nghĩ trong lòng nàng, bèn nắm tay nàng khẽ đong đưa: “Không cần trả lời, ta chỉ tiện miệng hỏi mà thôi, đi nào.”
Hắn nghĩ, Kỷ Vân Hành lúc này chắc đã mệt mỏi, nàng cần được nghỉ ngơi lấy lại sức chứ chẳng có tâm trí nào để suy nghĩ đến những chuyện khác.
Quả nhiên sau đó Kỷ Vân Hành đã im lặng suốt dọc đường trở về thiên điện, nàng rửa mặt qua loa rồi leo lên giường nhắm mắt ngủ.
Trong lòng nàng vẫn chất chứa nhiều suy nghĩ, quanh quẩn trong tâm trí quấy nhiễu làm nàng chẳng thể ngủ yên. Đêm về khuya, không biết đã bị tiếng động nào đánh thức, nàng đột nhiên tỉnh dậy chầm chậm mở đôi mắt nặng trĩu.
Đêm dài tối đen tĩnh mịch, bên trong thiên điện luôn để lại một ngọn đèn nhỏ, đèn không quá sáng nhưng đủ để soi tỏ cảnh vật trong phòng. Trong ánh sáng lờ mờ, Kỷ Vân Hành nhìn thấy có một người đang ngồi bên giường mình.
Có lẽ do từ trong tâm cảm nhận nơi này tuyệt đối an toàn, hoặc cũng có thể vì nàng đã quá buồn ngủ nên khi đối diện với bóng người bất ngờ xuất hiện nửa đêm, nàng cũng không cảm thấy sợ hãi.
Nàng chầm chậm rướn đầu dậy, nghiêng người nhìn sang. Chỉ một cử động nhỏ ấy thôi nhưng người bên cạnh đã lập tức chú ý đến quay đầu nhìn lại.
Trong ánh sáng vàng ấm áp, Kỷ Vân Hành nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Quân Hách, hắn đã thay sang một bộ trường y rộng rãi, mái tóc dài buông xõa tùy ý, đôi mắt đặc biệt dịu dàng nhìn nàng. Hắn cúi người tiến sát đến, bàn tay ấm áp đặt lên hai gò má nàng, giọng nói trầm thấp: “Đánh thức nàng sao?”
Kỷ Vân Hành chớp chớp đôi mắt nhập nhèm muốn để tầm mắt mình rõ ràng hơn để nhìn rõ đôi mắt của hắn.
“Lương Học…” Nàng uể oải lên tiếng hỏi: “Bệ hạ nói muôn sự đã sẵn, chỉ còn thiếu một trận gió đông, vậy gió đông này là gì?”
Hứa Quân Hách như đang ngồi xổm xuống bên giường, đầu hắn gần như chạm vào trán nàng. Hắn dễ dàng tìm được bàn tay ấm nóng của Kỷ Vân Hành, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay nàng, vừa x** n*n vừa dỗ dành: “Đừng lo lắng, đã đi đến bước này rồi, dù vấn đề có khó đến đâu cũng sẽ có cách giải quyết.”
Kỷ Vân Hành được trấn an, lòng nàng thoáng chốc yên tâm đến lạ, cơn buồn ngủ nặng nề lại kéo tới, nàng mơ màng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Đến khi tỉnh lại cũng không phân biệt rõ đêm qua là thật hay mơ, chỉ nhớ rằng nửa đêm về sau mình đã ngủ rất ngon cho đến tận trời sáng.
Ngày hôm sau, Hứa Quân Hách đưa Kỷ Vân Hành xuống núi. Đi được nửa đường, hắn bảo muốn ghé qua nha môn một chuyến, thế là tạm biệt Kỷ Vân Hành rồi cưỡi ngựa rời đi.
Kỷ Vân Hành dựa vào khung cửa sổ nhìn theo bóng lưng hắn một hồi, thấy hắn khuất dạng ở cuối con đường mới rụt đầu vào trong. Sau đó, xe ngựa đi vào khu Tây thành, hai bên đường dần xuất hiện những cảnh tượng quen thuộc với nàng, mãi cho đến khi xe ngựa dừng hẳn, nàng mới nhận ra mình đã tới bên ngoài một khu chợ.
Chính là khu chợ mà trước đây Tiết Cửu mở hàng bán thịt lợn.
Kỷ Vân Hành bước xuống xe ngựa, người đánh xe cũng bước xuống đi ở phía trước mở đường cho nàng. Khu chợ náo nhiệt vô cùng, đặc biệt là vào buổi sáng, những quầy hàng buôn bán đắt khách chen chúc đến con kiến chui không lọt. May mà người đánh xe vóc người cao lớn, bên hông còn đeo trường đao, mọi người xung quanh thấy vậy cũng tự giác nhường đường mới giúp nàng đi lại dễ dàng hơn.
Từ đằng xa, Kỷ Vân Hành đã nhìn thấy quầy thịt lợn của Tiết Cửu đông nghịt người xếp thành hàng dài, tiếng chặt xương “cành cạch” vang lên không ngừng. Nàng tăng tốc bước nhanh vượt qua mặt người đánh xe, lúc chen qua hàng dài người đang xếp hàng, có người nhận ra Kỷ Vân Hành bèn tươi cười gọi: “Tiểu tiên sinh, sao hôm nay lại đến trễ vậy? Đổi người khác ghi sổ sách rồi à?”
