Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi


Thẩm Lăng Xuyên gật đầu chân thành: “Vâng, mua cho chị cái dây buộc tóc bằng nhựa, loại ba tệ một nắm to ấy.”


 


Kiều Dĩ Miên trợn mắt: “Keo kiệt chết cậu đi!”


 


“Haiz, trên đời này chết kiểu gì cũng có, chỉ chưa thấy ai chết vì keo kiệt bao giờ.”


 


Thẩm Lăng Xuyên dựa vào lưng ghế, chân trái chống đất, chân phải gác lên đầu gối trái, bập bênh cái ghế.


 


“Nếu được chết kiểu đấy thì con cũng nổi tiếng rồi!”


 


Hứa Vãn Phương mắng: “Đừng nói linh tinh, suốt ngày chết với chả sống, không biết kiêng khem gì cả!”


 


Thẩm Lăng Xuyên ấm ức cãi lại: “Chị con nói trước mà!”


 


“Chị con chỉ nói một câu, con nói mấy câu liền!” Hứa Vãn Phương bênh vực ra mặt.


 


Thẩm Lăng Xuyên hít sâu một hơi, tức cười: “Được, lỗi tại con hết...”


 


Sáng sớm náo nhiệt, cả ngày bận rộn.


 


Gần tan làm, Kiều Dĩ Miên được thông báo có thể đi phỏng vấn riêng cùng phóng viên quay phim.


 


Cô đương nhiên vui mừng, cuối cùng cũng không phải nhìn cái mặt đưa đám của Hình Yến nữa.


 


Tổ trưởng An Vĩnh Hoa sắp xếp công việc tiếp theo: “Mai lãnh đạo Chấp chính sảnh và cán bộ Lâm Xuyên sẽ đến núi Tiểu Tuyền tham gia hoạt động trồng cây, tòa soạn cử hai người đi, bên trên đặc biệt chỉ định Đàm Thạc đi theo quay phim.”


 


An Vĩnh Hoa cười nhìn Đàm Thạc: “Lần trước cậu quay phim tài liệu, các lãnh đạo khen lắm, tôi chỉ sợ cậu bị người ta lôi kéo mất thôi.”


 


Đàm Thạc gãi đầu cười thật thà: “Không có đâu ạ.”



 


Ánh mắt An Vĩnh Hoa quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở Kiều Dĩ Miên: “Tiểu Kiều cũng đi đi, dạo này đi theo Đàm Thạc học việc, hai người cũng quen rồi.”


 


Kiều Dĩ Miên nghe thấy ba chữ “Chấp chính sảnh”, mí mắt giật một cái, trong lòng dâng lên cảm xúc khác lạ.


 


“Vâng thưa tổ trưởng.”


 


Hình Yến bên cạnh hừ nhẹ một tiếng: “Nói về độ quen thuộc thì tôi với Đàm Thạc quen hơn chứ.”


 


Kiều Dĩ Miên không nói gì, dạo này nghe mấy lời chua ngoa này nhiều rồi.


 


Người này cũng giống Dư Uyển, điển hình của loại hổ giấy, chỉ được cái mồm mép.


 


An Vĩnh Hoa liếc cô ta một cái, chuyển chủ đề hỏi: “Chuyện phỏng vấn chuyên đề Tổng giám đốc Triệu tiến triển thế nào rồi? Lại kéo dài mấy ngày rồi đấy, không được nữa thì đổi người thật đi.”


 


Trong mắt Hình Yến thoáng qua vẻ ảo não: “Tôi lại đến hai lần nữa rồi, nếu không được thật thì đổi người đi ạ.”


 


An Vĩnh Hoa trầm giọng: “Chuyện này họp xong bàn sau.”


 


Nói xong nhìn mọi người: “Tan họp đi, mai Tiểu Kiều và Đàm Thạc đến thẳng Chấp chính sảnh tập trung, đi cùng mọi người luôn.”


 


Tối hôm đó, Kiều Dĩ Miên nhận được video call của Lê Diệu.


 


Vừa bắt máy đã thấy con mèo nhỏ đang chơi đùa với cái lông chim.


 


Kiều Dĩ Miên vui vẻ gọi: “Tiểu Mễ ~”


 


Mấy ngày không gặp, mèo con béo lên một vòng, bụng tròn vo không biết chứa bao nhiêu đồ ăn ngon.


 


“Nó vẫn chưa biết tên mình đâu.”



 


Đại lãnh đạo nghiêng đầu, lộ ra nửa khuôn mặt trong video.


 


“Mấy hôm nay anh không ở nhà cũng chẳng ai dạy nó.”


 


Nói xong cười cười: “Giúp việc nhà anh cuống lên toàn gọi nó là 'Mimi'.”


 


Mấy ngày anh không ở nhà đã đặc biệt dặn giúp việc đến nhà ba lần mỗi ngày chăm sóc mèo con, sợ nó buồn.


 


“Dạy từ từ thôi, gọi nhiều khắc biết.” Kiều Dĩ Miên gọi tên Tiểu Mễ qua màn hình.


 


Có lẽ thấy giọng nói quen quen, mèo con bỏ cái lông chim xuống nhìn quanh quất, kêu “meo” một tiếng.


 


Nó kêu một tiếng, Kiều Dĩ Miên gọi nó một tiếng.


 


Một người một mèo giao lưu vui vẻ qua màn hình.


 


Lê Diệu ngồi trên ghế sofa xem tài liệu, cười bất lực.


