Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à?


Nước suối róc rách chảy, chảy qua nhịp tim và mạch đập đang hồi phục, xoa dịu những dây thần kinh đang căng thẳng, mang theo chút mát lạnh, gọi anh tỉnh lại.


 


Lê Diệu chớp mắt chậm rãi, cúi xuống nhìn cô.


 


Tai Kiều Dĩ Miên đỏ lựng nhưng vẫn trừng mắt, cố tỏ ra bình tĩnh hỏi ngược lại: “Nhìn cái gì, hôn một cái không được à?”


 


Mọi sự hoảng loạn đều tan biến, lồng ngực Lê Diệu rung lên, bị lời lẽ kiểu “nữ lưu manh” của cô chọc cười: “Được, em muốn thế nào cũng được.”


 


Kiều Dĩ Miên bị tiếng cười ngắn ngủi và lời nói cưng chiều của anh làm cho mềm nhũn chân.


 


Thầm mắng bản thân: Sao nhất thời kích động lại hôn người ta thế này? Đúng là sắc dục làm mờ mắt!


 


Hai người còn chưa xác định quan hệ, tay còn chưa nắm mà đã cưỡng hôn người ta rồi?


 


Tại anh hôm nay ăn mặc nổi bật quá, cười đẹp quá, cánh tay lại mạnh mẽ quá...


 


Đầu óc Kiều Dĩ Miên rối bời, cuối cùng kết luận một câu:


 


Chữ sắc trên đầu một con dao, hại người không ít...


 


Cô xấu hổ không dám ở lại nữa, xoay người định đi: “Em về đây.”


 


Nhưng vừa quay đi, cổ tay đã bị người ta nắm lấy.


 


Lê Diệu dùng chút sức kéo người vào lòng, thuận thế xoay người cô lại.


 


Một tay siết eo cô, mạnh mẽ giữ cô trước ngực, khi cúi xuống, ánh mắt sâu thẳm như màn đêm.


 


“Có qua có lại để anh hôn một cái.”



 


Nói xong, tay kia giữ gáy cô gái nhỏ, hôn sâu xuống.


 


Khác với nụ hôn chuồn chuồn đạp nước của cô lúc nãy, anh hôn vừa gấp gáp vừa d*c v*ng.


 


Tiếng thở nặng nề hơn bình thường, mang theo tiếng th* d*c nhẹ, trêu chọc màng nhĩ cô đầy ám muội.


 


Kiều Dĩ Miên mở to mắt, muốn né tránh nhưng “cái gáy định mệnh” bị bàn tay to lớn của đối phương giữ chặt, không thể động đậy.


 


Chỉ đành bị động chịu đựng sự tấn công mãnh liệt của đối phương.


 


Đại lãnh đạo hôn tuy gấp gáp nhưng lại rất ngây ngô, thậm chí có thể nói là lung tung không theo bài bản nào.


 


Đôi môi mềm mại thơm tho như kẹo bông gòn tan chảy khiến người ta không nỡ buông ra, chỉ muốn thêm chút nữa, thêm chút nữa.


 


Anh khẽ c*n m** d*** mềm mại đầy đặn của cô, m*t nhẹ một cái, cô gái nhỏ lập tức rên ư ử.


 


Anh vội vàng buông ra, thở hổn hển lùi lại.


 


Đôi mắt bình thản ung dung bị d*c v*ng nhuộm đỏ, hơi ửng hồng.


 


“Làm em đau à?” Anh khàn giọng hỏi.


 


Cúi xuống nhìn, đôi môi vốn đã đỏ mọng lúc này càng đỏ như tụ máu.


 


Mắt Kiều Dĩ Miên phủ một tầng nước, đưa tay đẩy anh ra.


 


“Em có hôn anh mạnh thế đâu!”


 


Lê Diệu rũ mắt cười: “Ừ, lỗi của anh.”



Anh nhận lỗi trơn tru nhưng trên mặt đâu có chút áy náy nào vì thấy mình sai đâu?


 


Hoàn toàn không có!


 


Ngược lại còn rục rịch muốn thử, ánh mắt lại rơi xuống môi cô lần nữa.


 


Kiều Dĩ Miên quay đầu bỏ đi, đại lãnh đạo cười đi theo, nghiêng đầu hỏi cô: “Thế này có phải nghĩa là em đồng ý làm bạn gái anh rồi không?”


 


“Không có!” Cô gái nhỏ đỏ mặt: “Anh nghĩ nhiều rồi.”


 


Đại lãnh đạo khó hiểu: “Hôn cũng hôn rồi, thế chúng ta tính là gì?”


 


“Vào làm còn cần thời gian thử việc cơ mà, em biết đâu sau này anh có đạt yêu cầu không?” Kiều Dĩ Miên cố cãi chày cãi cối: “Vừa nãy biểu hiện của anh bị trừ một điểm rồi.”


 


Lê Diệu thở dài: “Được rồi, được rồi.”


 


Thử việc thì thử việc, ít nhất cũng có cái danh phận tạm thời rồi.


 


Đại lãnh đạo tự an ủi mình như thế.


