Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn)
Sau ngày khai trương, Kỷ Nhân gần như mỗi ngày đều phải chạy sang chi nhánh mới để trông nom. Không có chuyện gì to tát, chủ yếu là những vấn đề vặt vãnh.
Nhân viên mới làm việc chưa thành thạo, tay chân còn chậm chạp, thậm chí có người làm chưa được mấy ngày đã xin nghỉ.
Mấy ngày nay, Kỷ Nhân liên tục giám sát công việc, sắp xếp nhân sự, đồng thời tăng cường đào tạo cho nhân viên mới.
Mỗi ngày đi sớm về khuya, lại thêm việc Lục Gia Hòa phẫu thuật không theo giờ giấc cố định, hai người đều bận rộn, mỗi ngày chỉ có thể gọi video với nhau trước khi ngủ thôi.
"Cuối tuần em có rảnh không?" Lục Gia Hòa tựa đầu vào giường hỏi. "Muốn đến nhà chị ăn cơm không?"
"Em không chắc mình có thể sắp xếp được thời gian hay không nữa."
"Cố gắng thu xếp đi, chủ nhật gặp nhau."
"Okie chị."
"À đúng rồi, rủ cả Yến Tử và Đổng Tường đi, cùng nhau ăn cơm cho vui."
"Đây là ý của chị hay của Liễu lão sư vậy? Dì đồng ý chưa?" Kỷ Nhân tò mò hỏi.
"Đương nhiên là đã được mẹ chị phê chuẩn rồi."
"Tuyệt quá!" Kỷ Nhân vui mừng hớn hở báo tin cho Yến Tử ngay.
Tuy nhiên đến chủ nhật, Yến Tử và Đổng Tường đều phải làm ca, chỉ có thể sắp xếp thời gian ăn trưa thôi.
Còn Kỷ Nhân thì sáng sớm đã đến đón Lục Gia Hòa. Nàng đến sớm quá, Lục Gia Hòa mới vừa ăn xong bữa sáng, chuẩn bị đi rửa bát.
"Để em làm cho." Kỷ Nhân vừa định đi rửa tay, tiện tay cầm lấy bát của Lục Gia Hòa luôn.
Lục Gia Hòa hơi hơi mỉm cười: "Hôm nay có kế hoạch gì không?"
"Không có kế hoạch gì cả, nghe theo chị, chị muốn làm gì thì em làm đó." Kỷ Nhân nói.
"Em có muốn làm gì đặc biệt không?"
"Sao tự nhiên lại hỏi thế?" Kỷ Nhân rửa xong chén, xoay người nhìn cô, "Em thực sự không nghĩ ra được."
Lục Gia Hòa nghiêng đầu, lại hỏi: "Vậy em có muốn nhận quà không?"
"Quà gì?"
Thấy Kỷ Nhân vẻ mặt ngơ ngác, Lục Gia Hòa bật cười, búng nhẹ vào trán nàng: "Hôm nay là sinh nhật của em đấy, em không nhớ sao?"
Kỷ Nhân sững sờ, liếc mắt nhìn lịch, mới nhớ ra hôm nay đúng là sinh nhật mình.
"Đây là sinh nhật đầu tiên của em kể từ khi chúng ta ở bên nhau." Lục Gia Hòa nói rồi ngẩng đầu lên, hôn nhẹ lên môi nàng, "Bảo bối, sinh nhật vui vẻ."
"Em lâu lắm rồi không mừng sinh nhật." Kỷ Nhân cảm thấy ấm áp trong lòng, hạnh phúc ôm lấy Lục Gia Hòa.
"Đi mở quà đi." Lục Gia Hòa nói.
"Còn có quà nữa sao?!" Kỷ Nhân ngạc nhiên kêu lên.
"Trong thư phòng đó."
Kỷ Nhân lập tức chạy vào thư phòng, trên bàn đặt mấy chiếc hộp.
"Hộp nào vậy chị?"
"Tất cả đều là của em." Lục Gia Hòa mỉm cười ngồi xuống, nhìn Kỷ Nhân vui vẻ mở những món quà.
"Đôi găng tay này ấm quá." Kỷ Nhân đeo vào tay, lông mềm mại áp vào da, lập tức ấm áp lên.
