Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 93: Nào, hôn đi
Thế là anh xách cô như xách con mèo nghịch ngợm, cố ý hỏi ngược lại: “Thế em có phải cũng nên cảm ơn anh không?”
Kiều Dĩ Miên trợn mắt: Em cảm ơn cả nhà anh!
Không nghe thấy lời cảm ơn của cô gái nhỏ, đại lãnh đạo rõ ràng “không vui”, hai tay hơi nới lỏng ra một chút.
Cả người Kiều Dĩ Miên rơi hẫng xuống, sợ hãi hét lên lần nữa: “A!! Đừng đừng đừng! Em sai rồi, em cảm ơn anh được chưa!”
“Sai ở đâu?” Lê Diệu ung dung hỏi cô.
Kiều Dĩ Miên khóc không ra nước mắt: “Sai ở đâu cũng sai hết...”
Cô bám chặt lấy cánh tay Lê Diệu, sợ nói sai câu nào chọc giận đại lãnh đạo lại bị ném xuống nước thật.
Hai chân đung đưa giữa không trung như con vịt con bị xách lên mà vẫn không quên đạp nước bằng màng chân.
Cô thầm mắng: Lão hồ ly bạo lực! Không hợp ý là động thủ ngay! Anh cứ đợi đấy cho tôi!
Thấy thái độ nhận lỗi của cô tốt, đại lãnh đạo lúc này mới thu tay về, đặt cô vững vàng xuống tảng đá.
Chân Kiều Dĩ Miên mềm nhũn, vội túm lấy áo khoác gió trước mặt, tức tối lườm anh.
“Đồ hẹp hòi...”
Nói cũng không cho nói!
Lê Diệu trầm giọng: “Còn dám khiêu khích à?”
Kiều Dĩ Miên lập tức ngậm miệng, nhát như cáy.
Hai người đang đùa giỡn, phía rừng cây bỗng vang lên giọng nữ vui vẻ.
“Thưa Chấp chính quan, ngài ở đây ạ?”
Vẻ mặt đang tươi cười bỗng chốc nhạt đi, Kiều Dĩ Miên xoay người, giẫm lên đá đi sang một bên, tiếp tục nghịch nước.
Trần Khiết bước ra từ sau gốc cây, nhìn thấy Lê Diệu mắt sáng lên: “Quả nhiên là ngài ạ!”
Ánh mắt đảo qua, cô ta lại nhìn thấy Kiều Dĩ Miên bên cạnh, nụ cười thu lại đôi chút.
Trần Khiết nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, cười nói với Lê Diệu: “Phong cảnh đẹp quá, sơ ý đi đến đây, may mà gặp được ngài, không thì tôi lạc đường mất.”
Lê Diệu quay đầu nhìn Kiều Dĩ Miên, thấy khuôn mặt vừa nãy còn thoải mái vui vẻ của cô giờ lại khôi phục vẻ lạnh nhạt trước đó, trong lòng càng thêm chắc chắn.
Anh nhìn lại Trần Khiết, thản nhiên nói: “Nếu không tìm thấy đường thì có thể dùng bản đồ chỉ đường về.”
Trần Khiết cười gượng gạo, dời mắt đi như phát hiện ra lục địa mới, bước nhanh đến bên dòng suối.
“A! Ở đây có suối này!”
Kiều Dĩ Miên thầm trợn mắt: Thế cô đoán xem tại sao nó lại gọi là núi Tiểu Tuyền (Suối Nhỏ)? Chẳng lẽ chủ nhân ngọn núi này tên là Tiểu Tuyền chắc?
Không ai tiếp lời, Trần Khiết lại chẳng thấy ngại ngùng chút nào, nghiêng đầu nhìn Kiều Dĩ Miên, chủ động bắt chuyện: “Chào cô, tôi tên là Trần Khiết, cô là phóng viên à?”
Đối phương chủ động bắt chuyện, Kiều Dĩ Miên không thể không để ý đến người ta.
Huống hồ người ta cũng chưa làm gì sai.
Trai chưa vợ gái chưa chồng, người ta thích Chấp chính quan, chủ động nhiệt tình một chút thì có gì sai?
Cô ghen tị thì ghen tị, khó chịu thì khó chịu nhưng không cần thiết phải so đo với người ta.
Kiều Dĩ Miên phủi nước trên tay, gật đầu với Trần Khiết: “Chào cô, tôi là phóng viên của 'Tuần san Nam Giang', Kiều Dĩ Miên.”
“Tôi nghe nói về tòa soạn này rồi, rất lợi hại.”
Trần Khiết không tiếc lời khen ngợi, nói xong quay đầu nhìn Lê Diệu, cười như mới nhận ra.
“Tôi có làm phiền hai người không ạ?”
Không đợi hai người phản ứng, cô ta lại hỏi thẳng một câu: “Phóng viên Kiều là bạn gái của Chấp chính quan ạ?”
Kiều Dĩ Miên há miệng, cổ họng như bị nghẹn một cục bông.
Vốn dĩ không phải bạn trai bạn gái, có gì mà không thể nói?
