Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc

Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi.


"Cái thẻ này chị cứ nhận đi, em cũng không làm những trò lãng mạn đâu, chị muốn mua gì thì cứ quẹt thoải mái." Kỷ Nhân quay sang chủ đề chính, ánh mắt khẩn thiết nhìn cô, "Nhận lấy đi mà~, năn nỉ chị đó."


Lục Gia Hòa không nhịn được buồn cười: "Em cho chị tiền mà còn năn nỉ chị hả?"


"Đây là tấm lòng của em, em cũng không biết tặng chị cái gì cho đúng." Kỷ Nhân ủy khuất nói.


"Em không cần nghĩ nhất định phải đáp lễ đâu, cái vòng tay kia dù sao để cũng là để thôi, để qua chỗ của em cũng khá tốt." Lục Gia Hòa đặt tấm thẻ lại vào hộp. Cô biết Kỷ Nhân tiết kiệm thành tính cách, tấm thẻ này chắc chắn quan trọng với nàng, nên làm sao cô dám dễ dàng nhận được.


"Nếu em thật sự muốn tặng chị quà, thì tặng chị một bó hoa đi." Lục Gia Hòa nói.


"Tấm thẻ này còn giá trị hơn hoa nhiều mà."


"Nhưng chị chỉ muốn hoa. Ngay bây giờ. Ngay lập tức. Ngay tức khắc!"


Kỷ Nhân lập tức đứng bật dậy, túm lấy áo khoác, vội vã chạy ra ngoài.


Lục Gia Hòa tựa vào ban công, nhìn bóng người nàng như cơn gió lướt trên nền tuyết chạy vội ra ngoài, đuôi mắt nhuốm đầy ý cười.


Kỷ Nhân chạy quanh mấy cửa hàng mới mua được hoa hồng đỏ, vội vã trở về nhà, nhưng về đến nơi thì phát hiện trong nhà không có ai.


Nàng nhanh chóng gọi điện cho Lục Gia Hòa: "Chị ở nơi nào rồi?"


"Yến Tử vừa tới tìm chúng ta, nói lẩu nấu xong xuôi hết rồi, nên chị xuống trước cùng mấy em ấy." Lục Gia Hòa nói.


Kỷ Nhân lại sốt ruột, chạy đến cửa nhà Yến Tử, nhấn nhấn chuông cửa.


"Tới rồi." Yến Tử mở cửa, thấy một bó hoa hồng tươi đẹp ướt át, mắt sáng rực, mừng rỡ đưa tay, "Wow, đến chơi thì đến chơi thôi, chị còn còn mang theo ——"


"Em tránh ra." Kỷ Nhân lạnh lùng vô tình nói, sau đó chen thẳng vào cửa nhà, đi thẳng vào phòng khách, hiến bó hoa cho Lục Gia Hòa.


Lục Gia Hòa đang rót rượu, quay đầu nhìn nàng, cười ngâm ngâm rồi nhổ nút chai, sau đó nhận lấy hoa: "Đẹp quá, cảm ơn em, chị thích lắm."


"Chị thích là tốt rồi." Kỷ Nhân vui sướng hiện rõ trên mặt.


Yến Tử chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, cả kinh há hốc mồm: "Chị được đó, biết làm mấy chiêu này rồi. Đổng Tường, anh mau học hỏi chị đi!"


Đổng Tường cũng trợn mắt há hốc mồm: "Đây vẫn là Nhân tỷ mà em biết sao? Không phải bị ai dựa chứ?"


"Mặc kệ cô là ai, mời cô nhanh chóng ra khỏi người bà chị của tôi đi." Yến Tử nói.


Kỷ Nhân chẳng thèm để ý hai diễn viên kịch này, nhìn Lục Gia Hòa mở chai rượu, nói: "Hai đứa chỉ lấy rượu này ra để chiêu đãi à?"


