Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi.
Lục Gia Hòa tô lại son môi, rồi nhẹ nhàng chỉnh lại tóc cho Kỷ Nhân: "Trưa nay em có rảnh không?"
"Có mấy khách hàng quen, em định mời họ ăn cơm. Mọi người có muốn đi cùng không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Thôi, thế em đi đi, nhớ chiêu đãi khách thật chu đáo, bằng không là lở dỡ cả hai bên." Lục Gia Hòa lại hỏi thêm, "Còn tối nay thì sao, em có thời gian về nhà ăn cơm không?"
"Chị nói là về nhà ba mẹ chị hả?"
"Đúng vậy."
"Có chứ!" Tuy chưa chắc tối có việc gì khác không, nhưng dành thời gian cho một bữa cơm thì vẫn sắp xếp được.
"Okie, mẹ mua cá mà em thích ăn rồi."
"Liễu lão sư thật tốt!"
Hai người cùng rời văn phòng, Lục Gia Hòa định đi tính tiền, nhưng trước khi kịp quét mã, Kỷ Nhân đã nhanh tay thanh toán trước.
"Để em trả."
"Hả?" Lý Phương ngẩn người nhìn nàng, "Nhân tỷ, đây là..."
Kỷ Nhân đưa điện thoại lại gần máy quét, thanh toán thành công: "Đóng gói giúp chị đi."
Lý Phương đờ đẫn gật đầu, nhanh chóng đóng túi, rồi nhìn theo hai người rời đi.
Đến giờ thay ca, cô nàng ngồi ăn cơm cùng các đồng nghiệp, không nhịn được kể lại chuyện này: "Vừa rồi Nhân tỷ lại đưa người bạn gái xinh đẹp đó đến mua đồ, còn trả tiền hộ luôn, khiến em cũng không biết có nên quét không nữa."
"Chắc chắn phải quét rồi, hàng hóa đều phải đối chiếu sổ sách, dù là Kỷ tổng mỗi lần mua đồ cũng phải trả tiền, em lại không phải không biết." Giám đốc nói.
"Ờ, nói cũng đúng, nhưng chị ấy đối với bạn bè cũng thật hào phóng, mấy ngàn đồng mà nói mua liền mua không chần chừ."
Những người khác cũng không khỏi ngưỡng mộ: "Em cũng muốn làm bạn thân với Nhân tỷ quá!"
Giám đốc chỉ cười gượng hai tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Bạn bè cái gì... đó là bạn gái, là phu nhân tương lai, là lão bản nương của chúng ta đó!"
***
Ngoài cổng siêu thị, Trình Tĩnh Văn dừng xe, nhìn dòng người ra vào cửa siêu thị, lòng có chút do dự.
Lần trước khi bồi thường phí sửa xe cho Kỷ Nhân, hai người đã thêm WeChat nhau.
Mấy ngày này nàng ấy lướt thấy tin tức chi nhánh mới của Kỷ Nhân khai trương trong vòng bạn bè, vừa hay hôm nay lại được nghỉ, không biết sao nàng ấy lại lái xe đến đây.
Trình Tĩnh Văn hạ cửa kính xe, ngồi yên không xuống, chỉ nhìn cửa siêu thị ngẩn ngơ, do dự không biết có nên vào hay không.
Đúng lúc ấy, ở cửa lớn xuất hiện một dáng người quen thuộc. Lục Gia Hòa xách một túi đồ bước ra, quay đầu lại nhìn, ngay sau đó Kỷ Nhân cũng đi ra, tay xách bốn năm túi lớn nhỏ.
Hai người bỏ đồ vào cốp xe, rồi đứng bên cạnh nhau, không biết nói chuyện gì đó, Kỷ Nhân ngửa đầu cười to, Lục Gia Hòa giơ tay nhéo nhéo má nàng.
Kỷ Nhân đút hai tay vào túi, mở rộng áo khoác, ôm cô vào lòng, mặt cười đến rạng rỡ.
