Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 96: Không giận nữa nhé?


Không ngờ đại lãnh đạo dựa vào bàn đá, thản nhiên trả lời: “Nếu em đồng ý làm bạn gái anh thì câu trả lời cho câu hỏi này có thể biến thành 1.”


 


Kiều Dĩ Miên thầm mắng một câu “lão hồ ly”.


 


Thấy anh không phản cảm với câu hỏi của mình, bèn hỏi tiếp: “Thế trước đây có từng thích cô gái nào không?”


 


“Không.” Lần này anh trả lời ngắn gọn dứt khoát.


 


Kiều Dĩ Miên không tin thật: “Anh hơn 30 rồi, chẳng lẽ chưa từng rung động bao giờ?”


 


Lê Diệu cười bất lực: “Anh vào quân đội từ nhỏ, hai năm trước mới về. Mấy năm nay bên cạnh không có con gái cũng chẳng có tâm tư đó.”


 


Anh nghĩ ngợi, hiếm khi nói đùa: “Nếu có lúc rung động thật thì chắc là với chó nghiệp vụ rồi...”


 


Kiều Dĩ Miên lập tức tưởng tượng ra cảnh người đàn ông cao lớn đẹp trai tương tác với chú chó nghiệp vụ ngầu lòi, không nhịn được cười.


 


“Nói ra thì nhà anh còn một chú chó nghiệp vụ giải ngũ, hôm nào rảnh em có thể qua xem.” Nói đến đây, Lê Diệu cong môi: “Ngoan hơn 'Tiểu Mễ của em' gấp trăm lần.”


 


“Cái gì mà 'Tiểu Mễ của em'! Rõ ràng là anh nhặt về, dù nghịch hay ngoan đều là con anh hết!”


 


Nói xong, mắt Kiều Dĩ Miên sáng lên: “Nhưng em thích chó nghiệp vụ lắm nhé! Trước xem phỏng vấn căn cứ chó nghiệp vụ thấy chúng nó thông minh lợi hại lắm!”


 


“Ừ, thông minh lắm.” Lê Diệu gật đầu: “IQ tương đương trẻ con năm tuổi.”


 


Kiều Dĩ Miên càng tò mò hơn, háo hức muốn xem.


 


Nhưng cô lại nghĩ đến một chuyện: “Thế nó ở chung với Tiểu Mễ có bắt nạt Tiểu Mễ không?”


 


Lê Diệu cười bất lực: “Em nói ngược rồi, con mèo con nanh nọc đó ai dám bắt nạt nó?”



 


Anh nhìn vào đôi mắt đen láy linh động của Kiều Dĩ Miên, trêu chọc: “Giống em, ghê gớm lắm.”


 


Kiều Dĩ Miên nghe ra anh đang cười nhạo mình, trợn mắt lên.


 


“Anh nói không đúng à?” Lê Diệu ung dung nhìn cô: “Chính là cái vẻ mặt này của em bây giờ đấy, y hệt Tiểu Mễ.”


 


Kiều Dĩ Miên bực bội quay đi chỗ khác, không nhìn anh nữa.


 


Nhưng không biết có phải do nhìn lâu rồi hay không mà cô cảm thấy trên khuôn mặt lạnh lùng cao quý của người đàn ông trước mặt, nụ cười ngày càng nhiều hơn.


 


Lê Diệu thấy cô không hỏi gì nữa, khoanh tay hỏi ngược lại:


 


“Hỏi nhiều thế rồi, không có chút phần thưởng nào à?”


 


“Đây là cuộc chơi nói thật, trả lời câu hỏi là cơ bản nhất, lấy đâu ra phần thưởng?”


 


Lê Diệu kéo dài giọng: “Ồ... chơi trò chơi là giả, moi tin từ anh là thật chứ gì?”


 


Kiều Dĩ Miên đắc ý nhếch mép:


 


“Anh dễ bị moi lời thật lòng thế này, sau này phải đề phòng hơn đấy! Người ta bảo thương trường như chiến trường, quan trường cũng thế, kiểu dễ bị lừa như anh phải cẩn thận. Còn dám đòi phần thưởng gì? Anh phải cảm ơn em đã dạy cho anh một bài học mới đúng!”


 


Lê Diệu bị dáng vẻ ngang ngược của cô chọc cười, giọng vừa trầm vừa chậm.


 


“Cô bé, ngoài em ra còn ai dám moi tin từ anh? Lại có ai khiến anh dễ dàng nói ra lời thật lòng?”


 


Kiều Dĩ Miên bị đôi mắt đen thẫm của anh nhìn chằm chằm đến nóng ran cả mặt, lí nhí: “Thế cũng là do ý chí anh không kiên định.”


 


“Ừ, anh đúng là không đủ kiên định.” Lê Diệu gật đầu nghiêm túc, giọng cười cười: “Mỹ nhân kế quả nhiên hữu dụng.”



Kiều Dĩ Miên: “...”


 


Đáng ghét chết đi được!


 


Lê Diệu cười khẽ, trong mắt lóe lên vẻ trêu chọc: “Giờ đến lượt anh hỏi em...”


 


“Em chọn mạo hiểm!” Kiều Dĩ Miên đổi chiêu ngay lập tức, đắc ý nhướng mày nhìn anh.


 


Muốn moi tin từ cô á? Còn lâu nhé!