"Nhà em chỉ có điều kiện thế này thôi, nếu chị không ưng thì đem chai rượu trân quý của chị lấy ra đi a." Yến Tử nói.


Kỷ Nhân quay người chạy về nhà lấy rượu.


"Ui mẹ ơi, sợ hết hồn." Yến Tử kinh ngạc không thôi, quay đầu chia sẻ với Lục Gia Hòa tâm trạng khó tin của mình lúc này, "Chị ấy tự giấu mấy chai rượu ngon, tính toánh chỉ dành đãi cho khách VIP, ngày thường động vào cũng không cho bọn em động, hôm nay không phải tết không phải lễ gì, mà lại sẵn sàng lấy ra!"


"Chắc chắn là vì bác sĩ Lục đến chơi." Đổng Tường nói.


"Gia Hòa tỷ, bọn em thật sự là dính ánh sáng của chị!"



Hai người kẻ xướng người họa, khiến Lục Gia Hòa bị chọc cười: "Được rồi được rồi, tôi biết các em yêu thương tỷ tỷ mình cỡ nào rồi."


Yến Tử cười khặc khặc: "Chị ấy thích chị thật đấy, mà chị ấy từ trước đến giờ chẳng quan tâm nghi thức gì đâu, thậm chí với bản thân còn rất keo kiệt nữa."


Lục Gia Hòa nghĩ thầm nếu kể chuyện Kỷ Nhân đưa tấm thẻ cho cô, khẳng định là dọa hai người này sốc nhảy dựng.


Cô tự tưởng tượng cảnh tượng đó một lần, rồi tự mình vui vẻ.


Khi Kỷ Nhân vừa mang rượu đến, Yến Tử và Đổng Tường vội vã mở chai, sợ Kỷ Nhân đổi ý lại thu đi mất.


Bàn ăn tràn ngập đồ ăn, đợi nồi lẩu sôi, Yến Tử liền nâng ly chúc mừng: "Nào nào, chạm ly cái nào, hoan nghênh Gia Hòa tỷ gia nhập hội bọn em!"


"Còn nhờ mọi người chiếu cố nhiều nha." Lục Gia Hòa mỉm cười giơ ly.


"Chị quá khiêm tốn rồi, là bọn em phải nhờ chị chiếu cố mới đúng." Yến Tử vui vẻ hớn hở nói.


"Vậy thì chiếu cố lẫn nhau đi!" Kỷ Nhân tổng kết từ ngữ, hào sảng uống cạn ly rượu.


Lục Gia Hòa nhìn ly của nàng: "Em đừng uống quá mạnh vậy."


"Không say đâu, yên tâm đi, huống chi chỉ có mấy đứa mình thôi, say cũng không sợ." Kỷ Nhân thoải mái nói.


"Đúng rồi đúng rồi, hôm nay vui, chúng ta cứ uống thoải mái không say không về!" Yến Tử hào hứng hô to.


Bàn cơm một mảnh hoan thanh tiếu ngữ, thấy rõ mọi người đều thực sự phấn khích, tửu lượng tốt nhất là Đổng Tường và Kỷ Nhân, hai người cứ thế bất tri bất giác tranh nhau uống rượu.


Lục Gia Hòa vì ngày mai phải đi làm nên không dám mê rượu, chỉ thỉnh thoảng uống vài ngụm. Nhưng rượu này thật sự ngon, nếu không có điều kiêng kị, cô thật sự cũng muốn uống đến tận hứng.


Bàn ăn một mảnh hỗn loạn, Yến Tử cũng hơi say, nhưng còn miễn cưỡng tỉnh táo đưa mọi người sang phòng khách.


Lục Gia Hòa định giúp cô ấy dọn bàn, nào ngờ lại bị Kỷ Nhân kéo kéo cánh tay, rúc vào bên người, không cho cô đi.


Lục Gia Hòa ngượng ngùng cười với Yến Tử.