 


Chơi một lúc mèo con chạy đi mất, Kiều Dĩ Miên đành nhìn sang đại lãnh đạo chỉ lộ ra một góc áo, hỏi anh: “Mai anh có đi trồng cây không?”


 


Lê Diệu chĩa điện thoại vào mình, ngạc nhiên hỏi lại: “Em cũng đi à?”


 


Nghe giọng điệu này chắc không phải anh sắp xếp rồi.


 


“Vâng, trước khi tan làm cơ quan phân công ạ.” Kiều Dĩ Miên nằm sấp trên gối: “Em còn tưởng là anh...”


 


Nói được một nửa thì có tiếng gõ cửa, cô không nghĩ ngợi gì cúp máy luôn, tim đập thình thịch.


 


Hứa Vãn Phương đẩy cửa vào đưa sữa cho cô.



Thấy cô nắm chặt điện thoại vẻ mặt căng thẳng, Hứa Vãn Phương cười nói: “Có phải đi học nữa đâu mà căng thẳng thế? Ai tịch thu điện thoại của con được chứ!”


 


Kiều Dĩ Miên cười hì hì, ném điện thoại xuống giường nhảy xuống.


 


Uống hết sữa, đi rửa mặt đánh răng xong xuôi mới cầm điện thoại lên, thấy đại lãnh đạo nhắn tin cho cô sau khi bị cúp máy.


 


Kiều Dĩ Miên gõ chữ lia lịa giải thích.


 


[Vừa nãy cô em vào.]


 


Đại lãnh đạo gửi một sticker cạn lời.


 


Ngay sau đó là một tin nhắn thoại đầy oán thán: “Anh không thể ra ánh sáng thế à?”


 


Kiều Dĩ Miên thầm nhủ: Không phải anh không thể ra ánh sáng mà là em không dám để anh ra ánh sáng!


 


Đêm hôm khuya khoắt cô ruột mà phát hiện cô gọi video với đàn ông thì chắc chắn sẽ tra hỏi đến cùng xem nhà đối phương có mấy người, ruộng có mấy con trâu mất.


 


Kiều Dĩ Miên nghe ra đại lãnh đạo dỗi rồi, nghĩ ngợi một chút liền tung chiêu nịnh nọt, gửi tin nhắn thoại trả lời.


 


“Là do ai đó quá đẹp trai phong độ, khí vũ hiên ngang, chói lóa mắt người, không thể tùy tiện cho người ngoài nhìn thấy được.”


 


Đại lãnh đạo dễ dỗ dành lắm, nghe xong cười khẽ một tiếng: “Ồ cũng phải... thế sau này chỉ cho em xem thôi.”


 


Vứt điện thoại sang một bên, Kiều Dĩ Miên ôm lấy cái gối ôm hình củ cà rốt, vùi mặt vào đó cọ cọ.


 


Đúng là miệng lưỡi trơn tru...


 


Sáng sớm hôm sau Kiều Dĩ Miên đến Chấp chính sảnh thì Đàm Thạc cũng đã đến rồi.


 



“Lần này bố trí ba chiếc xe Coaster, đông người phết đấy.”


 


Lãnh đạo Chấp chính sảnh một xe, cán bộ Lâm Xuyên một xe, truyền thông và nhân viên tùy tùng một xe.


 


Kiều Dĩ Miên nhìn những người đang đứng đợi đằng xa, có người còn mang theo con nhỏ, tò mò hỏi: “Lần này được mang theo người nhà ạ?”


 


“Dù sao cũng không phải hoạt động quá trang trọng, mai lại là cuối tuần, một số lãnh đạo đưa vợ con đi cùng, chắc muốn ở lại chơi thêm hai ngày.”


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu, ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía cổng Chấp chính sảnh.


 


Mãi đến khi bóng dáng quen thuộc xuất hiện, mắt cô sáng bừng lên.


 


Tuy nhiên, ánh mắt vừa chuyển qua đã thấy bên cạnh đại lãnh đạo có một người phụ nữ trẻ mặc đồ thể thao đi cùng.


 


Người phụ nữ khoảng hơn hai mươi tuổi, dáng người cao ráo, ăn mặc xinh đẹp, luôn nghiêng đầu cười nói gì đó với anh.


 


Đại lãnh đạo tuy không tỏ ra quá nhiệt tình nhưng cũng không mất kiên nhẫn, thậm chí còn vui vẻ nói với cô ta vài câu.


 


Kiều Dĩ Miên nhướng mày, trong lòng chua chua, không thoải mái lắm.


 


Dường như bắt được “sóng điện” từ phía cô, lúc Lê Diệu đi xuống bậc thang, ánh mắt thản nhiên quét qua.


 


Ánh mắt giao nhau giữa không trung, anh vừa nở nụ cười thì Kiều Dĩ Miên đã mặt không biểu cảm thu hồi tầm mắt, quay người đi, giả vờ không nhìn thấy anh.


 


Đại lãnh đạo: “...”


 


Kiều Dĩ Miên vừa quay người lại thì thấy Từ Dật Châu đứng cách đó không xa.


 


Khoảnh khắc nhìn thấy cô, trong mắt Từ Dật Châu lóe lên vẻ vui mừng, bước nhanh về phía cô.


 


“Dĩ Miên? Trùng hợp thế, em cũng đến à!”


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 88: Bắt đầu để ý đến anh ấy rồi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...