Nhưng ánh mắt của đối phương quá mức khiêu khích, nhìn chằm chằm vào cô, dường như có thể nhìn thấu mọi tâm tư nhỏ nhặt của cô.
Ngực Kiều Dĩ Miên hơi tức, vừa định nói “không phải” thì bị đại lãnh đạo cướp lời.
“Không phải.”
Như bụi trần lắng xuống, mọi thứ đã có câu trả lời.
Rõ ràng là sự thật nhưng hai chữ này rơi vào tai lại khiến lòng cô thắt lại vô cớ.
Trong mắt Trần Khiết lóe lên vẻ vui mừng, tuy nhiên, nụ cười này chỉ duy trì được một giây thì nghe đại lãnh đạo bồi thêm một câu.
“Vẫn chưa theo đuổi được.”
Mắt Kiều Dĩ Miên mở to, ngẩng phắt đầu lên thì thấy đại lãnh đạo nhìn cô với ánh mắt cười, lời nói lại dành cho Trần Khiết.
“Cho nên cô đừng gây thêm khó khăn cho tôi nữa. Cô gái nhỏ của tôi, khó dỗ lắm.”
Trần Khiết đứng ngây ra tại chỗ, không thể tin nổi.
Trong ấn tượng của cô ta, Chấp chính quan cao ngạo lạnh lùng, ít nói kiệm lời, trên khuôn mặt đẹp trai quá mức này rất hiếm khi xuất hiện quá nhiều biểu cảm.
Anh che giấu cảm xúc rất tốt.
Rất khó để người ta nhận ra anh đang nghĩ gì.
Nhưng lúc này đây, tâm tư của anh lại đơn giản thẳng thắn đến vậy.
Suy nghĩ trong lòng viết hết lên mặt, hận không thể nói cho cả thế giới biết: Anh đang theo đuổi cô gái này.
Trần Khiết hít sâu một hơi, chợt nhớ đến câu trả lời của đại lãnh đạo trên bàn ăn.
Cái gì mà thích mì Ý, rõ ràng là nói Dĩ Miên (Ý Miên)...
Uổng công cô ta còn tưởng anh trả lời câu hỏi của mình mà hí hửng, hóa ra chỉ là chiêu trò lấy lòng cô gái nhỏ của anh.
Trần Khiết cắn nhẹ môi, sâu trong lòng dâng lên nỗi chua xót, gần như nhấn chìm cả con người cô ta.
Nụ cười trên mặt không thể duy trì được nữa, lúng túng vô cùng.
Lúc này Lê Diệu mới nhìn Trần Khiết, phá lệ cho cô ta một bậc thang để xuống.
“Sắp mưa rồi, cô mau xuống núi đi.”
Khóe miệng Trần Khiết giật giật, trong lòng tuy không cam tâm nhưng tiếp tục ở lại cũng chẳng được lợi lộc gì.
Cô ta đành gật đầu, giả vờ ngoan ngoãn trả lời: “Vâng, vậy hai người cứ nói chuyện, tôi về trước đây.”
Nhìn bóng lưng hơi cứng ngắc của cô ta biến mất khỏi tầm mắt, Kiều Dĩ Miên thế mà lại chủ động sán lại gần, tặc lưỡi cảm thán:
“Chấp chính quan đại nhân đúng là vô tình vô nghĩa, máu lạnh vô tình, đối với một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc mà cũng từ chối dứt khoát thế.”
Cô cố ý nhấn mạnh tám chữ “vô tình vô nghĩa, máu lạnh vô tình”, lập tức khiến Lê Diệu nhớ lại cách đây không lâu, anh cũng từng dùng những lời xéo xắt này để đánh giá cô.
Chậc... cô nhóc này thù dai phết.
Anh vừa định mở miệng thì thấy Kiều Dĩ Miên ngẩng đầu cười với anh, mày ngài mắt phượng.
“Nhưng mà... em thích.”
Ánh mắt Lê Diệu dao động, ngay sau đó thấy cô gái nhỏ lại ngoắc ngoắc ngón tay với anh, ánh mắt tinh quái.
Lê Diệu nhìn cô đầy nghi ngờ: “Lại định hắt nước vào mặt anh à?”
Đối phương không trả lời, anh do dự hai giây rồi vẫn cam chịu cúi người xuống.
Lần này Kiều Dĩ Miên không trêu chọc nữa mà hai tay túm lấy vạt áo trước ngực anh, kéo anh lại gần hơn một chút.
Sau đó kiễng chân lên, nghiêng đầu hôn lên môi anh.
Thời gian như ngừng trôi tại khoảnh khắc này.
Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh trầm ổn của anh vỡ vụn trong nháy mắt.
Lê Diệu cứng đờ người, đến thở cũng ngưng trệ vài giây, chỉ có ánh mắt không kìm được khẽ dao động.
Nụ hôn này đến nhanh đi cũng nhanh.
Đến khi cô gái nhỏ đỏ mặt lùi lại, anh vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, bất động.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 93: Nào, hôn đi
10.0/10 từ 41 lượt.
