Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào?


"Em thật sự uống đến mức không nhớ gì cả sao?" Trong lúc ăn cơm, Lục Gia Hòa hỏi.


"Em nhớ mang máng được vài hình ảnh thôi." Kỷ Nhân nỗ lực moi lại trí nhớ.


"Ví dụ như?"


"Hai chúng ta cùng nhau tắm..."


"Ừm." Đó là lần thứ hai sau khi bọn họ kết thúc một lúc, mồ hôi ra đầm đìa, Lục Gia Hòa nói kiểu gì cũng phải đi tắm. Mới vừa vào phòng tắm, Kỷ Nhân liền lon ton theo sát vào, kết quả lại náo thêm một trận nữa.


"Còn có... chị cắn em." Kỷ Nhân nói với vẻ mặt đáng thương.


"Tại sao cắn em, trong lòng em không tự biết sao?" Lục Gia Hòa tức giận nói.


Kỷ Nhân chột dạ nói nhỏ: "Thế rốt cuộc là vì sao cắn em?"


"Nếu không cắn em một phát, em có chịu dừng lại không? Cứ để em làm loạn tiếp nữa thì hôm nay chị đừng hòng đi làm!" Lục Gia Hòa nói.


Kỷ Nhân chớp chớp mắt, chậm rãi tiêu hóa được lời kia: "Vậy...... tối qua là em......?"


Lục Gia Hòa gật đầu.


"Chết tôi rồi." Kỷ Nhân vỗ vỗ đầu, "Mau nhớ ra đi, cái đầu hư toi này!"


Chuyện quan trọng thế mà nàng lại quên sạch, chẳng nhớ nổi cảm giác lúc ấy thế nào, nàng hối hận không thôi: "Tối nay em không uống rượu nữa, chúng ta làm lại ——"


"Em dừng ngay cho chị." Lục Gia Hòa lập tức từ chối, "Tối nay, chúng ta ai về nhà nấy, chị cần phải tịnh dưỡng cho tử tế."


Dạo này dính nhau mấy ngày liên tục, cơ thể cô đúng là sắp không chịu nổi, huống chi sắp tới còn phải làm phẫu thuật liên tục nữa.


"Được rồi..." Kỷ Nhân rất tiếc nuối, lại nói, "Nhưng mà sắp đến Tết Nguyên Đán rồi, siêu thị sắp khai trương, mấy ngày tới em chắc cũng sẽ rất bận, có lẽ sẽ không có thời gian đến đón chị tan ca."


"Không sao đâu, em cứ lo công việc trước đi, không cần đến đón chị." Lục Gia Hòa nói.


Cơm nước xong, Kỷ Nhân nghĩ đến tối nay không được dính nhau thì có chút không cam lòng: "Hay là đi dạo một chút nhé?"


"Không đi dạo đâu, chị chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi." Lục Gia Hòa mệt mỏi nói.


"Vậy em đưa chị về nhà."


Lục Gia Hòa vẫn không nhúc nhích, nhìn nàng không nói.


"Em bảo đảm chỉ đưa chị về thôi, không làm gì khác đâu." Kỷ Nhân giơ hai tay đầu hàng.


Lục Gia Hòa bật cười: "Đi thôi."


Đưa về đến nhà, Kỷ Nhân lại không nhịn được: "Em có thể ở nhà chị xem sách một lát rồi về được không?"


"Được, đến xem đi."



Kỷ Nhân đi vào thư phòng chọn lấy một quyển, nằm tê liệt trên sofa đọc.


Lục Gia Hòa tắm rửa xong liền về phòng nghỉ ngơi trước.


Kỷ Nhân yên tĩnh đọc sách, thời gian cũng không còn sớm nữa, nàng xoa xoa cái cổ cứng đơ, đứng dậy đi đến phòng ngủ, cúi xuống hôn lên trán Lục Gia Hòa, mỉm cười không tiếng động, thuận tay tắt đèn, lặng lẽ đóng cửa đi về nhà.