Một lúc sau, Lý Thần Dao cùng một cặp vợ chồng trung niên cũng xách theo túi to túi nhỏ đi ra.
Cặp vợ chồng đó có vài phần giống Lục Gia Hòa, hẳn chính là ba mẹ cô.
Kỷ Nhân lập tức chạy tới giúp họ xếp đồ, không biết nói gì mà khiến hai vị trưởng bối cười tươi rói.
Mọi người lần lượt lên xe, Kỷ Nhân đứng bên ngoài vẫy vẫy tay chào bọn họ.
"Kỷ Nhân, tối nhớ qua nhà ăn cơm nha."
Trình Tĩnh Văn nhận ra ngay đó là giọng mẹ của Lục Gia Hòa.
"Được ạ!" Kỷ Nhân đáp lại ngay lập tức.
Chiếc xe dần dần khuất khỏi tầm mắt, Kỷ Nhân cũng xoay người, nhẹ nhàng bước vào siêu thị.
Trình Tĩnh Văn ngẩn người sau một lúc lâu.
Nàng nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn.
Trước mắt là cảnh tượng ấm áp và hạnh phúc như vậy, mọi sự không cam lòng trong nàng đều tan biến.
—— Gia Hòa bây giờ thật sự rất hạnh phúc rồi.
Bạn bè, người thân, người yêu, tất cả đều vây quanh cô, rộn ràng tiếng cười.
Mối tình đơn phương bắt đầu từ thuở dậy thì, cuối cùng cũng khép lại.
"Ơ? Là cô sao?"
Trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một người, hơi hơi quen mắt, là bạn mà Lý Thần Dao mang đến lần trước khi Kỷ Nhân mời đi ăn.
"Sao cô lại khóc?" Nhạc Cần chống nạnh hỏi.
Trình Tĩnh Văn sờ mặt mình, vội lấy khăn giấy lau nước mắt: "Gió hơi to, tôi đón gió nên ch** n**c mắt."
Nhạc Cần nhìn nàng nửa tin nửa ngờ, rồi bỗng cười: "Cô mua xong đồ rồi hả? Tiếp theo định đi đâu?"
"Hỏi làm gì?"
"Tôi định đi công viên Nhân Dân, cô có đi ngang qua đó không?"
"Đi đến đó làm gì?"
"Bên đó có mấy con mèo hoang, tôi định nhân dịp cửa hàng Kỷ Nhân đang khuyến mãi, mua ít đồ hộp cho tụi nó." Nhạc Cần nói.
"Lên xe đi."
"Cảm ơn nha!"
Trình Tĩnh Văn nhìn cô ôm ra hẳn bốn túi to đồ hộp, sợ hãi hỏi: "Không phải chỉ có mấy con mèo thôi sao, cho ăn gì mà nhiều vậy?"
"Mấy cái này là cho đám ở nhà, chứ nuôi nữa thì tôi hết chịu nổi, nếu không thì tôi nhận luôn tụi nó rồi."
"Nhà cô có bao nhiêu con vậy?"
"Sáu con mèo, hai con chó."
"Cô mở trung tâm cứu hộ động vật hả?"
"Chuẩn đó." Nhạc Cần cười cười, thấy mắt nàng vẫn còn đỏ hồng thì nói thêm, "Tôi không chỉ cứu mấy con mèo bị thương đâu, còn kiêm luôn trị liệu tâm lý nữa đó."
***
Chiều tà buông xuống.
Kỷ Nhân trông chi nhánh suốt cả ngày, mọi chuyện đều suôn sẻ, ngoài việc bận túi bụi ra thì không có sai sót nào khác.
Nàng tranh thủ thời gian chạy sang nhà họ Lục ăn cơm tối.
Người mở cửa là Lý Thần Dao, trong miệng còn ngậm cây kẹo que, giọng nói ngọng líu ngọng lơ: "Rõ là biết chọn thời điểm ghê, cơm sắp dọn ra luôn rồi."
Kỷ Nhân cười cười: "Sớm đâu rồi?"