Kỷ Vân Hành mỉm cười đáp lại vài câu, đi lên phía trước nhìn xem, Tiết Cửu đang chặt xương sườn thoăn thoắt, còn Thiệu Sinh thì ngồi ở vị trí của nàng ghi chép.
“Tiết thúc, Thiệu Sinh ca!” Kỷ Vân Hành cất cao giọng gọi to.
Hai người đồng loạt quay đầu nhìn lại, Thiệu Sinh mừng rỡ lập tức đặt bút trong tay xuống, đứng dậy bước ra đón nàng: “Vân Hành muội muội, mau để ta xem muội có bị thương không, ta lo gần chết luôn!”
Kỷ Vân Hành lắc đầu đáp: “Không có, muội và Lương Học trốn rất kỹ, mấy lần truy lùng đều không tìm được bọn muội. Còn hai người thì sao? Có gặp chuyện gì không?”
Thiệu Sinh khoát tay, nhỏ giọng nói: “Đừng nhắc nữa, suýt nữa mất mạng giữa đường.”
Tiết Cửu vung dao chặt mạnh vào dải sườn trước mặt, lớn tiếng quát: “Bớt nói nhảm lại, mau ghi sổ cho ta xong đã rồi hẵng nói chuyện!”
Thiệu Sinh quay lại đáp: “Ngươi bán thịt lợn cân nào tính tiền cân đó, đâu cần đối chiếu với ai, ghi sổ sách làm gì?”
Tiết Cửu nói: “Ta tự xem không được à?”
Người khách bên cạnh nói chen vào: “Ông chủ Tiết, chẳng phải ông không biết chữ sao?”
“Ta không học được chắc?” Tiết Cửu hậm hực đáp lại.
Kỷ Vân Hành thấy vậy bèn dừng cuộc trò chuyện với Thiệu Sinh, chủ động bước tới trước bàn hô to: “Vậy để con ghi sổ sách giúp Tiết thúc.”
Tiết Cửu lập tức tươi cười rạng rỡ: “Vẫn là Hữu Hữu nhà ta ngoan nhất, chờ ta bán xong sẽ mời con ăn kẹo lê.”
Thiệu Sinh trợn tròn mắt lườm ông ấy, sau đó kéo Kỷ Vân Hành đứng dậy, bảo nàng kéo ghế ngồi bên cạnh, còn y vừa hỏi thăm nàng những chuyện đã xảy ra mấy ngày trước, vừa qua loa ghi chép giúp Tiết Cửu.
Khi thịt lợn bán hết, đám đông trước cửa hàng cũng tản đi hết. Hai người lại giúp Tiết Cửu dọn dẹp, dời bàn ghế vào bên trong cửa tiệm. Mãi đến khi yên tĩnh lại, Kỷ Vân Hành mới hỏi thăm hai người về tình hình những ngày qua.
Tiết Cửu đóng cửa tiệm, ngồi xuống chiếc ghế dài hẹp trước cửa nói: “Người suýt mất mạng là ta, còn vị huynh trưởng Tú tài thi rớt bảng nghèo rớt mồng tơi của con thì chẳng bị gì cả.”
Thiệu Sinh cười gượng hai tiếng, dù có hơi ngại ngùng nhưng vẫn khăng khăng biện bạch: “Ơ ơ… rớt bảng chỉ là tạm thời, với tư chất này của ta, vào triều làm quan cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”
Kỷ Vân Hành rất đồng tình, còn gật đầu liên tục.
Tiết Cửu cười khẩy một tiếng, sau đó xắn tay áo lên để lộ cánh tay trần gần như quấn đầy vải trắng.
Thiệu Sinh đi tới thay thuốc cho ông ấy, vừa làm vừa kể lại hành trình chạy nạn của hai người họ.
Bởi vì sau khi Kỷ Vân Hành bỏ chạy đã hoàn toàn mất tung tích, Hứa Thừa Ninh liền chuyển trọng tâm sang truy bắt Thiệu Sinh và Tiết Cửu. Ngày hôm đó sau khi Tiết Cửu giao đấu với Trì Tiện, ông ấy nhận ra người này rất khó đối phó. Nếu gặp lại lần nữa, ông ấy cũng khó đảm bảo có thể giữ được mạng sống Thiệu Sinh, vì vậy mới dẫn y rời Linh Châu ngay trong đêm.
Không ngờ nhóm người truy sát kia lại như đàn chó ma cứ đuổi giết không tha, bất kể hai người chạy trốn đến chỗ nào, kẻ địch đều lần theo dấu vết tìm ra.
Trên đường đi Tiết Cửu đã đối mặt bốn đợt truy sát, cơ thể liên tục bị thương ở nhiều mức độ khác nhau. Trong khi đó, Thiệu Sinh là một thư sinh hoàn toàn không biết võ công lại được bảo vệ rất chu toàn, ngoài vài lần ngã sấp mặt như chó ăn phân trong lúc chạy trốn ra thì không hề hấn gì.
Vào lúc hai người thục mạng chạy trốn khắp nơi, bất ngờ nhận được tin tức Hoàng Đế đã đến Linh Châu. Đây chắc chắn là một tín hiệu, thế nên sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, Tiết Cửu và Thiệu Sinh quyết định quay lại Linh Châu. Ngay đêm qua, họ mới về đến, người của Hứa Quân Hách dường như đã chờ sẵn từ trước, hai người vừa mới vào thành chưa đầy nửa canh giờ đã bị Trình Du tìm được. Nhờ vậy, cuộc chạy nạn của họ mới kết thúc.
