Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2)
Cô đang quay Từ Dật Châu trồng cây, không biết đối phương nói gì mà cô cười tít mắt còn giơ một tay lên like cho anh ta.
Lê Diệu nhướng mày, đi thẳng đến chỗ họ.
“Đang nói chuyện gì thế?” Đại lãnh đạo bất ngờ lên tiếng.
Từ Dật Châu vội bỏ dụng cụ trong tay xuống, cung kính chào: “Thưa Chấp chính quan.”
Ánh mắt anh nhìn Lê Diệu có chút ngạc nhiên lại xen lẫn chút vui mừng khó giấu.
Đây là lần đầu tiên anh được nói chuyện với đại lãnh đạo kể từ khi chuyển đến Chấp chính sảnh, khó tránh khỏi căng thẳng và kích động.
Lê Diệu lướt nhìn Kiều Dĩ Miên rồi nhìn sang Từ Dật Châu, giọng lạnh nhạt: “Không cần câu nệ.”
Dù anh nói vậy nhưng Từ Dật Châu cũng không dám quá tùy tiện, thầm đoán xem đối phương đặc biệt đến nói chuyện với mình là có ý gì.
Quan tâm cấp dưới?
Như để chứng minh suy đoán của anh, đại lãnh đạo lại hỏi: “Nghiên cứu viên Từ năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Từ Dật Châu hiện là nghiên cứu viên của Bộ Tài nguyên Thiên nhiên, bề ngoài tuy không có quyền lực lãnh đạo nhưng con đường thăng tiến đã mở rộng.
Người tinh mắt đều nhận ra đại lãnh đạo coi trọng anh.
Với năng lực và tài cán của anh, tiếp tục thăng tiến là chuyện tất yếu.
“27 rồi ạ.” Từ Dật Châu cười cười.
Lê Diệu nhìn anh chằm chằm hai giây, khóe môi cũng khẽ nhếch lên: “Lập gia đình chưa?”
“Vẫn chưa ạ.” Vẻ mặt Từ Dật Châu hơi lúng túng, ngượng ngùng bổ sung: “Vẫn đang độc thân.”
Không biết tại sao nụ cười của Lê Diệu lại sâu hơn: “Độc thân à...”
Lúc này đây Chấp chính quan đại nhân hoàn toàn ra dáng người từng trải lại bắt đầu tâm sự với “tình địch tiềm ẩn”.
“Đàn ông tuy phải coi trọng sự nghiệp nhưng tan làm về nhà bếp núc lạnh tanh, không có ai hỏi han chăm sóc cũng tủi thân lắm.”
Ngừng một chút, đại lãnh đạo nhìn anh với ánh mắt khó đoán: “Xung quanh tôi có không ít cô gái gia thế phẩm hạnh đều tốt, có dịp giới thiệu cho cậu làm quen.”
Từ Dật Châu hít một ngụm khí lạnh, có chút thụ sủng nhược kinh.
Đại lãnh đạo lại coi trọng anh thế sao? Còn muốn giới thiệu bạn gái cho anh?
Nhưng mà...
Anh theo bản năng liếc nhìn Kiều Dĩ Miên đang đứng bên cạnh cúi đầu nghịch máy quay, mím môi.
Câu “tôi có người trong lòng rồi” xoay chuyển nơi đầu lưỡi nhưng cuối cùng không nói ra.
Đại lãnh đạo hiếm khi chủ động quan tâm anh một câu, lúc này từ chối thẳng thừng ý tốt của đối phương e là sẽ để lại ấn tượng kiêu ngạo.
Huống hồ đối phương có khi chỉ thuận miệng nói thế thôi, chưa chắc đã giới thiệu bạn gái cho anh thật.
Suy nghĩ nhanh chóng, Từ Dật Châu cười một cái, trả lời lấp lửng: “Cảm ơn Chấp chính quan.”
Lê Diệu nhìn anh đầy ẩn ý, nụ cười càng sâu hơn.
Kiều Dĩ Miên nghe cuộc đối thoại này trong lòng bỗng thấy khó chịu, ngước mắt nhìn họ một cái, giọng điệu lạnh nhạt.
“Hai vị lãnh đạo cứ nói chuyện, tôi đi làm việc đây.”
Nói xong quay người đi về hướng khác.
Lê Diệu nhìn bóng lưng bướng bỉnh của cô, thầm thở dài.
Nhiệm vụ trồng cây mới hoàn thành, các lãnh đạo lại chuyển sang khu vực ươm giống, bắt đầu tỉa cành, bón phân, trừ sâu...
Trong rừng cây rậm rạp, mọi người tản ra, trẻ con cũng tham gia, chạy nhảy trong rừng, náo nhiệt vô cùng.
Nhiệm vụ quay phim cũng hòm hòm rồi, Kiều Dĩ Miên tìm một chỗ tương đối yên tĩnh, dựa vào thân cây ngẩn ngơ.
Cô cảm thấy hôm nay mình rất không bình thường.
Chính xác mà nói là cô phát hiện ra dạo gần đây mình đều không bình thường lắm.
Tất cả đều bắt nguồn từ người đàn ông kia.