"Không sao đâu, Gia Hòa tỷ chị cứ ngồi yên đó đi, em chỉ thu dọn mấy cái này vào bếp thôi mà, rửa bát là việc của Đổng Tường." Yến Tử nói xong, lại nhìn hai người mơ màng kia, "Xong rồi, hai người này say thật rồi."


"Chị em uống say rồi thì có phát điên không?" Lục Gia Hòa tò mò hỏi.


Người ta có câu: 'rượu phẩm thấy nhân phẩm', mà Kỷ Nhân lại thường xuyên đi giao tế, Lục Gia Hòa khá tò mò Kỷ Nhân say rượu sẽ như thế nào.


"Chị ấy giờ đã rất ít say, có tiệc tùng gì là mang Đổng Tường đi chắn rượu, nếu một mình thì cũng sẽ kiểm soát tửu lượng, cơ bản không uống đến bất tỉnh." Yến Tử nhìn người đang dựa vào Lục Gia Hòa, bỗng nhiên cười khẽ, "Chị ấy dù có say thì cũng hầu như không phát điên đâu, chỉ là...... Trở nên rất thích khóc."


"Thích khóc?" Lục Gia Hòa cười nói, "Em ấy không say cũng hay khóc mà, vừa rồi còn khóc một trận nữa kìa."


"Không thể nào?! Hai chị em mình đang nói cùng một người sao?!" Yến Tử kinh ngạc nói, "Từ nhỏ đến lớn, em chỉ thấy chị ấy khóc đúng một lần, đó là lúc mẹ em mất."


Lục Gia Hòa ý cười hơi phai, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Kỷ Nhân, nói: "Có thể em ấy phải gánh vác trọng trách gia đình, ngụy trang thành một gia trưởng không được phép khóc."


Yến Tử thở dài: "Thật ra bọn em đều biết chị ấy vất vả khổ sở bao nhiêu, nhưng chị ấy chưa bao giờ nói với bọn em. Từ khi em phát hiện chị ấy uống say sẽ khóc, rất nhiều lần muốn chuốc say chị ấy, nhưng mà chưa thành công, thậm chí cả cơ hội say cũng không cho bọn em......"


"Thật ngưỡng mộ các em, có tỷ tỷ tốt như vậy."


"Đúng vậy...... Em đời này may mắn nhất, chính là có thêm cái tỷ tỷ khác cha khác mẹ này. Gia Hòa tỷ, hai chị nhất định phải hạnh phúc nha." Yến Tử thành khẩn nói.



Hai người đưa Kỷ Nhân về nhà, Lục Gia Hòa ở lại chăm sóc, bảo Yến Tử về trước.


Kỷ Nhân nằm lên giường, Lục Gia Hòa xoay nàng lại, lấy khăn ấm lau mặt và tay cho nàng.


Kỷ Nhân mơ màng mở mắt ra, tầm nhìn mơ hồ một lúc sau mới lấy nét được: "Ủa, bác sĩ Lục, chị đến rồi hả."


"Đúng vậy, hoan nghênh không?"


"Hoan nghênh hoan nghênh, trong nhà không có gì ngon để tiếp đãi chị, chị cứ tự nhiên nha......" Kỷ Nhân trở mình, quần áo bị cô kéo lên.


Khăn ấm lau lau trên người khiến Kỷ Nhân thấy hơi ngứa, cười tránh né: "Bác sĩ Lục, chị đang làm gì đó?"


"Lau người cho em đó, còn quần thì tự cởi ra đi."


"Okeee~" Kỷ Nhân mềm như bông cởi xong quần, nhìn cô, "Sao chỉ có mình em cởi vậy?"


Lục Gia Hòa bẻ chân nàng ra tiếp tục lau, trên đùi có mấy vết sẹo nhỏ, không nhịn được hỏi: "Những vết thương này là sao vậy?"


"Ồ...... Quên mất rồi." Kỷ Nhân minh tư khổ tưởng, nghĩ nghĩ một hồi rồi lăn ra ngủ luôn.