Thịt lợn mà Tiết Cửu bán hôm nay được mua trong lúc đang lẩn trốn, trên đoạn đường cuối cùng, hai người đã giả làm đồ tể mua lợn, đi tới đâu dẫn con lợn chạy theo đến đó, còn cố ý chuyên chọn những nơi đông đúc để ẩn nấp. Con lợn này đã giúp họ che đậy rất nhiều, vậy mà vừa trở về lại bị Tiết Cửu giết thịt mang bán.
Kỷ Vân Hành nghe rất chăm chú, ánh mắt nhìn theo bàn tay Thiệu Sinh thay thuốc băng bó cho Tiết Cửu, trên cánh tay ông ấy đầy vết thương đang trong quá trình khép da, chỗ thì vừa kết vảy, chỗ lại rướm máu vì vừa rồi chặt thịt quá dùng sức.
Vào lúc Thiệu Sinh bôi thuốc cho những vết thương sau lưng ông ấy, Kỷ Vân Hành kéo ghế ra khỏi tiệm, ngồi ở bên ngoài nhìn dòng người qua lại.
Phiên chợ sáng là lúc náo nhiệt nhất, ngày mùa hè chỉ có sáng sớm là mát mẻ nhất nên phần lớn mọi người đều sẽ dậy sớm làm việc.
Kỷ Vân Hành nhìn thấy hàng bên cạnh có bảy tám người ngồi thành vòng tròn, vừa nhấm nháp trà sáng vừa cắn hạt dưa trò chuyện hăng say. Nàng ngồi nghiêng không nhìn mặt họ, nhưng bên tai vẫn nghe được đôi chút.
“Là hôm nay sao? Ta nghe nói hình như bắt đầu từ khu Tây thành chúng ta đó.”
“Đúng là hôm nay, ở ngay phố Hưng Nghi kia thôi, lúc ta tới đã thấy đông nghìn nghịt.”
“Tôn tướng của Đại Yến chúng ta đúng là Bồ Tát tái thế! Mới đến Linh Châu mà đã bắt đầu lo lắng chuyện dân sinh. Ta nghe đồn rằng do ông ấy thấy khu Tây thành có quá nhiều ăn xin không có cơm ăn nên mới nhờ quan phủ dựng nơi phát cháo. Ban đầu còn tưởng phải đợi lâu lắm, không ngờ hôm nay đã triển khai rồi.”
“Đó là đương nhiên! Từ khi Tôn đại nhân trở thành Tả tướng đến nay đã làm bao việc thiện, người trong thiên hạ đều thấy rõ trước mắt. Trước kia ta có quen biết một thương gia buôn ngọc đến từ Giang Nam, nghe nói ở đó còn có vài nơi lập tượng Tôn tướng. Ông ấy cho xây dựng công trình thủy lợi, tạo phúc cho không biết bao nhiêu người!”
Kỷ Vân Hành nghe đến đây, trong lòng chỉ thấy lạnh buốt.
Người đời khi nhắc đến Tôn tướng đều khen không dứt miệng, dường như khi nói đến ông ta sẽ luôn miệng nói đến những việc thiện ông ta làm. Cục diện này chắc chắn chỉ có thể hình thành từ thói quen lâu ngày, Tôn tướng ngấm ngầm làm việc ác ở trong tối, còn ngoài mặt thì lại là người thiện lương cúc cung tận tụy vì dân vì nước, duy trì hình ảnh tốt đẹp suốt mười năm không đổi.
Nàng không nhịn được, đứng phắt dậy nói với những người đang trò chuyện bên cạnh: “Không phải vậy! Tôn tướng chưa chắc đã là người tốt, các người chỉ thấy bề nổi mà thôi!”
Mấy người ngồi đó không ngờ Kỷ Vân Hành vốn luôn trầm lặng và hiền lành lại bất ngờ nhảy ra, còn lên tiếng phản bác với giọng nghiêm nghị như vậy, làm ai nấy đều sững sờ. Trong số đó có bà chủ của cửa hàng bên cạnh, bà ta kinh ngạc đáp lời: “Kỷ nha đầu, ngươi nói vậy là có ý gì? Người đời ai cũng ca ngợi Tôn tướng chính là Hiền tướng hiếm có của Đại Yến ta.”
“Thế thì người đời đều sai cả rồi.” Kỷ Vân Hành cố chấp phản bác lại: “Nếu điều họ tin trái với sự thật, thì dù có bao nhiêu người khăng khăng tin tưởng, điều đó cũng là sai thôi.”
“Nha đầu này, nói năng lảm nhảm chẳng biết lớn nhỏ gì cả!” Có người lầm bầm, còn trợn trừng mắt liếc nhìn nàng một cái đầy coi thường: “Nếu ngươi giỏi thì đến trước nha môn nói đi, xem xem các quan lão gia có tống giam ngươi vào ngục để dạy dỗ một phen cho biết lễ độ hay không!”
Ngay lập tức lại có người hùa vào: “Trên đời luôn có những người vong ơn bội nghĩa như thế, Tôn tướng làm bao nhiêu việc tốt thế kia mà còn không vừa lòng họ!”