 


Cùng lắm cô ra ngoài đình hát “Cô dũng giả” còn hơn bị hỏi ra mấy chuyện xấu hổ kỳ quặc.


 


Hơn nữa, đại trượng phu ai lại đi chấp nhặt với cô gái nhỏ, bắt cô ra ngoài dầm mưa thật chứ?


 


Đại lãnh đạo như đoán được tâm tư nhỏ của cô, nhếch môi cười thâm sâu.


 


“Ừ cũng được.”


 


Anh đưa tay xoa cằm, giả vờ khó xử: “Tuy anh rất muốn nghe em hát nhưng mưa to thế này, anh thật sự không nỡ để em dầm mưa.”


 


Tai Kiều Dĩ Miên nóng lên, mím chặt môi, trong mắt không giấu nổi vẻ đắc ý.


 


Nào ngờ bên tai lại vang lên giọng nói bình thản của đại lãnh đạo: “Thế đổi cái khác đơn giản hơn nhé...”


 


Kiều Dĩ Miên ngước mắt nhìn, vừa vặn chạm phải ánh mắt của đối phương, chỉ thấy trong đôi mắt đen thẫm tĩnh lặng kia dợn lên nụ cười xấu xa.


 


“Hôn anh một cái.”


 


Kiều Dĩ Miên: “...”


 



 


Cô gái nhỏ đỏ bừng mặt: “Không được! Em hối hận rồi! Em chọn nói thật!”


 


“Phóng viên Kiều, đừng quên nghề nghiệp của em.” Đại lãnh đạo ung dung nhìn cô, sóng yên biển lặng nói:


 


“Một phóng viên có lương tâm thì không được nói lời nuốt lời, lật lọng tráo trở.”


 


Kiều Dĩ Miên nghiến răng ken két.


 


Được lắm, lôi nghề nghiệp ra ép cô chứ gì?


 


Ánh mắt vô tình rơi vào đôi môi hoàn hảo của người đàn ông, xúc cảm mềm mại kia vẫn còn hiện rõ trong đầu.


 


Phải nói là môi đại lãnh đạo mềm thật, hôn thích thật...


 


Thấy cô nhìn xuống môi mình, vẻ mặt có vẻ do dự đấu tranh.


 


Yết hầu Lê Diệu trượt lên xuống.


 


Vốn chỉ định trêu cô gái nhỏ chút thôi, không ngờ cô lại cân nhắc thật.


 


Mặt hồ phẳng lặng như bị ném một viên đá nhỏ, gợn sóng lăn tăn lan tỏa, khuấy động cả mặt hồ.


 


Lê Diệu khẽ thở hắt ra, chậm rãi bước về phía cô.


 


Rõ ràng chỉ cách vài bước chân nhưng mỗi bước chân anh lại gần, tim cô lại thắt lại một chút.


 


Tim Kiều Dĩ Miên đập như trống bỏi, ngẩng đầu nhìn anh đi đến trước mặt, ánh mắt theo bản năng muốn né tránh nhưng lại quá tham luyến sắc đẹp.


 


Trong ánh mắt run rẩy của cô, đại lãnh đạo hơi cúi người, một tay chống lên lan can bên cạnh cô, đôi môi mỏng mềm mại chỉ cách cô gang tấc, giọng nói nhuốm ý cười.



“Nào, hôn đi.”


 


Nụ hôn trước hoàn toàn là do cảm xúc nhất thời, hôn thì hôn rồi.


 


Nhưng lần này thì khác, nhìn lão hồ ly đang chờ con mồi sập bẫy trước mặt, Kiều Dĩ Miên có chút e dè.


 


Cảnh tượng đầy áp bức vừa rồi vẫn hiện rõ mồn một trước mắt khiến cô không đỡ nổi.


 


Đang do dự thì tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột.


 


Kiều Dĩ Miên như được đại xá, lập tức cúi người chui qua cánh tay anh.


 


“Em nghe điện thoại!”


 


Nhìn dáng vẻ bỏ chạy trối chết của cô gái nhỏ, Lê Diệu thầm thở dài, thuận thế ngồi xuống, ngắm nhìn bóng lưng yểu điệu xinh đẹp của cô.


 


Khoảnh khắc điện thoại kết nối, anh nghe thấy cái tên khiến người ta cực kỳ khó chịu.


 


“Anh Dật Châu?”


 


Đáy mắt Lê Diệu thoáng qua vẻ không vui, lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, lấy điện thoại ra, một tay gõ phím.


 


Kiều Dĩ Miên đứng bên mép đình, không để ý đến sự bất mãn của đại lãnh đạo, tiếp tục nói chuyện với Từ Dật Châu.


 


“Vâng, em không ở phòng nghỉ, ra ngoài chơi rồi... không bị dính mưa, đang trú mưa đây...”


 


Không biết bên kia hỏi câu gì, Kiều Dĩ Miên theo bản năng quay đầu nhìn đại lãnh đạo, thấy anh đang lơ đễnh nhắn tin lại quay đầu lại, giả vờ tự nhiên nói.


 


“Ở cùng bạn, không sao đâu... anh không cần đến tìm em, tạnh mưa em về ngay...”


 


Hai người nói thêm vài câu, thấy Kiều Dĩ Miên kiên quyết từ chối, đối phương mới miễn cưỡng cúp máy.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 96: Không giận nữa nhé?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...