Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 101: Đại cô nương, Hoàng thượng cho gọi người!
Dân chúng Linh Châu từ lâu đã nghe danh Hoàng thái tôn, những người từng gặp và chưa gặp đều tụ tập lại một chỗ vây quanh chật như nêm cối, ai nấy đều duỗi dài cổ trông ngóng.
Đám lính canh tại cổng thành quỳ xuống như sóng đen cuồn cuộn, kẻ trước đó còn dám buông lời l* m*ng với Hứa Quân Hách lúc này đã sợ đến mất hồn, khom lưng khúm núm cúi lạy hắn như đang cúng thần.
“Đủ rồi, đứng dậy đi.” Hứa Quân Hách nhảy xuống chiếc xe gỗ, tiện tay đỡ cả tiểu đồng của mình theo rồi mới nói: “Mau lui ra hết đi đừng có chắn đường, chuẩn bị một cỗ xe ngựa đến đây, ta cần đến gặp Ninh Hoàng thúc.”
Tên lính canh nghe vậy lập tức bò dậy, hốt hoảng chạy đi chuẩn bị xe ngựa cố gắng lấy công chuộc tội.
Trước đó Hoàng thái tôn đột nhiên mất tích, cáo thị tìm người đã được dán đầy trong thành, dân chúng đều ít nhiều nghe thấy tin đồn hắn không rõ tung tích, nhiều lời suy đoán liên tiếp nổ ra. Mà nay hắn lại đột nhiên xuất hiện, trên người mặc quần áo bằng vải bố rất thô kệch, rõ ràng đã chịu nhiều khổ sở bên ngoài, câu chuyện phía sau càng khiến người ta tò mò hơn. Vì vậy, đám đông chen tới chen lui chẳng mấy ai chịu rời đi, chỉ cố tranh nhau để hóng hớt.
Cuối cùng, xe ngựa cũng đã được đưa tới. Sau khi hai người lên xe ngựa rời đi, đám đông trước cổng thành mới dần tản ra. Tuy nhiên, việc Hoàng thái tôn xuất hiện tại cửa Tây thành hiện đang đi đến chỗ Ninh Vương đã nhanh chóng lan khắp Linh Châu.
Người đánh xe là Trì Tiện, Hứa Quân Hách tựa lưng vào khung cửa sổ, nói vọng ra bên ngoài: “Trì đại nhân trước đây chắc chuyên làm phu xe nhỉ? Đánh xe ổn định quá đấy!”
Giọng Trì Tiện vọng vào ngay sau đó: “Điện hạ quá khen.”
“Đó là khen sao?” Hứa Quân Hách cười nhạt: “Người cần mặt, cây cần vỏ, Trì đại nhân thì giỏi hơn, chẳng cần cái gì cả.”
Kỷ Vân Hành chen vào hỏi: “Chẳng phải đây cũng là lời khen sao?”
Hứa Quân Hách thấy nàng nghiêm túc, ánh mắt tràn đầy vẻ thắc mắc thì rất buồn cười. Hắn đưa tay kéo Kỷ Vân Hành từ phía đối diện qua để nàng ngồi bên cạnh mình, nhân tiện vòng tay ôm lấy eo nàng, cười nói: “Đương nhiên là khen, toàn là lời tốt đẹp thôi.”
Kỷ Vân Hành cảm thấy người có thể đánh xe ổn định như vậy đúng là tài giỏi, nhưng nàng cũng biết Hứa Quân Hách trước nay vốn không ưa Trì Tiện, bởi vậy mới thấy khó hiểu khi nghe lời tán dương từ miệng hắn.
Trên đường trò chuyện thêm vài câu, Trì Tiện đã đánh xe tới nơi ở của Hứa Thừa Ninh.
Theo lý mà nói, Hứa Thừa Ninh khi đến Linh Châu vốn nên ở lại trong hành cung mới phải, nhưng sức khỏe ông ta vốn yếu ớt từ bé không chịu nổi khí lạnh trên núi, mới chỉ ở được hai ngày đã bệnh liệt giường, cuối cùng chỉ đành phải dọn xuống núi, ở tạm tại một trạch viện yên tĩnh trong khu Bắc thành.
Dù nói là nơi ở tạm, nhưng cửa ngõ vẫn rộng rãi trang nghiêm, thủ vệ canh phòng nghiêm ngặt.
Hứa Thừa Ninh nhìn bề ngoài ôn hòa dễ gần, nhưng lòng dạ lại thâm sâu khó lường, giờ đây Kỷ Vân Hành đã thấu hiểu điều này. Nàng vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy trước cổng đều là lính canh của Hứa Thừa Ninh, ai nấy đều mang theo vũ khí sắc bén đi tuần tra qua lại. Nàng căng thẳng níu lấy tay áo Hứa Quân Hách, thì thầm: “Chúng ta thực sự phải vào đó sao? Trông có vẻ nguy hiểm lắm.”
Hứa Quân Hách vỗ nhẹ tay nàng, cười trấn an: “Nếu lát nữa thực sự xảy ra tranh chấp, nàng cũng đừng lo, dù có bao nhiêu lưỡi đao lao tới ta cũng đều đứng ra chắn hết cho nàng.”
Kỷ Vân Hành trợn tròn mắt nhìn hắn, sững sờ không nói nên lời.