Bà chủ cửa hàng vội xua tay cười xòa nói đỡ cho nàng: “Mọi người đừng để bụng, nha đầu này chỉ thẳng tính thôi chứ tâm địa không xấu đâu.” Sau đó bà ta quay sang Kỷ Vân Hành, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Kỷ nha đầu à, ngươi đừng nói năng lung tung nữa, Tôn tướng đã làm bao nhiêu việc có ích cho người dân chúng ta, nghe nói ngài còn thường xuyên mệt đến ngã gục bên án thư, dù ốm đau cũng kiên trì xử lý việc dân sinh. Chúng ta nhận được ân huệ, sao có thể bôi nhọ ông ấy như vậy?”
“Ta không hề nói lung tung!” Kỷ Vân Hành tức giận đến mức đỏ bừng cả tai, kiên quyết bác bỏ: “Các người chỉ nghe người ta nói ông ấy tốt liền mù quáng tin theo…”
“Con nha đầu này điên rồi sao?” Có người ngắt lời nàng.
Rồi một giọng the thé tiếp lời: “Thôi đi, không cần nói nhiều với nó làm gì, con nha đầu này tà môn lắm đó, các người không biết sao? Mẹ nó là người nhà họ Bùi, năm xưa lúc Bùi gia bị xét nhà diệt tộc thì nó vừa mới sinh, mới đây Kỷ gia cũng đã bị phóng hỏa thiêu rụi, quan phủ tuyên bố là do kẻ thù cũ thuê người diệt môn, ai mà biết có phải do số mạng nó xui xẻo nên mới khắc chết người thân bên cạnh hay không chứ.”
Chỉ một câu sắc bén ấy đã khiến nhóm người đang ngồi tán gẫu lập tức giải tán đi. Ai nấy đều kéo ghế của mình tránh đi thật xa, trước khi đi còn trừng mắt nhìn về phía Kỷ Vân Hành bằng điệu bộ đầy khinh ghét như thể đang tránh dịch bệnh.
Kỷ Vân Hành đứng sững nhìn theo bóng lưng họ bỏ đi, ngơ ngác đứng tại chỗ một hồi lâu.
Lúc này Tiết Cửu vừa thay thuốc xong bước ra, thấy nàng đứng bất động như một con rối gỗ, nét mặt ngẩn ngơ, ánh mắt thấp thoáng vẻ bi thương tựa như vừa chịu đả kích lớn. Tiết Cửu lập tức xách đao lên, hùng hổ hỏi: “Hữu Hữu, ai bắt nạt con?!”
Kỷ Vân Hành giật mình hoàn hồn lại, hai hốc mắt đỏ ửng, lí nhí trả lời: “Không có ai cả.”
Thiệu Sinh liếc nhìn xung quanh, nhớ lại trước khi vào cửa còn thấy bên cạnh có đám người đang tụ lại trò chuyện nhưng giờ đi ra thì đã tản đi hết, y liền nói: “Chẳng cần suy nghĩ cũng biết là do đám người nhiều chuyện kia lại nói linh tinh cái gì rồi.”
Tiết Cửu xắn tay áo lên: “Đợi đi, tối nay ta sẽ đến cạy cửa nhà họ, đốt hết sổ sách nhà họ trả thù cho con!”
Kỷ Vân Hành hốt hoảng xua tay: “Không được không được, làm vậy sẽ bị bắt nhốt vào ngục mất!”
Tiết Cửu dĩ nhiên không định làm thật, việc thất đức như thế ông cũng chẳng thèm làm. Chẳng qua ông chỉ đùa để chọc Kỷ Vân Hành vui vẻ hơn mà thôi, nghe nàng nói vậy cũng xuống nước theo: “Thôi được rồi, nể mặt con, ta tha cho bọn họ một lần vậy.”
Kỷ Vân Hành trò chuyện với hai người thêm mấy câu, tâm trạng dường như cũng khá hơn đôi chút. Nhìn thấy trời vẫn còn sớm, nàng quay sang nói với Thiệu Sinh: “Thiệu Sinh ca, chúng ta qua phố Hưng Nghi chơi một lát được không?”
Dù gì cũng nhàn rỗi không có việc, Thiệu Sinh gật đầu đồng ý ngay.
Hiện giờ khắp nơi trong Linh Châu đều có cấm quân canh giữ, ngay dưới mí mắt của Hoàng Đế, chẳng ai dám hành động l* m*ng. Vì vậy, Tiết Cửu không cần phải đi theo bảo vệ Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh nữa, thế là ông ấy chào tạm biệt hai người, dự định về nhà nghỉ ngơi cho khỏe lại.
Khu chợ cách phố Hưng Nghi không xa, Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh đi bộ đến đó. Trên đường, hai người băng qua những con phố sầm uất, đâu đâu cũng nghe thấy danh tiếng “hiền đức” của Tôn tướng.
Vừa đến nơi đã nhìn thấy địa điểm cứu tế ở đầu phố, dưới những tấm lều dựng tạm là một hàng người ăn mặc rách rưới trong tay cầm bát đũa xếp hàng rất trật tự. Đây có lẽ là nơi tập trung đông người nhất ở khu Tây thành, khiến một con phố vốn rộng lớn cũng trở nên chật chội, người người chen chúc đứng khắp nơi.