"Trời lạnh thế này mà em đi ra ngoài cũng không biết đeo găng tay." Lục Gia Hòa xoa nhẹ bàn tay của Kỷ Nhân, lấy từ trong ngăn kéo một tuýp kem dưỡng da tay, bôi cho nàng.
Trước đây Kỷ Nhân sống quá đỗi bê tha, lại cảm thấy găng tay đeo vào tháo ra thật phiền phức, chỉ cần đừng bị đóng băng, thì cũng không sao cả.
Nhưng giờ khác rồi, nàng nghiêm túc bảo đảm: "Em về sau sẽ chăm sóc tay tốt hơn, em muốn làm chị thoải mái."
Lục Gia Hòa nghẹn lời, cười không thành tiếng nâng mi mắt lên, nắm lấy bàn tay kia của Kỷ Nhân, gỡ găng tay xuống, nắm lấy ngón tay nàng, thong thả l**m nhẹ.
Kỷ Nhân tim đập loạn xạ, không thể chờ được nữa, cúi đầu xuống muốn hôn Lục Gia Hòa, nhưng lại bị cô đẩy ra.
"Còn quà khác nữa đó." Lục Gia Hòa cười nhẹ.
Kỷ Nhân vừa ngứa ngáy vừa tò mò, tiếp tục mở quà, có giày, khăn quàng cổ, còn cả vài bộ nội y.
Kỷ Nhân đưa lên trước ngực ướm thử: "Có phải hơi mỏng quá không?"
Lục Gia Hòa bật cười: "Tối nay mặc cho chị xem."
"Buổi tối còn phải mặc sao? Em tưởng chị thích em không mặc hơn chứ?"
Lục Gia Hòa nhướng mày: "Khó có thể phản bác."
Kỷ Nhân nhìn chiếc hộp nhỏ cuối cùng, mở ra, trong nháy mắt sững sờ cả người.
Bên trong là một tấm ảnh ghép.
Trên ảnh là hai người năm mười sáu mười bảy tuổi, một cô gái nhìn vào máy ảnh một cách căng thẳng, biểu cảm ngốc nghếch sợ sệt; một cô gái mặc đồng phục học sinh, nụ cười rạng rỡ, nắm tay người bên cạnh.
Kỷ Nhân nhận ra chính mình trong tấm ảnh, là từ bức ảnh gia đình trên bàn làm việc bị cắt xuống.
"Cái này là chị lấy hai tấm ảnh sao chép rồi ghép đó." Lục Gia Hòa cười nói, "Trước đó em chẳng phải muốn xem ảnh cấp ba của chị sao? Đây là ảnh chụp tốt nghiệp với ba mẹ chị, vừa hay ghép lại là vừa khít. Xem nè, chị còn đang nắm tay em đó."
Kỷ Nhân nhìn chằm chằm hai bàn tay trong ảnh, lại phát hiện chỗ ngón tay mình còn một chiếc nhẫn.
Nàng tháo nhẫn xuống, tò mò hỏi: "Cái này là?"
"Quà đó." Lục Gia Hòa lấy chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay Kỷ Nhân. "Về sau khi đi ra ngoài giao lưu, hoặc có mỹ nữ nào tiếp cận em, em cứ đưa nhẫn cho họ xem, nói cho họ biết đây là ai tặng em."
"Là bạn gái em tặng!" Kỷ Nhân trả lời ngay lập tức.
"Đúng vậy, ngoan quá."
Kỷ Nhân sờ sờ chiếc nhẫn, khóe miệng cười cong đến không hạ nổi: "Cảm ơn món quà này của chị."
"Thích không?"
"Thích chứ, chị tặng gì em cũng thích, thậm chí chị không tặng gì em cũng thích, em chỉ cần chị thôi, chỉ cần là chị, em đều rất thích!"
Hai người ở trong thư phòng quấn quýt một hồi, Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, sửa sang lại quần áo và tóc: "Đi thôi, chúng ta phải xuất phát rồi."
"Okie."
"...... Em có thể buông chị ra chưa?"
"Không nỡ buông~." Kỷ Nhân ôm cô chặt không buông.
"Được rồi." Lục Gia Hòa vuốt má Kỷ Nhân nói. "Chúng ta cứ ở đây chậm rãi chơi tiếp, để mẹ chị lát nữa tới mời chúng ta đi ăn cơm hen?"