Trêu chọc nàng xong, Hứa Quân Hách vui vẻ bước xuống xe, Kỷ Vân Hành ở phía sau lầm bầm vài câu rồi vội vàng bám sát theo hắn, cố gắng đi gần hắn nhất để cảm nhận được cảm giác an toàn, giống hệt một chú cừu non bước vào hang sói.
Mặt trời chói chang phản chiếu ánh sáng vàng rực khắp nơi, Hứa Quân Hách mặc một bộ quần áo xám xịt giản dị, tóc buộc cao sau đầu, dù trang phục có đơn sơ thế nào cũng không che lấp được khí chất cao quý trên người hắn. Hắn ngẩng đầu, hai tay chắp sau lưng bước vào cổng, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt khó đoán.
Còn Kỷ Vân Hành thì miễn cưỡng sánh vai bên hắn, cơ thể hơi nghiêng về phía Hứa Quân Hách, dáng vẻ như đang phòng bị. Bộ váy áo màu nhạt càng làm nổi bật khuôn mặt nàng trắng ngần, đôi mắt long lanh như nước mùa thu, dường như mọi ánh sáng chói lòa xung quanh đều không thể lấn át được vẻ dịu dàng sáng ngời của nàng.
Hứa Thừa Ninh chống gậy bước đi tập tễnh từ phía đối diện tới. Ông ta khoác áo choàng trên vai, tóc tai không vấn gọn mà để buông xõa, sắc mặt ốm yếu tiều tụy, dáng đi khập khiễng nhìn còn đáng thương hơn cả Hứa Quân Hách lúc bị thương rơi xuống vách núi, trông như sắp tắt thở đến nơi.
Hứa Quân Hách thấy vậy vội bước nhanh lên đón, lo lắng hỏi: “Hoàng thúc! Người làm sao thế này? Ngã trẹo chân rồi sao?”
Hai cánh tay vừa chạm nhau, Hứa Thừa Ninh đã buông cây gậy trong tay đi, ôm chầm lấy bả vai Hứa Quân Hách, nghẹn ngào nói: “Lương Học à, con có thể bình an trở về thật là may mắn quá! Nếu như con có mệnh hệ gì, ta cũng chẳng còn mặt mũi để sống nữa!”
“Hoàng thúc, sao người lại nói vậy!” Hứa Quân Hách chậc lưỡi, đáp: “Khi đó chẳng qua là tình thế bất đắc dĩ, hơn nữa người cũng đã bị thương kia mà. Sau khi rơi xuống vách núi, con vẫn luôn bận lòng không biết thương thế của người thế nào. Hôm nay nhìn thấy người thế này, chẳng lẽ vết thương vẫn chưa lành sao?”
Lúc này, người hầu bên cạnh Hứa Thừa Ninh bỗng nhiên lên tiếng: “Điện hạ, những ngày qua Vương gia ăn không ngon ngủ không yên nên ngày càng tiều tụy. Mấy ngày trước khi Bệ hạ tới Linh Châu, Vương gia đã lên hành cung để thỉnh tội, ngài quỳ suốt một ngày ngoài điện của Bệ hạ mà vẫn không được triệu kiến. Sau đó trở về thì ngã bệnh…”
“Câm miệng! Ai cho ngươi nhiều lời?” Hứa Thừa Ninh quát lớn, rồi quay sang nói với Hứa Quân Hách: “Lương Học gặp chuyện ở ngay trước mắt ta, không thể bảo vệ được con vốn là lỗi của ta, Phụ hoàng không trách tội ta đã là ban ơn lắm rồi.”
Sau đó ông ta đưa tay chạm lên khuôn mặt và cánh tay Hứa Quân Hách, hốc mắt rưng rưng: “Đã để con chịu khổ rồi, cháu của ta.”
“Chẳng đáng gì, chỉ là vết thương nhỏ thôi, con còn trẻ khỏe, tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi.” Hứa Quân Hách bật cười sảng khoái, hoàn toàn không có ý định nhắc đến hiểm cảnh đêm ấy, chỉ nói: “Hoàng gia gia cũng chỉ giận dỗi nhất thời mà thôi, đợi con về hành cung bái kiến gia gia rồi giải thích rõ ràng với người, sẽ không để liên lụy tới Hoàng thúc nữa.”
Hứa Thừa Ninh vỗ nhẹ lên vai hắn, giọng nói đầy vẻ an ủi: “Dù có bị phạt, ta cũng không oán trách, chỉ cần thấy con vẫn bình an khỏe mạnh là ta mãn nguyện rồi.”
Dứt lời, ông ta thoáng nhìn sang Kỷ Vân Hành vẫn im lặng đứng đó từ đầu đến giờ. Ông ta cong môi nở nụ cười từ ái, thăm hỏi: “Kỷ nha đầu, ngươi cũng không sao thì tốt rồi. Đêm đó sau khi ngươi chạy đi, ta đã rất lo cho ngươi.”
Kỷ Vân Hành không còn thấy đôi mắt của Hứa Thừa Ninh mang vẻ ôn hòa như trước, mà chỉ cảm giác giống như mắt loài rắn rết, dù lúc nhìn người khác vẫn điềm nhiên hiền hậu nhưng bên trong không biết giấu bao nhiêu mưu mô hiểm độc.
Rõ ràng đêm đó chính ông ta đóng kịch làm trò khiến Hứa Quân Hách bị thương, thế mà bây giờ lại giả bộ như rất quan tâm đến hắn, biểu cảm lo lắng chân thành đến mức không nhìn ra chút sơ hở nào.
