Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn
Hôm nay Từ Dật Châu mặc một chiếc áo khoác ngắn màu xanh đậm, bên trong là áo thun cổ tròn màu trắng, quần bò ống đứng, chân đi giày thể thao trắng.
Cả người bớt đi vẻ trầm ổn thường ngày, trông trẻ trung và đầy sức sống.
Kiều Dĩ Miên mỉm cười chào: “Anh Dật Châu.”
Từ Dật Châu đi đến gần, nhìn Kiều Dĩ Miên: “Biết có truyền thông đi theo quay phim, anh còn đoán xem có gặp em không đấy.”
Nói rồi anh quay sang nhìn Đàm Thạc, Kiều Dĩ Miên vội giới thiệu hai người với nhau.
“Đây là đồng nghiệp của em, phóng viên quay phim Đàm Thạc; còn đây là...”
Kiều Dĩ Miên định giới thiệu chức vụ của Từ Dật Châu nhưng lại quên mất anh thăng chức xong chuyển sang bộ phận nào, khựng lại một chút rồi sửa lời:
“Đàn anh khóa trên của em, Từ Dật Châu, làm việc ở Chấp chính sảnh.”
Hai người đàn ông chào hỏi xã giao vài câu, đằng xa có người gọi Từ Dật Châu, anh vội nói với Kiều Dĩ Miên: “Sắp lên xe rồi, lát đến nơi nói chuyện sau nhé!”
Nói xong gật đầu với Đàm Thạc rồi bước nhanh đi.
Anh đi rồi, Đàm Thạc nghiêng đầu đánh giá Kiều Dĩ Miên, cười nói: “Đàn anh của em tuổi trẻ tài cao đấy.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Vâng từ hồi đi học anh ấy đã rất xuất sắc rồi.”
Mọi người đến đông đủ, lãnh đạo cán bộ lần lượt lên xe.
Kiều Dĩ Miên định cùng Đàm Thạc lên xe thứ ba thì thấy một nhân viên công tác bước nhanh tới.
“Hai vị là phóng viên của Tuần san Nam Giang phải không ạ? Lãnh đạo bảo hai vị lên xe số một.”
Xe số một là xe của lãnh đạo Chấp chính sảnh.
Kiều Dĩ Miên nhìn về phía đó, Lê Diệu đang đứng trước xe nói chuyện với các lãnh đạo khác, ánh mắt vượt qua đối phương nhìn về phía cô, sâu thẳm.
Cô lướt qua nhanh, thấy người phụ nữ xinh đẹp vừa nói chuyện với anh lúc nãy vừa vặn lên xe số một.
Thu hồi tầm mắt, cô nói với Đàm Thạc: “Anh Thạc, anh qua đó quay đi ạ.”
Nhìn xe số một chỉ ngồi được khoảng 10 người, bên đó cũng đông rồi.
Hai phóng viên đi theo cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Hơn nữa, cô cũng không muốn qua đó.
Đàm Thạc không nghĩ nhiều: “Được, xuống xe rồi mình tập hợp sau.”
Nói xong xách máy quay đi về phía xe số một.
Kiều Dĩ Miên không nhìn thêm nữa, đi thẳng lên xe số ba.
Từ lúc cô quay người đi, cứ cảm thấy sau lưng có một ánh mắt nhìn chằm chằm nóng rát nhưng cô không quay đầu lại.
Có lẽ cô cần tự mình tiêu hóa cảm giác này một chút -
Thứ tình cảm xa lạ khiến cô bất an và khó chịu này.
Lên xe, Kiều Dĩ Miên liếc mắt cái đã thấy gương mặt quen thuộc, Hình Yến.
Xe này chở truyền thông và nhân viên tùy tùng, tòa soạn cử cô và Đàm Thạc đi rồi, theo lý thì cô ta sẽ không đòi thêm một suất nữa.
Kết hợp với thân phận của cô ta, Kiều Dĩ Miên hiểu ra.
Hoạt động trồng cây lần này còn mời một số cán bộ lãnh đạo Lâm Xuyên, với tư cách là Phó đài trưởng đài truyền hình, chồng cô ta là Tiền Chấn Khuê chắc cũng tham gia.
Chắc là cô ta đi theo với tư cách người nhà.
Thấy Kiều Dĩ Miên lên xe, Hình Yến nhìn cô từ đầu đến chân, giọng điệu châm chọc: “Tôi còn tưởng cô lên xe số một chứ, sao lại chạy sang đây?”
Kiều Dĩ Miên cũng không nể nang gì, cười đáp trả: “Thâm niên như cô Hình còn phải ngồi xe này, tôi đương nhiên không dám vượt mặt cô rồi.”
Nói xong đi thẳng xuống hàng ghế sau tìm chỗ trống ngồi xuống.
Hình Yến nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, cười khẩy: “Tưởng bám được lãnh đạo thật đấy à? Mơ đi!”
Kiều Dĩ Miên chẳng thèm nghe lời chua ngoa của cô ta.