"Đi ngay đi ngay!" Kỷ Nhân lập tức kéo cô chạy một mạch tới nhà họ Lục.
Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm của cơm, Kỷ Nhân lập tức lao thẳng vào bếp: "Chú ơi, Liễu lão sư ơi, con đến giúp đây ạ."
"Không cần không cần, hôm nay con là 'thọ tinh', cứ ngồi chờ thưởng thức món ngon là được." Liễu Gia cười nói.
"Thọ tinh gì chứ, khó được cơ hội thế này, con còn muốn học thêm vài món nữa đó." Kỷ Nhân nói.
Giáo sư Lục lập tức lên tiếng: "Vậy con tới giúp chú cắt đám hành tây này đi, chú sắp khóc không chịu nổi rồi."
Kỷ Nhân cười khanh khách, nhận dao loảng xoảng loảng xoảng cắt xong, lập tức vừa khóc lóc vừa chạy đi tìm khăn giấy.
Ba người trong bếp cười ầm lên.
"Các em con khi nào đến đây?" Liễu Gia hỏi.
"Hai đứa nó đã xuất phát rồi ạ." Kỷ Nhân nhìn tin nhắn trên điện thoại, sau đó lại đi đến bên cạnh Liễu Gia hỏi: "Liễu lão sư, sao dì lại nghĩ đến việc rủ mấy đứa em con đến ăn cơm vậy?"
"Còn chẳng phải sinh nhật con sao, dì đoán mấy đứa em con chắc cũng muốn chúc mừng, nên gọi cùng đến cho vui. Coi như bữa cơm đoàn viên." Liễu Gia nói.
"Vất vả chú dì quá." Kỷ Nhân cảm động nói.
"Không vất vả đâu, chỉ thêm hai bộ bát đũa thôi mà. Hơn nữa em con tính cách cũng dễ thương lắm, dì thích nhà đông người một chút, ngày thường một mình ở nhà, yên tĩnh quá."
"Vậy sau này có rảnh con sẽ thường xuyên tới bầu bạn với dì."
"Thế thì tốt quá rồi."
Không bao lâu sau, Yến Tử và Đổng Tường cũng đến.
Tuy bữa cơm này là để chúc mừng sinh nhật Kỷ Nhân, nhưng Yến Tử vẫn rất hiểu lễ nghĩa, cẩn thận mang theo quà đến, cung kính chào hỏi hai vị trưởng bối.
"Chào chú dì ạ, cảm ơn chú dì đã mời con và Đổng Tường đến nhà ăn cơm, thật là vinh hạnh quá!"
"Các con khách khí quá." Liễu Gia cười nói, "Cứ coi như nhà mình, thoải mái đi. Sớm, con dẫn mấy đứa đi chơi trước đi."
Lục Gia Hòa nhìn cặp đôi mới đến, để giảm bớt căng thẳng cho bọn họ, đề nghị: "Hai đứa có biết chơi game không?"
"Dạ, chắc chắn biết." Yến Tử nói.
"Được ạ!"
Ba người lập tức lấy điện thoại ra bắt đầu lập nhóm. Lục Gia Hòa nhìn về phía Kỷ Nhân đang ngồi ăn không ngồi rồi: "Em không chơi sao?"
"Em không biết chơi."
Lục Gia Hòa rất ngạc nhiên, Kỷ Nhân còn ngạc nhiên hơn: "Chị sao lại biết chơi game?"
"Chị không thể chơi sao?"
"Nhìn chị đâu có giống kiểu người biết chơi game, hơn nữa bình thường có thấy chị chơi đâu." Kỷ Nhân nói đầy nghi hoặc.
"Bây giờ không có thời gian thôi, hồi còn đi học chị chơi cũng ra gì lắm đó. Còn em, trông có phong thái 'đại thần' rất biết đánh người đó." Lục Gia Hòa đáp.
"Không còn cách nào, hồi tiểu học lên cấp hai, em đã mang khí chất xuất chúng rồi."
Lục Gia Hòa bật cười.
Kỷ Nhân ngồi kế bên, nhìn thao tác của Lục Gia Hòa trơn tru như nước chảy mây trôi, miệng nhỏ không ngừng lải nhải khen: "Đỉnh thật đó, đúng là chị mà! Phản ứng nhanh, đầu óc linh hoạt, dẫn team siêu cường, tay vừa dài vừa khéo, người lại còn đẹp nữa chứ."