Kỷ Vân Hành nhìn cảnh tượng trước mắt chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, không thể nào thoải mái trả lời câu nói của Hứa Thừa Ninh được, chỉ đành im lặng không nói gì.
Hứa Quân Hách giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng như dỗ dành một đứa trẻ, cười nói: “Hoàng thúc đừng trách, Vân Hành thuở nhỏ từng mắc bệnh nặng, kể từ đó trở đi đầu óc nàng không còn linh hoạt, đôi lúc còn nói năng lung tung, con đã quen rồi.”
Ánh mắt Hứa Thừa Ninh lướt qua khuôn mặt nàng vài lần, mỉm cười: “Đêm đó ta có thấy Kỷ nha đầu, sợ con bé bị người khác làm bị thương nên đã bảo Trì Tiện mời con bé đến, nào ngờ nha đầu này lại quay đầu bỏ chạy mất. Về sau cũng không thấy tăm hơi, hóa ra là đi tìm con à.”
“Bọn con chẳng qua chỉ tình cờ gặp nhau mà thôi.” Hứa Quân Hách thản nhiên đáp: “Vân Hành vốn không thích Trì đại nhân, có lẽ nàng ấy thấy hắn thì sợ hãi, cho nên mới chạy đi.”
Hứa Thừa Ninh mỉm cười nói: “Ta không có ác ý.”
“Đương nhiên! Hoàng thúc, con và người máu mủ tình thâm, sao con có thể không tin người được chứ? Trong số các Hoàng thúc, con thân thiết với người nhất mà.” Hứa Quân Hách tươi cười thân thiết choàng qua vai ông ta kéo vào trong: “Trên đường về đây con đã đói lắm rồi, tạm đến chỗ Hoàng thúc lót dạ trước, đợi lát nữa còn phải về hành cung bái kiến Hoàng gia gia.”
“Ta cũng cần xin tội với Phụ hoàng, vậy lát nữa sẽ đi cùng con luôn.”
Hứa Thừa Ninh lớn tiếng ra lệnh cho hạ nhân chuẩn bị cơm nước, sau đó dẫn Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành vào trong nhà.
Đúng lúc đang là giờ cơm tối, các món ăn được mang lên rất nhanh gần như bày kín bàn, đầy đủ sắc hương vị.
Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách đều rửa mặt và tay cẩn thận rồi cùng ngồi xuống nhìn từng món ăn trên bàn. Hai người đã đi đường suốt mấy canh giờ, chút đồ ăn lót dạ trước khi đi đã không còn nữa, bụng hắn đã trống rỗng. Mấy ngày qua ở nhà Thịnh Đồng, đồ ăn tuy không khó nuốt nhưng chẳng hợp khẩu vị hắn lắm. Nếu không phải vì muốn phục hồi sức khỏe nhanh hơn và duy trì trạng thái của cơ thể, e rằng bây giờ hắn đã nhịn đói thành bộ xương khô rồi.
Kỷ Vân Hành thì vô cùng kiêng kỵ với Hứa Thừa Ninh, nàng cầm đũa trong tay gắp một miếng thức ăn đặt vào bát, cứ đặt rồi gắp liên tục, miệng cứ há ra rồi lại khép, giả vờ nhai nuốt nhiều lần nhưng chẳng ăn lấy một miếng.
Đói thì có đói, nhưng nàng vẫn hết sức thận trọng.
Hứa Quân Hách thỉnh thoảng gắp vài món cho nàng, thấy thức ăn chất đống trong bát thì đoán được tâm tư của nàng, hắn híp mắt khẽ cười nhưng cũng không ép buộc.
Ăn xong bữa cơm, Hứa Thừa Ninh nói: “Hai người các con không thể đi bái kiến Bệ hạ với bộ dạng thế này được, hay là tắm rửa thay quần áo ở chỗ ta rồi hẵng đến hành cung.”
Kỷ Vân Hành lập tức nheo mắt đầy cảnh giác, đang định lắc đầu từ chối, nhưng Hứa Quân Hách đã trả lời trước: “Cũng được, vậy làm phiền Hoàng thúc.”
Nàng vội quay sang nhìn hắn, ánh mắt như bày tỏ rằng nàng không muốn, nhưng lại cảm nhận được hắn nắm nhẹ tay nàng dưới bàn như trấn an, thấp giọng nói: “Đi đi.”
Kỷ Vân Hành nhất thời không hiểu ra sao, chỉ đành miễn cưỡng đứng dậy, đi theo một tỳ nữ rời khỏi phòng.
Ánh mắt Hứa Quân Hách dõi theo bóng lưng nàng cho đến khi không còn thấy nữa, hắn mới thu hồi tầm mắt quay sang Hứa Thừa Ninh: “Hoàng thúc, đêm đó trước khi rơi xuống vực con đã đưa cho người cái hộp kia, hiện giờ nó đang ở đâu?”
“Ở chỗ ta, lúc đầu suýt nữa đã bị chúng cướp mất, sau đó ta đã sai Trì Tiện giành lại.” Hứa Thừa Ninh nhìn hắn, ôn tồn nói: “Nhưng… Lương Học, trong cái hộp đó rỗng tuếch, con có biết không?”
“Rỗng sao?” Hứa Quân Hách lộ vẻ kinh ngạc, giọng cất cao lên tỏ ra bất ngờ: “Sao lại là rỗng được? Đó là thứ con cướp từ tay Đỗ viên ngoại, ông ta giấu kỹ lắm, đến lúc sắp chết mới chịu giao ra kia mà.”
