Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi?


Áo thun đen bó sát cơ thể, dường như có thể thấy được đường nét cơ bụng, từng múi rõ rệt.


 


Kiều Dĩ Miên vội dời mắt đi.


 


Lê Diệu cao gần mét chín, áo đương nhiên cũng rộng thùng thình.


 


Khoác lên người nhỏ nhắn của Kiều Dĩ Miên chẳng khác nào áo khoác dáng dài.


 


Nhưng áo ấm thật, cô không nỡ cởi ra.


 


“Anh không lạnh thật à?” Cô lại hỏi.


 


Lê Diệu đặt một tay lên đầu cô, xoa nhẹ: “Không sao, không lạnh.”


 


Lòng bàn tay anh ấm áp vô cùng như một miếng dán giữ nhiệt cỡ lớn.


 


Trên đỉnh núi mịt mù mưa gió này khiến người ta tham luyến hơi ấm ấy vô cùng.


 


Bầu không khí hơi ám muội, Kiều Dĩ Miên rúc trong áo đại lãnh đạo lại ngửi thấy mùi hương thoang thoảng kia, bèn chuyển chủ đề hỏi anh:


 


“Cái đó... áo anh thơm thật đấy, dùng nước hoa hãng nào thế?”


 


Lê Diệu thuận thế ngồi xuống cạnh cô: “Anh không dùng nước hoa.”


 


“Thế anh dùng nước giặt hãng nào?”


 


Lê Diệu nghĩ ngợi, lắc đầu: “Không rõ lắm, về nhà xem rồi bảo em.”


 


Ngừng một chút, anh bỗng hỏi cô:


 


“Thích mùi này không?”


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Mùi hương trầm ổn lạnh lùng, thoang thoảng, rất thơm.”


 


Lê Diệu cong môi, có vẻ tâm trạng rất tốt.



 


Kiều Dĩ Miên cảm thấy mình quả thực chưa hiểu anh lắm, nhân cơ hội này hỏi luôn:


 


“Thế còn anh? Anh thích mùi gì?”


 


Lê Diệu suy nghĩ nghiêm túc vài giây: “Từ nhỏ đến lớn cũng không đặc biệt thích cái gì, có gì dùng nấy thôi.”


 


Anh chợt nhớ ra điều gì đó lại nói:


 


“Đúng rồi, ở nhà có mấy chậu dành dành là mẹ anh tặng anh trồng. Mùi hương trên áo em nói chắc là lúc chăm sóc hoa cỏ vô tình dính vào đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên buột miệng cảm thán: “Sở thích này tao nhã đấy! Tu tâm dưỡng tính. Bố em trước khi gặp chuyện cũng thích hí hoáy hoa cỏ...”


 


Lê Diệu: “...”


 


Kiều Dĩ Miên nhận ra lời này của mình có vẻ sai sai.


 


Hình như đánh đồng anh với bố cô rồi.


 


Chẳng phải lại chê người ta già sao?


 


Cô vội vàng cười ha hả cho qua chuyện, quay đầu nhìn màn mưa như thác đổ bên ngoài đình nghỉ mát.


 


“Mưa này không biết bao giờ mới tạnh.”


 


Lê Diệu nghe vậy cười khẽ: “Anh lại mong nó cứ mưa mãi.”


 


Kiều Dĩ Miên đương nhiên hiểu ý anh nói gì, khóe miệng cong lên, không giấu được nụ cười.


 


Hai người ngồi sóng vai nhau, cô ngại nhìn vào mắt đối phương, xoay người đưa lưng về phía anh, nhoài người ra lan can ngắm mưa.


 


Đình nghỉ mát nằm ở lưng chừng núi, ba mặt là núi non trùng điệp.


 


Chỉ là cách một màn mưa, mờ mờ ảo ảo, nhìn không rõ.


 


Nhưng chính vì thế mới như lạc vào tiên cảnh.



Kiều Dĩ Miên đưa tay hứng nước mưa, hạt mưa lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, xúc cảm mát lạnh chân thực.


 


Mọi thứ xung quanh đều có dấu ấn rõ ràng.


 


“Lâm Xuyên đẹp thật.” Cô nói một câu không đầu không đuôi.


 


Lê Diệu lại như hiểu ý cô, giọng cười cười: “Ừ, anh cũng thấy thế.”


 


Ánh mắt rơi vào mái tóc dài của cô gái nhỏ, cô vẫn buộc tóc đuôi ngựa cao, tóc mái trước trán bị gió thổi bay bay để lộ đôi lông mày thanh tú và đôi mắt trong veo.


 


d** tai tròn trịa đầy đặn ửng hồng, trông mềm mại đáng yêu.


 


Anh không kìm được đưa tay nhéo một cái.


 


Kiều Dĩ Miên né tránh, quay người vẩy nước vào mặt anh.


 


Lần này đại lãnh đạo đã có sự đề phòng, kịp thời nắm lấy cổ tay cô, ngăn cô nghịch ngợm.


 


Sờ thấy xương cổ tay cô lạnh toát, tay đầy nước, anh lấy gói khăn giấy trong túi áo khoác gió ra, rút một tờ, tỉ mỉ lau tay cho cô.


 


“Cẩn thận cảm lạnh.”


 


Anh rũ mắt, dáng vẻ nghiêm túc khiến lòng người rung động.