Yến Tử, Đổng Tường: "......"
Lục Gia Hòa chỉ cười khẽ, không nói gì.
Chẳng mấy chốc, cơm đã sẵn sàng. Mọi người cất điện thoại, Kỷ Nhân đi bưng đồ ăn, Yến Tử múc cơm, Đổng Tường rót rượu, Lục Gia Hòa chia đũa, nhanh chóng gọn gàng ngăn nắp.
Liễu Gia vỗ nhẹ cánh tay Giáo sư Lục, chỉ vào mấy đứa nhỏ này: "Nhà có nhiều con như thế này, có vẻ cũng không tồi nhỉ."
"Đúng vậy." Giáo sư Lục mỉm cười. "Kỷ Nhân, con uống trà hay rượu?"
"Con uống trà với chú ạ." Được hỏi như vậy, Kỷ Nhân làm sao không đoán ra ý đồ của ông.
Giáo sư Lục vui vẻ gật đầu, lập tức đi lấy ấm trà.
"Tới nào, chúng ta cùng chúc Kỷ Nhân sinh nhật vui vẻ nhé!" Liễu Gia nâng chén nói.
Chén rượu, chén trà và cả bình giữ nhiệt cùng nhau chạm leng keng, mọi người vừa nói vừa cười ăn uống rôm rả.
Yến Tử lần đầu được ăn cơm chung với ba mẹ của Lục Gia Hòa, trong lòng âm thầm quan sát, phát hiện hai vị phần tử trí thức này thật ra rất dễ chịu, không hỏi chuyện gia đình, không hỏi việc làm, càng chẳng có màn thuyết giáo nào, chỉ toàn tâm toàn ý cùng mọi người ăn bữa cơm vui vẻ.
Liễu Gia cùng Lục Gia Hòa trò chuyện về đồ ăn trong siêu thị, còn giáo sư Lục thì ngồi một bên lột tôm, gắp thịt tôm bỏ vào chén Liễu Gia.
Trong khi đó, Kỷ Nhân đang rót thêm rượu cho Lục Gia Hòa, mà Lục Gia Hòa lại đứng lên gắp cho nàng mấy miếng thịt kho tàu, hai người ngồi xuống nhìn nhau cười tủm tỉm.
Yến Tử lặng lẽ thu hồi ánh mắt, quay đầu liếc Đổng Tường một cái.
Đổng Tường không hiểu gì, nghiêng người lại thì thầm hỏi: "Có phải quá thanh đạm không hợp khẩu vị không? Ăn chút đi, về nhà anh lại nấu thêm cho em."
Sau khi ăn xong, mọi người ngồi lại nói chuyện phiếm một lúc, Kỷ Nhân liên tục mời mọi người ăn trái cây.
"Em thật sự ăn không vào được nữa." Yến Tử nhìn quả táo trước mặt nói.
"Em, ăn thêm một quả nữa." Kỷ Nhân quật cường nói.
"Nếu không thì chị giết em đi cho rồi." Yến Tử xoa xoa bụng, nằm dài như cá khô.
Kỷ Nhân buông quả táo xuống, rút khăn giấy đưa cho cô ấy: "Lau miệng đi."
Đây đã là lần thứ tư trong bữa ăn nàng đưa khăn giấy cho Yến Tử, quá khác thường.
Yến Tử nhìn chằm chằm Kỷ Nhân mấy lần, cuối cùng phát hiện ra chỗ không đúng —— trên ngón tay trắng trẻo của Kỷ Nhân, bỗng nhiên xuất hiện một chiếc nhẫn lấp lánh.
"Chiếc nhẫn này ở đâu ra vậy?"
"Bạn gái chị tặng!" Kỷ Nhân mặt mày rạng rỡ trả lời.
Yến Tử: "......" Biết ngày mà! Hóa ra là chờ nhiêu đó thôi!
Mọi người bật cười ha hả.
Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ rồi đi lấy chiếc máy ảnh của Liễu Gia trong thư phòng ra.
"Chúng ta chụp một tấm ảnh gia đình đi."
Liễu Gia vừa chỉnh máy ảnh lên giá ba chân vừa nói: "Nào, mọi người ngồi ngay ngắn vào vị trí nào."