***


Hàng hóa đã lần lượt được bày lên kệ, nhóm nhân viên đang tất bật sắp xếp, Kỷ Nhân đi cùng giám đốc kiểm tra từng kệ hàng, xem nhãn mác, đảm bảo không có sơ sót nào khi khai trương.


"Chị, tới ăn chút gì đi." Yến Tử bưng cơm hộp vào văn phòng, chờ mãi không thấy ai đi vào, lại chạy ra ngoài gọi vài tiếng.


"Đợi lát nữa chị tới." Kỷ Nhân đang ở khu hải sản, bàn bạc chi tiết với sư phụ sơ chế cá.


Yến Tử ăn xong, sờ vào hộp cơm, đã lạnh tanh rồi.


Nghĩ ngợi một hồi, cô ấy cầm điện thoại gọi cho Lục Gia Hòa: "Gia Hòa tỷ, giờ chị có rảnh không?"


"Vừa ăn xong, sao vậy?" Lục Gia Hòa hỏi.


"Chị em bận đến quên ăn cơm, em gọi mãi không được. Chị nói với chị ấy một tiếng đi, lời chị có trọng lượng hơn em nhiều, chị ấy luôn nghe chị mà." Yến Tử nói.


"Được." Lục Gia Hòa quay sang gọi cho Kỷ Nhân.


"Alo?" Kỷ Nhân vui vẻ bắt máy, "Gọi em làm gì đó?"


"Phải nhớ ăn cơm đó." Lục Gia Hòa nói.


"Hả?" Kỷ Nhân nhìn đồng hồ, "Ôi đã trễ thế này rồi sao, em đi ăn liền đây!"


Kỷ Nhân vội vã chạy về văn phòng, Yến Tử vừa hâm nóng xong: "Ăn nhanh đi nè."


Kỷ Nhân ăn uống no nê thỏa thích, xong xuôi liền chụp hình hộp cơm gửi cho Lục Gia Hòa.


Lục Gia Hòa: Xoa xoa đầu.jpg


Kỷ Nhân: (^^)


Ăn xong, Kỷ Nhân lại cắm đầu làm việc, đến tận rạng sáng mới về nhà, vừa chạm giường đã ngủ say, sáng hôm sau lại dậy sớm đi gặp khách hàng.


Cứ thế bận rộn suốt bốn, năm ngày, cuối cùng cũng đến ngày khai trương.


Kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Lục Gia Hòa ăn sáng với ba mẹ xong, liền rủ bọn họ cùng đi chi nhánh mới xem náo nhiệt, tiện thể kéo Lý Thần Dao đi luôn.


"Chi nhánh mới xa ghê." Lý Thần Dao nhìn bản đồ nói, "Cậu đã đi qua chưa?"


"Không, tôi chưa đi lần nào, trước giờ bận quá. Với lại bên đó lúc trước chưa sắp xếp xong, nên tôi cũng không muốn qua làm phiền." Lục Gia Hòa nói.


"Cậu đặt hoa chúc mừng rồi đúng không?" Lý Thần Dao hỏi tiếp.


"Đặt rồi, tối qua đã giao đến nơi."



"Vậy thì tốt rồi, sắp tới nơi rồi đó." Lý Thần Dao hưng phấn nhìn ra ngoài cửa sổ, thò đầu ngắm nghía xung quanh, rồi chỉ vào một tòa nhà đông nghịt người: "Chắc là chỗ đó đúng không?"


"Không sai." Từ xa, Lục Gia Hòa đã thấy bảng hiệu Siêu Thị Duyên Hoa sáng chói.


Xe dừng lại, cả đoàn bước đến cửa lớn, trước mặt là một rừng lẵng hoa chúc mừng chen chúc kín lối, đến mức không tìm nổi cái nào là của mình.