 


Tim Kiều Dĩ Miên đập thình thịch để tránh nhịp tim vượt quá tốc độ, cô cố ý phá vỡ bầu không khí ám muội lúc này, lanh lảnh nói:


 


“Chúng ta chơi 'Nói thật hay mạo hiểm' đi?”


 


Lê Diệu gấp tờ khăn giấy ướt theo nếp gấp cũ, ném vào thùng rác gần đó, quay đầu nhìn ánh mắt lấp lánh của cô gái nhỏ đã đoán được cô muốn gì.


 


“Ừ, nghe em.” Đại lãnh đạo tùy ý dựa vào bàn đá giữa đình, rũ mắt nhìn cô.


 


“Chơi thế nào?”


 


Kiều Dĩ Miên đảo mắt: “Anh có thể chọn nói thật hoặc mạo hiểm. Nếu chọn nói thật thì không được nói dối, nếu không sau này ăn mì tôm không có gói gia vị, ăn đồ nướng chín có ba phần, uống trà sữa không có ống hút, đi vệ sinh... khụ...”


 



 


Nói thuận miệng quá, lời nguyền rủa khiếm nhã suýt nữa tuôn ra.


 


Trong mắt đại lãnh đạo chứa ý cười, giọng điệu cưng chiều: “Được, không nói dối.”


 


“Nếu chọn mạo hiểm thì phải làm một việc theo yêu cầu của đối phương, ví dụ như đứng trong mưa hát bài 'Cô dũng giả'.”


 


Lê Diệu khó hiểu: “Không biết hát thì làm thế nào?”


 


“Em ví dụ thôi mà!” Kiều Dĩ Miên dựa vào lan can, mắt cười cong cong: “Cũng không thể ném anh ra mưa thật được, lỡ cảm lạnh thì em thành tội nhân của cả Bắc Giang mất.”


 


Lê Diệu bị cô chọc cười: “Không đến mức đó.”


 


“Thế anh chọn cái gì?” Kiều Dĩ Miên chống hai tay hai bên người, nhoài người về phía trước, ngẩng đầu nhìn anh.


 


“Tại sao không phải em chọn trước?”


 


“Ưu tiên phụ nữ, em hỏi trước, anh chọn trước.”


 


Kiều Dĩ Miên không nhận ra mình càng ngày càng vô lý trước mặt đại lãnh đạo.


 


Lê Diệu nhìn dáng vẻ tinh quái của cô, mỉm cười.


 


“Nói thật đi.”


 


Mắt Kiều Dĩ Miên sáng lên, bắt đầu màn “tra khảo” toàn diện không góc chết.


 


“Anh biết hút thuốc không?”


 


“Biết nhưng ít hút.”


 


“Biết uống rượu không?” Hỏi xong mới nhớ ra lúc đi khảo sát người khác mời rượu anh, anh không uống nhưng chắc là biết uống.


 


Lê Diệu gật đầu: “Ừ. Nhưng chỉ khi bất đắc dĩ mới uống một chút.”


 


“Tửu lượng tốt không? Câu này hỏi cũng bằng thừa, say rồi còn nhớ mình làm gì đâu?”



Cô vốn định bỏ qua câu hỏi này nhưng Lê Diệu lại cười nhạt, nghiêm túc trả lời:


 


“Tửu lượng chắc cũng được, say thường đi ngủ luôn, chưa gây ra chuyện cười gì.”


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Ừ, thế thì đúng là hợp với hình tượng nghiêm túc cẩn thận của anh.”


 


“Còn em?” Lê Diệu hỏi ngược lại: “Hút thuốc, uống rượu, tửu lượng?”


 


“Em không hút thuốc, thỉnh thoảng uống rượu, tửu lượng...” Kiều Dĩ Miên nói dối không chớp mắt: “Tửu lượng tốt cực kỳ!”


 


Câu trả lời này nghe không có chút tự tin nào, lịch sử huy hoàng của cô viết đầy một quyển sổ rồi...


 


Nhưng không thể nói cho anh biết!


 


Theo sự hiểu biết của cô về lão hồ ly này, nếu biết tửu lượng cô kém, có khi còn cười nhạo cô hơn cả Thẩm Lăng Xuyên!


 


“Ồ...” Lê Diệu kéo dài giọng, lướt qua ánh mắt lấp lánh và vẻ mặt không tự nhiên của cô, trong lòng hiểu rõ.


 


Cô nhóc lại nói dối rồi.


 


“Ơ? Không đúng, giờ là lúc em hỏi anh, anh không được hỏi em!”


 


Kiều Dĩ Miên suýt mắc bẫy.


 


Không đúng, mắc bẫy rồi.


 


“Không tính không tính, em hỏi tiếp ~” Cô gái nhỏ quan sát kỹ dáng vẻ vững như núi Thái Sơn của đối phương, câu hỏi dần chạm đến sự riêng tư.


 


“Yêu mấy lần rồi?”


 


Anh bảo nụ hôn đầu còn nhưng chưa chắc chưa yêu bao giờ.


 


Nói thật, cô cũng tò mò lắm.


 


Đàn ông hơn 30 tuổi bảo chưa từng thích cô gái nào thì nghe hơi điêu.


 


Vốn tưởng đối phương có thể không muốn trả lời câu hỏi này hoặc trả lời bừa một câu “chưa” cho qua chuyện.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 95: Cô nam quả nữ còn muốn tránh hiềm nghi?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...