Năm người ngồi thành hàng, Lục Gia Hòa nhìn chằm chằm vào ống kính nhắc: "Kỷ Nhân, đừng khẩn trương nha."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Kỷ Nhân, Kỷ Nhân luống cuống: "Em, em không có khẩn trương!"
Một trận cười vang lên.
Lục Gia Hòa mỉm cười, chỉnh xong thời gian chụp, nhanh chân chạy đến ngồi bên cạnh Kỷ Nhân. Kỷ Nhân nắm lấy tay cô, nghiêng đầu nhìn, trong mắt tràn đầy cảm xúc, giọng nói lại rất nhẹ nhàng: "Cảm ơn chị."
Năm 16 tuổi, nàng chụp tấm ảnh gia đình đầu tiên, cùng Trần Duyên Hoa, Yến Tử trở thành một gia đình không hề có huyết thống nhưng gắn bó mật thiết.
Năm 32 tuổi, nàng có tấm ảnh gia đình thứ hai.
Nàng cùng Lục Gia Hòa dung nhập vào cuộc sống sinh hoạt của nhau, có chung người thân, có chung sợi dây gắn kết.
"Quá đáng lắm rồi nha, nói là chụp ảnh gia đình mà hai người lại hôn nhau thế kia?" Yến Tử nhìn bức ảnh càu nhàu.
Hai người chỉ chống cằm cười trộm.
"Chụp thêm tấm nữa." Liễu Gia nói.
Sáu người lại cùng quay về phía máy ảnh, ai nấy đều nở nụ cười hạnh phúc rạng rỡ.
Gần đến giờ đi làm, Yến Tử và Đổng Tường đành phải về trước, Kỷ Nhân tiễn hai người xuống lầu.
Đổng Tường đi trước gọi xe, Yến Tử lùi lại vài bước, thì thầm với Kỷ Nhân: "Chị ơi, em muốn kết hôn."
"Là thật sự muốn kết hôn sao?" Kỷ Nhân hỏi.
"Đúng vậy." Yến Tử gật đầu. "Trước đây em chưa từng thấy một gia đình hạnh phúc là như thế nào, hôm nay cuối cùng cũng tận mắt thấy được rồi, em hình như không còn lo lắng nữa, thậm chí còn thấy háo hức về tương lai sau này."
"Tốt rồi." Kỷ Nhân vỗ vai cô ấy, thấu hiểu hoàn toàn tâm trạng của Yến Tử, bởi vì chính nàng cũng đã trải nghiệm qua.
Tiễn xong mọi người, Kỷ Nhân trở lại học cờ tướng, lại bị giáo sư Lục dẫn đi phòng trà dạo một vòng, sau đó bị Liễu Gia kéo lên phố, mua một bộ quần áo mới.
Kỷ Nhân v**t v* bộ đồ mới tinh, nhân lúc Liễu Gia đi thanh toán, nàng quay lưng đi, vừa giơ tay lên thì trước mặt đã chìa ra một tờ khăn giấy.
"Đừng dùng tay áo, dùng khăn giấy đi, cục khóc nhè." Lục Gia Hòa cười khẽ.
"Em đâu có khóc." Kỷ Nhân cứng miệng, vừa nói vừa quệt nước mắt.
"Đúng đúng đúng, ai có thể kiên cường bằng em được." Lục Gia Hòa giơ điện thoại lên, nhanh như chớp chụp một tấm ảnh hốc mắt đỏ hồng của Kỷ Nhân, phụ họa thêm: "Ai có thể khóc đẹp bằng em được."
"Chị xóa ngay đi."
"Không xóa."
"Được, lần sau chị khóc cầu xin em, em cũng sẽ chụp lại."
"......"
Lục Gia Hòa nhìn bức ảnh, vẫn còn luyến tiếc không muốn xóa, chuyện về sau để về sau rồi tính.
"Chị sẽ không cầu xin em nữa." Cô hạ quyết tâm nói.
"Phải không?" Kỷ Nhân cong khóe môi, xoay người hướng Liễu Gia hô lớn: "Liễu lão sư, tụi con có chút việc về nhà trước một chuyến."
"Không được đâu!" Lục Gia Hòa vội vàng chạy tới ôm lấy Liễu Gia. "Mẹ ơi, chúng con không có việc gì cả, Kỷ Nhân đang trêu con! Chúng con tiếp tục đi dạo với mẹ!"