Ngoài cửa treo tấm biểu ngữ "Khai trương đại hạ giá", bên trong náo nhiệt vô cùng, khách ra khách vào đông như trẩy hội.


"Cô ấy ở đằng kia kìa, thấy không?" Lý Thần Dao chỉ chỉ tay về phía trước.


"Ừm, thấy rồi." Lục Gia Hòa sớm đã phát hiện bóng dáng Kỷ Nhân, nàng mặc chiếc áo khoác cô đã tặng, khoanh tay trước ngực, đang tươi cười nói chuyện cùng mấy người.


Mấy người liếc nhìn nhau đầy ăn ý, không ai tiến lên quấy rầy, chỉ thong thả quan sát hoàn cảnh xung quanh.


Lục Gia Hòa thì lại chú ý nhìn từng lẵng hoa có ký tên người gửi, coi như nhân cơ hội tìm hiểu thêm chút về các mối xã giao của nàng.


Ở ngay vị trí nổi bật cạnh cửa chính, cô thấy được lẵng hoa của mình, khẽ nở nụ cười.


Đúng lúc đó, Kỷ Nhân quay đầu lại, ánh mắt sáng bừng, theo bản năng liền muốn chạy như bay đến chỗ cô.


Lục Gia Hòa xua xua tay với nàng, rồi chỉ chỉ vào ba mẹ, rồi lại chỉ chỉ vào cửa lớn.


Kỷ Nhân lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa, tiếp tục trò chuyện cùng mấy vị khách hàng lâu năm.


"Chúng ta vào dạo một vòng đi." Lục Gia Hòa quay sang nói với ba mẹ.


"Được đó, tiện thể xem có thứ gì cần mua không." Liễu Gia nói.


Vừa khai trương nên chương trình khuyến mãi cực lớn, hàng hóa đầy ắp, bên trong chật kín người, không cẩn thận là va ngay vào người hoặc xe đẩy.


"Kỷ Nhân hôm nay chắc kiếm được không ít tiền đi, mở hẳn hai siêu thị lớn thế này!" Lý Thần Dao hỏi.


"Cậu tưởng không tốn chi phí gì sao?" Lục Gia Hòa nhìn nhiều hàng hóa thế này, chi phí thực sự không ít, cũng khó trách Kỷ Nhân luôn lo lắng sợ tài chính bị đứt gãy.


"Nhưng mà chỉ cần nhìn thôi đã thấy sướng mắt rồi! Tôi hồi nhỏ từng mơ mở tiệm bán quà vặt, muốn ăn gì là có ngay. Không ngờ cô ấy chơi lớn, mở hẳn siêu thị! Còn không phải đi làm thuê, đúng kiểu cuộc sống tôi mơ ước luôn á!" Lý Thần Dao đầy ngưỡng mộ nói.


"Chỉ có tự mình làm mới biết vất vả thế nào. Mấy ngày nay em ấy mỗi ngày ngủ không đến năm tiếng, ngày thường cũng hay phải đi làm công tác xã giao, mệt không để đâu cho hết." Lục Gia Hòa thở dài.


"Cũng đúng, nghề nào cũng có cái khổ riêng." Lý Thần Dao quay đầu lại, bỗng bật cười, "Chú dì sắp chất đầy đồ vào xe rồi kìa."


Lục Gia Hòa quay đầu nhìn thoáng qua, thấy bọn họ đang mải mê vừa trò chuyện vừa tranh mua, mặt mày hớn hở, không để ý đến hai người các cô, không khỏi cười trộm.


"Trời đất ơi, thịt bò này chất lượng tốt ghê, giá lại rẻ nữa, cậu mau đi kiếm thêm cái xe đẩy lại đây cho tôi đi!" Lý Thần Dao gần như dán mặt vào tủ đông, hai mắt phát sáng.


Xe đẩy gần đó đều bị lấy hết, Lục Gia Hòa đi lên phía trước, thấy Đổng Tường đang đẩy cả hàng xe lại, liền nhanh chân tiến tới xin một cái.