Tiếng ồn ào náo động không ngớt ở bên tai. Nếu chú ý lắng nghe, sẽ có thể nghe thấy mọi lời nói đều là những lời tán dương Tôn tướng. Người dân dành cho ông ta đủ mọi lời khen ngợi, không ai dám nói điều gì trái ngược dù chỉ là một câu.
Vẻ mặt Kỷ Vân Hành bỗng ngỡ ngàng, ánh mắt lặng lẽ di chuyển như quan sát kỹ càng từng người trên phố, từng gương mặt hiện diện ở đây.
Nàng chợt nhớ đến câu nói tối hôm qua Hoàng Đế từng hỏi nàng:
“Ngươi làm thế nào để khiến người đời tin rằng vị Hiền tướng họ kính trọng ca tụng bấy lâu lại là gian thần hãm hại trung lương?”
Thiệu Sinh đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mặt, mỉm cười hờ hững: “Tôn tướng đúng là quen dùng những thủ đoạn này để lôi kéo lòng người. Họ chỉ biết ông ta thường xuyên bôn ba lao lực vì dân sinh khốn khó, nhưng chẳng ai hay rằng phần lớn khó khăn của dân chúng lại bắt nguồn từ chính ông ta.”
Lần đầu tiên, Kỷ Vân Hành cảm nhận rõ ràng sức mạnh kh*ng b* của quyền lực. Đó là thứ mà dù dùng bao nhiêu bạc cũng không mua được.
Rõ ràng đang là giữa hè tháng sáu nhưng nàng lại đổ mồ hôi lạnh toàn thân, tay chân lạnh toát, cơ thể run rẩy chẳng thể kiểm soát được.
Thiệu Sinh nhận ra nàng không ổn, bèn vỗ vai nàng hỏi: “Vân Hành, muội không khỏe à?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu, không còn tâm trạng để trò chuyện. Nàng nhận ra nơi này không xa cửa tiệm đậu hũ của Sở Tình, bèn quay sang đề nghị: “Thiệu Sinh ca, chúng ta đi thẳng về phía trước đi.”
Thiệu Sinh đi cùng nàng, trên đường còn an ủi: “Tôn tướng dù có lợi hại thế nào đi nữa, chẳng phải bên trên còn có Hoàng Đế hay sao? Quyền lực của ông ta lớn đến mấy cũng không lớn hơn Hoàng quyền được. Bây giờ chúng ta đã lấy được chứng cứ, việc lật đổ Tôn tướng chỉ còn là vấn đề thời gian. Những chuyện còn lại cứ để Hoàng thái tôn lo liệu là được, muội không cần quá lo lắng.”
Kỷ Vân Hành lắng nghe nhưng không trả lời.
Cả hai đi đến chỗ cửa tiệm đậu hũ của Sở Tình ngày xưa, nàng vốn tưởng rằng sau khi cửa tiệm được sang nhượng lại cho người khác cũng sẽ chuyển sang ngành nghề khác, nhưng không ngờ không chỉ cửa tiệm vẫn còn mở cửa mà bảng hiệu đậu hũ ngày trước cũng chưa bị tháo xuống.
Nàng khó hiểu nhìn xung quanh, bất ngờ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang lăng xăng trong tiệm, Kỷ Vân Hành lập tức bước nhanh tới, ngạc nhiên hô lớn: “Dì Tình về rồi sao?”
Vừa vào trong tiệm, nàng quả nhiên thấy Sở Tình đang bận rộn tiếp đón khách ngồi vào bàn, trong tay còn bưng hai bát đậu hũ.
“Dì Tình!” Kỷ Vân Hành mừng rỡ hô to.
Sở Tình sửng sốt quay đầu lại nhìn nàng, bà mở to mắt ngạc nhiên rồi tươi cười bước vài bước tới kéo tay nàng đi vào trong: “Hữu Hữu, mấy hôm nay ta cứ nhớ mong con mãi, không ngờ con lại đến đây tìm ta thật này!”
“Trước đó Lương Học bảo với con rằng dì về Nam Khánh rồi, con không ngờ dì sẽ quay lại Linh Châu.” Gặp lại Sở Tình, tâm trạng của Kỷ Vân Hành vui vẻ hơn hẳn, xua tan phần nào cảm giác nặng nề khi nãy.
“Ta đã về từ nửa tháng trước rồi, ta còn lên hành cung trên núi tìm con nhưng biết được tin con không ở đó, Hoàng thái tôn cũng không rõ tung tích. Ta lại vội chạy đến Kỷ gia hỏi thăm nhưng không ngờ Kỷ gia suýt nữa bị thiêu trụi, ta còn tưởng con gặp chuyện không may, cứ lo sợ đi nghe ngóng khắp nơi mà chẳng thu được tin tức gì, chỉ đành phải mua lại cửa tiệm cũ về để ở tạm.”
Đã mấy tháng không gặp, khí sắc của Sở Tình không tốt hơn mà còn có vẻ già đi nhiều. Chắc hẳn bà đã đưa tro cốt của Liễu Kim Ngôn về quê nhà an táng, nhưng không biết vì sao bà lại quay về Linh Châu.
Trong tiệm đậu hũ vẫn còn đông khách, Kỷ Vân Hành cũng không tiện hỏi thêm gì, nàng và Thiệu Sinh ngồi trong một góc, mỗi người gọi một bát đậu hũ từ từ thưởng thức.