Cô bắt đầu vô tình hay cố ý nhớ đến anh, bắt đầu thích cảm giác yên tâm khi có anh bên cạnh; hễ không gặp là muốn biết anh đang làm gì, nếu không nhận được hồi âm sẽ lo được lo mất.
Còn hôm nay nữa, khi thấy cô gái xinh đẹp kia dồn hết tâm trí vào anh, cô thấy trong lòng khó chịu.
Một loại cảm xúc tên là “ghen tuông” lặng lẽ len lỏi vào tim.
Kiều Dĩ Miên phát hiện: Cô hình như... bắt đầu để ý đến anh ấy rồi.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, phía sau bỗng vang lên giọng nam trầm ổn quen thuộc.
Người đàn ông cùng dựa vào một thân cây với cô, giọng trầm trầm mang theo ý cười dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.
“Giận rồi à?”
Kiều Dĩ Miên quay đầu lại, kinh ngạc bắt gặp đôi mắt đen láy sâu thẳm kia.
Đại lãnh đạo dựa hờ vào thân cây, nghiêng đầu nhìn cô: “Cả buổi sáng cứ ủ rũ không vui, nhìn anh một cái cũng không thèm, anh chọc giận em à?”
“Không có.” Kiều Dĩ Miên quay đầu đi, không nhìn anh nữa, ngước mắt nhìn bầu trời xám xịt.
Trời hơi âm u, giống như tâm trạng nửa ngày nay của cô.
Gió nổi lên mang theo chút se lạnh và ẩm ướt, cảm giác như sắp mưa.
Cô thuận miệng bịa một lý do: “Tại thời tiết xấu nên tâm trạng cũng không tốt lắm.”
“Nói dối cũng phải tìm lý do nào hay ho hơn chứ.” Giọng nói trầm ổn không chút gợn sóng phía sau vạch trần lời nói dối vụng về của cô: “Có phải em tưởng... chuyện đi quay phim phỏng vấn lần này là do anh sắp xếp không? Chỉ để tạo cơ hội gặp em?”
Kiều Dĩ Miên đúng là chưa nghĩ đến chuyện này, chỉ nghe người đàn ông phía sau trầm giọng nói: “Không phải anh sắp xếp.”
“Ồ.” Kiều Dĩ Miên thầm nghĩ: Dù là anh sắp xếp thì hình như cũng chẳng sao.
“Thế còn giận không?” Lê Diệu lại hỏi: “Ngoài chuyện đó ra, anh không nghĩ ra còn chuyện gì có thể khiến em không vui.”
Nhắc đến chuyện này, sự bực bội Kiều Dĩ Miên vừa đè xuống lại dâng lên trong lòng.
Đúng lúc này, phía sau lại vang lên giọng nữ trong trẻo.
“Chấp chính quan! Ngài ở đây ạ!”
Trần Khiết cười tươi đi tới, giọng điệu vui vẻ: “Tôi tìm ngài mãi!”
Lê Diệu vẫn dựa vào thân cây, khóa áo khoác gió kéo lên tận cổ nhưng không che được cần cổ thon dài và yết hầu gợi cảm.
Anh khoanh tay trước ngực từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ trẻ tuổi, trên mặt không còn chút dịu dàng nào: “Có việc gì?”
Trần Khiết hoàn toàn không để ý đến sự lạnh lùng xa cách của anh, nụ cười càng rạng rỡ hơn: “Sắp ăn trưa rồi, nghe nói có cá mới đánh bắt dưới sông sáng sớm nay, tươi ngon lắm...”
Lê Diệu rũ mắt, thản nhiên đáp: “Tôi không thích ăn cá.”
Trần Khiết bị nghẹn họng nhưng nụ cười trên mặt vẫn không giảm: “Thế còn có gà vịt nông dân tự nuôi nữa, rau cũng trồng trong vườn, xanh sạch không ô nhiễm.”
“Biết rồi. Cô đi đi.” Lê Diệu mất kiên nhẫn, lạnh lùng đuổi người.
Đại lãnh đạo sa sầm mặt mày thì chẳng mấy ai không sợ.
Trần Khiết đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Cô ta cắn nhẹ môi, dù trong lòng khó chịu nhưng vẫn lưu luyến rời đi.
Lê Diệu thở hắt ra một hơi, quay đầu định nói chuyện tiếp với Kiều Dĩ Miên.
Nhưng quay lại mới phát hiện: Cô nhóc kia đã đi mất từ lúc nào rồi?
Anh nghiến răng ken két, hơi đau đầu...
Đợi đại lãnh đạo quay lại nhà hàng trong nông trang thì Kiều Dĩ Miên đã ngồi vào bàn dành cho truyền thông, trò chuyện vui vẻ với mọi người.
Anh vừa bước vào cửa, lập tức có người ra đón: “Thưa Chấp chính quan, đang đợi ngài đây ạ! Ngài ngồi bên này nhé?”
Lê Diệu nhìn vị trí mấy cái bàn, đa phần đã có người ngồi.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 90: Gọi lại lần nữa đi, anh thích (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