"Bác sĩ Lục, chị cũng tới nhanh thật đó!" Đổng Tường vừa đưa xe vừa hỏi, "Chị gặp Nhân tỷ chưa?"


"Gặp rồi, em ấy đang ở cửa. Thế nào, hôm nay bên mọi người thuận lợi chứ?"


"Thuận lợi thuận lợi ạ." Đổng Tường cười toe toét thấy răng không thấy mắt, vẻ mặt vội vã: "Vậy em đi trước nhé chị, chút nữa nói chuyện tiếp."



"Đi đi."


Mấy người tiếp tục dạo đến khu chăn nệm, khu này ít người hơn, yên tĩnh hơn nhiều.


Lý Thần Dao cùng Liễu Gia khoe nhau mấy món vừa chọn được, sau đó quay đầu hỏi: "Sớm, con không mua gì hả, ủng hộ bạn gái chút đi chứ?"


"Có mua chứ."


Lý Thần Dao nhìn hai tay cô trống trơn: "...... Cậu mua cái gì?"


Lục Gia Hòa mỉm cười, còn chưa kịp đáp thì vai đã bị ai đó vỗ nhẹ.


Quay đầu lại, đập vào mắt cô chính là gương mặt tươi rói của Kỷ Nhân.


Mấy ngày không gặp, nhớ muốn xỉu rồi.


"Xong việc rồi hả?" Cô nắm lấy tay Kỷ Nhân hỏi.


"Đúng vậy." Kỷ Nhân nhìn cô chằm chằm vài giây, mãi mới nhớ ra còn có người khác, vội quay đầu chào: "Chào chú, chào Liễu lão sư ạ, cảm ơn chú dì vất vả tới một chuyến."


"Có gì đâu mà vất vả, khai trương thì đương nhiên phải tới ủng hộ rồi, chưa kể còn mua được bao nhiêu món đồ tốt nữa." Liễu Gia vỗ vỗ xe đẩy, cười nói.


"Chút nữa để con thanh toán cho." Kỷ Nhân cười nói.


"Không được, con là bà chủ, ai lại để con tự móc tiền túi trong ngày đầu mở hàng chứ! Các con tự chơi với nhau đi nha, chú dì tiếp tục mua đồ đây." Liễu Gia vừa nói vừa kéo Giáo sư Lục đi, miệng cười tươi rói.


Lý Thần Dao cũng khí thế ngút trời, hí hửng nối gót theo sau.


"Em tới đúng lúc lắm, chị đang định mua cái này, nhờ em cho chị chút ít ý kiến." Lục Gia Hòa nhìn sang Kỷ Nhân.


"Được, chị muốn mua gì?"


Lục Gia Hòa kéo nàng ngồi xuống mép giường trưng bày: "Nệm. Em thấy loại nào dùng tốt hơn?"


"Nệm nhà chị hỏng rồi hả?" Kỷ Nhân ngạc nhiên.


"Không có, chỉ muốn đổi cái mới thôi. Em chọn cái em thích đi." Lục Gia Hòa mỉm cười.


Kỷ Nhân lập tức hiểu ý, thụ sủng nhược kinh: "Là đổi cho em hả?"


"Vẫn chưa đến nỗi ngốc lắm." Lục Gia Hòa lại thử một chiếc giường khác, "Cái này hơi cứng, em thích mềm hay cứng hơn?"


"Em thế nào cũng được, không kén chọn đâu." Kỷ Nhân vừa nói vừa tung tăng đi theo cô ngồi lên, rồi lại bật dậy, lại ngồi xuống......


Nhân viên đứng bên cạnh xem ngẩn người, không nhịn được hỏi: "Lão bản, chị có cần em giới thiệu cho hai chị không?"


"Không cần đâu, em mau lo việc khác đi, không cần ngó tụi chị làm gì." Kỷ Nhân nói.