 


Ánh mắt hạ xuống, nhìn thấy d** tai đỏ bừng của cô gái nhỏ, không nhịn được lại bắt đầu trêu cô: “Người chủ động cướp nụ hôn đầu của người ta là em, sao giờ người xấu hổ tức giận cũng là em thế? Vừa nãy chẳng phải gan to lắm sao?”


 


Kiều Dĩ Miên lập tức dừng bước, nghi ngờ nhìn anh: “Lừa ai đấy! Anh già đầu rồi mà còn giữ nụ hôn đầu á?”


 


Lê Diệu đút hai tay túi quần đi theo sau cô, vẻ mặt thoáng chút không tự nhiên: “Cái gì gọi là 'già đầu'? Anh mới 32...”


 


Anh liếc nhìn cô gái nhỏ một cái nhẹ tênh, nghiêm túc nói: “Sao, xã hội bây giờ giữ mình trong sạch cũng bị kỳ thị à? Cô Kiều chắc không phải người dung tục như thế chứ.”


 


“Đương nhiên không phải kỳ thị, em chỉ... hơi bất ngờ thôi.”


 



 


Bàn tay buông thõng bên người bỗng bị một bàn tay ấm áp lặng lẽ nắm lấy.


 


Đợi cô phản ứng lại thì năm ngón tay đã bị anh nhẹ nhàng tách ra, đan mười ngón tay vào nhau.


 


Kiều Dĩ Miên đỏ mặt lườm anh: “Anh...”


 


Lê Diệu rũ mắt cười, giọng rất trầm, mang theo sự dịu dàng không tan như sương mù dày đặc: “Muốn nắm tay em từ lâu rồi.”


 


Vài chữ đơn giản lại như cơn bão quét qua lòng cô.


 


Khoảnh khắc này, Kiều Dĩ Miên bỗng thấy gì cũng không quan trọng nữa.


 


Có kinh nghiệm hay không thì sao? Có phải tình đầu hay không thì thế nào?


 


Cô chỉ cần ở bên anh thấy vui vẻ hạnh phúc là đủ rồi.


 


Có lẽ nhận ra sự thay đổi tâm trạng của cô gái nhỏ, Lê Diệu dùng ngón tay cái v**t v* mu bàn tay cô, từng chút từng chút an ủi, kiên nhẫn như dỗ dành mèo con.


 


“Thật sự không cho anh một danh phận à?” Anh hỏi.


 


“Em suy nghĩ đã.” Kiều Dĩ Miên nghiêng đầu nhìn anh: “Đại lãnh đạo cũng cần thời gian sát hạch cũng phải có chứng chỉ mới được lên chức chứ.”


 


Lê Diệu thở dài bất lực: “Được rồi, cô giáo Kiều nghiêm khắc thật đấy.”


 


Vừa dứt lời, một giọt mưa rơi xuống vai anh, tiếp đó là hai giọt, ba giọt, càng lúc càng nhiều.


 


Chỉ trong vài giây, mưa lớn như trút nước, lộp bộp rơi xuống đất.


 


Lê Diệu lập tức cởi áo khoác gió ra che lên đầu hai người: “Đằng trước có cái đình nghỉ mát, chúng ta vào đó trú mưa.”



Kiều Dĩ Miên dạ một tiếng, nép sát vào người anh, cùng chạy về phía trước.


 


Đến khi họ chạy vào đình nghỉ mát thì mưa như trút nước, xối xả đổ xuống.


 


Phía trước đã mịt mù một mảnh, tầm nhìn bị che khuất.


 


Gió lạnh cuốn theo hạt mưa tạt vào người, chẳng mấy chốc đã phủ một lớp hơi ẩm.


 


Trên người bỗng ấm áp, chiếc áo khoác gió dày dặn khoác lên vai.


 


Kiều Dĩ Miên ngẩng đầu nhìn, Lê Diệu bên trong chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay màu đen khiến cô tắc lưỡi cảm thán.


 


“Anh không lạnh à? Giờ này mà mặc áo ngắn tay.”


 


Lê Diệu cúi đầu cười, kéo hai vạt áo khoác gió lại gần, kéo khóa cho cô:


 


“Ai bảo anh là 'người già' thân thể cường tráng chứ? Không sợ lạnh.”


 


Được rồi, cái “người già” này chắc qua không nổi rồi.


 


Kiều Dĩ Miên mặc anh sắp xếp, ánh mắt lướt qua nửa thân trên hơi vạm vỡ của anh, lúc này mới hiểu tại sao lúc nãy anh xách cô lên như xách gà con dễ dàng thế.


 


Xem ra là nhờ cơ ngực và cơ bắp tay cuồn cuộn này...


 


Kiều Dĩ Miên cẩn thận quan sát đại lãnh đạo.


 


Áo thun đen không có hoa văn gì, chỉ có một logo thêu nhỏ xíu bên ngực phải.


 


Tuy không biết là hãng gì nhưng nhìn rất có phong cách.


 


Bình thường mặc sơ mi trắng kín cổng cao tường, không ngờ dưới lớp áo nho nhã cao quý lại ẩn giấu thân hình đẹp thế này?


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 94: Làm chuyện gì mờ ám à?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...