Liễu Gia bị cô ôm đến lung lay, không hiểu chuyện gì, quay đầu nhìn Kỷ Nhân, lại thấy Kỷ Nhân cười toe toét ngồi xổm trên mặt đất, càng không hiểu gì nữa.
Nhân viên cửa hàng chứng kiến cảnh này, cười nói: "Dì, dì có hai cô con gái, thật là hạnh phúc quá đi."
"Chỉ là một con gái rưỡi thôi." Liễu Gia nhìn nhân viên cửa hàng với ánh mắt nghi hoặc, cười khẽ vỗ vai Lục Gia Hòa, "Đứa này mới là con gái tôi, còn người kia là bạn gái nó."
Trời đã gần tối, mọi người trở về nhà, chuẩn bị nấu cơm tối.
Kỷ Nhân đi theo Liễu Gia vào bếp học nấu ăn, trong phòng khách đang phát tin tức, nàng nghe người dẫn chương trình phát âm chuẩn, quay đầu nhìn Lục Gia Hòa đang quét nhà trong phòng khách.
Lục Gia Hòa như có cảm giác, quay đầu nhìn về phía nàng.
Hai người cách xa nhau nhưng vẫn liếc nhìn nhau một cái, Kỷ Nhân cười thu hồi ánh mắt, tuy chẳng nói gì nhưng trong lòng đặc biệt mãn nguyện.
Lúc này, điện thoại vang lên.
Là giám đốc chi nhánh mới mở gọi đến. Sau khi nghe xong tình hình, Kỷ Nhân lập tức tắt máy: "Siêu thị có khách hàng cãi nhau đánh lộn rồi, em qua đó xử lý một chút."
"Vậy con mau đi đi, chúng ta chờ con về ăn cơm." Liễu Gia nói.
"Không cần không cần đâu ạ, con cũng không biết khi nào mới về được, mọi người ăn trước đi, đừng đợi con." Kỷ Nhân vội vã thay giày, từ chối lời đề nghị đưa đi của Lục Gia Hòa, "Ngoài trời lạnh lắm, chị ở nhà đi, em xử lý xong là về liền."
Nói xong, nàng vội vàng rời đi.
Đến nơi, thấy Đổng Tường đã nhanh chóng giải quyết xong mâu thuẫn, nhờ mọi người khuyên can, hai khách hàng cuối cùng cũng rời đi.
Kỷ Nhân như cởi bỏ gánh nặng, nhẹ nhõm thở phào, quay đầu nhìn Đổng Tường: "Chú làm tốt lắm."
Đổng Tường ngượng ngùng cười: "Đều học theo chị thôi mà."
Bởi không có ba mẹ, nàng luôn coi Yến Tử như nửa em gái, nửa con gái trong nhà, luôn cảm thấy Yến Tử và Đổng Tường như những đứa trẻ trong mắt mình.
Bất tri bất giác, những đứa nhỏ ấy cũng sắp kết hôn rồi, cũng có thể giúp nàng giải quyết công việc. Trong lòng Kỷ Nhân bỗng nảy ra một ý tưởng ——
Có lẽ nàng có thể dần dần thả lỏng, không cần phải tự mình làm mọi việc nữa. Vừa cho mấy đứa em cơ hội rèn luyện, vừa có thể dành nhiều thời gian hơn để sống tốt hơn, để dành thời gian cho Lục Gia Hòa nhiều hơn.
"Sau này những việc nhỏ thế này cứ giao cho em đi, Nhân tỷ, chị cứ yên tâm ăn sinh nhật đi." Đổng Tường nói.
"Được, vậy chị đi đây." Kỷ Nhân quay người rời đi, đi qua khu đồ gia dụng, bỗng nhiên bị một chiếc bình hoa hấp dẫn ánh mắt.
Bình hoa này công nghệ làm rất đẹp, kiểu dáng độc đáo, rất tinh xảo.
Lục Gia Hòa hay mua hoa về cắm, chắc chắn sẽ thích chiếc bình này.
Kỷ Nhân lập tức nhờ nhân viên gói bình hoa lại.
"Ơ, Nhân tỷ cũng thích hoa sao?" Nhân viên này chuyển từ cửa hàng cũ sang, quen với nàng cũng lâu lắm rồi, không thể không trêu chọc vài câu.