Ánh mắt Hứa Thừa Ninh chăm chú nhìn hắn, từng chút từng chút dò xét nét mặt hắn như muốn tìm ra sơ hở.
Đúng lúc này, vẻ mặt Hứa Quân Hách đột nhiên giãn ra, hắn bật cười phá lên: “Á à, con quên mất! Lúc đó con sợ mình sẽ bất cẩn làm mất cái hộp nên đã lấy đồ bên trong ra cất theo bên người, vậy nên trong cái hộp trống không là đúng rồi!”
Sắc mặt Hứa Thừa Ninh thoáng cứng đờ lại nhưng đã nhanh chóng che giấu đi, ông ta thở dài: “Con đó, lúc nào cũng cẩu thả như vậy, vậy bây giờ những món đồ trong hộp đâu rồi? Con còn giữ trong người không?”
“Đương nhiên, con vẫn luôn mang theo bên mình.” Hứa Quân Hách vừa nói vừa cho tay sờ vào áo, nhưng ngay giây sau đã cau mày lại: “Ủa? Sao không thấy nữa?”
Hắn đứng dậy lục lọi trong ống tay áo, giũ giũ vạt áo, tìm kiếm trong người một hồi lâu. Hứa Thừa Ninh thấy thế cũng đứng dậy theo, đưa tay sờ lên ngực áo của hắn, sờ vào chỉ cảm thấy cơ thể thiếu niên gầy gò nóng hổi cùng lớp vải thô ráp, chứ chẳng thấy dấu vết của xấp giấy kia.
“Chẳng lẽ rơi đâu mất rồi?” Hứa Thừa Ninh nghi hoặc hỏi.
Hứa Quân Hách làm bộ hồi tưởng lại, một hồi lâu mới vỗ đùi nói: “Ồ, là thế này. Chúng không ở trên người con, bởi vì đêm đó sau khi lấy ra khỏi hộp, con đã giao lại cho Tiết Kinh Vũ.”
Hứa Quân Hách rõ ràng đang cố ý trêu chọc người khác, thế nhưng Hứa Thừa Ninh lại không thể xụ mắt khiển trách, dù lửa giận bốc lên đến đỉnh đầu muốn cháy xém cả chân mày nhưng ông ta vẫn phải giữ vẻ mặt tươi cười, nghiến răng nói: “Tiểu tử thối này.”
“Con thấy Hoàng thúc không vui nên muốn chọc Hoàng thúc cười thôi mà.” Hứa Quân Hách cười khoan khoái một hồi rồi mới ngừng lại, sau đó chậm rãi nói: “Nhưng Hoàng thúc có biết Tiết Kinh Vũ là ai không?”
“Làm sao ta biết được người này?”
“Ông ấy từng là Tiêu đầu ở Trường Dạ tiêu cục mười mấy năm trước, thân thủ cực kỳ lợi hại. Sau này nếu có cơ hội, con sẽ dẫn đến giới thiệu cho Hoàng thúc.” Hứa Quân Hách ngáp dài một cái, duỗi người nói: “Vậy giờ con đi tắm rửa thay quần áo trước đã, lát nữa chúng ta cùng đến hành cung.”
Nói xong, hắn nghênh ngang xoay người ra khỏi phòng, còn không quên kêu người dẫn mình đến phòng tắm. Khi bóng dáng hắn đã khuất xa, Hứa Thừa Ninh đập mạnh chén trà bên cạnh xuống bàn, nghiến răng ra lệnh: “Người đâu!”
Cánh cửa bật mở, Trì Tiện tiến vào.
“Điều động toàn bộ người đi tìm tên họ Tiết kia! Đồ vật đang ở trên tay người đó!” Hứa Thừa Ninh giận đến mức bàn tay run rẩy, giọng nói ngập tràn sát khí: “Tóm sống mang về đây! Hắn chạy giỏi đến thế thì sau khi bắt được hãy đánh gãy hai chân! Băm thây hắn ra cho ta!”
“Dạ.” Trì Tiện cung kính đáp lời, lập tức xoay người đi ra ngoài.
Phía bên kia, Kỷ Vân Hành được các tỳ nữ đưa đến phòng tắm ở hậu viện, quần áo và các đồ dùng tắm rửa đã được chuẩn bị đầy đủ. Vừa bước vào, hai tỳ nữ kia đã lập tức tiến tới giúp Kỷ Vân Hành c** q**n áo.
Tuy gọi là giúp đỡ, nhưng động tác của các tỳ nữ khá mạnh bạo. Kỷ Vân Hành rụt tay lại biểu hiện rõ ràng ý tứ kháng cự, nhưng các tỳ nữ vẫn mặt lạnh, hai tay vẫn nắm chặt áo nàng, thái độ rất cương quyết.
Kỷ Vân Hành để cho họ cởi áo ngoài của nàng ra, chỉ còn một lớp áo lót bên trong, khi thấy bọn họ định tiếp tục, Kỷ Vân Hành giơ tay ngăn lại: “Đủ rồi, phần còn lại ta tự làm được, các ngươi ra ngoài đi.”
Một tỳ nữ lập tức lên tiếng: “Vương gia đã căn dặn chúng nô tỳ phải hầu hạ cô nương chu đáo.”
