Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 98: Không thích à?


Lê Diệu cười cười không trả lời, một tay luồn qua khoeo chân cô, bế bổng cô lên, đi đến bàn đá, cẩn thận đặt cô ngồi lên đó rồi xoay người lại.


 


“Mưa to đường trơn, anh cõng em xuống núi.”


 


Kiều Dĩ Miên không tin tưởng lắm: “Đã đường trơn rồi anh cõng em càng khó đi chứ? Em tự đi được mà.”


 


Nói xong định nhảy xuống.


 


Lê Diệu giữ đầu gối cô lại: “Trước đây hành quân dã ngoại đeo ba lô nặng mấy chục cân cũng thường xuyên đi trong mưa, quen rồi.”


 


Nói rồi, anh nghiêng đầu nhìn Kiều Dĩ Miên cười: “Em còn chưa nặng bằng hai bao cát đâu.”


 


“Nói bậy, em kiểu gì chẳng nặng hơn bao cát!” Kiều Dĩ Miên lườm anh nhưng thấy anh giục giã, đành vòng tay ôm cổ anh, nằm lên tấm lưng rộng lớn của anh.


 


Mưa to thế này, cô đúng là không muốn đi bộ thật.


 


Hơn nữa, chân cũng hơi mềm...


 


“Sắp xuống đến nơi thì thả em xuống nhé! Em không muốn bị người ta chỉ trỏ bàn tán đâu.”


 


Lê Diệu hơi nhổm người lên, xốc cô lên cao hơn: “Họ đi hết rồi.”


 


Lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhớ ra Đàm Thạc vừa nói lúc nãy, đa số mọi người đã lên xe về rồi.


 


Kiểu lang thang khắp nơi như cô đều bị bỏ lại.


 


“May mà có người mang ô đến cho chúng ta, không thì bị kẹt ở đình thật rồi.”


 


Lê Diệu một tay đỡ cô, tay kia cầm ô, bung ra đưa cho cô cầm.



 


“Sợ rồi à?” Anh khẽ hỏi.


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Ban ngày còn đỡ, chứ tối đến bốn bề vắng vẻ thế này, anh không sợ à?”


 


Lê Diệu sải bước dài đi ra khỏi đình nghỉ mát.


 


Mưa lớn lập tức rơi xuống tán ô đen, lộp bộp.


 


Trong tiếng mưa hỗn loạn, giọng nói của đại lãnh đạo không nhanh không chậm truyền vào tai.


 


“Có gì đáng sợ đâu, trước đây huấn luyện đặc biệt trong rừng mưa nhiệt đới, điều kiện còn khắc nghiệt hơn ở đây gấp mười lần.”


 


Kiều Dĩ Miên nằm trên lưng anh, một tay cầm ô che mưa cho cả hai, một tay ôm cổ anh giữ thăng bằng, người đung đưa nhẹ theo bước chân anh.


 


Cô cảm thán từ tận đáy lòng: “Trước đây anh vất vả thật đấy.”


 


“Cũng bình thường.” Lê Diệu không cho là vậy: “Ngành nghề nào cũng có cái khó riêng, chỉ có điều được nhìn thấy hay không thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên chợt nhớ đến cảnh tượng Lê Diệu ân cần hỏi han lãnh đạo và nhân viên các cơ quan xí nghiệp trong chuyến đi khảo sát, ôn hòa đúng mực, quan tâm chu đáo.


 


Cô bỗng thấy xúc động.


 


“Anh chắc chắn sẽ là một Chấp chính quan tốt.”


 


Lê Diệu được khen khóe miệng cong lên: “Ừ, em cũng chắc chắn sẽ là một phóng viên giỏi.”


 


Khi hai người xuống đến chân núi, mưa đã ngớt đôi chút nhưng vẫn như tấm màn che khuất tầm nhìn.


 


Vừa nhìn thấy một góc chiếc xe Coaster, Kiều Dĩ Miên vội vàng nhảy xuống.



 


Cúi đầu nhìn thấy mình vẫn đang mặc áo khoác gió của người ta, vội đưa tay lên khóa kéo định cởi trả anh.


 


Lê Diệu giữ tay cô lại, giọng điệu không cho phép từ chối: “Mặc đi, cẩn thận cảm lạnh.”


 


Nói rồi, anh nghiêng ô về phía đầu cô, cánh tay dài ôm vai cô, đưa cô đi về phía xe.


 


Kiều Dĩ Miên hơi hoảng, tuy tầm nhìn mờ mịt nhưng hai người cùng đi qua thế này chắc chắn sẽ bị người trong xe phát hiện.


 


Cô bên này căng thẳng muốn chết, ngược lại đại lãnh đạo mặt không đỏ tim không đập, thậm chí còn có tâm trạng trêu chọc cô.


 


“Cô nam quả nữ, cùng nhau tách đoàn hơn hai tiếng đồng hồ lại che chung một cái ô trở về còn muốn tránh hiềm nghi, chẳng phải lạy ông tôi ở bụi này sao?”


 


Lời thì nói không sai nhưng mà...


 


Kiều Dĩ Miên cứ thấy ngại ngại.