Thấy vậy, Lục Gia Hòa cũng yên tâm rồi, xem ra thật sự không uống say phát điên, nên mặc đồ ngủ cho nàng, xong rồi đi tắm.


Quay lại phòng thì lại phát hiện trên giường không thấy bóng người đâu.


Cô hoảng hốt chạy ra ngoài, nghe cửa phòng cách vách có động tĩnh, quay đầu vừa thấy Kỷ Nhân đang ngồi xổm trên mặt đất, dùng sức mở chiếc hộp sắt kia, dù thế nào cũng mở không ra.


"Em đang làm gì đó?" Lục Gia Hòa ngồi xổm bên cạnh nàng hỏi.


"Tìm thẻ." Kỷ Nhân cũng không ngẩng đầu lên, nhe răng trợn mắt với cái nắp hộp.


"Tìm thẻ làm gì?"


"Tặng người."


"Tặng cho ai?"


"Bạn gái."


Lục Gia Hòa khóe miệng cong lên: "Nhất định phải tặng người đó sao?"


"Đúng vậy." Kỷ Nhân gật gật đầu: "Phải tặng cho chị ấy."


"Tại sao vậy?"


"Phải đối với chị ấy thật tốt."


Lục Gia Hòa trong lòng ấm áp, lấy hộp sắt từ tay nàng đi, nắm lấy tay nàng nói: "Không cần đưa đâu, cô ấy đã biết em đối với cô ấy thật tốt rồi."


Kỷ Nhân cau mày, quay đầu nhìn cô, ngây người một lúc lâu, trong mắt bỗng nhiên hiện lên thần thái khác thường: "Sao chị giống y chang bạn gái của em quá vậy!"


"Đúng vậy!"


"Sớm!"



"Em thích chị!"


"Chị cũng thích em!"


Hai người càng hô càng to, Lục Gia Hòa bật cười trước tiên, sau đó ra hiệu cho Kỷ Nhân nhỏ giọng chút, đừng làm phiền hàng xóm, sau đó nắm tay nàng: "Đi, chúng ta về ngủ thôi."


"Okieee!"


Nằm lên giường, Lục Gia Hòa nhìn Kỷ Nhân đang cười tủm tỉm, nghĩ bụng, này cũng không giống triệu chứng hay khóc.


"Ngủ đi, ngủ ngoan nha." Lục Gia Hòa tắt đèn.


"Đừng!"


"Làm sao vậy?" Lục Gia Hòa lập tức bật đèn.


"Em muốn nhìn chị, vẫn muốn nhìn chị, chị đừng đi."


Lục Gia Hòa nghiêng người sang, gối đầu trên tay, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, nhàn nhạt cười: "Chị sẽ không đi đâu."


"Thật sao?"


"Ừm, chị sẽ luôn ở đây bên em."


"Sau này cũng không đi chứ?"


"Không đi."


Kỷ Nhân mũi chua xót, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống.


Lục Gia Hòa giữa đôi mày nhăn lại, nước mắt này đến cũng quá đột ngột rồi, vội vàng lau nước mắt cho nàng: "Sao vậy em?"


Kỷ Nhân rúc vào vai cô yên lặng khóc.


Lục Gia Hòa vỗ vỗ đầu nàng, hỏi: "Em là lại cảm động sao?"


Kỷ Nhân không nói gì, chỉ làm động tác gật gật đầu.


Lục Gia Hòa suy nghĩ một lát, hỏi tiếp: "Nếu có một người phụ nữ khác cũng đối với em thật tốt, khiến em thật cảm động, em sẽ thích cô ấy chứ?"


Kỷ Nhân dường như đang thật nghiêm túc tự hỏi, qua hơn mười mấy giây, mới lắc đầu.


"Tại sao?"


"Toàn thế giới, chị là tốt nhất." Kỷ Nhân bình thản đáp.