“Ta nói không cần nữa!” Kỷ Vân Hành nhấn mạnh, giọng điệu có hơi cáu kỉnh, vẻ mặt như sắp nổi giận: “Nếu các ngươi còn không đi, ta sẽ không tắm nữa. Cho dù Lương Học có đến khuyên cũng vô ích.”
Nghe nàng nhắc đến tên tự của Hoàng thái tôn, hai tỳ nữ liếc mắt nhìn nhau như đang cân nhắc. Nhìn thấy lớp áo lót trên người Kỷ Vân Hành mỏng manh, trông không giống như có thể cất giấu đồ vật được nữa, mà bộ quần áo vừa cởi ra cũng đã ném vào sọt, hai người họ bèn hành lễ rồi lùi ra khỏi phòng tắm.
Kỷ Vân Hành bước vào phòng tắm cởi bỏ áo trong, ngâm mình vào bồn nước nóng, lúc này hơi ấm vây quanh khiến nàng cảm thấy thoải mái, bắt đầu cẩn thận tắm rửa. Mặc dù nàng không thích nơi này, nhưng những ngày ở nhà Thịnh Đồng không có nhiều điều kiện để nàng có thể tắm rửa đàng hoàng. Khoảnh sân nhà lộ thiên, thậm chí còn chẳng có nhà tắm đúng chuẩn, phụ nữ phải đợi đến đêm mới có thể tắm, còn đàn ông cứ dứt khoát dội nước tắm ngay trong sân.
Trong nửa tháng trước đó, Kỷ Vân Hành đều phải đợi đến đêm mới giặt khăn lau tay chân qua loa, sau này khi Hứa Quân Hách khỏe hơn mới cùng Chu Ngạn hợp lực xây nên một phòng tắm nhỏ rất thô sơ, nhưng chí ít Kỷ Vân hành cũng đã có nơi để tắm rửa tử tế.
Hiếm khi có được nơi có thể tắm táp sạch sẽ, Kỷ Vân Hành đã ngâm mình rất lâu, đến khi da dẻ ngâm trong nước nóng đã trắng bệch, các đầu ngón tay nhăn nheo mới chịu rời khỏi bồn nước, thay sang bộ váy áo mới mà tỳ nữ đã chuẩn bị.
Bộ váy áo chẳng hề vừa vặn, tay áo và vạt váy đều dài quá mức. Nàng xắn tay áo lên, để mặc tà váy kéo lê trên nền đất, xong xuôi mới bước ra ngoài.
Ngoài cửa, sáu tỳ nữ đang đứng chờ sẵn. Thấy Kỷ Vân Hành đi ra liền nhiệt tình đi tới vây xung quanh, hai người hai bên nắm lấy hai cánh tay nàng, nửa ép nửa dìu đưa nàng vào một căn phòng trống.
“Các ngươi làm gì vậy? Buông ta ra! Ta muốn đi tìm Thái tôn Điện hạ.” Kỷ Vân Hành cố vùng vẫy nhưng không thoát được.
Tỳ nữ đáp: “Cô nương cứ yên tâm, Thái tôn Điện hạ vẫn còn đang tắm, cô nương cứ tạm thời nghỉ ngơi ở đây là được.”
Kỷ Vân Hành bị đẩy vào trong phòng, nàng còn túm lấy một người lại hỏi chuyện, nhưng không ngờ những tỳ nữ đó tay chân nhanh nhẹn vô cùng, không cho nàng cơ hội để mở miệng, cứ thế đóng sầm cửa lại. Bên ngoài cửa còn vang lên tiếng lách cách như đang dùng ổ khóa để khóa cửa lại. Kỷ Vân Hành đập cửa gọi người một hồi lâu mà chẳng ai đáp lời. Nàng đứng bên cửa đợi một lúc, không thấy động tĩnh gì nữa lại thở dài một hơi rồi ngồi xuống chiếc ghế trong phòng.
Hứa Quân Hách thay sang bộ quần áo sạch sẽ, mái tóc còn ẩm buộc bằng dây lụa thả sau đầu, dáng vẻ khoan khoái bước ra ngoài. Hắn nhìn quanh không thấy người đâu, bèn hỏi Hứa Thừa Ninh: “Hoàng thúc, Kỷ Vân Hành đâu rồi?”
“Sau khi tắm rửa xong nha đầu đó mệt nên ta đã sắp xếp con bé đến phòng khách nghỉ ngơi, chắc giờ đã ngủ rồi.” Hứa Thừa Ninh cũng đã thay một bộ trang phục chỉnh tề ngồi đó như chờ đợi đã lâu, thấy hắn đi ra liền chống gậy bước tới, chậm rãi nói: “Đi bái kiến Phụ hoàng thì không cần dẫn Kỷ nha đầu theo. Một là vì thân phận của con bé không thích hợp, nếu như Phụ hoàng nhìn thấy con bé lại nghĩ đến chuyện cũ rồi lại đau buồn, nhỡ đâu người giận chó đánh mèo trách tội con bé thì hỏng bét. Hai là, ta sợ con bé đã quá mệt mỏi rồi lại không biết lễ tiết chừng mực trước mặt Hoàng thượng. Tốt nhất vẫn là để con bé ở lại đây, ta và con đến hành cung trước.”
Hứa Quân Hách không lập tức trả lời ngay, chỉ thong thả lau khô tóc. Sau đó, hắn rút một dải lụa khéo léo buộc tóc lên rồi mới nói với Hứa Thừa Ninh: “Không được đâu, Kỷ Vân Hành không thể xa con được. Nếu không nhìn thấy con, nàng sẽ khóc lóc làm loạn đấy.”
