Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 97: Có mệt không?
Kiều Dĩ Miên thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tuy cô cũng muốn xuống núi sớm nhưng lại không muốn để Từ Dật Châu đến đưa ô.
Tưởng tượng ra cảnh đó, chắc chắn là rất kỳ cục.
Hơn nữa cô tin rằng đại lãnh đạo tuyệt đối không muốn nhìn thấy Từ Dật Châu ở đây.
Nhớ đến trò “mạo hiểm” chưa hoàn thành lúc nãy, Kiều Dĩ Miên không muốn đối mặt với anh ngay, giả vờ nhắn tin kéo dài thời gian.
Không ngờ chưa đầy hai ba phút, điện thoại lại reo.
Lần này là Đàm Thạc gọi.
“Tiểu Kiều, mưa to quá, hoạt động ngoài trời buổi chiều bị hủy rồi, giờ nhân viên đang tổ chức cho mọi người lên xe về, em đang ở đâu?”
Kiều Dĩ Miên nhìn mưa vẫn xối xả không ngớt, do dự trả lời: “Em vẫn đang ở ngoài, chắc một lúc nữa chưa về được ngay.”
Đàm Thạc không nghĩ nhiều: “Thế được rồi, anh lên xe về trước, có mấy người cũng đang chơi gần đây, chưa về kịp đâu. Bên này bảo sẽ để lại một chiếc xe, lúc đó em về cùng họ nhé.”
“Vâng, thế về rồi liên lạc sau ạ.”
Cúp điện thoại, Kiều Dĩ Miên mới quay người đi về phía Lê Diệu: “Họ về cả rồi, chúng ta làm sao bây giờ?”
Lê Diệu vẻ mặt thản nhiên: “Anh bảo người mang ô đến.”
“Ồ...” Kiều Dĩ Miên do dự một chút, ướm hỏi: “Nếu để người khác nhìn thấy hai chúng ta ở đây... có phải không hay lắm không?”
Lê Diệu bị cô chọc cười: “Tại sao không hay?”
Ánh mắt anh hạ xuống, dừng lại trên đôi môi hồng hào của cô gái nhỏ, cố ý nhìn thêm hai lần, hỏi lại: “Chúng ta làm chuyện gì mờ ám à?”
Làm hay không làm, trong lòng anh không có số à?
Kiều Dĩ Miên lườm anh một cái, đi sang một bên ngồi xuống.
Thấy cô gái nhỏ vừa xấu hổ vừa tức giận, đại lãnh đạo đành đứng dậy đi đến bên cạnh, ngồi xuống cạnh cô.
“Cô Kiều, người muốn giấu giếm quan hệ bây giờ hình như không phải là anh.”
“Chúng ta vốn dĩ có quan hệ gì đâu.” Kiều Dĩ Miên lầm bầm: “Có gì đâu mà giấu với chả giếm.”
“Ồ đã vậy thì chẳng có gì hay với không hay cả.” Lê Diệu kéo dài giọng, dùng lời cô kết luận: “Dù có bị bắt gặp cũng chẳng sao...”
Nói rồi, anh đưa tay đặt lên gáy cô, nhẹ nhàng bóp hai cái, trêu chọc: “Cô Kiều nhà ta, cây ngay không sợ chết đứng.”
Gáy truyền đến cảm giác tê dại, Kiều Dĩ Miên theo bản năng rụt cổ lại.
Lại vì câu nói đùa cợt của anh mà xấu hổ đỏ bừng mặt.
Cô muốn tránh sự kìm kẹp của anh nhưng đối phương lại dùng chút sức kéo cô về phía trước.
Mặt đối mặt gần trong gang tấc, hơi thở quấn quýt, ánh mắt nóng bỏng va vào nhau, b*n r* tia lửa.
Dù mưa xuân ngoài đình rả rích cũng không thể làm nguội đi hơi nóng đang dần tăng lên giữa hai người.
Lê Diệu nhìn xuống, ánh mắt lướt chậm trên đôi môi đỏ mọng của cô gái nhỏ sau đó lại ngước lên nhìn vào mắt cô, giọng trầm thấp êm dịu.
“Cho nên dù bị người ta bắt gặp chúng ta hôn nhau ở đây cũng không cần sợ, đúng không?”
Đánh tráo khái niệm đây mà!
Kiều Dĩ Miên vừa định phản bác thì đối phương nhân lúc cô mở miệng cúi xuống hôn.
Mọi lời nói bị chặn lại, xúc cảm quen thuộc lại áp lên môi, day dưa triền miên, m*t nhẹ nhàng.
Mọi sự giãy giụa cũng tan chảy thành vũng nước xuân dưới sự tấn công vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ của đối phương.
Trước khi lý trí lạc lối, cô khó khăn thốt ra một câu “không được cắn em”.