Đợi Sở Tình đón tiếp hết một lượt khách đến rồi đi, trong tiệm không còn khách ra vào nữa, bà mới đóng cửa tiệm lại kéo Kỷ Vân Hành ngồi xuống trò chuyện.
So với trước đây, trông Sở Tình bây giờ tiều tụy hơn nhiều, nhưng đôi mắt mịt mờ ngày xưa giờ đây đã sáng rõ, chỉ còn lại sự bình thản.
“Dì Tình, có phải dì đã hạ độc g**t ch*t Trịnh Chử Quy không?” Kỷ Vân Hành hỏi thẳng.
Sở Tình trầm ngâm một lúc, sau đó mới gật đầu nói: “Trước khi rời đi, ta đã tốn không ít bạc hối lộ nha dịch, giả làm người đưa cơm cho ông ta. Ta bỏ thuốc độc vào trong đồ ăn, tận mắt nhìn ông ta chết đi. Ta biết việc này đã gây không ít phiền phức cho Thái tôn Điện hạ, nhưng lòng ta quá hận, nếu không báo thù cho Ngọc Ngọc, đời này ta chẳng thể yên lòng được.”
Kỷ Vân Hành cũng không nói mấy lời kiểu như “không nên làm” hay trách móc mà chỉ hỏi: “Vì sao dì Tình còn trở lại nơi này?”
“Trước lúc đi ta đã mang lại rắc rối cho Thái tôn Điện hạ, đương nhiên phải quay lại để lập công chuộc tội chứ.” Sở Tình cong mắt cười như đang nói đùa: “Dù ta không biết Hoàng thái tôn sẽ làm những việc gì, nhưng ta đã học y độc hơn nửa đời người, chí ít cũng sẽ có lúc cần dùng đến. Vì vậy, ta quay lại tìm mọi người mong có thể góp chút sức mọn của mình.”
Cái đầu ngốc nghếch của Kỷ Vân Hành lại bắt đầu suy tính, dì Tình có thể làm được gì đây? Y thuật của bà rất cao minh, dùng độc lại cực kỳ lợi hại, có lẽ bà sẽ có thể dùng lại cách cũ, đầu độc để g**t ch*t Tôn tướng.
Nhưng nếu ông ta chết đi dễ dàng như vậy, chân tướng làm sao có thể sáng tỏ? Tôn tướng nhất định phải sống, ít nhất là cho đến khi nỗi oan khuất của Bùi gia được rửa sạch, tội ác của ông ta phải phơi bày trước thiên hạ, ông ta vẫn chưa thể chết vào lúc này.
Lòng nàng nặng trĩu nên cũng ít nói hơn thường ngày, chỉ cúi đầu lặng lẽ ăn bát đậu hũ không nói thêm lời nào.
Thiệu Sinh thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn nàng, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cứ căng thẳng mãi bèn trêu đùa: “Kỷ đại nhân lại đang lo nghĩ chuyện quốc gia đại sự gì đây?”
Kỷ Vân Hành cúi đầu không nói, một lát sau bỗng ngẩng đầu lên: “Thiệu Sinh ca, ta nghĩ ra rồi.”
Thiệu Sinh sững người, hỏi lại: “Nghĩ ra cái gì?”
Kỷ Vân Hành nâng bát lên húp hết một ngụm nước đường cuối cùng, lau miệng nói: “Thế nào là gió đông.”
Thiệu Sinh cũng không ngờ Kỷ Vân Hành lại có lúc úp mở như vậy. Ngày thường, để hiểu được ý người khác, nàng phải tốn không ít công sức, vậy mà hôm nay nàng lại học được cách nói bóng gió, nhưng nói xong câu khó hiểu ấy với Thiệu Sinh, nàng lại im lặng không hé răng nửa lời, mặc kệ y có gặng hỏi thế nào cũng không giải thích thêm.
Sau khi từ biệt Sở Tình, hai người trở về khu chợ rồi cùng ngồi xe ngựa về hành cung.
Nơi ở mà trước đó Hứa Quân Hách sai người sắp xếp cho Thiệu Sinh vẫn giữ nguyên ở đó, Hoàng Đế cũng không để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này. Nhưng khi nhìn thấy tình thế căng thẳng trong hành cung, Thiệu Sinh vẫn hoảng sợ không thôi, cứ kè kè theo sát bên Kỷ Vân Hành. Đến khi về đến nơi ở, y liền chui rúc vào phòng mình không dám bước ra ngoài.
Kỷ Vân Hành về tẩm cung chờ đợi suốt mấy canh giờ, đến khi chạng vạng gần tối, Hứa Quân Hách mới trở lại.
Phía chân trời ở đằng Tây hiện ra những dải mây ráng đỏ nằm chồng lên nhau, ánh lên sắc đỏ rực rỡ như pháo hoa bung nở, khiến cả đất trời đều chói lòa một màu đỏ cháy.
Bên dưới bầu trời mênh mông vô hạn, dù đứng trên đỉnh núi cũng cảm thấy khoảng cách thật xa vời.
Hứa Quân Hách khoác ánh chiều tà trên người trở về tẩm điện, vừa bước vào đã thấy Kỷ Vân Hành ngồi trong sân, dáng vẻ thất thần ngẩng mặt lên nhìn trời.
Khóe môi hắn khẽ cong lên, đang định bước nhẹ đến để dọa nàng một phen, nhưng không ngờ nàng đã đột ngột quay đầu lại.