"Vâng ạ."


Lục Gia Hòa thử nằm lên giường lăn qua lộn lại, cảm nhận một lúc, hỏi: "Cái này thế nào?"



"Được." Kỷ Nhân nghiêng người, chống cằm nhìn cô, "Chị thích là được."


"Chị là chọn cho em mà, phải để em vừa lòng mới được."


"Chị vừa lòng thì em vừa lòng."


"Không được, em cảm nhận kỹ lại đi, nhất định phải chọn đúng cái mình thích nhất." Lục Gia Hòa nghiêm túc nói.


Kỷ Nhân lại nằm xuống, lăn qua lăn lại vài vòng rồi ngồi bật dậy: "Chính là cái này đi, cái này tốt nhất."


"Thật không đó?"


"Thật sự."


Kỷ Nhân vừa nằm xuống, trong đầu liền tự động hiện lên cảnh hai người nằm trên giường, cùng nhau ôm ôm cắn cắn, rồi lại hôn hôn cái miệng nhỏ, nghĩ lại thôi cũng thấy ngọt rồi.


"Vậy chọn cái này đi, rồi mua thêm bộ chăn ga gối mới nữa." Lục Gia Hòa Hòa vỗ tay quyết định.


"Đồng ý."


Hai người vừa nghiên cứu kiểu dáng, vừa bàn bạc màu sắc và hoa văn, Kỷ Nhân chưa bao giờ dành nhiều thời gian như vậy để chọn đồ dùng giường nằm.


Nhưng nàng lại thấy rất vui.


Giờ trông bọn họ chẳng khác nào đôi vợ chồng son đang chọn đồ dùng sinh hoạt trong nhà, chuyện tuy nhỏ, nhưng thật sự rất rất hạnh phúc.


Nhân lúc không ai chú ý, Kỷ Nhân ghé sát tai cô, nhanh như chớp nói một câu: "Em nhớ chị."


"Hửm? Em nói gì?"


"Em nhớ chị."


"Không nghe rõ lắm."


"EM NHỚ CHỊ!" Kỷ Nhân nâng giọng to lên, khiến đám nhân viên gần đó đồng loạt quay lại nhìn. Nàng lập tức ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, giả vờ như chưa có gì xảy ra.


Lục Gia Hòa khẽ cười trộm, vẫy tay gọi nàng lại, ghé tai hỏi nhỏ: "Mấy ngày nay ngủ một mình được không?"


"Có thể nói là cô đơn trằn trọc suốt đêm." Kỷ Nhân ủy khuất không chịu nổi nói.


"Tối nay đến nhà chị, thử xem nệm mới thế nào?"


"Cái này chị cứ yên tâm, nệm trong siêu thị tụi em chất lượng không tệ đâu, đều được kiểm soát nghiêm ngặt, chọn từ xưởng có uy tín. Trong vòng một tháng có bất kỳ vấn đề chất lượng gì cũng đều được đổi trả." Kỷ Nhân trong phút chốc bật chế độ nhân viên bán hàng chuyên nghiệp.


"......" Lục Gia Hòa xoay người bỏ đi.


Kỷ Nhân cười khúc khích, nhanh tay nắm lấy cổ tay cô, xuyên qua đám đông, kéo cô vào văn phòng, đóng cửa lại, rồi một trận sấm rền gió cuốn ập xuống môi cô.


Lục Gia Hòa vòng tay qua cổ nàng, các ngón tay luồn qua mái tóc, khẽ xoa làm rối loạn lên.


Một lúc lâu sau, Kỷ Nhân giơ tay lau vết son dính ở khóe môi cô, cười nói: "Trêu chị thôi, chị chờ đó, tối về nhà em sẽ thử nệm thật kỹ!"


Lục Gia Hòa: "...... Em dám."


Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc Story Chương 73: Tối nay đến nhà chị thử xem nệm mới thế nào?
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...