Ngay sau đó, cảm nhận được lồng ngực người đàn ông khẽ rung lên, giọng nói mơ hồ mang theo ý cười vang lên.
“Ừ... không cắn.”
Một lát sau, lần đầu tiên Kiều Dĩ Miên thấm thía chân lý của câu thành ngữ “không thầy đố mày làm nên”.
Kỹ thuật hôn của đại lãnh đạo lúc nãy còn hơi ngây ngô, lần này thế mà lại như hack game, thành thục hơn hẳn.
Lòng bàn tay ấm áp của anh ôm lấy mặt cô, cả người đè tới như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
Môi chạm môi đuổi bắt, mềm mại quấn quýt day dưa, m*t nhẹ rồi tách ra, tách ra rồi lại dán vào, lặp đi lặp lại động tác tương tự không biết mệt mỏi nhưng chẳng hề thấy đơn điệu nhàm chán.
Ngược lại còn khiến người ta mê đắm, không muốn kết thúc.
Anh đúng là không “cắn” cô nữa cũng không làm cô đau nhưng vẫn khiến cô khó thở, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lê Diệu lót một tay vào khe hở giữa lưng cô và lan can để cô dựa thoải mái.
Tay kia v**t v* trên mặt cô, cuối cùng từ từ trượt xuống cằm.
Trong lúc hôn, anh nhẹ nhàng bóp cằm cô, ép hàm răng đang khép chặt phải mở ra, anh mạnh mẽ tiến vào, quấn quýt sâu hơn, trao đổi hơi thở.
Kiều Dĩ Miên bị hôn đến mê muội.
Thế mà lại quên béng mất kỹ thuật hôn còn hơi ngây ngô của đối phương lúc nãy.
Sau đó, hôn mãi hôn mãi, cô bị anh bế lên đùi.
Cả người mềm nhũn, dựa hẳn vào lồng ngực rộng lớn của anh, may mà được cánh tay anh giữ chặt mới không bị tuột xuống.
Hai người dường như chìm đắm giữa trời và đất, mọi thứ không thuộc về thế giới này đều bị ngăn cách, vứt bỏ.
Mưa càng lúc càng lớn, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng lại.
Tiếng mưa rơi tí tách xen lẫn tiếng hôn và tiếng th* d*c trầm thấp của người đàn ông tạo thành bản nhạc du dương động lòng người.
Trong cơn mê loạn, đầu óc Kiều Dĩ Miên chỉ còn một ý nghĩ: Tiếng th* d*c của đại lãnh đạo... nghe hay thật...
Không biết qua bao lâu, dường như nghe thấy tiếng động gì đó, Lê Diệu mới lưu luyến dừng lại.
Đôi mắt hẹp dài lạnh lùng đã bị sự ấm áp dịu dàng lấp đầy, d*c v*ng cuộn trào như sợi dây thừng muốn trói chặt con mồi, ném vào hang động của mình.
Giọng Lê Diệu hơi khàn, đầy vẻ quyến rũ mê hoặc: “Có người lật lọng, đành để anh tự thân vận động vậy.”
Ồ, anh vẫn chưa quên chuyện mạo hiểm...
Mặt Kiều Dĩ Miên đỏ như quả táo, định cãi lại một câu thì đối phương lại sán tới, mổ nhẹ lên môi cô một cái.
Cô vừa thẹn vừa giận trừng mắt, vừa định mở miệng thì khóe mắt liếc thấy bên ngoài đình có người cầm chiếc ô đen to đứng đợi.
Ô che rất thấp, không nhìn thấy nửa thân trên của người đó.
Chỉ thấy được chiếc quần dài màu đen.
Người đó không biết đứng trong mưa bao lâu, mãi đến khi nghe thấy giọng nói lười biếng của Lê Diệu: “Mang lại đây đi.”
Kiều Dĩ Miên trừng to mắt, không suy nghĩ rúc ngay vào cổ Lê Diệu, sợ bị người ta nhìn thấy mặt!
Cô bây giờ còn đang ngồi trên đùi Chấp chính quan đấy, cây có ngay đến mấy thì bóng cũng nghiêng ngả rồi...
Thấy cô hoảng loạn như vậy, lồng ngực Lê Diệu khẽ rung lên, bàn tay to đặt lên đầu cô v**t v* an ủi, có chút mùi vị bịt tai trộm chuông.
Dù vậy, Kiều Dĩ Miên cũng cảm thấy yên tâm hơn nhiều, cứ thế dựa vào cổ anh, nhìn chằm chằm vào yết hầu đang chuyển động của anh.
Người đó đến nhanh đi cũng nhanh.
Sau khi người đó đi, trong đình để lại một chiếc ô đen to.
“Sao chỉ đưa có một cái ô?”
Dù cái ô này to thật, hai người che chung cũng được nhưng tuyệt đối không thoải mái bằng hai cái ô.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 97: Có mệt không?
10.0/10 từ 41 lượt.