Kỷ Vân Hành đã đợi rất lâu, vừa thấy hắn về đến đã lập tức đứng dậy, vẻ mặt hớn hở: “Lương Học, ngài về rồi!”
Hứa Quân Hách rất hài lòng với phản ứng này của nàng, còn cố ý hỏi lại: “Đang đợi ta à?”
“Ừm.” Kỷ Vân Hành gật đầu: “Ta đã đợi ngài rất lâu rồi đó, ta có vài điều muốn nói với ngài.”
Hứa Quân Hách chăm chú quan sát sắc mặt nàng, muốn từ đó đoán xem nàng định nói điều gì. Đôi mắt nàng sâu thẳm, dáng vẻ nghiêm túc đến lạ thường khiến hắn có dự cảm không lành, trong lòng thầm nghĩ có lẽ nàng sẽ nói với hắn chuyện gì đó không được hay ho.
“Ta hơi mệt rồi, có chuyện gì để ngày mai hãy nói.” Hứa Quân Hách quay người đi, vừa nhấc chân định bước nhưng đã bị Kỷ Vân Hành vươn cánh tay chặn lại.
“Chỉ nói mấy câu thôi, Lương Học nghe thử xem có được không?” Kỷ Vân Hành ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn hắn.
Trong lòng Hứa Quân Hách dấy lên một hồi chuông cảnh báo, hắn biết rõ mình không nên nhượng bộ vào lúc này, nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong sáng ấy, hắn vẫn buột miệng trả lời: “Được, nàng nói đi.”
Kỷ Vân Hành như đã suy nghĩ rất lâu để đưa ra quyết định này, nàng chậm rãi nói: “Đêm qua, Hoàng thượng từng nói với ta muôn sự đã sẵn, chỉ thiếu một trận gió đông. Hôm nay ta đã suy nghĩ mãi, rốt cuộc thế nào mới là gió đông.”
Rặng mây chiều đỏ rực đầy trời chiếu vào gương mặt thanh tú và đôi mắt đen láy của Kỷ Vân Hành, dường như lúc này nàng đã không còn là người nhút nhát rụt rè như trước mà đã trở nên bạo dạn hơn gấp nghìn lần: “Là ta, ta có thể trở thành trận gió đông ấy.”
Nụ cười trên môi Hứa Quân Hách dần tắt ngấm, nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình thản hỏi lại: “Đây là kết quả mà nàng đã suy nghĩ mãi đó sao?”
Kỷ Vân Hành gật đầu.
Hắn hỏi tiếp: “Nàng định làm như thế nào?”
“Bọn họ muốn giết ta, cũng muốn tiêu hủy chứng cứ năm xưa. Chỉ cần chứng cứ nằm trong tay ta, đồng thời khiến bọn họ nghĩ rằng bên cạnh ta không có người bảo vệ…”
“Không được.” Còn chưa đợi Kỷ Vân Hành nói hết câu, Hứa Quân Hách đã lớn tiếng ngắt lời, trong mắt ánh lên lửa giận: “Nàng muốn lấy thân mạo hiểm sao?”
Kỷ Vân Hành thấy hắn tức giận cũng cuống cuồng theo, vội giải thích: “Chỉ có ta mới là lựa chọn thích hợp nhất, ta là người cuối cùng của Bùi gia, cũng là người duy nhất có thể lên tiếng minh oan cho Bùi gia trước thiên hạ.”
“Chưa bao giờ là đủ cả, Kỷ Vân Hành! Không phải cứ nàng đứng ra nói rằng năm đó Bùi gia bị oan thì người ta sẽ tin tưởng nàng. Trừ phi sau khi kêu oan, nàng đâm đầu chết trước mặt mọi người, dùng mạng sống làm cái giá phải trả, chỉ có cái chết của nàng mới lay động lòng người.”
Hắn siết chặt hai vai nàng, hỏi: “Nàng dám không?”
Kỷ Vân Hành bị dọa sợ, sắc mặt tái nhợt đầy hoang mang, lời nói cũng bật miệng thốt ra: “Nếu vì Bùi gia, đương nhiên ta dám.”
Chỉ một câu nói đã khiến lửa giận trong hắn bùng lên ngất trời, hắn túm cổ tay kéo nàng sải bước thật nhanh vào trong tẩm cung, Kỷ Vân Hành bị giữ chặt cũng bước loạng choạng theo phía sau cho đến khi vào bên trong thiên điện.
Cơn đau nhói lên từ cổ tay khiến Kỷ Vân Hành bất giác thấy sợ hãi, vô thức vùng vẫy mấy lần. Hứa Quân Hách thả tay ra, nàng liền hoảng hốt lùi về sau vài bước, cho đến khi lưng chạm vào vách tường lạnh lẽo.
“Kỷ Vân Hành, ta vừa nhận ra, hình như nàng chưa từng nói thích ta, là do ta tự mình đa tình rồi sao?” Hứa Quân Hách đè nén cơn giận trong lòng, đứng yên tại chỗ nhìn về phía nàng cách đó vài bước: “Câu hỏi ta hỏi nàng đêm qua, nàng đã có câu trả lời hay chưa?”
Kỷ Vân Hành bối rối không biết phải trả lời thế nào, trong lòng nàng giờ đây rối như tơ vò, chẳng rõ mình đang sợ hãi khi Hứa Quân Hách tức giận, hay là đang sợ hãi cách hắn ép buộc nàng phải đối diện với cảm xúc của mình.