Hứa Thừa Ninh giật giật khóe miệng, trả lời: “Cũng đâu phải con nít ba tuổi đâu mà khóc lóc làm loạn!.”
“Đúng vậy, nhưng Kỷ Vân Hành đặc biệt mà. Nàng ấy ngốc nghếch lại thẳng tính thật thà, nếu như biết con bỏ lại nàng ấy ở đây, e rằng sẽ khóc đến ngất mất thôi.” Hứa Quân Hách giả vờ tỏ ra phiền não, thở dài: “Con cũng hết cách, nàng ấy quá bám người. Con đi gặp nàng ấy dặn dò vài câu mới được.”
Hứa Thừa Ninh cong mắt cười nói: “Trở về rồi dặn dò cũng không muộn.”
Trong ý ngoài ý đều như đã quyết tâm giữ chân Kỷ Vân Hành lại, không muốn giao người ra.
Nụ cười trên mặt Hứa Quân Hách càng sâu hơn, tỏa ra sát khí mờ nhạt, hỏi: “Hoàng thúc không định để con gặp nàng ấy sao?”
Hứa Thừa Ninh lập tức phản bác, lời lẽ dịu dàng nhưng lại không cho phép đối phương từ chối, tựa như đã đem hết quyền uy của bậc trưởng bối: “Đâu có chuyện đó, nếu như hai người các con tâm ý tương thông, đương nhiên ta sẽ không ngăn cản. Chỉ là lúc này không thích hợp để dẫn con bé vào gặp Hoàng thượng, ta không thể để con liều lĩnh làm càn được.”
Hứa Quân Hách cong môi mỉm cười, thong thả nói: “Hoàng thúc đã nói vậy, con sẽ nghe theo.”
Ngay khi hắn vừa dứt lời, từ phía ngoài cổng đã truyền đến tiếng động xôn xao, tiếp sau đó Trì Tiện nhanh chân bước vào, cúi đầu bẩm báo: “Vương gia, Thích Thiếu tướng quân cùng Phàn đại nhân đã đến ngoài cửa cầu kiến.”
Khuôn mặt Hứa Thừa Ninh lập tức biến sắc, hỏi đầy nghi hoặc: “Thích Khuyết? Hắn đến làm gì?”
“Đương nhiên là để đón Thái tôn Điện hạ trở về hành cung rồi.”
Ngay sau đó là một giọng nói trẻ trung từ ngoài cửa vọng đến, mọi người ngước mắt nhìn sang đã thấy một thiếu niên cao ráo trên người mặc khinh giáp, bên hông đeo trường kiếm, bộ giáp phục đỏ rực như lửa đang sải bước từ ngoài đi vào.
Thiếu niên ấy hùng hồn đi tới, bàn tay đặt trên chuôi kiếm theo thói quen, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, nhìn mặt hắn non choẹt như chỉ mới mười bảy mười tám, nhưng khí chất lại vô cùng hung hãn.
Đi bên cạnh hắn ta là Phàn Văn Trạm, trong tay y cầm quạt phe phẩy, khuôn mặt nở nụ cười hòa nhã. Phía sau hai người họ là một hàng dài hộ vệ có dáng người vạm vỡ, bước chân đồng đều tạo nên tiếng vang ầm ầm mang khí thế áp đảo.
Thích Khuyết dẫn người đến trước mặt Hứa Thừa Ninh khom người hành lễ: “Vẫn mong Ninh Vương không trách tội thần, Điện hạ ở lại chỗ Vương gia chơi quá lâu sợ là đã quên mất thì giờ, Bệ hạ đợi ở hành cung đã sốt ruột nên sai thần đến đón Điện hạ về hành cung.”
Còn chưa đợi Hứa Thừa Ninh lên tiếng, Hứa Quân Hách đã bật cười bước tới đấm vào vai Thích Khuyết: “Ngươi từ biên cương về khi nào? Sao lại tới Linh Châu?”
Thích Khuyết uể oải đáp lời: “Thần về hồi đầu năm, nghe nói Điện hạ đến Linh Châu làm việc lớn nên thần mới cầu xin Bệ hạ dẫn thần theo cùng để mở mang tầm mắt.”
Hứa Quân Hách khẽ hừ một tiếng, cười khẩy đáp lại: “Chỉ là trò vặt vãnh, sao so được với ngàn vạn binh mã nơi biên giới.” Sau đó hắn quay sang nói với Hứa Thừa Ninh: “Hoàng thúc, không phải con không muốn ở lại chỗ người lâu hơn, nhưng người cũng thấy đấy, Hoàng gia gia đã chờ con sốt ruột rồi, còn phái người đến bắt con về tính sổ nữa này. Hoàng thúc mau sai người đưa Kỷ Vân Hành ra đây đi, con phải đi rồi.”
Gương mặt Hứa Thừa Ninh tái mét, nụ cười khó khăn lắm mới duy trì được trên mặt dường như sắp vỡ vụn. Ông ta quay lưng lại, thấp giọng ra lệnh cho hạ nhân: “Đưa người tới đây.”
Không lâu sau, Kỷ Vân Hành đã được dẫn ra. Nàng thực sự mệt mỏi, nét mặt mang theo vẻ uể oải, lững thững được người hầu dẫn đến trước mặt Hứa Quân Hách, sau đó nàng bước đến bên cạnh hắn mà không nói lời nào.