Lục Gia Hòa không tiếng động nở nụ cười, nâng mặt nàng lên, hôn khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của nàng, sau đó hôn xuống môi nàng.


Ai ngờ lần này như pháo hoa bùng nổ, một phát không thể vãn hồi, Kỷ Nhân lật người qua nhiệt liệt hôn tới, mặc dù say, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến khả năng, thậm chí còn có vẻ phát huy vượt mức bình thường.


Đợi Lục Gia Hòa phản ứng lại thì đã vô lực phản kháng.


Khi Lục Gia Hòa ch** n**c mắt sinh lý, vẻ mặt Kỷ Nhân còn mờ mịt hỏi: "Sao chị cũng khóc rồi, có phải em làm không tốt không?"



Lục Gia Hòa hô hấp càng ngày càng gấp, căn bản nói không ra một câu hoàn chỉnh, cho đến một loạt tiếng th* d*c dần cao lên khiến Kỷ Nhân cũng kinh động.


Kỷ Nhân cúi đầu nhìn dáng vẻ bất lực của cô, hỏi: "Chị ổn không vậy?"


"Chị ổn...... Chị rất ổn."


Kỷ Nhân vừa nghe, càng vui vẻ: "Vậy để em làm chị tốt hơn nữa!"


"Không phải, bây giờ? Em làm chị sắp lên cơn suyễn rồi —— ưm!"


......


Hôm sau, Kỷ Nhân ngồi dậy, xoa xoa đầu, vẫn còn hơi choáng váng.


Bên cạnh không có người, nhưng Kỷ Nhân nhớ rõ là Lục Gia Hòa đưa nàng về, còn có ấn tượng cùng nhau tắm rửa nữa.


Chắc là cô đi làm rồi.


Nàng nhìn điện thoại, không có gì gấp tìm nàng, nên lại ngã xuống tiếp tục ngủ nướng.


Lại tỉnh dậy lần nữa thì đã giữa trưa rồi.


Lâu lắm mới có cảm giác được ngủ tẹt ga như vậy.


Lúc mặc quần áo thì bỗng phát hiện trên vai có dấu răng.


Kỷ Nhân càng thêm chắc chắn hai người tối qua khẳng định có làm rồi.


Chậc chậc chậc, xem ra làm bác sĩ Lục kích động đến mức cắn người luôn rồi.


Buổi chiều nàng đi chi nhánh mới bận rộn một hồi, xong thì đến bệnh viện đón Lục Gia Hòa tan làm.


Cửa xe mở ra, Lục Gia Hòa ngồi vào, Kỷ Nhân thuần thục đưa bình giữ nhiệt qua: "Tối qua chị vất vả rồi."


"Biết thì tốt." Lục Gia Hòa nhận bình nước, uống một ngụm.


"Hôm nay em dậy, cả người như tan thành từng mảnh rồi á." Kỷ Nhân cười hì hì nhìn cô, "Em tối qua uống say, chắc chị làm không ít chuyện xấu trên người em đúng không? Làm mấy lần?"


"Phụt ——" Lục Gia Hòa phun nước ra.


"Đừng kích động vậy, em chỉ hỏi thôi mà." Kỷ Nhân cầm khăn giấy lau miệng cho cô.


"Chị thật muốn phun nước chết em." Lục Gia Hòa nói.


Kỷ Nhân hừ hừ nói: "Đồ vô lương tâm, tối qua mới khi dễ người ta đến eo đau chân mỏi, hôm nay còn muốn phun người ta nữa."


"Em eo đau chân mỏi là do chị làm?!" Lục Gia Hòa không kịp nghĩ mà nói nàng.


Nhưng Kỷ Nhân muốn nghe: "Vậy chứ do ai làm?"


"Còn có thể là ai làm, đương nhiên là do chính em làm."


Kỷ Nhân ngờ nghệch ra: "Em làm... chính em?!"


"......"


Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc Story Chương 72: Tối qua chị vất vả rồi.
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...