Nàng lắp bắp, cố gắng xoa dịu: “Lương Học, ngài… ngài đừng giận… thật ra ta…”
Hứa Quân Hách thẳng thắn cắt ngang, ánh mắt sáng rực đầy áp bức: “Ta có thể không giận. Nhưng bây giờ nàng hãy nói cho ta biết, nàng thích ta.”
Cái nhìn của hắn quá nóng bỏng khiến nàng cảm giác như bị thiêu đốt, Kỷ Vân Hành vội cúi đầu né tránh ánh mắt ấy.
“Đừng trốn tránh, nói đi!” Giọng nói của Hứa Quân Hách trầm xuống, càng khiến nàng không dám chối từ.
Kỷ Vân Hành bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, lí nhí phản bác lại: “Nhưng… ngài cũng chưa từng nói mà.”
Nào ngờ ngay sau đó, Hứa Quân Hách đáp lại vô cùng dứt khoát: “Ta thích nàng.”
Hắn nói mà không hề ngần ngại, không có gì đáng phải che giấu, dường như nếu cần, hắn có thể nói câu đó cả nghìn lần, cả vạn lần.
Có lẽ từ ngày mưa to như trút nước hôm ấy, khi Kỷ Vân Hành đầy vết roi đánh trên người nằm trong lòng hắn yên tĩnh như một con thú nhỏ vô hại, trái tim hắn đã mềm đi một góc. Ngay từ đầu dường như chỉ là một hạt giống rất nhỏ, đến bản thân cũng chẳng thể nhận ra. Dần dà về sau, hạt giống nhỏ đó chẳng biết đã được tưới tắm bởi thứ gì mà tùy ý nảy mầm lớn lên ở một góc xó trong lồng ngực hắn. Đợi đến khi hắn hoàn toàn tỉnh táo lại, toàn bộ trái tim hắn đã bị Kỷ Vân Hành chiếm giữ, mọi ngóc ngách đều đã được lấp đầy.
Nếu phải rời xa nàng, có lẽ chính nơi mềm yếu nhất trong lòng hắn cũng sẽ bị xé toạc, máu chảy đầm đìa.
Kỷ Vân Hành ngây người không nói được lời nào, nhưng Hứa Quân Hách không còn kiên nhẫn nữa: “Đến lượt nàng.”
“Ta…” Kỷ Vân Hành lại ấp úng, đôi mắt đầy vẻ hoang mang. Với nàng, tình cảm nam nữ là điều quá xa lạ. Những câu chuyện yêu đương triền miên hay những mối tình trắc trở trong thoại bản từ lời kể của các tiên sinh kể chuyện, Kỷ Vân Hành trước nay vẫn luôn là người đứng ngoài cửa lắng nghe, vì thế nàng chỉ có thể đưa ra một câu trả lời mơ hồ: “Ta không biết cảm giác này có được tính là thích hay không.”
Hứa Quân Hách bất ngờ tiến lại gần, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy nàng. Hắn nắm chặt lấy cằm nàng, buộc nàng ngẩng đầu lên: “Sao lại không tính? Nàng có biết ánh mắt nàng thế nào trong những ngày ta bị thương không? Nàng còn khóc thầm bao nhiêu lần, đừng nghĩ lén lau nước mắt thì ta không biết. Nàng còn nói muốn theo ta về Kinh thành, thậm chí ta đã nghĩ xong sau này sẽ làm giá y cho nàng thế nào trong lễ thành thân của hai ta, vậy mà nàng lại không chịu thừa nhận một câu thích ta.”
Giọng nói của hắn đầy tức giận, gằn từng chữ: “Kỷ Vân Hành, nàng rất đáng ghét!”
Kỷ Vân Hành đỏ hoe đôi mắt, bàn tay nhỏ run rẩy chạm vào tay hắn, giọng nói mềm mại như muốn xoa dịu cơn giận: “Ta không biết mà, Lương Học đừng giận có được không?”
Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Quân Hách cảm thấy Kỷ Vân Hành chính là người đáng ghét nhất trên thế gian, nàng dùng dáng vẻ yếu ớt đáng thương ấy để dễ dàng làm hắn mềm lòng. Hắn có thể hiểu được Kỷ Vân Hành sẵn lòng muốn rửa sạch oan khuất cho Bùi gia là vì nàng thật lòng thật dạ nghĩ như thế, nhưng cái cách nàng coi khinh mạng sống như có thể chết đi bất cứ lúc nào làm hắn rất giận.
Điều làm hắn đau đớn hơn cả, là Kỷ Vân Hành dường như chưa từng nghĩ đến tương lai có hắn bên cạnh.
Có lẽ trong tâm trí của Kỷ Vân Hành, nàng mãi mãi chỉ sống một mình trong cô đơn và yên tĩnh, thế nên nàng có thể sống vì điều mình muốn, cũng có thể chết vì điều mình muốn.
Nhưng đây không phải một ván cờ, không phải cứ Kỷ Vân Hành nhận sai thì Hứa Quân Hách sẽ thắng.
Nếu như Kỷ Vân Hành không để tâm thì dù cho Hoàng thái tôn hắn có là con ông trời, trái tim chân thành mà hắn trao đi cũng chỉ là vô giá trị.
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