Hứa Quân Hách ngừng nói chuyện với mấy người bên cạnh, quay sang dùng hai tay nâng mặt nàng lên, ánh mắt thoáng lo lắng: “Mắt nàng làm sao vậy?”
Vành mắt nàng có hơi đỏ, nhưng không có dấu hiệu bị bắt nạt. Kỷ Vân Hành ngáp một câu, lẩm bẩm: “Buồn ngủ.”
“Đi thôi, về hành cung trước đã.” Hứa Quân Hách nhận ra mình có chút lo lắng thái quá, xung quanh vẫn còn quá nhiều đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn, còn có những ánh mắt cười nhạo hắn.
Hứa Quân Hách nắm lấy cánh tay Kỷ Vân Hành, nói: “Đa tạ Hoàng thúc đã chiêu đãi, bọn con xin cáo từ, người có đi cùng không?”
Hứa Thừa Ninh lúc này đã thu lại nụ cười, chỉ nói: “Đi đi.”
Đoàn người rầm rộ rời khỏi nơi ở của Hứa Thừa Ninh. Thích Khuyết và Phàn Văn Trạm cưỡi ngựa đi đầu mở đường, còn Hứa Quân Hách và Kỷ Vân Hành ngồi trên cỗ xe ngựa họ đã đi tới trước đó. Bởi vì cơ thể Hứa Thừa Ninh yếu ớt nên chỉ có thể ngồi xe ngựa của riêng mình, do đó đội ngũ kéo thành hàng dài trên đường, tiến về núi Cửu Linh ở ngoại ô phía Bắc.
Trong xe ngựa, Kỷ Vân Hành vẫn còn tỉnh táo trò chuyện cùng Hứa Quân Hách: “Quả nhiên Lương Học liệu sự như thần, bọn họ cho ta tắm trước, sau đó nhốt ta lại, không cho ta đi tìm ngài.”
Hứa Quân Hách lười biếng ngả người tựa vào thành xe, nghe vậy khẽ hừ một tiếng. Hắn vắt chéo hai chân ngồi đong đưa vô cùng bình thản, dù không nói gì nhưng nhìn ra được, hắn đang tán đồng những lời nàng kể.
“May là chúng ta không mang theo đồ trên người.” Kỷ Vân Hành thì thào: “Nếu không đã bị phát hiện mất rồi.”
Hứa Quân Hách đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh, thân mật dựa vào vai nàng, choàng tay ôm eo nàng: “Chính vì đồ không ở chỗ chúng ta cho nên mới đường hoàng tắm rửa thay đồ ở chỗ Hoàng thúc. Như vậy bọn họ sẽ cho rằng đồ đang ở chỗ Thiệu Sinh.”
“Nhưng làm vậy chẳng phải sẽ khiến Thiệu Sinh ca càng nguy hiểm sao?”
“Cũng chẳng nguy hiểm hơn chút nào đâu.” Hứa Quân Hách không mấy để tâm, hắn cười khẽ rồi quay sang nhỏ giọng hỏi nàng: “Buồn ngủ rồi hả? Dựa vào ta ngủ một lát đi, sẽ về đến hành cung ngay thôi.”
Những ngày sống nhờ tại nhà Thịnh Đồng, Kỷ Vân Hành đã gầy đi trông thấy. Nàng cũng không kén ăn, nhưng nếu món ăn không hợp khẩu vị nàng lại ăn rất ít, hầu như chỉ đủ lót dạ mà cũng không than phiền điều gì.
Kỷ Vân Hành vốn đã mảnh khảnh, trên người có bấy nhiêu đó thịt nên khi gầy đi cũng khá rõ ràng, Hứa Quân Hách nhìn thấy cả, trong lòng hắn thầm tính toán, sau khi về hành cung nhất định phải bồi bổ lại cho nàng.
Kỷ Vân Hành lại lẩm bẩm thêm vài câu, lúc này nàng đã buồn ngủ đến mức ngã trái ngã phải, cuối cùng ngã vào vai Hứa Quân Hách ngủ thiếp đi như một chú nai nhỏ không chút phòng bị.
Hứa Quân Hách ôm nàng vào lòng, yên lặng ngồi đó không hề nhúc nhích thêm nữa.
Khi đoàn người về tới hành cung thì trời đã tối đen. Hành cung vẫn giữ nguyên dáng vẻ như trước, chỉ là có thêm nhiều thị vệ canh gác hơn hẳn. Từ dưới núi lên đã phải qua nhiều lần kiểm tra, bên ngoài hành cung càng thêm cẩn mật, lính tuần tra xếp thành hàng dài, mọi ngóc ngách đều được canh giữ chặt chẽ.
Trong hành cung đèn đuốc sáng trưng, ánh sáng vàng rực rỡ như ban ngày. Những cung điện trước đây thường tắt đèn vào ban đêm nay cũng rực rỡ ánh đèn, cả khu vực trông lộng lẫy uy nghiêm vô cùng.
Kỷ Vân Hành lần đầu tiên chứng kiến hành cung đông đúc đến vậy, lúc này nàng mới lờ mờ hiểu được sức nặng của hai chữ “Quốc quân.”