"Cậu ấy đang rửa tay, rửa hai phút rồi đó, cô mau vô rửa chung luôn đi."
Kỷ Nhân bước chân dừng lại: "Thôi, tôi chờ chị ấy rửa xong rồi vào sau."
Lý Thần Dao cười ha hả, liếc nàng một cái kiểu 'người cùng cảnh ngộ', rồi lẩm nhẩm lầm nhầm: "Cậu ấy bị chứng sạch sẽ nặng lắm, mệt ghê luôn, cô cũng sợ đúng không?"
Kỷ Nhân gật gật đầu: "Sợ."
"Kỷ Nhân, đến rồi hả, vào rửa tay chuẩn bị ăn cơm nào." Lục Gia Hòa đột nhiên xuất hiện ở cửa.
"Đến liền đây!" Kỷ Nhân bước chân kiên định, bước từng bước vững chãi đi vào, vươn hai bộ móng vuốt lên tỏ vẻ đáng thương vô cùng nói, "Em sợ mình rửa không kỹ, chị giúp em đi."
Lục Gia Hòa kéo tay nàng lôi thẳng vào nhà vệ sinh.
Lý Thần Dao: "......"
Chậc.
Kỷ Nhân kia, mi được lắm! Nhìn đi, sợ sợ cái búa, nhìn cái vẻ mặt thích thú hưởng thụ kia của mi đi!
Bữa tối nhờ có hai cái miệng lắm lời lảm nhảm là Kỷ Nhân và Lý Thần Dao mà náo nhiệt hẳn lên.
Lý Thần Dao không dám đấu rượu với chú dì, nên chỉ dám hơn thua với một mình Kỷ Nhân: "Đến đến đến, thêm một ly nữa."
Kỷ Nhân uống được bốn năm ly, liền nhìn thấy ánh mắt Lục Gia Hòa có vẻ không ổn rồi.
"Không uống nữa, không uống nữa." Kỷ Nhân vội vàng che miệng ly, không cho Lý Thần Dao rót thêm.
"Sợ gì, đợi nữa có người đưa cô về mà, hôm nay hiếm khi có dịp mọi người cùng ăn cơm, lại còn là ngày đầu năm mới, cô không muốn uống chút sao?" Lý Thần Dao dụ dỗ.
Kỷ Nhân theo bản năng nhìn về phía Lục Gia Hòa, Lục Gia Hòa nói: "Một ly cuối cùng."
"Được!" Kỷ Nhân chạm ly với Lý Thần Dao, "Ly cuối cùng, không được rót thêm nữa nha."
Lý Thần Dao cười hí hửng: "Nghe lời quá ta!"
"Cậu cũng chỉ được uống một ly nữa thôi." Lục Gia Hòa nghiêm mặt nói.
Lý Thần Dao: "......"
Thế là hai người cùng chậm rãi nhấp rượu từng ngụm nhỏ xíu, sợ uống nhanh là không còn cái để uống.
Thấy vậy, Liễu Gia cười không ngừng: "Thôi được rồi, nếu ngày mai các con đều nghỉ thì cứ uống đi."
"Dao Dao thì được, nhưng còn Kỷ Nhân thì không được, ngày mai chắc chắn còn phải đi siêu thị."
Kỷ Nhân gật gật đầu: "Đúng vậy ạ."
"Hơn nữa tửu lượng em ấy yếu lắm, uống vào dễ say." Lục Gia Hòa liếc nàng một cái đầy ẩn ý.
Kỷ Nhân chột dạ cúi đầu, sắc mặt ửng đỏ.
Ăn xong, mọi người ngồi nói chuyện phiếm, chẳng bao lâu, nhân viên giao nệm mới gọi điện cho Lục Gia Hòa.
Hai người trở về, mở cửa cho nhân viên vào thay nệm. Thay nệm mới xong, Kỷ Nhân lập tức nhào lên giường lăn qua lăn lại.
"Thoải mái quá đi."