Xe vừa lăn bánh, điện thoại cô rung lên.
Đại lãnh đạo gửi tin nhắn WeChat.
[Sao không qua đây?]
Kiều Dĩ Miên nhìn hai giây, khóa màn hình, kéo bịt mắt xuống ngủ.
Không muốn để ý đến anh.
Xe này chở khá đông người lại có mấy đứa trẻ con đi cùng, suốt dọc đường cười nói ầm ĩ.
Tối qua ngủ muộn, Kiều Dĩ Miên nghe tiếng ồn ào này cùng với sự rung lắc nhẹ của xe thế mà lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Mơ màng ngủ không biết bao lâu, xe dừng hẳn, không khí lạnh ùa vào xua tan hơi ấm trong xe.
Kiều Dĩ Miên mới tỉnh dậy.
Tháo bịt mắt nhìn ra ngoài, ba chiếc xe đã đến núi Tiểu Tuyền.
Cô xuống xe cùng mọi người, Đàm Thạc đến hội họp với cô: “Lát nữa chúng ta đi theo lãnh đạo Chấp chính sảnh thôi, bên lãnh đạo Lâm Xuyên có đồng nghiệp đài truyền hình quay rồi.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu, lấy máy quay cầm tay trong ba lô ra, cùng Đàm Thạc đi về phía đoàn người Chấp chính sảnh.
Từ xa cô đã lại nhìn thấy người phụ nữ trẻ tuổi kia.
Cô ta cứ đi theo bên cạnh Lê Diệu, chốc chốc lại nghiêng đầu cười với anh, vẻ mặt ngây thơ đơn thuần.
Kiều Dĩ Miên ghé sát Đàm Thạc, hất hàm về phía người phụ nữ kia: “Cô kia là ai thế ạ?”
Đàm Thạc nhìn qua: “Con gái Bộ trưởng Bộ Tài chính, Trần Khiết, hiện cũng đang làm việc ở Chấp chính sảnh.”
Anh ta ghé vào tai Kiều Dĩ Miên thì thầm: “Cô ta hình như có ý với Chấp chính quan đấy, suốt dọc đường cứ ân cần lắm...”
Kiều Dĩ Miên: “Vâng, nhìn ra rồi ạ.”
Đàm Thạc vừa dựng máy vừa cười nhỏ: “Người đàn ông anh tuấn đẹp trai lại có tiền có quyền như Chấp chính quan, anh mà là phụ nữ anh cũng muốn sán vào! Đó là vinh hoa phú quý cả đời đấy!”
Kiều Dĩ Miên không nói gì, thả flycam trên tay ra, chuẩn bị quay toàn cảnh.
Chủ đề của hoạt động trồng cây lần này là “Thực hiện nghĩa vụ trồng cây, cùng xây dựng Bắc Giang tươi đẹp”, mở đầu vẫn là bài phát biểu động viên của đại lãnh đạo.
Anh thay đổi phong cách sơ mi quần âu thường ngày, hôm nay mặc chiếc áo khoác gió màu đen, càng làm nổi bật đường nét khuôn mặt rõ ràng, ngũ quan sâu thẳm.
Dáng người chuẩn như người mẫu đứng đó, dễ dàng thu hút sự chú ý của mọi người.
Nói vài câu đơn giản xong, trong đám đông bỗng có người vỗ tay.
Kiều Dĩ Miên nhìn theo hướng tiếng vỗ tay, chính là cô Trần Khiết kia.
Cô ta nhìn Lê Diệu với ánh mắt ngưỡng mộ, khóe miệng cong lên, vỗ tay nhiệt tình, trong tầm mắt dường như không còn ai khác.
Kiều Dĩ Miên liếc qua một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Sau bài phát biểu động viên, các lãnh đạo cán bộ chia thành nhóm ba năm người, xúc đất đào hố, trồng cây lấp đất, xách nước tưới cây, đâu đâu cũng thấy bóng người bận rộn.
Kiều Dĩ Miên cầm máy quay đi lại giữa đám đông, chọn góc quay không ít cảnh cận cảnh nhưng cứ tránh né không đến gần ai đó.
Lê Diệu nhìn cô chăm chú quay người khác, chỉ để lại cho mình cái gáy, không hiểu cô nhóc này lại bị làm sao nữa.
Tối qua gọi video còn nói chuyện vui vẻ lắm mà, sao ngủ một giấc dậy lại tự dưng không thèm để ý đến người ta thế này?
Chẳng lẽ anh chọc giận cô trong mơ à?
Lê Diệu càng nghĩ càng không hiểu, cuối cùng cắm xẻng xuống đất, rời khỏi chỗ cũ.
Anh làm việc nhanh nhẹn, người khác trồng được một cây thì anh đã trồng xong ba cây rồi.
Nhân lúc đi kiểm tra tình hình lao động của mọi người, đại lãnh đạo thong thả đi về phía Kiều Dĩ Miên.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 89: Em thích... trai trẻ nhỏ tuổi hơn
10.0/10 từ 41 lượt.