Hứa Quân Hách bước xuống xe ngựa, dẫn nàng đi theo bên cạnh mình. Lúc đi từ ngoài vào, từng tốp thị vệ lại tới tấp hành lễ với Hứa Quân Hách. Hắn sải bước thật nhanh, bàn tay nắm chặt tay Kỷ Vân Hành dắt nàng băng qua đám đông. Khi nhìn thấy Trình Du và Tuân Ngôn đang đứng chờ ở phía trước, hắn kéo nàng lại gần hơn, dịu giọng nói: “Nàng cứ về tẩm điện trước đợi ta, nếu mệt thì cứ nghỉ ngơi, ta sẽ sai người mang đồ ăn đến cho nàng, có cần gì cứ việc gọi người.”
Đôi mắt Kỷ Vân Hành vẫn còn lờ đờ vì buồn ngủ, không buồn đáp lời, chỉ khẽ gật đầu.
Sau đó Trình Du và Tuân Ngôn đã đưa nàng về tẩm cung, Lục Cúc đã chờ sẵn từ lâu, vừa gặp đã lao tới ôm chặt lấy nàng, vừa khóc vừa gọi nàng làm nàng suýt ngất xỉu.
Trở lại tẩm điện sau hơn một tháng rời đi, những mệt mỏi do trong mấy ngày dài bôn ba bên ngoài như tràn về trong khoảnh khắc ấy. Kỷ Vân Hành cố gắng an ủi Lục Cúc vài câu, sau đó chỉ muốn nằm xuống ngủ ngay. Nhưng cả ngày nàng gần như chưa ăn gì, bụng rỗng nên chẳng thể chợp mắt. Nàng ngoan ngoãn chờ đợi Tuân Ngôn mang thức ăn tới. Những món ăn phong phú được dọn lên, nàng ăn uống no nê, sau đó đi tắm rửa cởi bỏ bộ váy áo đã mặc ở phủ Hứa Thừa Ninh ra, cuối cùng mới trèo lên giường ngủ.
Lục Cúc thấy nàng mệt mỏi như vậy cũng không quấy rầy thêm, chỉ để lại một ngọn đèn nhỏ trong thiên điện rồi lặng lẽ lui ra ngoài canh chừng.
Cũng không biết giấc ngủ này nàng đã ngủ bao lâu, có lẽ chỉ một lúc, hoặc cũng có thể đã qua nửa đêm. Kỷ Vân Hành chỉ nhớ rằng lúc mình bị đánh thức, đầu óc mơ màng chẳng thể mở mắt nổi, chỉ có thể mở giọng ngái ngủ hỏi lại: “Có chuyện gì vậy?”
Chỉ nghe Lục Cúc run rẩy nói nhỏ bên giường nàng: “Đại cô nương, Hoàng thượng cho gọi người.”
Kỷ Vân Hành mơ màng ngồi dậy, để Lục Cúc giúp mình thay quần áo chải tóc gọn gàng, sau đó nàng uống vài ngụm nước để tỉnh táo hơn, nàng vừa bước ra ngoài đã gặp Thi Anh đang đợi.
Ông ấy cười hề hề chào nàng: “Kỷ cô nương, lâu ngày không gặp, cô nương lại càng xinh đẹp hơn rồi.”
Kỷ Vân Hành ngượng ngùng chỉ biết nghịch ngón tay, cũng tươi cười đáp lại: “Thi công công cũng phong độ hơn trước nhiều.”
Câu nói ấy khiến Thi Anh khoái chí cười lớn, sau đó dẫn nàng qua con đường đầy hoa cỏ rực rỡ, cuối cùng dừng lại trước một đại điện cực kỳ khí thế, nguy nga rực rỡ vô cùng.
Trên đường đi, Thi Anh cũng đã căn dặn nàng vài điều, bảo nàng không cần lo lắng, vào trong chỉ cần quỳ xuống hành lễ thật ngay ngắn, Hoàng thượng hỏi gì thì trả lời nấy là được.
Những lời dặn dò đó khiến tâm trạng vốn bình tĩnh của Kỷ Vân Hành bắt đầu trở nên căng thẳng. Ngẫm lại thì đây là lần đầu tiên nàng được diện kiến Thiên tử, điều mà trước đây nàng chưa bao giờ dám nghĩ tới. Nhưng rồi nàng lại tự trấn an mình, dù sao đó cũng là ông nội của Lương Học, có lẽ chẳng cần phải quá sợ hãi.
Thế là nỗi lo lắng dường như cũng được xoa dịu bớt.
Kỷ Vân Hành tới trước cửa điện phải trải qua ba lần kiểm tra nghiêm ngặt của các cung nữ, rồi mới bước qua ngưỡng cửa tiến vào trong đại điện uy nghiêm kia. Bên trong đại điện tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, những thị vệ oai phong đứng gác hai bên, càng tiến sâu vào trong càng trở yên tĩnh, ngay cả tiếng bước chân cũng vọng lại, dường như ở nơi đây một tiếng động nhỏ cũng có thể nghe thấy rất rõ ràng.
Kỷ Vân Hành nghe thấy bên trong vọng ra tiếng nói chuyện khe khẽ, khi tấm rèm vàng sáng rực được vén lên, ánh sáng bừng lên trước mắt nàng. Nàng bất giác quên mất lời dặn của Thi Anh trên đường đi, vô thức ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.
Trước mặt nàng là hai người, một già một trẻ. Người trẻ thì không cần phải nói, đương nhiên là Hứa Quân Hách.
Mà người ngồi bên cạnh hắn, chính là Quốc quân của Đại Yến.
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