"Lại đây, trải thêm chăn ga mới nào."
Kỷ Nhân đứng bật dậy, hai người cùng nhau trải chăn nệm mới. Vừa đập đập, nàng vừa cười: "Thú vị ghê, sau này chúng ta đổi đồ gì cũng làm cùng nhau nha."
"Chỉ có em mới thấy làm việc nhà là thú vị thôi." Lục Gia Hòa cười khẽ.
"Vì làm việc nhà cùng chị, em có thể cảm nhận được cảm giác gia đình. Còn nếu em làm một mình thì chỉ là gánh nặng, gì cũng không muốn làm." Kỷ Nhân nói.
"Vậy sau này việc nhà chúng ta cùng nhau làm."
"Được!" Kỷ Nhân lập tức tưởng tượng cảnh hai người sau này cùng nhau dọn dẹp, phơi chăn, quét dọn nhà cửa, mà lòng thấy vui phơi phới.
"Ngoan quá." Lục Gia Hòa vỗ vỗ đầu nàng, hôn nàng một cái, rồi đẩy nàng ra ngoài, "Đi tắm đi, người toàn mùi rượu."
Kỷ Nhân ngoan ngoãn lập tức đi tắm cho thật thơm, lại sợ còn mùi rượu nên xịt thêm nước hoa của Lục Gia Hòa.
Lục Gia Hòa tắm xong quay lại phòng, vừa bước vào liền lùi ba bước: "Em... uống tinh dầu hả?"
"Không có, em chỉ xịt chút nước hoa của chị thôi mà."
"Cái này gọi là 'chút' hả?" Lục Gia Hòa ghé lại ngửi thử, cười đến run cả vai, "Em tẩm gia vị đủ ngào ngạt rồi đó."
"!"
Kỷ Nhân tự ngửi ngửi: "Thơm quá hả?"
"Đúng vậy, em mau ra ngoài tản bớt mùi đi."
Kỷ Nhân dụ dỗ người không thành, ngược lại ra ban công hóng gió lạnh, trông đáng thương thật sự.
Lúc này, một chiếc chăn khoác lên người nàng.
"Sao em lại chạy ra đây?"
"Em ra ngoài cho tản bớt mùi mà."
"Ý chị nói là ra phòng khách mà."
"Haizz!" Kỷ Nhân vội vàng chạy về phòng khách, nằm lên sofa, "Hay thôi tối nay em ngủ chỗ này luôn."
"Em không muốn thử nệm mới hả?"
"Mùi quá nồng, em sợ chị chịu không nổi." Kỷ Nhân ủy khuất nói.
"Đổ ít mồ hôi chắc sẽ đỡ thôi." Lục Gia Hòa bật cười cúi lại gần, ngửi ngửi trên người nàng, rồi từng viên từng viên cúc áo ngủ dần dần được cởi ra.
Kỷ Nhân hơi say nên có phần phóng khoáng hơn ngày thường một chút, đặc biệt là lúc nói chuyện, những xưng hô, lời nói ngượng ngùng bắt đầu từng chút một tuôn ra.
"Sớm này, em gọi chị là 'cục cưng', chị cũng gọi em một tiếng 'cục cưng' được không?"
"Bảo bối, chậm một chút...... Nhanh lên......"
Ra một thân mồ hôi, mùi hương vẫn chưa tan hết bao nhiêu, Lục Gia Hòa lại đề nghị đi tắm.
Kỷ Nhân kéo cô cùng vào, tắm rửa một lúc, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu: "Khoan đã, hình như em nhớ ra một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Hôm đó say rượu, chúng ta có phải đã làm ở chỗ này không?"
"......"
Hình ảnh mờ mờ ấy dần dần rõ nét, Kỷ Nhân ôm cô, l**m l**m vành tai cô: "Nhưng em quên mất cảm giác lúc đó rồi, làm lại một lần được không?"