"Không thể nào, tôi mới không thích, mấy ngày là héo rồi, thật là lãng phí tiền." Kỷ Nhân nói.
"Vậy sao còn mua bình hoa làm gì?"
"Bạn gái tôi thích hoa."
"Cái gì!?" Nhân viên sửng sốt.
"Cẩn thận đấy, đừng làm rơi nó." Kỷ Nhân vội vàng đỡ lấy bình hoa.
"Vâng vâng!" Nhân viên công tác vội vàng gói cẩn thận, thật cẩn thận, "Bạn gái chị là ai vậy?"
"Chính là người bạn mỹ nữ mà mấy người hay lén bàn tán sau lưng đó."
Nhân viên chấn động, nhìn kỹ khuôn mặt nàng, rồi bỗng cười, liên tục giơ ngón cái lên: "Xứng đôi, rất xứng đôi!"
Kỷ Nhân kiêu hãnh như đại khổng tước, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực rời đi, bước ra cửa lớn. Một cơn gió lạnh ùa tới, nàng quấn chặt quấn chặt chiếc khăn quàng cổ Lục Gia Hòa tặng, lấy điện thoại ra gọi.
"Cả nhà ăn cơm chưa?" Nàng hỏi.
"Chưa đâu, chờ em về ăn cùng." Lục Gia Hòa ở đầu dây bên kia nói.
"Thật xin lỗi, em về liền!" Kỷ Nhân nắm chặt điện thoại, ba bước gộp làm hai chạy lao xuống bậc thang.
"Em đi chậm thôi, cẩn thận trơn." Lục Gia Hòa nói.
"Rõ rồi." Kỷ Nhân vừa nói xong, lại cảm thấy không đúng, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn khắp xung quanh, "Chị đang ở đâu vậy?"
Lục Gia Hòa cười khẽ.
"Gia Hòa?" Kỷ Nhân chạy về phía bóng tối ven đường, không thấy bất cứ ai, lại xoay người tìm kiếm khắp nơi.
"Bác sĩ Lục...... Lục Gia Hòa...... Lục Sớm!" Nàng vừa đi tìm vừa gọi tên đối phương, dừng một chút, rồi dùng hết hơi hét lên một tiếng, "Vợ ơiiiii!!!"
Điện thoại bên kia vang lên tiếng cười của Lục Gia Hòa: "Kêu ai là vợ đó?"
"Kêu chị! Chị ra đây đi, em muốn gặp chị!"
"Ngốc à, trời lạnh thế này, tất nhiên là chị ngồi trong xe chờ em rồi." Lục Gia Hòa cười nói.
Kỷ Nhân lập tức quay người nhìn về phía bãi đỗ xe. Ngay lập tức, Lục Gia Hòa bước xuống từ trong xe, trên tay còn cầm một bó hoa, đứng yên tại chỗ, mỉm cười nhìn nàng.
"Chị...... bó hoa này là......"
"Chợt nhớ ra là chưa từng tặng hoa cho em, thích không?" Lục Gia Hòa hỏi.
Kỷ Nhân nhìn bó hoa kia, đã có thể tưởng tượng đến vẻ héo úa của chúng sau vài ngày.
Nhưng lúc này thì sao?
Chúng đang thật xinh đẹp. Chúng được người xinh đẹp nhất ôm trong lòng, mang theo cả một tình yêu ấm áp bước đến trước mặt nàng, đẹp đến mức khiến người ta muốn khóc.
Lục Gia Hòa thấy nàng vẫn đứng sững sờ tại chỗ, gọi: "Lại đây nhanh lên, chúng ta về ăn cơm."
"Em tới đây."
Chỉ trong chớp mắt, Kỷ Nhân đã lao tới.
Mặt đất trơn ướt, nhiều lần suýt trượt ngã.
Lục Gia Hòa nhìn nàng từ xa lao tới, dùng hết sức, nghiêng ngả, lảo đảo nhưng vẫn chạy như bay về phía mình.
Ngay khi Kỷ Nhân gần tới, Lục Gia Hòa mở rộng đôi tay, vững vàng đón lấy nàng.
[Hoàn chính văn]
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Đánh giá:
Truyện Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Story
Chương 75: Chạy như bay về phía người. (Hoàn chính văn)
10.0/10 từ 44 lượt.