 


Nếu chỉ là đi dạo loanh quanh thì không sao, cô cây ngay không sợ chết đứng, có thể thản nhiên đối mặt với ánh mắt mọi người;


 


Nhưng cứ nhớ đến chuyện bị anh hôn đến thiếu dưỡng khí mấy lần trên núi là lại thấy chột dạ vô cớ.


 


Vai bị người đàn ông ôm chặt, cơ thể dính sát vào thân hình ấm nóng của anh, tim đập loạn xạ.


 


Rõ ràng về mặt sinh lý là thích nhưng lại không muốn bị phát hiện mối quan hệ giữa hai người.


 


Cô cũng chẳng biết mình đang lo lắng cái gì nữa.


 


Có lẽ... chỉ là thấy không yên tâm thôi.


 


Kiều Dĩ Miên suy nghĩ lung tung, chỉ vài bước chân mà đã tưởng tượng ra đủ tình huống phải đối mặt khi lên xe.



Nào ngờ bước lên bậc lên xuống xe Coaster, cô mới phát hiện trong xe không một bóng người, ngay cả tài xế cũng không có.


 


“?” Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên chớp mắt.


 


Quay đầu lại nhìn, đại lãnh đạo cầm ô đứng trong mưa, mày mắt thanh tao đạm bạc, hòa làm một với màn mưa sương phía sau, đẹp như một bức tranh.


 


Công tử thế gia, ôn nhuận đoan chính, đại khái là như vậy.


 


Câu hỏi đến bên miệng tắc nghẹn trong họng, Kiều Dĩ Miên càng cảm thấy: Mình đúng là mê cái đẹp.


 


Lúc nào cũng thèm thuồng nhan sắc người ta...


 


Ý cười từ đáy mắt từ từ hiện lên, đại lãnh đạo chủ động lên tiếng: “Mọi người đi cả rồi, em đợi chút, anh đi lấy đồ cho em.”


 


Nói xong đưa tay bóp nhẹ đầu ngón tay cô gái nhỏ, quay người đi về phía phòng nghỉ.


 


Hơi ấm trên đầu ngón tay khiến cô ngẩn ngơ một lúc rồi cong môi cười.


 


Nhìn đại lãnh đạo vào phòng nghỉ, Kiều Dĩ Miên mới tìm một chỗ ngồi xuống.


 


Nào ngờ vừa ngồi vững, ngoài cửa xe có một người phụ nữ trẻ đi tới.


 


Đối phương mặc bộ đồ thể thao màu nhạt, tay cầm ô.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn thấy cách ăn mặc quen thuộc này liền nhớ ra cô ta là ai.


 


Trần Khiết, vừa gặp cách đây không lâu.


 


Trần Khiết đi đến trước xe thu ô lại, rất tự nhiên bước lên xe, khi nhìn thấy Kiều Dĩ Miên, trên mặt thoáng qua vẻ ngạc nhiên đúng lúc.


 



“A, trùng hợp quá, hai người về rồi à?”


 


Kiều Dĩ Miên nở nụ cười xã giao, không trả lời.


 


Chiếc xe Coaster này phía trước đều là ghế đơn, mỗi hàng hai ghế.


 


Kiều Dĩ Miên ngồi bên trái, Trần Khiết tự nhiên ngồi xuống bên phải, ngang hàng với cô.


 


Thấy cô không muốn nói chuyện, Trần Khiết cân nhắc mở lời: “Cô Kiều hình như không hoan nghênh tôi lắm nhỉ, hay là... tôi xuống xe vậy.”


 


Kiều Dĩ Miên cười khẩy: “Tùy cô thôi.”


 


Trần Khiết không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy, khóe miệng giật giật, ngượng ngùng giải thích: “Tôi về muộn quá, hai xe kia đi mất rồi, chỉ đành đi xe này thôi.”


 


Nói rồi nhìn mưa gió ngoài cửa sổ, do dự: “Cũng không biết ở đây có gọi được xe không nữa.”


 


Kiều Dĩ Miên thầm trợn mắt, thực sự không muốn đôi co với cô ta.


 


“Xe này vốn là của Chấp chính sảnh các cô, cô muốn lên thì lên, muốn xuống thì xuống, không cần nói với tôi những điều này.”


 


“Cô Kiều đúng là nhanh mồm nhanh miệng, tính tình thẳng thắn, bảo sao Chấp chính quan lại nhìn cô bằng con mắt khác.” Trần Khiết cười nói khen ngợi.


 


Đã lôi chuyện Chấp chính quan vào rồi, Kiều Dĩ Miên không thể không đề phòng.


 


Cô quan sát ánh mắt giả vờ ngây thơ của Trần Khiết, bỗng cười một cái: “Cô muốn nói gì với tôi?”


 


Trần Khiết sững người rồi cười: “Cũng không có gì, chỉ muốn nói chuyện phiếm với cô thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên: “Thế à? Nói chuyện gì? Tôi không thích vòng vo tam quốc, có gì cô cứ nói thẳng.”


 


Ở cơ quan nhà nước lâu, hiếm thấy ai nói chuyện “xung” như cô, Trần Khiết nhất thời không quen. --- Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 98: Không thích à?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...