"Nếu chị nói không được thì —— ưm." Lục Gia Hòa lời còn chưa dứt đã bị nàng bắt trúng ngay điểm nhạy cảm, khoảnh khắc mơ hồ, Kỷ Nhân xoay người cô lại, cùng cô nhìn vào gương trong phòng tắm.
"Lần này em nhất định sẽ nhớ kỹ, em phải nhìn thật kỹ chị." Kỷ Nhân ôm cô từ phía sau, nói khẽ bên tai cô.
Lục Gia Hòa nhìn khuôn mặt mình dần dần ửng hồng, quay mặt đi, lộ ra đôi tai đỏ hơn nữa, lại khiến Kỷ Nhân càng thêm xúc động, chậm chạp không chịu kết thúc trận vui thú này.
"Em nhanh lên......" Lục Gia Hòa không ngăn được run rẩy, giọng nói nhuốm d*c v*ng.
"Nhanh lên cái gì?" Kỷ Nhân biết rõ vẫn cố trêu.
Lục Gia Hòa càng không trả lời, gấp đến nỗi đuôi mắt bắt đầu ướt át, ngửa đầu th* d*c: "Kỷ Nhân, chị xin em, mau......"
"Kỷ Nhân là gì của chị?"
"Bạn gái, bảo bối, cục cưng!"
"Còn gì nữa không?" Kỷ Nhân nhìn chăm chú vào dáng vẻ lúc này của cô, thỏa mãn không nói nên lời, đồng thời cũng thỏa mãn nhu cầu của nàng một chút.
"Ha...... Vợ."
Vừa dứt lời, Kỷ Nhân mới chịu buông tha cô, thân thể bắt đầu run rẩy, gần như đứng không vững, may được Kỷ Nhân ôm chặt vào lòng.
Lại tắm thêm một lần nữa, Kỷ Nhân nằm dài trên sofa, cười không ngừng: "Hắc hắc hắc, vợ ~... Chị gọi em là vợ~!"
"Ngốc không cơ chứ." Lục Gia Hòa ngồi xuống bên cạnh, đặt chân lên bàn trà, ngửa đầu dựa vào sofa bình ổn lại.
Kỷ Nhân nhìn chằm chằm đôi chân dài trắng nõn của cô một lúc, rồi nói: "Em lại nhớ ra một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Chị ngồi lên đây, em nói nhỏ cho chị nghe." Kỷ Nhân vỗ vỗ đùi mình.
Lục Gia Hòa vừa thu chân lại, xoay người ngồi lên, khoanh tay trước ngực: "Nói đi, chuyện gì."
"Lần trước chúng ta ở chỗ này cũng đã làm qua, đúng không?"
"......"
......
Lục Gia Hòa cắn một cái xuống vai Kỷ Nhân.
"À, hóa ra vết răng lần trước là thế này mà có." Kỷ Nhân cong cong khóe miệng.
Lục Gia Hòa ngẩng mặt lên, nước mắt ướt lông mi, hô hấp lại nóng bỏng: "Nhanh lên."
"Chị có thể thử tự mình điều khiển xem." Kỷ Nhân giọng trầm nói.
Nghe vậy, Lục Gia Hòa theo cảm xúc lên xuống phập phồng, sau đó mềm nhũn ngã xuống trên người nàng.
Hai người ôm nhau im lặng một lúc, Kỷ Nhân giọng nhẹ nói: "Sớm, chị thật đẹp."
Lục Gia Hòa cũng không ngẩng đầu lên, cắn nhẹ cánh tay nàng một cái.
Kỷ Nhân cười khẽ, mắt quét một vòng: "Em lại nhớ ra, chúng ta có phải còn ở bếp và ban công—— a a a a a!"
Lỗ tai liền bị nhéo.
"Em còn dám nói bậy thử xem?" Lục Gia Hòa nghiến nghiến răng nói, "Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi."
"Em sai rồi, em sai rồi, hu hu hu..."
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Đánh giá:
Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Story
Chương 74: Đêm nay em ngủ ở bếp với ban công luôn đi.
10.0/10 từ 44 lượt.
